Cùng lúc đó, Lãnh Mạch thấy Người Que đột nhiên không để ý tới mình nữa, cũng không nói tiếp cái gì.
Khi Lãnh Mạch và Kazuma trở về căn hộ, Denji đã xem xong Chainsaw Man.
Hắn tâm tình phức tạp ngồi trong phòng khách tràn đầy bất lực, Pochita bên cạnh vào lúc này cũng trầm mặc.
"Pochita... Cảm ơn cậu."
"Gâu!" Pochita kêu một tiếng, tràn đầy vui vẻ.
"Thật ra cậu biết nói chuyện đúng không?"
Denji nhe răng cười một tiếng, nhìn Pochita bên cạnh, tràn đầy mong đợi.
"Là như vậy, nhưng loại chuyện này cũng không quan trọng không phải sao?" Pochita phát ra âm thanh moe moe, chút nào không thèm để ý điểm này.
Nếu như trước kia cậu ấy còn có thể trầm mặc, nhưng bây giờ không giống, cậu ấy là thật sự tốt cho Denji, bởi vì cậu ấy thích ở cùng một chỗ với Denji.
Nếu không cũng sẽ không để cho mình và Denji dung hợp, để Denji đi hoàn thành giấc mơ của mình.
Nghe được lời Pochita nói, Denji vui vẻ cười rộ lên, ngẩng đầu nhìn trần nhà, trần nhà màu trắng và đèn ốp trần màu trắng tràn ngập ánh sáng trắng.
"Nhưng mà a, hiện tại hình như không giống nhau. A Mạch, bọn họ nói thế giới này cũng không phải đơn giản như vậy, có rồng, có tà thần, còn có hầu gái không hiểu thấu. Oa! Hóa ra thế giới lớn như vậy sao? Thật sự là quá tuyệt vời!"
"Vậy Denji cậu muốn làm gì?"
"Đi theo A Mạch bọn họ cùng nhau chơi, là A Mạch cho tớ tất cả hiện tại, cho nên đi theo anh ấy là đúng rồi!"
"Nói cũng đúng nhỉ, A Mạch bọn họ rất tốt."
Pochita cười rộ lên, vốn tưởng rằng cái gì cũng không tìm thấy, nhưng bây giờ lại có được tất cả.
Như vậy là đủ rồi.
"Tiếp theo liền đi tìm Power đi!"
Denji hạ quyết tâm đi tìm Power, bởi vì Power là người bạn tốt thật sự, mà Makima...
Thật sự rất khó nói.
Makima và Chainsaw giống nhau, quá mạnh mẽ, ở địa ngục một lần cũng chưa từng chết, chính vì như thế bọn họ quá cô đơn.
Muốn một cái ôm bình đẳng đều không chiếm được, cho nên các cô ở địa ngục tự sát.
Đi tới nhân gian.
Một người trở thành Pochita, một người trở thành Makima.
Duy nhất khác biệt chính là Pochita là may mắn, gặp Denji, Denji lại gặp Lãnh Mạch.
Mà Makima ai cũng không gặp được, vẫn là một mình.
"Makima sao..." Denji đã xem qua tương lai, cũng hiểu được sự theo đuổi của Makima.
Chỉ là mình trong truyện tranh quá đáng thương, không đúng! Là quá may mắn. Tuy rằng mình không được Makima để vào mắt, nhưng tất cả những điều tốt đẹp đó đều là dựa trên Makima, cho nên đối với Makima rất cảm kích.
Đặc biệt là rất tán thành câu nói kia của tương lai mình nói ra.
'Tôi chưa từng đi học, không hiểu cái gì là phụ nữ xấu.'
Bởi vì Makima hắn mới có thể có được tất cả, cho nên Makima là người như thế nào cũng không sao cả, lợi dụng cũng tốt, làm công cụ cũng tốt, làm chó cũng tốt, đều tốt hơn nhiều so với mình lúc ban đầu.
Ngay cả cơm phải ăn kèm thức ăn cũng không biết, ở bên cạnh Makima có được nhiều như vậy, ngoại trừ cảm ơn còn có thể có cái gì sao?
"Pochita, cậu cảm thấy Makima thế nào?"
"Không biết, nhưng tớ có Denji là đủ rồi."
"Vậy... Tớ đi tìm Makima đi, cho cô ấy một cái ôm thật lớn. Nói cho cô ấy biết, cô không phải một mình."
"Được nha."
"Ừm!"
Denji vui vẻ cười rộ lên, hắn hiện tại chỉ muốn cho Makima một cái ôm bình đẳng.
...
Ngày hôm sau, buổi sáng.
Tiền Bối Madoka và Rebecca cải tạo căn hộ thành phòng thí nghiệm thích hợp cho mình thao tác, hai người điên cuồng thao tác trên bàn phím trước mắt.
"ĐM! Tại sao tôi phải gõ bàn phím lạc hậu như vậy a! Liền không thể trực tiếp dùng thiết bị đầu cuối bên tôi sao!?" Rebecca tủi thân phàn nàn với Tiền Bối Madoka, cô đã thật lâu không gõ bàn phím rồi.
"Thao tác máy tính không gõ bàn phím là không có linh hồn!" Tiền Bối Madoka kiên trì chủ kiến của mình, thật ra là cô rời khỏi bàn phím sẽ không biết dùng máy tính.
"Thần mẹ nó thứ này còn có linh hồn sao?" Rebecca cạn lời phàn nàn, tràn đầy phát điên, nhưng động tác trong tay vẫn nhanh như bay hành động.
Đúng lúc này, Tiền Bối Madoka nhìn tình huống trên màn hình trước mắt không khỏi sửng sốt.
"Vãi chưởng! Kami xuất hiện!!"
"Cái thứ gì!?" Rebecca mờ mịt quay đầu nhìn về phía máy tính của Tiền Bối Madoka.
Chỉ thấy trong màn hình xuất hiện một cậu bé đội mũ nồi màu hồng, dị sắc đồng, mắt vòng tròn, trong con ngươi có hình vuông và hình quân bài, dưới mắt còn có ấn ký trái tim đỏ.
Áo khoác đỏ, áo ngắn tay xanh lục, quần đùi xanh lam, cùng với một đôi giày giống như xà cạp.
Thần Trò Chơi, Tet!
"Mẹ ơi! Tên này sao lại chạy tới đây?" Tiền Bối Madoka trừng lớn hai mắt, tràn đầy không thể tin nổi.
"Đây là ai?" Rebecca không quen biết mờ mịt hỏi.
"Thần Trò Chơi, Tet!"
"Cái gì!? Thần?"
Rebecca có chút chấn động, hoàn toàn không nghĩ tới thế giới này lại còn có thần.
...
Diễn đàn, khu trò chuyện.
Tiền Bối Madoka: @Riku @Schwi, hey, nhìn xem tôi phát hiện ai?
Riku: Việc gì?
Schwi: Không biết!
Tiền Bối Madoka: Thần Trò Chơi Tet cũng ở thế giới này.
Người lạ: Cô mẹ nó đùa tôi!?
Riku: Hả?! Không phải chứ? Là ai? Từ từ?
Schwi: Tet? Ồ! Vị thần linh kia a.
Kaneki Ken: Thế giới này rốt cuộc phải loạn đến mức nào a...
Tatsumi: Tính thử xem, hàng xóm một người là rồng, một người là tà thần, bên ngoài còn có con trai của Sparda, hiện tại lại toát ra thần, thế giới này không có Người Hệ Thống đều có chút không nói nổi. Ồ, còn có Ký Sinh Thú nữa...
Người lạ: Quá đáng sợ! Cũng may Denji gặp được chúng ta, nếu không toang thế nào cũng không biết.
Denji: Đáng sợ như vậy sao? Tớ xem trong truyện tranh cũng không nói có những thứ này a?
Altair: Trong truyện tranh chỉ là câu chuyện thuộc về chính cậu, nhưng thế giới này rõ ràng không chỉ có câu chuyện của cậu, còn có câu chuyện của người khác.
Denji: Oa, thế giới này thật thú vị, chưa bao giờ nghĩ tới thế giới sẽ thần kỳ như vậy.
Beatrice: Rất nguy hiểm được không, tình huống đại khái Betty vẫn hiểu rõ, gần đây vẫn luôn bổ sung kiến thức giữa các thế giới.
Rebecca: Thật ra cũng không liên quan gì đến chúng ta chứ? Thế nào cũng không sao cả đi.
Người lạ: Hình như là vậy, chúng ta qua đây là giúp Denji, hiện tại Denji đã không cần kiêng kị đồ vật của thế giới này nữa.
Denji: Toàn là thứ chưa từng thấy, rất muốn đi xem một chút.
Người lạ: Vậy đơn giản, đi! Đưa Denji đi mở mang tầm mắt!
Denji: Tuyệt vời!
Beatrice: Luôn cảm thấy sẽ không có chuyện tốt gì xảy ra...
Sawa: Xác thực.
Người lạ: Khụ khụ khụ, tôi cảm thấy không có vấn đề gì chứ.
Yakumo Yukari: Cậu còn không bằng để Denji tự mình đi tìm bọn họ chơi.
Denji: Ể? Hình như cũng đúng, vậy tớ và Pochita đi ra ngoài chơi đây.
Người lạ: Được rồi... Chúng ta vẫn là đến xem thế giới này có thứ gì thú vị thì hơn.
Denji: A đúng rồi, tớ làm sao đi tìm bọn họ đây?
Tiền Bối Madoka: Radar Madoka của tôi cho cậu mượn, chỉ cần nhập chủng tộc vào là có thể tìm kiếm được.
Denji: Tuyệt vời!
...
Bên kia, Denji vui vẻ ôm Pochita đi ra khỏi căn hộ.
Dự định bắt đầu tìm kiếm tất cả những gì chưa từng thấy ở thế giới này, kết quả vừa ra khỏi cửa liền gặp phải Jashin-chan.
"Ể? Cô là ác quỷ?" Denji kỳ quái nhìn Jashin-chan hỏi.
"Thần mẹ nó ác quỷ! Ta mẹ nó là Tà Thần! Tà Thần thượng vị nhất, mới không phải loại ác quỷ bên ngoài đánh một cái liền nát đầy đất!" Jashin-chan nghe vậy lập tức phát điên phản bác, mình bị coi là ác quỷ quá mất giá.
"A cái này... Xin lỗi."
"Một câu xin lỗi là xong rồi sao? Đâu ra chuyện tốt như vậy, chuyện này không có một vạn yên không nói chuyện được!"
Jashin-chan lập tức lưu manh bĩu môi lớn tiếng uy hiếp Denji, quả thực chính là còn xã hội đen hơn cả xã hội đen.
"Không muốn! Một vạn yên nhiều như vậy!" Denji nghe vậy lập tức từ chối, một vạn yên hắn có thể ăn mấy tháng rồi.
"Hả? Ta mặc kệ, hôm nay ngươi không lấy ra một vạn ta liền không đi!"
Jashin-chan không biết xấu hổ hô với Denji, chút nào không có ý định buông tha hắn.
"Dù sao tôi không đưa!" Denji kiên định thái độ của mình.
"Hửm?"
Lần này trên mặt Jashin-chan lộ ra trầm tư, nhưng không quan trọng! Cô ta đột nhiên cười tà ác, nhìn xung quanh phát hiện không có ai sau đó nhỏ giọng nói: "Đã như vậy, vậy ta đưa ngươi đi kiếm tiền!"
"Thật sao?" Denji ngây thơ không nghĩ nhiều, nghe nói có tiền kiếm lập tức vui vẻ lên.
Jashin-chan lão luyện vỗ vỗ vai Denji cuồng khẳng định cười nói: "Đương nhiên rồi, chúng ta là hàng xóm mà. Khẳng định sẽ không lừa ngươi đâu, đời người ngắn ngủi, kiếm được một khoản là một khoản a, một đợt giàu to mới là chân lý của đời người. Hề hề hề hề..."
"Tuyệt vời! Kiếm tiền!" Denji kích động nhảy dựng lên, vui vẻ cười rộ lên.
"Đi đi đi, ta đưa ngươi đi kiếm tiền."
Nói xong Jashin-chan kéo Denji đi ra bên ngoài, trên mặt cô ta lộ ra nụ cười rạng rỡ.
Trên đường, Jashin-chan nhìn điểm tâm bên cạnh cười nói: "Nhóc con, ta đưa ngươi đi kiếm tiền rồi, mời ta ăn chút gì đó cũng là hợp lý chứ?"
"Tôi hiểu tôi hiểu! Phí giới thiệu!" Denji lập tức hiểu ra chạy đến cửa hàng điểm tâm bên cạnh mua ba cái bánh Crepe.
Mình một cái, Pochita một cái, Jashin-chan một cái.
Một lát sau Jashin-chan cầm được bánh Crepe trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ, trong lòng đừng nhắc tới vui vẻ bao nhiêu.
Hề hề hề hề, thằng ngốc này còn ngu hơn trong tưởng tượng, vừa rồi lúc móc tiền ta nhìn thấy trong ví thật nhiều tiền!
Wuhu!
"Chúng ta đi đâu?" Denji ôm Pochita vừa ăn bánh Crepe của mình, vừa đút cho Pochita.
"Đương nhiên là đi đánh điện tử rồi!"
"Ồ!"
Sau một khắc, Jashin-chan và Denji đi tới sòng bạc.
Là khách quen ở đây, Jashin-chan tự nhiên là quen cửa quen nẻo, dù sao tiền Yurine mua thức ăn mỗi ngày cơ bản đều thua ở đây.
"Ồ! Thật lợi hại!" Denji nhìn thấy trang hoàng của sòng bạc lập tức lộ ra nụ cười kích động, đây là phiên bản hoàn toàn mới chưa từng trải nghiệm qua.
"Tới tới tới! Chơi cái này!"
Jashin-chan ngồi trước một máy Pachinko, bắt đầu gọi Denji qua chơi.
Denji nghe vậy ôm Pochita đi tới, trên mặt lộ ra nụ cười mong đợi, sau đó nhìn Jashin-chan thuần thục đát đát đát ném bi sắt vào.
Tiếp theo máy móc phát ra ánh sáng rực rỡ, sau đó ùng ục ục nhả ra càng nhiều bi sắt.
Mà Jashin-chan thu thập bi sắt lại, sang tay đổi thành tiền.
"Thế nào! Rất kiếm tiền chứ!" Jashin-chan tự tin nói với Denji.
"Hình như rất lợi hại! Sao lại có nhiều tiền như vậy?" Denji tò mò hỏi.
Jashin-chan nghe vậy tự hào ngẩng đầu: "Đây chính là bản lĩnh của ta, ngươi cũng có thể thử xem."
Đồ ngốc! Ta lại không chơi, chỉ là đổ bi sắt vào lại nhả ra.
Chờ ngươi mắc câu rồi, ta lại lơ đãng xin một ít bi sắt của ngươi, ta có thể chơi miễn phí rồi, nói không chừng còn có thể thắng một khoản lớn!
Ha ha ha ha ha ha ha!
Ta đúng là thiên tài!
"Thử như thế nào?"
Denji tự nhiên là mắc câu rồi, kích động nhìn Jashin-chan.
Sau đó dưới sự dẫn đường của Jashin-chan đổi hai ngàn bi sắt, không thể chờ đợi được muốn bắt đầu chơi, Jashin-chan thấy vậy bất động thanh sắc nhe răng cười một tiếng.
"Ngươi nhiều bi như vậy, cho ta chơi một ít."
"Không vấn đề!"
Denji nghe vậy lập tức đồng ý.
Giây tiếp theo, Jashin-chan tà ác chộp đi không ít bi sắt, xoay người lặng yên không một tiếng động biến mất trong sân.
Hề hề hề hề, đồ ngốc.
Nhiều như vậy đủ rồi, ta đổi tiền rồi chuồn, ngươi tìm thế nào cũng không thấy.
Cho dù ngươi trở về tìm được ta, chỉ cần ta không thừa nhận ngươi cũng không làm gì được ta.
Jashin-chan cười tà ác tự nhiên sẽ không quản Denji nữa, nhìn thoáng qua bộ dạng Denji và Pochita chơi vui vẻ đầu cũng không ngoảnh lại chạy mất.
Ai ngờ đúng lúc này, Denji đột nhiên kích động kêu lên.
"Ồ! Hình như rất lợi hại, thật nhiều bi!"
"??"
Jashin-chan vốn định rời đi nghe vậy bỗng nhiên dừng bước, mờ mịt quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Denji cầm cái rổ hứng được một đống lớn bi sắt dưới máy.
Cái —— gì ——!!
Jashin-chan trong nháy mắt giống như sét đánh giữa trời quang, khó có thể tin nếu như lúc này mình rời đi thì quá lỗ rồi.
Cô ta vội vàng vọt lên, kích động vỗ Denji.
"Lợi hại a! Đợt này ít nhất một vạn a!"
"Ồ! Một vạn!! Quá tuyệt vời! Cảm ơn cô đưa tôi tới kiếm tiền!"
"Ngươi vận khí tốt như vậy, chúng ta đi chơi cái lớn hơn!"
"Cái gì?"
"Show hand (Tất tay)!"
"?"
Sau đó... Liền không có sau đó nữa.
Chờ khi lấy lại tinh thần, tiền cược đã không còn, đồng thời Jashin-chan cũng không thấy đâu.
Denji và Pochita đứng trên đường phố tâm tình phức tạp thở dài một hơi.
"Rõ ràng vừa rồi còn nhiều như vậy, thoáng cái đã không còn. Pochita, thật đúng là lên voi xuống chó chó chó chó a..."
"Nói cũng đúng a..." Pochita cũng là tâm tình phức tạp, lúc đầu chơi rất vui vẻ, sau đó đột nhiên liền thua sạch sẽ.
"Mà! Thôi bỏ đi, dù sao cũng trải nghiệm qua rồi. Chúng ta đi chơi cái khác!"
"Được!"
Denji cười thoải mái, suy nghĩ của hắn rất đơn giản chỉ là tới trải nghiệm một chút, đừng thấy thua nhiều tiền cược như vậy, tiền hắn tiêu cũng chính là hai ngàn yên mua lúc đầu.
Ngược lại là Jashin-chan lúc mình thắng tiền xin đi không ít tiền cược, nhưng cũng không sao, dù sao đối với Denji mà nói không sao cả.
Ai ngờ đúng lúc này, đột nhiên một người lưu manh đứng ở trước mặt Denji.
"Này! Mày chính là Denji đúng không!"
Xã hội đen?
Denji biết loại người này, lão trung gian trước đó cũng là khí thế như vậy.
"Sao vậy?"
"Bạn mày mua đồ của bọn tao không trả tiền, đi theo tao một chuyến."
"Bạn tôi? Ai vậy?"
Denji nghi hoặc nhìn người đàn ông trước mắt.
"Một người phụ nữ tóc vàng, mày tới là biết!"
Người đàn ông kia vô cùng khó chịu nói với Denji, sau đó mang theo Denji đi về phía con hẻm nhỏ bên cạnh.
Trong hẻm nhỏ, trong một cửa hàng Jashin-chan tà ác nói với người trước mắt:
"Thằng nhóc kia rất có tiền, ngốc nghếch, người lập tức tới ngay. Đến lúc đó các ngươi đi lên cướp tiền của hắn, ta lại đi ra cứu hắn, đến lúc đó khẳng định mượn quan hệ này mượn một khoản tiền lớn, đến lúc đó hề hề hề hề..."
"Không được a, chúng tôi đây vừa bỏ sức vừa bỏ công, tôi muốn chiếm phần lớn!"
"Sáu bốn!"
"Ba bảy! Tôi bảy, cô ba! Cô không có quyền từ chối, nếu không tôi bây giờ liền nói chuyện của cô ra ngoài!"
"Tên này không nói tín dụng!"
"Hừ! Chúng ta đều không phải người tốt lành gì, đừng giở trò này."
"Được! Ba bảy!"
"Rất tốt!"
Người đàn ông mặt sẹo đối diện Jashin-chan cầm gậy gỗ vô cùng ngạo mạn nói.
Lúc này bên ngoài đi tới một người đàn ông.
"Người tôi mang đến rồi."
Giây tiếp theo, mặt sẹo lộ ra nụ cười, đứng lên đi ra ngoài.
Mặt sẹo nhìn thấy Denji lập tức nói: "Này! Nhóc con! Giao tiền trên người mày ra đây! Nếu không tao sẽ cho mày nếm mùi đau khổ!"
"?"
Denji nghe vậy vẻ mặt dấu hỏi, đây là gặp phải cướp bóc?
"Các người muốn cướp bóc tôi?"
"Không sai!"
Mặt sẹo vẻ mặt khẳng định nhìn Denji.
Sau đó Denji nắm chặt nắm đấm một quyền đánh vào vách tường bên cạnh.
Ầm ầm ——!
Vách tường trong nháy mắt bị đánh thủng một lỗ lớn, mảnh vỡ bắn tung tóe xung quanh.
"..."
"..."
Mặt sẹo thấy tình huống này nước mũi đều sợ tới mức chảy ra, người đều choáng váng tại chỗ.
"Vừa rồi ông nói cái gì? Tôi nghe không rõ."
Giây tiếp theo, mặt sẹo và đồng bọn bên cạnh tại chỗ đầu gối mềm nhũn bịch một tiếng quỳ trên mặt đất.
"Đại ca xin chào! Chúng tôi đều là bị ép a! Người phụ nữ tóc vàng kia ép buộc chúng tôi tới cướp bóc cậu a! Còn nói sau khi chuyện thành công chia cho chúng tôi ba phần! Người phụ nữ kia đang ở phía sau!"
"Vãi chưởng mẹ nó! Các ngươi bán đứng ta!" Jashin-chan thấy mình bị bán đứng, còn bị chặn ở ngõ cụt chạy không thoát tại chỗ gầm thét lên.
"Chính là người phụ nữ này!!" Mặt sẹo chỉ vào Jashin-chan lớn tiếng hô!
"Denji! Bọn họ đang lừa ngươi, ta căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, tên này là đang vu oan ta a! Ngươi tin ta a!"
"Người phụ nữ ác độc này đang lừa cậu a, đại ca! Tin tôi a!"
Trong lúc nhất thời hai bên mỗi người một ý, ai cũng không nhường ai, tràn đầy một loại mùi vị chân thành.
Mà Denji bị tình huống trước mắt này làm cho mờ mịt, trong lúc nhất thời không biết nên tin ai.
Một bên là người muốn cướp bóc mình, một bên là người đưa mình đi kiếm tiền.
Trong lòng Denji Jashin-chan là người tốt, bởi vì cô ta đưa mình đi chơi, còn để cho mình trải nghiệm nơi chưa từng đi qua, hắn rất vui vẻ.
Mặt sẹo thì khác, chẳng những muốn cướp bóc mình, còn nói xấu Jashin-chan, cái này rõ ràng làm cho Denji rất phản cảm.
"Tôi tin tưởng Jashin-chan khẳng định sẽ không lừa tôi, các người mới là lừa tôi!"
Denji vẻ mặt kiên định nhìn mặt sẹo phảng phất đã xác định chân tướng, nắm chặt nắm đấm rất tức giận hô.
"Tốt quá! Ta biết ngay Denji ngươi khẳng định sẽ không hiểu lầm mà!" Jashin-chan kích động kêu lên, tràn đầy vui vẻ.
"Cho nên a, Jashin-chan cô là người mình đúng không."
"Không sai! Người mình!"
"Được!"
Nghe vậy Denji thở phào nhẹ nhõm, sau đó hai mắt lóe lên tinh quang, túm lấy hai người đang quỳ trước mắt, lao về phía Jashin-chan.
"Ể?! Ể ể ể ể! Ngươi muốn làm gì!? Tại sao lại tới gần ta!"
"A Mạch đã nói! Chỉ cần trong kẻ địch đối diện có người mình thì cứ nhắm vào người mình mà đánh chuẩn không sai nha! Cho nên ——! Đỡ chiêu đi! Jashin-chan! Một giây ba ngàn đao —— RUA! Sát Lục Quang Hoàn!!"
"Thần mẹ nó nhắm vào người mình mà đánh a a a a a a!! Ngươi đừng tới gần bên cạnh ta a a a a!!"
Điện quang thạch hỏa gian, Denji túm lấy hai người đối với Jashin-chan phía trước phát động công kích một giây ba ngàn đao.
Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp!
Trong hẻm nhỏ, Jashin-chan bị Denji quất bay lên như con quay.