Virtus's Reader
Cận Chiến Pháp Sư

Chương 295: CHƯƠNG 295: NHIỆM VỤ CHẠY MAU

Cố Phi ngồi trong quán rượu nghỉ ngơi, nhận được tin nhắn từ Hàn Gia Công Tử xong lập tức thông báo cho Tế Yêu Vũ một tiếng, hai người tự khởi động Huy chương Truy Phong, trực tiếp hoá thành luồng sáng biến mất trong quán rượu.

Những người chơi chú ý tới toạ độ của hai số hiệu vốn không nhúc nhích hồi lâu, vội vàng đánh tới quán rượu đã vồ hụt, lúc đổi mới lại, phát hiện toạ độ xa xôi cực kì, một vài kẻ có kinh nghiệm đều đã đoán ra được: “Moá, hai người này cũng có Huy chương Truy Phong.”

Hai người xuất hiện ở chỗ phát nhiệm vụ truy nã, trong phòng kì thực còn có vài người chơi, bất quá không tạo thành uy hiếp gì với hai đại cao thủ. Hai người nhanh chóng giao nhiệm vụ, nhận nhiệm vụ, Cố Phi còn lại 12 điểm PK, mà Tế Yêu Vũ chỉ còn có 6 điểm.

Rất nhiều người chơi đã không còn nhiệt tình như cũ với hai nhiệm vụ này nữa, cảm thấy thật lãng phí thời gian, thậm chí còn mong ngóng hai người họ mau tẩy hết điểm PK đi, hoặc cưỡng ép kết thúc nhiệm vụ này đi nhận cái khác.

Cố Phi và Tế Yêu Vũ mỗi bên tìm mục tiêu của bản thân, đám Hàn Gia Công Tử thì vẫn còn chờ đợi ở chỗ cũ.

“Hẳn là không còn chuyện gì nữa chứ?” Ngồi chồm hổm cả buổi, Hữu Ca vừa đứng dậy vừa đấm bóp hai chân đã hơi tê rần.

“Ừm…” Hàn Gia Công Tử đáp một tiếng không rõ, ánh mắt lại quan sát xung quanh bốn hướng, như là đang chờ người nào.

“Còn có thể có chuyện gì?” Mấy người khác nhìn thấy dáng vẻ này của anh ta, liền vội vàng hỏi.Hàn Gia Công Tử hếch cằm về một phương hướng ý chỉ, mấy người kia nhìn theo, chứng kiến

Vân Trung Mộ mang theo một đội nhân mã lớn vội vã xông về hướng này.

Không nói hai lời, trực tiếp vọt vào chỗ phát nhiệm vụ truy nã, trong phòng truyền ra vài tiếng mắng chửi không rõ, không lâu sau có một vài người chơi ôm đầu lao ra khỏi chỗ phát nhiệm vụ truy nã, trốn vào chốn rừng rú.

Sau đó Vân Trung Mộ mang theo những anh em của mình từ trỏng đi ra, ánh mắt uy nghiêm quét nhìn một vòng, chứng kiến một vài người chơi đứng ngơ ngác, lập tức chỉ tay quát: “Định làm gì?”

“Nhiệm… nhiệm vụ…” Các người chơi đều hơi sợ run. Không biết mình đã làm gì chọc tới đám khủng bố này.

“Nhiệm vụ quái gì, hôm nay không cho làm nhiệm vụ truy nã. Đi đi đi!” Vân Trung Mộ đuổi chạy hết thảy người chơi, ánh mắt vừa chuyển, bấy giờ mới nhìn thấy dưới chân tường đối diện có năm người đứng hoặc ngồi chồm hổm, vội bước nhanh tới.

“Thế nào, ngươi anh em Thiên Lý không sao chứ?” Vân Trung Mộ ân cần hỏi thăm.

“Không có việc gì, không có việc gì!” Hữu Ca đại biểu mọi người trả lời, “Sắp tẩy xong điểm PK rồi.”

Làm nhiệm vụ tẩy điểm PK, đương nhiên cũng có người thuộc Mười Hội Liên Minh. Có vài người còn từng đuổi theo Cố Phi. Dù sao số lượng biết mặt Cố Phi trong hơn bốn ngàn người chỉ là số ít.

Sau cùng mới có một thành viên Mười Hội Liên Minh biết mặt Cố Phi từng đánh chính diện với Cố Phi, thế mới biết kẻ chơi Super Mario gây xôn xao dư luận hoá ra là Thiên Lý Nhất Tuý, đem tình huống này nói cho Vân Trung Mộ, Vân Trung Mộ mới gấp rút kêu một đám anh em tới đây giúp.

Mười Hội Liên Minh quả nhiên là bá chủ một phương của thành Nguyệt Dạ, chỗ phát nhiệm vụ truy nã lập tức bị đám người đó chiếm lĩnh, người chơi muốn làm nhiệm vụ đều được thông báo một chút nữa rồi trở lại. Chút nữa là bao lâu? Khi nào Cố Phi tẩy xong điểm PK thì tuyên bố kết thúc thời gian ấy.

Cố Phi và Tế Yêu Vũ còn không biết chuyện, may mà lần này xử xong mục tiêu trở về trước là Cố Phi. Sau khi truyền tống về phòng khách thì thấy không có một bóng người, trong lòng tự nhiên rất rất kinh ngạc đấy. Tiếp tục nhận nhiệm vụ ra cửa, liền một đám người chen chúc đen thùi lùi đập vào mắt.

Trong lòng Cố Phi giật mình, nhiều kẻ chặn đường thế này, sao không có ai nhắc nhớ một câu, lẽ nào đám người kia cho rằng không có việc gì nên đã chạy đi đâu chơi mất?

Đang chuẩn bị giết người kiêm chạy trốn, một vài người đối mặt Cố Phi trong đám người đã hét lớn một câu: “Người anh em Thiên Lý đã về rồi!”

Mọi người quay đầu. Vân Trung Mộ lao ra trong đám đông, bắt hai tay Cố Phi mà thở dài: “Người anh em Thiên Lý, cậu khổ cực rồi.”

“Hả… không cực.” Cố Phi giật mình.

“Đám cháu trai ở thành Nguyệt Dạ bọn tôi rảnh rỗi liền thích đi tẩy PK tùm lum, tẩy cái gì mà tẩy? Cậu thấy tôi có điểm PK là chưa bao giờ tẩy này.” Vân Trung Mộ nói.

“Đúng vậy, đúng vậy.” Cố Phi hùa theo phụ hoạ hai câu. Đương nhiên đã hiểu đám người đông đúc này đến đây làm gì.

Dù sao cũng là có ý tốt, Cố Phi bày tỏ sự biết ơn, rồi tiện đà nói: “Lập tức tẩy xong, không cần phiền hà đến mọi người, tản đi thôi!”

“Còn bao nhiêu điểm PK?” Vân Trung Mộ hỏi.

“7 điểm!” Cố Phi còn chưa nói chuyện đâu, phía sau Vân Trung Mộ đã có người trả lời dùm. Người thuộc Mười Hội Liên Minh nhận Cố Phi cũng không phải con số ít.

“Vậy là còn hai lần nhiệm vụ đi! Chúng tôi coi chừng ở đây giúp cậu.” Vân Trung Mộ nói.

“Thực sự không cần phiền hà như thế.” Cố Phi nói.

“Mọi người là anh em mà, khách khí gì chứ?” Vân Trung Mộ không bỏ cuộc, Cố Phi cũng hết cách. Đang chuẩn bị nhắn cho Tế Yêu Vũ thông báo chuyện này, để tránh hiểu lầm. Liền nghe thấy tiếng cửa mở phía sau, Tế Yêu Vũ kêu sợ hãi: “Con bà nó, bị bao vây hà!”

Mọi tiếng động mọi âm thanh đều không tồn tại, hết thảy mọi người đều nhìn một luồng khí mơ hồ, thân hình đỏ rực lửa của Tế Yêu Vũ dần dần hiện ra, đã sớm vọt tới bên cạnh Vân Trung Mộ, chuỷ thủ trong tay cũng sắp gọt qua cổ Vân Trung Mộ rồi.

“Bạn anh à?” Tế Yêu Vũ nháy mắt mấy cái hỏi.

“Đúng vậy!” Cố Phi đập cánh tay Tế Yêu Vũ vẫn cầm chuỷ thủ kề sát cần cổ Vân Trung Mộ xuống, kéo cô ấy đi: “Tiếp tục nhiệm vụ đi thôi!”

Cần cổ Vân Trung Mộ vẫn còn vương luồng khí lạnh, nếu không phải Cố Phi kêu nhanh, sợ rằng hắn thật sự đã bị Tế Yêu Vũ xử đẹp. Cũng làm đạo tặc, hắn ngạc nhiên nghi ngờ không chắc chắn. Dưới trạng thái Tiềm Hành còn di chuyển nhanh như thế, đây là người nào chứ?

“Vị nữ hiệp này tên gọi là gì thế?” Vân Trung Mộ đã hỏi rồi.

“Tế Yêu Vũ.” Tế Yêu Vũ tự giới thiệu.

“À…” Mọi người kéo dài tiếng, đám giặc cỏ này cũng nghe qua chiến sĩ nhân dân tệ số một này, hiện tại là người đứng đầu Thế giới Song Song.

“Đi đây!” Cố Phi vừa chào hỏi với mọi người, vừa kéo Tế Yêu Vũ đi tiếp.

Lúc này Tế Yêu Vũ chỉ còn lại có mỗi 1 điểm giá trị PK thôi, sau nhiệm vụ này là đã tẩy hết; Cố Phi 7 điểm cũng chính là chuyện hai lần nhiệm vụ, dư luận xôn xao rốt cục có một dấu chấm tròn đặt vào.

Lại lần nữa cám ơn Vân Trung Mộ, Vân Trung Mộ mang theo đám anh em tản đi, Tế Yêu Vũ đi tìm các cô gái bên Trọng Sinh Tử Tinh rồi. Cố Phi nhìn theo hai người mới rời đi kia, phủi áo choàng pháp sư mình, xoay người lại chạy tới chỗ phát nhiệm vụ truy nã.“Sao còn đi nữa?” Năm người Công Tử tinh anh đoàn dưới chân tường sợ run nói.

“Nhiệm vụ chứ còn gì!” Cố Phi đáp.

“Không phải là đã tẩy sạch rồi à?” Năm người nói.

Cố Phi quay đầu nhìn, năm người cũng phản ứng kịp, nhiệm vụ truy nã đối với Cố Phi, là hạng mục chủ yếu khi hắn chơi game đấy.

“Xì!” Năm người giơ ngón giữa với hắn, hàng đứng sát chân tường này cũng tản đi.

Bây giờ bên nhà tù chỗ nhiệm vụ công hội của Tung Hoành Tứ Hải đã sớm kết thúc. Tụ tập một đám đông người chơi nâng cao tình thần đề phòng cực độ, đến cuối cùng căn bản không có chiến đấu. Sau khi Vô Thệ Chi Kiếm trả phí, thứ trong nhà tù cũng không phải hàng hoá gì, mà là một người.

Chuẩn xác mà nói là một NPC. Một NPC như thế này: đầu tóc rối bù, người mặc áo tù thô sơ, tay chân bị xích sắt khoá lại.

Mà nội dung nhiệm vụ này lúc bấy giờ cũng đã sáng tỏ hơn, nghe nói NPC nọ ở chủ thành nào đó làm chức vụ quan trọng, sau lại vì vấn đề tham nhũng bị tra ra, vì vậy chạy trốn, cuối cùng bất hạnh bị bắt tại thành Nguyệt Dạ, nhiệm vụ công hội của Tung Hoành Tứ Hải, chính là phải áp tải phần tử tham nhũng này tới chủ thành của hắn để thẩm vấn.

Đương nhiên, nội dung đó thì người Tung Hoành Tứ Hải biết đấy, các người chơi thuộc dong binh đoàn ngồi chờ ở trước cửa nhà tù hồi lâu, chuyện gì cũng không có làm, trong lòng rất khó chịu.

Vô Thệ Chi Kiếm cũng hối hận, sớm biết đơn giản như vậy, thế thì đã nhận người sớm cùng mọi người lên đường ngay rồi. Kết quả bày binh bố trận – vũ trang đầy mình ở cửa nhà tù này, lãng phí rất nhiều thời gian.

Hơn nữa thật nhiều người biết hôm nay sẽ không lên đường, đã không biết chạy tới nơi nào chơi rồi.

Rơi vào đường cùng, cũng chỉ có thể tiếp tục quyết định ngày mai mới lên đường.

Các người chơi thuộc dong binh đoàn tự tản, Vô Thệ Chi Kiếm lại cũng không biết xử trí NPC này như thế nào, chẳng lẽ lúc mình luyện cấp vẫn mang theo? Như vậy lúc offline thì sao, làm thế nào bây giờ?

Kết quả sau khi nghe ngóng hỏi dò NPC phát nhiệm vụ, muốn ngất xỉu.

Lúc mình luyện cấp dẫn theo là không thành vấn đề, nhưng lỡ may người nọ gặp phải chuyện xui xẻo ngoài dự liệu gì, chết, nhiệm vụ đương nhiên phán thất bại; như thế vẫn chưa tính gì, điều quan trọng hơn chính là, khi muốn logout, phải tạm thời gởi người nọ vào nhà tù.

Nhà tù là đơn vị của hệ thống, đương nhiên sẽ thu phí giữ người rồi, chính là số tiền mà Vô Thệ Chi Kiếm bỏ ra lúc lĩnh người đi kia. Cũng tức là, ngày hôm nay Vô Thệ Chi Kiếm lĩnh người ra chẳng được gì, tiền mất trắng.

Muốn logout đương nhiên phải trả người về, ngày mai trước khi lên đường lần nữa giao tiền lĩnh người.

Vô Thệ Chi Kiếm nổi giận đùng đùng nhét NPC vào nhà tù, cùng mấy anh em đi rồi.

Cố Phi bên này lại làm nhiệm vụ truy nã, làm thật vui vẻ. Người chơi bên thành Nguyệt Dạ có điểm PK không thấp, người chơi trên 5 điểm nguyên một chuỗi dài, bằng không Cố Phi và Tế Yêu Vũ không tẩy PK nhanh như thế.

Phần thưởng cho nhiệm vụ có điểm PK cao cũng phong phú hơn, thanh kinh nghiệm của Cố Phi tăng cao, ví tiền phồng lên, đánh lộn đã nghiện, chơi game thế này, không cần gì khác.

Bọn Kiếm Quỷ bên kia nhắn tin tới nói phát hiện một số nhiệm vụ mới mẻ mà thành Vân Đoan không có, hỏi hắn có muốn làm không, Cố Phi đều từ chối.

Quan trọng là cảm giác mới mẻ, nhiệm vụ ở thành Vân Đoan đều mới mẻ với Cố Phi hết cả đấy, nếu muốn làm đã sớm làm. Làm nhiệm vụ, vẫn là nhiệm vụ truy nã tốt!

Cố Phi nghĩ thế, vừa giải quyết hết mục tiêu lần này. Bấm Huy chương Truy Phong, theo đó bay về chỗ phát nhiệm vụ truy nã.

Lúc này Cố Phi học các người chơi thành Nguyệt Dạ đeo khăn che mặt lên, người chơi bận rộn trong nơi phát nhiệm vụ truy nã không hề biết rằng người trước mắt mình chính là đối tượng mà bọn họ vừa nãy truy đuổi túi bụi.

Đứng xếp hàng hồi lâu mới chen tới cửa chắn phát nhiệm vụ. Cố Phi thở dài, đây là điều duy nhất khiến hắn không thích ở nơi phát nhiệm vụ truy nã của thành Nguyệt Dạ: Quá nhiều người.

Nghĩ giao nhiệm vụ hoàn thành mới vừa rồi, xong chuẩn bị nhận cái mới, lại nghe được một tiếng “keng” từ thông báo hệ thống.

Tiếng “keng” này đã lâu, đây là “keng” khi có giải đặc biệt động viên khi hoàn thành nhiệm vụ đấy.

Chương 296: Phù Hộ Truy Phong

Sau một tiếng “keng”, là xuất hiện lý do rõ ràng vì sao đạt được phần thưởng lần này.

Hệ thống công bố: Người chơi Thiên Lý Nhất Túy trong lúc làm nhiệm vụ truy nã đã tiêu diệt tổng cộng 400 điểm PK.

Đây là một hạng mục cực giỏi đấy, rất vượt trội, chỉ có Cố Phi mới hoàn thành thành tựu này. Bởi vì thông báo của hệ thống đã đóng dấu ngoặc chuẩn xác rằng: Lúc tẩy điểm PK tương đương với xoá điểm PK sẽ không nằm trong con số được thống kê.

Nếu như không phải vì tẩy điểm PK, thế thì căn bản sẽ không có ai làm nhiệm vụ truy nã cả, cho dù cho dù ở thành Nguyệt Dạ cũng vậy thôi. 400 điểm PK, trừ Cố Phi rảnh rỗi dùng nhiệm vụ truy nã làm thú vui chơi game chủ yếu ra, còn ai có khả năng tích luỹ được nó?

Cuối cùng là tuyên bố phần thưởng: Phù Hộ Truy Phong.

Cố Phi có lý do để tin tưởng, ở trong nhiệm vụ truy nã giấu rất nhiều trang bị, đều sẽ kèm theo cái tên “Truy Phong” tục không thể chịu được. Nhưng tục thì tục, trang bị mới lấy được đương nhiên vẫn phải lấy ra xem thế nào.

Phù hộ này là một sợi dây chuyền.

Thuộc tính: Sinh mệnh +60, hạn mức sinh mệnh cao nhất + 35%…

Thuộc tính này, hoàn toàn tương đồng trên mặt số liệu với Đôi giày Truy Phong di chuyển +60, tốc độ di chuyển +35%, đủ chứng minh rõ chúng nó là sản phẩm thuộc một hệ.

Mà quan hệ giữa sinh mệnh và thêm điểm thuộc tính thể chất, hoàn toàn nhất trí trên mặt nguyên lý với quan hệ giữa di chuyển và thêm điểm nhanh nhẹn.

Sinh mệnh của pháp sư trời sinh hơi yếu, là 0.85. Lượng máu ban đầu 85, về sau mỗi lần thêm một điểm thể chất, máu tăng lên 0.85. Cố Phi hôm nay đã cấp 40, ngoại trừ khi thăng cấp tự động thêm 40 điểm ra thì không hề thêm một điểm thể chất nào cả, tất cả lượng máu mới 119, lúc có đeo “Huy chương Eddie”, thêm 6 điểm thể chất cộng vào, HP tổng cộng 124. Chữ số sau hàng đơn vị từ trước đến nay trong Thế Giới Song Song không hề biểu hiện ra, kết quả trong chiến đấu mất bao nhiêu, còn cần nhà lý luận số liệu game chuyên gia, , nhà số học, nhà khoa học như Hữu Ca đi nghiên cứu.

Bây giờ khi đeo lên Phù Hộ Truy Phong, lượng máu của Cố Phi cao nhất đạt tới 248. Trực tiếp tăng lên gấp đôi, dùng đầu gối nghĩ cũng biết Phù Hộ Truy Phong cũng giống Đôi Giày Truy Phong là đồ ngon không tầm thường.

Đáng tiếc Cố Phi lại không thấy món này có gì hay, làm một vai diễn từ trước đến nay còn chưa từng chân chính hi sinh trong game, Cố Phi chẳng coi trọng mấy vụ sinh mạng thiếu hụt. Nhưng mà thiếu thốn pháp lực khiến hắn thống khổ hết sức. Nếu thứ này là một món đồ tăng pháp lực thì tốt biết bao. Cố Phi ngắm dây chuyền trong tay, trong lòng thầm nghĩ.

Về phần lượng máu… trên cơ bản không có người nào có thể thương tổn được Cố Phi, máu nhiều hay ít, có ý nghĩa gì sao? Cố Phi nghĩ như vậy. Lại nhận một nhiệm vụ rồi tiếp tục ra cửa.

Màn đêm buông xuống thẳng đến khi Cố Phi logout, cũng không xảy ra chuyện gì nữa. Ngày kế Cố Phi login lại sớm hơn bình thường một chút, một là do nhiều tội phạm giá trị PK 4 đến 5 điểm của thành Nguyệt Dạ hấp dẫn hắn, hai là cố gắng online sớm xem chuyện của Mang Mang Mãng Mãng ra sao.

Login xong mở cột bạn bè… nhìn thấy đám Hoả Cầu, Anh Trủng Nguyệt Tử đều online hết, vội vã nhắn đi một tin, được báo ngay là họ vẫn mạnh khoẻ, không xảy ra chuyện. Hoả Cầu còn cố hết sức mời Cố Phi sang chỗ mình, công bố bọn họ phát hiện ba cô gái có dáng người cực kỳ nóng bỏng, hết sức có tình nghĩa anh em mời Cố Phi cùng thưởng thức. Cố Phi lau mồ hôi nói cảm ơn đồng thời từ chối thẳng.

Sau đó không có việc gì làm, tự nhiên là tiếp tục làm nhiệm vụ truy nã, làm vài cái xong đã sắp đến bảy giờ. Hàn Gia Công Tử gửi tin nhắn gọi về, lại tập hợp ở trước cửa nhà tù.

Ngày hôm nay tự nhiên không có bầu không khí căng thẳng như hôm qua rồi, tất cả mọi người lừ đừ không có tinh thần trừng mắt nhìn Vô Thệ Chi Kiếm trên bậc thang. Vô Thệ Chi Kiếm vốn còn định nói đôi câu trước, nhưng nhìn cảnh này nghĩ thôi bỏ, xoay người dứt khoát đi nói chuyện với NPC, muốn người. Lấy tốc độ nhanh như chớp không kịp bịt tai được mọi người dùng ánh mắt tán thưởng.

Mọi người bắt đầu tiếp tục lên đường, công việc kiểm kê nhân số từ lúc trước bảy giờ đã được Đảo Ảnh Niên Hoa cùng mỗi đoàn trưởng dong binh đoàn kiểm tra qua rồi. Thành Nguyệt Dạ quả nhiên là một thành đầy thị phi, chỉ dừng lại hai ngày ngắn ngủi, đã xảy ra không ít chuyện. Phần lớn là ẩu đả do cướp đoạt địa bàn luyện cấp của người khác, hơn nữa phát sinh tranh chấp đều là người chơi thuộc dong binh đoàn hết.

Bởi vì thành viên công hội Tung Hoành Tứ Hải trong khi làm nhiệm vụ không có biện pháp nhập cảnh tại chủ thành khác, nếu chết liền trở về thành Vân Đoan, cho nên các thành viên lãnh đạo như Vô Thệ Chi Kiếm yêu cầu người mình ra ngoài nhất định phải khiêm tốn, phải quên thân phận hội viên công hội đứng đầu thành Vân Đoan đi. Giờ mới thấy, hiệu quả khá hài lòng.

Không ít người chơi dong binh đoàn đánh nhau đầu rơi máu chảy, Tung Hoành Tứ Hải không hề tổn thất lấy một người, đám người Vô Thệ Chi Kiếm tự nhiên là cười thầm trong bụng.

Những người chơi thành Vân Đoan trong lúc luyện cấp bị bắt nạt, bấy giờ cảm thấy cùng chung số phận. Mở hội quở trách đám phần tử bạo lực của thành Nguyệt Dạ thế này thế kia. Nhung nhớ cuộc sống tươi đẹp ở thành Vân Đoan. Nói chung tóm gọn lại bằng một câu: Một phút đồng hồ cũng không muốn tiếp tục ở nơi này nữa rồi.

Con người luôn thích ganh đua so bì với nhau. Trong quá trình nói chuyện, đám người chơi này lại bắt đầu so xem người nào tổn thất lớn nhất ở thành Nguyệt Dạ. So một phen, kết quả dong binh đoàn ‘Đại Săn Giết’ của đám Anh Trủng Nguyệt Tử đoạt giải nhất rồi. Dong binh đoàn của họ 40 người, có 22 người hi sinh rớt cấp trong hai ngày này. Bất luận là tỉ lệ hay tổng nhân số đều là ‘nhân tài kiệt xuất’ đấy.

Anh Trủng Nguyệt Tử không riêng gì thô tục, mà cũng rất biết giả trang anh hùng. Lúc này treo vẻ mặt không cho là đúng: “Không có gì, chính là có chút xung đột với Mười Hội Liên Minh gì gì đó ở vùng này mà thôi.”

Mọi người rung động, nhưng mau chóng bắt đầu cười nhạo Anh Trủng Nguyệt Tử nói khoác lác.

Uy danh của Mười Hội Liên Minh tại thành Nguyệt Dạ, cho dù những người chơi này không tới thành Nguyệt Dạ cũng sớm nghe đến. Đây là đoàn thể có số lượng người chơi lớn nhất trong game tính tới thời điểm hiện tại. Tuy là mười công hội, kỳ thực lại tương đương với một công hội lớn có hơn 4000 người. Loại công hội đứng đầu có 750 người như Tung Hoành Tứ Hải của thành Vân Đoan, ở trước mặt người ta cũng chỉ có thể tự nhận mình nhỏ bé. Dong binh đoàn nhỏ 40 người của đám Anh Trủng Nguyệt Tử, xung đột với hơn 4000 người của người ta, bây giờ vẫn còn có thể bình yên vô sự rời khỏi thành Nguyệt Dạ, nói cho ai đều sẽ không tin hết.

“Xì, không tin thì thôi.” Anh Trủng Nguyệt Tử ngược lại cũng không ép buộc, vung tay tỏ vẻ không muốn giải thích.

Người chơi cười ầm lên tản đi, trọng tâm câu chuyện theo đó mà kết thúc. Dọc theo con đường lớn ngoài thành, đội ngũ dần dần tiến vào một thôn xóm nhỏ. Cố Phi kích động, nói với năm người đoàn tinh anh: “Nơi nay chính là thôn Dạ Quang!! Nhiệm vụ của tôi chính là hoàn thành ở đây đó.” (Dạ Quang: Ánh đêm)

“Ồ, đây chính là cái thôn mà cậu nói có phân nửa thôn dân là người sói?” Hữu Ca vội vã móc cuốn vở nhỏ ra, muốn tiến hành bù đắp tình báo thực địa.

“Đúng vậy, đúng vậy!” Cố Phi kéo Hữu Ca qua sát bên hông đội ngũ, chỉ vào NPC ven đường, muốn chỉ vài người sói cho Hữu Ca xem. Lúc trước đây Cố Phi mang nhiệm vụ tới thôn Dạ Quang, thôn dân bình thường và thôn dân là người sói có thái độ đối xử với hắn khác biệt. Cho đến hôm nay, trong đầu hắn vẫn còn nhớ rõ bề ngoài hình người của mấy người sói. Nhưng hiện giờ đi đến từng chỗ, lại không có tìm được thôn dân người sói trong trí nhớ của hắn. Hữu Ca vừa cầm cuốn vở và bút chuẩn bị ghi chép, Cố Phi lại ậm ậm ừ ừ hồi lâu không nói lời nào, Hữu Ca ngẩng đầu khó hiểu nhìn hắn, đột nhiên có người “nè” một tiếng nhảy tới trước mặt hai người.

“Tiểu Vũ…” Cố Phi chào hỏi một tiếng.

Thoạt nhìn Lục Nguyệt Vũ cũng đang rất hưng phấn, nói với Cố Phi: “Lại tới thôn này rồi!”

“Đúng thế!” Cố Phi đáp lời, ánh mắt tiếp tục tìm khắp tứ phía.

“Còn nhớ rõ bí mật trong thôn này không?” Lục Nguyệt Vũ thần thần bí bí nói.

“Bí mật gì?” Cố Phi ngẩn ra.

Lục Nguyệt Vũ tiến sát bên tai hắn nhỏ giọng nói: “Có người sói đó!”

Cố Phi dở khóc dở cười, hắn phát hiện mình lại rơi vào bẫy do trí thông minh của Lục Nguyệt Vũ. Từ góc độ nào đó mà xem, Lục Nguyệt Vũ cùng Hàn Gia Công Tử đáng sợ giống nhau. Bởi vì tư duy của một người thì sâu xa vô cùng, còn tư duy người kia đơn giản hết sức. Hắn không phải người của cảnh giới đó nên chưa chắc có thể nắm bắt được suy nghĩ của họ. Cố Phi cảm thấy, khoảng cách giữa hắn và Hàn Gia Công Tử coi như còn gần chút, khoảng cách tới Lục Nguyệt Vũ, là rất xa xôi, rất xa xôi đấy.

“Sao thế, anh không nhớ hả?” Lục Nguyệt Vũ lại lấy trí tuệ của mình đánh giá Cố Phi rồi, nhìn thấy Cố Phi cả buổi không lên tiếng, liền hỏi.

“Nhớ chứ, nhớ chứ. Tôi không phải đang tìm một người sói đây sao?” Cố Phi nói.“Muốn tìm người sói, tìm tôi nè!” Lục Nguyệt Vũ vỗ ngực.

“Hả?” Cố Phi khó hiểu.

Tiếp đó Lục Nguyệt Vũ cũng móc ra một cuốn sổ ghi chép nhiệm vụ của mình, xem mục lục rồi mở ra trang ghi chép chi tiết về người sói của thôn Dạ Quang thành Nguyệt Dạ. (Xem chi tiết quay về Q2)

“Hừm, toạ độ xxxx, xxxx! Thôn dân Fenn, người sói.” Lục Nguyệt Vũ tự mình lẩm bẩm, vừa nhìn coi dưới chân, lệch khỏi quỹ đạo của đội ngũ mà đi về hướng toạ độ mới đọc.

Chưa được mấy bước Lục Nguyệt Vũ đã đứng ở trên toạ độ cô ấy ghi chép, nhưng nhìn xung quanh, đi vòng hai vòng, trong khu vực toạ độ này căn bản không có thôn dân.

“Ơ… sao lại thế này chứ?” Ánh mắt thuần khiết của Lục Nguyệt Vũ nhuốm đầy sự mờ mịt.

“Xem cái kế tiếp đi!” Cố Phi hiền lành chỉ chỉ cái kế tiếp trong quyển sổ ghi chép của cô ấy.

“Toạ độ xxxx, xxxx. Thôn dân Samy, người sói.” Lục Nguyệt Vũ vừa nhỏ giọng đọc, vừa bắt đầu đạp đoạ độ mà đi, kết quả lại tới một khu vực không người.

“Ơ ủa!” Lục Nguyệt Vũ không đợi Cố Phi nói chuyện, trực tiếp đi tới toạ độ kế tiếp. Lần này trong khu vực toạ độ có người đấy, nhưng không phải thôn dân người sói mà Lục Nguyệt Vũ ghi chép. Lục Nguyệt Vũ nói chuyện với NPC này năm lần, NPC kiên trì nói mình tên là Reed, mà không phải Quedy trên sổ Lục Nguyệt Vũ ghi chép.

“Mình… đều nhớ sai sao?” Lục Nguyệt Vũ gãi đầu.

Đối với một người thường xuyên lơ mơ hay sai sót mà nói, không có mấy tự tin với bản thân mình.

“Không phải đâu.” Cố Phi nói.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Hình như đám người sói đều biến mất.” Cố Phi nói.

“Người sói đều biết mất rồi?” Hữu Ca vẫn theo hai người này lập lại.

Chương 297: Người sói, người sói anh đang ở đâu

Người sói đều biến mất rồi?

Bây giờ rõ là ban ngày, thôn dân người sói chỉ có thể như thôn dân bình thường khác đứng bên đường tô đậm bầu không khí cho trò chơi. Mấy người ban đầu Cố Phi muốn chỉ cho Hữu Ca xem, nhưng hắn chỉ cho rằng mấy tên người sói mình ấn tượng hôm nay không tại chỗ, nhưng lúc này người mà Lục Nguyệt Vũ ghi lại cũng không thấy đâu. Đi liên tiếp ba chỗ cũng không thấy, Cố Phi cố nghĩ lại, cảm thấy thôn dân trên đường hôm nay quả thật ít đi.

“Sang bên này!” Cố Phi dẫn đường phía trước, Lục Nguyệt Vũ và Hữu Ca theo sát phía sau, đi tới trước cửa chính gian nhà nào đó trong thôn.

Lục Nguyệt Vũ cúi đầu xem sổ nhỏ của mình, tuyên bố: “Wilth, người sói!”

Cố Phi gật đầu, mặc dù hắn không biết người nọ tên là gì, nhưng ở đây chính là nơi người sói cao lớn đã cho hắn kiếm Ám Dạ Lưu Quang, có lẽ là thủ lĩnh của đám người sói trong thôn này. Suy nghĩ, Cố Phi đã tự tay đẩy cửa phòng ra.

“Hey, phải gõ cửa chứ, không lễ phép thì NPC tức giận không cho nhiệm vụ thì sao…” Lục Nguyệt Vũ giật thót, bất quá rất nhanh nhìn thấy trong phòng không có một bóng người.

“Đưa sổ nhỏ của cô cho tôi mượn xem.” Cố Phi nói với Lục Nguyệt Vũ.

Dựa trên cuốn sổ nhỏ của Lục Nguyệt Vũ, ba người lại xông vào ba nhà của người sói, kết quả đều không có một ai.

Hữu Ca đi loanh quanh trong nhà vài vòng, quẹt ngón tay thử trên mặt bàn rồi nói: “Còn chưa bám bụi, không giống như là đã rời khỏi rất lâu đâu.”

“Anh thật thông minh!” Lục Nguyệt Vũ khen Hữu Ca.

“Đi tìm chú thôn trưởng hỏi xem coi!” Lục Nguyệt Vũ khen Hữu Ca xong đưa ra đề nghị mới.

“Này, mọi người đều đã sắp đi xa, chúng ta cần tiếp tục ở đây hỏi thăm hành tung của người sói ư?” Hữu Ca nói.

“Anh thấy người sói biến mất, có thể liên quan đến nhiệm vụ của Tung Hoành Tứ Hải hay không?” Cố Phi nói.

“Có thể có quan hệ gì?” Hữu Ca nói, xong lại tự lẩm bẩm: “Chẳng lẽ người sói sẽ tới công kích chứ?! Thế quá khoa trương rồi, người sói là quái cấp 70 mà! Thôn này có bao nhiêu người sói thế?”

Lục Nguyệt Vũ lập tức cúi đầu dựa theo cuốn sổ mà đếm, một, hai, ba, bốn…

“Không cần đếm.” Cố Phi cắt đứt việc cổ làm, “Chúng ta đến chỗ thôn trưởng hỏi đi.”

Tìm đến thôn trưởng già của thôn Dạ Quang. Bất ngờ rằng thôn trưởng vẫn nhận ra Cố Phi, gọi Cố Phi là “dũng sĩ”. Cố Phi còn cho rằng nhiệm vụ của mình kết thúc, thì ở thôn Dạ Quang này sẽ giống như bao người chơi bình thường khác, không nghĩ tới vẫn còn có đãi ngộ đặc biệt này.

Loại chuyện này chỉ có mình Cố Phi ngạc nhiên, loại người như Lục Nguyệt Vũ làm nhiều nhiệm vụ đã thích ứng tình huống này rồi. Không thể làm lại nhiệm vụ cũ, sau khi hoàn thành, NPC sẽ đổi một thái độ khác biệt đối với bạn. Còn về phần giống như trước, vậy thì khẳng định là nhiệm vụ đã thất bại, bạn làm lại lần nữa đi…

“Thôn trưởng.” Cố Phi sau khi chào hỏi, liền chọn vài cái tên trên cuốn sổ nhỏ của Lục Nguyệt Vũ nói ra, hỏi tung tích của họ.

“À, ra là họ, ngày hôm nay trời đẹp, bọn họ đã đi săn.” Thôn trưởng trả lời.

“Đi săn, đi đâu săn cơ?” Cố Phi hỏi dồn.

“Trong rừng cây? Phương bắc của thôn? Hoặc là trên núi? Tôi cũng không thể biết rõ.” Thôn trưởng đáp.

“Bình thường họ cũng đi săn ư?” Cố Phi hỏi lại.

Thôn trưởng lắc đầu.

“Thấy chưa, rất không bình thường.” Cố Phi nói với Hữu Ca.

“Phương bắc của thôn, đó chính là phương hướng chúng ta đang đi tới.” Hữu Ca có chút rung động, “Mau đuổi theo mọi người, việc này quá nghiêm trọng, quái cấp 70 đó!”

“Gửi tin xấu đi!” Cố Phi vừa cùng ra ngoài vừa nói.

Ba người rời khỏi nhà thôn trưởng đi ra đường lớn tiến thẳng về hướng bắc, không lâu sau đã thấy đội ngũ dừng chân phía trước. Đại đa số người chơi đều nghi ngờ lung tung nghị luận ầm ĩ, không biết lại có chuyện gì xảy ra.

Ba nhân vật lớn của Tung Hoành Tứ Hải là Vô Thệ Chi Kiếm, Đảo Ảnh Niên Hoa, Phong Hành sớm đã ở đây chờ ba người tới rồi. Vừa thấy người đến, lập tức nghênh đón, chủ yếu đón Hữu Ca: “Hữu Ca, anh nói bên này có người sói, là thế nào?”

Hữu Ca truyền tin cho Hàn Gia Công Tử, sau đó Hàn Gia Công Tử lại đem tin tức nói cho Đảo Ảnh Niên Hoa trong kênh đội chung với đám đoàn trưởng. Tin tức khuếch tán, bây giờ mọi người đang nghị luận.

“Anh hỏi cậu ấy đi!” Hữu Ca đẩy Cố Phi tới.

Sắc mặt Đảo Ảnh Niên Hoa xụ xuống, hắn thật sự không muốn giao tiếp với Cố Phi; Phong Hành ở bên cạnh cũng có chút nhăn nhăn nhó nhó, không biết lấy thái độ nào đối đãi với Cố Phi, cuối cùng chỉ có thể là Vô Thệ Chi Kiếm cất lời: “Người anh em Thiên Lý, người sói mà các cậu nói, là chuyện gì?”

“Từ lâu trước kia tôi từng làm một nhiệm vụ ở gần đây.” Cố Phi nói, “Thôn Dạ Quang này, có phân nửa thôn dân là người sói đấy, bọn họ sinh hoạt chung với nhân loại, cũng không muốn bại lộ thân phận của mình. Thế nhưng lần này khi tới đây, tôi phát hiện những thôn dân là người sói nọ không thấy đâu hết cả. Vừa rồi chúng tôi đã đi dò hỏi, không phải biến mất quá lâu, chỉ mỗi hôm nay thôi. Thôn trưởng nói bọn họ đi săn rồi. Đây là chuyện chưa từng có. Nơi họ đi săn, có thể chính là phía bắc thôn này.”

“Ý của các cậu là, người sói có thể muốn công kích chúng ta?” Đảo Ảnh Niên Hoa làm quân sư quạt mo của Tung Hoành Tứ Hải, chung quy vẫn phải nói chuyện.

“Đoán là thế thôi.” Cố Phi nhận ra Đảo Ảnh Niên Hoa không có sắc mặt tốt với mình cực kì, trong bụng cũng thầm khinh bỉ người này bụng dạ hẹp hòi. Không phải thua một trận thi đấu thôi ư! Bao nhiêu người thua bởi Công Tử tinh anh đoàn, cũng không thấy có người nào giống gã cả. Cố Phi cho là như thế.

Ánh mắt Đảo Ảnh Niên Hoa rất thâm thúy nhìn về thôn Dạ Quang đã ở đằng sau bọn họ: “Thôn này không lớn, nếu như có một nửa dân là người sói, thì chừng trăm người. Tuy rằng người sói là quái cấp 70, nhưng mà, chúng ta đây có mấy ngàn người chơi lận, mười đánh một, không đến mức có nguy hiểm lớn lao gì đi?”

“Dựa vào nhiều người mài chết, quái khác có thể, e người sói không được.” Cố Phi nói.

“Hả?” Đảo Ảnh Niên Hoa liếc mắt nhìn hắn.

“Tốc độ của người sói rất nhanh, hơn nữa sẽ tự khôi phục.” Cố Phi nói.

Không cần phải nói quá tỉ mỉ, ở đây đều là cao thủ, hai điều đó có ý nghĩa thế nào mọi người chỉ nghe đã biết rõ. Tốc độ nhanh, tức người chơi chưa chắc đã có thể công kích được đối phương; mà tự khôi phục, ý nghĩa công kích không đủ cao, lại không có tính liên tục, vậy đồng nghĩa với chưa công kích tí nào.

Người sói đích thực là một vấn đề đáng giá coi trọng ở mức độ cao, đáng tiếc Đảo Ảnh Niên Hoa bên kia vừa mới nói chuyện bằng giọng điệu kì quái với Cố Phi, chốc lát cũng không tiện sửa thái độ lập tức, sau khi hừ lạnh một tiếng, Vô Thệ Chi Kiếm lại đứng ra diễn rồi: “Người anh em Thiên Lý, theo cậu thấy thì nên làm thế nào?”

“Ý của tôi? Tôi không có ý gì cả, tôi chỉ là nói cho các người biết phía trước có người sói thôi, làm sao thì các người quyết định đi!” Cố Phi nói.

Vô Thệ Chi Kiếm cười ha hả, vội vàng nói: “Cậu Thiên Lý đừng để ý thái độ của người anh em bên tôi mà, hắn đối với ai cũng như thế cả đấy.”

Cố Phi dở khóc dở cười: “Tôi không để bụng, đích thực tôi không có ý tưởng gì, chính là ngẫu nhiên phát hiện người sói biến đâu mất, cảm thấy có liên quan đến nhiệm vụ của các người, cho nên gọi lại thông báo, để các người chuẩn bị trước thôi.”

“Thế thôi?” Vô Thệ Chi Kiếm sợ run nói.“Còn có thể thế nào?” Cố Phi nhún vai.

“Khụ, cậu Thiên Lý cứ nghỉ ngơi đi, chúng tôi thương lượng chút.” Vô Thệ Chi Kiếm nói.

“Đi đi, đi đi!” Cố Phi xua tay, dáng vẻ cứ như hắn mới là lão đại, mà Vô Thệ Chi Kiếm chính là một đàn em.

Đội ngũ dừng lại bên đường nghỉ, tin tức khả năng phía trước có hơn trăm người sói cướp đường đã báo đến tai mỗi người. Mà đặc điểm tốc độ người sói nhanh, tự động khôi phục, nếu liều mạng có thể thông qua đấy, nhưng thương vong nhất định rất thê thảm, phải nghĩ ra cách xử lý thích đáng hơn. Đầu não của Tung Hoành Tứ Hải và mỗi đoàn trưởng của dong binh đoàn cùng nhau ngồi trên một mảnh đất trống trong rừng cây ven đường tiến hành hội nghị.

Ngoại trừ vấn đề người sói, còn có một tin vỉa hè lưu truyền trong đội ngũ nữa: “Biết gì chưa? Thiên Lý Nhất Túy nọ hoá ra xuất thân từ thành Nguyệt Dạ, trước đây thật lâu đã từng làm nhiệm vụ ở thôn Dạ Quang kia!”

“Ố ồ… thảo nào chém người không nháy mắt, thành Nguyệt Dạ đi ra mà!”

“Nghe nói ngày hôm qua lại bị người ta đuổi chém ở thành Nguyệt Dạ đó!”

“Há, ở đó đắc tội người ta, không sống được đi!”

“Chắc thế rồi…”

Hội nghị tiến hành đã mười lăm phút đồng hồ, còn chưa bàn bạc cho ra được một kết quả. Người chơi không phụ trách việc quản lý đã đứng ngồi không yên, cùng kêu lên ồn ào: “Các vị lão đại, phải bàn chuyện như thế thì tôi có thể về thành trước không, sau khi có biện pháp rồi, ngày mai lên đường chứ nhỉ?”

Đoàn trưởng dự họp nào đó nghe thấy giọng này, lập tức được gợi ý: “Ôi chao, đây đúng là một biện pháp đó! Chúng ta về thành trước, chờ khi người thôn này đều về, vậy đã nói rõ người sói đều ở trong thôn, rồi mình lại lên đường, như thế nào?”

“Sao anh không nói chúng ta trực tiếp đi vòng luôn đi?”

“Ai biết người sói ở đâu chứ? Đi vòng cỡ nào mới có thể chắc chắn tránh khỏi?”

“Đúng vậy, người sói đến cùng đang ở đâu?”

“Anh có thấy lỡ may người sói chỉ tuỳ tiện ra ngoài đi săn cho vui, mình thế này có phải thần hồn nát thần tính quá rồi không?”

Mọi người nói, ánh mắt đồng loạt chỉ về hướng Vô Thệ Chi Kiếm.

“Cái này…” Vô Thệ Chi Kiếm ậm ừ, nhìn sang Hàn Gia Công Tử: “Đoàn trưởng Hàn!” Hắn gọi Hàn Gia Công Tử như thế: “Tình báo về người sói, là đoàn tinh anh của các anh cung cấp đấy, anh xem có phải nên lại phiền các anh đi phụ trách thăm dò phía trước không, xác định vị trí và ý đồ của người sói?”

Khoé miệng Hàn Gia Công Tử co quắp, nói thăm dò vị trí người sói thì thôi, còn hỏi ý đồ của người sói, đây mẹ nó là một đám NPC chiến đấu đấy, chưa nghe qua có thể trao đổi cùng loại NPC này.

Bất quá Vô Thệ Chi Kiếm đã nói những lời ấy, Hàn Gia Công Tử thật cũng không lùi bước, gật đầu nói: “Tiền đặt cọc.”

Chương 298: Tai sói

Mọi người nghe lời Hàn Gia Công Tử vừa nói đều ngẩn ra, có mấy người đã hoảng sợ mở miệng hỏi: “Gì?”

“Không có gì, không có gì!” Vô Thệ Chi Kiếm đoạt trả lời trước rồi, “Mọi người dẫn mấy anh em của mình hoạt động xung quanh đây trước đi, chờ Công Tử tinh anh đoàn đi dò hỏi được gì rồi bàn tiếp!”

Hàn Gia Công Tử mỉm cười nhìn đoàn trưởng dong binh đoàn khác đứng dậy tản đi, Vô Thệ Chi Kiếm vội vã tiến đến trước mặt Hàn Gia Công Tử: “Chuyện tiền đặt cọc phải nói riêng chứ ông bạn.”

“Thật ngại quá mà, lỡ quên.” Hàn Gia Công Tử tiếp tục mỉm cười. Mỗi dong binh đoàn bàn bảng giá với Tung Hoành Tứ Hải không giống nhau, nhất là Công Tử tinh anh đoàn dưới sự đàm phán ác liệt của Hàn Gia Công Tử, ký kết một loạt điều ước vô cùng bất bình đẳng. Vô Thệ Chi Kiếm suy nghĩ Công Tử tinh anh đoàn toàn là cao thủ, hơn nữa nhân số chỉ có sáu người, mới miễn cưỡng đồng ý. Nhưng điều kiện này nếu bị bại lộ, hết thảy dong binh đoàn đều ăn theo, Tung Hoành Tứ Hải giàu cỡ mấy cũng ăn không tiêu, cho nên vừa rồi thời điểm Hàn Gia Công Tử nói tiền đặt cọc trước mặt mọi người khiến Vô Thệ Chi Kiếm sợ hãi.

Khoan hãy nói tới tiền đặt cọc này phải trả bao nhiêu, có không ít dong binh đoàn bình thường căn bản không có vụ đi sai làm một vài chuyện còn phải trả tiền. Cũng may mà đám người chơi này không quá chú ý, Vô Thệ Chi Kiếm nói ba xạo vài câu đã giải tán tất cả rồi.

Lưu lại một Hàn Gia Công Tử, hai bên rất nhanh định xong bảng giá. Ra khỏi rừng cây, Tung Hoành Tứ Hải cùng những dong binh đoàn khác đã đi lang thang khắp nơi như đi ngắm cảnh.

Chỉ có năm người đám Cố Phi, phát hiện Hàn Gia Công Tử không cùng đoàn trưởng dong binh khác cùng đi ra ngoài, đoán chừng không có chuyện tốt gì, nên vẫn đứng bên rìa rừng này.

Bấy giờ nhìn thấy hắn đi ra, ánh mắt thăm hỏi lập tức quăng tới.Hàn Gia Công Tử tỏ vẻ mình là lão đại, vung tay với năm đàn em.

Năm người tức giận, đồng loạt chuyển hướng nhìn sang nơi khác, coi như không biết người này.

“Qua đây, qua đây!” Hàn Gia Công Tử vẫy tay với năm người.

Năm người loạng choà loạng choạng mà xông tới.

“Không có chuyện cho các cậu.” Hàn Gia Công Tử nói với bốn người khác trừ Cố Phi ra.“Moá!” Bốn người chửi đổng lên.

“Cậu!” Hàn Gia Công Tử chỉ Cố Phi, “Đi tìm xem người sói đang ở đâu!”

“Tôi đi đâu tìm?” Cố Phi trợn mắt há hốc.

“Cậu chẳng phải đã nói phía bắc của thôn sao? Đi xem thử, nếu không có thì chúng ta tiếp tục lên đường.” Hàn Gia Công Tử nói.

Mọi người nghe xong đều để ý đến một điều, nhìn Hàn Gia Công Tử: “Bàn cả buổi mới cho ra cái ý dở tệ này hả?”

“Không bận gì liền có thể kiếm tiền, các cậu có thể làm được thế à.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Sao bảo tôi đi chứ?” Cố Phi hỏi.

“Chúng tôi không biết người sói chứ còn gì nữa! Ha ha ha…” Hàn Gia Công Tử đắc ý nhún vai.

“Phì!” Cố Phi hậm hực nhổ ngụm nước bọt xuống đất, xoay người chuẩn bị đi.

“Ài, tôi cùng cậu đi thôi!” Hữu Ca đột nhiên đuổi theo.

“Tình báo, tình báo!” Hữu Ca giải thích.

“Nhưng mà, lỡ may có sự cố gì, phải chạy trốn, Hữu Ca cậu làm sao giờ?” Cố Phi do dự.

“Không thành vấn đề. Cậu đi nói chuyện với người sói, tôi quan sát ở xa xa là được rồi.” Hữu Ca sớm đã tính xong.

Cố Phi cũng bất đắc dĩ, hai người cùng nhau lên đường, dọc theo đường cái đi thẳng về phía bắc.

Vô Thệ Chi Kiếm đem sứ mệnh này giao cho Công Tử tinh anh đoàn, đương nhiên vẫn chú ý cử động của sáu người, lúc này thấy chỉ có hai người lên đường, trong lòng rất bất mãn. Bởi vì tiền đặt cọc mới nãy là trả dựa trên sáu người trả mà. Mặc kệ là đoàn cao thủ, hay là dong binh đoàn rác rưởi nhất, trả tiền theo đầu người là một nhân tố rất quan trọng, điểm ấy không thể nghi ngờ. Rõ ràng chỉ phái hai người đi làm việc, lại thu phí theo sáu người, quá không công bình rồi.Trong bụng Vô Thệ Chi Kiếm không cam lòng, lập tức tiến đến bên chỗ Hàn Gia Công Tử: “Đoàn trưởng Hàn, bận làm gì đó?”

“Bành!” Hàn Gia Công Tử vừa lúc mở nút một bình rượu, doạ Vô Thệ Chi Kiếm giật mình, sau đó nói: “Yên tâm, nhiệm vụ anh giao phó, chúng ta nhất định hoàn thành.”

“Ừ. Tôi thấy rồi, cậu Thiên Lý và Hữu Ca, HAI NGƯỜI hình như đã xuất phát.” Vô Thệ Chi Kiếm nhấn mạnh gấp mười lần khi nói đến hai chữ “hai người”.

“Ừm, tôi phái hai người bọn họ đi dò đường phía trước, bốn người chúng tôi đi sau, chuẩn bị xem xung quanh thế nào. Đứng lên, đứng lên, đi mau!” Hàn Gia Công Tử đá chân ba người còn lại đang ngồi bên rìa rừng.

Nhìn dáng vẻ ngồi nhởn nhơ dưới đất của ba người họ, chỗ nào giống như chuẩn bị lên đường chứ. Nhưng Hàn Gia Công Tử ám chỉ một phen, ba người lập tức đứng dậy. Ngự Thiên Thần Minh còn hắng giọng một cái nói: “Hội trưởng Vô Thệ cứ yên tâm, có tôi ở đây, bọn họ tuyệt đối không dám lười biếng.” Ngự Thiên Thần Minh tỏ vẻ mình là thành viên của Tung Hoành Tứ Hải, đứng ở bên công hội đấy, nhưng tim cậu ta hướng về đâu, người mù cũng biết.

“Hội trưởng Vộ Thệ, chúng tôi chuẩn bị vào rừng từ bên này, sau đó vòng một vòng lớn. Vòng qua tới đầu bên kia, vậy thì phạm vi vài trăm mét sẽ được bọn tôi trinh sát hết một lần, không có vấn đề chứ?” Hàn Gia Công Tử nói.

Vô Thệ Chi Kiếm muốn nói cái gì, nhưng Hàn Gia Công Tử đã lại cướp lời: “Nếu như phát hiện tình huống đặc biệt gì khác, tôi sẽ đúng lúc báo cho anh, không cần phải thu lệ phí. Được rồi, chúng ta đi thôi.”Nói xong bốn người bỏ Vô Thệ Chi Kiếm tại chỗ, cùng nhau chui vào trong rừng “trinh sát” rồi.

Không nói tới Hàn Gia Công Tử dẫn ba người vào rừng làm sao chây lười dạo chơi, nhưng hai người Cố Phi và Hữu Ca rất nghiêm túc có trách nhiệm đi làm công thật. Đi dọc trên đường lớn vẫn luôn không ngừng quan sát xung quanh, Cố Phi vừa đi vừa nhờ Hữu Ca chỉ bảo: “Hữu Ca, người sói giờ đã không phải là thôn dân người sói trước lúc tôi làm nhiệm vụ rồi, đều hoá thân làm NPC chiến đấu hết đấy, anh thấy bọn họ có thể còn nhận ra tôi không?”

“Cái này, khó nói mà…” Hữu Ca do dự, “Lẽ ra những người sói này vẫn thuộc về hệ thống NPC nhiệm vụ, chắc vẫn còn quen cậu. Nhưng vấn đề là họ xuất hiện trong hai tình tiết nhiệm vụ khác nhau, có còn quen cậu trong nhiệm vụ hiện giờ không, tôi cũng không nói chuẩn được.”

NPC trong Thế Giới Song Song được chia thành hai loại.

Một loại là NPC chiến đấu, chính là đám tiểu quái đáng thương bị nhiều lần đánh bại trong khu luyện cấp bình thường. Những tiểu quái ấy có thể nói là robot chỉ biết đánh đấm chiến đấu, sẽ không tồn tại vấn đề trí năng có thể trao đổi với người hay không.

Trừ loại này ra, chính là NPC nhiệm vụ rồi. NPC có trí thông minh cao được công ty nói khoác thường chính là ở họ. Bọn họ sẽ thông qua phân biệt giọng nói, nét mặt, hành vi, vân vân của người chơi, tiến hành giao lưu giống hệt một nhân loại giao lưu cùng người chơi. Bất quá họ có thể giao lưu chỉ là nội dung đã được dự tính trước thôi. Vì dụ như bạn gặp đại một NPC nào trên đường liền hỏi “Tên mẹ của bạn là gì”, nếu nhiệm vụ hắn phát động thật sự có liên quan tới mẹ họ, biết đâu thật sẽ trả lời đấy; nhưng nếu như một NPC cô độc không có bối cảnh gia đình, loại vấn đề bạn hỏi thế này sẽ bị NPC coi như bạn không tồn tại.

Cho nên mới nói, cái gọi là trí thông minh, trên thực tế là chương trình đã được lập trình sẵn. Vì thế Hữu Ca mới có thể không chắc chắn đám thôn dân người sói này có quen Cố Phi trong hoàn cảnh nhiệm vụ khác không.

“Ồ, anh cũng không chắc à!” Cố Phi tiếc nuối, Hữu Ca đều không trả lời được, vậy thì không có ai có quyền nói rõ hơn rồi.

Đang nghĩ ngợi, một tiếng thông báo của hệ thống nhỏ nhẹ vang lên. Đây là thanh âm nhắc nhở bạn bè online hay offline thôi, bình thường sẽ không quá để ý. Bây giờ đi đường buồn chán, Cố Phi thuận tay kéo cột bạn bè ra nhìn xem, lập tức mừng rỡ.

Thực sự là đến lúc vừa cần đến cậu thì cậu tới liền, đồng chí Lôi Phong [1] ơi!

[1] Lôi Phong 雷鋒 (18/12/1940 – 15/08/1962) là một chiến sĩ của quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Sau cái chết của mình, Lôi Phong đã được hình tượng hóa thành một nhân vật vị tha và khiêm tốn, một người hết lòng với Đảng Cộng sản, chủ tịch Mao Trạch Đông và nhân dân Trung Quốc. Năm 1963, anh trở thành đề tài cho cuộc vận động mang tính tuyên truyền diễn ra trên toàn quốc có tên là “noi theo tấm gương đồng chí Lôi Phong”. Lôi Phong được miêu tả như một công dân kiểu mẫu và quần chúng nhân dân được cổ vũ học theo lòng vị tha, khiêm tốn, và hết đời hiến dâng của Lôi Phong. Sau khi Mao Trạch Đông qua đời, Lôi Phong vẫn là một biểu tượng văn hóa. Tên của anh đã đi vào lời ăn tiếng nói hằng ngày và hình ảnh của anh xuất hiện trên áo phong và quà lưu niệm.

Cố Phi vội vàng gửi tin nhắn cho người bạn cũ mới vừa online này: “Hey!”

“Cái gì?” Đối phương trả lời hình như mang đầy sự cảnh giác.

“Đã lâu không gặp rồi!” Cố Phi nói.

“Cậu lại có chuyện gì?” Cảnh giác của đối phương không giảm chút nào.

“Khụ, tôi hỏi cậu tí!” Cố Phi trực tiếp đi thẳng vào vấn đề luôn, “Tôi ở trong một nhiệm vụ nào đó, đã biết một đám NPC. Như vậy thì đám NPC này lúc đổi sang một nhiệm vụ khác, có còn quen tôi nữa không?”

“Đương nhiên có, NPC nhiệm vụ của bọn tôi là hoàn toàn bắt chước theo hình thức tương tác giữa người với người. Bọn họ giống như là một người sống thực thụ tồn tại trong trò chơi, sự kiện nhiệm vụ xảy ra bên cạnh họ, chỉ cần từng xảy ra, thì giống như một đoạn ký ức vậy. Đổi một nhiệm vụ khác liền mất trí nhớ, chuyện cười đó làm sao có thể phát sinh.”

“Vậy ư? Còn NPC nhiệm vụ tôi giết chết trong quá trình làm nhiệm vụ thì thế nào đây? Bọn họ còn có thể sống lại mà! Vậy họ có quen không hả?” Cố Phi nghĩ tới Adrian của thôn Dạ Quang, vừa rồi khi ra khỏi thôn đi ngang qua giáo đường và căn nhà lớn của Adrian, hắn nhìn thấy Adrian đang ở cửa bận rộn làm gì đó.

“Đương nhiên không quen cậu. Tuy rằng hắn thoạt nhìn có tên y chang với NPC trước đó, gánh lấy sứ mệnh đồng dạng, nhưng trên thực tế hắn đã là một người khác. Cùng công việc như vậy, nhưng đã qua đời một người, vì vậy có người mới tới, thế thân người cũ làm việc giống trước thôi.”

“À… như thế sao! Được rồi, đã hiểu.” Cố Phi nói.

“Cậu muốn biết cái gì?”

“Chính là những thứ mới hỏi đó, hiện tại biết rồi, cám ơn nha!” Cố Phi đóng cửa sổ tin nhắn lại.

“Vấn đề này rất phức tạp ư? Còn cần hỏi mình?” Hồng Trần Nhất Tiếu lẩm bẩm, “Lẽ nào mình lại không cẩn thận bán tình báo quan trọng gì cho cậu ta rồi?”

Hồng Trần Nhất Tiếu lần này đích thực có chút lo ngại, nói những lời kia không coi là đã cho Cố Phi chỉ dẫn bao nhiêu, chỉ là khẳng định để Cố Phi tin tưởng chắc hơn thôi. Chính hắn cũng đoán chừng trong trò chơi ắt hẳn thế, Hữu Ca cũng vậy. Chỉ là bởi thiếu tư liệu làm chứng cớ, cho nên không dám vững tin vào điều mình nghĩ. Hiện giờ có nhân viên thiết kế trả lời khẳng định, còn có gì đáng để nghi ngờ?

Cố Phi đã có kết luận, đám thôn dân người sói này quen mình, hơn nữa họ chắc chắn sẽ không có địch ý gì với mình. Dù gì mình chính là đại ân nhân của họ nha!

Nghĩ thế, Cố Phi đứng thẳng tắp, trực tiếp cao giọng hô lớn: “Wilth, ở chỗ nào, mau ra đây!””Cậu điên rồi!” Hữu Ca giật mình hoảng sợ.“Yên nào!” Cố Phi vỗ vai Hữu Ca.

Mới la lên thôi, sau một gốc cây cổ thụ đằng trước cách đây tương đối xa đã xuất hiện một bóng người. Tai sói, quả nhiên đúng như lời đồn.

Chương 299: Người sói bị uy hiếp

Tai sói đúng thật cực thính, cách xa mấy trăm mét cũng nghe được tiếng la của Cố Phi. Hơn nữa giọng sói cũng rất lớn, người sói to cao xuất hiện sau cây kia tru lên một tiếng. Phía trên đường chân trời tức thì lòe ra vô số bóng người, có đứng thẳng, có hình sói, lấy tốc độ thật nhanh vọt tới hướng Cố Phi và Hữu Ca.

Mặt của Hữu Ca đã sớm đã sớm trắng bệch, phát điên hỏi: “Này này, còn đứng yên nữa à?”

Cố Phi nhìn khí thế kia cũng có chút kinh hãi rồi, tình báo của Hồng Trần Nhất Tiếu không sai được, đám người sói thôn Dạ Quang tuyệt đối quen hắn đấy. Nhưng vấn đề là, quen và sẽ ra tay với hắn không hình như không có quan hệ nhân quả mà, hắn và Ngân Nguyệt cũng tính là quen kìa, nhưng mà nói Cố Phi đi chém Ngân Nguyệt thì nhất định là không chút do dự.

Mặc dù mình có ân với người sói, nhưng người sói có tính người không, chuyện này khó nói mà!Nghĩ thế Cố Phi lùi về một bước, vì vậy sắc mặt Hữu Ca càng khó coi rồi: “Hey, cậu là muốn trốn đó hả?”

Khoảng cách gần ngay trước mắt, Cố Phi chạy thục mạng cùng dịch chuyển tức thời may ra có thể thoát khỏi hiểm cảnh, nhưng Hữu Ca chắc chắn chỉ có một con đường chết. Cố Phi thấy mình không thể không nghĩa khí thế này, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục giữ bình tĩnh: “Đâu có, phải chết thì chết cùng nhau.”

Hữu Ca không nghĩ tới Cố Phi bĩnh tĩnh như thế cuối cùng lại nói ra vụ chết đi này, nhất thời mất hết can đảm.

Tốc độ tiến lên của người sói không có một đoàn đội người chơi nào có thể sánh bằng, chớp mắt đã hoàn tất vây quanh hai người. Cố Phi vẫn nhìn gã người sói to con từ xa vọt tới gần trước mặt. Nhưng có phải đầu lĩnh đám người sói – Wilth không, Cố Phi thật không rõ. Cố Phi biết Wilth thời điểm hình người, bây giờ người ta đều biến thành người sói hết rồi, trong mắt người bình thường là một đám sói, dáng vẻ bề ngoài không có gì khác nhau.

Người sói to con đó từng bước từng bước đi tới hướng Cố Phi, Cố Phi căng thẳng cầm chặt kiếm, mắt thấy nó vừa đi vừa biến hình thu nhỏ lại, chờ đến lúc đến trước người Cố Phi đã biến thành hình người, vẫn to con hơn Cố Phi như trước, quả nhiên gã là đầu lĩnh đám người sói – Wilth.

Cố Phi thở phào nhẹ nhõm. Nếu như người sói có địch ý, thì hình như không cần thiết trở về hình người. Mặc dù chỉ là NPC, loại suy đoán theo lẽ thường này vẫn cần dùng đến.

Quả nhiên, ánh mắt Wilth nhìn Cố Phi cũng không có chút địch ý nào, mà là hết sức thân thiện chào hỏi: “Dũng sĩ.”

“Các anh ở đây làm gì?” Cố Phi hỏi.

Câu hỏi này nhìn như lời hàn huyên bình thường giữa các người bạn gặp lại nhau. Nhưng khi nói chuyện cùng NPC chính là một câu mệnh lệnh quan trọng. Theo người chơi thống kê cách không trọn vẹn, nói chuyện với NPC để phát động nhiệm vụ, có hai câu nói thường dùng, câu đầu tiên trong đó chính là câu “bạn đang làm cái gì” này. Mà câu thứ hai tiếp theo cần dùng liền nhau chính là: “Bạn cần tôi làm những gì!”

Mục đích của người sói quả nhiên là muốn ngăn chặn nhiệm vụ của Tung Hoành Tứ Hải. Nhưng là do khó khăn bị bắp ép. Bọn người sói này hi vọng sinh hoạt đơn giản cùng chung với nhân loại, nhưng điểm ấy trở thành uy hiếp trí mạng của họ. Lúc này đây lại có người nắm giữ được chuyện ấy, vì vậy âm thầm bảo đám người sói ngăn đội ngũ áp giải. Nếu không thì sẽ công bố thân phận của họ cho mọi người.

Bọn người sói này mặc dù không hung tàn thành tính như người sói bình thường, nhưng trời sinh là người sói, khiến họ cũng sở hữu năng lực chiến đấu của người sói bình thường, nếu bạo phát sức mạnh ra chắc chắn không thể coi thường. Đáng thương thay có một uy hiếp lớn như thế, có tiềm chất bị người ta lợi dụng quá.

Cố Phi thở dài thổn thức, lập tức tung ra câu nói thứ hai phát động nhiệm vụ: “Tôi có thể giúp mọi người làm những gì?”

Wilth khờ khạo đáp: “Nếu như biết thân phận của người nọ, tất cả liền có thể dễ dàng giải quyết rồi.”

Người Wilth nói tới, đương nhiên là kẻ đe doạ bọn họ. Cố Phi nghi ngờ: “Các anh không nhìn thấy người đó?”

“Chúng tôi chỉ nhận được lá thư này.” Wilth đưa cho Cố Phi một tờ giấy.

Cố Phi tiếp nhận, phía trên viết rằng: Giải quyết Tod, bằng không thì mày và tộc nhân của mày sẽ gặp rắc rối. Vì sợ nói không đủ rõ, còn bổ sung thêm một hình vẽ nhỏ ở dưới, miêu tả tình cảnh một nhóm nhân loại đang săn một con sói. Người sói xung quanh có thể nhìn rõ ràng hình nhỏ trên thư trong tay Cố Phi, trên khuôn mặt mỗi người đều thể hiện sự sợ hãi.Cố Phi lại không có hứng thú gì với tác phẩm mỹ thuật này, rất khó hiểu lập lại: “Tod?”

Hữu Ca ở bên vội nhắc nhở: “Chính là kẻ tù tội mà Tung Hoành Tứ Hải áp giải.”

“Giết người bịt miệng nha!” Cố Phi cảm khái. Người ngoài không biết chuyện về Tod, nhưng Công Tử tinh anh đoàn có Ngự Thiên Thần Minh là thành viên Tung Hoành Tứ Hải. Lúc đưa Tod ra khỏi nhà tù, tất cả thành viên Tung Hoành Tứ Hải đều nhận được nội dung chuyện liên quan tới nhiệm vụ rõ rệt, Ngự Thiên Thần Minh cũng phát thanh lại cho mọi người trong kênh dong binh một lần, năm người đều biết Tod là phần tử tham nhũng.

Cố Phi quơ quơ tờ giấy, nói với Wilth: “Chuyện của các anh không cần gấp, tôi sẽ nghĩ biện pháp giúp các anh giải quyết đấy!”

Wilth nghe xong mừng rỡ: “Vậy thì tốt quá.”

Thời điểm lần trước hắn còn không có bao nhiêu tin tưởng với Cố Phi, nhưng hiển nhiên sau khi sự kiện ấy giải quyết đã để họ dựng lòng tin thẳng tắp lên trời và hết sức vững chãi vời Cố Phi rồi. Cố Phi chợt nghĩ tới, trang bị trâu bò như kiếm Ám Dạ Lưu Quang là phần thưởng nhiệm vụ lần trước người sói cho đấy, nếu mình xử sự kiện lần này xong, có được phần thưởng thần khí giống vậy hay không?

“À… cơ mà trong danh sách nhiệm vụ cũng không hiện gì cả.” Cố Phi nói.

“Nhiệm vụ ẩn?” Hữu Ca nói.

“Nhiệm vụ ẩn thế mà không công bố có nhiệm vụ luôn. Thế thì có phải đã phát động nó hay chưa cũng không biết rồi!” Cố Phi nói.

“Cho nên mới nói là nhiệm vụ ẩn mà!” Hữu Ca đáp.

“Hey, anh có phải nói thật không đấy?” Hai người một phen nói chuyện, đã làm người sói tạm yên lòng, để họ nghỉ ngơi một bên trước. Nhưng người sói cũng nói cho Cố Phi, họ sẽ nhìn chằm chằm hành động của Tod, nếu như rời khỏi phạm vi khống chế của bọn họ, thì họ sẽ mau chóng tấn công.

Tức có nghĩa là, Cố Phi và Hữu Ca từng ảo tưởng ngắn ngủi ra kế sách lừa người sói không nên ra tay, sau đó đội ngũ nghênh ngang rời đi là không thể nào thành công.

“Xem ra hệ thống cũng không có ngu như vậy há!” Hữu Ca cười ha hả.

Cố Phi gật đầu.

“Nhưng mà nhắc mới thấy, giờ mới giống như là một nhiệm vụ nha! Nếu đánh đánh giết giết thẳng một đường, quá nhàm chán, cũng không giống phong cách mà Thế giới Song Song tuyên truyền cái gọi là nhiều cách chơi.” Hữu Ca cảm khái.

“Ừm!”

“Tôi nghi ngờ quá! Đoạn đường núi bị gãy ở núi Ô Long kia, biết đâu cũng có cách giải quyết khác, ví dụ như tìm một NPC trong thành Vân Đoan hỗ trợ sửa cầu, chỉ là nhiệm vụ đoàn đội này không giống nhiệm vụ cá nhân có nhắc nhở từng bước một, cho nên tất cả mọi người không để mắt tới.” Hữu Ca nói.

“Vậy giờ giải quyết thế nào đây?” Cố Phi chìa tờ giấy nhỏ cho Hữu Ca.

“Trở về trước rồi bàn sau đi!” Hữu Ca đáp.

Hai người liền trở về nơi dừng chân của đội ngũ, gần ngàn người chơi tự do có đứng có nằm đầy đất, vài nhân vật nòng cốt của Tung Hoành Tứ Hải và những ai quan tâm nhiệm vụ của mình đều đứng bên Vô Thệ Chi Kiếm duỗi cổ trông mòn con mắt ở kia kìa! Chứng kiến Cố Phi và Hữu Ca trở về, sớm đã đứng đầu đội ngũ đón chờ.

Cố Phi đưa tờ giấy cho Vô Thệ Chi Kiếm xem, nói từ đầu đến cuối sự việc cho Vô Thệ Chi Kiếm.Đây là tố chất mà một dong binh phải có. Được chủ thuê nhờ ra ngoài làm việc, trở về đương nhiên phải thuyết minh đầu đuôi tình huống cho chủ thuê một phen. Đây không phải thái độ khi chơi game gì, mà là vấn đề làm người nên thế, Cố Phi vẫn rất phúc hậu về phương diện này.

“Ồ, là như thế à!” Vô Thệ cầm tờ giấy nhỏ nhìn nhiều lần, nói với Cố Phi: “Cậu Thiên Lý khổ cực rồi, cậu nghỉ ngơi trước đi, chúng tôi thương lượng xem giờ phải làm sao đã.”

“À…” Cố Phi không nói gì thêm, yên lặng lui ra.

Vì vậy Vô Thệ Chi Kiếm và hai nhân vật nòng cốt là Đảo Ảnh Niên Hoa, Phong Hành bên này tìm một góc bắt đầu tranh luận kịch liệt.

Khoan hãy đề cập tới việc giải quyết thế nào sự kiện này, tình báo Cố Phi đưa về có đáng giá tin tưởng hay không, dĩ nhiên trở thành tiêu điểm tranh luận đầu đề.

Cố Phi xác thực là một người lính đánh thuê quy củ phúc hậu đấy, chỉ tiếc là hắn phúc hậu cỡ mấy, thì người ta khó tránh khỏi lấy lòng kẻ hèn đi đo lòng quân tử. Ví như Đảo Ảnh Niên Hoa, có phiến diện cực lớn với Cố Phi, gã cảm thấy ở trong chuyện này khẳng định có mờ ám gì đó.

“Chỉ mỗi tờ giấy này? Nếu muốn, tôi vẽ cho cậu một trăm tấm.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.“Chữ viết đó không giống của anh ta.” Phong Hành nói.

“Sao cậu biết?” Hai người khác ngẩng đầu.

“Khụ… cái này… thì là…ừm…” Phong Hành úp úp mở mở.

Đảo Ảnh Niên Hoa cũng không có kiên trì truy hỏi việc ấy, lập tức cướp lời: “Không nói gì khác, gã đó nói gã quen với những người sói kia, cho nên người sói không làm khó gã, cũng chính là mấu chốt vấn đề. Mọi người hãy suy nghĩ thử đi, nơi này chính là địa bàn của thành Nguyệt Dạ, chúng ta là người chơi đến từ thành Vân Đoan, trên lý thuyết sẽ không có khả năng có người quen người sói ở nơi đây. Hệ thống sao lại có thể cho chúng ta một nhiệm vụ, mà vấn đề mấu chốt để giải quyết ở trên việc quen người sói? Nếu như không có ai quen người sói, hoặc nói thẳng ra thì, không có Thiên Lý Nhất Túy cùng đi, vậy nhiệm vụ của chúng ta không làm được? Nào có đạo lý như thế?”

“Ừm, chí lý.” Vô Thệ Chi Kiếm gật đầu.

“Vậy hắn bịa đặt mọi thứ là vì sao?” Phong Hành cầm lấy tờ giấy nhỏ quan sát nhiều lần, sau đó hỏi.

“Tôi còn không rõ, ai biết người này đang bày trò gì.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.

“Bày trò? Bày trò gì chứ? Đối phó chúng ta? Không đến mức đi? Chúng ta có thù với anh ta ư?” Vô Thệ Chi Kiếm kinh ngạc. Tuy trong lòng họ từng có dự định xử đẹp Thiên Lý Nhất Túy cùng dong binh đoàn của đám người đó một trận, nhưng đây cũng chỉ là dự định thôi, căn bản một chút cử chỉ biến nó thành hành động cũng không có. Công Tử tinh anh đoàn đáng lý ra cũng sẽ không có mang lòng thù hận gì với người thuê là Tung Hoành Tứ Hải bọn họ.

“Nói chung tôi cảm thấy không thể dễ dàng tin tưởng gã.” Đảo Ảnh Niên Hoa chốt.

“Vậy làm sao bây giờ?”

“Gã không phải đã nói người sói ở phía trước đấy ư? Chúng ta kéo thêm vài anh em nữa tự đi tiếp xúc với người sói xem sao.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.

Chương 300: Tìm kiếm kẻ ác thao túng đằng sau.

Thân làm nhân vật then chốt của Tung Hoành Tứ Hải, đương nhiên sẽ quan tâm nhiệm vụ hơn so với bất kì ai. Sau khi bàn bạc có kết quả, Đảo Ảnh Niên Hoa lập tức chọn vài thành viên có tốc độ vượt trội, cùng hắn nhanh chóng chạy ngay về phía trước xem sao.

Mấy người quả nhiên là hạng người sở hữu tốc độ ưu tú, đi cũng nhanh, mà trở về cũng mau. Chỉ là thời điểm đi là bốn người, về chỉ còn có hai người, gương mặt Đảo Ảnh Niên Hoa trắng bệch. Vô Thệ Chi Kiếm vội vã lên đón hỏi: “Chuyện ra sao rồi.”

“Đã nhìn thấy người sói rồi.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói, “Nhưng mà, bọn họ nói họ chỉ tin tưởng Thiên Lý Nhất Túy…”

Vô Thệ Chi Kiếm rớt cằm: “Thật sự có loại chuyện thế ư, làm sao có thể? Chẳng nhẽ lần này chúng ta đi làm nhiệm vụ không mời cậu ta, thì nhiệm vụ liền không làm được?”

Đảo Ảnh Niên Hoa không hé môi nói nửa lời, điều nghi vấn đó vốn là luận cứ cứng rắn mà hắn vừa phản bác Cố Phi.

“Thằng Tư và thằng Cáp đâu?” Vô Thệ Chi Kiếm hỏi, đi bốn mống, hai người còn lại mãi không nhìn thấy bóng dáng.

“Ngỏm rồi.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.

“Chuyện gì xảy ra?” Vô Thệ Chi Kiếm giật nảy mình.

“Vừa chạm mặt thì người sói liền tấn công chúng tôi, hai người họ chết ngay tại chỗ, còn may

tôi đúng lúc hô lên chúng tôi là tới giúp bọn họ. Người sói mới thả hai người chúng tôi về.” Lòng Đảo Ảnh Niên Hoa còn sợ hãi, người chơi cùng hắn trốn về bây giờ vẫn giữ ánh mắt đờ đẫn dại ra, toàn thân run nhè nhẹ, xem ra người sói mang lại kích thích cho hai người họ thật không nhỏ.

“Tôi đang nghĩ.” Đảo Ảnh Niên Hoa cuối cùng cũng nói chuyện chính, “Một người không phải thành viên công hội chúng ta trở thành then chốt của nhiệm vụ, điểm ấy vẫn không có khả năng như trước. Tình huống của Thiên Lý Nhất Túy chỉ là một phen trùng hợp, gã tình cờ làm qua nhiệm vụ liên quan với những người sói này mà thôi. Bản thân chúng ta nhất định cũng có biện pháp được người sói tin tưởng, chỉ cần tìm ra là được.”

“Hình như không cần làm việc dư thừa đó, chúng ta chỉ cần làm như lời Thiên Lý Nhất Túy đã nói, tìm ra kẻ uy hiếp người sói là giải quyết sạch, nhờ đó giành được sự tín nhiệm của người sói, tình huống nguy hiểm cũng sẽ theo đó giải trừ.” Phong Hành nói.

“Tôi chỉ sợ là, nhiệm vụ này Thiên Lý Nhất Túy phát động, chúng ta đi làm việc này, có phải sẽ thiếu manh mối hơn không?” Đảo Ảnh Niên Hoa nói, “Hoặc có thể, gã ta sẽ cố ý giấu giếm một vài đầu mối quan trọng, nhờ vào đó gã lại lừa chúng ta một khoản tiền.”

“Rất có thể đó!” Vô Thệ Chi Kiếm vung nắm đấm, hắn nghĩ tới nụ cười tươi rói loè loẹt trên gương mặt đội trưởng Công Tử tinh anh đoàn kia, từ khi bắt đầu mời đoàn của họ, vẫn luôn bị chặt đẹp cực hung ác.

“Vậy đến cùng thì giờ phải làm như thế nào đây?” Phong Hành hỏi.

Mọi người mờ mịt, dù là đã xác nhận phương án cần bắt được kẻ ác thao túng uy hiếp đằng sau, nhưng chuyện này bắt đầu làm từ đâu, thực làm người ta nhức đầu.

“Ngày hôm nay muốn lên đường tiếp, xem ra có chút khó.” Đảo Ảnh Niên Hoa thở dài.

Ớ dưới tình huống không tìm ra manh mối nếu muốn hỏi thăm ra tin tức về nhiệm vụ, chỉ có thể áp dụng phương pháp nguyên thuỷ duy nhất: Nói chuyện nhiều với NPC, nói đến khi NPC không nói ra thêm từ gì mới thôi. Tung Hoành Tứ Hải cuối cùng thì làm như thế, điều tất cả thành viên chạy về thôn Dạ Quang, một tổ ba đến năm người, vây quanh một thôn dân liều mạng nói chuyện.

Người chơi thuộc dong binh đoàn lúc này không muốn ở một chỗ, người có lòng tốt thì đi giúp, cũng có kẻ buồn chán chạy xung quanh nhìn xem có quái nào đánh được không. Trong nháy mắt, quanh thôn Dạ Quang đều là bóng dáng người chơi thành Vân Đoan hết.

Mà ba nhân vật trọng yếu bên Vô Thệ Chi Kiếm lúc này lại trở về thành Nguyệt Dạ, đi tới cao ốc dong binh thành Nguyệt Dạ. Bọn họ cho rằng nếu Thiên Lý Nhất Túy làm nhiệm vụ tiếp xúc với người sói thôn Dạ Quang, như vậy thì người chơi thành Nguyệt Dạ bên này từng tiếp xúc e là càng nhiều. So với việc để Thiên Lý Nhất Túy trở thành duy nhất, giúp Hàn Gia Công Tử có cơ hội lừa đảo nữa, không bằng tạm thời tìm một dong binh đoàn từ thành Nguyệt Dạ còn hơn.

Chỉ tiếc, Cố Phi hoàn thành nhiệm vụ chính là chuỗi nhiệm vụ cao cấp đấy. NPC trong nhiệm vụ chủ yếu là người sói cấp 70, cũng biết nhiệm vụ này cũng không thể kích phát ở giai đoạn trình độ người chơi hiện tại, kích phát cũng không có sức hoàn thành. Chuyện thôn Dạ Quang có phân nửa thôn dân là người sói, người chơi cả thành Nguyệt Dạ đều không biết chuyện. Đám Vô Thệ Chi Kiếm đi mời dong binh đoàn, từ đầu đến cuối không ai trả lời.

Mà người chơi hỏi thăm tứ phía ở trong thôn Dạ Quang, cũng không có thu hoạch gì. Các thôn dân kể lại chuyện có liên quan đến người sói, lại là tình tiết mà trước đây Cố Phi hoàn thành nhiệm vụ: Có một thôn dân bị người sói sát hại, sau đó có một dũng sĩ đi ngang qua tìm ra chân tướng, trợ giúp thôn dân thoát khỏi bóng ma liên quan đến người sói…

Tuy người chơi trực tiếp mở miệng nói thôn các người có một nửa là người sói, nhưng không có gây nên sóng gió gì trong đám thôn dân cả. Dù sao đây cũng là trò chơi, có thiết trí cứng nhắc từ hệ thống. Lời ấy nếu để cho Cố Phi từng làm nhiệm vụ liên quan nói ra, thì nhất định sẽ gây nên chấn động mãnh liệt. Nhưng những người chơi bình thường này, chỉ là nghe qua lời kể của Cố Phi, đi nói với những NPC này sẽ chỉ cảm thấy bạn đang nói bậy nói bạ.

“Chắc là không đúng cách, nhiệm vụ này Thiên Lý phát động đấy, có thể cần Thiên Lý đi hỏi thăm NPC mới có thể được cung cấp tin tức gì.” Kiếm Quỷ nói.

“Tôi đi thử xem?” Cố Phi tỏ thái độ.

“Đi cũng được, nhưng nếu thật hỏi ra đầu mối gì, đừng nóng vội giải quyết nó.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Quá xấu xa rồi.” Cố Phi lắc đầu đi, hắn đương nhiên hiểu ý Hàn Gia Công Tử. Nếu như nhiệm vụ này chỉ có để Cố Phi giải quyết, Vô Thệ Chi Kiếm chỉ có thể chảy máu túi tiền ròng ròng một phen.

Ra khỏi quán trọ nhỏ, Cố Phi đi thẳng đến nhà thôn trưởng thôn Dạ Quang. Với sự hiểu biết của hắn về thôn này, thôn dân sẽ nói “đi hỏi thôn trưởng đi”, cho nên có chuyện lớn gì muốn biết, hỏi ngài thôn trưởng là được.

Đáng tiếc là lời nhắc đó NPC sẽ không chỉ nói cho một mình Cố Phi. Người chơi lòng vòng trong thôn lâu như vậy, đều nghe qua lời nói “thôn trưởng biết đến càng nhiều” từ trong miệng thôn dân bình thường, bấy giờ tại phòng thôn trưởng ba tầng trong, ba tầng ngoài, bị người chơi vây chật như nêm cối, giống như người hâm mộ đến ra mắt, muốn tranh nhau nói hai câu với thần tượng – thôn trưởng của bọn hắn vậy.

Cần thiết hay không? Cố Phi há hốc mồm, mọi người có thể cử một người ra, nói chuyện với thôn trưởng là không phải đã xong rồi ư, có gì phải cướp chứ?

Cái này muốn trách thì trách Cố Phi thật không có lòng cầu tiến. Giống đám Công Tử tinh anh đoàn y chang, tất cả công hội và dong binh đoàn khi chia trang bị hay tiền hoặc bất kì chỗ tốt nào đều sẽ áp dụng chế độ điểm tích luỹ. Như lúc làm nhiệm vụ đoàn đội, là cơ hội quan trọng để lấy điểm tích luỹ đó, tất cả mọi người đều không muốn bỏ lỡ, cho nên mới cạnh tranh thế này.

Cố Phi bị ngăn ở phía ngoài đoàn người không vào được, chưa nói tới cái này, hì hai người chơi Tung Hoành Tứ Hải chợt thấy được Cố Phi đang kiễng chân ngoài cùng, chủ động đón tiếp: “Thật ngại quá, anh Thiên Lý này, hội trưởng chúng tôi phân phó, nhiệm vụ lần này anh đã rất ra sức rồi, không nhọc lòng anh phí tâm nữa.”

Cố Phi cũng không nói gì, chỉ “ừm” một tiếng xong liền lui xuống. Trong lòng cười thầm, vụ Hàn Gia Công Tử muốn móc ví người ta đã sớm nhìn thấu, giờ trực tiếp không cho tham gia rồi.

Đương nhiên, Tung Hoành Tứ Hải cũng không hạn chế được Cố Phi hành động, nhưng lời này có ẩn ý chính là: Lần này không có mời, nếu anh giúp một tay thì giúp, giúp cũng không trả tiền.

Có tiền hay không Cố Phi không để ý là bao, hắn chỉ là không chịu được phải ngồi yên. Bất quá bấy giờ nhà thôn trưởng náo nhiệt như thế, đến phiên hắn không biết phải chờ tới khi nào, Cố Phi thấy mà cụt hứng, xoay người đi ngay.Trở lại quán trọ, năm người kia đều rất giật mình: “Nhanh như vậy? Nghe ngóng được gì?”

“Không có gì cả.” Cố Phi nói, “Tung Hoành Tứ Hải nói không cần tôi nhúng tay.”

Mọi người nhìn về phía Hàn Gia Công Tử: “Cậu rốt cuộc bắt chẹt bao nhiêu tiền của người ta hả? Đề phòng giống như phòng cướp rồi, để phương án nhanh nhất ở chường dường đó cũng không cần, thà mình tự đi làm không công còn hơn.”

Hàn Gia Công Tử đã đang thầm tự nhủ rồi: “Nhiều cũng không nhiều lắm, xem ra là có chút thường xuyên. Nhưng mà cũng chớ trách tôi à, thật sự là vì chúng ta quá nổi trội mà.”

Lần tự luyến này của Hàn Gia Công Tử cuối cùng cũng mang mọi người theo. Vì vậy không có gây phản cảm gì, mọi người đều gật đầu: “Ừ, đúng thế, quá nổi bật.”

“Gã Vô Thệ Chi Kiếm kia, càng không muốn để chúng ta móc tiền từ gã, tôi càng muốn móc.” Hàn Gia Công Tử xoa tay.

“Móc đi móc đi.” Ngự Thiên Thần Minh xem mình được lợi, không chút do dự bán đứng ngài hội trưởng của mình.“Thiên Lý, cậu cảm thấy kẻ đứng sau vụ này có thể là ai?” Hàn Gia Công Tử hỏi.

“Làm sao tôi biết?” Cố Phi nói.

“Boss nhiệm vụ cuối cùng của cậu lần trước là ai?” Hàn Gia Công Tử hỏi tiếp.

“Adrian…” Cố Phi nói xong cũng ngây người, “Chẳng lẽ vẫn là ông ta?”

“Tình huống thế nào?” Mọi người hỏi.

“Hôm nay tôi cố ý nghe ngóng xem, Adrian phía trước đã bị tôi giết chết trong nhiệm vụ của tôi. Cho nên ông ấy bây giờ, tuy cũng gọi là Adrian, thân phận ở trong thôn giống như trước, nhưng kỳ thực đã được hệ thống đổi mới ra một NPC khác, nhưng là…” Cố Phi nhớ lại lời lẽ Hồng Trần Nhất Tiếu đã nói: “NPC mới ra, gánh vác sứ mệnh tương tự, thế thân người cũ làm công việc giống trước.”

“Có ý gì?” Những người khác có chút không rõ.

“Adrian trước là một nhân vật xấu, như vậy Adrian mới đương nhiên sẽ không chuyển ác thành thiện. Việc lợi dụng người sói, có thể chính là do hắn làm đấy.” Hàn Gia Công Tử phân tích.

Cố Phi gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như thế.”“Đi tìm ông ta thôi!” Ngự Thiên Thần Minh hưng phấn.

Sáu người cùng nhau đứng dậy, Hữu Ca tiến tới bên cạnh Cố Phi: “Cậu hỏi thăm từ đâu những điều đó?”

“Cái này, không tiện nói đâu…” Cố Phi đáp, liếc mắt tên Hồng Trần Nhất Tiếu trong thanh bạn bè. Bạn hiền, nhiệm vụ này nếu quả thật lại có manh mối trên người Adrian, thì cậu lại giúp tôi một phen rồi.

Chương 301: Hành vi cướp bóc

Cố Phi dẫn năm người theo, xe nhẹ chạy đường quen đi tới gần nhà Adrian. Khi tới gần sát liền thấy sân sau có một bóng hình quen thuộc đang bận rộn.

“Tiểu Vũ!” Cố Phi lớn tiếng gọi.

Lục Nguyệt Vũ quay đầu, nhìn thấy đám người Cố Phi, vung mạnh tay chào hỏi: “Tui ở đây.”Mấy người sáp đến, vây quanh cô gái này, “Đang làm gì thế?” mọi người hỏi.

Cố Phi đã thấy chân Lục Nguyệt Vũ đạp trên hầm che, cười nói: “Còn không bỏ cuộc à?”

Lục Nguyệt Vũ đạp cửa hầm hai chân: “Kỳ lạ, rõ ràng không có khoá, vì sao không mở ra?”

Vì vậy năm người kia cùng nhau ngồi xổm xuống nghiên cứu, Cố Phi đứng bên cười ha ha: “Trò chơi mà, hệ thống nói không mở ra, đương nhiên sẽ không mở được, cần lý do gì sao?” Lòng nghĩ thầm chỉ số IQ của năm người kia sao giảm xuống trình độ của Tiểu Vũ rồi.

Không ngờ Hữu Ca quay đầu, hết sức nghiêm túc liếc nhìn Cố Phi rồi nói: “Không phải, các chi tiết nhỏ lẻ trong trò chơi Thế giới Song Song làm rất tinh vi, nếu cửa không mở ra được, thì nhất định có nguyên do của nó.”

Nói xong năm người tiếp tục vùi đầu nghiên cứu.

“Có phải do khá nặng hay không?” Ngự Thiên Thần Minh kéo cửa hai cái rồi nói.

“Tôi thử xem.” Chiến Vô Thương tiến lên, Lục Nguyệt Vũ đứng bên hết sức mong đợi nhìn hắn. Cố Phi cạn lời, Lục Nguyệt Vũ là chiến sĩ thêm điểm sức mạnh hết đấy, loại cao thủ chiến sĩ có kinh nghiệm phong phú như Chiến Vô Thương, đương nhiên sẽ không thêm điểm cực đoan như thế. Cho nên chớ nhìn hình thể hắn cao lớn to con, nhưng có khi đấu lực tay còn chưa phải đối thủ của Lục Nguyệt Vũ, Lục Nguyệt Vũ còn kéo không ra, hắn thử có ích gì?

Quả nhiên, Chiến Vô Thương nghẹn cả buổi, cuối cùng ra kết luận: “Không phải do quá nặng, chỉ là kéo không có ra.”“Xì!” Cố Phi phát ra tiếng khinh bỉ.

Hữu Ca kiểm tra cẩn thận khe hở liên tiếp giữa nắp hầm và mặt đất một phen, cũng không phát hiện ra cái gì. Cuối cùng tự lầm bầm: “Có phải do bị làm ma pháp gì rồi, cho nên không cách nào mở ra chỉ với sức người, cần pháp thuật hoặc đạo cụ đặc biệt nào đó?”

“Adrian quả nhiên không phải người bình thường!” Mọi người chấn động, ánh mắt lấp lánh nhìn biệt thự của Adrian.“Adrian hiện tại không có ở nhà.” Lục Nguyệt Vũ đột nhiên nói chen vào.

“À!” Cố Phi nói, “Khó trách cô chạy tới sân sau lục lọi.”

“Hì hì, đã lâu không tới.” Lục Nguyệt Vũ cười nói.

“Cơ hội đây rồi!” Ngự Thiên Thần Minh vỗ đùi, “Adrian không ở nhà, chúng ta mau vào lục soát xem. Biết đâu đạo cụ quyển trục mở nắp hầm gì gì đó đang ở trỏng.”

“Tôi nói nè…” Cố Phi nói chuyện, “Chúng ta tới tìm Adrian, chứ đâu phải muốn mở nắp hầm ngầm này đâu?!”

Một già một trẻ còn hưng phấn giật mình vỗ ót: “Phải ha!” Sau đó trưng lên vẻ mặt nghiêm túc, trịnh trọng hỏi Lục Nguyệt Vũ: “Khụ, em biết Adrian đi đâu không?”

Lục Nguyệt Vũ lắc đầu, bất quá lời nói của Ngự Thiên Thần Minh vừa rồi chỉ dẫn cho cô ấy. Cô là muốn mở ra nắp hầm này mà! Lục Nguyệt Vũ đã nghĩ phá cửa vào lục đồ, lúc này Hàn Gia Công Tử cũng đã lên tiếng: “Tôi biết Adrian ở đâu.”

“Làm sao anh biết?”

“Ở đâu chứ?”

Mọi người nhìn hắn.

Hàn Gia Công Tử đạp nắp hầm một cước.

“Có ý gì?”

Vừa dứt lời, nắm hầm “két” một tiếng chợt vén lên. Mấy người kinh hãi vội vã nhường đường, tiếp đó, liền thấy một người tay giơ đèn đuốc, một tay chống mặt đất chui ra từ hầm ngầm.

Hàn Gia Công Tử trông mấy cao thủ trước mắt mìng: “Cửa không mở ra, lại không có khoá. Khả năng lớn nhất đương nhiên là bị khoá từ bên trong rồi…”

Các cao thủ xấu hổ cúi đầu, nhất là Hữu Ca, mới vừa rồi còn nói ma pháp khoá cửa gì, xem ra có lúc biết nhiều quá cũng không phải là chuyện tốt gì.

“Khụ! Người nọ là Adrian à?” Hữu Ca chỉ vào người mới chui ra và hỏi Cố Phi.

“Ừ. Bề ngoài không hề thay đổi.”

Adrian chui ra từ trong hầm vàng liền phát hiện bị một vòng người vây quanh, cũng phản ứng như tất cả người thường phải có, cất giọng the thé rống lên với mấy người: “Các người là ai, xông vào nhà tôi làm cái gì?”

Không ai để ý gã. Một người mấy mà thôi, ai sẽ để ý thái độ của gã chứ? Cũng chỉ có loại người cuồng nhiệm vụ như Lục Nguyệt Vũ mới cực kì để ý, đáng tiếc Lục Nguyệt Vũ đã không còn ở đây, cô ấy vừa mới đập cửa nhà Adrian vọt vào lục tung ở trỏng rồi. Nói thật thì, đây cũng là cách chơi tiêu chuẩn với trò chơi RPG. (role-playing game: Trò chơi nhập vai)

“Làm sao giờ? Hiện tại bắt gã sao?” Hữu Ca hỏi.

“Chắc không được đi?! Nếu giết gã như vậy, xong quay về nói cho người sói là đã diệt trừ? Được không đó?” Cố Phi nghi ngờ.

“Tôi cảm thấy không ổn, làm sao cũng phải đưa ra ít vật chứng chứ?” Kiếm Quỷ nói.

“Làm thế nào chứng minh người này chính là kẻ đằng sau muốn lợi dụng người sói đây?” Mọi người quan sát Adrian từ trên xuống dưới, Adrian vẫn còn tại chỗ gào thét: “các người là ai, tới đây làm gì”, trực tiếp bị sáu người bỏ xó.

“Còn nói nhảm gì nữa đấy? Nếu không thể nghĩ biện pháp chọc thủng thân phận thật của gã, có thể ra tay với hắn được à?” Hàn Gia Công Tử nói.

Sáu người vây quanh Adrian mà suy nghĩ, lúc này Lục Nguyệt Vũ chui ra từ ngôi nhà lớn đằng sau, ủ rũ: “Không có phát hiện thứ gì để mở hầm nào cả.”

Mấy người nhìn nhau một phen, đột nhiên cùng lúc phóng về nhà của Adrian. Adrian ở phía sau gào to: “Làm gì vậy, đám cướp kia!!!”

Đám cướp cứ thế lục soát cả toà nhà ngay trước mặt người trong cuộc – Adiran một lần. Đáng tiếc còn chưa phát hiện điều gì khả nghi, có thể công bố thân phận của Adrian, lại từ trong nhà ra ngoài, mỗi người đều ủ rũ giống hệt Lục Nguyệt Vũ.

“Đám cướp này!!” Adrian vẫn giận dữ chỉ tay mấy người họ, “Tôi sẽ đi tố cáo các người, tố cáo các người.” Sau đó Adrian liền lảo đảo chạy đi.

“Này… có phiền toái hay không?” Hữu Ca là người đâu tiên căng thẳng.

“Sẽ để NPC vệ binh sang đây?” Ngự Thiên Thần Minh là người thứ hai.

“Ai đã từng giao thủ với NPC vệ binh rồi?” Chiến Vô Thương hỏi, tiếp đó tất cả mọi người đều chuyển ánh mắt về phía Cố Phi. PK cuồng mà, rảnh rỗi lại có điểm giá trị PK lên tới 20, khi ấy sẽ bị vệ binh đuổi bắt.

Kết quả Cố Phi cũng lắc đầu: “Chỉ từng bị đuổi theo, không dám đánh thử.”

Mọi người hít một ngụm khí lạnh. Cố Phi còn không dám đánh thử, thực lực ắt hẳn rất đáng sợ.

“Rất lợi hại hả?” Ngự Thiên Thần Minh cao giọng hỏi.

“Không biết, thế nhưng, sẽ rất nhiều.” Cố Phi đáp.

Mấy người họ nhìn nhau, chu vi hoàn toàn yên tĩnh, đột nhiên truyền đến tiếng lật sách “loạt soạt”. Mấy người nhìn theo hướng âm thanh phát ra, Hàn Gia Công Tử mới đi ra từ trong nhà, trong tay cầm một cuốn sổ cũ, không ngừng lật.

“Gì đó?” Mấy người dòm tới.

“Sổ sách.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Có phát hiện gì?” Mọi người hỏi.

“Không có. Thế nhưng ở trên đây có chữ viết của Adrian.” Hàn Gia Công Tử nói với mấy người họ.

Mấy người phản ứng cực nhanh, cùng nhìn về phía Cố Phi: “Tờ giấy nhỏ kia đâu?”

“Đưa Vô Thệ Chi Kiếm rồi…” Cố Phi khổ não, hắn thực sự là một lính đánh thuê hợp cách.

“Nhưng mà giám định chữ viết, các cậu biết à?” Cố Phi hỏi.

“Dù biết cũng không tác dụng, loại khả năng bản thân người chơi có được này chắc sẽ không thể ảnh hưởng được tình tiết của trò chơi, nếu như đây là một manh mối, vậy khẳng định cần kỹ năng trong trò chơi xử lý nó, ví dụ như là thuật giám định chẳng hạn.” Hữu Ca nói.

“Thuật giám định? Thuật giám định có công năng giám định chữ viết ư?” Mọi người nghi ngờ.

“Tôi chỉ nêu ví dụ.” Hữu Ca nói.

“Thuật giám định của người chơi có thể không được, nhưng thuật giám định của NPC thì không chắc.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Có lý, có lý, nhưng vấn đề là, tờ giấy nhỏ kia hiện tại không có ở trên tay chúng ta…”

“Hỏi Vô Thệ Chi Kiếm lấy đi, giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ, hắn lại không cho mượn?” Chiến Vô Thương nói.

“Khà khà…” Hàn Gia Công Tử đột nhiên bật cười.

Mọi người chỉ cảm thấy tê cả da đầu, cùng nhau né nhìn nụ cười của hắn: “Anh lại nghĩ tới điều gì?”

“Tôi nghĩ ra cách làm Vô Thệ Chi Kiếm đưa tờ giấy cho chúng ta rồi.” Hàn Gia Công Tử cười.

“Không cần phải nói, chắc chắn vô cùng tàn ác.” Năm người lắc đầu liên tục.

Hàn Gia Công Tử không có nói cái gì nữa, chỉ là gửi cho Đảo Ảnh Niên Hoa bên kia một tin nhắn: “Chúng tôi phát hiện manh mối quan trọng.”

“Moá nó!!!” Tin tức này bị Đảo Ảnh Niên Hoa coi thành tin dữ, mang vẻ mặt đưa đám nói với Vô

Thệ Chi Kiếm: “Thật sự bị Công Tử tinh anh đoàn giành trước.”

“Đừng vội.” Vô Thệ Chi Kiếm vẫn còn rất bình tĩnh, “Đây là nhiệm vụ của chúng ta, quyền chủ động trong tay mình, dù hắn phát hiện manh mối, mình có tiếp nhận hay không còn chưa nhất định. Bây giờ nhiệm vụ mới bắt đầu thôi, bình tĩnh hỏi thăm hắn ta xem sao.”

Vì vậy Đảo Ảnh Niên Hoa chờ giây lát, khi bình tĩnh trở lại mới nhắn hỏi: “Ồ? Đầu mối gì?”

“Chúng tôi cần tờ giấy nhỏ.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Làm chi?” Đảo Ảnh Niên Hoa chậm rãi từ từ trả lời.

Kỳ thực một dong binh đoàn chính trực, nên ngay thẳng báo thứ mình mới phát hiện cho chủ thuê. Chỉ tiếc thói đời bấy giờ, các dong binh đoàn sẽ không còn làm như thế nữa, thậm chí chủ thuê cũng không yêu cầu dong binh phải thế, nên giao dịch vốn thuần khiết trở thành mang đầy mùi bạn lừa tôi gạt.

Hàn Gia Công Tử thường ngày luôn nhân cơ hội lừa đảo lại biểu hiện tố chất ngay thẳng của một lính đánh thuê, nói cho Đảo Ảnh Niên Hoa biết Adrian là đối tượng tình nghi chủ yếu, cầm tờ giấy nhỏ sang đây là có thể vạch trần sự thực gã là kẻ hèn hạ.

Đám Đảo Ảnh Niên Hoa nửa ngờ nửa tin, nhưng thử nghiệm không phải tốn tiền, nên vội vàng cầm tờ giấy chạy nhanh như chớp tới căn nhà lớn của Adrian trong thôn Dạ Quang.

“Nhưng mà Adrian bây giờ không có ở đây mà!” Nghe Hàn Gia Công Tử nói kế hoạch xong, những người khác khó hiểu.

“Chính là cần Adrian đi vắng!” Hàn Gia Công Tử cười.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!