Tiểu Viên tiền bối thấy Ayato sợ hãi như vậy, vô cùng thân thiết chuẩn bị trứng gà chấm cho cậu ta, dùng đũa gắp một đống đồ ăn bỏ vào bát.
"Nào, ăn đi. Ăn nhiều chút, nhìn cậu gầy thế này kìa... Chị gái Touka của cậu mấy ngày nay tăng cân không ít đâu."
Giọng nói tràn đầy quan tâm của cô vô cùng từ ái, bất cứ ai nghe thấy giọng nói này đều cảm nhận được sự quan tâm và ấm áp trong lời nói, đây cũng là sự quan tâm hiếm có của cô dành cho người khác.
Dù sao đây chính là Tiểu Viên tiền bối, không phải người quen sẽ không được chú ý như vậy.
"..."
Nhiều thế này!
Căn bản không thể ăn nổi!
Ayato nhìn bát lẩu Sukiyaki to đùng trước mặt căn bản không dám nói chuyện, là một Ghoul, cậu ta đã hoàn toàn hiểu ra rồi.
Cái này mẹ nó tuyệt đối là cố ý!
Chính là để hành hạ mình!
Cậu ta ngẩng đầu muốn từ chối, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm của Tiểu Viên tiền bối không biết tại sao lập tức cảm thấy tay chân lạnh toát, một luồng khí tức đáng sợ bao trùm lên người cậu ta.
Không thể từ chối... sẽ chết đấy!
Ayato cảm nhận rõ ràng khí tức đến từ trên người Tiểu Viên tiền bối, căn bản không dám phản kháng.
Rõ ràng là nụ cười thân thiết, nhưng ở sâu trong nụ cười này cậu ta lại nhìn thấy thứ giống như không thể diễn tả.
Đáng sợ quá!
Hết cách Ayato chỉ đành kiên trì cầm đũa ăn hết đồ trước mặt.
Do Ghoul không thể nếm được mùi vị thức ăn, cậu ta chỉ có thể từng ngụm từng ngụm nuốt chửng, căn bản không nhai.
"Hửm?"
Lãnh Mặc thấy Ayato như vậy nhíu mày, dường như nhận ra điều gì.
Ăn nhanh thế này... chẳng lẽ là...
Giây tiếp theo, chỉ thấy Lãnh Mặc nhanh chóng cầm đũa gắp thức ăn, trong nháy mắt một bát lẩu Sukiyaki đầy ắp xuất hiện trong tay hắn.
"Nhìn cậu ăn nhanh thế này, chắc chắn là đói lắm rồi. Nào, ăn nhiều chút, không đủ còn nữa. Chúng tôi đã ăn rồi, cả nồi này cậu đều có thể ăn hết."
Hắn theo bản năng nở một nụ cười thân thiết, nhìn về phía Ayato.
Chỉ là nụ cười này trong mắt Ayato nhìn thế nào cũng không giống người tốt.
"..."
Ayato nhìn nụ cười của Lãnh Mặc trước mặt run rẩy dừng động tác trong tay lại.
Bình tĩnh! Không được hoảng! Uống ngụm nước trước đã...
Cậu ta đưa tay định uống ngụm nước để bình tĩnh và nuốt thức ăn xuống.
Chỉ là tay cậu ta lại run rẩy không ngừng được, bị Lãnh Mặc nhìn chằm chằm nhớ lại chuyện trước đó run rẩy căn bản không dừng lại được.
Mà Lãnh Mặc thấy tay Ayato run rẩy đi lấy nước không khỏi tràn đầy quan tâm, trong lòng đầy đồng cảm và cảm khái.
Tên này... quá đáng thương.
Chỉ là một bữa cơm thôi không ngờ cảm động đến mức run rẩy.
Ừm, cả nồi này cho cậu ta ăn hết đi.
Tuyệt đối không thể để cậu ta đói.
Lúc này Ayato cầm đồ uống bên cạnh uống một ngụm.
Sự trôi chảy vốn tưởng tượng không đến, ngược lại là một mùi vị quái dị khó tả.
Là Coca!
Cậu ta trong nháy mắt trừng mắt thật to, muốn phun ra.
Ai ngờ đúng lúc này, cậu ta cưỡng ép nhịn xuống! Bỗng nhiên nhận ra đối diện phóng tới ba ánh mắt đáng sợ, giống như mãnh thú nhìn chằm chằm con mồi vậy!
Vững vàng! Tuyệt đối không được nôn! Ba tên đối diện đang nhìn mình!
Tôi nhìn thấy sự cảnh cáo trong ánh mắt bọn họ!
Không được nôn!
Ayato suýt chút nữa phun ra đồng tử co rụt lại, cưỡng ép nuốt xuống, cậu ta theo bản năng muốn nôn ra, nhưng đột nhiên nhìn thấy ánh mắt của ba người Tatsumi, Kazuma, Kaneki đối diện lập tức cảm thấy không ổn!
Bọn họ đang cảnh cáo mình!
Trong nháy mắt Ayato điên cuồng nuốt thứ trong miệng xuống, sắc mặt xanh mét thở dài một hơi.
Thật là địa ngục...
Cậu ta cảm thấy mình chính là đang ở địa ngục, cô độc, yếu đuối, lại còn không thể ăn.
Lúc này, đám người Kaneki đối diện tuy không nói chuyện, nhưng lại đang chat trong khu trò chuyện.
Satou Kazuma: Kaneki, em vợ cậu hình như suýt chút nữa phun ra...
Kaneki Ken: Không biết a, có thể là chưa bao giờ được ăn đồ ngon thế này nên ăn vội quá chăng.
Tatsumi: Đáng thương quá... hay là tôi sang bên cạnh lấy thêm cho cậu ta ít bánh ngọt nhé?
Kaneki Ken: Tôi thấy được đấy.
Lãnh Mặc: Đi đi đi đi, tên này cũng đáng thương, gắp cho cậu ta cái rau thôi mà cảm động đến run rẩy, haizz... tâm trạng phức tạp.
Tiểu Viên tiền bối: Ừm ừm, đáng thương quá. Tôi đi gọi điện thoại gọi thêm ít thịt nữa, bữa này nói thế nào cũng phải để cậu ta ăn đến no căng.
Satou Kazuma: Tán thành! Thêm nhiều đồ ăn chút! Tiếc là tôi ăn no rồi, nếu không tôi cũng muốn ăn chút.
Kaneki Ken: Gà Nấu Hoa Ngọt... thơm thật a.
Tatsumi: Muốn ăn, nhưng ăn không nổi nữa.
Lãnh Mặc: Mai đi, đến lúc đó Kazuma đi làm nhé.
Satou Kazuma: Không thành vấn đề, có Gà Nấu Hoa Ngọt ăn thì cái gì cũng không thành vấn đề!
Tiếp đó mấy người chia nhau hành động, Tiểu Viên tiền bối đứng dậy vui vẻ đi gọi ship thịt, Tatsumi sang bên cạnh lấy bánh ngọt.
Trong chốc lát hành động của bọn họ khiến Ayato giật mình, không thể tin nổi trừng lớn hai mắt.
Bọn họ muốn làm gì!
Chẳng lẽ... chẳng lẽ còn muốn bắt tôi ăn sao?!
Không... đừng có thêm thức ăn cho tôi nữa a a a a a!!
Tuy nhiên Ayato không có bất kỳ cách nào để ngăn cản bi kịch sắp xảy ra, cậu ta chỉ có thể ngồi tại chỗ chờ đợi sự phán xét.
Một lát sau, cậu ta lẳng lặng đặt hai cái bát đã ăn xong xuống, sau đó liền thấy mấy người Lãnh Mặc với tốc độ sét đánh không kịp bít tai gắp thức ăn cho mình.
Trong nháy mắt, lại đầy hai bát.
"..."
Các người dứt khoát giết tôi đi!!
Ayato nhìn thấy cảnh này hai tay không nhịn được run rẩy, run rẩy cầm lấy cơm canh trước mặt, thậm chí cái bát cầm lên vì run rẩy mà có chút không vững nữa.
Cậu ta không kìm được khóc rồi.
Nước mắt chảy qua gò má, giống như đang khóc lóc kể lể.
Thật sự không kìm được rồi.
Cậu nói xem tình huống gì đây?
Tôi rốt cuộc đã làm chuyện gì mà bị các người hành hạ như vậy?
Tôi chỉ là một Ghoul bình thường, qua đây tìm Kamishiro Rize thôi mà!
Tha cho tôi đi! Cầu xin các người đấy!
Đừng hành hạ tôi nữa!
Kết quả đám người Lãnh Mặc thấy Ayato suy sụp cảm xúc như vậy, nhao nhao lộ ra ánh mắt đồng cảm, không khỏi lẳng lặng nhìn nhau.
Nhìn xem đứa nhỏ cảm động đến khóc rồi kìa.
Tiếp tục! Tăng thêm lực độ! Để cậu ta cảm nhận được tình yêu thương của chúng ta!
Trong nháy mắt tất cả mọi người xác định cách làm của mình là đúng đắn.
Tốc độ gắp thức ăn cho Ayato trong tay không khỏi nhanh hơn một chút, thậm chí còn tặng cả phần nước chấm của mình cho Ayato.
Kaneki: Cậu là em vợ tương lai của tôi, tôi chắc chắn sẽ không bạc đãi cậu!
Kazuma: Đứa nhỏ này thảm quá, mới mười mấy tuổi đầu chỉ là ăn bữa cơm mà khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem... tôi cũng muốn khóc rồi.
Tatsumi: Ăn to vào! Ăn to vào! Ăn nhiều chút, dù tôi ở quê nghèo, nhưng cũng chưa từng bị đói, đây là nỗi đau tôi chưa từng trải qua, chắc chắn rất đau khổ nhỉ!
Lãnh Mặc: Tôi người này tâm thiện, không nhìn nổi người khác bi thảm, cho cậu ta ăn nhiều chút.
Tiểu Viên tiền bối: Làm việc tốt, tôi tự hào! Đấy nhé!
Trong chốc lát trong lòng mấy người tràn ngập suy nghĩ riêng, vô cùng cảm xúc, tức cảnh sinh tình, tình không thể dứt.
Mà Ayato đối diện nhìn thấy đồ trước mặt càng ngày càng nhiều, trực tiếp sụp đổ.
Cậu ta nhìn thức ăn chất cao như núi trước mặt, trực tiếp nước mắt lưng tròng, cảm động đến mức ngũ thể đầu địa.
ĐM! Lãnh Mặc!
Tôi và các người không oán không thù, tại sao phải hành hạ tôi như vậy!
Các người như vậy thà giết tôi còn sảng khoái hơn!
Cuối cùng dưới ánh mắt quan tâm của tất cả mọi người, Ayato vừa khóc vừa run, ngạnh kháng ăn hết tất cả.
Cậu ta cũng không biết mình ăn hết kiểu gì, dù sao người ăn đến tê dại rồi.
Thậm chí gây tê toàn thân nằm trên ghế, mặt mày bóng nhẫy, ngủ rất an tường.
Đám người Lãnh Mặc thấy vậy càng thêm đồng cảm, nhao nhao lẳng lặng gật đầu.
"E là đây là lần đầu tiên cậu ta ăn sảng khoái thế này nhỉ."
"Đúng vậy, nhìn thấy dáng vẻ thỏa mãn của cậu ta trong lòng tôi yên tâm rồi."
"Quả nhiên những gì chúng ta làm đều được đền đáp."
"Lần sau... lần sau đưa cậu ta đi ăn cái gì ngon hơn đi."
"Được đấy!"
"..."
Cái này còn có lần sau!
Hủy diệt đi, nhanh lên, mệt rồi...
Ayato nằm trên ghế ngủ an tường nghe thấy lời này, trực tiếp đầu óc trống rỗng ngất đi.
...
Sau khi mọi người ăn tối xong, Touka và những người khác đang dọn bát đũa, tiện thể quét dọn đại sảnh.
Kết quả đứng dậy liền thấy Ayato hôn mê bất tỉnh bụng phình to nằm trên ghế sô pha đôi, lập tức đầy mặt dấu hỏi.
Tình huống gì?
Tên này sao thế?
Khoan đã... không phải là ăn một đống đồ đấy chứ?
Không thể nào! Ăn thật à!?
Touka nhận ra điều này dường như nhớ tới chuyện đáng sợ gì đó, lập tức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hình như mình chưa nói cho đám người Lãnh Mặc biết chuyện Ayato chưa uống dung dịch cải tạo?
Chẳng lẽ là lỗi của mình!?
Touka ngây người tại chỗ đột nhiên không biết nên làm thế nào, cuối cùng hít sâu một hơi.
"Ừm! Cứ thế đi."
Giả vờ như không biết đi, dù sao tên này không sửa trị một chút thì căn bản sẽ không nghe lời.
Coi như đáng đời.
Giây tiếp theo, Touka lờ đi Ayato đang hôn mê trực tiếp bắt đầu quét dọn, hành động nhẹ nhàng thậm chí còn có chút vui vẻ?
Mà Ayato nằm trên sô pha hai mắt trợn ngược hôn mê bất tỉnh, cảm giác chỉ còn một hơi treo mạng, thậm chí có chút sắp chết đến nơi rồi.
...
Nửa đêm, sau khi tất cả mọi người đều ngủ say.
Yamori bị ném dưới tầng hầm, lặng lẽ mở hai mắt ra.
Gã cẩn thận quan sát tình hình xung quanh, phát hiện lúc này dưới tầng hầm chỉ có một mình mình, giây tiếp theo gã ngửi thấy mùi của Kamishiro Rize.