Sắp xếp xong xuôi, Lãnh Mạch ngẩng đầu nhìn về phía Gloria lộ ra nụ cười thân thiết.
"Gloria, đưa áo khoác của bà cho tôi."
"Hả? Anh muốn áo khoác của tôi làm gì?" Gloria đã hiểu rõ tình huống hiện tại, cũng không phản cảm lắm, ít nhất đối với tình huống hiện tại đã nhận mệnh rồi, chỉ là đối với chuyện Lãnh Mạch muốn áo khoác của mình có chút kỳ quái.
"Bà căn bản không biết hàm lượng vàng trong áo khoác của bà lớn bao nhiêu đâu, đừng nói nhảm, đưa cho tôi."
"Được rồi."
Gloria cũng không hỏi thêm gì nữa, cởi áo khoác của mình ra đưa cho Lãnh Mạch.
Giây tiếp theo Lãnh Mạch mặc áo khoác vào tràn ngập kích động, sảng khoái từ trên ghế đứng lên.
"A, là cảm giác tự do!"
Trong chớp mắt Lãnh Mạch cảm giác toàn thân tràn ngập sức mạnh, nụ cười trên mặt vui vẻ phát ra từ nội tâm.
Ồ, đúng rồi!
"Rebecca, đưa súng của cô cho tôi."
"Hả? Bản thân anh không phải có sao?" Rebecca nghe vậy không hiểu rõ chuyện gì xảy ra, nhưng cũng ném súng của mình qua.
Mà Lãnh Mạch nhận lấy hai khẩu súng, ném súng của mình cho Rebecca.
"Như vậy thì chuẩn bị hoàn toàn rồi! Hàng tuyệt bản tới tay! Hề hề hề..."
"..."
"..."
Hai người nhìn thấy Lãnh Mạch vui vẻ như vậy, hoàn toàn không thể hiểu nổi rốt cuộc là chuyện gì.
Nhưng lại có ai từ chối được trang bị của nhân vật truyền kỳ chứ?
...
Phòng khám Viktor.
Khi Jackie dẫn người tới, mặt Viktor xụ xuống.
"Cậu không thể để tôi thanh nhàn một chút sao?"
"Này! Lão Vic! Lần này ông tuyệt đối sẽ không hối hận tôi tới đâu, nhìn xem tôi mang đến cho ông cái gì? Khách hàng mới... Hả? Không đúng, là đại lão mới! Lát nữa giải thích với ông, chỗ này bọn tôi phải mượn dùng một chút."
"Tôi biết ngay chẳng có chuyện gì tốt!" Viktor thấy Jackie nói mượn dùng lập tức cảm thấy khó chịu.
Ngược lại Tiền Bối Madoka ở bên cạnh đi lên, nhìn Viktor.
"Phí mượn dùng bao nhiêu?"
"Cô nhìn mà đưa đi, còn có đồ đạc hư hỏng cô phải bồi thường theo giá."
Viktor thấy cô bé trước mắt sắc mặt tốt hơn nhiều, dù sao hắn là một người lớn tuổi vẫn không thể từ chối yêu cầu của cô bé.
Rõ ràng loại cô bé này nên có cuộc sống tốt hơn, kết quả nhìn thấy ở đây, nói cách khác cuộc sống của cô bé cũng không tốt.
Đạo đời chết tiệt!
"Được rồi."
Tiền Bối Madoka cũng không nghĩ nhiều móc ra máy tính xách tay màu hồng phấn thao tác trên đó.
Kết quả Viktor nhìn thấy không khỏi cảm thấy buồn cười.
"Này, máy tính này của cô kiếm được ở đâu, thiết bị lạc hậu như vậy người bình thường muốn tìm cũng không tìm thấy."
Vừa dứt lời, trong tài khoản của Viktor nháy mắt có thêm năm mươi vạn.
"Vãi chưởng! Từ từ!? Năm mươi vạn!?"
Viktor cả người đều sợ ngây người, nhìn Tiền Bối Madoka trước mắt ngây bức vô cùng.
Ngược lại Jackie thấy vậy lập tức cười nát mặt, hai tay làm ra động tác súng lục chỉ vào Viktor cười nói: "Tôi biết ngay ông sẽ bị dọa sợ, thế nào? Không lừa ông chứ, tuyệt đối là làm ăn lớn!"
"Chuyện ở đây ông nhất định phải giữ bí mật, năm mươi vạn không đơn giản như vậy. Chờ mấy ngày nữa công ty dựng lên, ông có thể qua đó đi làm, đương nhiên nếu ông nguyện ý."
Tiền Bối Madoka cất máy tính đi phát ra lời mời với Viktor, phảng phất như tất cả đều nằm trong kế hoạch.
Mà Viktor thấy tình huống này, trong lòng run lên.
"Tôi dám từ chối sao? Bất quá năm mươi vạn này tôi nhận." Viktor phảng phất như nhìn thoáng được, bất đắc dĩ nhìn Tiền Bối Madoka.
Tiếp đó Yakumo Yukari đi vào, Viktor nhìn thấy lập tức hai mắt tỏa sáng, tràn ngập kinh diễm.
Hắn vội vàng nói với Jackie: "Jackie, mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng... thật sự không có vấn đề gì chứ? Tôi cũng không muốn mấy ngày nữa nhìn thấy cậu chết ở cống thoát nước."
"Như nhau cả thôi..." Jackie nghe vậy cười bất đắc dĩ.
"Mẹ kiếp, sẽ không phải tôi cũng chạy không thoát chứ?" Viktor phản ứng lại, xoắn xuýt nhìn Jackie.
"Khụ khụ khụ khụ... Thật ra ông có thể đòi nhiều tiền hơn chút, đám người này siêu mẹ nó nhiều tiền." Jackie điên cuồng ám chỉ Viktor, ánh mắt đừng nhắc tới có bao nhiêu rõ ràng.
"Đù! Lỗ lớn rồi!"
Nhưng mà Viktor đã nhận tiền, lại nhận nữa thì không nói nổi.
Tiếp đó Viktor lặng lẽ dẫn tất cả mọi người đi tới phía sau nhà, căn phòng sâu nhất.
Nơi này là phòng khám của hắn, cải tạo nghĩa thể chính là làm ở chỗ này.
"Cho nên các người muốn làm gì? Tôi có thể xem không?" Viktor biết mình chạy không thoát, dứt khoát vò đã mẻ lại sứt ngồi xuống mở miệng hỏi.
Tiền Bối Madoka đứng trước bàn phẫu thuật không để ý đến hắn, móc ra cái búa gõ gõ đập đập trên bàn phẫu thuật, sau đó bàn phẫu thuật biến hình với tốc độ mắt thường có thể thấy được, thành hình.
Rất nhanh một đài thiết bị hoàn toàn mới xuất hiện trước mặt mọi người.
"Hít !!" Viktor trừng lớn hai mắt chứng kiến tất cả, lực lượng kỹ thuật này mặc dù xem không hiểu, nhưng thật đáng sợ.
"Gloria, qua đây nằm lên. Thí nghiệm bắt đầu."
Tiền Bối Madoka quay đầu nói với Gloria.
Gloria đứng bên cạnh đám người Maine tâm trạng thấp thỏm đi lên, những người xung quanh cũng không biết nên làm thế nào, dù sao đây là chuyện bọn họ đã bàn xong.
"Maine... Nếu tôi xảy ra chuyện, phiền anh chuyển lời cho David."
"Không vấn đề, tôi sẽ làm." Maine nghe vậy khẳng định gật đầu.
Nhận được hồi phục Gloria mỉm cười, sải bước đi lên, nằm trên bàn phẫu thuật màu hồng phấn.
Khoảnh khắc nằm xuống, trên máy tính trong tay Tiền Bối Madoka hiện lên các loại số liệu, thậm chí thông tin DNA đều bị giải mã ra.
"Emmm... Không có quá nhiều nghĩa thể, chỉ có một bộ tiếp nhận dữ liệu ở cổ, để tránh phản ứng bài xích tôi tháo cho bà trước, có thể sẽ hơi đau."
Vừa dứt lời, Tiền Bối Madoka móc ra dao phẫu thuật xoẹt hai cái, tháo bỏ thiết bị.
Tốc độ nhanh đến mức Gloria cũng không phản ứng lại.
"Hả?? Hết rồi?"
"Vãi! Thủ pháp này!"
"Đây chính là kỹ thuật sinh học gen! Subarashi!"
Những người xung quanh dù là người ngoài nghề cũng nhìn đến một trận chấn động, chưa từng thấy qua phẫu thuật nhanh chóng như vậy.
Tiếp đó Tiền Bối Madoka móc ra cái túi nhỏ màu hồng phấn, lấy ra một bình chất lỏng màu xanh lá.
"Ngạ Chủng số 3, phiên bản Kamishiro Rize. Sản phẩm bị đào thải từ đời nào rồi, bất quá cũng thích hợp, dù sao thế giới này ngay từ đầu không tiếp nhận được đồ vật quá mức thái quá."
Vừa dứt lời, Tiền Bối Madoka trực tiếp tiêm vào người Gloria.
Khi giọt thuốc cuối cùng tiêm vào, sắc mặt Gloria đột nhiên trầm xuống.
Hách Nhãn đen đỏ nháy mắt nở rộ ra, ngay sau đó một cỗ cảm giác khó có thể ức chế bộc phát ra.
"A a a a a a a ——!!"
Bà nằm trên bàn phẫu thuật kêu thảm thiết, thân thể không ngừng co giật.
"Sao lại thế này!? Sao kêu lớn tiếng như vậy?"
Lãnh Mạch nghe được không khỏi tiến lên kiểm tra, tràn ngập kỳ quái, lúc đầu mình hình như cũng không như vậy.
"Có thể hết hạn rồi, dù sao để quá lâu."
"??? Thần mẹ nó hết hạn, cô không kiểm tra sao?"
"Tôi đâu có nhiều thời gian đi kiểm tra như vậy a, hơn nữa thứ này đã sớm bị đào thải, bây giờ ai dùng a?"
"Nói rất có lý, nhưng mẹ của David mất rồi, nghĩ thế nào cũng là lỗi của cô."
"Tôi là một nhà khoa học, không có cảm tình, đây là hy sinh cần thiết!"
"Cô xem tôi là thằng ngốc sao?"
Trong lúc nhất thời Lãnh Mạch và Tiền Bối Madoka châm chọc nhau, ai cũng không lưu tình.
Chẳng qua nội dung châm chọc lại khiến những người xung quanh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không dám nói lời nào, chỉ có thể run lẩy bẩy.
Đây chính là thế giới của đại lão sao?
Thần mẹ nó đồ hết hạn lấy ra thí nghiệm!
Các người có thể đáng tin cậy một chút hay không a!