Cố Phi người đã nhanh, đao còn nhanh hơn, một đao chém xuống rồi lại thêm một đao, chém đến nỗi Nghịch Lưu Nhi Thượng choáng váng mặt mày. Trúng nhiều đao như vậy mà còn chưa chết, một là bởi vì Cố Phi ngày hôm nay thiếu may mắn, phụ pháp xuất hiện không nhiều lắm; hai là bởi Nghịch Lưu Nhi Thượng biết PK cùng pháp sư, cho nên dùng khá nhiều trang bị giảm bớt tổn thương từ pháp thuật, khiến thương tổn từ pháp thuật phụ gia bị yếu đi không ít.
Tuy rằng như thế, từng đao từng đao chặt xuống thế kia, chết chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian thôi. Vài tên bạn cùng công hội đi chung với Nghịch Lưu Nhi Thượng ngay từ đầu cho rằng dù Cố Phi đến gần người cũng sẽ bị Nghịch Lưu Nhi Thượng giải quyết nhẹ nhõm, không nghĩ tới lại là cái cục diện theo dạng này. Nghịch Lưu Nhi Thượng hoàn toàn bị động chịu đòn, muốn ngâm xướng lại nhiều lần bị Cố Phi cắt đứt, xướng đều là xướng không công.
Mấy người họ đối mặt nhìn nhau. Có đi hỗ trợ hay không, điều này thực sự là một vấn đề!
Đơn đấu là tự Nghịch Lưu Nhi Thượng nói ra đấy, bọn họ bây giờ nhìn thấy tình huống bất lợi, lập tức ra tay tương trợ, này khác gì vả ngược mồm Nghịch Lưu Nhi Thượng chứ. Họ do dự một chút, cuối cùng chỉ bèn thở dài, không có cử động giúp đỡ gì.
Cố Phi dùng đao pháp đến nghiện, đã hoàn toàn đắm mình trong đó, chém đến cao hứng bừng bừng. Rốt cuộc đến lúc Nghịch Lưu Nhi Thượng hóa thành ánh sáng trắng, trong mắt Cố Phi còn hàm chứa vô tận tiếc nuối muốn nói: Lại thêm hai đao, đoạn lãng tam thức trong Đường đao cửu liên của hắn có thể làm đủ mỗi thức biến hoá rồi. Thật đáng tiếc mà! Cố Phi lắc đầu.
Thu đao về miệng túi, liếc nhìn tánh mạng mình, đỏ đến mức chỉ còn lại mỗi một hàng đơn vị rồi. Đừng nói đến việc Nghịch Lưu Nhi Thượng sử dụng pháp thuật, chỉ cần lấy pháp trượng trực tiếp đập Cố Phi mấy cái đều có thể gõ chết hắn.
“Thật nguy hiểm nha!” Cố Phi liên tục cảm khái. Còn may mình là đang làm nhiệm vụ truy nã, cho nên đeo “Huy chương Truy Phong” mà không phải là “Huy chương của Eddie”. Bằng không “Huy chương của Eddie” cộng thêm 6 điểm trí lực nữa, công kích pháp thuật hơi cao hơn một tí thôi, là đã bị bản thân phóng Hỏa Thụ Thiên Trọng Diễm đốt thêm mấy điểm máu, Cố Phi còn làm sao có cơ hội lao ra khỏi ánh lửa.
Cố Phi vừa nhìn lại quá trình PK lần này, tổng kết bài học kinh nghiệm, vừa từ trong túi móc cái bánh mì ra gặm, bổ máu.
Sau đó nhìn về phía mấy người phía Đối Tửu Đương Ca đứng ngoài xem cuộc chiến. Vẻ mặt mấy người họ tuy đều rất hoảng hốt, nhưng hiển nhiên không có ý muốn đi lên ra tay với Cố Phi.
“Nhân phẩm thật tốt mà!” Cố Phi thất vọng. Hắn rất hy vọng mấy người này có phẩm chất xấu, vừa thấy Nghịch Lưu Nhi Thượng bị giết chết liền nhảy lên tìm hắn báo thù.
“Các người không có chuyện gì sao? Không còn chuyện thì tôi đi à.” Cố Phi không cam lòng.
Mấy người lắc lắc đầu.
“Vậy tôi đi đây.” Cố Phi chào bọn họ.
“Đợi đã, người anh em tên là gì?” Một người hỏi.
“Thiên Lý Nhất Tuý.” Cố Phi trả lời hắn.
Người nọ gật đầu, sau đó mấy người nhìn theo Cố Phi đi tới học viện pháp sư.
Sáng sớm nên học viên cũng tương đối quạnh quẽ. Cố Phi đi thẳng tới ông thầy NPC thường ngày dạy các pháp thuật kia. Vừa thấy Cố Phi đã cấp 40, ông thầy NPC chủ động hỏi Cố Phi có phải muốn chuyển chức hay không, Cố Phi đương nhiên nói phải. Vì vậy ông thầy ấy mau chóng giao nhiệm vụ chuyển chức, Cố Phi trên trận PK không có địch thủ trong nháy mắt đã bị nhiệm vụ này làm bối rối.
Nhiệm vụ rất đơn giản, nhưng bại lộ toàn bộ thế giới nội tâm của công ty game. Nhiệm vụ này chỉ một chữ: Tiền.
Chuyển chức không cần làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần giao nộp 200 đồng vàng làm phí thủ tục chuyển chức thôi.
Số tiền này nếu muốn nói nhiều thì không thể nói là rất nhiều, nói ít, lại tuyệt không hề ít, nhưng vấn đề quan trọng nhất là Cố Phi không có.
Cố Phi không có tiền, nói chính xác, là không có 200 đồng vàng.
Trong túi Cố Phi tổng cộng chỉ có 37 đồng vàng, 21 đồng bạc, và 78 đồng xu.
Hai đợt làm ăn xa nhất của dong binh, giúp Cố Phi từng làm nhà giàu một phen. Cũng bởi vì hai đợt làm ăn ấy, cho nên Cố Phi đến bây giờ cũng không có ý thức được vấn đề tiền nong. Nếu không với chi tiêu xa xỉ cứ bốn cái pháp thuật liền ăn một quả táo của hắn, bình thường không chuyên tâm đi kinh doanh bổ sung túi tiền thì căn bản không kiên trì đến ngày hôm nay nổi.
Hiện tại, đối mặt hệ thống tại nhiệm vụ chuyển chức há miệng giở trò sư tử ngoạm, Cố Phi ý thức được túi tiền của mình nhỏ bé.
Ủ rũ cúi đầu từ học viện pháp sư đi sau khi ra ngoài. Cố Phi nhớ tới trên người còn giữ nhiệm vụ truy nãy, vì thế khởi động “Huy chương Truy Phong” tự tiễn mình về đại sảnh phát nhiệm vụ truy nã.
Nhiệm vụ hoàn thành, lĩnh khen thưởng. Có kinh nghiệm, cũng có tiền.
Bình thường chút tiền lẻ này, Cố Phi cảm thấy đã rất thoả mãn, nhưng hiện giờ có ngọn núi 200 đồng vàng to bự đè trên vai, Cố Phi nhất thời ý thức được hệ thống là keo kiệt nhường nào.
“Tốn thời gian dài như vậy mới chém chết một người, thiếu chút nữa hại bản thân mất mạng, chỉ cho vài đồng tiền như thế, quá không có nhân tính rồi!” Cố Phi oán giận với một người chơi khác đang chọn lựa nhiệm vụ.
Người này xoay đầu qua, liếc mắt nhìn Cố Phi nói: “Đúng vậy, nhiệm vụ này nguy hiểm cực lớn. Khen thưởng cũng không hề nhiều, tính ra thật sự thấp hết mức.”
“Trách không được nơi đây vắng ngắt, chẳng người nào làm nhiệm vụ này.” Cố Phi nhìn một vòng xung quanh. Toàn bộ đại sảnh phát lệnh truy nã trống không, chỉ có hắn cùng người trước mắt mình.
“Vậy trái lại cũng không đúng.” Người trước mặt kia nói, “Cậu biết không? Thành chúng ta có một người, chuyên môn thích làm cái nhiệm vụ rác rưởi này đấy, mỗi này đều làm.”
“Hửm? Cậu gặp người nọ chưa?”
“Không có, tôi là nghe người ta nói đấy. Nghe bảo là một pháp sư, người mặc pháp bào màu đen, vũ khí là thanh kiếm, hình như lại có vẻ rất lợi hại. Cậu nói xem một người cực kì lợi hại, vì sao lại ngu ngốc mải đi làm cái nhiệm vụ rác rưởi này chứ?” Người này vừa nói vừa lĩnh xong nhiệm vụ, quay đầu nhìn về Cố Phi.
Bấy giờ mới chịu lưu ý, phát hiện người trước mặt mình chính là một tên pháp sư, một thân pháp bào màu đen, sau đó tay ở trong túi mò mò hồi lâu, móc ra một thanh kiếm dài màu tím, đưa đến trước mắt hắn hỏi: “Cậu nói chính là thanh kiếm này sao?”
“Không phải, dĩ nhiên không phải!” Người này quyết định thật nhanh, “Kỳ thực nhiệm vụ truy nã cũng rất có ý nghĩa, cậu xem tôi chẳng phải đang làm nó sao? Được rồi, tôi lĩnh nhiệm vụ xong, đi trước đây.” Nói xong người này lập tức vội vàng biến mất luôn, lưu lại một mình Cố Phi buồn rầu trong đại sảnh trống rỗng.
“Tiền ơi! Đi đâu kiếm tiền nha!” Cố Phi sau khi ra đại sảnh, vẫn bị vấn đề này làm đau đầu như cũ. Mà tiền – thứ này quả nhiên là rất ảnh hưởng sự bình yên mà.
Lúc này trong tâm Cố Phi thậm chí sinh ra lòng oán hận với Hàn Gia Công Tử: Dong binh đoàn cũng không thèm kinh doanh cho thật tốt, cứ vậy chỉ có mỗi hai đợt làm ăn!
Nghĩ đến việc làm ăn, Cố Phi đột nhiên có ý tưởng. Đánh quái luyện cấp tới nay, Cố Phi cũng đánh tới không ít đồ vụn vặn lẻ tẻ. Bởi gởi bán những đồ bình thường này ở hội đấu giá vô cùng dễ lỗ vốn (nguyên nhân đã giải thích ở chương 100), cho nên muốn cầm mấy thứ này đổi lấy tiền cần phải tự bày sạp chào hàng mới được. Cố Phi bây giờ thiếu tiền, bất đắc dĩ cũng phải làm thương nhân một phen rồi.
Nghĩ vậy hắn liền đi đến kho hàng gần cửa thành, vào hòm kho của mình, thấy thời gian dài tích luỹ, đồ quả nhiên không ít. Cũng hên là về sau hắn lấy nhiệm vụ truy nã làm chủ, thời gian đánh quái luyện cấp ít đi, nếu không kho đồ đã sớm không còn chỗ chứa rồi.
Cố Phi lấy ra bao tải, đem đồ trong kho nhét vào bao. Nhắc tới cái bao tải này, cũng có một đoạn lịch sử. Lúc trước thời điểm Cố Phi còn là người đứng thứ hai trên bảng hiệu suất, mỗi ngày đánh ra đồ là dựa vào bao tải để tính đấy, sau này lại vì một lần hiểu lầm, cái bao tải này vứt cho Lục Nguyệt Vũ. Sau đó Lục Nguyệt Vũ liền lấy nó để đựng thức ăn cùng nước uống đi đến thành Nguyệt Dạ. Thẳng đến khi cuộc thi PK bắt đầu mới đây, Lục Nguyệt Vũ từ thành Nguyệt Dạ trở về, thế mới đem cái bao tải này trịnh trọng trả lại chủ cũ đấy.
Từ trên cái bao tải này, Cố Phi loáng thoáng thấy được năm tháng bản thân cần cù đánh quái kia, cảm khái không thôi.
Nhanh chóng lấp đầy bao tải, khiêng nó trên vai, Cố Phi loạng choà loạng choạng đi tới hướng con phố giao dịch. Dọc đường đi hết sức phấn khởi tính toán: Một món trang bị 10 đồng vàng, hai món là 20 đồng vàng, hai mươi món, chính là 200 đồng vàng!
Khoảng thời gian sáng sớm này, bất kỳ địa phương nào trong trò chơi đều sẽ rất vắng người, nhưng có một nơi ngoại lệ, đó chính là con phố giao dịch thứ hai.
Con phố này là sau khi trò chơi chính thức đưa vào hoạt động thì hình thành. Khi đó chiếm cứ con phố giao dịch đầu tiên tất cả đều là người chơi cũ lúc beta, hàng trong tay bọn họ, phẩm chất tương đối khá cao, đối với phần lớn người mới mà nói, bởi vì vấn đề giá cả nên chỉ có thể có lòng mua nhưng không đủ khả năng. Vì thế đám người mới chỉ có thể dựa theo nhu cầu của mình bắt đầu từng bước hình thành thị trường thích hợp với bọn họ, đây chính là hình thức ban đầu của con phố giao dịch thứ hai.
Hình thức giao dịch này phát triển rất nhanh, do những người mới luôn là tràn ngập nhiệt tình, thời gian mỗi ngày online rất dài, nhân số lại đông hơn người chơi lúc beta rất nhiều. Hiện tượng này dẫn tới con phố giao dịch vào bất cứ thời điểm nào cũng có người rao bán đồ trong tay mình. Dù cho sau lại sinh ra con phố thứ ba con phố thứ tư đi nữa, nhưng cũng chỉ có con đường giao dịch thứ hai kéo dài phần nhiệt tình ấy.
Những người chơi ở thành Vân Đoan đều biết, dù là muốn buôn bán ở tối muộn hay là sáng sớm có số người online ít, con phố thứ hai là lựa chọn tốt nhất. Chỉ có nơi đây, bất cứ giây phút nào cũng tràn đầy sức sống.
Cố Phi nghe danh con phố thứ hai này đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên đặt chân đến. Quả nhiên giống như lời đồn, ở nơi đây dù tại thời điểm chỗ nào khác đều vắng ngắt con phố thứ hai lại không chút nào thay đổi. Hơn nữa vì là giờ giấc đặc thù, người chơi trên phố thứ hai đều có trạng thái tinh thần đặc biệt là: ai ai đều mang vẻ mặt buồn ngủ.
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện ra những bộ mặt buồn ngủ có điểm khác nhau. Chủ yếu chia làm hai phái, một phái tuy rằng còn buồn ngủ, nhưng cả người tinh thần phấn chấn, hiển nhiên nhóm này gồm những người vừa rời giường liền lập tức bò vào trò chơi; mà phái khác, gương mặt buồn ngủ lộ rõ mệt mỏi, ngay cả nói chuyện cũng chưa có chút sức lực, loại này hiển nhiên là suốt đêm chơi còn không ngủ.
Cố Phi đi trên con phố, tìm kiếm chỗ trống thích hợp để hắn bày sạp. So sánh với những người chơi phổ thông khác, bao tải của Cố Phi quả thực quá nhiều rồi, chỗ trống bình thường căn bản không chứa nổi.
Đảo mắt đã đi qua một phần tư con phố, Cố Phi cuối cùng cũng thấy một khoảng đất trống lớn, vội vàng bước đến chiếm trước, thả ra rồi đổ bao tải xuống, rào rào một tiếng, toàn bộ hàng Cố Phi đã rải khắp đất trống, thậm chí có vài cái nhảy tưng tưng bay ra giữa đường.
“Oa!!!” Vô số tròng mắt người chơi bị hấp dẫn lại đây, đặc biệt hai người trái phải cạnh Cố Phi, con mắt đều sắp rớt ra rồi.
Những mặt hàng của Cố Phi chồng chất như một ngọn núi nhỏ, trên sạp hàng của hai người bên cạnh cũng chỉ là vài món linh tinh, vừa so sánh, thật sự của họ quá nhỏ bé rồi.
Chương 175: Thương nhân Cố Phi
Trữ một số lượng hàng hoá lớn, điều này với đám thương nhân mà nói là chuyện chỉ có thể làm vào vài thời điểm đặc biệt.
Ví dụ như khi trò chơi từ bản beta đến chính thức đưa vào hoạt động, số lượng người chơi vào game tăng vọt dẫn tới nhu cầu hàng hoá tăng, giá cả chắc chắn sẽ xuất hiện hiện tượng nâng lên. Không ít người đã nắm cơ hội này trữ hàng trang bị lúc giá còn thấp khi còn beta, rồi đến lúc chính thức đưa vào hoạt động bán ra với giá cao, nên đây vẫn có thể xem là án lệ [1] thành công.
[1] Án lệ: (tiếng Pháp-Jurisprudence) được hiểu là: Đường lối giải thích và áp dụng kiến thức được công nhận trước đó, đường lối này đã được coi như một tiền lệ, những người khác sau đó có thể noi theo trong các trường hợp tương tự.
Nhưng trên thực tế việc ấy còn lâu mới làm được đơn giản dễ dàng như thế. Số lượng lớn người chơi tràn vào thị trường, tạo thành hiện tượng giá cả tăng chỉ có trong ngắn hạn. Dù sao ở trong game, mỗi người chơi là một người tiêu dùng, nhưng chính họ cũng là một phần trong lực lượng sản xuất [2]. Chỉ có điều người chơi có level cao thì thuộc lực lượng sản xuất tiên tiến, mà người chơi level thấp tương đối lạc hậu một chút. Nhưng lực lượng sản xuất tiên tiến đánh ra trang bị mới nhất có giá cả không thấp, cũng không phải tuỳ tiện người nào đều có năng lực dốc túi trữ hàng nhằm đầu cơ trục lợi. Thông thường thương nhân trữ hàng, chỉ là vài trang bị tầng lớp trung lưu.
[2] Lực lượng sản xuất trong Mác-Lenin được định nghĩa là: toàn bộ các lực lượng được con người sử dụng trong quá trình sản xuất ra của cải vật chất. Nó bao gồm người lao động với một thể lực, tri thức, kỹ năng lao động nhất định và tư liệu sản xuất.
Phần trang bị ấy, theo đẳng cấp người chơi mới thăng lên, bọn họ cũng mau chóng đạt được năng lực đánh ra chúng. Cho nên phần trang bị này nếu giá cả tăng, trên thực tế chỉ có trong một chu kỳ ngắn ngủi. Chờ tới khi lực lượng sản xuất mới mạnh mẽ đưa vào thị trường, hàng hoá tăng vọt, dù giá cả không hạ xuống, nhưng khẳng định trở nên khó có thể trao tay.
Mua thấp bán cao, bốn chữ này nghe có vẻ rất đơn giản, kỳ thực lại bao hàm rất nhiều học vấn.
Người chân chính có thể làm theo bốn chữ ấy mà kiếm được tiền, vĩnh viễn chỉ là số ít, nếu không thì sẽ không có hiện tượng người nghèo nhiều hơn kẻ giàu.
Nếu nói đến mượn thời gian game từ beta đến chính thức vận hành để nhân cơ hội làm ăn, rất nhiều người thấy được thời cơ này, nhưng có tương đối một bộ phận người chỉ hiểu sơ sơ, không rõ bản chất. Không làm nổi, cuối cùng trữ quá nhiều trang bị mốc meo trong tay mình.
Quy luật của game online: Theo thời gian đưa đẩy, trang bị càng là thứ thu được ở thời điểm ban sơ thì về sau càng không đáng một đồng. Hiện nay giá cả nhóm trang bị ấy, dùng thuật ngữ cổ phiếu mà nói chính là đã giảm xuống dưới mức giá phát hành, hơn nữa còn là loại rất khó ném hàng đi. Bởi vì dù đã không có người trữ hàng, bình thường trên thị trường giao dịch vẫn tồn tại, còn cạnh tranh tương đối khốc liệt.
Lúc này Cố Phi lại ném ra bày một đống trang bị như thế. Người sáng suốt vừa nhìn qua, lập tức phát hiện đại đa số trang bị đều thuộc về thời kỳ đầu. Nhất thời họ liên tưởng Cố Phi thành một trong những thương nhân đợt đầu cơ trục lợi thảm bại kia. Hơn nữa người này cư nhiên cố giữ đám hàng rách tới tận bây giờ, thật là thảm bại trong thảm bại mà!
Cả đám vui tươi hớn hở mà dòm Cố Phi, không có chút xíu đồng tình nào.
Đối với mấy thương nhân đầu cơ trục lợi thế này, nhóm người mới hận bọn hắn mượn cơ hội kiếm tiền từ túi họ nhất đấy; mà các người chơi lão làng thì đố kỵ bọn hắn nắm lấy được cơ hội kiếm tiền, nên khi nhìn thấy có người nào đầu cơ trục lợi thất bại, hai nhóm người này đều thấy trong lòng mình khoan khoái phần nào.
Mà hai nhóm này gần như chiếm trọn toàn bộ lượng người chơi, cho nên bây giờ khi thấy Cố Phi xuất hiện nhìn qua giống kẻ thất bại ấy, thì trên mặt tất cả mọi người đều tỏ ra hả hê.
Cố Phi lại hoàn toàn không biết điều này, cứ tưởng sạp hàng của mình được chú ý, trong lòng liền vui vẻ, cảm thấy con đường làm ăn của mình nhất định có tương lai tươi sáng. Sau đó ngồi xổm xuống, cúi người tỉ mỉ sắp xếp lại trang bị lung tung trên mặt đất một lượt. Trang bị ở Thế giới Song Song tuy không có giới hạn đẳng cấp, nhưng lại dựa vào số liệu thuộc tính trang bị, vẫn có thể dễ dàng phân chia tầng lớp. Hơn nữa căn cứ các thuộc tính phụ, có thể quyết định giá trị một trang bị.
Trang bị trong tay Cố Phi đều là đồ lam. Đồ trắng trừ khi là trang bị thuộc tầng lớp siêu cao, bằng không hoàn toàn không có thị trường. Trang bị lam được sử dụng nhiều nhất hiện tại, thông thường người chơi đều kiếm cho mình một thân đồ lam đặt cơ sở, sau đó mới cố gắng nghĩ biện pháp kiếm đồ tím, đồ vàng thay thế dần theo vị trí mà mình chú trọng nhất sau. Về phần trang bị tím, đó hoàn toàn không phải là thứ dễ có được, người bình thường căn bản không với tới cảnh giới ấy, chỉ ảo tưởng trong mộng chút mà thôi.
Cố Phi nhanh chóng phân loại trang bị xong. Đồ đeo trên đầu, đồ mặc trên người, đồ phối trên tay và cổ, trước ngực, hay giày dép dưới chân, hết thảy các loại đều có. Đất trống trước người Cố Phi đã bày đầy trang bị, Cố Phi hài lòng gật gật đầu, đưa tay lau mồ hôi trên trán, ngẩng đầu lên.
Sớm có người chú ý từng cử động của Cố Phi, Cố Phi lập tức nở nụ cười thân thiện: “Trang bị, muốn mua sao?”
Mọi người vui vẻ lắc đầu.
Nụ cười của Cố Phi dần cứng ngắc, vì thế mọi người lại cười càng sướng thêm.
Đồ của Cố Phi đã lỗi thời, những người trước mắt này đều không cần. Cho dù cần, dưới đáy lòng mọi người cũng không muốn mua trang bị của Cố Phi. Con phố giao dịch dài như vậy, đồ trong tay Cố Phi đều là loại mặt hàng thông thường nhất, không cần lo tới chỗ khác mua không được. Cho nên, “Để hắn ôm chết hàng trong tay!” Mọi người không hẹn mà đều có chung một suy nghĩ như vậy. Vừa xì xào khinh thường, vừa tản ra bỏ đi. Không có ít người cố nán bước chân lại, nhiều lần quay đầu thưởng thức nét mặt Cố Phi.
Cố Phi mờ mịt khó hiểu.
Là do trang bị của mình lỗi thời sao? Cố Phi cũng suy nghĩ tới vấn đề ấy, đống đồ này đại đa số đều là tại giai đoạn hắn level 20 đến level 30 đánh ra được, so ra với thời điểm hiện nay đã thuộc dạng trang bị rẻ bèo. Nhưng Cố Phi một đường tới đây, để ý có nhiều sạp hàng nhỏ của người chơi khác, bán các trang bị đồng dạng vẫn có thể thấy đến. Nên hắn nghĩ mấy thứ này cũng không phải là hoàn toàn không có thị trường, bất quá người muốn chọn những trang bị ấy sẽ rất ít.
Mình vẫn nên kiên nhẫn đợi chút đi! Nghĩ thế, Cố Phi không lo âu nữa, tìm một tư thế thoải mái ngồi dưới đất, bắt đầu kiên nhẫn chờ.
Con phố giao dịch, thường nghe được nhiều nhất là âm thanh trả giá rồi. Cố Phi vừa yên lặng chờ khách hàng tới cửa, vừa thông qua việc bàng thính [3] học tập một chút kiến thức trên thị trường.
[3] Bàng thính: tham gia nghe thảo luận nhưng không phát biểu và biểu quyết.
Đối với giá cả trang bị, Cố Phi từ trước tới nay chưa từng nghiên cứu. Vốn cứ nghĩ trang bị đều thống nhất định giá, mỗi cái 10 đồng vàng, kiếm đủ 200 đồng vàng là được. Nhưng khi lưu ý các sạp hàng chung quanh khác có tình huống cò kè mặc cả, Cố Phi phát hiện mình đánh giá cao giá trị của những món hàng trong tay kia.
Đống đồ trong tay hắn đều là hàng hoá quá hạn, e rằng đại đa số căn bản không giá trị đến 10 đồng vàng. Cái sạp nhỏ đối diện hơi xéo kia, một đôi giày có thuộc tính tốt hơn nhiều trong mớ của Cố Phi, cuối cùng bán ra ấy vậy chỉ có giá 8 đồng vàng.
Tiếp đó lại đảo mắt quan sát mấy sạp hàng khác bắt đầu giao dịch thành công bán hàng đi, rồi so sánh thuộc tính với đồ của mình, Cố Phi rốt cục nhận ra rằng mình thực sự là lạc quan đến mù quáng. Trước không nói đống trong tay này có thể bán đi hay không, cho dù bán được hết toàn bộ, e rằng ngay cả 50 đồng vàng đều góp không đủ. Giờ muốn góp đủ 200 đồng vàng, mình có lẽ phải bôn ba vài chuyến thế này.
Cố Phi bán đồ, giống với thêm điểm thuộc tính nhân vật vậy, muốn là phải nhanh. Hắn chỉ hy vọng sớm có đủ 200 đồng vàng, cho dù là bán lỗ, hắn cũng không thèm để ý chút nào. Nghĩ thế, liền dứt khoát lớn tiếng rao: “Nguyên cả tiệm, mỗi món trang bị chỉ cần một đồng vàng, mại zô!!!” (mại là mua, zô là tiếng miền Nam đọc lái từ ‘vô’).
Giá rẻ vĩnh viễn là cám dỗ mỹ lệ làm rung động lòng người nhất với người mua. Cố Phi vừa dứt lời, lập tức có vô số người chơi liền chạy như bay xúm lại. Thậm chí mấy tên đang bán hàng cũng không nhịn được chạy qua đây xem thử.
Cố Phi vui mừng nở hoa trong lòng, thầm tính toán: “Mỗi trang bị 1 đồng vàng, 200 món là góp đủ 200 đồng vàng, tất cả đồ trong kho của mình, cũng chừng tầm ấy. Chỉ cần chạy đi chạy lại mấy chuyến, 200 đồng vàng là không thành vấn đề!”
Nhưng không ngờ đây cũng là thêm một lần lạc quan mù quáng. Người chơi bị tiếng hô “nguyên cả tiệm” kéo tới đây xem, sau khi tỉ mỉ nhìn kỹ toàn bộ đồ Cố Phi bán, rất mau lắc đầu bỏ đi một đống lớn.
Đồ rẻ xác thực ai cũng thích, nhưng nếu là đồ mình không dùng tới, thì rẻ mấy cũng vô dụng. Hơn nữa đám đồ của Cố Phi cũng không có cái gì đáng giá mua thấp bán cao cả. Vài tên người chơi bày sạp ôm loại suy nghĩ ấy qua đây xem thử, sau khi xem qua đều cụt hứng rời đi.
Cuối cùng người chơi lưu lại vẫn có đấy, đa số đều là đám người mới một thân trang bị tân thủ, đi chân đất. Bởi vì trang bị không có yêu cầu đẳng cấp, mặc trang bị level 20 đối với họ mà nói cũng rất hấp dẫn. Khổ nỗi là người chơi mới, ví tiền không nhìn cũng biết xẹp lép. Bọn họ quen xài đồng bạc và đồng xu hơn, mà chỉ cần dính đến hai chữ đồng vàng, đối với họ chính là một khoản tiền lớn. Vì vậy, giá một đồng vàng nhưng cả đám cũng cố chấp muốn cò kè mặc cả với Cố Phi.
Cố Phi một câu cương quyết “Đã rất rẻ, không trả giá”, tại chỗ đi ba kẻ.
Còn hai người rất kiên trì, nhõng nhẽo đòi hỏi với Cố Phi một hồi, cả tiếng “anh ơi” cũng kêu vô số lần. Cuối cùng dám thay Cố Phi quyết định hoạt động thúc đẩy tiêu thụ mua ba tăng một, mỗi người tốn ba đồng vàng, từ chỗ Cố Phi cầm bốn món trang bị, cao hứng bừng bừng đi rồi.
Rốt cục kiếm được 6 đồng vàng. Cố Phi bùi ngùi một phen, móc túi tiền ra quăng sáu đồng vàng vào, cúi đầu đếm đếm lại một lần. Thật đáng tiếc lúc trước Cố Phi có rất ít, hiện tại số vàng của hắn là 37 cộng 6, 43 đồng, khoảng cách 200 đồng vàng còn thiếu 157.
“Những món này đều bán 1 đồng vào sao?” Cố Phi đang tính tiền đây này, bỗng nghe có người hỏi.
“Hửm, đúng vậy!” Cố Phi vừa trả lời vừa vội vàng ngẩng đầu.
“Là anh/cô!!!” Cả hai đồng thời giật mình.
Người tới quầy hàng Cố Phi hỏi giá, lại là Mang Mang Mãng Mãng.
Cố Phi chỉ là vì gặp một người mình quen mà cảm thấy bất ngờ, còn Mang Mang Mãng Mãng, trừ điều đó ra lại thêm chút nghi hoặc. Cô ấy biết Cố Phi, do là người giúp cô giải vây ở ngoài thành Vân Đoan, kẻ một mình hạ sáu cao thủ trong nháy mắt.
Ở trong game online, cao thủ thường đồng nghĩa với giàu có. Mặc dù không có nghĩa tuyệt đối, thế nhưng chung quy không đến mức quá nghèo khó. Người như Cố Phi cũng không cần bán phá giá một đống đồ rẻ bèo kiếm lại từng đồng vàng, sự nghèo túng này thực sự làm cho Mang Mang Mãng Mãng cảm thấy cực kì ngoài ý muốn đấy.
Nói thế nào đi nữa, lấy trình độ của Cố Phi, tuỳ tiện đánh ra mấy trang bị cao cấp, bán đi không thể không nhanh hơn bán phá giá mấy đồ quá hạn này một đồng vàng rồi một đồng vàng chứ?
Suy nghĩ thay Cố Phi của Mang Mang Mãng Mãng hoàn toàn mới là con đường phát tài chính xác nhất thích hợp Cố Phi. Trong game online tất cả vấn đề gì đều có liên hệ mật thiết tới đẳng cấp, có level cao, có thể nói đã có được lực lượng sản xuất đầu tiên. Bởi vậy mới có chuyện trang bị cao cấp, độc chiếm thị phần trên, bao nhiêu cao thủ trong trò chơi, chính là nhờ đấy mà tích luỹ thành người giàu.
Trang bị trong Thế Giới Song Song lại không hạn chế đẳng cấp, nó định chắc con đường kiếm tiền thế kia càng thêm hấp dẫn mê hoặc lòng người.
Nhưng đáng tiếc rằng bởi vì thăng cấp độ khó quá cao, khoảng cách đẳng cấp giữa các người chơi không kéo quá rộng, cho nên con đường phát tài ấy chỉ nắm giữ trong tay ít người.
Thế mà, Cố Phi lại đạt được điều kiện ưu ái người khác không có. Bởi hắn có năng lực vượt 20 level đánh quái.
Chương 176: Kẻ có tài khác người
Dù trong lòng Mang Mang Mãng Mãng đầy nghi hoặc, nhưng ngoài miệng vẫn không nói gì. Game online là một nơi tràn ngập những kẻ có tài mà khác người, nếu so sánh với những người ở quán rượu Tiểu Lôi kia, hành vi của Cố Phi chí ít vẫn là người bình thường.
Cố Phi chỉ kinh ngạc ngắn ngủi vài giây vì vô tình gặp được, sau đó nhanh chóng khôi phục dáng vẻ của người làm ăn, nhiệt tình chào mời khách hàng chủ động tới cửa này: “Muốn mua gì, tự nhiên mà xem!”
Nghe vậy Mang Mang Mãng Mãng thật sự ngồi xổm xuống, tỉ mỉ xem hàng.
Cố Phi nhàn rỗi không có việc gì làm, nên sử dụng Thuật Giám Định lên người Mang Mang Mãng Mãng. 31, một thân trang bị cực kỳ đơn sơ, thậm chí chỗ đeo vật phẩm trang sức còn thiếu, dù là một người mới lên cấp 31 cũng không đến tình trạng thế này. Huống chi Mang Mang Mãng Mãng còn từng có một quá khứ nở mày nở mặt lúc cấp 30. Trong lòng Cố Phi thấy lạ, không nhịn được bèn hỏi: “Sao cô không đủ trang bị?”
Mang Mang Mãng Mãng lúc này đã từ sạp của Cố Phi chọn ba lấy bốn, nghe thấy Cố Phi hỏi, liền ngẩng đầu nhìn hắn đáp: “Chết nhiều, bị bạo hết rồi!”
“Cô chết bao nhiêu lần thế?” Cố Phi không nhịn được lòng hiếu kỳ. Trong trò chơi chết một lần sẽ rớt một cấp, muốn giết một người đến mức bạo sạch trần trụi luôn, thật không dễ dàng, bởi vì khi rớt đến cấp 10 sẽ được bảo vệ không cho phép PK.
“Chết hơn một tháng, không rõ bao nhiêu lần.” Mang Mang Mãng Mãng quả nhiên đủ dũng mãnh, số lần tử vong không phải tính bằng số lần, mà tính bằng khoảng thời gian.
“Vậy cô không thành cấp 10 chứ nhỉ?” Cố Phi nghi hoặc.
Mang Mang Mãng Mãng ngạc nhiên liếc mắt nhìn Cố Phi: “Đẳng cấp có thể luyện mà!”
“Luyện lên, rồi lại bị bọn họ giết?” Cố Phi hỏi.
“Lẽ nào tôi phải sợ bọn họ à?” Mang Mang Mãng Mãng nói.
Thì ra còn loại mục sư như vầy, dưới tình huống đối mặt truy sát không có sức đánh trả chút nào, còn cố chấp chống lại thế kia, chỉ là vì trong lòng một câu “bà đây không thèm sợ các người” thôi ư? Tính cách này thật đúng là kiên cường đến mức cực đoan nha! Cố Phi thoáng cảm khái, cuối cùng hỏi một câu: “Bọn họ bây giờ không truy sát cô nữa sao?”
“Từ lần trước đến nay không hề có, có lẽ lười trở lại. Hoặc là tập trung vụ vòng thi PK trước đi!” Mang Mang Mãng Mãng đáp.
“À…” Cố Phi gật đầu.
Mang Mang Mãng Mãng vừa cúi đầu lựa trang bị vừa nói tiếp: “Chuyện lần trước còn chưa cám ơn anh.”
“Cô đã cám ơn rồi.” Cố Phi nhắc nhở cô ấy, ngày đó Mang Mang Mãng Mãng nói “cám ơn” không chỉ một lần, người vừa tiều tuỵ vừa khiêm tốn, không có một xíu dáng vẻ kiêu ngạo khi còn ở thành Nguyệt Dạ.
“Tôi là nói thời điểm trước cửa nhà tù. Thực sự cám ơn anh vì đem những thứ anh nghe được nói cho tôi biết.” Mang Mang Mãng Mãng nói.
“Không có gì.” Cố Phi nói, “Cô chờ được hắn ta sao?”
“Không.”
“Không ư?” Cố Phi ngạc nhiên, hắn chưa từng nghe đến chuyện nhà tù còn cửa ra khác.
“Sau khi anh đi không bao lâu, tôi cũng rời khỏi đó.” Mang Mang Mãng Mãng nói.
“Hử?”
“Rõ ràng đã sớm đoán được, vẫn không cần giáp mặt hỏi cho ra lẽ làm gì. Ngay cả người ngoài như anh đều đã hiểu rõ là chuyện gì xảy ra, tôi cần gì phải tự lừa gạt bản thân nữa?” Mang Mang Mãng Mãng nói.
Cố Phi im lặng không đáp lời. Đem những gì mình biết nói ra, Cố Phi cho rằng đây chính là việc cực hạn mà một người xa lạ như hắn làm được. Còn chuyện tình cảm cuối cùng giữ hay buông, Cố Phi chẳng cho rằng mình có bất kỳ quuyền phát biểu cái nhìn gì.
Mặc dù là trò chơi, nhưng rõ ràng Mang Mang Mãng Mãng tương đối coi trọng đoạn tình cảm này, về phía Ngân Nguyệt, lại trái ngược hẳn mà giống với phần lớn người chơi game tôn sùng lý niệm: Trò chơi thôi mà! Tất cả chỉ là trò chơi.
“Bởi vậy cho nên, cần phải cám ơn anh từ tận đáy lòng.” Mang Mang Mãng Mãng nói. Rất hiển nhiên, đối với chuyện này cô ấy cảm thấy biết ơn sâu đậm hơn so với việc Cố Phi từ trong tay sáu người giải cứu cô hôm bữa nhiều.
Dù sao từ góc độ của cô ấy xem ra thì cô không sợ những tên kia, cũng không sợ chết, cho nên cám ơn hay không cám ơn chỉ là biểu hiện phép lịch sự thôi. Mà đối với việc này, Mang Mang Mãng Mãng mới là từ đáy lòng muốn cám ơn Cố Phi.
Cố Phi đương nhiên sẽ không để ý nhiều như thế, chỉ từ tốn nói một câu: “Không có gì.”
“Thêm bạn bè đi!” Mang Mang Mãng Mãng phóng khoáng nói.
Cố Phi thấy cũng không sao cả, liền gật đầu mở danh sách bạn bè, lập tức nhận được thông báo hệ thống “Mang Mang Mãng Mãng muốn thêm bạn làm bạn bè”.
“Chờ tôi có tiền, sẽ mời anh một ly rượu ngon nhất, nhìn tên của anh chắc chắn là rất thích uống rượu phải không?” Mang Mang Mãng Mãng cười khổ.
Cố Phi càng cảm thấy bất đắc dĩ. Mà chuyện xưa xửa xừa xưa hắn cũng lười nhắc, chỉ thuận miệng đáp một câu: “Không cần đâu.”
“Anh nói đã từng thấy tôi ở thành Nguyệt Dạ, lúc đó là lúc nào vậy?” Mang Mang Mãng Mãng hỏi.
“Tôi là 27149.” Cố Phi không mặn không nhạt trả lời.
“Xoạch” một tiếng, cái huy chương mà Mang Mang Mãng Mãng vừa nhặt lên lại rơi xuống đất, cô chợt ngẩng đầu lên nhìn Cố Phi. Trước đó cô ấy vẫn cúi đầu vừa lựa đồ vừa nói chuyện.
Hai người nhìn nhau còn chưa kịp nói gì, người chơi sạp bên cạnh Cố Phi đã “xì” cười.
“Thật ngại quá, tôi không cố ý nghe lén hai người nói chuyện đâu.” Người nọ vội vàng xin lỗi.
“Nhưng mà người đẹp này, cô đã là người thành Nguyệt Dạ. Vậy cô chắc chưa biết, pháp sư ở thành Vân Đoan chúng tôi lúc tán gái, đều thích nói mình là 27149…” Người này vừa nói vừa cười hì hì nhìn Cố Phi.
Trái lại, Cố Phi nghe được chuyện này lại cảm thấy vui vẻ. Hắn thực sự vẫn chưa nghe qua chuyện này, hứng thú bừng bừng vội vàng hỏi: “Vậy cuối cùng thế nào, kết quả của bọn họ ra sao?”
Người nọ liên tục thở dài: “Tử thương vô số đấy!”
“Tại sao?” Cố Phi hỏi.
“27149 kia là cao thủ đấy! Mấy người đẹp nghe họ tự nhận khó tránh khỏi việc muốn biết người đó lợi hại đến đâu. Khi tán gái dù sao cũng phải đứng gần người ta đúng không? Một pháp sư gần người còn để người ta thử thân thủ, không chết mới lạ đấy chứ?” Người nọ cười.
“Ha ha ha ha, tội nghiệp ghê!” Cố Phi cũng cười.
Nhưng Mang Mang Mãng Mãng lại không nghĩ như vậy, cô biết Cố Phi không phải loại người dùng biện pháp nhàm chán này để tán gái, hắn nếu đã nói thế, thì thật sự là 27149.
“Sao rồi, cô còn muốn mời tôi uống rượu không?” Cố Phi cười đủ, quay đầu lại hỏi Mang Mang Mãng Mãng.
“Đã nói, nhất định là sẽ giữ lời.” Mang Mang Mãng Mãng nói.
Cố Phi cười cười.
“Bất quá, lúc đầu tôi chuẩn bị kiếm tiền mời anh uống rượu ngon, hiện tại thì, tôi chỉ muốn mua rượu rẻ tiền nhất mời anh uống một ly thôi. Chuyện đã qua hết thảy bỏ qua, thấy sao?” Mang Mang Mãng Mãng nói.
“Thôi rượu miễn đi. Trực tiếp đưa tiền là được!” Cố Phi chìa tay.
“Anh thật sự thiếu tiền như vậy á?” Mang Mang Mãng Mãng sợ hãi than. Một chén rượu rẻ nhất, tiền mặt phải trả chỉ có 10 đồng xu. Cô vẫn nghĩ Cố Phi bày sạp bán hàng chỉ là sở thích, không nghĩ thật là để kiếm tiền.
Cố Phi buồn khổ gật gật đầu.
“Vậy sao anh không đi đánh trang bị cao cấp mà bán, chỉ bán mấy đồ này thì biết tới khi nào?” Mang Mang Mãng Mãng nói.
“Tôi cho rằng bán mấy trang bị tôi có sẵn tương đối nhanh, tôi không có thời gian!” Cố Phi vừa nói xong, liền lập tức nhảy dựng lên, liếc nhìn đồng hồ, kêu to: “Không tốt!”
“Làm sao vậy? Mang Mang Mãng Mãng hỏi. Người nửa con phố bị tiếng hét của Cố Phi làm cho hoảng sợ.
“Giúp tôi trông hàng một chút. Tôi đi một lát rồi trở về.” Cố Phi lấy tốc độ nhanh nhất từ sau sạp hàng nhảy ra ngoài. Mang Mang Mãng Mãng lập tức nhận được một thông báo hệ thống: “Thiên Lý Nhất Túy thiết đặt bạn thành chủ sạp”. Trong trò chơi nhìn mọi người bày sạp có vẻ tùy ý, nhưng thực ra tất cả đều được hệ thống bảo vệ. Nếu không, trong trò chơi này có nhiều kẻ xé bỏ lớp mặt nạ ở ngoài đời trở thành người không sợ mất mặt, con phố giao dịch này tuyệt đối sẽ biến thành con phố cướp giật.
“Anh đi đâu đó?” Mang Mang Mãng Mãng mờ mịt.
“Giờ thể dục đầu giờ sắp bắt đầu rồi, tôi sẽ quay lại ngay!” Cố Phi chạy như bay.
“Thể dục đầu giờ? Là cái gì hả?” Mang Mang Mãng Mãng càng thêm mờ mịt.
Cố Phi chạy thật nhanh đến khu an toàn, thật nhanh logout, rồi cực mau xông ra khỏi nhà, chạy một mạch đến sân thể dục của trường học.
Tiếng nhạc vang lên, các học sinh sôi nổi chạy vào bãi tập. Cố Phi thở dài một hơi: Cuối cùng cũng không đến muộn.
Không sai, giáo viên thể dục mặc dù buổi sáng thường sẽ không có tiết, thế nhưng việc đốc thúc học sinh tập thể dục đầu giờ cũng là một phần trong nội dung công việc cực kỳ quan trọng của họ.
Cố Phi phải bôn ba qua lại giữa hai thế giới, chính là vì đến kịp vài chục phút giờ thể dục này…
Đợi đến khi xong hạng mục công việc này, một lần nữa trở lại trò chơi. Lúc hắn chạy đến con phố giao dịch thứ hai, phát hiện ở trước mặt gian hàng của mình, đang có một người cãi cọ cùng Mang Mang Mãng Mãng.
“Sao nhiều đồ chỉ bán 1 đồng vàng như thế? Như vầy sẽ có chút thiệt thòi đó, người đẹp cô xem này. Chiếc nhẫn này, bán 2 đến 3 đồng vàng hoàn toàn không có vấn đề đấy! Còn cây chuỷ thủ kia nữa, thuộc tính cũng không tệ lắm, 5 đồng vàng mới đúng. Nhưng mấy món này…” Người nọ chỉ vào một vài trang bị, “1 đồng vàng cũng không bán được, hoàn toàn là rác rưởi mà!”
“Haiz, bán thế này kiếm tiền thật cực khổ lắm.”
“Kỳ thực tôi khi luyện cấp vừa đúng dịp thiếu một mục sư, kỹ thuật của người đẹp thế nào? Không bằng theo tôi luyện cấp đi. Đánh ra trang bị cao cấp, sau đó chúng ta cùng đi bán.”
“Tôi hiện tại đã cấp 40, có mục sư như cô hỗ trợ, vượt 5 cấp đánh quái cũng không thành vấn đề, cô lại có thể vượt 10 cấp, kinh nghiệm nhiều hơn, còn có trang bị cao cấp, tốt bao nhiêu. Có muốn đi không?”
Người này nói không ngừng nghỉ một hồi. Dáng vẻ kia chẳng khác gì đang dụ dỗ thiếu nữ chưa biết mùi đời1. Xét trường hợp phổ biến trong trò chơi, Mang Mang Mãng Mãng lúc này mới cấp 31, một thân trang bị chẳng ra gì, còn đang bán một đống đồ tương tự, còn định giá cả không hợp thị trường tí nào, hoàn toàn phù hợp với khái niệm “Chưa biết mùi đời”.
Chỉ tiếc thanh niên này chung quy đã nhìn lầm, ra vẻ ta đây tươm tướp nói một tràng dài, mà Mang Mang Mãng Mãng nghe xong đảo cặp mắt trắng dã: “Đừng dùng chiêu này nữa, nhảm nhí!”
Người đó thấy động cơ bị người ta nhìn thấu, liền giật mình, nhưng ai ngờ hắn lại có thể giả ngu làm lơ tiếp tục: “Ái chà, xem ra người đẹp không phải là người mới nha!”
Mang Mang Mãng Mãng cười nhạt.
Người kia nói tiếp: “Vậy thì càng phải hiểu rõ chứ, bán mấy thứ này làm gì có tương lai? Đi, tôi dẫn cô đi luyện cấp nè.”
“Nhìn cô cấp thấp như vậy, bình thường chắc không có cao thủ dẫn đi?” Đang nói liên mồm văng cả nước miếng, đột nhiên cảm thấy có một cái bóng đen che trước mặt, quay đầu lại nhìn, thấy Cố Phi đang đứng phía sau, lúc này hắn ngẩn người ra: “Là cậu.”
Cố Phi chưa kịp trả lời, người đó đã đứng dậy cực nhanh đặt tay lên đầu vai Cố Phi: “Người anh em, cô này là bạn thân cậu nhìn thấy trước, cậu không được làm bậy nha!”
“Hơn nữa, cậu một mình độc chiếm hơn năm mươi mỹ nữ thuộc Trọng Sinh Tử Tinh, đã đủ bận rộn rồi đi?”
“Mặc kệ thế nào, dù sao cũng phải biết kẻ trước kẻ sau đó!” Người kia nghiêm túc nói.
Quá bỉ ổi! Thực sự quá bỉ ổi mà! Cố Phi kinh hãi.
[1] Nguyên văn 涉世未深 – Thiệp thế vị thâm: nghĩa là ra đời không lâu; kinh nghiệm sống chưa nhiều; chưa va chạm nhiều.
Chương 177: Hệ thống ném tiền lung tung
Người trước mắt chính là Anh Trủng Nguyệt Tử, người sáng lập đồng thời là hội trưởng công hội Hoa Tùng Trung Vĩnh Sinh, tuyệt đối là một kẻ bỉ ổi nhất trong đám người mà Cố Phi từng gặp. Đã thế lại khiến người ta giận sôi là, rõ một người bỉ ổi như vậy, bề ngoài rất chi là vô hại, còn đáng yêu hơn cả Ngự Thiên Thần Minh.
Sự xuất hiện của Cố Phi bây giờ làm cậu ta rất khẩn trương. Ở trong mắt hắn, một thằng con trai có thể trà trộn vào công hội thuần nữ như cá gặp nước, chỉ sợ chính là tình thánh [1] trong truyền thuyết rồi, đối thủ cạnh tranh này có phần quá đáng gờm. Cho nên vừa thấy Cố Phi hiện thân liền tuôn ra một đống lý lẽ thoái thác. Cố Phi còn không nói gì, cậu ta đã từng bước nhượng bộ, sau cùng luân lạc tới cả “kẻ trước kẻ sau”, biểu hiện không tự tin cực độ.
[1] Bộ phim The Magnificent Scoundrels (Tình Thánh hay tên gọi khác là Lừa Đảo Gặp Lừa Đảo) sản xuất năm 1991, có tham gia của diễn viên Châu Tinh Trì: kể về anh chàng A Tinh chuyên đi lừa gạt mọi người. Anh có thu nhận một đệ tử là một cô gái. Sau đó hai thầy trò anh vào lừa một gia đình giàu có ở HongKong. Không ngờ trong ngôi nhà đó cũng xuất hiện một nhóm người cũng đi lừa đảo khác. Hai bên lúc đầu cứ tưởng nhau là chủ nhà. Bắt đầu xuất hiện những tình huống dở khóc, dơ cười. Cuối cùng họ phát hiện ra nhau và cùng hợp tác và đi lừa những tên xã hội đen… (Akiko: tác giả hình như là fan của Châu Tinh Trì, không phải một lần nhắc đến phim của người ta…)
Cố Phi nhìn cậu ta, lại nhìn Mang Mang Mãng Mãng, thật không biết nói cái gì cho phải.
Trái lại thì Mang Mang Mãng Mãng thân là một nữ người chơi xinh đẹp, e rằng đã đối với trường hợp như thế này gặp nhiều rồi. Thấy cũng không thể trách, đứng dậy nói với Cố Phi: “Trả sạp cho anh.”
Tiếp đó Cố Phi đã nhận được thông báo của hệ thống.
Anh Trủng Nguyệt Tử nhất thời trợn tròn mắt, nhìn hai người: “Các người quen nhau?”
Cố Phi gật đầu, tiến hành trao đổi vị trí với Mang Mang Mãng Mãng, hắn đứng ở phía sau sạp, Mang Mang Mãng Mãng về tới chính giữa con phố.
“Hơi quá đáng rồi, anh tính quét sạch người đẹp trong thiên hạ sao?” Anh Trủng Nguyệt Tử tức giận nói.
Cố Phi cúi đầu, hắn cảm thấy chỉ cần đáp lời cậu ta nói, mình cũng sẽ có vẻ bỉ ổi y chang.
“Đi đây!” Anh Trủng Nguyệt Tử trong mắt Mang Mang Mãng Mãng trực tiếp là không khí, cùng Cố Phi chào hỏi một câu xong cũng chuẩn bị rời đi, Anh Trủng Nguyệt Tử cũng vội vàng bỏ mặc Cố Phi mà đuổi theo, tiếp tục dây dưa: “Người đẹp cô tên là gì thế? Tôi tên Anh Trủng Nguyệt Tử, cô gọi tôi Tử Tử là được.”
Sắc mặt Cố Phi xám ngắt, quay trái quay phải giải thích với người chơi ở gian hàng khác một câu: “Tôi không biết cậu ta.”
“Ừ ừ!” Người hai bên đều ậm ừ đáp Cố Phi một tiếng, bọn họ còn đang bận ói ra đây!
Bên kia Mang Mang Mãng Mãng cũng không nhịn được mà nổi cáu lên. Đáng lẽ các cô gái được nam người chơi chào đón cũng là chuyện rất vui vẻ, nhưng gặp trúng một tên bỉ ổi còn vướng víu mắc ói thế này thì đó chính là một cảnh tượng khác hẳn.
Mang Mang Mãng Mãng hét lớn một tiếng vào mặt Anh Trủng Nguyệt Tử: “Cậu ồn ào chết đi được. Đừng có theo tôi!”
Trong mắt của Anh Trủng Nguyệt Tử lại lóe lên sự kiên định. Phải biết rằng, trên thế giới cũng không có nhiều người đẹp như vầy đâu, huống chi trong game không thể hóa trang, tất cả đều lấy từ hình ảnh chân thực nhất, cho nên thấy một cô gái xinh đẹp càng thêm khó. Anh Trủng Nguyệt Tử khó khăn mới phát hiện một, nếu không đụng phải đầu rơi máu chảy là kiên quyết không bỏ qua.
“Người đẹp muốn đi đâu cơ? Tôi đi cùng cô cho!”
“Cô không phải từ thành Nguyệt Dạ đến sao? Đối với nơi đây của bọn tôi rất xa lạ đi, tôi dẫn cô đi dạo!”
“Ngoài thành Vân Đoan chúng tôi có chỗ ven hồ Vân Giao, phong cảnh đẹp vô cùng. Có muốn nhanh chân đến xem luôn không nè?” Anh Trủng Nguyệt Tử mỉm cười rất chi là đê tiện. Tất cả mọi người ở thành Vân Đoan đều biết ven hồ Vân Giao chủ yếu là dùng làm việc gì.
“Cút mau, cút mau!” Mang Mang Mãng Mãng lôi pháp trượng ra xua đuổi Anh Trủng Nguyệt Tử.
Có thể khiến cho Mục sư vung gậy gộc đánh người, Anh Trủng Nguyệt Tử coi như là một nhân tài. Lúc này cậu ta tiếp tục cười hì hì vừa né sang vừa hỏi: “Đi nơi nào thế? Đi hồ Vân Giao ư?”
Mang Mang Mãng Mãng bực lắm, điên lắm! Cô ấy cũng là kẻ giết người chưa bao giờ nháy mắt đấy, hiện giờ hận không thể xé Anh Trủng Nguyệt Tử thành mảnh nhỏ. Nhưng vấn đề cô ấy chỉ là một mục sư, chưa tính đẳng cấp thua người ta, dù là cùng cấp, cũng không có năng lực giết người nữa!
“Cậu giết tôi đi!” Mang Mang Mãng Mãng vừa mãnh liệt vung gậy đập Anh Trủng Nguyệt Tử vừa kêu.
“Sao vậy được? Tôi muốn bảo vệ cô mà. Cô nhìn xem một mục sư như cô, lại một thân một mình tại thành Vân Đoan, là rất nguy hiểm đó, nơi này của bọn tôi phần tử xấu kỳ thực rất nhiều, nhất mà mấy tên háo sắc. Vô cùng nhiều!” Anh Trủng Nguyệt Tử hoàn toàn không có ý định động thủ.
Quá vô sỉ, quần chúng đổ mồ hôi dữ dội!!!
Mang Mang Mãng Mãng quay đầu bỏ chạy, nhưng mà tốc độ của Anh Trủng Nguyệt Tử ngay cả Cố Phi còn không phải đối thủ, nên dể dàng đi sóng vai cùng Mang Mang Mãng Mãng: “Có muốn tôi dắt cô không? Như vậy có thể chạy nhanh hơn chút.”
Mang Mang Mãng Mãng lựa chọn làm như không thấy. Hai mắt nhìn thẳng phía trước, chỉ lo đi đường mình. Anh Trủng Nguyệt Tử cũng không để bụng, cứ như vậy bám sát phía sau.
“Người anh em, cậu quá độc ác!” Có người thán phục nói với Anh Trủng Nguyệt Tử.
Anh Trủng Nguyệt Tử cười khẽ, ngừng lại hai bước nói với mọi người: “Quyết không bỏ cuộc, kiên trì tới cùng!” Nói xong nhanh chân đuổi theo, để lại một đám người trên phố hết nói.
Làm kẻ quen cả hai người, thì Cố Phi bị cảnh vừa rồi thể nghiệm sét đánh càng sâu. Mang Mang Mãng Mãng cũng là một cô nàng dữ dằn có gai. Đáng tiếc cô ấy là một mục sư, hoàn toàn không có năng lực chiến đấu, nếu đổi đại sang một chức nghiệp khác, e rằng ban nãy đã liều mạng với Anh Trủng Nguyệt Tử rồi. Mà Anh Trủng Nguyệt Tử đối mặt mấy cô đó là tuyệt đối sẽ không hạ sát thủ. Với loại thái độ kia của Mang Mang Mãng Mãng, cậu ta còn thốt ra “Quyết không bỏ cuộc, kiên trì tới cùng”, da mặt người này thực là có một không hai trên đời.
Mang Mang Mãng Mãng, lần này cô gặp phải đối thủ rồi. Cố Phi thở dài, không biết đây là may mắn hay bất hạnh nữa.
Nhưng mà với Cố Phi mà nói đây chắc chắn là bất hạnh. Tên khách hàng Anh Trủng Nguyệt Tử không mời mà đến quấy tung việc buôn bán của hắn luôn rồi. Vốn dĩ Mang Mang Mãng Mãng sẽ từ chỗ Cố Phi mua đi bốn năm món.
Tên nhóc xấu xa này! Cố Phi lầm bầm. Thuận tay mò túi tiền ra đếm. Tâm tình ảo tưởng kiểu này bao người đều có, phảng phất như đếm đếm tiền có khả năng trở nên nhiều hơn vậy.
Ảo tưởng đương nhiên không thể trở thành hiện thực, trong túi tiền 43 đồng vàng, vẫn giữ nguyên không xê dịch.
“Àii!” Cố Phi thở dài, lại thò bàn tay vào túi tiền, tựa hồ là muốn đào móc không gian ẩn trong túi xem có kiếm được vật gì đáng tiền không.
Ai ngờ tay trái vừa sờ loạn trong túi một hồi, lập tức ngẩn ngơ, khi tay lại từ trong túi móc ra, lôi được một túi tiền, một cái túi tiền màu đỏ sậm.
Người thiết kế túi tiền trong trò chơi, chắc hơn tám mươi phần trăm là kẻ thích Doremon. Khi người chơi móc đồ từ trong túi, ai cũng chỉ có thể dựa vào việc mò. Điểm thuận tiện duy nhất chính là, trong túi này cuối cùng vẫn phân ô. Chỉ cần lúc bạn bỏ mấy thứ kia vào có sắp xếp cẩn thận, khi muốn lấy đưa bàn tay đến vị trí chính xác, là có thể lấy chính xác được đồ mình cần, không đến mức mù mờ.
Ở thời kỳ đầu của trò chơi, đồ trong túi người chơi ít, đào cái gì cũng đều vô cùng chuẩn.
Qua một đoạn thời gian, túi mọi người bắt đầu phồng lên, khi lấy đồ bình thường đã xuất hiện sai số, sự kiện rút đao khi đánh nhau lại rút ra một ổ bánh mì cũng có phát sinh, làm trò hề cho thiên hạ.
Sắp xếp túi tiền như thế nào cho hợp lý, cùng với việc ở trong chiến đấu chuẩn xác lại mau chóng móc vũ khí ra, đã thành thứ bắt buộc đám cao thủ phải biết. Việc này Cố Phi cũng luyện qua, cho nên hắn lấy đồ vô cùng chuẩn xác, một chút sai lệch cũng không có, trực tiếp dẫn tới chuyện trong túi còn có một túi tiền nữa cũng không phát hiện.
Vì sao có được số tiền trong túi này, Cố Phi nghĩ không ra. Trước ngày hôm nay, Cố Phi chưa bao giờ đếm tiền đấy, cũng không biết tình huống tài sản của mình, chỉ khi nào cần tiêu phí gì đó mới lôi túi ra lấy tiền thôi.
Túi tiền trong trò chơi cũng như túi đồ đều là một không gian trữ vật, chỉ cần còn có tiền, tay thò vào túi liền có thể lấy đồ ra. Túi tiền trước mặt này, Cố Phi cầm một nắm lại thêm một nắm, càng đếm con mắt càng trừng to, rất mau liền đếm xong, 429 đồng vàng.
Một khoản thu nhập lớn như vậy, khiến Cố Phi rất nhanh nghĩ ra nó là từ đâu tới.
Thắng!
Thời điểm ngồi tù, cùng đám người có Ngân Nguyệt chơi xúc xắc mà thắng.
Chỉ là không biết làm sao hệ thống lại lắp ráp ra một túi tiền riêng đựng đống này, dẫn tới việc hắn nhất thời không hay không biết. Ném tiền lung tung là một thói quen hằng ngày tốt để tạo ra cảm giác kinh ngạc vui mừng. Không nghĩ tới đại thần hệ thống cũng có loại sở thích ấy, Cố Phi rất vui vẻ đó.
Có tiền rồi Cố Phi tự nhiên sẽ không lại làm thương nhân, đem một đống đồ bán lấy 20 đồng vàng – cái giá siêu rẻ cho một người chơi bên cạnh mình, cầm tiền rồi phất tay đi mất.
Trở lại Học viện pháp sư, trả vàng, nhiệm vụ chuyển chức lập tức hoàn thành. Ông thầy NPC tươi cười rạng rỡ, nói cho Cố Phi biết hắn hiện tại tuỳ lúc có thể tiến hành nghi thức chuyển chức Thuỷ hệ hoặc Điện hệ. (Akiko: là ‘Điện’ nha, vì bản gốc là ‘电‘ chứ không phải lôi ‘雷‘).
Đây là một chuyện quan trọng, hệ thống thu 200 đồng vàng vẫn tỏ ra có trách nhiệm, giao cho Cố Phi một quyển số tay ma pháp. Là bản giới thiệu cặn kẽ về Thuỷ hệ và Lôi hệ. Nhắc nhở người chơi thận trọng lựa chọn.
Cố Phi đã hạ quyết tâm sẽ chuyển chức Thủy hệ, sự khác biệt giữa kỹ năng của hai hệ hắn căn bản không để ý, chỉ cần pháp sư thuỷ hệ có khả năng phát huy hiệu quả đóng băng thôi.
Cầm sổ tay tuỳ tiện lật qua loa, khi chuẩn bị xác nhận nghi thức chuyển chức, bỗng nghe thấy bên người có người nói: “Chà, là anh sao, đã lâu không gặp!”
Cố Phi quay đầu nhìn lại, Hồng Trần Nhất Tiếu. Tên người này đích thực đã rất lâu không sáng lên rồi. Cố Phi cho rằng hắn ta đã thử nghiệm xong, sẽ không vào trò chơi nữa, còn rất tiếc rẻ vì mất đi một quyển từ điển sống. Hiện giờ gặp lại, Cố Phi phi thường có tư chất người chơi ném một cái Thuật Giám Định qua, chỉ có cấp 32. Xem ra xác thật là không chơi ra dáng, mà một thân trrang bị cũng mộc mạc không đáng giá. Một đống đồ kém cỏi vừa rồi Cố Phi nếu không có bỏ, biết đâu có thể tiếp viện cho hắn ta một chút đấy.
“Lâu rồi không gặp!” Cố Phi đáp lời hắn ta.
“Gần đây công việc bận quá, không có thời gian online.” Hồng Trần Nhất Tiếu thở dài.
“Có tin tức nội bộ gì?” Cố Phi thuận miệng hỏi thăm.
“Tôi là một…”
“Rồi rồi, đã biết!” Tuy rằng đã một thời gian dài không gặp, nhưng Cố Phi vẫn nhớ câu cửa miệng của tên này.
Hồng Trần Nhất Tiếu nhìn thoáng qua sổ tay ma pháp trong tay Cố Phi, mỉm cười nói: “Chà, muốn chuyển chức rồi cơ đấy!”
Cố Phi gật đầu.
“Chuyển sang hệ nào đó?” Hồng Trần Nhất Tiếu lại hỏi.
“Thủy hệ.” Cố Phi đáp.
Hồng Trần Nhất Tiếu nhíu mày. Theo như số liệu thu thập được, hiện nay số lượng pháp sư đã chuyển chức, có 80% là lựa chọn thuỷ hệ. Nó không có ảnh hưởng gì đến chuyện công ty game kiếm tiền cả, nhưng đối với Game Designer như bọn hắn mà nói là một chuyện khiến lòng thực khó chịu.
Dù sao Điện hệ cũng là một bộ hệ thống phải trải qua thiết kế tỉ mỉ mới tạo thành, hiện tại chẳng được người ta nhìn trong mắt như thế, chẳng khác nào xem một phần lớn công việc của bọn họ đều là đồ bỏ đi.
Hồng Trần Nhất Tiếu tự nhận lúc thiết kế hai hệ này tuyệt đối không có coi trọng bên này mà bỏ bê bên kia. Thủy hệ có hiệu quả đóng băng có thể khiến người ta hành động chậm lại, nhưng Điện hệ lại có hiệu quả tê liệt khiến người ta không cách nào dùng được kỹ năng, đều rất thực dụng như nhau. Ngoài ra Điện hệ còn một loạt đặc điểm khác như có kỹ năng phát động nhanh, tốc độ nhanh, lực công kích cao…
Lúc này Hồng Trần Nhất Tiếu đang mở miệng bất bình thay Điện hệ, trong lòng đều nghĩ tới tất cả ưu điểm của Điện hệ. Mà đối mặt kẻ trước mặt lại muốn đầu tên vào đại quân Thuỷ hệ, không nhịn được liền nói: “Tại sao muốn chuyển thuỷ hệ? Thật ra Điện hệ cũng mạnh y chang mà!”
Chương 178: Một pháp sư Điện hệ ra đời
Cố Phi bất đắc dĩ cười một tiếng: “Phải không?” Mặc dù Hồng Trần Nhất Tiếu là nhân viên nội bộ công ty trò chơi, nhưng hắn cũng không thể tự tiện đem hiệu quả của Thuỷ hệ đổi sang Điện hệ đi? Trừ cái hiệu quả này, những cái khác tất cả đều không phải thứ Cố Phi mong muốn.
“Tại sao anh lại muốn chuyển thành Thủy hệ?” Hồng Trần Nhất Tiếu muốn biết một chút về thế giới nội tâm của người chơi.
“Hiệu quả đóng băng.” Cố Phi đáp.
“Ặc, cái này…” Hồng Trần Nhất Tiếu trong lúc nhất thời cũng không có lời đỡ được. Nếu là nguyên nhân này, vậy thì hắn cũng không có sức biện giải gì.
Hiệu quả ấy đích thực là một điểm đặc sắc lớn của Thủy Hệ, bạn không thể nói hiệu quả đóng băng không bằng tê liệt, vậy có khác gì tự tát mặt mình. Hai loại hệ thống đều là do bọn họ chế tạo, cho nên hắn chỉ có thể nhấn mạnh điểm đặc sắc của Điện hệ.
Nhiều người không chọn Điện hệ như thế, đoán rằng chính là không phát hiện ưu thế của Điện hệ ở chỗ nào.
“Người trúng trạng thái tê liệt không cách nào sử dụng kỹ năng, nhân vật không có kỹ năng, không khác gì cọp giấy, anh chơi trò chơi nhiều hơn tôi, hẳn sẽ hiểu rõ đi.”
“Kỹ năng trong Điện hệ phát động trong nháy mắt rất nhiều, nếu như có thể biết cách lợi dụng những kỹ năng này, là pháp sư đầu nhập vào thêm điểm ở phương diện tinh thần nhiều hơn một chút, còn giả sử anh thích toàn tâm tăng trí lực, như vậy cộng thêm bản thân Điện hệ có thương tổn cực kỳ mạnh mẽ, cuối cùng lực công kích nhất định sẽ rất khủng bố đó!”
Mới nói xong điều ấy, Hồng Trần Nhất Tiếu cũng tự giật mình, bởi vì hắn cảm thấy đây không phải là lý do tốt để thuyết phục Cố Phi, tên trước mặt mình rõ là pháp sư thêm điểm toàn bộ nhanh nhẹn đấy. Nói với hắn trí lực rồi tinh thần gì có ý nghĩa sao?
Nhưng hắn ta lại không biết trong đoạn miêu tả của mình có một điểm khác đã đả động Cố Phi rồi.
Kỹ năng phát động trong nháy mắt!
Nó đối với Cố Phi mà nói là rất mê người đấy. Hiện nay trong Hoả hệ chỉ có mỗi pháp thuật Song Viêm Thiểm là kỹ năng phát động ngay lập tức, là kỹ năng của pháp sư mà Cố Phi sử dụng mạnh nhất và thường xuyên nhất. Cũng bởi vì nó có thể dễ dàng kết hợp sử dụng với võ công.
Rất hiển nhiên, kỹ năng phát động tức thời có ưu thế lớn ở điểm này.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, mình có một kỹ năng Song Viêm Thiểm để nâng cao lực công kích cho kiếm pháp là đủ rồi, hoàn toàn không cần thiết theo đuổi thêm càng nhiều kỹ năng phát động trong nháy mắt nữa.
Bản thân thường dùng võ công hơn, nếu như không có hiệu quả đóng băng bên Thuỷ hệ giúp mình đuổi theo đối thủ, có nhiều kỹ năng phát động ngay lập tức đi chăng nữa cũng không có ích mà!
Vừa nghĩ thế, Hồng Trần Nhất Tiếu bên kia vẫn còn đang diễn thuết những chỗ tốt khác của Điện hệ, Cố Phi nhân lúc hắn ta dừng lại thở dốc, hỏi một tiếng: “Điện hệ có hiệu quả đóng băng không?”
“…” Nói nãy giờ đều vô ích, Hồng Trần Nhất Tiếu ức chết, trong nhất thời không nhịn được, tiếp lời: “Hiệu quả đóng băng, nếu chỉ là vì hiệu quả này, có thật nhiều vũ khí đều bổ sung kèm theo. Nhưng mà hiệu quả tê liệt, vũ khí có hiệu quả này cũng không dễ gặp đâu!” Lời ấy nghe qua thì có lý, nhưng nếu như đối với một tên pháp sư mà nói, vậy thì việc này nhờ ăn may nhiều lắm. Trong Thế giới Song Song muốn phát huy một vài đặc hiệu của vũ khí, điều kiện tất yếu là sử dụng vũ khí kia công kích trúng vào trên thân đối phương mới được.
Mà pháp sư quơ pháp trượng phóng pháp thuật từ xa không nằm trong dạng này đấy. Bạn phải đi cầm pháp trượng đập người mới được, có pháp sư chiến đấu như thế sao?
Bất quả lần này chó ngáp phải ruồi, lừa không được pháp sư bình thường, nhưng đến chỗ Cố Phi ngược lại có chút tác dụng rồi. Cố Phi lại một lần nữa hơi động tâm, nhưng nghĩ lại thấy không đúng, mở miệng nói: “Tôi đi học kỹ năng có sẵn chẳng phải được rồi, vậy thì cần gì đi tìm vũ khí nữa chứ? Tôi đâu có rảnh thế!”
Hồng Trần Nhất Tiếu khuyên bảo tận tình: “Tôi chỉ sợ anh vì mỗi hiệu quả đóng băng liền chọn Thuỷ hệ tương lai biết đâu sẽ hối hận. Điện hệ cũng rất thú vị mà!”
“Tôi bảo này, cậu thân là một nhân viên trò chơi tự hạn chế, dẫn dắt người chơi lựa chọn như thế này, không công chính lắm đi?” Cố Phi nói. Hồng Trần Nhất Tiếu có ý đồ kéo Cố Phi vào Điện hệ, cái hành động này đã quá lộ liễu rồi.
“Đâu có!” Hồng Trần Nhất Tiếu vội vã giải thích, “Tôi chẳng quả là cảm thấy có thật nhiều người chơi không ý thức được ưu thế của Điện hệ, cho nên mới thuyết minh rõ thôi, hy vọng anh lựa chọn thứ mình cần nhất mà thôi. Tôi là đứng ở góc độ quyền lợi của người chơi mà.”
“Điện hệ có ưu điểm gì?”
“Tôi vừa mới nói cả nửa ngày mà anh không chịu nghe à?” Hồng Trần Nhất Tiếu phát điên.
“Kỳ thực tôi chỉ cần hiệu quả đóng băng bên Thuỷ hệ để làm chậm tốc độ của kẻ địch thôi, giúp tôi dễ đuổi theo đối thủ hơn, cậu xem, đây chính là thứ tôi cần nhất đó.” Cố Phi nói.
“Đuổi theo đối thủ?” Hồng Trần Nhất Tiếu giật mình, “Vậy lại càng phải chọn Điện hệ đó!”
“Vì sao?”
“Bởi vì… Điện hệ có kỹ năng ‘Thuấn di’ mà!” Hồng Trần Nhất Tiếu nói.
“Thuấn di?” Cố Phi ngẩn ra.
Thuấn di là một kỹ năng thông thường của pháp sư trong rất nhiều trò chơi, chỉ là cách gọi có chút bất đồng, có vài trò chơi đề theo dạng truyền tống bằng ý chí. Nhưng hiệu quả chỉ có một, chính là dịch chuyển tức thời.
Cố Phi cũng chỉ biết sơ sơ về trò chơi, tất nhiên sẽ không biết có một vài kỹ năng phổ biến trong tất cả các loại trò chơi như vậy.
“Nó có tác dụng gì thế?” Cố Phi lật xem cuốn sách hướng dẫn. Kẻ chỉ hiểu sơ về trò chơi, nghe hai chữ thuấn di, viết thế nào cũng không biết ấy chứ.
“Nó chính là dịch chuyển tức thời, là kỹ năng thuộc Điện hệ ở Thế giới Song Song. Không có giới thiệu ở trên mớ kỹ năng được công bố.” Hồng Trần Nhất Tiếu nói.
Dịch chuyển tức thời! Lần này Cố Phi không chỉ hơi động tâm đơn giản như trước. So sánh cùng dịch chuyển tức thời, tốc độ di chuyển nhanh hơn nữa cũng thành cặn bã hết! Tốc độ thuấn di, trên lý thuyết là tiếp cận với cộng vô cùng.
“Kỹ năng này cấp bao nhiêu mới có thể học?” Cố Phi hỏi, hắn không kịp chờ đợi đã muốn thử ngay lập tức.
“Ặc, giai đoạn sau một chút. Nhưng mà có thể tìm quyển trục để học.” Hồng Trần Nhất Tiếu đáp.
“Chuyển Điện hệ!” Cố Phi gõ nhịp quyết định.
“Uây, cái đó…” Khi Hồng Trần Nhất Tiếu còn muốn nói ra suy nghĩ của mình, thi đã thấy ánh điện trên người Cố Phi luân chuyển. Hiển nhiên là đã đang trong quá trình tiến nghi thức chuyển chức qua Điện hệ.
Lúc này có hối hận cũng không kịp, việc chuyển đổi diễn ra chỉ trong nháy mắt, mà nghi thức chuyển chức nói thẳng ra thì là một đoạn hình ảnh không thể nhấn Esc bỏ qua mà thôi.
“Chúc mừng người chơi Thiên Lý Nhất Túy nhậm chức Pháp sư Điện hệ, pháp lực của bạn đã được Lôi Điện chúc phúc.”
Hình ảnh chèn giữa phát xong, hệ thống lập tức công bố tin tức Cố Phi hoàn thành việc chuyển chức.
Cùng lúc đó Cố Phi học được kỹ năng pháp sư đầu tiên thuộc Điện hệ, Lôi Điện Thuật, triệu hoán một tia sét từ trên trời giáng xuống mục tiêu. Khẩu quyết ngâm xướng: Lôi Điện, giáng.
Cố Phi hơi cạn lời, quay qua hỏi Hồng Trần Nhất Tiếu: “Cậu nói kỹ năng Điện hệ phát động nhanh, có phải do khẩu quyết ngâm xướng nó ngắn không vậy?”
Hiện nay ngâm xướng hai chữ chỉ có mỗi kỹ năng cấp thấp nhất là “Hỏa Cầu”, không nghĩ tới pháp thuật Điên hệ cấp 40 cũng chỉ có hai chữ. Số lượng từ nhiều hay ít sẽ ảnh hưởng đến tốc độ ngâm xướng, đây chính là vấn đề không thể bỏ qua. Nên mọi người đều khổ công luyện việc ngâm xướng, luyện ngâm xướng khẩu quyết thuận miệng như diễn viên lồng tiếng nói nhanh mà cũng không sai lầm.
“Không phải, nó thực sự rất nhanh, anh dùng rồi sẽ biết.” Hồng Trần Nhất Tiếu nói.
“Ồ!” Cố Phi gật đầu thoả mãn, hắn thích nhanh.
“Cậu còn có cái gì muốn nói à?” Cố Phi hỏi Hồng Trần Nhất Tiếu, hắn nhớ lúc hắn tiến hành chuyển chức thì Hồng Trần Nhất Tiếu dường như muốn nói cái gì đó kia mà.
Nhìn bộ dạng hăng hái của Cố Phi, trong lòng Hồng Trần Nhất Tiếu đột nhiên có chút bồn chồn.
Chẳng lẽ mình lại làm chuyện gì không thoả đáng trong lúc vô tình nữa sao? Người kia, bản thân thực sự rất muốn xử hắn sao cho công bình với kẻ khác, nhìn dáng vẻ hiện tại này của hắn, mình hình như lại đi giúp hắn một phen thì có, khiến hắn càng mạnh hơn sao chứ?
Quả thật, Cố Phi dẫn theo nguyên bộ kỹ năng riêng vào trò chơi đã đánh vỡ hoàn toàn những ý đồ ban đầu khi thiết kế trò chơi này, dù là pháp sư, nhưng hắn lại tự cho mình là một chức nghiệp cận chiến.
Thuấn di, vốn là kỹ năng bảo mạng của pháp sư khi bị người khác cận thân, hoặc là dùng để kéo khoảng cách xa ra hơn để sử dụng kỹ năng thuận tiện, hiện tại đưa cho một chức nghiệp cận chiến tự nhiên sẽ xúc tác phản ứng hoá học không giống như những gì đoán trước.
Hồng Trần Nhất Tiếu xác thực lại trong lúc vô ý dẫn Cố Phi đi lên trên một con đường sáng sủa hơn nữa.
“Được rồi, có một chuyện vẫn luôn muốn hỏi cậu.” Cố Phi thấy Hồng Trần Nhất Tiếu không lên tiếng, vì vậy tự nói ra mục đích của bản thân.
“Chuyện gì?” Sự nhiệt tình ban nãy khi Hồng Trần Nhất Tiếu kéo Cố Phi vào Điện hệ đã hết, có chút ủ rũ.
“Cậu xem.” Cố Phi móc kiếm Ám Dạ Lưu Quang ra cho Hồng Trần Nhất Tiếu xem.
Cơ mặt của Hồng Trần Nhất Tiếu hơi co giật. Nguyện vọng làm cho Cố Phi cân bằng với trò chơi lại thêm vô cùng mãnh liệt. Cầm trang bị vượt mức quy định như thế này, người chơi đồng cấp khác còn có đường sống nữa sao?
Cố Phi không biết trạng thái tâm lý của Hồng Trần Nhất Tiếu, cười nói với Hồng Trần Nhất Tiếu: “Kiếm này tên là Ám Dạ Lưu Quang, thuộc tính cậu nhìn thấy được không?”
“Không cần, tôi biết.” Hồng Trần Nhất Tiếu trả lời, một vài trang bị cực phẩm cũng là sản phẩm đắc ý của người thiết kế, thanh kiếm Ám Dạ Lưu Quang này cũng là một trong số đó, Hồng Trần Nhất Tiếu không cần nhìn cũng biết số liệu.
“Kiếm này có một kỹ năng gọi là “Ám Dạ Lưu Quang”, từ khi tôi có được nó đã nói điều kiện không phù hợp, nên không thể sử dụng. Qua thời gian dài vẫn thế, rốt cuộc là điều kiện gì?” Cố Phi nói.
“Không đạt được những yêu cầu của trang bị, đương nhiên điều kiện không thoả.” Hồng Trần Nhất Tiếu trả lời.
“Chỉ vậy thôi sao?” Cố Phi có chút thất vọng. Nếu như yêu cầu những thứ huyền ảo gì đó, hắn sẽ tìm cách phá giải. Kết quả chỉ là nguyên do đơn giản như thế. Kiếm Ám Dạ Lưu Quang có yêu cầu, kiếm hệ số và pháp hệ số.
Cố Phi dựa vào Nguyệt Dạ Linh Bào mới đạt tới pháp hệ số, kiếm hệ số thì xa xa khó với đến.
Theo khảo chứng của người chơi hiện giờ, thêm điểm sức mạnh hình như là cách chủ yếu để tăng kiếm hệ số. Đến nay Cố Phi còn ngại nhanh nhẹn chưa đủ, chưa có dự định bắt đầu thêm điểm sức mạnh đâu. Huống chi đối với kỹ năng trên thân kiếm, hắn cũng chỉ là tò mò mà thôi, cũng không có chờ mong quá nhiều. Cố Phi chiến đấu, chủ yếu dựa vào thân thủ bản thân.
Kỳ thực mỗi lần dùng kỹ năng cùng loại với Hỏa Thụ Thiên Trọng Diễm giết cả một đống, người khác nhìn thì bảo quá trâu bò, nhưng bản thân hắn cảm thấy chán chết.
Cho nên sau khi nghe được đáp án, Cố Phi liền im bặt không nói gì nữa.
Bầu không khí đột nhiên trầm mặc, nhất thời làm cho Hồng Trần Nhất Tiếu cảm giác thất vọng hết sức. Hắn vừa mới quyết định, đối với cái thằng không cân bằng như Cố Phi này mình không nên đưa sự trợ giúp gì thêm nữa. Nếu như hắn muốn hỏi đến tri thức về phương diện hệ số, mình liền lạnh lùng trả lời không biết, không thể nói. Ai ngờ Cố Phi hình như cũng không quan tâm cái này tí nào, chẳng thèm hỏi thêm một câu.
Đang muốn mở miệng, lại thấy Cố Phi vẫy vẫy tay với hắn ta: “Cậu làm việc của cậu đi, tôi off.” Ánh sáng trắng chợt loé, Cố Phi biến mất tăm.
“Aaaa!” Hồng Trần Nhất Tiếu sầu não đến mức thật muốn tự đâm mình một đao.
Chương 179: Thế công của Vân Trung Mục Địch
Cố Phi mặc dù đã logout, nhưng chuyện liên quan tới hắn vẫn không có dừng lại.
Nghịch Lưu Nhi Thượng thua PK với Cố Phi, vào tù ngồi, lòng nhớ nhung Cố Phi cũng không có gác lại. Nhưng tại nhà tù sâu như biển, ở trong trò chơi tuyệt đối không có khả năng liên lạc với những người khác.
Đầu óc Nghịch Lưu Nhi Thượng cũng phản ứng không chậm, nhanh chóng offline, rồi dùng biện pháp khác liên lạc mấy chiến hữu trong công hội là nhân chứng trận PK giữa hắn với Cố Phi.
Biết được đối phương đã hỏi được tên Cố Phi xong, Nghịch Lưu Nhi Thượng mới cảm thấy có chút an ủi. Sau đó căn dặn mấy người họ tạm thời đừng lộ ra ngoài, một lần nữa trở về ngồi nhà tù cho hết giờ.
Một trận PK, làm Nghịch Lưu Nhi Thượng càng hiểu Cố Phi hơn. Sau khi PK, hấp dẫn đúng tâm người này như thế nào mới vào hội, thành đầu đề quan trọng mà Nghịch Lưu Nhi Thượng phải chuẩn bị phá giải.
Còn phe Vân Trung Mục Địch hội trưởng công hội Vân Mục, cũng không biết mình vội vàng tẩy sạch một thân giá trị PK nên vô tình bỏ lỡ cơ hội tốt nhất khiến Cố Phi chủ động đưa mình tới cửa.
Thời điểm sau khi logout ăn ngủ đầy đủ rồi lần nửa trở lại trò chơi, đã là buổi chiều rồi, so sánh với đoạn thời gian hừng đông và sáng sớm, trong trò chơi tự nhiên là một quang cảnh khác hẳn.
Mới vừa online liền nhận được tin nhắn của người chơi nữ bị bọn họ phái đi làm gián điệp truyền lại: Đã có tiếp xúc với người của Trọng Sinh Tử Tinh, nhưng gặp phải từ chối. Công hội này muốn vào ấy vậy mà cần người trong hội giới thiệu, Mao Toại tự tiến1 hoàn toàn không có tác dụng.
[1] Mao Toại tự tiến – 毛遂自荐: Mao Toại tự đề cử mình: Tự tin vào khả năng đảm đương trách nhiệm quan trọng mà mạnh dạn tự tiến cử. Dựa theo điển tích: Khi quân đội nước Tần bao vây nước Triệu, Bình Nguyên Quân nước Triệu phải đi cầu cứu nước Sở. Môn đệ Mao Toại của ông tự đề xuất được đi cùng. Ở đó, may nhờ tài năng của Mao Toại mà Bình Nguyên Quân mới thu được thành công như ý muốn.
Vân Trung Mục Địch giật mình. Mỗi công hội đều có phương thức tuyển người riêng biệt, loại như Trọng Sinh Tử Tinh là khó chơi nhất. Mặc dù công hội này bình thường cũng không lớn, lại cũng không có lý tưởng lớn lao gì, nhưng bầu không khí trong công hội hết sức hài hoà.
Quan hệ giữa các thành viên rất thân mật, ở trong trò chơi như hình với bóng. Muốn vào loại công hội này không phải là không thể, nhưng cần tốn thời gian, trước tiên phải chơi thân với một thành viên trong công hội thời gian dài, sau đó được đối phương tán thành mới có cơ hội gia nhập đấy.
Thế thì chẳng biết phải làm tới khi nào mới được, Vân Trung Mục Địch bấy giờ mới huỷ bỏ kế hoạch gián điệp, chuẩn bị thực thi kế hoạch nện tiền buổi sáng hắn đã chuẩn bị trước.
Mở ra cột bạn bè, nhìn thấy Nghịch Lưu Nhi Thượng vẫn còn online. Không biết tiến độ của người này ra sao rồi? Vân Trung Mục Địch thầm nghĩ. Gửi một tin nhắn, kết qua nhận được thông báo từ hệ thống “Đối phương hiện tại không ở trong khu vực được phục vụ”.
Với kinh nghiệm phong phú, Vân Trung Mục Địch liền hiểu được điều này có ý nghĩa gì, trong lòng vui sướng. Thầm nghĩ thằng Nghịch Lưu Nhi Thượng này mã thất tiền đề2 chui vào tù, trận đấu săn tìm người này mình sẽ chiếm được cơ hội trước rồi.
[2] Mã thất tiền đề – 马失前蹄: nghĩa thô – con ngựa mất móng trước, hàm ý – thất bại đột ngột vì tính toán sai lầm.
Điều này giúp cho Vân Trung Mục Địch càng điềm tĩnh, không chút hoang mang bố trí nhiệm vụ cho các thành viên đang online đẩy mạnh công việc, còn hắn thì lững thững đi về phía cổng thành. Chợt có thông báo từ hệ thống, hắn có một phong thư mới.
“Hỏi thăm ra thứ anh muốn chưa? Nếu cần có thể gởi thư cho tôi bất kỳ lúc nào.”
Vân Trung Mục Địch nhìn thấy cái tin nhắn này, thời gian gửi tới là sau khi hắn logout không lâu, Người gửi là Tịch Tiểu Thiên, cạnh tên còn vẽ ra khuôn mặt tươi cười sống động, cười híp mắt nhìn hắn nữa.
“Là cô ta…” Nhìn khuôn mặt tươi cười đó khiến Vân Trung Mục Địch lập tức nhớ ra cô gái xinh đẹp kêu giá 1000 đồng vàng với hắn cùng Nghịch Lưu Nhi Thượng tối hôm qua, cười lạnh một tiếng, rồi tiện tay xé thư thành mảnh vụn.
1000 đồng vàng? Không bằng đi cướp! Thà rằng đi nện tiền đại mấy cô trong Trọng Sinh Tử Tinh, hắn cũng không tin rằng không có ai thấy tiền không sáng mắt. Vân Trung Mục Địch thấy tự tin vô cùng vào kế hoạch nện tiền của hắn.
Một lát sau, cơ sở ngầm của công hội của Vân Mục đã từng bước hoàn thành. Bọn họ không biết Cố Phi là vị nào, nhưng mấy cô Trọng Sinh Tử Tinh thì bọn họ vẫn quen được một hai người, tối hôm qua giáp mặt giao thủ lại càng không cần nói.
Là một công hội thuần nữ, bình thường mọi người ít nhiều gì vẫn có chút để tâm chú ý đấy. Tối hôm qua bởi các cô không online, mới dẫn đến việc một người cũng không tìm tới. Bây giờ ban ngày ban mặt, Vân Trung Mục Địch đã nhận được mấy tin tình báo truyền về, chỉ ra chỗ của vài cô gái Trọng Sinh Tử Tinh.
“Các cậu giám thị chăm chú là được. Để tôi tiếp xúc dần từng người.” Vân Trung Mục Địch ra lệnh.
Mục tiêu có khoảng cách gần nhất với hắn lúc này, xét vị trí của Vân Trung Mục Địch là đang từ phía đông đi tới cổng thành, Vân Trung Mục Địch sửa sang lại giáp trên người, bày ra tư thế hết sức phóng khoáng đứng ở ngay cửa thành. Không lâu sau, liền gặp được bốn cô gái thuộc Trọng Sinh Tử Tinh đi tới phương hướng này, ở phía sau không xa có đạo tặc của công hội Vân Mục dùng Tiềm Hành theo dõi, đương nhiên Vân Trung Mục Địch không thấy được, chỉ nhận được tin tức: Bốn cô ấy đã tới rồi.
Vân Trung Mục Địch nhìn ở trong mắt, chờ bốn cô từ từ tới gần, hắng giọng một tiếng: “Người đẹp.”
Bốn cô gái nhỏ dừng bước lại, quay đầu nhìn hắn.
Vân Trung Mục Địch mỉm cười: “Muốn hỏi thăm các cô một chuyện.”
“Chuyện gì thế?” Các cô vẫn rất nhiệt tình.
“Các cô thuộc Trọng Sinh Tử Tinh nhỉ?” Vân Trung Mục Địch biết rõ còn hỏi.
Bốn cô gật đầu.
“Công hội của các cô có một người chơi nam đúng không?” Cái này vẫn là biết mà còn hỏi.
Bốn người lại gật đầu.
“Anh ta tên là gì?” Vân Trung Mục Địch cố gắng nói rất tuỳ ý, hỏi như chỉ thuận miệng mà thôi. Kế hoạch vốn có vào tối hôm qua chính là tìm mấy cô trong Trọng Sinh Tử Tinh để hỏi đấy. Kế hoạch nện tiền chỉ ở dưới tình huống hỏi trực tiếp không ra mới có thể tiến hành.
Bốn cô lập tức cảnh giác: “Anh là ai?” Loại ý thức cảnh giác này của các cô là thói quen hằng ngày, bởi vì thường xuyên sẽ có người chơi năm hỏi thăm tên của mấy cô gái trong công hội để theo đuổi đấy, để tránh bị làm phiền, trừ phi hỏi qua ý kiến của người trong cuộc trước, các cô tuyệt đối sẽ không tuỳ tiện nói tên bất kỳ cô gái nào trong hội ra ngoài.
Mặc dù Cố Phi là nam, nhưng các cô vẫn làm như thói quen, có kẻ hỏi thăm người trong hội, đầu tiên phải biết rõ ý đồ của đối phương.
“Tôi tên Vân Trung Mục Địch.” Vân Trung Mục Địch nói. Xếp hạng sáu trên tổng bảng, hạng nhất bảng Chiến sĩ. Cái tên Vân Trung Mục Địch này dù có xuất hiện ở các chủ thành khác cũng sẽ được người ta chú ý.
Ấy vậy mà bốn cô gái nhỏ này ở thành Vân Đoan lại mờ mịt nhìn lấy nhau: “Đó là ai?”
“Hội trưởng công hội Vân Mục đó, tối hôm qua đã từng giao thủ với các cô.” Vân Trung Mục Địch buồn thối ruột, gặp không nhận ra thì thôi, nghe tên xong vẫn không biết là sao? Mình giống người qua đường xa lạ lắm ư?
“À, chính là công hội rõ ràng có 500 người, nhưng hội chiến lại ngốc nghếch chỉ tới có 50 người đấy hả?” Một cô gái nhanh miệng nói.
“Nè!” Mấy cô khác bên cạnh vội vàng kéo tay cô kia lại: “Đừng nói lung tung mà!” Vừa nói, vừa lén đưa mắt nhìn Vân Trung Mục Địch.
Vân Trung Mục Địch tủi thân chết! Nhưng lại không tiện nói gì, bởi đây là sự thật. hể phản bác lại, vì đây chính là sự thật. Còn vụ có ngu ngốc hay không thì… Kết cục là Vân Mục thua, vậy còn bảo không ngốc sao?
Vân Trung Mục Địch ho khan, giấu đi sự lúng túng của trọng tâm câu chuyện này, sau đó rất phong độ hỏi: “Tôi chỉ muốn hỏi các cô xem nam pháp sư kia tên gì?”
“A! Tôi có nhớ được anh.” Một cô gái bỗng kêu thành tiếng, “Tối qua sau khi đánh xong trận hội chiến, anh có sang hỏi.”
Vân Trung Mục Địch gật đầu: “Đúng vậy!”
“Chị Tiểu Vũ bảo mọi người không được nói cho anh biết, đi! Chúng ta đi thôi!” Bốn cô gái vội vàng xoay người rời đi.
“Ơ… Một tay Vân Trung Mục Địch đã thò tay vào túi cầm lấy túi tiền rồi, đang chuẩn bị khởi động kế hoạch nện tiền, nhưng lại ngậm miệng buông lỏng tay ra.
Trong giây lát, Vân Trung Mục Địch suy nghĩ nhanh chóng.
Đây là nhóm bốn cô gái cùng một chỗ, nếu như bỏ tiền mua chuộc, phải lấy ra đủ số làm cả bốn người hài lòng mới được.
Nếu như khiến một người trong đó mở miệng cần 100 đồng vàng, hiện tại bốn người cùng một chỗ, 100 đồng vàng chẳng khác nào giá trị ngang 25 đồng vàng, nó mang ý nghĩa phải thêm tiền, số tiền gấp thêm bốn lần, như thế không có lợi tí nào cả. Hà tất gì cứ phải treo cổ ở trên một thân cây chứ? Nghĩ thế, Vân Trung Mục Địch hỏi thăm chỗ của mục tiêu kế tiếp.
“Con phố giao dịch thứ ba, đang bày sạp!” Có người nói ra mục tiêu thứ hai cho Vân Trung Mục Địch tiếp cận.
Vân Trung Mục Địch bước nhanh chạy tới con phố giao dịch thứ ba, đầu phố sớm có thủ hạ đứng đấy, dẫn Vân Trung Mục Địch đi tới trước sạp cô gái kia, vươn tay chỉ chỗ.
Vân Trung Mục Địch quan sát đánh giá cô gái ấy. Là một võ gia, lúc này hai tay đang ôm đầu gối ngồi chồm hổm dưới đất, sạp nhỏ trước người bày bán một vài trang bị tầm thường, ngẩng đầu ngóng trông.
“Thoạt nhìn rất thiếu tiền.” Vân Trung Mục Địch mỉm cười, đi đến phía trước.
Mấy phút sau, giữa đường con phố giao dịch thứ ba đột nhiên phát sinh hỗn loạn. Vân Trung Mục Địch ôm đầu chạy xuyên qua đám người. Phía sau còn có vài trang bị bị người ta ném tới đuổi theo hắn, một cô võ gia quơ nắm tay ở sau lưng chửi mắng: “Đã muốn đào người từ công hội bọn này! Còn muốn dùng tiền thu mua bà đây nữa! Thằng xấu xa kia ngon thì đừng có chạy!”
Vẻ mặt Vân Trung Mục Địch có điểm chật vật thoát khỏi con phố giao dịch thứ ba, thành viên trong công hội phụ trách theo dõi bên này cũng đuổi tới, rất khó hiểu nhìn Vân Trung Mục Địch: “Hội trưởng, sợ cô ta như thế làm gì?”
“Chỗ này quá nhiều người, không thích hợp hành động!” Vân Trung Mục Địch đầu đầy mồ hôi. Hắn vừa lộ ý đồ thì cô nàng kia đã nổi giận phát hoả. Hắn không sợ cô ấy, sợ con phố giao dịch nhiều ánh mắt kia kìa.
Đút lót tiền boa khiến người ta nhận hối lộ, là việc đều tiến hành lén lút. Bây giờ ở quảng trường phồn hoa nhất lại bị người ta tuyên truyền tại chỗ, Vân Trung Mục Địch tự nhiên là xấu hổ và giận dữ không chịu nổi.
“Con phố giao dịch, quán rượu!! Những địa phương khó giữ bí mật dễ bị nhiều người biết thế này để dành về sau hãy tính.” Vân Trung Mục Địch hoảng sợ tuyên bố.
“Ở đây vắng người!” Lập tức liền có người nộp lên địa điểm khác, là con phố nào đó trong thành Vân Đoan thưa thớt người đi lại, Vân Trung Mục Địch vừa chạy qua vừa hỏi: “Cô ấy ở đó làm gì đấy?”
“Hình như làm nhiệm vụ.” Hội viên báo cáo.
“Chỗ đó có nhiệm vụ gì cơ chứ?” Vân Trung Mục Địch mờ mịt.
“Không biết ạ!” Hội viên cũng mù mờ y chang, “Có phải là nhiệm vụ ẩn gì hay không? Cô ấy ở đây đã thật lâu còn nhiều lần nữa.”
“Là vậy sao!” Vân Trung Mục Địch mừng rỡ, vội vàng chạy tới phố ấy, chứng kiến hai hội viên đang ở đầu đường ngó dáo dác, thấy Vân Trung Mục Địch qua đây, chỉ vào một hướng khác chỉ rõ cho hắn.
“Chúng tôi đã tính thử, cứ bảy phút cô ấy sẽ tới đó một lần, hiện tại đã qua 6 phút rồi, lập tức sẽ tới ngay.”
Vừa dứt lời, một cô gái xuất hiện ở đầu khác con phố, và đi về phía này, loảng xoảng xình xịch chạy tới hướng mà hai người kia vừa chỉ.
“Tôi đi đây.” Vừa nhìn thấy đối phương cũng là một chiến sĩ, trong bụng Vân Trung Mục Địch đã sinh ra cảm giác thân thiết vài phần, chỉnh lại bộ giáp trên mình đôi chút, cũng loảng xoảng xình xịch chạy tới hướng bên ấy.
Chương 180: Lúa mạch trong bùn đất
Vân Trung Mục Địch bước chân trầm ổn, trong lòng đang có một loại suy nghĩ vốn không nên có.
Không phải về cô gái này, mà là về nhiệm vụ cô ấy đang làm. Nơi đây mà cũng có nhiệm vụ? Điều này Vân Trung Mục Địch hắn chưa từng nghe qua. Mọi người cùng là chiến sĩ, có lẽ nhiệm vụ này cũng sẽ rất có ích cho mình? Vân Trung Mục Địch suy nghĩ trong lòng, cảm thấy hắn trước hết nên tìm hiểu xem đây là nhiệm vụ gì. Dù sao moi tin tức về Cố Phi, là vì phát triển công hội; còn tìm hiểu một nhiệm vụ, tăng cường cho chính bản thân.
Phải lựa chọn giữa khiến công hội trội hơn, hay để bản thân nổi tiếng, Vân Trung Mục Địch hết sức thẳng thắn chọn cái phía sau đấy.
“E hèm!” Vân Trung Mục Địch hắng giọng, thu hút sự chú ý của cô gái kia.
“Người đẹp làm gì ở đây thế?” Vân Trung Mục Địch thuận miệng hỏi.
“Nhiệm vụ.” Cô ấy trả lời. Con gái bị tiếp cận trong trò chơi là chuyện rất bình thường, nhất là ở trong trò chơi da mặt tất cả mọi người càng dày thêm một tầng, các cô đã thành thói quen với những chuyện như vầy rồi.
“Ồ, nhiệm vụ gì vậy?” Vân Trung Mục Địch không hề ngại ngùng mà tiếp tục hỏi thăm.
“Lúa mạch trong bùn đất.” Cô gái trả lời.
Mỗi nhiệm vụ đều có tên gọi, nhiệm vụ mà cô gái nói Vân Trung Mục Địch xác thực chưa nghe qua bao giờ. Tuy rằng tên nhiệm vụ nghe rất mộc mạc, nhưng nếu chỉ dùng tên nhiệm vụ để suy đoán xem nhiệm vụ có nội dung như thế nào thì rất ngu xuẩn. Giống như tên của một người cũng không thể đại biểu hắn có trình độ học thức thế nào.
Vân Trung Mục Địch ôm tâm tình kích động, dè dặt từng li từng tí hỏi: “Làm sao để nhận?”
“Đối thoại với người chỗ này.” Cô ấy đáp, đã gõ cửa phòng.
Một ông lão lưng còng mở cửa phòng ra, trong mắt chập chờn sự lắng đọng kinh nghiệm bao năm tháng khiến Vân Trung Mục Địch lập tức cảm thấy lòng mình sục sôi. Người già thường thích lưu lại một chút di sản phong phú, ý nghĩ này được rất nhiều nhà thiết kế trò chơi đồng ý. Bởi thế bình thường chế tác một vài người già thần bí tuyên bố những nhiệm vụ ẩn. Nhìn người đứng trước mặt, giấu mình trong vắng lặng ở giữa quảng trường, nếu như không phải có người ngẫu nhiên gõ cánh cửa này, ai có thể nghĩ tới ở đây có một nhiệm vụ được chứ?
“Người trẻ tuổi, giúp ta một việc đi, ta làm rơi chút lúa mạch ở chợ, cháu có thể giúp ta tìm về sao? Nhớ kỹ, nhất định phải tìm thấy trong vòng năm phút đồng hồ, bằng không lúa mạch có thể sẽ bị người khác nhặt mất.” Ông lão cứ thế ban bố nhiệm vụ cho cô gái.
Cô ấy mau chóng xoay người đi, Vân Trung Mục Địch cũng vội vàng muốn bước lên trước, ông lão lại nhìn hắn như không thấy, người lùi về sau khép cửa lại.
Vân Trung Mục Địch liền vội vàng tiến lên gõ cửa. Trong lòng xác thực lo lắng nhiệm vụ này vì cô gái kia nhận rồi mà không phát cho hắn.
Cửa phòng lại mở ra, ông lão xuất hiện một lần nữa, nhìn Vân Trung Mục Địch, dùng câu đã nói với cô gái kia lập lại một lần. Vân Trung Mục Địch không chút suy tư liền vội vàng đồng ý, lập tức ở trong cột nhiệm vụ cũng xuất hiện một nhiệm vụ “Lúa mạch trong bùn đất” y chang.
Lời thuyết minh về nhiệm vụ thoạt nhìn bây giờ không có điểm gì khác thường, Vân Trung Mục Địch vừa nghi hoặc, vừa đi về hướng khu chợ.
Khu chợ trong miệng NPC, tự nhiên không phải là con phố giao dịch do người chơi thành lập. Mà là khu vực tập trung thương nhân hệ thống thiết kế bán ra sản phẩm của hệ thống.
Nơi đây không náo nhiệt so được với con phố giao dịch kia, nhưng người chơi qua lại vẫn không ít tí nào, Vân Trung Mục Địch tìm kiếm xung quanh khu chợ, lại từ đầu đến cuối không tìm thấy lúa mạch. Chẳng lẽ bởi vì cô gái kia đã nhặt lúa mạch rồi, cho nên mình mới không tìm được sao? Lúc Vân Trung Mục Địch chạy tới khu chợ, liền nhìn thấy cô ấy từ chợ rời khỏi.
Vân Trung Mục Địch đi qua đi lại rất nhanh xài hết năm phút, một tiếng thông báo của hệ thống, nhiệm vụ đã bị dán nhãn hiệu “thất bại”.
“Khó nha!” Vân Trung Mục Địch cảm thán, đúng lúc này, hắn nhìn thấy cô gái kia lần nữa xuất hiện tại trong chợ.
Thấy Vân Trung Mục Địch, cô cũng cười: “Anh nhận nhiệm vụ rồi à?”
Vân Trung Mục Địch gật đầu.
“Tìm được lúa mạch chưa?”
Vân Trung Mục Địch lắc đầu.
“He he!” Trên mặt cô gái kia hiện ra một nụ cười quỷ dị, không xíu hoang mang nào nói với Vân Trung Mục Địch: “Phải động não mới được đó nha!”
Vân Trung Mục Địch nghiền ngẫm kỹ càng hàm nghĩa trong câu nói của cô gái, vẫn như cũ không hiểu được.
Một phút đồng hồ sau, cô gái hỏi hắn: “Nghĩ ra chưa?”
Vân Trung Mục Địch mù mịt lắc đầu.
“Ha hả, nhiệm vụ này tên gọi là gì?” Cô gái đặt câu hỏi.
“Lúa mạch trong bùn đất.” Vân Trung Mục Địch trả lời.
“Đáp đúng rồi!” Cô gái vì hắn vỗ tay.
Vân Trung Mục Địch tiếp tục mờ mịt.
“Cho nên, lúa mạch phải tìm ở trong bùn đất đó!” Cô gái nói.
“Hả?” Vân Trung Mục Địch giật mình.
“Anh xem!” Cô gái vừa nói, vừa đi đến một góc tường. Kéo một đoạn vải rách lộ ra trên mặt đất, dùng sức kéo mạnh, một cái túi lập tức hiện ra trong tay cô.
“Đây chính là lúa mạch trong bùn đất đó!” Cô gái vui vẻ nói với Vân Trung Mục Địch.
“Tiếp tục cố gắng đi!” Nói xong cô đã xoay người rời đi.
Vân Trung Mục Địch trợn mắt ngẩn tò te, hắn phát hiện, hắn ngay từ đầu đã đem một vấn đề đơn giản biến thành phức tạp hoá.
Nhiệm vụ này có lẽ chỉ là loại nhiệm vụ tương đối sơ cấp “tìm cái gì” thôi, loại nhiệm vụ này vì hệ thống giấu vật phẩm nhiệm vụ lung ta lung tung nên vẫn luôn bị người chơi lên án. Thế mà, cô gái lúc này hình như nhiều lần làm nhiệm vụ này, nếu nhiệm vụ chỉ là một nhiệm vụ nhỏ đơn giản như vậy, thì tại sao cô ấy phải làm vậy?
Vân Trung Mục Địch cảm thấy trong đây phải có cái gì đó huyền bí. Vì vậy xoá nhiệm vụ thất bại lần này đi, trở lại chỗ ông lão nhận lấy một lần.
Lần này đã biết được mục tiêu, nhưng đoạn vải vụn giấy trong đất làm sao dễ phát hiện cho được? Kết quả lại một lần nữa nhiệm vụ quá thời gian mà thất bại. Cứ đi tới lui mãi như thế cho đến lần thứ bảy, khi Vân Trung Mục Địch nắm rõ mỗi một tấc đất trong khu chợ như lòng bàn tay thì hắn rốt cuộc thành công ở trong vòng năm phút tóm lấy túi vải nhỏ.
Vân Trung Mục Địch hưng phấn đến mức hét ầm lên, vội vàng chạy về chỗ nhận nhiệm vụ, vô cùng kích động đem túi lúa mạch vơi nửa giao cho ông lão.
“Cám ơn người trẻ tuổi, anh đã giúp ta một ơn lớn đấy!” Ông lão nói, chuyển phần thưởng qua, Vân Trung Mục Địch nhận lấy liền nhìn xem, mười đồng bạc.
“Tại sao có thể như vậy…” Vân Trung Mục Địch lẩm bẩm. Chỉ chút tiền thưởng vậy ư? Vân Trung Mục Địch không cam lòng. Nếu phần thưởng chỉ có như vậy, cô gái kia sao phải nhận nhiệm vụ này nhiều lần như vậy? Lúc nghĩ tới vấn đề này, Vân Trung Mục Địch đưa mắt tìm bốn phía, ý thức được cô gái kia chẳng biết lúc nào đã không thấy. Hắn vội gửi tin nhắn hỏi thành viên công hội phụ trách canh người. Kết quả hội viên còn mù tịt hơn cả hắn: “Lão đại, không phải anh đã đi tiếp cận cô ấy rồi sao?”
“Khụ… chuyện này…” Vân Trung Mục Địch thực sự cảm thấy khó nói hắn vì ham muốn cá nhân muốn mình mạnh hơn nên tạm thời gác lại lý tưởng phát triển công hội.
Lần thứ ba ra trận lấy mất tung tích mục tiêu tuyên cáo thất bại. Đồng thời để lại cho Vân Trung Mục Địch sự nghi hoặc sâu sắc.
“Một nhiệm vụ đơn giản thế kia, vì sao cô gái đó lại nhận đi nhận lại nhiều lần như vậy?”
Vấn đề này vẫn ám ảnh trong đầu Vân Trung Mục Địch, lượn lờ không đi. Đáng tiếc hai thành viên công hội kia hiện tại đã không có ở gần đó theo dõi, bằng không nhất định có thể nói cho hắn biết: Hội trưởng, anh cũng đi đi lại lại hết lần này đến lần khác những bảy lần…
Bất quá chuyện chính vẫn phải làm tiếp, Vân Trung Mục Địch tiếp tục nhận báo cáo của thủ hạ, có người báo phát hiện ra mấy thành viên Trọng Sinh Tử Tinh đi dạo trong phòng đấu giá, hơn nữa trong phòng đấu giá lúc này không có người nào. Vân Trung Mục Địch nhận được tin lập tức chạy tới, vọt vào phòng đấu giá được năm giây hắn liền lui ra ngoài.
Hai người hội viên giữ ở ngoài cửa nghi hoặc khó hiểu. Vân Trung Mục Địch cực kì tức giận: “Lấy tiền thu mua Tế Yêu Vũ? Hai người có mang theo não không!”
Thất bại… Kế hoạch thế công nện tiền của Vân Trung Mục Địch sau cùng có kết cục hoàn toàn thất bại, hơn nữa bọn hắn giống như trộm gà không được lại mất luôn nắm thóc.
“Hừ, chẳng qua chỉ muốn biết cái tên thôi, lại không phải chuyện đáng kể gì, lại còn muốn đưa tiền mua, anh coi bọn tôi là kiểu người gì!” Vân Trung Mục Địch đi tìm cô gái nào đó lại bị ném một câu như vậy. (Akiko: Đây chắc là Liệt Liệt đi ~)
Vân Trung Mục Địch đau lòng chết! Nếu như ngay từ đầu người tìm được chính là cô gái này, e rằng căn bản không cần tốn một đồng tiền hắn cũng đã nghe ngóng được thứ mình muốn.
Nhưng bây giờ, bởi vì hai cô gái trước đó hắn tiếp xúc dẫn tới bại lộ, làm người ta cực kỳ bất mãn, triệt để không muốn nói ra danh tính của Cố Phi. Hơn nữa trong lòng mấy cô còn dâng lên sự khinh bỉ sâu sắc nhất cho công hội lẫn bản thân Vân Trung Mục Địch.
Hơn nữa còn có chuyện khiến hắn bật khóc mà hắn còn chưa biết.
Cố Phi im hơi lặng tiếng login lúc buổi chiều, nhìn thấy cả thành vẫn đầy tờ quảng cáo bay phấp phới, Cố Phi thấy bọn họ cực khổ tìm người cả một ngày như vậy thực sự là không dễ dàng, vốn là muốn chủ động liên lạc với họ một chút. Kết quả nhưng bởi vì chuyện xảy ra trước đó, các cô gái đều muôn miệng một lời khuyên can Cố Phi.
“Hừ, có tiền là hay à?” Lời này thốt ra từ miệng chiến sĩ nhân dân tệ đứng đầu game online – Tế Yêu Vũ, có vẻ phá lệ nghe qua rất khí phách. Ngay cả Tế Yêu Vũ cũng có thái độ như vậy, đủ khiến Vân Trung Mục Địch nhìn thật có vẻ rất hèn hạ không chịu nổi.
“Tiền bạc cũng không phải vạn năng.” Các cô gái cùng nhau hò hét, với tinh thần nghiêng nhà trước sau như một kéo chủ đề càng ngày càng xa.
“Các cô rốt cuộc đang nói về cái gì thế!” Cố Phi vừa online đã bị kéo vào kênh tham gia thảo luận, trong lúc nhất thời chẳng hiểu ra sao.
Thất Nguyệt đại biểu mọi người mà phát ngôn, tự thuật lại tình huống đại khái một phen.
“Khụ, hiện tại có rất nhiều công hội đều muốn kéo anh qua, nếu như anh muốn đi, nhớ nói với chúng tôi một tiếng.” Câu cuối cùng Thất Nguyệt nói. Đứng trên lập trường công hội lên tiếng, Thất Nguyệt luôn mang dáng vẻ giải quyết chuyện riêng cũng như chuyện công.
Cho dù trong lòng cũng rất tán thưởng Cố Phi, không hy vọng hắn ly khai, nhưng vẫn phải biểu hiện thái độ tôn trọng quyết định của hắn.
Mỗi thành viên trong công hội đều có thể vui vẻ, đây chính là nguyện vọng lớn nhất của Thất Nguyệt. Nếu có người nghĩ mình có sự lựa chọn tốt hơn, Thất Nguyệt sẽ không ngăn cản.
Trong quá khứ từng vì Cố Phi nếu đi thì công hội sẽ giải tán, phải miễn cưỡng Cố Phi tạm lưu lại một đoạn thời gian, sau lại giải quyết chuyện Bất Tiếu, trong lúc không để ý, công hội đã nhận được rất nhiều thứ tốt nhờ Cố Phi.
“Hy vọng anh ấy sẽ không đi…” Đáy lòng Thất Nguyệt nghĩ như thế.