Buổi tối hôm đó lúc nghỉ ngơi, mấy người Lãnh Mặc ngồi trước đống lửa bên ngoài ăn khuya, lúc này người của Night Raid đều không ở đây, vừa vặn có thể nói chút chuyện riêng, về phần tại sao không dùng diễn đàn, đó đương nhiên là để cho người ta nghe thấy.
Chẳng qua Tatsumi lúc này có chút mất mát, dù sao cậu bị từ chối kết quả rất khó chịu, đồng thời còn có chút mờ mịt đối với tương lai.
"A Mặc, cậu nói chúng ta thật sự có thể lật đổ Đế Quốc sao?" Cậu thấp thỏm hỏi Lãnh Mặc.
Mà Lãnh Mặc không đưa ra câu trả lời, trực tiếp lộ ra nụ cười hoạt kê hỏi ngược lại:
"Tatsumi, cậu muốn làm Hoàng đế hay anh hùng?"
"Nói như thế nào?" Tatsumi nghe vậy vẻ mặt tò mò nhìn Lãnh Mặc.
Những người xung quanh nghe nói như thế cũng không khỏi nhìn về phía Lãnh Mặc, tràn ngập tò mò.
"Muốn làm Hoàng đế cậu chạy đến biên cảnh lập quốc, sau đó bắt đầu làm ruộng, sản lượng lương thực kéo căng, phát triển tốt một chút, phúc lợi đãi ngộ tốt một chút, chiêu thu con dân cung cấp đất đai nhà cửa, để cho bọn họ ăn no mặc ấm, tự nhiên cậu có thể nhận được sự truy phủng của nhân dân, sau đó không ngừng phát triển lãnh địa của mình."
"Không phải... Cậu như vậy tuy rằng không có vấn đề, nhưng Esdeath tới thì làm sao bây giờ?" Kazuma phát hiện vấn đề mấu chốt nhíu mày hỏi.
"Tatsumi có thể trực tiếp đi lên một quyền một kẻ địch." Lãnh Mặc đơn giản giải thích.
"Nhưng một người căn bản không ngăn được đại quân của Esdeath đi?"
"Nếu là lấy thực lực của người bình thường thì tôi kiến nghị Esdeath vừa tới liền chạy trốn, một mồi lửa đốt nhà và lương thực, sau đó chuyển dời trận địa."
"Hả?"
"Hơn nữa còn phải đảm bảo Quân Cách Mạng nhất định phải tồn tại. Như vậy Esdeath phân thân thiếu phương pháp, một bên phải đối mặt với Quân Cách Mạng, một bên phải đối mặt với Đế Quốc Tatsumi."
"Đế Quốc Tatsumi tôi không phun tào trước, kế hoạch của cậu nghĩ thế nào cũng không đúng đi. Esdeath một người là có thể diệt một mảng lớn đi... Thật sự chạy thoát được sao?" Kaneki vẻ mặt nghi hoặc nhìn Lãnh Mặc hỏi.
"Cái này phải xem tình báo, chỉ cần tình báo xác định thì chạy, kéo càng lâu càng có lợi. Cũng đừng sợ Đế Quốc, đầu tiên tên Budo kia chỉ biết trấn thủ Đế Quốc, cửa cũng không ra. Bên kia Esdeath không thể nào một người đơn thương độc mã chạy tới diệt một quốc gia không có cường giả, cho dù cô ta nhận được mệnh lệnh xuất chinh, cậu cảm thấy cô ta rảnh rỗi đến mức một người cũng không mang chạy tới đánh nhau sao? Vậy còn là tướng quân sao? Trừ khi vận khí kém đến mức người ta đi dạo phố đụng phải."
"Hình như có một tia đạo lý, nhưng cứ cảm thấy vẫn có chút thiếu sót, dù sao chỉ chạy thì căn bản không có cách nào đi, hậu kỳ phát triển lên nhân số quá nhiều căn bản không có cách nào chạy đi."
Kazuma phát hiện vấn đề mấu chốt, có chút vi diệu cảm giác không được.
"Quả thực có chút vấn đề..."
Lãnh Mặc cũng nhận ra phương pháp này giai đoạn trước không có vấn đề, giai đoạn sau người đông lên thì không có cách nào chạy.
Ngược lại Tiền Bối Little Round sờ cằm suy tư có chút ý tứ nói: "Bất quá tư duy này của cậu ngược lại là có thể, ít nhất cho nhân dân một tia hy vọng. Chỉ cần rời xa Đế Quốc, là có thể sống sót."
"Xem ra chỉ có thể dùng thủ đoạn cuối cùng rồi, một khi sử dụng ra ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy sợ hãi! Thậm chí lương tâm đen thui của tôi đều đang run rẩy!"
"Phụt phụt! Cậu còn có kế hoạch đáng sợ gì? Nói ra để chúng tôi cũng sợ hãi một chút." Tiền Bối Little Round thấy Lãnh Mặc khoa trương như vậy, hoạt kê mở miệng.
Tên này tuyệt đối là đang mạnh miệng!
Ai ngờ Lãnh Mặc hai mắt lóe lên tinh quang, tàn trí (mất trí) nói:
"Đó chính là đốt lương thảo!"
"Đốt cái gì?"
"Không sai! Chính là lương thảo! Trước tiên đốt kho lương của Đế Quốc, sau đó lại đốt hết thôn trang lớn nhỏ bên trong Đế Quốc, đốt xong thì chạy, ai cũng không bắt được, sau đó vừa vào đông với trình độ sản xuất của thế giới này căn bản không thể kéo lên được, tiếp theo nhân dân chết đói, quý tộc cũng tự nhiên không có đối tượng áp bức, Đế Quốc trong nháy mắt đại loạn, thời đại thụt lùi ít nhất ngàn năm. Quý tộc mỗi ngày du thủ du thực khẳng định sẽ không đi săn, thủ hạ cũng không có người có thể sai bảo, cuối cùng chỉ có thể chết đói, hoàng quyền càng là như thế. Thế giới liền hòa bình rồi, Đế Quốc cũng bị diệt rồi. Chúng ta chỉ cần tìm một chỗ trốn đi, bọn họ trồng lương thực chúng ta liền đốt, trồng liền đốt, đốt xong thì chạy, hì hì! Kiên trì như vậy không quá năm năm, chúng ta liền nắm giữ toàn bộ Đế Quốc, hiệu quả tốt cả thế giới đều là của chúng ta."
"..."
"..."
"..."
Mẹ tôi ơi! Có ma quỷ!
Nghe được lời này của Lãnh Mặc, không chỉ có Tiền Bối Little Round, ngay cả Kaneki, Tatsumi, Kazuma đều cảm giác da đầu tê dại.
Cái này quả thực chính là không có giới hạn!
Tuy rằng Đế Quốc bị diệt rồi, nhưng thế giới cũng không còn a!
Cái này nếu để người ta biết sợ là trực tiếp xử bắn năm mươi năm, thỏa thỏa một tên tội phạm chiến tranh phản nhân loại.
"Ngài chính là tội phạm chiến tranh hạng A phản nhân loại trong truyền thuyết sao?" Tiền Bối Little Round âm dương quái khí nhìn Lãnh Mặc nói.
"Tội phạm chiến tranh? Không không không! Thua mới gọi là tội phạm chiến tranh, thắng là anh hùng! Lại nói tôi cũng không có khơi mào chiến tranh, người ta tự đánh nhau liên quan gì đến tôi?"
"..."
Cậu nói nghe rất có lý a, tôi cư nhiên không tìm thấy vấn đề mấu chốt.
"Có phương pháp thiện lương chút không?" Tatsumi vẻ mặt da đầu tê dại nhìn Lãnh Mặc, tuy rằng biện pháp này có đạo lý có thể thực hiện, nhưng biện pháp đồng quy vu tận này quá khó khăn rồi.
"Thiện lương chút sao? Vậy bỏ độc đi, bỏ độc vào nguồn nước, một đêm là có thể diệt sát toàn bộ Đế Quốc, đến lúc đó còn không phải mặc cho chúng ta tùy tiện chơi đùa! Ha ha ha ha ha ha!"
"..."
"..."
Cái này càng tàn nhẫn được không! A không đúng, cái này một cái chết luôn căn bản không có cảm giác, so với đốt lương thảo trước đó quả thực thiện lương không ít.
Chính là... không làm người!
"Cái kia... còn có cái nào hòa bình chút không?" Tatsumi có chút không dám nghĩ nữa, cái này nếu hỏi tiếp sợ là có thứ gì đó đáng sợ sắp tràn ra rồi.
San chỉ (độ tỉnh táo) tụt điên cuồng...
Thậm chí có một loại cảm giác "đời người năm mươi năm, như mộng cũng như ảo".
"Tatsumi, cậu phải biết rằng tất cả những gì tôi nói đều được xây dựng trên tiền đề không có ai đánh lại tướng quân Đế Quốc. Chẳng lẽ cậu còn chưa phản ứng lại sao?" Lãnh Mặc thấm thía nhìn Tatsumi, tràn ngập cảm khái.
"A? Thì ra là thế, nói cách khác chỉ cần chúng ta sở hữu thực lực siêu việt tướng quân Đế Quốc là có thể đạt thành kết cục tốt hơn?"
Tatsumi hồi phục tinh thần cũng coi như hiểu được, nói nhiều như vậy đều là nói nhảm.
Thật sự là nghe quân một lời, như nghe một lời.
"Vậy tiếp theo chúng ta sắp xếp như thế nào?" Kazuma vứt bỏ vấn đề trước đó nghiêm túc lên, dù sao tiếp theo mới là trọng điểm.
Kết quả Lãnh Mặc toét miệng cười, dùng một loại nụ cười mang đến nụ cười cho tất cả mọi người nhìn về phía Kazuma, thậm chí còn vươn đầu lưỡi liếm thịt xiên trong tay một cái, hai mắt tản mát ra tinh quang.
"Kazuma, chuyện đến nước này các cậu còn chưa phát hiện kế hoạch tôi nói sao?"
"Hả? Vừa nãy cậu nói không phải là thao tác của tội phạm chiến tranh hạng A sao? Chẳng lẽ trong đó còn có thao tác không phải tội phạm chiến tranh hạng A sao?" Kazuma không phát hiện điểm mù, nghi hoặc nhìn Lãnh Mặc trước mắt.
"Hô hô hô hô hô, cậu vẫn là quá ngây thơ rồi, Kazuma. Tôi vừa nãy không phải nói bỏ độc sao?"
"Nani?! Chẳng lẽ cậu thật sự muốn bỏ độc!?"
"Bỏ độc là không thể nào bỏ độc, tôi chính là người rất tốt. Độc giết người tôi cũng không dám bỏ, nhưng thuốc xổ tôi vẫn dám."
"..."
"..."
"..."