Virtus's Reader
Cận Chiến Pháp Sư

Chương 265: CHƯƠNG 265: TAY ĐẨY NGƯỜI TRÊN ĐỈNH NÚI

sĩ còn lại cũng tự cho mình một Chúc Phúc Lực Lượng. Trong thời điểm này, tính ra thì kỵ sĩ vẫn có chiến lực cao hơn mục sư, đáng tiếc nó không tạo cho Cố Phi chút uy hiếp gì.

Mà Cố Phi cũng không chỉ tập trung vào Nguyệt Hạ Độc Bạch, hắn vẫn thường thường dùng đao quan tâm đến hai người bên cạnh. Nhìn qua thì giống như ba người bên Nguyệt Hạ Độc Bạch đang bao vây Cố Phi, nhưng những người đang bị đánh đến mức luống cuống tay chân cũng là ba người bọn họ. Đây có thể coi là đội hình bao vây phế nhất trong lịch sử.

Trong lòng Nguyệt Hạ Độc Bạch lúc này tư vị gì cũng có, nhưng kẻ vừa thấy phiền não vô cùng vừa sợ hãi lại chính là Hắc Sắc Thực Chỉ đang ở lưng chừng ngọn núi.

Lên núi đã một thời gian, giờ mới đến hết hai phần nba, tốc độ của chiến sĩ đúng là khiến người ta giận sôi.

Mà truy binh ở phía sau lại có Kiếm Quỷ và Ngự Thiên Thần Minh là hai người có tốc độ cực nhanh đang áp sát. Nhưng điều đó vẫn không quá đáng sợ, đáng sợ chính là trong quá trình leo núi của Hắc Sắc Thực Chỉ thì điểm của đối phương lại tăng liên tục.

Đối phương có tổng cộng sáu người, năm người thì đang ở phía sau hắn, lúc này cũng chỉ có một người không xuất hiện. Điểm này do ai kiếm thì không cần nói cũng biết.

Hắc Sắc Thực Chỉ bắt đầu hoảng hốt. Trong giây lát đối thủ lại tăng một phát sáu điểm, bước chân của Hắc Sắc Thực Chỉ thoáng chững lại.

Hắn càng nghĩ càng hoảng, hắn thấy như mình vừa thoát khỏi khổ hải thì lại phải nhảy vào hố lửa. Cái cảm giác này như thế nào ư, tên kia không khỏi quá mạnh rồi đi?

“Độc Bạch, trên đó các cậu còn bao nhiêu người thế?” Hắc Sắc Thực Chỉ nhắn tin. Vừa rồi điểm của đối phương lại tăng thêm một, Hắc Sắc Thực Chỉ cần nhìn phe mình còn bao nhiêu nhân số, kỳ thực đã biết được trên đỉnh núi đã chết bao nhiêu, chẳng qua hắn vẫn chưa chấp nhận được.

“Năm!” Nguyệt Hạ Độc Bạch đang chiến đấu, hơn nữa hắn lại cố gắng né tránh công kích của Cố Phi. Nhưng né tránh căn bản không có hiệu quả, vì vậy hắn đành chịu một đao để trả lợi cho Hắc Sắc Thực Chỉ.

“Sao lại như vậy!” Hắc Sắc Thực Chỉ đờ ra.

Có năng lực giải quyết hết mười lăm người. Hắc Sắc Thực Chỉ không hề nghi ngờ đối phương có khả năng trong thời gian hắn leo lên đỉnh núi mà xử hết năm người còn lại, về sau, chẳng phải sẽ là thời điểm bọn họ chịu chết sao?

“Ôi!” Đang suy nghĩ được mất, một người bên cạnh hắn bỗng kêu lên. Đối phương đột nhiên ngừng bước nên Ngự Thiên Thần Minh có thể chuẩn xác bắn tên. “Lão Hắc làm sao bây giờ đây?” Người này lo lắng.

Hắn cũng biết tình hình của bọn họ là trước có sói, sau có hổ. Nhưng dù sao cũng phải lựa chọn chứ nhỉ? Lúc này không tiến không lùi, đã vậy phía sau còn có tên bắn nữa!

Ba người đành ở giữa sườn núi lay động tránh tên, vô tình liếc nhìn xuống núi phát hiện ra biến động.

Hắc Sắc Thực Chỉ dõi mắt về phía xa, nơi này có thể thấy các tiểu đội phe mình đang vội vã chạy đến. Nhưng dù sao tốc độ của bọn họ cũng không thể nhanh bằng mấy tên này.

Đang lúc do dự, Nguyệt Hạ Độc Bạch lại gửi đến một tin nhắn: “Lão Hắc, các anh sao rồi, có tiếp ứng cho bên này không?”

Nguyệt Hạ Độc Bạch phát hiện ra mình đã váng đầu rồi. Lúc còn có 12 người, hắn không muốn gọi viện binh, đã vậy hắn còn trông chờ vào việc tiêu hao hết một phần tư pháp lực cưới cùng của Cố Phi rồi tiến tới xử đẹp. kết quả bọn hắn lại rơi vào tình huống như này. Mà việc Hắc Sắc Thực Chỉ chạy lên đỉnh núi hắn cũng không biết.

“Tôi, đến lưng núi rồi…” Hắc Sắc Thực Chỉ trả lời.

“Hả? Nhanh lên, tên này không còn pháp lực rồi.” Nguyệt Hạ Độc Bạch kêu to.

Nghe vậy, Hắc Sắc Thực Chỉ cũng run lên, hắn lập tức thúc giục hai đồng chí bên cạnh: “Mau mau mau, tiếp tục lên núi.”

“Sao vậy?” Một người hỏi.

“Pháp sư đã cạn pháp lực rồi.” Hắc Sắc Thực Chỉ hô.

Giải quyết tên pháp sư kia thì bọn họ có đến tám người. Cứ cố gắng cố thủ trên đỉnh núi, kéo dài thời gian chờ viện binh đến. Lúc đó cho dù tám người bọn họ bị diệt hết thì đối phương cũng đừng hòng thoát thân.

Trận đấu dong binh này chúng ta sẽ chiến thắng mà! Hắc Sắc Thực Chỉ tính toán trong lòng.

Cố Phi không có pháp lực nên hiệu suất làm việc rất thấp, hết lần này tới lần khác đối phương lại có hai mục sư ở hai bên, thêm vào hai kỵ sỹ sau khi phát hiện mình không công kích trúng Cố Phi, dùng uổng Chúc Phúc Lực Lượng, nên cũng đổi thành Chúc Phúc Sinh Mệnh để tăng máu.

Cục diện này vừa nhìn là biết, hiện tại tuyệt không hung hiểm. Cố Phi không có pháp lực – công kích thực sự là yếu, nếu Viêm Chi Tẩy Lễ không tạo ra pháp thuật bổ sung thì yếu đến mức có thể bỏ qua không tính, mà pháp thuật bổ sung thì lúc có lúc không, khiến cho người bên họ phụ trách Hồi Phục không quá bậtn rộn, thêm vào việc ba người nối tiếp thay ca nên họ có thể dành ra thời gian lui lại để ăn hoa quả bổ sung pháp lực. Đây căn bản là một vòng tuần hoàn không dứt được.

Khổ nhất là Nguyệt Hạ Độc Bạch làm bao cát, hắn bị đao chém rồi lửa đốt, cực thảm.

Còn về phía Cố Phi, những việc hắn làm được ở cục diện này đều là không công hết! Mấy người bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm, nếu không phải Nguyệt Hạ Độc Bạch còn phải đau khổ nhăn nhó thì chắc bọn họ đã sớm cười cợt đứng nhìn Cố Phi phí công biểu diễn.

Làm sao mà Cố Phi không biết tình hình lúc này chứ, lúc nãy khi ba người bao vây, hắn cứ chém một đao bên phải một đao bên trái, thần kinh hai mục sư phe đối địch cũng có chút khẩn trương, ném Hồi Phục Thuật soàn soạt, Cố Phi ngóng trông mau hao hết pháp lực của họ nhanh lên chút, nên đâm chọt càng điên cuồng. Ai ngờ đối phương cũng không ngu như vậy, sau thời điểm mới đầu căng thẳng cao độ liền có thể phán đoán. Cục diện trước mắt đã không hề còn giá trị để tiếp tục.

Vì vậy Cố Phi liền dừng tay, nhét đao vào túi. Mấy người đối phương nghi ngờ đánh giá hắn.

Cố Phi quơ tay: “Chém lại không chết, còn muốn đánh gì nữa.”

“Anh lại có quỷ kế gì?” Nguyệt Hạ Độc Bạch hết sức hồi hộp, Cố Phi trong lòng hắn là một tên âm hiểm, cay độc đấy.

“Cục diện vừa rồi các anh cũng biết ư? Tiếp tục chỉ tổ lãng phí thời gian thôi.” Vừa nói, Cố Phi vừa gửi tin nhắn cho Hàn Gia Công Tử: “Không được, khiêu chiến thất bại! Tôi không còn pháp lực mà đối phương lại có năm người: ba mục sư thêm vào một tên Thánh Kỵ Sĩ cứ chơi bổ máu cho nhau, không dứt được.”

“Kiên trì, bọn tôi sắp tới rồi.” Hàn Gia Công Tử trả lời.

“Thế sao?” Cố Phi lững thững đi tới biên núi, trong mắt hắn thì năm người Nguyệt Hạ Độc Bạch lại giống như không khí. Thật sự mấy gã không phải chức nghiệp chiến đấu, Cố Phi đánh cũng thấy nhàm chán.

“Ơ, người của các cậu cũng sắp tới.” Cố Phi đứng ở đường biên nên đương nhiên hắn phát hiện ra đám ba người Hắc Sắc Thực Chỉ đang xông lên phía trước. Mà cách đó không xa là hai người Kiếm Quỷ và Ngự Thiên Thần Minh rồi cách một đoạn nữa là ba người Hàn Gia Công Tử, rồi cách đó thêm một đoạn rồi một đoạn, là bốn tiểu đội của dong binh đoàn Hắc Thủ đang từ những phương hướng khác nhau chạy lại.

Lúc này, Cố Phi tuỳ tiện nghênh ngang đứng ở đường biên, điều đó tạo ra hấp dẫn cực lớn. Một kỵ sĩ của đối phương sau khi run người một cái liền rón rén bước đến. Bốn người kia vừa nhìn liền hiểu rõ ý đồ của đồng đội, thoáng chốc đỉnh núi trở nên lặng ngắt như tờ.

“Kiếm Quỷ, Ngự Thiên hai cậu chạy nhanh lên một chút coi! Đuổi theo bọn họ!” Cố Phi vung vẩy cánh tay cổ vũ.

Năm người kia hoàn toàn không có tâm tư chú ý bên kia, kỵ sĩ nghe Cố Phi vừa hò vừa hét, rất sợ hắn sẽ đột ngột quay đầu lại. Vì vậy hắn đành cắn răng tăng tốc mấy bước, cuối cùng đã tới sau lưng Cố Phi, hắn vừa đưa tay ra thì Cố Phi đột nhiên quay đầu lại.

Hai cánh tay của kỵ sĩ đã vươn ra rồi, dù nhìn thấy Cố Phi quay lại nhưng hắn cũng không quan tâm, cố sống cố chết nhào đến đẩy Cố Phi.

Lần này Cố Phi quay đầu làm sao có thể là ngẫu nhiên, thấy đối phương nhào tới nên hắn vội né người sang một bên rồi thuận tiện túm cánh tay của đối phương kéo về phía trước.

Như đã nói qua, kỵ sĩ này chỉ muốn đẩy Cố Phi xuống mà thôi chứ không hề có can đảm đồng quy vu tận, sẵn sàng liều chết. Vì vậy dù Cố Phi có mượn lực nhưng cũng chưa thể kéo đối phương xuống.

Nhưng Cố Phi làm sao có thể bỏ qua cơ hội này? Hắn cố gắng hết sức, vận dụng lực tay, ngay cả chân cũng đưa ra. Võ công không có nhiều kỹ năng quăng ngã đối thủ lắm, Cố Phi có thể nghĩ tới đều dùng hết, không nói khoa trương chút nào, Cố Phi muốn đẩy ngã người này đến mức điên cuồng, mất hết cả hình tượng, có vài phần mặt dày tướng vô lại. Nhưng bất kể nói thế nào, kỵ sĩ kia chung quy vẫn bị hắn cũng bị chơi xuống.

Không sai, chơi xuống, từ ‘chơi’ chính là miêu tả thích hợp nhất, nếu nói đẩy hay nói quẳng đi, bản thân Cố Phi cũng ngại khi nói.

Càng đáng buồn hơn hình ảnh hai người bám víu xô đẩy này lại bị hội đang chơi đuổi bắt phía dưới nhìn thấy. Ai cũng nghẹn họng trân trối. Ai cũng nghĩ không ra trên đỉnh núi đánh đấm ác liệt đến mức nào rồi mà ngay cả mấy chiêu như vầy cũng xuất hiện.

Nhưng bốn người khác trên núi lại có được cơ hội ngàn vàng. Tâm niệm của Nguyệt Hạ Độc Bạch vừa động, hắn đã vội vã xông lên hô to:

“Hắn cạn pháp lực rồi, lấy thịt đè người xông lên ném hắn xuống.”

Cố Phi nghe được cũng sợ run. Đúng thật, game mô phỏng mà, đấu pháp vô lại như vậy cũng có thể chơi, nhất là phe người đông thế mạnh, họ chỉ cần ngạnh kháng công kích rồi áp sát tóm đối phương lại.

Lúc trước, ở bên ngoài điểm hồi sinh Cố Phi đối địch với đám người Vân Trung Mục Địch. Đối phương cũng đã từng cân nhắc do dự đấu pháp này.

Nhưng dù sao đấu pháp này không hề có kỹ thuật hàm lượng gì nên bị người chơi coi là đấu pháp hết sức vô lại, ai muốn dùng thật thì đó chính là rác rưởi trong rác rưởi. Càng là cao thủ về sau, loại suy nghĩ đó càng mãnh liệt.

Nhưng tục ngữ nói thỏ nóng nảy còn cắn người [1] mà! Đám người Nguyệt Hạ Độc Bạch đã bị Cố Phi bắt nạt đến nước này rồi, còn quan tâm phong độ hay không phong độ gì gì, kỹ thuật hay không kỹ thuật nữa? Cả đám hung hăng nhào lên muốn bắt giữ Cố Phi.

[1] tương đương với câu ‘con giun xéo mãi cũng quằn’.

Thẳng thắn mà nói, Cố Phi thật sợ chiêu ấy. Hắn chém ra một đao mà đối phương cũng không thèm né, bốn người hung hãn nhào đến ra sức chen lên. Cố Phi không có sức lực nên dù có kỹ xảo cao minh cỡ mấy thì hắn cũng khó làm được gì trong loại cục diện này rồi!

Phải tránh!

Thế là, trên đỉnh núi, Cố Phi nhăn cả mặt, hoá thân làm kẻ giằng co với bốn người giơ tay đẩy kia, vây đuổi phía đông thì chạy vọt sang hướng tây.

“Còn may, còn có ưu thế về tốc độ.” Cố Phi lau mồ hôi. Nếu như gã Phiêu Lưu kia hiện tại không có pháp lực, lăn xuống là không thể nghi ngờ luôn! Cố Phi cảm khái trong lòng.

Chương 266: Cố Phi bay ra ngoài

Lúc nãy Hắc Sắc Thực Chỉ ở lưng chừng chân núi đã bị đứng hình một lần, chờ đến khi hắn lên đỉnh thì lại bị đứng hình một lần nữa.

Khu vực đỉnh núi không lớn lắm, Cố Phi và bốn đoàn viên của hắn đang chơi trò người đuổi ta truy, nhìn qua rất là vui vẻ. Bầu không khí hài hòa đến mức làm Hắc Sắc Thực Chỉ nghi ngờ mình đã xuyên việt rồi.

Khi bốn người Nguyệt Hạ Độc Bạch còn đang hú hét “Bên kia bên kia”, “Chặn đầu hắn”, thì Cố Phi đã phát hiện ra có người lên núi, vẻ mặt anh chàng mừng ra mặt không phải giả, Cố Phi không hề chần chừ mà nhào về phía Hắc Sắc Thực Chỉ.

“Quyết đấu đi!” Cố Phi hô, dù sao thì cái trò diều hâu bắt gà này hắn chịu đủ rồi.

Hắc Sắc Thực Chỉ còn chưa kịp phản ứng thì Cố Phi đã lao đến chém ra một đao, ánh lửa bập bùng đập vào mặt làm Hắc Sắc Thực Chỉ giật mình, hắn nghĩ mình sẽ bị Song Viêm Thiểm chém chết.

Nhưng khi nhìn vào thanh máu giảm xuống bao nhiêu hắn mới an tâm một chút, công kích bổ sung làm sao mà cùng một đẳng cấp với Song Viêm Thiểm được.

Cuối cùng, Nguyệt Hạ Độc Bạch mới nhìn thấy Hắc Sắc Thực Chỉ. Tuy nhiên lúc này Cố Phi lại nghiêm túc đứng bên cạnh Hắc Sắc Thực Chỉ, nhìn bốn người bọn họ rồi nói: “Đừng quậy, đánh nghiêm túc!”

Hắc Sắc Thực Chỉ làm gương cho cấp dưới, rút kiếm bổ về phía Cố Phi, đồng thời hắn cũng bắt chuyện với hai gã đoàn viên cùng lên núi: “Mau giải quyết tên đó.”

Hai người này, một người là cung tiễn thủ, một người là đạo tặc; Cả hai nghe Hắc Sắc Thực Chỉ nói, một người lập tức lui lại kéo dài khoảng cách, người còn lại thì đi vòng ra đằng sau Cố Phi muốn phối hợp để giáp công.

Có ba mục sư thêm một tên Thánh Kỵ Sĩ ở đây, Cố Phi đánh đấm kiểu gì cũng vô dụng. Nhưng cũng may đối phương không dùng biện pháp vô lại để dây dưa nên hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.

Trong lòng hắn tính toán, Kiếm Quỷ và Ngự Thiên Thần Minh chắc cũng sắp đến, vì vậy tinh thần Cố Phi phấn chấn hẳn, hắn nỗ lực đối phó đối thủ.

Vốn dĩ, Hắc Sắc Thực Chỉ nghĩ rằng giải quyết một tên pháp sư không còn pháp lực sẽ đơn giản vô cùng, ngay cả kỹ năng mạnh nhất là Toàn Phong Trảm cũng không thèm dùng. Nhưng cuối cùng khi bắt tay vào làm thì hắn mới nhận ra thân thủ của Cố Phi còn kỳ quái hơn lời đồn rất nhiều.

Tự bản thân mình cố gắng thế nào cũng không thể chém vào người hắn, còn đối phương thì sao? Chặt rồi lại chém không biết bao nhiêu nhát lên người mình!

Mà thanh niên đạo tặc làm phó công lại càng xấu hổ, Cố Phi cũng đâu chỉ quan tâm đến một mình Hắc Sắc Thực Chỉ. Khi nãy, thanh niên đạo tặc kia muốn vòng ra phía sau chờ Cố Phi sơ sảy mà cứa một đao. Ai ngờ Cố Phi phản ứng quá nhanh, thế là thanh niên này lại chuyển ngược hướng để đi chặn. Thế là Cố Phi cũng đảo chiều, đạo tặc này đã lên núi được một lúc rồi mà vẫn chưa đánh được một đòn, hắn với Hắc Sắc Thực Chỉ cứ xoay qua xoay lại. Xoay nhiều đến nỗi hắn và Hắc Sắc Thực Chỉ đau đầu chóng mặt muốn ói.

Còn anh bạn cung tiễn thủ, tuy sử dụng Truy Tung Tiễn nhưng hắn không ngắm được vào Cố Phi luôn di chuyển, cuối cùng hắn mỏi tay buông dây, mũi tên lập tức lao đến trên người Hắc Sắc Thực Chỉ. Một mũi tên bắn trúng lão đại, có cho tiền thì hắn cũng không dám bắn mũi tên thứ hai.

Nguyệt Hạ Độc Bạch đang luân phiên thay đổi người hồi phục. Nhưng Hắc Sắc Thực Chỉ lại quay qua: “Một người hồi phục là được, những người khác đều tiến lên bao vây hắn!” Thân là lão đại nên phải có khí tiết, hắn không muốn mình phải làm bao cát giống Nguyệt Dạ Độc Bạch.

Nguyệt Hạ Độc Bạch muốn nói nhiêu đây người cũng không bao vây được. Nhưng cuối cùng hắn vẫn phải nhịn xuống. Sự cường hãn của Cố Phi mà nói ra, rất nhiều người luôn cảm thấy khoa trương.

Lần trước, khi nhiệm vụ song hướng thất bại, Nguyệt Hạ Độc Bạch từng nói đến sự biến thái của Cố Phi, cuối cùng hắn lại bị cả đám cười nhạo. Nói thật, khi nãy hai mươi người phe mình bị Cố Phi xử lý còn thưa thớt vài mống, sâu trong nội tâm của mình, Nguyệt Hạ Độc Bạch có hơi chút vui vẻ vì được trả thù.

Hưởng ứng lời kêu gọi của đội trưởng, ba tên mục sư và một tên kỵ sĩ tự giác cống hiến sức lực để bao vây Cố Phi. Nhưng đúng như Nguyệt Hạ Độc Bạch suy nghĩ, với tốc độ của Cố Phi, mấy người mục sư bọn hắn căn bản không có cửa bao vây được. Trên đỉnh núi khắp nơi đều là thân ảnh của Cố Phi. Cuối cùng Hắc Sắc Thực Chỉ cũng giống như thanh niên đạo tặc, chỉ có thể nhìn mông Cố Phi mà đuổi.

Đỉnh núi lúc này lại trở nên hỗn loạn, mấy tiếng quát “bên này bên này”, “Chặn đường hắn”, lại bắt đầu vang lên giống y như lúc Hắc Sắc Thực Chỉ còn chưa lên đỉnh. “Hóa ra mình thật sự xuyên việt rồi…” Hắc Sắc Thực Chỉ hoảng hốt nghĩ.

Một mũi tên xé gió lao đến làm rối loạn cục diện trên núi, cuối cùng Ngự Thiên Thần Minh và Kiếm Quỷ đã đến nơi. Cố Phi gạt nhẹ mồ hôi trên trán: “Cuối cùng cũng đến rồi!”

Ngự Thiên Thần Minh tấm tắc lấy làm kỳ lạ: “Anh cũng có lúc không chịu nổi nha?”

“Là không giết được.” Cố Phi thở dài, “Mục Sư nhiều quá, không có mục sư thì tốt rồi…”

Nghe được những lời này, Nguyệt Hạ Độc Bạch rất ưu thương. Khi trước hắn còn phiền muộn vì phe mình chỉ còn lại mấy mống mục sư với hai kỵ sĩ không có chiến lực, nếu còn lại một vài chức nghiệp chiến đấu thì tốt biết mấy! Thế mà tên pháp sư của đối phương lại nghĩ khác, nghe hắn nói, nếu quả thật đội hình còn sót lại là đội hình Nguyệt Hạ Độc Bạch ao ước thì chắc chắn đối phương đã giết chết toàn bộ bọn họ.

Mà lúc này, sắc mặt Hắc Sắc Thực Chỉ cũng như tro nguội, hắn đã lĩnh giáo sự khó chơi của Cố Phi. Vì vậy hắn không hề hoài nghi chỉ bằng một mình Cố Phi có thể kéo dài thời gian xử lý hết toàn bộ người bên hắn. Đã vậy, bây giờ hai người của đối phương đã đuổi đến thì ba người khác còn có thể xa sao? Bên mình chỉ có chút người như vậy, có thể kiên trì đến lúc có viện binh sao?

Càng then chốt hơn chính là, Hắc Sắc Thực Chỉ không có khả năng chạy trốn nữa là. Phe hắn có tổng cộng bảy người, trừ cung tiễn thủ và đạo tặc thì những người còn lại đều là những chức nghiệp thuộc loại hình tốc độ chậm chạp nhất.

“Lên thôi!” Ngự Thiên Thần Minh cũng không nói nhiều. Hắn thét to một tiếng rồi bắn tên về phía cung tiễn thủ. Kiếm Quỷ cũng sử dụng Tật Hành lao về phía đạo tặc của đối phương.

Anh bạn cung tiễn thủ này chính là người may mắn được ba người Hắc Sắc Thực Chỉ cứu khi lăn xuống núi được nửa đường, vì thế hắn cũng chẳng còn bao nhiêu máu, bị dính một chiêu Thư Kích của Ngự Thiên Thần Minh thì còn có thể làm gì? Mục sư tuy nhiều, nhưng căn bản không có cơ hội hồi phục.

Thấy vậy, Hắc Sắc Thực Chỉ gầm lên giận dữ rồi dùng Xung Phong lao về phía Ngự Thiên Thần Minh.

Mà Ngự Thiên Thần Minh với vốn kinh nghiệm phong phú của mình, vừa nhìn thấy Hắc Sắc Thực Chỉ chuyển động, hắn đã kêu “Ai nha!” một tiếng rồi chạy đi chỗ khác. Khi Hắc Sắc Thực Chỉ Xung Phong đến gần thì hắn liền duỗi tay tung Toàn Phong Trảm. Đây chính là bộ kỹ năng liên tục mà chiến sĩ nào giỏi cũng biết vận dụng.

Ngự Thiên Thần Minh bị buộc rất chật vật, hắn vừa nhanh chóng né ra khỏi vị trí bên người Hắc Sắc Thực Chỉ, khó khăn lắm mới tránh được Toàn Phong Trảm.

Đương nhiên Hắc Sắc Thực Chỉ vội vã hủy bỏ kỹ năng rồi, nếu không thì điểm nộ khí của hắn sẽ bị hao phí hết. Thấy một màn này, Cố Phi nghĩ là cơ hội đã đến nên hắn vội vã áp sát, quay đầu chém một đao để mượn lực đẩy người. Hắn nghĩ dưới sự bất ngờ hắn sẽ đẩy được Hắc Sắc Thực Chỉ xuống núi.

Nhưng lần này Cố Phi đã quá sơ ý, sức lực của chiến sĩ hoàn toàn áp đảo pháp sư. Cho dù hắn dốc hết các kỹ xảo, nhưng ở trước mặt chiến sĩ thì các kỹ xảo này cũng chẳng có nhiều tác dụng.

Cố Phi ra sức đẩy, nhưng Hắc Sắc Thực Chỉ vẫn bất động như núi. Hơn nữa, hắn cũng bắt đầu dựa theo phản xạ tự nhiên mà đưa tay ra chộp một cái, túm lấy rồi quăng Cố Phi đi.

“Tuyệt quá!!!” Nguyệt Hạ Độc Bạch kích động. Không hổ là Lão Đại, dùng chiêu tương kế tựu kế để giải quyết tên khó dây dưa nhất.

Thực sự Hắc Sắc Thực Chỉ cũng mờ mịt, vừa rồi đều là phản xạ tự nhiên của cơ thể, chính vì vậy hành động của hắn mới nhanh chóng dứt khoát đến mức Cố Phi không kịp phản ứng.

Trong trò chơi, nếu thêm điểm nhanh nhẹn thì tốc độ di chuyển sẽ tăng lên rõ rệt, nhưng tốc độ xuất thủ lại không khoa trương như vậy.

Chứ nếu không, đem so sánh với đạo tặc thì thân thủ của chiến sĩ giống như phim Ấn Độ, khi đó dù chiến sĩ có mạnh cỡ nào thì cũng không phải đối thủ của đạo tặc!

“Ai, sơ ý quá!” Trên không trung, Cố Phi vừa kiểm điểm bản thân vừa cảm khái về sự chênh lệnh sức mạnh rồi hắn điều chỉnh cơ thể để giữ cân bằng.

Hắc Sắc Thực Chỉ sau một lúc đứng hình, não bộ của hắn đã kịp xử lý những thông tin vừa rồi nên hắn bắt đầu đắc ý quay đầu lại nhìn quá trình lăn núi của Cố Phi. Nhưng kết quả hắn nhận được lại là hình ảnh Cố Phi nhẹ nhàng tiếp đất.

“Kiếm Quỷ, Ngự Thiên, hai người kiên trì một hồi nhá!” Cố Phi nhìn lên đỉnh núi rồi hô to, nhưng hắn cũng không vội vàng đi lên mà lại móc táo ra ngồi gặm.

Dĩ nhiên Nguyệt Hạ Độc Bạch cũng nghe được tiếng của Cố Phi, vừa nghe thì hắn đã biến sắc, lần này bị ném mà không có chuyện gì ư? Vọt tới gần biên nhìn xuống, khi thấy Cố Phi đang thong thả ăn táo, hắn hoảng sợ cùng Hắc Sắc Thực Chỉ bốn mắt nhìn nhau.

“Không thể để cho hắn khôi phục pháp lực mà!” Nguyệt Hạ Độc Bạch khóc không ra nước mắt.

Hắc Sắc Thực Chỉ làm sao không biết điểm này, nhưng giờ hắn chỉ hận vì sao mình dùng nhiều lực như vậy, cứ thế quăng Cố phi đi xa như vậy. Hiện tại muốn tiến lên ngăn cản hắn ta ăn táo, thì đã muộn…

Nguyệt Hạ Độc Bạch tiến hành những nỗ lực cuối cùng, hắn tung một cái Thánh Quang Cầu về phía Cố Phi. Kỹ năng này bay bay phấp phới đến gần người Cố Phi, nhưng Cố Phi cũng không thèm tránh. Hắn đang tận dụng toàn bộ thời gian để khôi phục. Sau khi trúng Thánh Quang Cầu, hiệu ứng hồi phục bị cắt đứt, nhưng Cố Phi cũng đã khôi phục được một phần tư pháp lực. Hắn cười “Hì hì” rồi quát to một tiếng “Tôi đến đây!”, rồi lại bắt đầu xách kiếm Ám Dạ Lưu Quang lao về đỉnh núi.

“Xong…” Nguyệt Hạ Độc Bạch là người rất cẩn thận, hắn đã tỉ mỉ tham tường đấu pháp của Cố Phi để tìm chỗ thiếu hụt. Tuy chỗ thiếu hụt hắn không hoàn toàn tìm được nhưng hắn lại hiểu rất rõ thói quen của Cố Phi.

Khi Cố Phi không có pháp lực thì hắn sẽ dùng đao; Thời gian hắn có pháp lực, sẽ lấy thanh kiếm dài mà chưa ai có thể giám định ra để sử dụng.

Kỳ thực, lúc này trên đỉnh núi đã bị Kiếm Quỷ và Ngự Thiên Thần Minh giết gần xong xuôi còn vài mống. Đạo tặc, Kiếm Quỷ một bên đâm, ngự Thiên Thần Minh một bên bắn cung. Hai người phối hợp làm cho mục sư không có cơ hội thể hiện. Đã vậy khi bọn họ bắt nạt hai mục sư và một kỵ sĩ thì càng dễ dàng, bên này Hắc Sắc Thực Chỉ và Nguyệt Hạ Độc Bạch còn đang đứng cạnh đỉnh núi thở dài nhìn Cố Phi sống lại đây!

Kết quả sau cùng còn có thể có cái gì để lo lắng? Hắc Sắc Thực Chỉ, Nguyệt Hạ Độc Bạch, hai mục sư một kỵ sĩ, tất cả đều là mấy tên chậm chạp. Bọn họ muốn chạy thoát khỏi tay ba người Cố Phi là chuyện căn bản không có khả năng.

Dù cho mục sư có sử dụng kiên trì đại pháp thì cũng vô dụng. Ba người hợp lực có thể giết bất kỳ chức nghiệp nào trong nháy mắt.

Hắc Sắc Thực Chỉ lừng lẫy vô cùng, Bối Thứ của Kiếm Quỷ, Thư Kích của Ngự Thiên Thần Minh, Song Viêm Thiểm của Cố Phi, ở dưới ba đại chiêu, loại đãi ngộ này chưa ai từng hưởng. Hắc Sắc Thực Chỉ mà không chết thì chắc phải xin lỗi độc giả rồi!

Còn bốn người còn lại thì nói làm gì, bọn họ bị ba người hợp lực xử nên đều hi sinh. Ba người sau khi thu thập sạch sẽ đỉnh núi thì đều đi ra gần đường biên, nhìn ra phía xa. Đám ba người Hàn Gia Công Tử chỉ cách đỉnh núi hai bước chân, còn bốn tiểu đội của đối phương cũng đã xuất hiện rõ ràng trên mặt bản đồ.

Chương 267: Quét sạch chiến trường

Đỉnh núi đã bị quét sạch, ba người Hàn Gia Công Tử cũng đã đến đích.

“Các đồng chí cực khổ rồi!” Hàn Gia Công Tử mỉm cười với ba người họ.

“Xì!” Không ai thèm để ý đến hắn, thậm chí Cố Phi sinh ra cảm xúc muốn đẩy tên đó xuống núi. Rõ ràng là bọn họ phải chiến đấu cực khổ trầy da tróc vẩy, thế mà tên này vừa leo lên núi đã ra vẻ ta là lão đại.

Mọi người xem, hắn đứng ở biên núi, trường bào của mục sư được gió thổi phần phật, gương mặt nhìn xa trông rộng giống các vĩ nhân.

Đang bận tưởng tượng, cánh tay của Hàn Gia Công Tử lại nhấc lên, ngón tay chỉ điểm giang sơn duỗi ra, hắn chỉ vào một tiểu đội rồi nói: “Thiên Lý, tiểu đội này giao cho cậu!”

“Hả?” Cố Phi liếc mắt nhìn xuống, đồng thời hắn cũng lấy ra một quả táo nhai rôm rốp.

“Ngự Thiên, cậu đi quấy rối đội này!” Hàn Gia Công Tử lại chỉ về một đội khác.

Ánh mắt của Ngự Thiên Thần Minh trở nên kiên nghị, hắn trực tiếp xách cung lên vai: “Đi đây!” Dứt lời hắn đã phóng mình lao xuống.

“Kiếm Quỷ, anh quấy rối đội kia đi!” Hàn Gia Công Tử chỉ về đội thứ ba.

“ Kiếm Quỷ có hơi khó đi?” Hữu Ca nói. Dù sao Kiếm Quỷ cũng không phải cung tiễn thủ, tuy hắn có ưu thế tốc độ, nhưng muốn công kích thì phải áp sát đối phương, như vậy thì nguy hiểm rất lớn.

“Không thành vấn đề.” Kiếm Quỷ vô cùng trấn định và ung dung đi xuống núi với Ngự Thiên Thần Minh.

“Lại không có chuyện của tôi đúng không?” Chiến Vô Thương phiền muộn. Phong cách chiến đấu của chiến sĩ vốn là lấp giáp nhiều máu trâu để vùi dập đối phương, chứ còn đánh du kích hay quấy rối không phải sở trường của hắn.

Muốn lấy ít đánh nhiều, trừ phi trang bị của hắn có đẳng cấp ưu việt hơn một mảng lớn mới có thể. Mà thành viên của Hắc Thủ đều trong khoảng cấp 39-40, dù trang bị hiện nay của hắn cũng khá xịn nhưng cũng chưa mạnh đến trình độ này.

“Việc của cậu à, đợi đi!” Dứt lời Hàn Gia Công Tử khom lưng ngồi xếp bằng trên đỉnh núi rồi lấy ra hai bình rượu, “Uống không?”

Hai người lắc đầu. Hàn Gia Công Tử để một bình bên cạnh người rồi hắn cầm bình còn lại lầm bầm, “Không đủ lạnh mà”, sau đó hắn mở nắp, ngửa cổ ực một hớp rồi đưa mắt nhìn xuống chân núi, thoải mái nhìn xuống dưới chân núi, dáng vẻ rất ung dung tự tại.

“Còn đằng kia, tổng cộng có bốn đội mà, quấy rối ba đội, còn một đội thì sao?” Hữu Ca lại bắt đầu lo lắng.

“Đội thứ tư? Cũng là của Thiên Lý.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Ủa? Lúc nãy anh đâu có nói cho hắn!” Hữu Ca nói thầm.

“Không cần thiết, những người đó sẽ tự tìm đến.” Hàn Gia Công Tử nói với vẻ đã định trước mọi việc. [1]

[1] Nguyên văn 胸有成竹 – hung hữu thành trúc: định liệu trước; trong lòng đã có dự tính; đã tính trước mọi việc. Câu này xuất phát từ một hoạ sĩ đời Tống, trước khi đặt bút vẽ cây trúc, đã phác thảo sẵn trong đầu.

Nghe vậy Hữu Ca đưa mắt nhìn tình hình dưới chân núi, cuối cùng hắn cũng phát hiện.

Ba điểm nhỏ đã hướng đến đón đầu các đội ngũ của đối phương. Dù không thấy rõ ba người là ai với ai. Nhưng từ phong cách di chuyển thì có thể liếc mắt là nhận ra sự khác nhau.

Cái người mà không đến gần đối thủ, chỉ có giữ khoảng cách rồi chạy qua chạy lại chính là Ngự Thiên Thần Minh. Tuy trên đỉnh núi không nhìn thấy mũi tên bắn ra, nhưng có thể thấy mười người của đối phương một hồi nhắm hướng đông, một hồi lại chuyển về phía tây. Có thể thấy họ đã bị Ngự Thiên Thần Minh dắt mũi.

Còn cái người cứ thoắt ẩn thoắt hiện, lúc ở trước trận địa của đối phương, lúc thì lại quay đầu bỏ chạy, nhìn qua thì có vẻ chật vật nhưng kiên vững chắc chắn là Kiếm Quỷ không thể nghi ngờ.

Những nhóm người kia lúc đến thì có thứ tự. Nhưng sau khi tiếp xúc với hai người Kiếm Quỷ thì đã bắt đầu giao động. Nhưng hai người này cũng chỉ quấy rối một chút. Còn tiểu đội thứ ba kia, sau khi Cố Phi đột nhiên biến mất thì cả đám đã trở nên bạo động.

Ba người trên đỉnh núi đều nhận ra trong trận địa của bọn họ đã nổi lên ánh lửa, tiếp theo đó là một vòng ánh sáng, tiếp đó, là chính giữa đội hình đang hoàn hảo đột ngột xuất hiện một mảng đất trống.

Cố Phi trái xông phải giết không chút lưu tình. Phạm vi của Song Viêm Thiểm đã được hắn luyện ra vô cùng lớn, hiện nay nó đã so được với Toàn Phong Trảm của chiến sĩ. Vì vậy chỉ trong chốc lát, tiểu đội mười người gần như bị diệt sạch hầu như không còn.

Trong số đó chỉ có một người chạy trối chết, nhưng hắn chỉ kịp chạy vài bước thì thiên lôi trên trời xuất hiện, một tia sét bổ vào đầu hắn. Tức thì tan thành ánh sáng rồi biến mất.

Ba người trên núi chứng kiến mở lớn mắt, há hốc miệng, ngay cả Hàn Gia Công Tử đang cầm bình rượu cũng phải cảm khái:

“Không ngờ là nhìn ở góc độ này, càng xem càng thấy cậu ta biến thái mà!”

Sau khi thu thập một tiểu đội, Cố Phi vẫn đứng một mình lẻ loi ở vùng hoang dã. Nhìn một hồi vẫn không thấy hắn nhúc nhích, ba người trên đỉnh núi lại cười ha ha: “Thằng ngốc đó lại đang ăn táo rồi đi?”

Mà tiểu đội thứ tư kia chưa được an bàn, trong quá trình Cố Phi giao thủ với đội kia đã thay đổi lộ tuyến, vòng qua chỗ Cố Phi. Đây chính là điều mà Hàn Gia Công Tử đã tính toán: Người gặp Cố phi nhất định sẽ cầu viện.

Thế là chẳng cần phân công an bài, đội thứ tư đã tự giác chạy đến.

Nhưng họ đâu ngờ Cố Phi lại mạnh đến mức quá đáng, xử người mà xử nhanh như vậy, vừa nhận được tín hiệu cầu cứu, họ đã lập tức chuyển hướng mà chỉ đi được nửa đường thì bên kia đã biết được bên ấy bị diệt đoàn.

Nếu như có đầu óc bình thường tự nhiên nghĩ tới nếu mười người phe mình đi qua cũng là chịu chết, cả đám lập tức dừng bước.

Rõ ràng là Cố Phi đang đứng cô độc trên vùng hoang dã, nhưng thấy hình ảnh đó, mười người cách đó không xa lại càng thêm bàng hoàng.

“Ăn táo xong chưa?” Hàn Gia Công Tử chat riêng hỏi.

“Vớ vẩn, tôi ăn chuối tiêu nhá!” Cố Phi nói.

“Ăn xong rồi thì qua 267, 324. Chỗ đó có một đội.” Hàn Gia Công Tử trả lời.

“OK!” Cố Phi cũng không dừng lại lâu nữa mà lập tức hướng về phía tiểu đội thứ tư. Pháp lực ít cũng có chỗ tốt của pháp lực ít, ít nhất quá trình khôi phục cũng ngắn hơn khá nhiều không phải sao?

Lúc này, tiểu đội thứ tư sau một lúc bàng hoàng thì họ cũng đã có hành động. Nhưng họ không chạy về phía Cố Phi mà lại chạy về phía của hai đội khác. Mà hai đội kia cũng đã thống nhất chỉ thị, họ bắt đầu không để ý đến sự quấy rối của Ngự Thiên Thần Minh và Kiếm Quỷ. Ba đội này muốn hợp nhất.

Chỉ tiếc, điểm tập hợp của bọn họ đã bị Hàn Gia Công Tử đứng ở trên cao nhìn rõ mồn một, tốc độ ba đội hợp nhất không so được với tốc dộ Cố Phi đuổi đánh…

Đảo mắt một cái đã thấy Cố Phi đuổi kịp một đội. Tận lực chế tạo một màn khi nãy lập lại, chốc chốc loé sáng, bên trái một vòng, bên phải một vòng, bên người trống mất một vòng tròn nữa.

Sau đó lại bắt đầu màn truy kích, một người chạy trối chết, một luồng sét rít rào bổ xuống, sét đánh chết… Trọn mười người cứ như thế bị diệt.

Dong binh đoàn Hắc Thủ tham chiến tổng cộng 87 người.

Cố Phi đánh lén đỉnh núi, đám ba người Phiêu Lưu lừng lẫy hy sinh.

Thanh niên tiểu Ảnh phụ trách rà soát trong rừng nhỏ, bị Kiếm Quỷ và Ngự Thiên Thần Minh đánh lén, vong mạng.

Sau đó Cố Phi đánh lén đỉnh núi lần hai, tiêu diệt ba người.

Kế đến, phân đội mười người đụng độ năm người Hàn Gia Công Tử ở khu đất trũng, đoàn diệt.

Nguyệt Hạ Độc Bạch lãnh đạo tiểu đội hai mươi người tập kích đỉnh núi, gặp Cố Phi, đoàn diệt.

Hắc Sắc Thực Chỉ lãnh đạo bốn người, rơi vào tình huống trước có sói, sau có hổ. Bàng hoàng bất lực, nhảy vào hố lửa cuối cùng tự thiêu.

Về sau, Công Tử tinh anh đoàn hoàn toàn nắm đại cục trong tay. Ba người Hàn Gia Công Tử tọa trấn điểm cao, ba người kia xuống núi quấy rối. Cố Phi diệt hai tiểu đội, hai mươi người chết; Kiếm Quỷ và Ngự Thiên Thần Minh quấy rối giết tổng cộng năm người.

Đến lúc này, dong binh đoàn Hắc Thủ đã hi sinh 66 người. Chỉ còn 21 người.

21 người này có 6 người được phân ra các khu rừng để ôm cây đợi thỏ. Họ không hề nghĩ tới việc thỏ con nổi điên cắn chết thợ săn.

Khi nhận được tin tập hợp, bọn họ cũng cấp tốc chạy ra luôn, nhưng trên đường lại liên tục nhận được tin điểm của đối phương tăng một cách chóng mặt, phe họ giảm mạnh. Không lâu sau, trừ sáu người này ra chỉ còn lại 15 người.

Mà 15 người này chính là thành viên của hai tiểu đội kia gom góp lại. Lúc này cả đám đưa mắt nhìn nhau, kinh hồn bạt vía.

Trong kênh chat dong binh đoàn cũng trở nên trầm mặc. Trước trận chiến mọi người còn bàn bạc cách để tìm được mấy con chuột trốn đông trốn tây, và cách để tiến hành đuổi chặn các kiểu. Bọn họ chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ rơi vào tình cảnh này. Nếu cứ tiếp diễn như thế thì đối phương không chỉ muốn thắng, mà còn là muốn toàn thắng.

Hắc Sắc Thực Chỉ đã bị đưa ra ngoài đang nghiến răng nghiến lợi: “Toàn bộ tản ra, để bọn họ đi tìm! Kéo dài đến hết trận đấu, chết cũng không cho bọn họ lấy được perfect!!!”

Trong quy tắc của cuộc thi này, yêu cầu đạt được “perfect” là trong thời gian diễn ra trận đấu, dưới tình huống phe mình không thiếu mất một người nào xử rớt toàn bộ đối thủ, nếu như kéo dài tới thời gian thi đấu kết thúc để hệ thống xét điểm tích luỹ để phân thắng thua, thì hiển nhiên không có khả năng lấy được “perfect”.

Nếu được “perfect” thì kinh nghiệm, và tiền thưởng sẽ càng phong phú, hơn nữa họ sẽ được hệ thống tuyên dương một cách vô cùng vinh dự. Có thể nói, dong binh đoàn phải dựa vào thực lực để giành lợi ích kinh doanh cho đoàn thể, bị sáu người Công Tử tinh anh đoàn đánh bại đã đủ mất mặt. Nếu còn bị đánh “perfect” thì chắc sau này dong binh đoàn Hắc Thủ còn không biết xấu hổ dám rêu rao mình là dong binh đoàn số một để mời chào làm ăn sao?

Vì vậy, những người còn lại trong chiến trường lập tức tản ra khắp bản đồ. Bọn họ nghĩ đối phương chỉ có sáu người, biết đâu bên mình 21 người đi phân tán đến 21 góc hẻo lánh rồi dù đối phương tìm được từng người một, chung quy vẫn phải tốn thời gian. Để cho các người nếm thử chiến thuật diều gió lớn khiến người ngoài chán ghét của mình là như thế nào đấy!

Dong binh đoàn Hắc Thủ đã sa đọa đến mức lấy việc không cho đối thủ đạt “perfect” để đạt được vui sướng rồi.

Đáng tiếc hơn là, có Hàn Gia Công Tử – bách khoa bản đồ sống này ngồi tại điểm cao nhất trên bản đồ, hắn vừa uống một ngụm rượu, vừa chỉ lệnh ra một toạ độ. Ba người dưới chân núi đều dùng lộ tuyến đơn giản và hữu hiệu nhất truy kích đối thủ.

Ngay cả Chiến Vô Thương lúc này cũng có cơ hội phát huy, loảng xoảng loảng xoảng chạy xuống núi, chạy theo một mục tiêu Hàn Gia Công Tử cho mà chặn lấy.

Chiến lược mở màn của dong binh đoàn Hắc Thủ là cố gắng không phân tán mà tận lực hợp thành một đoàn thể. Nhưng đến thời kỳ cuối trận, bọn họ lại phải phân hóa, mỗi người một đơn vị, đây không thể không nói là một điều châm chọc vô cùng to lớn.

Dưới chân núi, mọi người đều chạy loạn như ruồi không đầu. Đã có Hàn Gia Công Tử chỉ huy truy sát, những người mưu đồ chạy về rừng cây đã bị chặn giết đầu tiên, sau đó bọn họ mới chuyển qua mấy người chạy loạn.

Có chỉ huy chính xác, có tốc độ hung hãn, quá trình truy sát làm gì có cản trở? Dọc đường, điểm của Công Tử tinh anh đoàn liên tục tăng.

Cuối cùng đã đạt đến con số 86, chỉ còn thiếu một điểm nữa liền viên mãn.

“Ừm, còn có một người chưa xuất hiện. Dựa theo việc bọn họ để người trốn trong các rừng cây thì người này chắc đang ở rừng cây 145, 421 bên kia rồi.” Hàn Gia Công Tử nói.

Cố Phi liều chết xung phong một tối, lúc này phát hiện ra có điều gì đó thiếu thiếu. Một suy nghĩ lóe lên trong đầu khiến hắn mở danh sách bạn bè, nhắn tin cho Tịch Tiểu Thiên: “Ê, còn lại một người, không phải là cô chứ?”

“Hi, các anh lợi hại nha!”

“Ở chỗ nào, tự giác đi ra đi, đừng lãng phí thời gian.”

“Được, anh qua đây đi nè, tôi với anh solo!” Tịch Tiểu Thiên nói.

“Có âm mưu!” Cố Phi trả lời.

“Anh sợ rồi?”

“Đâu ra?”

“398, 137!” Tịch Tiểu Thiên nói.

Chậc chậc, Công Tử cũng có lúc nhìn sai nha, chỗ này và chỗ anh nói căn bản là tạo thành một đường chéo mà! Cố Phi lầm bầm, quay người đi về hướng ấy.

Chương 268: Chết sạch lạ lùng

Cố Phi vừa chạy về phía Tịch Tiểu Thiên vừa gửi tin nhắn trong kênh chat: “Một người cuối cùng mà anh không biết ở chỗ nào, tôi biết cô ở đâu, tôi đi giải quyết đây!”

“Cô ấy? Nữ!!!!” Không thể không thừa nhận con người ai cũng có sở trường riêng. Điển hình như những chi tiết nhỏ nhặt như thế này, hai người Chiến Vô Thương và Ngự Thiên Thần Minh tư duy nhanh nhạy, phản ứng tốc độ bỏ xa Hàn Gia Công Tử.

“Ừm…” Cố Phi trả lời ậm ờ.

“Người đẹp hả?” Hai người dậm chân hỏi.

“Đúng vậy…” Điểm ấy Cố Phi không muốn cũng phải thừa nhận rồi!

“Ở chỗ nào, ở chỗ nào!” Hai người rống.

Lúc Cố Phi đọc tọa độ lên, Ngự Thiên Thần Minh liền ngửa mặt lên trời cười lớn: “Chiến Vô Thương, anh nghĩ anh nhanh hơn tôi sao?”

“Moá nó, đừng có ồn ào, bảo trì vệ sinh của kênh chat!” Hàn Gia Công Tử lên tiếng, điển hình của việc lấy công đè tư, đều đã đánh tới bây giờ, còn muốn kênh vệ sinh nỗi gì.

“Cậu chắc chắn người kia đang ở chỗ đó?” Hàn Gia Công Tử hỏi, nói thật, toạ độ của đối phương lại là chéo một đường so với hắn phán đoán, sai lệch như thế khiến mặt mũi của kẻ tự luyến cuồng này sao chịu được.

“Cái này…” Hàn Gia Công Tử vừa nói như vậy, Cố Phi cũng do dự.

Nói không sai đâu, Tịch Tiểu Thiên là loại người gì? Một cô gái lừa đảo đó! Biết đâu đây lại là một âm mưu thì sao! Hơn nữa, trước trận đấu cô ấy đã từng nói: Cô ấy sẽ rất hèn hạ… Mình không nên tin tưởng đơn giản như vậy mà!

“Kiếm Quỷ, cậu qua rừng cây mà tôi nói xem thử đi!” Hàn Gia Công Tử đã nhìn ra việc Cố Phi không dám chắc chắn.

“Ừ!” Kiếm Quỷ gật đầu lên đường.

Lúc này, Hàn Gia Công Tử cũng không còn ngồi dưới đất nữa mà hắn xách bình rượu đứng dậy, hướng chỗ mà Cố Phi nói rồi nhìn chằm chằm, giật mình nói: “Ái chà, không cần đâu, đúng là có người ở đó.”

“Hả?”

“Chỗ đó cũng không xê xích nhiều với tọa độ Thiên Lý vừa nói.” Hàn Gia Công Tử trả lời.

Hữu Ca đứng ở gần Hàn Gia Công Tử, đồng thời hắn cũng nhìn về phía xa. Lập tức hắn cũng biểu thị chứng thực.

“Ồ, vậy tôi đi qua đây.” Cố Phi nói rồi tiếp tục lên đường.

“Tôi cũng đi.” Ngự Thiên Thần Minh không muốn bỏ qua cơ hội được nhìn thấy người đẹp.

“Thiên Lý, anh nương tay với người đẹp sao?” Chiến Vô Thương đáng thương hề hề.

“Sẽ không.” Cố Phi quyết liệt nói.

“Ài, vậy tôi không đi đâu.” Chiến Vô Thương đã sớm đoán được đáp án. Hắn đã từng chứng kiến việc Cố Phi không hề nương tay khi đối chiến với các cô gái bên Trọng Sinh Tử Tinh. Chuyện lịch sự văn nhã như thương hoa tiếc ngọc này, tên cuồng PK này sợ là không thể hiểu được.

“Các cậu cứ đi đi, tôi sẽ linh hoạt thông báo động tĩnh của người này.” Hàn Gia Công Tử lại bắt đầu lấy bình rượu chuẩn bị cung cấp tọa độ. Nhưng kết quả là đối phương vẫn đứng nguyên tại chỗ không hề nhúc nhích.

Điều này làm cho Hàn Gia Công Tử cảm thấy tài hoa chỉ huy của mình không chỗ phát huy, có hơi bực bội.

Trên bản đồ, Cố Phi cắm đầu chạy về phía kia. Còn Ngự Thiên Thần Minh thì có hơi khúc chiết, cậu ta hết chạy về phía đông rồi lại chạy về phía tây, một hồi sau lại chuyển qua hướng bắc rồi một hồi lại chuyển qua hướng nam. Cuối cùng hắn khóc oa oa trong kênh chat: “Tôi không tìm được tọa độ ở nơi nào!!!”

“Ha ha ha ha, cái thằng gà mù đường mà còn muốn ngắm gái đẹp nữa chứ. Lạc đường chết cmn trong rừng đi!” Chiến Vô Thương lập tức vui vẻ trở lại.

“Công Tử giúp tôi, chỉ đường giùm đi mà.” Ngự Thiên Thần Minh kêu gào.

“Thôi đi, Thiên Lý đã đến, chắc chỉ tốn hai giây là giải quyết đối thủ, cậu cứ nghỉ tại chỗ đi!” Hàn Gia Công Tử lười biếng nói. Phải biết rằng chỉ đường cho tên nhóc Ngự Thiên Thần Minh này là siêu cấp phiền toái.

Lúc trước khi hắn chỉ dẫn ba người tiến hành đánh chặn, Cố Phi và Kiếm Quỷ chỉ cần nói tọa độ là bọn họ sẽ lên đường lập tức. Nhưng Ngự Thiên Thần Minh này thì hay rồi, đến mức trước trước, sau sau, trái trái, phải phải tự tay dắt đi từng chút đến khi đối phương ở thẳng trước mặt thì mới được, giày vò Hàn Gia Công Tử quá chừng, sau cũng bất lực chỉ đại một phương hướng để cho cậu ta chạy thẳng tắp một đường cùng kẻ địch tự chạm vào nhau luôn rồi! Cũng may Ngự Thiên Thần Minh có Đôi Mắt Ưng nên thị lực rất tốt, Hàn Gia Công Tử không hề lo hắn không phát hiện ra đối phương ở trước mặt.

Ở bãi đất trống có tọa độ 398, 137. Tịch Tiểu Thiên vẫn ngồi im không nhúc nhích. Cô nàng cứ ngồi như trời chồng đến khi Cố Phi chạy đến từ phía xa. Khi chỉ cách đối phương mười mét thì hắn mới dừng lại, hết sức cảnh giác nhìn chằm chằm cô ấy.

“Đến rồi!” Tịch Tiểu Thiên lơ đễnh, lúc này cô mới đứng từ dưới đất lên.

“Ừ, chỉ một mình cô thì còn đánh cái gì nữa, tự mình rút lui đi!” Cố Phi nói. Tự thoát ra sẽ không nâng điểm của đối phương lên, nhưng tổng thể thành tích thì đối phương vẫn lấy được “perfect” như cũ.

“Để làm chi, không dám đánh với tôi à!” Tịch Tiểu Thiên huơ huơ nắm đấm, trên tay cô nàng có có quấn băng như các quyền thủ. Nếu Cố Phi nhớ không lầm thì cô gái trước mặt này phải là một cung tiễn thủ đúng mà!

“Cô nhất định phải đánh với tôi sao? Cô phải biết, tôi ra tay rất nặng đó!” Cố Phi nhắc nhở.

Khi hai người mới quen, Cố Phi đã chém một đao làm Tịch Tiểu Thiên chảy máu như thác. Đó chính là lần Cố Phi ra tay nặng nhất từ lúc bắt đầu bước vào trò chơi. Từ lần đó trở đi, dù hắn có PK vô số trận nhưng vẫn chưa xuất hiện lại tình trạng như vậy.

Hắn không biết có phải lúc đó là do mọi người đẳng cấp còn thấp, trang bị kém nên rất yếu ớt, dễ bị thương nặng. Hay là do nhà phát hành thấy thương tổn như vậy quá thật nên đã lén lút điều chỉnh lại…

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì đây cũng chỉ là trò chơi mà thôi, tạo hiệu ứng bị thương quá thật như vậy cũng có hơi quá mức. Vì trò chơi này chủ yếu vẫn là chiến đấu. Hằng ngày, người chơi đều luyện cấp, thực hiện nhiệm vụ chiến đấu hoặc đánh PK. Một ngày đều chịu thiên đao vạn quả, nếu thương thế quá thật thì, đây là tới chơi game hay là tới chịu lăng trì [1]?

[1] Lăng trì: hình phạt thời xa xưa, trước tiên sẽ bị chặt bỏ tay chân, sau đó mới chặt đầu.

“Yên tâm đi, tôi có kinh nghiệm bị giết đầy mình, có việc gì mà chưa thấy qua!” Tịch Tiểu Thiên nói.

“Nếu đã như vậy…” Cuối cùng Cố Phi cũng rút kiếm. Hắn vốn không hề chuẩn bị nương tay với bất cứ ai, nhưng khi đối mặt với Tịch Tiểu Thiên, hắn vẫn luôn cảm thấy cô gái này có âm mưu gì đó.

“Dịch Chuyển Tức Thời, chuyển!” Miệng của Cố Phi khẽ động một cái liền hoàn tất ngâm xướng, âm lượng chỉ vừa đủ cho hắn và hệ thống nghe được, đây chính là kỹ xảo phát âm mà các cao thủ pháp sư hiện nay đều nắm giữ.

Thậm chí còn có lời đồn, các pháp sư của Thế Giới Song Song khi đi hát karaoke dù hát với giọng nhỏ vẫn phát âm rõ ràng, nhỏ hơn nữa cũng phát ra được!

Nháy mắt trên mảnh đất này, Cố Phi đã xuất hiện ở phía sau Tịch Tiểu Thiên. Nhưng cô gái này cũng không hổ là người thường bị người khác truy sát, dường như cô ấy cũng đã sớm cảm nhận được nguy hiểm sẽ phủ xuống, vì vậy thân thể cũng lập tức tránh về một bên. Đồng thời cô ấy cũng cao hứng quay đầu lại kêu lên: “Ha ha, trúng bẫy…”

Nhưng chỉ nói được phân nửa câu, bởi vì cô đã thấy thanh kiếm của Cố Phi đâm vào trên mặt đất. Mà nơi mà cô đã bố trí bẫy đã bắn ra, nhưng kẹp trúng trên thân kiếm của Cố Phi.

Lúc này, Cố Phi cũng cười híp mặt nhìn nói với cô: “Số lần cô chết chắc chắn không nhiều hơn số lần tôi chém người.”

Nói xong hắn đem kiếm xốc lên, xóa sạch bẫy rập: “Bây giờ cô đã lên đến cấp 40, có kinh nghiệm phong phú gì chứ, lại gạt người đi?” Cố Phi nói.

“Chẹp, lại bị anh phát hiện.” Tịch Tiểu Thiên rất trấn định.

“Động tác của cô quá chậm chạp, tôi nhớ trước đây cô cũng rất nhanh nhẹn mà, làm sao lại đổi thành chậm thế rồi?” Cố Phi nói.

“Có hai bước mà cũng nhìn ra được à!” Tịch Tiểu Thiên thán phục.

“Tất nhiên, chuyên nghiệp mà.” Cố Phi nói.

“Đúng là rất lợi hại, còn lợi hại hơn so với lời đồn trong truyền thuyết.” Tịch Tiểu Thiên cảm khái.

“Quá khen, tới cùng thì cô muốn làm trò gì?” Cố Phi càng nghĩ càng thấy đây là một âm mưu, nhìn đôi mắt trông mong mời gọi mình qua đây của Tịch Tiểu Thiên, chẳng lẽ cô ấy tưởng chỉ cần một cái bẫy phía sau là có thể bắt hắn? Cho dù lúc đó Cố Phi có đạp trúng cạm bẫy kia, nhưng bẫy này cũng chỉ hạn chế di động, người trúng bẫy vẫn có thể công kích. Mà kiểu tránh né như Tịch Tiểu Thiên vừa rồi, Cố Phi cảm giác mình có thể chém cô ấy hai kiếm cũng đủ thời gian nữa.

“Ha ha, anh đoán đi!” Tịch Tiểu Thiên tha thiết cười nói.

“Thôi… thời gian cũng chẳng còn nhiều, kết thúc đi!” Cố Phi giơ trường kiếm lên rồi vọt một bước đến trước người Tịch Tiểu Thiên. Cho dù cô ấy muốn tránh nhưng tốc độ di chuyển của cô nàng hôm nay quá chậm, Cố Phi cũng không muốn đoán nữa mà hắn quyết định lầm bầm ngâm xướng Song Viêm Thiểm trong miệng. Hắn chăm chú chém ra một kiếm không hề rườm rà, không có lưu chút đường sống nào.

Ánh sáng loá lên!

Chuyện Song Viêm Thiểm không giết được cung tiễn thủ thì Cố Phi đến nay chưa từng gặp qua, hiển nhiên Tịch Tiểu Thiên cũng không ngoại lệ. Thế nhưng, gần như đồng thời, Cố Phi đột nhiên cảm giác được phạm vi ánh sáng trắng đang khuếch đại, không ngờ nó cũng bao phủ cả người hắn!

Đây là chuyện gì xảy ra? Cố Phi kinh ngạc phát hiện máu của mình tụt dốc không phanh, mà ở phía đối diện, Tịch Tiểu Thiên đang tan biến lại đưa tay làm thành hình một cây súng lục, chỉ vào Cố Phi, một mắt nheo lại: “Biu…”

Tịch Tiểu Thiên biến mất, Cố Phi ôm một đống nghi hoặc và khó hiệu trong bụn, cũng biến mất theo.

Trong bản đồ thi đấu, năm người cuối cùng nhận được tin tức, đều ngẩn ra.

“Yêu nữ phương nào, lại có thể đồng quy vu tận với đại tướng quân Thiên Lý của chúng ta?” Chiến Vô Thương kinh hô.

“Công Tử, các anh ở trên núi có thấy được gì không?” Kiếm Quỷ cũng rất ngạc nhiên, với thủ đoạn của Cố Phi, mười người còn bị hắn chém thành cặn bã, là ai có thể một thân một mình tiêu diệt Cố Phi? Mặc dù đối phương cũng chết, nhưng đây tuyệt đối là thành tựu cực giỏi số một luôn rồi.

Hàn Gia Công Tử với Hữu Ca hai mặt nhìn nhau. Thẳng thắn mà nói, hai người bọn họ vừa rồi đang bận tán dóc nên không để ý đến tình hình bên kia, một chút động tĩnh cũng không có chú ý tới.

“Khụ, nghe Thiên Lý nói, người nọ vẫn quen biết cùng cậu ấy, có phải vì nguyên nhân này mà bị ám toán không?” Hữu Ca suy đoán.

“Móa!” Hàn Gia Công Tử ném cái bình xuống dưới chân núi. Lúc này hệ thống đã bắt đầu thống kê thành tích, bởi vì Cố Phi vong trận nên hiển nhiên Công Tử tinh anh đoàn không đạt được “perfect” rồi.

Hữu Ca thấy Hàn Gia Công Tử hình như rất khó chịu, liền tiến lên an ủi: “Không sao đâu, hệ thống đã nói qua quy tắc rồi mà, “perfect” chỉ ảnh hưởng đến kinh nghiệm và tiền thưởng thông thường. Còn những phần thưởng khác lại không chịu ảnh hưởng bởi “perfect” đâu.”

Nhưng Hàn Gia Công Tử giống như không nghe được lời Hữu Ca nói, hắn nhìn đăm đăm vào chỗ hai người kia biến mất, bực tức nói:

“Quá phế đi, giây phút mấu chốt lại tuột xích!!!”

Chương 269: Phản xạ thương tổn

Khi mỗi trận đấu đối kháng kết thúc, hệ thống luôn luôn bì bà bì bạch tiến hành các hạch toán. Khi đó những người chiến thắng còn lại trong chiến trường tạm thời sẽ không bị đưa ra ngoài bản đồ.

Mà bên dong binh đoàn Hắc Thủ mặc dù người đã ra khỏi bản đồ hết, nhưng khi họ đã nhận định phe mình thất bại hoàn toàn thì đã sớm rời khỏi truyền tống trận. Bọn họ làm gì có tâm tư ở lại để thưởng thức sắc mặt của những kẻ thắng trận. Chính vì thế, truyền tống trận ngoài cao ốc dong binh, trống tuếch.

Thế là khi Cố Phi bị đưa ra ngoài, hắn lập tức thấy được ở phía đối diện, người cùng chết với mình – Tịch Tiểu Thiên.

Lúc này vẫn là thời gian hệ thống tuyên bố kết quả cuối cùng, đương nhiên là Công Tử tinh anh đoàn đã thắng lợi… mà bên dong binh đoàn Hắc Thủ vốn tưởng rằng mình sẽ nhận được thông báo bằng âm thanh đặc biệt khi lên bảng sỉ nhục khiến đối phương lấy được perfect cư nhiên không có xuất hiện.

Điều này làm cho các thành viên của dong binh đoàn Hắc Thủ vô cùng kinh ngạc. Cả đám vội vàng mở tin tức của hệ thống, cuối cùng họ nhận được điểm số chung cuộc. Công Tử tinh anh đoàn lấy được điểm tích luỹ: 87; Dong binh đoàn Hắc Thủ lấy được điểm tích luỹ: 1.

“Bọn họ chết một người sao?” Ngay cả các thành viên của Hắc Thủ cũng không thể tin được. Bởi vì ở những phút cuối, Hắc Sắc Thực Chỉ đã ra lệnh phân tán để kéo dài thời gian. Dù vậy nhưng các đoàn viên phe mình vẫn từng bước từng bước bị thanh trừ đẩy ra ngoài, hơn nữa tốc độ cũng không hề chậm.

Khi đó cả đám từ trên xuống dưới đã thất vọng đến cực hạn, cuối cùng không ở tại chỗ bên ngoài chờ kết quả gì, cả đám ủ rũ rời đi.

Mãi cho đến lúc này, cả đám mới biết được giết được một người phe đối phương. Với kết quả như vậy, Hắc Sắc Thực Chỉ vẫn thỏa mãn một cách dị thường, hắn ở trong kênh chat kêu la om sòm: “Là ai? Là ai đã giết chết một người phe kia? Là giết ai?”

Ấy vậy mà không một ai lên tiếng.

“Sao vậy, làm việc tốt mà không muốn lộ danh tính hả?” Hắc Sắc Thực Chỉ cười mắng. Hắn biết khi phe mình bị diệt tới chỉ còn 21 người thì đối phương có nhiều khả năng sẽ đạt được perfect. Cho nên người giết chết một người của đối phương chính là một trong số 21 người này. Nhưng 21 người này là 21 người nào? Hắc Sắc Thực Chỉ hoàn toàn không biết. Đồng thời hắn cũng rất kỳ quái, đây là chuyện tốt mà, sao lại không có ai nhận?

Bất chợt, trong kênh chat bắt đầu ầm ĩ nghị luận. Mọi cách suy đoán được đưa ra, cuối cùng có người đưa ra phán đoán. Có thế là đối phương có một người bất cẩn, bước hụt trên núi lên bị lăn xuống núi, cứ thế chết một mống.

Phương pháp tử vong ly kì này nếu ở quá khứ chắc chắn sẽ không khiến ai chịu tin, nhưng trong trận thi đấu ngày hôm này thì khác, dong binh đoàn Hắc Thủ có vài người uất ức chết đi kiểu ấy, đối thủ nếu cũng bởi vì phương thức uất ức như thế mà chết rồi không lấy được perfect, quả thật là hả lòng hả dạ dễ sợ!

“Báo ứng mà!!!” Trong kênh, cả đám bắt đầu rêu rao như vậy.

Lúc này, năm người Công Tử tinh anh đoàn cũng được đưa ra ngoài chiến trường. Nhìn thấy tình hình bên ngoài quạnh quẽ như vậy, nhưng cả đám không rảnh rỗi mà chú ý đến việc này, Hàn Gia Công Tử hết nhìn đông rồi lại nhìn tây: “Thiên lÝ, chết ở chỗ nào rồi!!!”

Không thấy ai hắn vội vã gửi tin nhắn.

“Đợi lát nữa đi, có chút việc!” Cố Phi trả lời.

“Quán rượu, chờ cậu!” Hàn Gia Công Tử lạnh lùng trả lời, khuôn mặt cũng trở nên u ám.

“Phản ứng hình như hơi quá đi?” Ngự Thiên Thần Minh có điểm ngạc nhiên. Không có đạt được perfect, bọn họ cũng có hơi chút tiếc nuối. Nhưng cũng chỉ có hơi thôi, dù sao sáu người có thể giành được thắng lợi từ tay tám mươi bảy người đã là kỳ tích, cần gì phải yêu cầu cao nữa…

“Công Tử là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ mà!” Hữu Ca cảm khái.

“Lòng tham không đáy.” Chiến Vô Thương đệm vào.

“Kiếm Quỷ, anh khuyên tên đó chút đi.” Ngự Thiên Thần Minh nói với Kiếm Quỷ.

“Đi quán rượu đã!” Kiếm Quỷ thản nhiên nói.

Lúc này, kỳ thực Cố Phi cũng chưa rời truyền tống trận quá xa. Hắn chỉ đi với Tịch Tiểu Thiên đến con đường bên cạnh mà thôi.

“Chuyện gì xảy ra, sao tôi lại chết?” Cố Phi đã sớm không thể chờ đợi được, vấn đề này hắn đã nghĩ đến 180 lần trong thời gian ngắn ngủi, hắn đã cân nhắc tất cả các chi tiết. Hắn dám khẳng định ngay lúc đó Tịch Tiểu Thiên không hề có bất kỳ cử động dị thường nào cả, mà hắn cũng không hề bị dính bất kỳ công kích gì, dù là tên bay trên trời hay là dưới đất ngoi lên.

“Làm sao tôi sẽ chết chứ?” Đuổi theo Tịch Tiểu Thiên, cũng sắp hỏi câu ấy 180 lần.

“Phản xạ thương tổn.” Mãi đến khi Tịch Tiểu Thiên bị hắn kéo đến bên đường thì cô mới trả lời vấn đề của Cố Phi.

“Phản xạ thương tổn? Là cái gì?” Cố Phi hỏi tiếp.

“Anh không chơi game à? Cái này cũng không hiểu được?” Mắt Tịch Tiểu Thiện trợn trắng.

“À, lần này là lần đầu tiên.” Cố Phi thẳng thắn.

Không còn cách nào khác, Tịch Tiểu Thiên đành phải mở khóa học bổ túc tri thức cho Cố Phi: “Đạo lý rất đơn giản, tôi mặc toàn trang bị phản xạ thương tổn, tổng cộng xác suất phản xạ là 32%, phản lại 47% sát thương. Hay nói cách khác, khi anh tấn công tôi sẽ có 32% xuất hiện phản xạ thương tổn, mà sau khi phát sinh phản xạ thương tổn, sát thương anh gây ra cho tôi sẽ bị phản lại 47% lên trên người anh, hơn nữa 47% này bỏ qua phòng ngự và kháng tính. Vì thế, anh đã bị chính mình giết chết. Cao thủ ạ!”

“Ồ…” Cố phi hiểu rồi. Hóa ra nguyên nhân lại đơn giản như thế. Với sát thương mà hắn gây ra… Cố phi đơn giản tính toán sát thương của trang bị, kỹ năng, thuộc tính pháp thuật, 47% này đúng là có thể giết chết hắn trong nháy mắt.

Dù sao thì máu của Cố Phi rất ít, toàn thân hắn cũng không có trang bị cộng thêm sinh mệnh, có thể nói, so với bất kỳ pháp sư nào thì hắn cũng không bằng.

“Chờ chút, không đúng!” Cuối cùng Cố Phi cũng là một kẻ chơi trò này đã lâu, vì thế hắn vẫn có chút kiến thức, “Tôi có thể giết cô trong nháy mắt, điều đó nói lên việc thương tốn tôi gây ra vượt trên lượng máu của cô. Như vậy sát thương tôi gây ra cho cô cũng không được tính là toàn bộ sức mạnh của tôi, nó cũng chỉ bằng với lượng máu của cô thôi chứ! Mà cô là một cung tiễn thủ, lượng máu chắc cũng chỉ thuộc dạng tám lạng nửa cân với pháp sư như tôi đi, làm sao mà toàn bộ máu của tôi lại chỉ bằng 47% của cô được?”

“Thật ngại quá mà, cung tiễn thủ này thêm điểm toàn thể chất.” Tịch Tiểu Thiên nói.

“Thêm điểm toàn thể chất?” Cố Phi ngạc nhiên, cuối cùng hắn cũng hiểu ra: “Thảo nào bây giờ cô lại cử động chậm chạp như vậy.”

“Ừ, mà tôi cũng không ngờ thêm điểm toàn thể chất vẫn không thể chịu được một đòn của anh. Sát thương anh cao cũng không phải được thổi phồng lên! Chẳng qua nếu đụng phải mấy tên thêm điểm toàn thể chất như Trọng Trang Chiến Sĩ, hoặc là mục sư thì chỉ mình anh chết à nha.” Tịch Tiểu Thiên nói.

“Hey, cô thêm điểm như vậy rồi lại mặc nguyên bộ trang bị như vậy, không phải cố ý nhằm vào tôi đâu chứ?” Cố Phi hỏi.

“Đương nhiên là nhắm vào anh rồi. Oa ha ha, đệ nhất cao thủ trong truyền thuyết của thành Vân Đoan, cuối cùng cũng phải thất bại dưới tay vô địch lừa đảo là tôi!” Tịch Tiểu Thiên đắc ý.

“Tính cách không nên ác liệt quá như vậy…” Loại luận điệu này làm Cố Phi theo bản năng nhớ tới người nào đó, cuối cùng hắn lại nói: “Còn nữa, tôi cũng không thua, đừng quên cô cũng bị tôi xử đẹp sao, nhiều lắm thì tính là đồng quy vu tận, không phân thắng bại.”

“Sao hả, còn không phục? Có muốn thử lại một lần nữa không?” Tịch Tiểu Thiên đứng thẳng người.

“Được!” Cố Phi giơ kiếm lên.

“Làm thật hả? Bây giờ chết là rớt cấp đó, anh không sợ?” Tịch Tiểu Thiên nghi hoặc.

“Uổng cho kẻ lừa đảo, xác suất xuất hiện phản xạ là 32% đúng không? Nói như vậy thì tôi có 68% phần thắng, 32% là đồng quy vu tận. Mà phần thắng của cô, là 0; xác suất cô chết, là 100%!” Cố Phi nói.

“Điều này cũng hợp ý tôi nha! Dù sao thì cách thêm điểm này cũng không còn cách khác để luyện, tôi đã chuẩn bị tinh thần rớt cấp để tẩy điểm đây!” Tịch Tiểu Thiên nói, “Nếu vậy thì anh sử dụng kinh nghiệm chém người phong phú khong ai sánh bằng kia để giúp tôi đi!”

Cố Phi nhíu mày giật mình, chợt nói: “Có phải cô kết thù với ai nên chuẩn bị dùng cách này để đồng quy vu tận với người ta đúng không?”

“Không phải chứ, như vậy cũng bị anh nhìn ra?” Tịch Tiểu Thiên kinh ngạc.

“Đúng là quá đê tiện mà! Muốn chém người, phải giống như tôi mới được chứ!” Cố Phi thu hồi kiếm, cho vào bao.

“Tôi có cách của tôi!” Tịch Tiểu Thiên thản nhiên nói.

“Vậy chúc cô may mắn rồi!” Cố Phi chuẩn bị rời đi.

“Lần tới, trước khi chém người anh nhớ dùng Thuật Giám Định, cẩn thận bị người ta dùng phản xạ làm chết tức tưởi!” Tịch Tiểu Thiên châm biếm.

“Ừ…” Cố Phi gật đầu, “Chỉ là không biết có bao nhiêu người dùng phương thức này.” Nói xong Cố Phi xoay người rời đi, dù sao thì đám Công Tử tinh anh đoàn vẫn ngồi đợi hắn ở quán rượu Tiểu Lôi.

“Chắc chắn sẽ có!” Nhìn bóng lưng của Cố Phi, Tịch Tiểu Thiên nhẹ giọng lầm bầm.

Quán rượu Tiểu Lôi, Cố Phi vừa vào cửa thì Tiểu Lôi đã nhìn thấy, tên này nhẹ giọng nói câu “Chúc mừng”.

Mặc dù không được tuyên dương đặc biệt ầm ĩ với thành tích perfect. Nhưng dù sao đây cũng là trận chung kết, hệ thống vừa tuyên bố kết quả cuối cùng của cuộc thi đấu dong binh, dong binh đoàn đứng nhất của thành Vân Đoan là Công Tử tinh anh đoàn, thứ hai là dong binh đoàn Hắc Thủ, còn cái tên thứ ba là dong binh đoàn Thuỷ Hoa.

Hiển nhiên khi kết quả được công bố, toàn thành ồn ào hẳn lên. Bọn họ thật không nghĩ tới sáu người của Công Tử tinh anh đoàn thực sự mã đáo thành công rồi, hơn nữa tương đối có chất lượng, những dong binh đoàn nổi danh là đoàn mạnh trong thành Vân Đoàn gần như đều bị bọn họ giết chết.

Khi Cố Phi đi vào quán rượu thì hắn cũng nghe được mọi người bàn tán về việc này, dù sao thì Cố Phi khổ cực đánh ra thành tựu nên tâm trạng của hắn có chút vui mừng. Nhưng khi vừa bước vô phòng, hắn chỉ thấy khuôn mặt đen lại của Hàn Gia Công Tử, rõ ràng tên này đang ám chỉ một điều: Bất mãn, vô cùng bất mãn.

“Cậu làm sao vậy! Làm sao lại không bảo toàn khí tiết tuổi già!” Cố Phi còn chưa ngồi vững thì Hàn Gia Công Tử đã gào lên, đương nhiên, là thấp giọng gào thét. Phòng tự chế của Tiểu Lôi cũng không có hiệu quả cách âm mà.

“Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!” Ngự Thiên Thần Minh và Chiến Vô Thương trở nên vô cùng lương thiện mà khuyên bảo, điều này làm cho Cố Phi cảm thấy bất ngờ. Bình thường nếu xảy ra chuyện như vầy, chắc chắn hai tên này phải tỏ ra hả hê mà xem cuộc vui mới đúng.

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, phải đoàn kết.” Chiến Vô Thương thấm thía nói, câu này kết hợp với vẻ ngoài thành thục ổn trọng của hắn đem lại một chút sức thuyết phục.

“Ừ, đúng đó, nhất là vào thời điểm này.” Ngự Thiên Thần Minh nói. Cuối cùng, khi thấy Cố Phi muốn mở miệng phát biểu, thanh niên này vội vã đè hắn lại: “Thiên Lý, anh cứ ngồi đó lắng nghe Công Tử phát biểu.”

“Đúng đó, Công Tử nhìn đi, Thiên Lý đã nhận lỗi, hơn nữa thái độ cũng rất thật lòng, anh ngàn vạn lần đừng có nổi giận, hại thân thể cũng không sao, chứ nếu kích động quá mà giải tán dong binh đoàn thì mệt đó.” Chiến Vô Thương nghiêm túc nói.

“Đúng đúng, phần thưởng còn chưa phát đâu! Muôn ngàn lần không thể giải tán ngay lúc này.” Ngự Thiên Thần Minh bồi thêm.

Chương 270: Có máu chó như thế không?

Hệ thống sẽ chờ công hội chiến kết thúc rồi mới tiến hành phát thưởng một lượt, chính vì thế sẽ có một khoảng thời gian rảnh rỗi để giải tán dong binh đoàn trước kết thúc cuộc thi đấu đấy.

Làm cả nữa ngày hóa ra hai tên khốn kiếp này lo lắng chuyện này! Hàn Gia Công Tử hiểu ra cảm thấy dở khóc dở cười, nhất thời hắn cũng không phát hỏa ra ngoài, nhìn Cố Phi, cũng bắt đầu nói những lời triết lý.

“Cậu biết không?” Hàn Gia Công Tử nói rất dịu dàng, “Bởi vì cậu không giữ gìn được khí tiết tuổi già nên chúng ta đã mất đi cơ hội đạt được perfect, bởi vì không có perfect, nên chúng ta lại mất đi cơ hội được hệ thống phát thanh tuyên dương perfect đặc biệt để sỉ nhục đối thủ. Cái công hội đứng nhất thành Vân Đoan chó má gì, ông đây mới mới là công hội đứng đầu thành Vân Đoan, à không, là công hội số một của Thế Giới Song Song! Oa ha ha ha…” Càng nói, âm thanh của Hàn Gia Công Tử càng to, cuối cùng hắn trực tiếp cười điên cuồng.

Cố Phi tỉnh ngộ: “Uống nhiều rồi hả?”

Hữu Ca gật đầu xác nhận: “Khi nãy trong trận đã uống không ít…” Vừa nói hắn vừa nhớ lại đống vỏ chai ở trên đỉnh núi cao trong chiến trường. Đống vỏ chai này được ánh mắt trời chiếu vào thật sự chói mắt.

“Uống nhiều rồi? sao tôi lại không nhìn ra?” Chiến Vô Thương còn khó hiểu kìa!

“Móa, uống nhiều đến nỗi công hội với dong binh đoàn cũng không phân rõ còn bảo không uống nhiều ư? Chúng ta là công hội hả?” Cố Phi cũng bắt đầu mắng, có đôi khi ngu ngốc cũng làm cho người ta căm tức.

“Ồ…” Chiến Vô Thương phản ứng kịp, đúng thật khi nãy Hàn Gia Công Tử mới vừa kêu to hắn là công hội số một của Thế giới Song Song.

“Haiz…” Kiếm Quỷ thở dài, không hề nói chuyện, không hổ là bạn bè lâu năm, hắn đã sớm nhận ra Hàn Gia Công Tử quá chén.

“Thiên Lý, chuyện khi nãy rốt cuộc là làm sao?” Cuối cùng Hữu Ca cũng hỏi vấn đề này, mọi người cũng đang khó hiểu đây!

“Là phản xạ thương tổn.” Cố Phi trả lời.

“Ồ…” Các cao thủ ngâm nga, dĩ nhiên chỉ cần nghe được từ này là bọn họ đã hiểu thấu mọi chuyện.

“Bi ai mà! Thực sự là bi ai!” Hàn Gia Công Tử lại bắt đầu dạy dỗ: “Các vị đang ngồi không phải đều là cao thủ đứng đầu sao? Phản xạ thương tổn! Đây chính là thứ để khắc chế chức nghiệp có sát thương cao nhưng máu thấp mà cũng không nghĩ tới, lòng các người không thấy hổ thẹn hả, sao lại để người khác lợi dụng chơi cho một vố như vậy!” Hàn Gia Công Tử gõ bàn.

“Anh cũng không phải là không nghĩ tới sao?” Ngự Thiên Thần Minh không nhịn được hỏi.

“Tôi?” Hàn Gia Công Tử liếc mắt, “Người thuần khiết cao thượng như tôi sẽ có những suy nghĩ hèn hạ như thế?” Hàn Gia Công Tử hỏi ngược một câu cực kì hung hăng, tất cả mọi người chịu không nổi.

“Phục luôn, say mà vẫn còn tự luyến thế được. Kiếm Quỷ, phải mất bao lâu tên này mới tỉnh?” Cố Phi hỏi Kiếm Quỷ.

Kiếm Quỷ trầm mặc một lúc: “Không lâu lắm đâu, thực sự với trạng thái này của hắn chúng ta vẫn có thể trao đổi được. Chỉ có điều sẽ nói hơi nhiều.”

Bên kia Hữu Ca đã tiếp tục câu chuyện: “Phản xạ thương tổn, loại trang bị này tôi vẫn chưa từng thấy qua trong Thế Giới Song Song. Mọi người thấy qua chưa?”

Tất cả mọi người lắc đầu.

“Loại trang bị này chắc chắn cũng có xác suất và tỷ lệ giống như trí mạng. Vì vậy phải tập trung rất nhiều mới có thể phát huy tác dụng, chứ nếu xác suất và tỷ lệ phản xạ không cao thì cũng giống như gân gà. Hơn nữa, vì để nâng cao hiệu quả phản lại, phòng ngự của bản thân chắc cũng sẽ hạ xuống vô cùng thấp, điều này đồng nghĩa với việc tự đưa mình vào tình cảnh nguy hiểm trước. Hơn nữa ở Thế Giới Song Song hiện nay vẫn chưa có thuốc uống khôi phục trong chiến đấu, có thể nói nếu chỉ có một mình thì không hề có biện pháp sống sót!” Hữu Ca phân tích.

“Còn nữa!” Chiến Vô Thương bắt đầu bổ sung, “Loại trang bị này rất nhàm chán, muốn đối phó với địch nhân thì phải để người ta đến đánh vô người mình. Nếu như trong PK, moá nó, người khác không công kích vào người thì có phải thành đồ bỏ không? Cho nên cái này chỉ có thể đem ra lừa những người không biết. Mà cũng chỉ có thể lừa được một lần chứ không thể dùng lần hai. Nhưng mà ở trong Thế Giới Song Song có Thuật Giám Định mà, có thể giám đinh được trang bị của đối phương, cậu xem loại trang bị này còn có tác dụng gi?”

“Nói đi nói lại, Thiên Lý, anh không dùng Thuật Giám Định đi?” Ngự Thiên Thần Minh đột nhiên nhớ tới.

“Khụ… tôi chưa bao giờ dùng.” Cố Phi trả lời. Thuật Giám Định của hắn luyện thì có luyện, nhưng thực sự bỏ nó một góc.

Mấy người cao thủ nhìn nhau rồi đồng loạt kêu lên: “Thật nguy cmn hiểm!!!”

“Thói quen xấu như thế, phải sửa!!” Chiến Vô Thương lại nói thành khẩn khuyên can nữa rồi.

“Đúng đó, nếu như đối thủ biết anh không có thói quen dùng Thuật Giám Định, chỉ sợ họ đã sớm tậu cho mình một bộ phản xạ thương tổn để chơi chết anh rồi!” Ngự Thiên Thần Minh ồn ào.

“Ủa, nếu như người hôm nay dùng phản xạ thương tổn làm anh chết, đã biết thủ đoạn này sao lại không lấy ra sớm đối phó anh mà lại giấu đến cuối cùng?” Chiến Vô Thương nghi ngờ.

“Thiên Lý với người đó không phải có quen biết sao? Chắc cũng kiểu bán nhân tình đi!” Ngự Thiên Thần Minh mặt mày rạng rỡ, “Là người đẹp nào á? Tôi đã được gặp chưa vậy?”

Cố Phi quay mặt đi không nói chuyện. Bên kia Hữu Ca lại tiếp tục: “Nếu là kiểu ban ơn lấy lòng thì khi đó đầu hàng là được rồi, còn gọi Thiên Lý qua đó làm gì?”

“À, chắc là muốn lấy tôi làm chuột bạch để cô ấy thực nghiệm đi? Dù sao thì cô ấy cũng muốn dùng cách này để đối phó người khác.” Cố Phi giải thích.

“Hừ!” Người im lặng hồi lâu – Hàn Gia Công Tử vốn đang ngủ gà ngủ gật lại đột nhiên hừ lạnh một tiếng, cái đầu gục xuống không có ngẩng lên, chỉ lạnh lùng quăng qua một câu: “Trừ tên ngu ngốc này ra thì còn tìm đâu ra người trước khi PK mà không dùng giám định ư?”

“Ừ, đúng đó!” Chiến Vô Thương lập tức phụ họa, “Không phải tôi vừa nói rồi sao? Phương pháp này quá bị động, cho nên chỉ có thể dùng để âm thầm đánh lén một lần. Ở Thế Giới Song Song đã có Thuật Giám Định nên loại trang bị này không hề có giá trị trong PK. Cho nên nó không được đem ra dùng trong PK.”

“Cũng không hẳn!” Nếu lặng lẽ sắp xếp một hai người ẩn trong đám đông. Cho dù Thiên Lý có thói quen sử dụng Thuật Giám Định thì một đống người như vậy cũng không có khả năng giám định từng người mà! Đến lúc đó hắn ném ra một pháp thuật phạm vi ra, ầm ầm, Thiên Lý liền ngủm.” Ngự Thiên Thần Minh lên tiếng.

“Cái này chắc không được đâu? Phản xạ thương tổn thường áp dụng cho những công kích gần người thôi!” Chiến Vô Thương nói.

“Cái này phải xem thiết lập của trò chơi nữa!” Hữu Ca tiếp lời.

“Ừ, trước đây tôi chơi XXX thì nó cũng phản lại các công kích tầm xa.” Ngự Thiên Thần Minh nêu ra một trò chơi làm ví dụ.

“Ở Thế Giới Song Song thì sao? Ruốt cuộc là có hay không?”

“Không có!” Hữu Ca tuyên bố.

Hai người hồ nghi: “Không phải anh còn chưa thấy trang bị phản xạ sao?”

Hữu Ca dở khóc dở cười: “Chưa thấy trang bị nhưng thiết định về quan hệ phản xạ thì tôi vẫn biết được, thực sự nó không có tác dụng với công kích tầm xa.”

“Ra là vậy, thảo nào Thiên Lý có thể sống đến ngày nay.” Ngự Thiên Thần Minh nói.

“Chậc chậc, Thiên Lý sau này phải chú ý vào, nếu mấy tên có thù với cậu biết cậu có khuyết điểm chẳng bao giờ dùng Thuật Giám Định, nhất định sẽ dùng nó tính kế cậu.” Chiến Vô Thương nói.

“Ơ, lẽ nào người đẹp trong trận chiến vừa rồi dùng cách này để chuyên môn nhắc nhở Thiên Lý về vụ ấy sao?” Ngự Thiên Thần Minh sợ hãi than.

“Có tình có nghĩa như thế? Có cần máu chó như vậy không?” Chiến Vô Thương cũng hùa theo làm mọi người cùng nhìn về phía Cố Phi.

“Ngu ngốc, nếu muốn nhắc nhở thì nói một tiếng là được, làm chuyện phiền phức như vậy làm gì?” Đột nhiên Hàn Gia Công Tử lại lên tiếng.

“Đúng đó, đúng đó!” Chiến Vô Thương và Ngự Thiên Thần Minh gật đầu lia lịa.

“Trừ phi…” Hàn Gia Công Tử lại còn không nói hết câu.

“Trừ phi cái gì?” Hai người kia vội vàng hỏi.

“Trừ phi cô ấy sợ Thiên Lý không tin điều cô ấy nói.” Hàn Gia Công Tử trả lời.

“Sau đó liền chơi một vở diễn? Woa, còn máu chó hơn hồi nãy, không đến nỗi đấy chứ!” Chiến Vô Thương và Ngự Thiên Thần Minh liên tiếp hất đầu.

Cố Phi cũng hoảng hốt, hai thanh niên một già một trẻ này sao lại ăn ý thế. Thêm vào Hàn Gia Công Tử nửa say nửa tỉnh, lâu lâu như lên đồng phát biểu một câu, phân tích chân tướng sự việc nghe vô cùng hợp lý rõ ràng…

Thiên lừa đảo này thực sự muốn nhắc nhở mình chuyện này sao? Ngẫm lại trước khi chia tay, hình như cô ấy thật sự có nhắc mình sau này nhớ dùng Thuật Giám Định. Tuy rằng giọng điệu có chút mỉa mai. Nhưng mà, chiếu theo suy nghĩ của Hàn Gia Tử thì giọng điệu đó rất phù hợp với hoàn cảnh.

Nhưng mà hai tên Ngự Thiên Thần Minh và Chiến Vô Thương lại làm ầm ĩ. Đúng là máu chó quá rồi, cô ấy thực quá rảnh.

Cố Phi là người thuộc về phong cách thẳng thắn, lòng có nghi vấn là hắn hỏi thẳng. Vì vậy hắn lập tức mở danh sách bạn bè ra đê hỏi thăm thì phát hiện Tịch Tiểu Thiên đã logout.

Lúc này kim đồng hồ cũng đã vượt quá chín giờ, trận chung kết của công hội chiến cũng đã bắt đầu, điều này cũng đồng nghĩa với cuộc thi đấu dong binh đã kết thúc tuyệt đối.

Bất chợt, đám học sinh của Chung Cực Tam Ban rầm rầm gửi tin nhắn đến.

“Thầy ơi, thành ở đoàn nào thế?”

“Công Tử tinh anh đoàn đó, có vậy cũng không biết hả?”

“Aaa!!! Đứng đầu kìa, thật là lợi hại!” Bọn học sinh kinh hô.

“Thầy ơi, kết nạp bọn em vô dong binh đoàn của thầy đi!” Có người xin.

“Đi đi đi. Vô cái dong binh đoàn lộn xộn này làm gì!” Cố Phi trách cứ.

Rồi hắn quay đầu lại nhìn các đoàn hữu của mình. Hàn Gia Công Tử, tính cách ác liệt, điên cuồng tự luyến, say rượu; Chiến Vô Thương và Ngự Thiên Thần Minh một tên thì già mà không nên nết, một tên thì trẻ người non dạ, cả hai đều hám gái; Hữu Ca thì hơi cẩn thận một chút, nhưng hắn luôn luôn lo cái này cái kia, không biết là Hữu Ca hay là Ưu Ca; Cuối cùng là Kiếm Quỷ, nhân phẩm cũng khá đáng tin. Chỉ tội tên này quá đam mê game, chắc chắn không phải là gương tốt cho học sinh.

Quả nhiên là một đoàn cặn bã mà! Cố Phi cảm khái. Dù sao thì hắn cũng không dám phân tích mình, một tên cuồng PK. Tính ra thì tình hình của Cố Phi còn nghiêm trọng hơn năm người kia! Cứ nhìn mấy người có điểm PK ở thành Vân Đoan lo lắng hồi hộp là hiểu rồi.

Cuối cùng sáu người cùng ngồi chờ trong quán rượu. Bọn họ đang chờ cho công hội chiến kết thúc. Hệ thống đã nói sẽ đồng loạt phát thưởng mà. Không biết được cái gì đây? Mấy người vừa kích động vừa suy đoán trong lòng.

Chốc lát sau, Hàn Gia Công Tử đã tỉnh rượu. Nhưng Ngự Thiên Thần Minh lại say ngã, tên nhóc xấu xa này hoàn toàn không có tửu lượng gì. Nhưng mà dù say nhưng hắn tương đối ngoan, chỉ nằm ra cái ghế bên cạnh rồi ngủ khò khò.

“Ngự Thiên, cậu quá sơ suất, đây là thời điểm mấu chốt, sao cậu có thể ngủ…” Chiến Vô Thương cười trộm.

Thời gian cứ thế trôi qua. Cuối cùng, âm thanh của hệ thống lại vang lên, kết quả cuối cùng của công hội chiến được công bố: Hạng nhất, không chút nghi ngờ gì là Tung Hoành Tứ Hải, hạng hai là công hộiThiết Giáp, tên thứ ba là Hoa Đăng Sơ Thượng (mới vừa lên đèn), đây là cái tên mà Cố Phi chưa hề nghe đến.

“Sắp có thưởng!!” Chiến Vô Thương kích động túm lấy Cố Phi, người thường hợp ý với hắn là Ngự Thiên Thần Minh, vẫn còn đang ngủ kia kìa!

Chương 271: Giải thưởng quán quân (1)

– Ngự Thiên, Ngự Thiến, phát thưởng kìa, mau tỉnh lại!

Cũng may là Cố Phi thiện lương đôn hậu, dù bị Chiến Vô Thương ngăn cản nhưng hắn vẫn đánh thức bạn trẻ Ngự Thiên Thần Minh.

-A, có chuyện gì vậy?

Ngự Thiến Thần Minh ngáo ngơ hỏi.

-Đến lúc nhận thưởng, nghiệp đoàn chiến kết thúc rồi!

Cố Phi nói.

-Yeah!!!

Ngự Thiên Thần Minh bừng tỉnh, hắn nhảy dựng lên hoan hô.

Tất cả mọi người đều híp mắt vì nhìn thấy sự vô tư của hắn. Đột nhiên, Ngự Thiên Thần Minh biến sắc, khuôn mặt hắn trở nên tái nhợt, tinh thần vừa dắng cao nháy mắt đà biến mất. Hắn giống như bị hồn phi phách lạc:

-Chuyện này… Trận chung kết Nghiệp Đoàn Chiến, tôi có đi không nhỉ?

Sắc mặt mọi người đều biến đổi, hai mặt nhìn nhau. Chỉ riềng có thanh niên Chiến Vô Thương là vùi đầu xuống cười thầm.

-Tôi… Tôi…

Ngay cả năng lực sắp xếp từ ngữ của Ngự Thiên Thần Minh cũng biến mất.

-Tồi cũng quên mất cái này…

Hữu Ca lặng lè nói.

-………

Kiếm Quỷ thở dài.

-Chính cậu cũng không nến quên chứ!

Cố Phi nói.

-Bình thường Ngự Thiên Thần Minh cứ một ngày hai trận, sau Quắn Đoàn Chiến là Nghiệp Đoàn Chiến, chắc hẳn hắn đâ phải hình thành tập quán mới đúng chứ nhỉ?

Hàn Gia Công Tử phân tích:

-Ba ngày khồng đánh, hơn nữa hắn sắp được thưởng nên quá hưng phấn… Với lại… Tửu lượng còn phải luyện thêm!

-Theo quỵ tắc thì không trình diện có được nhận thưởng khồng?

Kiếm Quỷ nhỏ giọng hỏi Hữu Ca, hắn sợ nói to sè kích thích đến Ngự Thiên Thần Minh.

-Cái này đương nhiên là không rồi, nếu có thì họ còn sắp xếp thi đấu vào cuối tuần làm gì!

Hữu Ca cũng nhỏ giọng trả lời.

Ngự Thiên Thần Minh vẫn bất động như một bức tượng, hai tay của hắn nắm lại. Sự im lặng của hắn khiến không khí trở nên kinh khủng. Bên cạnh, Chiến Vồ Thương mừng rờ đến mức hai vai run rẩy, Cố Phi thấy vậy liền đạp hắn một cái:

-Cậu nhớ kỹ đúng không! Sao lại khồng nhắc nó! Chơi xấu quá!

Chiến Vô Thương ngẩng đầu, mặt kinh ngạc. Cuối cùng hắn vội vẫ nhấc tay tỏ thái độ:

-Tôi thề với trời là tồi không nhớ đến vấn đề này.

-Đương nhiên tôi cũng rất vui vì mình không nhớ… Ngự Thiên, anh mừng thay cho chú đó!

-Móa!

Cả đám khinh bỉ tên bất lương Chiến Vô Thương.

-Ngồi xuống, ngồi xuống!

Hữu Ca kéo bức tượng Ngự Thiên Thần Minh xuống ghế.

-Haizz…

Kiếm Quỷ ngồi cạnh Ngự Thiên Thần Minh nhưng hắn cũng trầm mặc, dù sao thì hấn cũng không giỏi an ủi người khác.

-Nha, tuyên bố phần thưởng nè!!!

Hữu Ca đột nhiên kếu lên.

Mọi người đều ngưng thần châm chú vào tin tức của hệ thống. Ngự Thiên Thần Minh cũng vì thế mà lấy lại chút sức sống.

Trước tiên là phần thưởng cho Quán Đoàn Chiến.

Đầu tiên là đội xếp hạng ba: Thưởng ngẫu nhiên tổng cộng sáu món. Trong đó ba món sè được phát trực tiếp cho người có biểu hiện tốt trong các trận chiến. Ba món còn lại sẽ được gửi ở Trụ Sở Quân Đoàn. Người trong đoàn sẽ đến đó nhận rồi tự do phân chia. Đồng thời còn có kinh nghiệm và tiền bạc.

Đứng hạng hai: Thưởng ngẫu nhiến tám món, bốn món hệ thống phân phối, bốn món thì đi nhận rồi tự chia, bonus thêm kinh nghiệm và tiền tài.

Đứng hạng nhất: Thưởng ngầu nhiên mười món, nám món sẽ được hệ thống phán phối, nảm món còn lại thì chia tự do, bonus thếm kinh nghiệm và tiền thưởng.

Thông báo của hệ thống được public công khai. Dù sao thì phần thưởng cùng là điều dụ hoặc người chơi nhất, vì thế công bố phần thưởng cũng là một phương thức kích thích tất cả mọi người chú tâm vào trò chơi. Điều có lợi ích như vậy hệ thống sao có thể lặng lè tiến hành được.

Lúc này, mọi người chơi ở Thế Giới Song Song đều vểnh tai lắng nghe hệ thống thông báo phần thưởng. Sau khi nghe xong, những người ở Vản Đoan Thành là phản ứng lớn nhất.

Còn phải hỏi lý do sao? Tất cả mọi người ở Vân Đoan Thành đều biết đệ nhất Quân Đoàn – Cồng Tử Tinh Anh Đoàn tổng cộng có sáu mống. Sáu người này đều chắc chắn có một món rồi, đã vậy sè có bốn người được bonus một món nữa.

Mấy chủ thành khác làm gì có kỳ tích kiểu này! Hiện nay phần lớn là Quân Đoàn cấp 5, thấp nhất cùng là quắn đoàn cấp 3, số người cũng đến tầm 60 người. Nếu được thưởng mười món thì có thể gọi là mật ít ruồi nhiều.

Mà phương thức tưởng thưởng này lại thật sự quá phù hợp với Công Tử Tinh Anh Đoản!

– Dm, quá bá!!!

Chiến Vô Thương hung hăng đập bàn một cái. Hắn muốn tìm một người tay bắt mặt mừng, nhưng khi nhìn thấy Cố Phi ngồi bên cạnh, lại thếm Hàn Gia Công Tử ở đối diện. Hai người này đều lạnh lùng nhìn hắn thì thanh niên này tự giác ngồi xuống.

Tiếp theo, hệ thống lại công bố phần thưởng cho Nghiệp Đoàn Chiến.

Hiển nhiến, quy mô của Nghiệp Đoàn Chiến sè lớn hơn Quân Đoàn Chiến rất nhiều. Các cuộc chiến diễn ra nảy lửa và cao trào hơn.

Chính vì thế phần thưởng chắc chắn cũng dày hơn nhiều, nhưng chắc hình thức cũng tương đồng với phần thưởng của Quán Đoàn Chiến.

Quả nhiên, khi công bố ra, quy tắc và phần thưởng đều khá tương đồng với Quân Đoàn Chiến.

Hạng ba: Thưởng ngẫu nhiên ba mươi món, 15 món do hệ thống phân phối, 15 món tự do, kinh nghiệm và tiền thưởng.

Hạng hai: Thưởng ngẫu nhiên 40 món, quy tắc chia giống trên.

Hạng nhất: Thưởng ngẫu nhiên 50 món, quy tắc như trên. Đồng thời sè nhận được một phần nhiệm vụ nghiệp đoàn.

Nhiệm vụ nghiệp đoàn này lại khồng hề được thưởng cho Quân Đoàn hạng nhất. Khi mọi người còn đang bàn tán thì ảm thanh của hệ thống lại vang lên: Cho Nghiệp Đoàn và Quân Đoàn nhận thưởng 15 phút để chỉnh lý túi đồ. Nếu đến lúc nhận thưởng mà xảy ra vấn đề do hết Slot coi như mất phần thưởng!

Nhận được thông báo tất cả mọi người của các Nghiệp Đoàn và Quản Đoàn đều mau chóng làm theo.

Nhưng mà ở Thế Giới Song Song, cho dù vật phẩm có lớn thế nào, khi đặt trong túi thì nó sè chiếm một ồ, cho nên chỉ cần đảm bảo trong túi của mình còn dư một ồ là được, cũng chẳng có ai phải dọn sạch cả túi hết!

Tất nhiên cũng có mấy thanh niên cuồng dâm sinh hoang tưởng, mấy tên này ảo tưởng tất cả các phần thưởng sè bị hệ thống chuyển lỗi đến túi của mình nên bọn họ liền dốc hết đồ trong túi ra ngoài.

Thời gian 15 phút chắc là để mọi người giao lưu tay chân với nhau ha!

– Trước đó chưa từng nghe hệ thống sẽ phát thưởng dựa trên biểu hiện trong trận nha!”

Hữu Ca kinh ngạc.

– Khồng biết sè căn cứ theo cái gì đáy, tích điểm hả?

Chiến Vồ Thương nói, hắn đố kỵ nhìn về phía Cố Phi.

– Trên lý thuyết chắc sẽ không như vậy đâu!

-Chắc là sè căn cứ vào hiệu quả sinh ra trong các trận bat, kết hợp với đặc điểm nghề nghiệp rồi quy đồi ra thành một tiêu chuẩn thống nhất!

-Chứ nếu dựa vào tích điểm thì chắc chắn toàn Pháp Sư được rồi! Loại bat kiểu đoàn đội đồng đúc như vậy thì điểm chắc chắn toàn nằm trong tay Pháp sư.

Hữu Ca phân tích.

-Dù có nói như thế nào thì chắc chắn có một Slot của Thiên Lý!

Chiến Vô Thương nói.

-Chúng ta có tổng cộng sáu người mà lại được phát nám phần. Suy xem người nào không có thưởng mới hồi hộp!

Cố Phi nói rồi hắn đưa mắt nhìn về phía Hàn Gia Cồng Tử cà Hừu Ca.

Suy đoán thì tất nhiên là phải lựa từ hai người này. Dù sao thì Công Tử Tỉnh Anh Đoàn khi chiến đấu thì chủ yếu sử dụng lối đánh quấy rối và du kích, mà chiến thuật kiều này làm cho hai người kia không phát huy được nhiều.

Ngay cả sự chỉ huy của Hàn Gia Công Tử, việc Sưu tầm tình báo của Hừu Ca… Nhừng việc này thì chắc hệ thống chẳng đủ khôn để cho vào đâu ha!

Lúc này hai người đưa mắt nhìn nhau…

15 phút này thực sự quá dày vò! Công Tử Tinh Anh Đoàn còn hơi tốt, bởi vì phần thưởng đều có thể chia cho mọi người nên không cần xoắn xuýt.

Nhưng mấy thành viên của Nghiệp đoàn và Quân đoàn khác thì hoàn toàn khác biệt. Lúc này mồi người đều cầu trời khấn phật, thắp hương tế tổ các kiếu con đà điểu. Ai cũng cầu khẩn mình lọt vào mắt xanh của đại thần hệ thống.

Mặc dù có một số người biết rõ sự cống hiến của mình trong các trận chiến. Thế nhưng, dù sao cũng phải cho họ có quyền theo đuổi mơ ước của mình chứ!

Cuối cùng… 15 phút cũng trôi qua. Hệ thống tuyên bố phần thưởng một cách đồng loạt, nó khồng hề quản xem việc làm với hiệu suất cao như vầy thì mọi người có thấy rõ hay không.

Nhưng giống như đâ nói khi nãy, việc này sẽ tạo ra sự khích lệ, mê hoặc vô cùng lớn với những người không được thưởng. Mà hệ thống cũng bảo hộ quyền riêng tư, nó không hề công bố danh tính của nhừng người nhận được thưởng.

Trong quán rượu Tiểu Lôi, năm âm thanh thanh thúy vang lên. Những cao thủ cũng không thất tiết vào lúc này, bọn họ khồng vội vàng nhìn xem mình nhận được gì. Mà cả đám đều ngẩng đầu ngóng nhìn, quan sát biểu tình của tất cả mọi người.

Chiến Vô Thương vẫn duy trì vẻ mặt mờ mịt chờ mong. Điều này hiển nhiên đằ bán đứng hắn.

Năm người đồng loạt nở nụ cười trìu mến, cả đám chỉ vào người hắn:

-Hóa ra là anh!

-Hả?

Chiến Vô Thương bồng nhiên đứng dậy:

-Đâ phát thưởng rồi hả?

Năm người gật gù.

-Dm, sao tôi không có? Sao lại là tôi chứ?

Chiến Vô Thương gào lên.

Vua tình báo, vua thống kê, vua số liệu – Hữu Ca bắt đầu phân tích:

-Ái chà, nói một cách cồng đạo thì cậu không có giết nhiều người trong các trận chiến đúng không? Hơn nữa chắc còn tính đến một vài mặt khác, ví dụ như thời gian tham gia, số lần chết…

Chiến Vô Thương câm nín lắng nghe chứ khồng hề phản bác. Đúng là hắn khồng giết được bao nhiêu mạng, mà nói về số lần tử vong thì chắc hắn cũng đứng nhất trong hội.

-Khồng sao, cậu không được nhận lúc này thì năm món được chia tự do kia chắc chắn có một cái của cậu.

Hàn Gia Công Tử nói.

-Có phải tôi còn cơ hội nhận được 2 cái?

Chiến Vồ Thương nói.

Mọi người nhìn về phía hắn rồi bỏ lại một câu:

-Không biết xấu hổ.

-Đem ra xem là cái gì đi! Lúc này, cả đám mới bắt đầu bóc tem. Sau khi lấy ra mồi người đều tấm tắc.

-Lần này hệ thống nhân đạo quá rồi, còn được phát theo nghề nghiệp nữa!

Hữu Ca nói.

Hàn Gia Cồng Tử được một cây Pháp trượng của Mục sư: Thiên Sứ Giả Dối, trí lực +10, tinh thần +10, thể chất +10. Thuật Hồi Phục cường hóa 20%. Kỹ năng: Sinh Mệnh Giả Tưởng, trong nháy mắt bổ sung full máu cho mục tiêu. Có thể kéo dài 30 giây, sau 30 giây hiệu ứng kỹ năng sẽ biến mất, cooldown 2 phút.

Cả đám đưa mắt nhìn pháp trượng, Hữu Ca lập tức đưa ra ý kiến:

-Kỹ nàng này, rất âm hiểm đó…

-Nhìn tôi nè!

Nói xong Hữu Ca lấy phần thưởng của hắn ra: Bạc Mộ* Kiếm, lực lượng +10, nhanh nhẹn +10, thể chất +10, cường hóa công kích 35%, 10% xuất hiện hiệu quả suy yếu.

Bạc Mộ*: Hoàng hôn.

– Cái này… Nhìn cây kiếm này, mọi người đều đưa mắt về phía Hữu Ca:

-Anh chuyển chức thành Hắc Ám Kỵ Sĩ rồi?

Hữu Ca gật đầu:

-Kỹ nàng cao cấp của Thánh Kỵ Sĩ thiên về chiến trận, tôi nghĩ Quân Đoàn của mình không cần loại kỹ năng đó phải không?

-Muốn chơi cái gì thì chơi, chú ý quá làm gì!

Hàn Gia Công Tử thản nhiên nói.

-Ha ha… Nhìn mọi người đánh đánh giết giết nến đồi lúc cũng muốn nhào lên góp vui!

Hữu Ca cười.

-Cuối cùng thì Hữu Ca cũng được giác ngộ!

Cố Phi rất vui mừng, lúc trước hắn vẫn không biết niềm vui khi chơi game của tên này là ở chồ nào.

Hữu Ca cười cười, nhìn về phía Ngự Thiên Thần Minh:

-Ngự Thiên, cậu được cái gì?

Có vẻ phần thưởng này vẫn khồng khiến bạn trẻ Ngự Thiên Thần Minh quên đi sầu lo vì bỏ lỡ trận chung kết của Nghiệp đoàn chiến. Tren mặt hắn vẫn có chút mất tự nhiên, khi hắn móc trang bị ra từ túi thì trong phòng nhấp nhoáng hai vòng sáng.

Cả đám đều biến sắc:

-Chú cầm ra cái gì vậy?

Ngự Thiên Thần Minh lại càng hoảng sợ, lẽ nào khi nãy hắn vẫn quan sát chưa kỹ, đây là một món thần vật? Nghĩ vậy, hắn cố mở mắt muốn nhìn kỹ thì Kiếm Quỷ ở bên cạnh hắn lên tiếng:

– Khồng có việc gì, là tôi và Vô Thương thăng cấp.

-Hả? À, kinh nghiệm với tiền thưởng cũng được phát rồi?

Cả đám vừa nói vừa kiểm tra kinh nghiệm và túi tiền, họ phát hiện nó đa tăng không ít. Kiếm Quỷ và Chiến vỏ Thương có kinh nghiệm nhiều hơn nến khi được thưởng liền lập tức thảng cấp nhảy lên level 41.

Điều này cũng không có gì quá bất ngờ, vì vậy mọi người lại bắt đầu tập trung vào món đồ Ngự Thiến Thần Minh để trên bàn. Nó cũng là một món vũ khí, Phù Sinh* Chi Sát: Nhanh nhẹn +10, lực lượng +10, tầm bắn +5, cường hóa công kích 35%, 10% xuất hiện xuyên giáp.

Phù Sinh*: Kiếp Phù Du

-Cái này…

Hữu Ca trầm mặc một lúc rồi nói:

-So với vũ khí cậu đang dùng cũng một chín một mười, khó để xác định cái nào tốt hơn lắm!

-Ừ!

Ngự Thiên Thần Minh gật đầu, mặt hắn do dự. Hiển nhiên hắn rất phân vân để lựa chọn. Vũ khí Bắn Tỉa của hắn nhanh nhẹn +20,

Tầm bắn +10, xác suất trí mạng +15%, trí mạng +15%, cường hóa ngắm bắn +30%.

Nếu như là công kích bình thường thì có cường hóa cồng kích 35% của Phù Sinh Chi Sát sè có rất nhiều lợi thế. Thế nhưng Bắn Tỉa lại có cường hóa kỹ nâng ngắm bắn, vì vậy khi sử dụng ngắm bắn để cồng kích thì sẽ mạnh hơn nhiều.

-Dùng cả hai đi, không có trang bị nào hoàn mỹ đâu! Hữu Ca thấy Ngự Thiến Thần Minh cứ đưa mắt nhìn hai món vũ khí thì đưa ra lời khuyến.

Bất đắc dĩ Ngự Thiên Thần Minh đành gật đầu một cái. Lúc này ánh mắt của mọi người lại hướng về phía Kiếm Quỷ.

-May là phần thưởng của tôi không phải là vũ khí!

Kiếm Quỷ cảm khái lấy trang bị ra. Dù sao thì hắn đâ có Trường Tru Đoản Thán là những trang bị vượt cấp.

Tuy hệ thống thưởng trang bị cũng đều là cấp 40 nhưng nếu nó là vũ khí thì quá lâng phí với Kiếm Quỷ rồi.

Kiếm Quỷ đặt lên trên bàn một khúc vải. Tất nhiên cái này hoàn toàn khác so với vải che mặt cùi bắp của Cố Phi, đầy là trang bị có thuộc tính!

Khăn Che Mặt Thích Khách: Nhanh nhẹn +10, lực lượng +10, cường hóa phòng ngự +19%, cường hóa Tiềm Hành +20%.

-Tên mộc mạc thật!

Cả đám cảm thán.

-Cường hóa Tiềm Hành? Tiềm Hành còn có thể cường hóa hả?

Ngự Thiến Thần Minh nói thầm.

-Hiện nay mọi người vln chưa tìm ra trang bị và kỹ năng phản Tiềm Hành nên ai cũng nghĩ rằng không cần có cường hóa Tiềm Hành!

Kiếm Quỷ nhìn Cố Phi.

Tuy rằng cái phản Tiềm Hành của Cố Phi không phải dựa vào trang bị hay kỹ năng, nhưng Kiếm Quỷ vẫn muốn biết 20% cộng thêm này có hiệu quả với Cố Phi hay không.

Lúc này đà đến phiên Cố Phi show trang bị. Hắn mở tay ném một món lên bàn:

-Được món đồ chơi này!

Phần thưởng của Cố Phi là một chiếc nhẫn. Trấn Lôi Nhẫn: Xác suất xuất hiện công kích phụ hệ điện +12%, kháng pháp thuật hệ điện + 12%.

Trang bị khác loại thì tiêu chuẩn nhận định cũng sẽ khác nhau. Giống như vật phẩm trang sức thì thường khồng có nhiều thuộc tính cộng thêm như vũ khí. Mà cái Trấn Lôi Nhằn này tuy chỉ có hai dòng thuộc tính, nhưng nó lại là trang bị tím.

Hơn nữa, hệ thống định giá trang bị cũng khác với người chơi, nó không hề xét đến độ thông dụng của thuộc tính. Ví dụ như Trấn Lôi Nhẫn của Cố Phi, có thể nói đáy là một phần thưởng phù hợp với thắn phận Pháp sư Điện Hệ của hắn.

Nhưng nếu phân tích kỹ thì xác suất xuất hiện phụ pháp là một thuộc tính vô dụng với một Pháp sư bình thường. Ngoài ra còn có kháng hiệu ứng của Điện Hệ… Hiện nay Pháp sư chuyển chức đều chọn Thủy Hệ, cho nên trang bị công kích hay phòng ngự có liên quan đến Thủy Hệ đều có giá trị cao hơn Điện hệ rất nhiều. Nói cho cùng thì giá trị của thuộc tính kháng Điện Hệ cũng không cao lắm.

Nếu sở hữu các trị số có Ưu thế lớn nhưng nó lại là trang bị có những thuộc tính khồng được trọng dụng thì sè được người chơi gọi là ngụy cực Phẩm.

Mà trong mắt hệ thống thì lại không có phân chia ngụy cực phẩm hay cực phẩm. Nó chi thấy trị số của hai dòng thuộc tính này rất cao nên sè xếp giá trị của chiếc nhẫn cao lên rồi đem thưởng cho Cố Phi.

Ở trong mắt hệ thống, có khi cái ngụy cực phẩm này còn có giá trị cao hơn nhiều so với phần thưởng của đám Kiếm Quỷ, Ngự Thiên Thần Minh. Mà cũng may Cố Phi lại cũng là một tên ngụy Pháp sư, chứ nếu là một Pháp sư khác chắc chắn hắn sẽ chửi đổng lên từ sớm rồi!

Nhưng nói như thế nào thì trong mắt hệ thống hay trong mắt người chơi thì trong năm trang bị được thưởng thì món của Hàn Gia Công Tử là xịn sò nhất.

Nhưng nếu nói trang bị được thưởng sè dựa trên thành tích của quá trình đấu đối kháng, thì ai cũng sè nghĩ Cố Phi mới là người nhận được món tốt nhất chứ sao lại là Hàn Gia Công Tử?

Tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu. Trầm mặc một lát, Hữu Ca chuyên về thống kê đã phát hiện vấn đề:

-Tồi biết rồi! Quá trình chúng ta đấu đối kháng thì chỉ có một mình Hàn Gia Công Tử là chuyên cần toàn bộ!

-Chuyên cần toàn bộ?

Chúng nhân ngẩn ra. Sau đó bọn họ lập tức phản ứng. Trận đầu tiên của đấu đối kháng, cổng Dịch Chuyển quá chen chúc mà đối phương cũng chỉ có một người nên đám người này đều lười biếng không đi. Cũng chỉ có Cố Phi và Hàn Gia Công Tử tham gia.

Mà về sau, Cố Phi bị đám người Vân Trung Mục Địch rủ rê chơi trò chém trâm người nên cùng bỏ lờ một trận. Cứ như vậy mà tính thì chỉ có đúng một mình Hàn Gia Công Tử tham gia đầy đủ mười trận đấu đối kháng của Quân Đoàn Chiến.

Cũng giống như việc bỏ bê công việc là một sai lầm rất lớn. Nền hiển nhiên hệ thống cùng sẽ nghiêm nghị xử phạt những người thiếu trách nhiệm. Mà Hàn Gia Cồng Tử tuy khồng lập đại công nhưng lại được hệ thống đại thần nhìn nhện là một đồng chí có nhân phẩm, trách nhiệm tốt, xứng đáng làm gương cho nhừng người khác.

Chính vì thế mà hắn công ít mà lại được hít của thơm, được hệ thống thưởng cho phần thưởng xịn nhất.

-Ha ha, tốt, thật sự là quá tốt!

Hàn Gia Công Tử nói.

Nhừng người khác cũng cám nín, bọn họ chỉ có thể thầm than vận mệnh bất công, cuối cùng lại để cho tến tự kỷ này phần thưởng lớn nhất.

-Được rồi, được rồi, chúng ta đi coi phần thưởng tự do đi!

Chiến Vô Thương đã đỏ mắt, hắn nóng lòng muốn cầm phần thưởng của mình lắm rồi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!