"Kaneki! Mau ngăn cản A Mặc! Nếu để cậu ta làm được thì sau này chúng ta không còn mặt mũi gặp người nữa đâu!!"
Kazuma thấy thế lập tức hét lớn với Kaneki đang ở gần Lãnh Mặc nhất, trên mặt tràn đầy căng thẳng.
Tính sai rồi!
Cậu ta thế nào cũng không ngờ Lãnh Mặc vậy mà không biết xấu hổ như thế, vậy mà chọn một con đường mình bất luận thế nào cũng không làm được.
"A——Mặc——!!"
Kaneki không do dự trực tiếp đuổi theo, hai người đều không biến thân, cho nên tốc độ cũng không nhanh.
Nhưng quyết tâm của hai người xác thực đã thể hiện ra rồi.
Mà Takatsuki Sen đối diện đối với tình huống đột ngột này làm cho vẻ mặt mờ mịt, không thể tin nổi nhìn Lãnh Mặc cười vô cùng càn rỡ còn giống Ghoul hơn cả Ghoul, cảm giác mình chính là một nhân loại yếu đuối.
Tuy không biết tình huống gì, xem ra tên này muốn động thủ với mình rồi!
Nhưng lý do đâu?
Takatsuki Sen không hiểu Lãnh Mặc tại sao đột nhiên phát điên động thủ với mình, vừa kéo giãn khoảng cách, vừa chuẩn bị phòng ngự.
Trong tình huống chưa làm rõ, cô ta vẫn cảm thấy quan sát nhiều hơn là tốt nhất.
Không chỉ như vậy, thậm chí còn cảm thấy nếu mình phản kích vào lúc này, tuyệt đối sẽ xảy ra chuyện vô cùng đáng sợ, giác quan thứ sáu của sinh vật đôi khi chính là thần kỳ như vậy, nguy hiểm có thể dự báo trước.
"Ha ha ha ha ha! Takatsuki Sen! Mày không thoát được đâu!"
Lãnh Mặc từ bỏ tôn nghiêm làm người, trong lòng tràn ngập một thái độ bất kể thế nào cũng phải đạt được mục đích, nụ cười trên mặt càng giống Ghoul săn mồi hơn cả Ghoul.
"Dừng tay a!!"
Ngay khi Lãnh Mặc sắp tiếp cận Takatsuki Sen, Kaneki phía sau tung người vồ tới, diễn giải hoàn hảo một màn mãnh nam ôm giết kiểu bóng bầu dục Mỹ, trực tiếp gắt gao đè ngã Lãnh Mặc, cơ thể gắt gao đè lên người Lãnh Mặc.
Bịch!
Lãnh Mặc trực tiếp bị cú ôm giết mãnh nam của Kaneki đè ngã xuống đất, cả người giống như cầu thủ ôm bóng bầu dục điên cuồng muốn giãy ra.
"Kaneki! Tên khốn cậu——! Buông tôi ra!!"
Hắn tràn đầy khí thế gào thét với Kaneki đang ôm lấy đùi mình, muốn dùng lời nói để Kaneki buông tay.
"A Mặc! Từ bỏ đi! Đã không còn cơ hội nữa rồi! Đừng tiếp tục nữa a, nếu để người khác biết mấy người đàn ông chúng ta bắt nạt cô ấy, chúng ta sau này không còn mặt mũi gặp người nữa a!"
Kaneki gào thét hét về phía Lãnh Mặc, tuy cậu trước đó đồng ý đánh Takatsuki Sen, nhưng cũng không phải đánh vô cớ như vậy.
Là một con người không thể chấp nhận kết quả như vậy!
"Kaneki——! Cậu vậy mà đang bảo vệ kẻ thù của cậu, thật sự quá làm tôi thất vọng! Chẳng lẽ cậu cứ muốn tiếp tục như vậy sao? Buông tay!"
"Không buông!" Kaneki gắt gao đè Lãnh Mặc, hai tay ôm đùi hắn thế nào cũng không buông.
Mà Lãnh Mặc cảm thấy mình không thể giãy ra, chỉ đành nhìn Kaneki dùng sức mạnh của ngôn ngữ.
Hắn nghiêm túc nói lớn:
"Kaneki à! Cậu nhìn tôi nghiêm túc, rồi suy nghĩ kỹ lại xem, rốt cuộc là buông tôi ra, hay là tiếp tục làm như vậy. Trên thế giới này, tất cả mọi người đều có chỗ đáng để bảo vệ, nhưng tên này căn bản không đáng để cậu bảo vệ!! Duy chỉ có cậu là không đáng!! Cô ta trong tương lai đã mang lại bao nhiêu bi kịch, thậm chí còn đẩy cậu lên vị trí vốn không nên để cậu ngồi, dù như vậy cậu còn định bảo vệ cô ta sao!!"
"..."
"Kaneki——! Tin tôi đi! Cũng giống như tôi tin tưởng cậu vậy hãy tin tôi! Tôi sẽ giúp cậu, bây giờ chỉ cần cậu buông đôi tay của cậu ra, tiếp theo cái gì cũng không cần làm! Giao cho tôi là được rồi! Chỉ cần giao cho tôi! Tất cả đều không còn bi thương nữa!!"
"..."
"Kaneki! Cậu trả lời tôi đi! Cho dù là người tội nghiệt sâu nặng như vậy, cậu cũng muốn hô to sao!?"
Lần này Kaneki đang ôm đùi Lãnh Mặc dao động rồi, biểu cảm trên mặt tràn đầy mờ mịt, chỉ là sức mạnh đôi tay lại không hề thả lỏng chút nào.
Đúng vậy, Eto Yoshimura trong quỹ đạo vốn có đã mang lại vô số bi kịch, thậm chí còn để mình gánh vác áp lực vốn không thuộc về mình.
Ghoul, nhân loại, tương lai...
Tất cả áp lực đều đè lên người không quan trọng như mình.
Nói thật... mình thật sự hận chết cô ta rồi!
Nhưng mà... tại sao... tại sao tay tôi không buông ra được...
Tôi rốt cuộc đang kiên trì cái gì? Rõ ràng chỉ cần hơi buông tay, tên kia sẽ nhận sự báo thù đáng có.
Thậm chí đều không cần mình ra tay, trực tiếp ác nhân tự có ác nhân trị.
Nhưng mà... tại sao thế nào cũng không buông ra được.
Sự im lặng và dao động của Kaneki Lãnh Mặc đều nhìn ở trong mắt, hắn biết Takatsuki Sen người này nhất định phải xử lý, nhất định phải cho một loại trừng phạt, nếu không như vậy, Kaneki và Takatsuki Sen vĩnh viễn đều là người lạ.
Hiện nay Kaneki ở Anteiku giúp đỡ Ghoul, hoàn thành chuyện mình muốn làm, những chuyện này vốn dĩ không phải cậu nên làm, tất cả đều là Takatsuki Sen áp đặt cho cậu.
Lãnh Mặc nằm trên mặt đất quay đầu nhìn Kaneki đang ôm đùi mình, một lần nữa phát ra âm thanh cắn xé khí thế hùng hổ.
"Kaneki à! Cậu ngẩng đầu lên nhìn kỹ tôi! Nói cho tôi biết rốt cuộc là cái gì đang khiến cậu kiên trì như vậy, hỏi nội tâm của chính cậu xem, như vậy thật sự đáng sao? Duy chỉ có cậu... duy chỉ có cậu không có tư cách bảo vệ tên này!"
Đúng vậy, tên này ai cũng có thể bảo vệ, duy chỉ có mình là không nên đi bảo vệ cô ta nhất.
Ở một ý nghĩa nào đó cô ta mới là nguồn gốc của tất cả...
Tay Kaneki run rẩy, cậu có dấu hiệu buông ra.
Rất tốt! Cậu ấy sắp buông rồi!
Quả nhiên Kaneki cậu hiểu rõ nhất bảo vệ cô ta là không đáng nhất.
Lãnh Mặc cảm thấy sức mạnh trên đùi giảm đi, hai mắt lóe lên kinh hỉ, trong lòng tràn đầy kích động.
Chỉ cần buông thêm chút nữa, buông thêm chút nữa... mình có thể thoát ra!
Buông tay đi! Kaneki!!
"Nhưng mà! Tôi từ chối!!" Kaneki bỗng nhiên hai tay dùng sức một lần nữa ôm lấy đùi Lãnh Mặc, lần này so với trước đó càng có lực hơn, càng khẳng định hơn!
Thịch thịch thình!!
"Cái gì!?"
Lãnh Mặc nghe vậy lập tức đồng tử co rụt lại, trong lòng như bị búa bổ, căn bản không ngờ vậy mà vào lúc này lại xoay chuyển tình thế.
Mà lúc này Kaneki hai mắt lóe lên tinh quang giác ngộ, cậu giờ khắc này tràn đầy quyết tâm!
Cậu thức tỉnh rồi!
"A Mặc, tuy biết cậu là đang suy nghĩ cho tôi, nhưng cho dù là tôi yếu đuối cũng có sự kiên trì của riêng mình! Người phải cứu! Ghoul cũng phải cứu! Bi kịch của hiện tại tất cả đều chưa xảy ra, tôi có thể cứu vãn! Bi kịch đã xảy ra, tôi cũng phải toàn lực đi cứu vãn! Cho nên a——!"
Dứt lời trên người Kaneki nở rộ ánh sáng của Phép Màu và Ma Thuật.
"Cậu muốn làm gì! Cậu muốn làm cái gì!? Nếu... nếu biến thân vào lúc này... những người có mặt đều sẽ chết đấy! Sẽ chết đấy! Ai cũng không trốn thoát đâu!"
Lãnh Mặc kinh hoàng phát ra cảnh cáo, nhưng tất cả đều không thể ngăn cản quyết tâm của Kaneki lúc này.
Hắn thấy mình không thể thoát ra, chỉ có thể phát ra tiếng gầm giận dữ tự sa ngã.
"A a a a! Kaneki——! Cái tên ngu xuẩn này! Buông tay a a a a a a!"
Trong sát na, Kaneki tràn đầy quyết tâm hét lớn về phía trước.
"A Mặc! Nhìn đi! Nhìn sự biến thân của tôi! Nhìn quyết tâm của tôi! Giác ngộ của tôi!!"
"Đừng——mà——!!"
Lãnh Mặc há miệng gào thét, mặt vì há to miệng mà trở nên méo mó, điên cuồng giãy giụa, hắn muốn chạy khỏi con hẻm nhỏ, bởi vì giây tiếp theo con hẻm nhỏ sẽ biến thành địa ngục của tất cả mọi người!!
Hắn tính sai rồi, thế nào cũng không ngờ Kaneki vậy mà tràn ngập tinh thần hoàng kim như vậy!
Đây quả thực chính là giác ngộ như sắt thép!
"A ba a ba a ba! Ma pháp thiếu nữ biến! Thân!"
Ánh sáng! Nở rộ rồi!
Phép Màu và Ma Thuật sắp đến rồi!!!
Giờ khắc này tất cả mọi người đều trừng lớn hai mắt, nhìn ánh sáng nở rộ trước mắt, đầy vẻ chấn động.
Mà Takatsuki Sen tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng chứng kiến toàn bộ quá trình lại tràn ngập một luồng nhiệt huyết.
Tuy không hiểu rốt cuộc các người đang làm cái gì, nhưng mạc danh kỳ diệu cháy lên rồi!
Cậu em trai kia thật sự rất có tinh thần!
Quả thực chính là nam chính hoàn hảo!
Takatsuki Sen nghĩ như vậy.
Giây tiếp theo, ánh sáng trên người Kaneki tan đi, đó là hình ảnh như thế nào, Takatsuki Sen không biết, nhưng cô ta lại có thể khẳng định, đây là hình ảnh cả đời này cô ta chưa từng thấy qua.
Chiếc váy nhỏ màu đen mặc trên người Kaneki nở rộ ra một loại hiên ngang chưa từng có, thậm chí mạc danh kỳ diệu thích hợp.
Nhìn một cái là có thể nhận ra đây là hào quang thuộc về ma pháp thiếu nữ!
Takatsuki Sen không biết tại sao, đối mặt với khí tức ma pháp thiếu nữ mạc danh kỳ diệu khiến cô ta khao khát.
Cho dù là xuất hiện trên người đàn ông, cũng là khơi dậy sâu sắc trái tim thiếu nữ sâu trong nội tâm cô ta!
Nội tâm mỗi thiếu nữ đều có một giấc mơ trở thành ma pháp thiếu nữ chiến đấu vì tình yêu và công lý.
Các người quả thực chính là nhân vật chạy ra từ truyện tranh nhiệt huyết!
Một câu hình dung chính là... Đậu má! Cháy lên rồi!