Virtus's Reader
Cận Chiến Pháp Sư

Chương 310: CHƯƠNG 310: KẺ THÙ CỦA KẺ THÙ

Đám đàn em do Vân Trung Mộ dẫn đầu đang rất kinh ngạc với nhóm người nhảy ra từ trong các phòng ốc, thì bọn họ trên quảng trường đột nhiên biến thân, cũng khiến nhóm người đột nhiên từ các ngõ phố nhảy bất ngờ thật.

Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía lão đại nhà mình, vì vậy đám đàn em của Vân Trung Mộ thấy Vân Trung Mộ tiến lên trước hết, không ít người cũng đã nhanh chóng nhận ra: “Móa, Lam Dịch!”

Mà Lam Dịch bên này, nhìn gã đạo tặc Tật Hành kia xông về phía mình, cũng rống lên: “Đù, Vân Trung Mộ!”

Nhưng âm thanh lớn nhất ở trong sân lúc này, lại là Ngân Nguyệt, chỉ thấy gã vung thanh kiếm vàng óng của mình lên, vầng sáng của chiến trận “Vương Hiệu Lệnh” trải rộng ra, rống lớn một tiếng: “Các anh em, giết đi! ! !”

Hai bên nhanh chóng tiến tới giai đoạn đánh giáp lá cà.

Vân Trung Mộ và đàn em bên mình lại lần nữa lọt vào âm mưu của Ngân Nguyệt, tiếng giết chóc rung trời, thề phải xé nát toàn bộ đám trước mắt, để bọn chúng ăn trộm gà không được còn mất nắm thóc.

Mà Lam Dịch bên này, sau khi nghe được tiếng hô hào của Ngân Nguyệt, trong nháy mắt cũng bạo phát ra ý chí chiến đấu mạnh mẽ ùn ùn, mắt cũng xuất hiện tơ máu, chỉ huy đồng bạn phản công lại đám Vân Trung Mộ mãnh liệt.

Ngay khi song phương va chạm, quảng trường trung tâm bạo phát ra vô số luồng ánh sáng trắng. Đám Vân Trung Mộ có kinh nghiệm đoàn chiến phong phú, nhưng Lam Dịch xuất thân từ thành Nguyệt Dạ cũng chẳng kém là bao, còi súng khai mạc cuộc chiến vừa nổ thì nhanh chóng tập trung lực lượng trong khả năng để giết chết kẻ địch ngay nhiều nhất có thể, đây là một lối tư duy đoàn chiến mà người chơi thành Nguyệt Dạ đều hiểu sâu sắc.

Nhân số hợp lực xuất thủ, tính phối hợp nhất trí không chia rẽ, lựa chọn mục tiêu, vân vân, phản ánh ra kết quả cuối cùng là số lượng đối thủ giết chết ngay trong chớp nhoáng. Có thể nói, đây là một trận đấu hiệu suất, nguyên lý rất đơn giản, nhưng lúc vào đấu thật thì bản lĩnh chiến thuật rất ý nghĩa nhiều mặt. Hơn nữa loại chiến pháp chủ yếu tấn công này, yêu cầu với mục sư cực cao, mục sư cần phải có kỹ thuật chuẩn xác, mục sư phải rèn luyện chơi theo chiến thuật thường xuyên mới có thể tiếp viện đúng lúc cho phe mình. Trình độ mà sơ sài không chuẩn à, trong lối đánh này thì chỉ có nước làm vật bài trí cho đẹp, sẽ cảm thấy thành viên phe mình gặp phải công kích đều trong nháy mắt hóa thành ánh sáng trắng, căn bản không tìm được đối tượng mình có thể tiếp viện.

Mục sư ưu tú như trên không thấy nhiều. Trong trận của song phương có rất nhiều mục sư không biết làm sao, chẳng biết phải nên ra tay thế nào. Mục sư không nhúng tay được, tất nhiên tiêu hao càng nhanh hơn. Qua hai hiệp nhân số của đôi bên đã rớt thẳng xuống.

Lam Dịch là pháp sư, tất nhiên sẽ không xông lên chiến đấu ở tuyến đầu. Mặc dù Vân Trung Mộ nhào về phía hắn đấy, nhưng hắn đương nhiên không ngu tới mức tiến lên chơi trò hai đại tướng quân so đấu riêng quyết định thắng thua gì gì đó.

“Nhìn chằm chằm Ngân Nguyệt, có cơ hội lập tức công kích!”

Vân Trung Mộ không có hạ lệnh tấn công Ngân Nguyệt, bởi vì hắn đã sớm thấy Ngân Nguyệt đang xài kỹ năng Vương Hiệu Lệnh, ở trong đoàn chiến kiểu theo hiệu suất thế này, kẻ địch như thế là đối tượng nên tránh, tuyệt đối không nên chủ động đoạt công. Tuy lần này là tới vì Ngân Nguyệt đấy, nhưng bấy giờ đi tấn công Ngân Nguyệt, khả năng vô cùng lớn sẽ trở thành lý do khiến cả đội bị diệt. Đầu của Vân Trung Mộ vẫn còn rất tỉnh táo.

Nhưng hắn gào lên lời ấy xong, đối thủ của bọn họ rõ ràng giật mình sửng sốt. Lam Dịch thì càng nổi điên chạy ra từ trong hàng pháp sư đứng đằng sau, kêu to: “Ngừng cmn đánh đi, bọn tao cũng đến giết Ngân Nguyệt đó!!”

“Hả?” Vân Trung Mộ nghe vậy cũng ngẩn ra, sau đó nghĩ tới đám người Ngân Nguyệt xưa nay âm hiểm, không rõ đây có phải lại là trò bịp bợm gì hay không. Nhưng Lam Dịch xử lý cũng rất nhanh, lớn tiếng quát đồng bạn: “Đình chỉ công kích hết coi!”

Nhóm người của gã nhanh chóng lui khỏi chiến tuyến, ngừng công kích, Vân Trung Mộ không còn nghi ngờ có bẫy nữa, vội vàng quát bảo phe mình ngừng tay. Giữa sân ngay lập tức chỉ còn lại một vài chỗ tranh đấu lẻ tẻ. Hai bên đều đang khó hiểu đây, Vân Trung Mộ vỗ ót mình: “Cmn, Ngân Nguyệt đâu?”

Tất cả mọi người phản ứng kịp, tìm kiếm bên trong quảng trường, làm gì còn bóng dáng đám người Ngân Nguyệt nữa.

“Cmn, không có đứa nào nhìn thấy hả?” – Vân Trung Mộ và Lam Dịch gần như đồng thanh rít gào câu nọ.

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau.

“Nhanh tìm mn coi!” Hai người lại cùng nhau rống lên. Hai lần ăn ý gào to, khiến trong lòng hai người đều cảm thấy hục hặc khó chịu, rất đưa đám nhìn đối phương. Kết quả tự nhiên thành một lần đối mặt.

“Không tìm thấy rồi, không biết đi đâu!” Người đuổi theo tìm khắp nơi trên các con đường xung quanh trở lại báo cáo.

“Mẹ kiếp, bị gã chơi xỏ rồi!” Lam Dịch thở dài.

Vân Trung Mộ cũng không ngốc, đã ngay lập tức hiểu được mấu chốt trong đó.

Đám người Vân Trung Mộ, tuy sẽ tưởng Lam Dịch giúp đỡ Ngân Nguyệt, nhưng mà lúc Lam Dịch thấy Vân Trung Mộ, cũng sẽ không cho rằng Vân Trung Mộ là giúp Ngân Nguyệt đấy.

Hỏng ở chỗ ngay lúc đó Ngân Nguyệt hô lên “Các anh em, giết đi”…

Tiếng hô này đúng là âm hiểm không gì sánh được, chỉ một câu “các anh em”, đám Vân Trung Mộ tất nhiên không chút do dự đã cho rằng gã đang gọi đám Lam Dịch, mà nhóm Lam Dịch bởi vì tiếng hô không rõ đầu đuôi này, cộng thêm đám Vân Trung Mộ khí thế hung hăng nhào tới, trong nháy mắt còn tưởng rằng Ngân Nguyệt cùng một giuộc với đám Vân Trung Mộ, tự nhiên giận không chỗ phát tiết, mạnh mẽ đánh trả.

“Moè, đánh méo gì!” Vân Trung Mộ căm tức nhìn Lam Dịch. “Giết Ngân Nguyệt lúc nào chả được, cứ chọn ngay lúc bọn ông ra tay.”

“Cmm, mày mn chạy tới thành Bạch Thạch làm gì, tụi tao nhìn chằm chằm thằng này cả đêm, giờ không đánh thì chờ khi nào.” Lam Dịch trả lời lại một cách mỉa mai. Đây chính là anh đại thứ hai của Tiền Trần, đám Vân Trung Mộ có thù oán với hắn cũng chính là do bai bởi Ngân Nguyệt và Mang Mang Mãng Mãng, giờ có thể thốt ra lời gì tốt chứ? Hai bên đều cảm thấy đối phương đường đột xuất hiện phá hư cả kế hoạch của mình, trên quảng trường trung tâm chia thành hai phe nồng mùi thuốc súng, cứ như sắp đánh nhau tiếp.

“Lão đại, nhanh đuổi theo Ngân Nguyệt thôi!” Vẫn có người rất bình tĩnh.

“Đuổi theo tóc rụng của nó à! Ngân Nguyệt chạy rồi thì ai mà đuổi nổi hả?” Hai người lại lần nữa đồng thanh, gào lên xong lại căm tức nhìn nhau.

“Đừng cmn học lời ông đây nói!” Vân Trung Mộ giành trước quát lên.

Lam Dịch vốn cũng chuẩn bị mắng câu y hệt, chỉ vì Vân Trung Mộ đã sớm nói trước, gã phát hiện mở miệng nữa thì sẽ thành bắt chước thiệt, vội vàng sửa lời: “Cút mẹ mày đi.”“Ngân Nguyệt chạy rồi, ông đây liền xử mày!” Vân Trung Mộ đã chuẩn bị động thủ.

“Tao thấy người phải chết là mày đó!” Lam Dịch cũng không nhượng bộ, vung tay lên.

Lúc này trong đội ngũ của song phương có người yếu ớt hỏi: “Thế ai đây?”

Lời này tưới tắt bầu không khí nóng hừng hực hết sức căng thẳng. Trong đội của hai bên có không ít người đều gia nhập sau. Đám Vân Trung Mộ bên này, kẻ thù thường nhắc tới chính là Mang Mang Mãng Mãng phách lối và Ngân Nguyệt hèn hạ âm hiểm, còn nhân vật Lam Dịch đứng số ba này trực tiếp bị xếp vào toàn thể Tiền Trần rồi. Mà Lam Dịch bên này thì sao?! Ân oán cũng trực tiếp chỉ thẳng vào toàn bộ Mười Hội Liên Minh, nếu thật sự nói ra một cái tên tiêu biểu trong đội quân, thì Cố Phi có thể sẽ trở thành lựa chọn đứng đầu, Vân Trung Mộ lại không đến được địa vị này. Ngược lại thì Ngân Nguyệt trốn tránh trách nhiệm lúc Tiền Trần đang ở trong trạng thái suy sụp, hành vi bỏ trốn mất dạng khiến bọn họ chịu tổn thương lớn hơn nữa, không có chuyện gì liền lấy ra khinh bỉ. Bị cho rằng là kẻ chịu trách nhiệm lớn nhất cho sự sụp đổ của Tiền Trần.Lúc này hai bên đều có người hỏi đối phương là ai, khiến Lam Dịch và Vân Trung Mộ đều tỉnh táo hơn chút.

“Đối phương là ai?” Vấn đề này ở trong đầu của hai người quanh quẩn một vòng, tiếp đó nhiệt huyết đang dấy lên trong hai người họ nhanh chóng giảm nhiệt.

Công hội Tiền Trần thật đúng như tên gọi của nó, đã là quá khứ.

Hôm nay Lam Dịch đang ở thành Bạch Thạch, kỳ thực đã có thể nói không có quan hệ gì với đám Vân Trung Mộ ở thành Nguyệt Dạ nữa rồi. Ngược lại bây giờ đều muốn đuổi giết Ngân Nguyệt, khiến song phương có lập trường tương đồng. Không phải có một câu sao, kẻ thù của kẻ thù, chính là bạn [1]. Hai người nghĩ đến câu này, đột nhiên cùng ngẹo đầu nhổ ra cục đờm.

“Câu quỷ gì, ông đây mới không làm bạn với gã đó đâu!” Vân Trung Mộ khinh bỉ nhìn Lam Dịch, mà Lam Dịch cũng có ý nghĩ giống vậy, đang khinh bỉ nhìn hắn.

Nhiệt huyết đến từ thành Nguyệt Dạ lại quấy phá rồi, cái kiểu nhìn nhau khinh thường này là đủ để dẫn đến một trận PK đấy chứ. Hai người đang chuẩn bị mở miệng mắng nhau tiếp, cuối cùng lại có đàn em yếu ớt hỏi thăm: “Thực sự không cần đi tìm Ngân Nguyệt ư?”

Dù sao Lam Dịch rời thành Nguyệt Dạ đã lâu, tinh thần nhiệt huyết đó đã bị mài mòn không ít ở thành Bạch Thạch, nghe được lời này thì bình tĩnh lại trước, trừng mắt ác liệt về phía Vân Trung Mộ rồi nói: “Ông đây không bận chơi với mày nữa, đi xử Ngân Nguyệt đã.” Nói xong liền dẫn đồng bọn rời đi, vừa đi vừa bố trí kế hoạch tiếp theo.

“Xử gã, xử gã đi! ! !” Mắt thấy đối phương rời đi, Trư Tiên lại có chút nóng nảy. Năm đó h8án là bị toàn diện bắt nạt đấy, không chỉ có Ngân Nguyệt, Lam Dịch cũng từng giết hắn rất nhiều lần.

Vân Trung Mộ lườm nguýt hắn: “Xử quỷ gì, làm chính sự trước, chó Ngân Nguyệt quá hèn, hại chúng ta chết vô ích nhiều người.”

Nói đến đây, Vân Trung Mộ vỗ ót, vội vàng quát: “Nhanh truyền tin tức xuống, ai vừa chết hồi nãy không cần chạy về đây, toàn bộ trở lại điểm phục sinh, toàn bộ!!”

Lúc này nếu như Ngân Nguyệt muốn đến điểm phục sinh logout, làm sao cũng không nhanh hơn được mấy tên bị chết quay về điểm phục sinh mà? Dù không kịp phục kích gã bên ngoài điểm phục sinh, biết gã ở điểm phục sinh nào, đến lúc đó để người lại canh giữ, chung quy sẽ có cơ hội xử lý gã nhỉ?

Vân Trung Mộ nghĩ như vậy, lại hỏi đám người hy sinh lúc nãy có đủ toàn bộ bảy chức nghiệp không. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, mới thở dài một hơi.

“Các anh em kiên trì thêm chút nữa.” Vân Trung Mộ biết bọn họ thức suốt cả một đêm, lúc này tất cả mọi người đều mệt chết rồi, mới lên tiếng khích lệ tinh thần chiến đấu.

“Báo cho thành Nguyệt Dạ bên kia, lại mẹ nó chọn người tới tiếp!” Vân Trung Mộ cả giận ra lệnh.

Chương 311: Kẻ địch lớn nhất

Ngân Nguyệt âm hiểm xảo trá không chỉ là nói chơi. Hiển nhiên, bởi vì giờ đây gã là một tên khiến người ta chán ghét, cho nên mọi người mới nhất trí bình luận gã bằng bốn chữ nọ. Vào cái lúc Lam Dịch vẫn còn là đồng bọn của Ngân Nguyệt, thì mấy thằng em trong công hội đều khen hội trưởng Ngân Nguyệt đa mưu túc trí.

Đụng độ với Vân Trung Mộ làm gợi lên ký ức về chuyện cũ của Tiền Trần trong Lam Dịch, hắn nhớ đến rất nhiều đồng bọn cùng kề vai chiến đấu trước đây, tuy rằng bình luận về công hội Tiền Trần rất tệ hại, bọn họ trong miệng dư luận đều là đám cặn bã, nhưng lại chơi rất vui vẻ. Giờ đây ở thành Bạch Thạch ngày trôi qua rất bình tĩnh, luôn cảm thấy thiếu thiếu chút gì.

“Anh Lam, anh khóc hả? Sao mắt đỏ hết lên rồi?” Chợt bên cạnh có anh em bên cạnh hỏi.

Moá! Tại sao chứ? Hồi tưởng những thứ này thì cũng khóc rồi? Lam Dịch thấy mình kiểu gì cũng không phải người cảm tính, vội vàng vươn tay lau mắt, kết quả nào có nước mắt, quay đầu nhìn đám anh em, mắng: “Khóc cái rắm, thức cả một đêm, tụi bay có thằng nào mắt không đỏ hả!”

Đám anh em quan sát lẫn nhau, sau đó cùng dụi mắt, lúc này cách thời gian logout theo thói quen bình thường đã quá hai tiếng rồi, mọi người đều rất buồn ngủ. Lam Dịch nhớ lại trước kia, thuận tiện bắt đầu kể lể ngày tháng nở mày nở mặt ở thành Nguyệt Dạ. Đám anh em lập tức đổi từ dụi mắt thành bịt tai: “Trời ạ, lại kể, đã nói mấy trăm lần rồi.”

“Có nhiều vậy à?” Lam Dịch bất mãn.

“Chỉ ít hơn cái cô gái anh nhắc tới thôi, cái cô gọi Mang Mang Mãng Mãng ấy, anh ít nhất đã nói một ngàn lần!”

“Mang Mang Mãng Mãng trâu mà, đừng nhìn người ta là con gái, ở trong Tiền Trần bọn này cô ấy nghĩa khí nhất, khí phách nhất, trước kia…”

“Ôi ôi ôi!! Lần thứ một ngàn lẻ một!” Tinh thần của các anh em hỏng mất.

Lam Dịch cuối cùng cũng không tiếp tục kể lể không ngừng nghỉ, chưa nói được mấy câu đã ngừng, bởi vì đối diện có một nhóm người đi tới. Giống hệt bọn họ, đều là đám thỏ mắt đỏ, vừa đi vừa dụi, nhìn cái là biết đang đấu tranh với cơn buồn ngủ.

“Mẹ kiếp, đủ đen đấy, sao cứ đụng phải thằng này.” Lam Dịch khạc xuống bên đường.

Vân Trung Mộ bên kia cũng nhìn thấy Lam Dịch, lập tức giơ ngón giữa với hắn ta: “Ông nội mày, sao mày còn không cút đi ngủ đi.”

“Mày quản được à, ông đây không buồn ngủ.” Lam Dịch trả lại một ngón giữa.

“Liều ha, không được thì nhận mình buồn ngủ đi!” Vân Trung Mộ trợn trừng mắt lên, dẫn các anh em đi lướt qua bên cạnh nhóm Lam Dịch.

“Buồn ngủ, tao có buồn ngủ á?” Lam Dịch cũng trợn to mắt, đáng tiếc lúc này Vân Trung Mộ đã tặng lại một bóng lưng, Lam Dịch quay đầu về phía đám anh em nhà mình: ”Tôi có buồn ngủ à?”

“Không có không có!” Mọi người đáp.

Lại một lần nữa không hẹn mà hợp, song phương đều để lại người canh ở bảy khu phục sinh. Giờ Lam Dịch và Vân Trung Mộ đều tự mình đi kiểm tra tình hình bố trí canh phòng ở bảy chỗ, khó tránh khỏi lại gặp nhau.

Mà Ngân Nguyệt hình như lại nhìn xuyên ý đồ của hai phe này, sau khi thoát thân khỏi quảng trường trung tâm thì không chạy tới điểm phục sinh logout, giờ không biết núp ở nơi nào rồi. Kỳ thực, gã có kỹ năng chiến trận biến thái “Vương Hiệu Lệnh”, sau khi xài trên mười hai người phe mình, rồi muốn xông vào một điểm phục sinh vẫn tương đối dễ dàng đấy. Nhưng gã đoán được mình không thể bại lộ mình logout tại điểm phục sinh nào. Bằng không khi online, kẻ chờ gã bên ngoài điểm phục sinh khẳng định vô số kể.

Trong đầu Ngân Nguyệt, hơn bốn ngàn người của Mười Hội Liên Minh đều là kẻ địch của gã, cho nên gã không dám coi Tung Hoành Tứ Hải làm chỗ dựa vững chắc. Chừng bảy trăm người ở trước mặt Mười Hội Liên Minh quả thật không đủ nhìn. Nếu thật sự bị Mười Hội Liên Minh chặn, Tung Hoành Tứ Hải cũng không cứu được gã. Cho nên giờ đây Ngân Nguyệt cảm thấy biện pháp ổn thoả nhất là lặng lẽ đi tới chủ thành tiếp theo. Nhưng vấn đề là Ngân Nguyệt từng hỏi Vô Thệ Chi Kiếm, biết được chủ thành kế tiếp là thành Lâm Ấm (rừng rậm râm mát), nhưng gã không biết đường đi thế nào. Hỏi thăm mấy người chơi ở thành Bạch Thạch, không may, chẳng gặp người biết.

Ngân Nguyệt nghĩ tự mình ra ngoài thử vận may. Kết quả nhóm người mới lén lút chui ra gần cửa vào thì đã ra đổ mồ hôi đầm đìa. Ở đây không bị đám Vân Trung Mộ bỏ quên, cũng có để người trông đấy. Ngân Nguyệt âm thầm kêu khổ, thoạt nhìn thì mấy người họ không phải là đối thủ của nhóm khi Ngân Nguyệt dùng kỹ năng chiến trận, nhưng vấn đề là đối phương căn bản không thèm đánh với mình đấy. Người trông cửa bên đám Vân Trung Mộ chỉ cần phát hiện ra được hướng đi của nhóm Ngân Nguyệt là được.

Phải biết rằng nhóm Ngân Nguyệt gồm mười hai người không phải chiến sĩ thì là kỵ sĩ, trong đó còn có hai mục sư, tốc độ chậm đến khiến người khác giận sôi. Bất kì một tên đạo tặc hoặc cung tiễn thủ nào đó của đối phương, vừa thấy hành tung của gã liền kịp theo phía sau lưng, muốn vứt cái đuôi này là không cách nào. Đánh lại á, không đuổi kịp người ta còn đòi đánh. Nếu không sao lại nói phối hợp các chức nghiệp rất quan trọng đâu này?

Tình cảnh lúc này của Ngân Nguyệt khá lúng túng, hết đường xoay xở. Mà Vân Trung Mộ bên này cũng đang rất lo âu đây. Ngân Nguyệt giả tưởng bọn họ là hơn bốn ngàn tên nên không dám dựa lưng Tung Hoành Tứ Hải, lại không biết Vân Trung Mộ thực ra rất lo ngại Tung Hoành Tứ Hải. Một, nếu cứ thế đánh trận đoàn chiến quy mô lớn thế này chắc chắn tổn thất nặng nề, hai là chỉ vì một mình Ngân Nguyệt, không biết mấy anh em có thành khiến hay không. Lão đại trên game online căn bản không có quyền thế lớn đến nhường ấy, vung tay lên đã có một đám thanh niên không có não xông lên làm tốt thí, coi người chơi khác là kẻ đần hết sao?

Ý tưởng hiện giờ của Vân Trung Mộ, đó là có thể gọi tới bao nhiêu thì gọi bấy nhiêu. Chỉ cần tạo nên thế trận có thể giằng co với hơn ngàn người của Tung Hoành Tứ Hải. Đến lúc đó Tung Hoành Tứ Hải có bằng lòng liều mạng giúp Ngân Nguyệt hay không thì cứ để bọn chúng tự cân nhắc.

Nhưng vấn đề là khoảng cách từ thành Nguyệt Dạ đến thành Bạch Thạch mất ba tiếng, mà giờ chỉ mới sáng sớm. Chính là giai đoạn giáp ranh giữa lúc mấy tên chơi thâu đêm logout, và người chơi game ban ngày còn chưa login, là khoảng thời gian người online ít nhất trong ngày, chưa kể đến bản thân cùng đám anh em bên cạnh đã cả một ngày mệt nhọc buồn ngủ như chó rồi, khi nào có thể tập hợp đủ khiến hơn ngàn người phe Tung Hoành Tứ Hải cảm thấy áp lực đã là vấn đề thật lớn. Ngân Nguyệt bên kia, không biết là đã kêu cứu với người Tung Hoành Tứ Hải chưa nữa?

Vân Trung Mộ ngồi ở trong quán rượu nào đó của thành Bạch Thạch tính toán, bên cạnh hắn, đám anh em thân thuộc đều đã gục xuống mặt bàn ngủ mất. Buồn ngủ là kẻ địch đáng sợ nhất trước mắt, mọi người quyết định thay nhau chợp mắt để đấu tranh với cơn buồn ngủ. Vân Trung Mộ gọi ly rượu gã không thích uống nhất, chốc chốc lại hớp một ngụm, dùng nó để kích thích thần kinh của mình, giúp mấy anh em canh gác. Đây là trong trò chơi, không phải lớp học, nằm sấp trên bàn ngủ, lỡ bị người ta giết thì làm sao giờ? Ở thành Nguyệt Dạ tuyệt đối chẳng có ai dám hành động to gan như vậy đâu.

Nhưng từ trước đến nay rượu không hề sở hữu công năng nâng cao tinh thần, lúc này Vân Trung Mộ kích thích quá độ, men rượu ảnh hưởng đầu não, càng ngày càng thiếp đi, vội vàng đẩy một anh em bên cạnh: “Móa nó dậy đi, đến phiên ông đây chợp mắt chút xíu rồi.”

Người nọ trợn mắt hoảng hốt, sau đó mắng: “Ông nội mày, mới nửa tiếng, mn không phải trước là một tiếng sao?”

“Nửa tiếng sau mày lại gọi tao dậy!” Vân Trung Mộ không định giải thích thêm đã nằm sấp xuống, lúc đó chợt nghe “két” một tiếng, cửa quán rượu bị người đẩy ra.

Vân Trung Mộ vô cùng cảnh giác ngẩng đầu, vừa thấy người tới đã ngẩn ra: “Là anh à.”

Kẻ mới sáng sớm vừa login đi thẳng tới quán rượu, trừ Hàn Gia Công Tử ra còn có thể là ai. Vào cửa đã liếc mắt thấy Vân Trung Mộ, lại đảo mắt một vòng thấy mấy tên đang nằm sấp trên bàn,

Hàn Gia Công Tử vừa gọi rượu với NPC ông chủ quán, vừa ngồi xuống bàn của Vân Trung Mộ: “Các người làm gì đấy?”

“Đuổi theo Ngân Nguyệt, bận cả một đêm.” Vân Trung Mộ thở dài.

“Còn chưa tóm được?” Hàn Gia Công Tử hỏi.

Vân Trung Mộ tiếc nuối gật đầu: “Xảy ra chút rắc rối, để gã chạy mất.”

“Ồ? Chuyện gì xảy ra?” Rượu đã được đưa đến, Hàn Gia Công Tử uống trước một ly, rồi mới hỏi.

Tuy không thích Hàn Gia Công Tử, nhưng đến cùng cũng không phải là quan hệ thù địch giống như Ngân Nguyệt, đối phương đã hỏi, Vân Trung Mộ vẫn đơn giản kể lại tình huống.

“À, vậy anh chuẩn bị làm thế nào?” Hàn Gia Công Tử hỏi.

Vì thế Vân Trung Mộ lại nói sơ lược một phen.

“Vậy là chuẩn bị khai chiến với Tung Hoành Tứ Hải rồi?” Hàn Gia Công Tử nói.

“Nếu bọn họ không chịu nhượng bộ mà vẫn nhúng tay.” Vân Trung Mộ nói.

“Bọn họ chắc chắn sẽ nhường đấy.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Hửm?”

“Có điều bọn họ bỏ nhiều tiền mướn hầu hết dong binh đoàn ưu tú của thành Vân Đoan, để dùng trong trường hợp này rồi.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Cho nên đến lúc đó khẳng định vẫn phải đánh?” Vân Trung Mộ hỏi.

Hàn Gia Công Tử trực tiếp lắc đầu: “Đoàn đội hơn ngàn người mà, có thể hơn được cũng chỉ có Mười Hội Liên Minh các anh, hết lần này tới lần khác lúc này lại đụng phải Mười Hội Liên Minh. Chậc chậc, vận may của Tung Hoành Tứ Hải thật đủ ‘may’ đấy nha.”

Vân Trung Mộ đang định hỏi cho ra nhẽ, thì cửa lại cạch một tiếng bị người đẩy ra, giọng của một người truyền đến: “Chợp mắt trong quán rượu một chút đã, đổi ca cho nhau, mọi người thay phiên nghỉ ngơi.”

Vân Trung Mộ vừa nghe được cái giọng này đã đứng bật dậy, mở miệng liền mắng: “Lam Dịch mày cmn có bệnh gì à, ông đây đi đâu mày liền theo tới đấy!”

Lam Dịch lại gặp phải Vân Trung Mộ nên cũng rất bất ngờ, lập tức phản bác: “Sao ông đây đi chỗ nào mày liền có mặt chỗ đấy, mày hèn bỏ mẹ!”

“Mày nói gì!!” Vân Trung Mộ vỗ bàn, ngay lúc Lam Dịch cũng muốn phát tác, Hàn Gia Công Tử bên này vốn đưa lưng với hắn thong thả quay người lại. Lam Dịch lập tức ngẩn ra: “Cbn, mày mày mày…”

Tuy thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng mặt của Hàn Gia Công Tử đủ để khiến người ta gặp qua là không quên được. Lam Dịch nhìn thoáng qua là nhận ra chính là thằng lừa bọn họ chia binh khắp nơi, để cho Mười Hội Liên Minh thừa cơ lợi dụng. Nếu không có thằng này xuất hiện, lúc này có khi hắn còn đang ở thành Nguyệt Dạ nhiệt huyết bùng cháy cơ!

“Xử nó!” Lam Dịch chỉ ngón tay về phía Hàn Gia Công Tử, tay khác đã đi móc pháp trượng. Anh em sau lưng hắn cũng rối rít móc vũ khí. Vân Trung Mộ nghiêng người nhanh chóng tránh trước mặt Hàn Gia Công Tử, trợn mắt nói: “Mày muốn làm gì?”

Tuy không ưa gì Hàn Gia Công Tử, nhưng người này được xem như là bạn của bạn, Vân Trung Mộ không thể nào trợn mắt nhìn anh ta bị Lam Dịch ăn hiếp được. Vừa xả thân can đảm che tránh trước, vừa quay người kêu gọi anh em của mình, kết quả vừa quay đầu thấy đám kia còn đang nằm bò trên bàn ngủ, Vân Trung Mộ tức ói máu, đi tới đạp lăn cái bàn: “Còn ngủ mê gì nữa, dậy đánh nhau kìa!”

“Gì gì!” Đám người rối rít bật dậy, vừa lau nước miếng vừa móc vũ khí, ánh mắt tìm kiếm nhanh trong quán rượu, trong miệng lẩm bẩm “ở đâu ở đâu!”. Ánh mắt nhiều lần xẹt qua đám người Lam Dịch, nhưng vẫn cứ không dừng lại.

“Cmn tìm ở đâu đó! Không phải kia à!” Vân Trung Mộ chỉ đám người Lam Dịch.

“Moá!” Đám người phất tay, “Đừng quậy nữa được không.” Tất cả mọi người đều cho rằng nhất định là Vân Trung Mộ và Lam Dịch lại đấu võ mồm, tiếp đó phô trương thanh thế như muốn đánh nhau. Nếu muốn đánh thật, còn cần chờ tới bây giờ?

“Đù!” Vân Trung Mộ thấy đám anh em này của mình lại muốn nằm bò về lại trên bàn, tức điên lên, cũng không biết nên giải thích thế nào mới được.

Còn Hàn Gia Công Tử lại không nhanh không chậm tặng cho một câu: “Sao thế? Không phải các người đang bắt tay đối phó Ngân Nguyệt à?”

Chương 312: Mau mau ngủ đi thôi

Nghe hết lời Hàn Gia Công Tử nói, toàn thân trên dưới người Vân Trung Mộ và Lam Dịch đều toát ra quầng sáng khinh bỉ, gắng hết sức để bày ra nét mặt coi rẻ gã trước mặt mình, sặc mùi xỉ vả lẫn nhau.

“Nếu cùng đụng phải Ngân Nguyệt, ai trong hai người sẽ ra tay hả?” Hàn Gia Công Tử nhìn hai người họ.

“Còn phải nói, tất nhiên là tôi, ông đây không ngại xa… khụ, không ngại tốn ba tiếng đồng hồ từ thành Nguyệt Dạ tới đây, tôi dễ dàng sao.” Vân Trung Mộ nói.

“Mày còn biết đây không phải thành Nguyệt Dạ à? Biết điều thì thành thực chút đi, Ngân Nguyệt do bọn này giết trước!” Lam Dịch nói.

“Ha ha ha ha! Thật ra tao không muốn nói thẳng ra thôi, đừng tưởng Ngân Nguyệt chỉ có mười hai người! Thấy người anh em này không!!” Vân Trung Mộ vỗ bồm bộp lên bả vai Hàn Gia Công Tử, “Bọn họ đều là từ thành Vân Đoan đến, tổng cộng hơn một ngàn người, thử hỏi ông bạn đây có tất cả bao nhiêu người thế?”

“Mày quản được tao có bao nhiêu người à!” Lam Dịch nói ngoài miệng như thế, nhưng trong lòng đã rầu rĩ thành một nắm. Từ khi Ngân Nguyệt đến thành Bạch Thạch thì hắn đã chú ý rồi, đương nhiên cũng biết Ngân Nguyệt không hề đơn độc. Mà hiển nhiên hắn lại chẳng hề có bối cảnh lớn hơn bốn ngàn người như Vân Trung Mộ, đám anh em đêm qua đã là hầu như đã là cực hạn, muốn nhiều hơn nữa thì cũng chẳng nhiều hơn được bao nhiêu. Mất đi cơ hội đêm qua, nói thẳng thì giờ chỉ dựa vào lực lượng của bên hắn, muốn đuổi giết Ngân Nguyệt khá khó đấy.

Thế nhưng, người chơi xuất xứ từ thành Nguyệt Dạ đều có tính cách thà bỏ mạng chứ không thể mất mặt. Lúc này tất nhiên không có khả năng mềm yếu được, nên hắn tiếp tục cãi cọ với Vân Trung Mộ. Mấy anh em sau lưng hắn bấy giờ đều đứng không nổi nữa, sôi nổi đi tìm chỗ ngồi, nói với Lam Dịch: “Anh Lam cứ bận việc của anh tiếp đi, tụi này ngủ trước đây!” Nói xong tên nào tên nấy nằm bò ra ngủ.

“Móa, ngủ quỷ gì, mau dậy đánh nhau cho ông!” Lam Dịch đi qua túm người lên.

“Ui, đừng quậy mà, buồn ngủ lắm, hai người cứ ầm ĩ vài câu đi, cãi mệt rồi thì ngủ!” Người anh em này rõ ràng có cùng tâm tính với đám bên Vân Trung Mộ, cho rằng hai người chỉ đấu võ mồm chút chút thôi.

“Moẹ!” Vân Trung Mộ và Lam Dịch lại hai miệng một lời.

“Tôi thấy hai người, đừng cãi nữa!” Hàn Gia Công Tử nói chuyện.

“Đm, mày là cái thá gì!” Lam Dịch căm thù nhìn Hàn Gia Công Tử, thấy Hàn Gia Công Tử muốn đứng ra giải hòa, chửi trước một câu đã rồi tính sau.

Lý do Lam Dịch căm thù Hàn Gia Công Tử rất đầy đủ, vậy nên Hàn Gia Công Tử không có tức giận, lạnh nhạt nói: “Ý của tôi là, hai người đi ra tự đánh nhau đi! Chỗ tôi có một biện pháp tuyệt diệu, nếu hai người có đánh chết không chịu hợp tác, vậy tôi chỉ có thể cung cấp cho một phe.”

Vân Trung Mộ không cần suy nghĩ đã lập tức cười ha hả: “Cậu Hàn Gia này, thế cần phải bàn à?

Tất nhiên là tôi thực hiện rồi, tôi không đánh với thằng ranh kia đâu, người ta bây giờ cũng làm lão đại đó, trước mặt nhiều anh em bản địa thế này, giữ lại cho gã chút mặt mũi đi thôi! Cậu có kế hoạch gì, nói mau đi!”

Vân Trung Mộ quay mặt nhìn gã: “Nít ranh, cho mặt mũi không cần, cứ muốn ông đây xử mày hả?”

“Ai xử ai còn chưa chắc đâu!”

“Đừng mn mạnh miệng, tao đang thương hại mày, muốn giữ lại cho mày chút tự tôn, bọn tao giết Ngân Nguyệt đủ rồi mày còn có thể đi lượm chút cặn.”

“Phải giữ tự tôn là mày mới đúng đi? Làm Sao? Làm lão đại lâu rồi, bắt đầu quý trọng bản thân hả? Mày cmn không phải sẽ y chang Ngân Nguyệt đi, thời điểm mấu chốt thì tìm đường bỏ chạy mất!”

“Đậu xanh rau má, mày chết đi!” Vân Trung Mộ như nhận phải sỉ nhục lớn nhất trên đời, đôi mắt đục ngầu vốn do thức cả đêm như sắp nhỏ ra máu, rút chuỷ thủ ra, dùng Tật Hành đánh tới Lam Dịch.

Chửi thì chửi, cãi thì cãi, nói đến đánh nhau thì người chơi thành Nguyệt Dạ nào cũng đều nghiêm túc. Dám khiêu khích tên đạo đặc như Vân Trung Mộ, Lam Dịch cũng không phải chỉ mạnh miệng không, trong lòng vẫn đã có chút tự tin ăn chắc đấy. Vừa thấy Vân Trung Mộ vọt tới, tay không duỗi ra, trong miệng đọc thầm câu gì đó.

Tiếng động “lách tách” vang lên, Vân Trung Mộ cả người kéo theo một băng ghế ngã lật trên mặt đất, hắn còn đang mờ mịt đây này, Lam Dịch lại chẳng bỏ qua cơ hội này, giơ pháp trượng lên, lại tới một câu ngâm xướng khác. Một tia chớp từ nóc nhà đánh xuống chính giữa đầu Vân Trung Mộ. Chính là một kỹ năng của pháp sư hệ điện: Lôi Điện Thuật. Lam Dịch cư nhiên cũng không đi đường thường giống Cố Phi, lựa chọn con đường hệ điện ít pháp sư chọn vào.3

Tổn thương Lôi Điện Thuật của gã tự nhiên không thể so với Cố Phi. Vân Trung Mộ ăn trọn một chiêu vẫn không hề hấn gì, nhanh chóng bò dậy khỏi mặt đất tiếp tục xông lên.

Chỉ vì vừa ngã nên đã cắt đứt Tật Hành, giờ còn đang cooldown không dùng được, tốc độ của Vân Trung Mộ suy giảm. Lam Dịch tận dụng hết mức kết cấu trong căn phòng, vòng tới vòng lui giữa khoảng cách các bàn và những băng ghế. Chờ kỹ năng cooldown xong thì lại cho Vân Trung Mộ một cái Lôi Điện Thuật. Mấy chiêu có tốc độ đánh giống như Hỏa Cầu Thuật, Liên Châu Hỏa Cầu không thể so được Lôi Điện Thuật, nên đều bị vứt sang một bên không xài tới.

Vân Trung Mộ điên máu! Truy đuổi vòng trái vòng phải quanh mấy cái bàn kiểu này, dù gã có ưu thế về mặt nhanh nhẹn, nhưng không tài nào phát huy ra được tốc độ nhanh nhất, chậm chạp đuổi không tới Lam Dịch. Lôi Điện Thuật đánh lên trên người, lại khiến cả người chết lặng dừng chốc lát, tiếp tục kéo dài tuyệt đối không phải cách.

Vân Trung Mộ không ngu ngốc chỉ biết chạy theo, bắt đầu đá văng ghế đẩy bàn qua, vừa đuổi vừa chuẩn bị dọn ra một khoảng trống lớn thóng đạt, khiến Lam Dịch không thể trốn đi đâu được.

Lúc này là khoảng thời gian trong trò chơi vắng vẻ nhất, ở quán rượu trừ hai nhóm người bọn họ thêm Hàn Gia Công Tử thì không còn ai khác, Lam Dịch tự do bay lượn khắp nơi, Vân Trung Mộ đuổi theo ở phía sau vừa bị sét đánh vừa làm công nhân bốc vác, miệt mài cặm cụi.

“Yên tâm, đủ để đuổi kịp mày, thằng ranh mày cứ đợi đấy, đến lúc đó sẽ hối hận vì không mọc nhiều thêm hai cái chân đi!” Vân Trung Mộ tràn đầy tự tin.

Cứ đánh trong phòng tạo tiếng binh binh choang choang, rất chi tưng bừng, Hàn Gia Công Tử xem vui vẻ vô cùng, mấy anh em cả hai phe đang nằm sấp mặt trên bàn lần lượt bị đánh thức, mắt lờ đờ nhìn cục diện trước mắt, giật mình lại mới phản ứng được, rối rít bật dậy móc vũ khí: “Con bà nó, đánh thật đấy à!”

Ngoài ra còn có người cực kỳ bất mãn nói: “Muốn đánh sao không đánh sớm, kéo dài tới bây giờ chi, buồn ngủ chết được.”“Đúng đó đúng đó!” Người phụ hoạ cư nhiên không ít, đều vừa nói vừa ngáp lên ngáp xuống.

Đàn em hai bên liếc mắt nhìn nhau, Hàn Gia Công Tử đã cầm bình rượu và ly rượu của mình co vào trong góc, nhường chỗ cho bọn họ mở đánh rộng ra, hai bên lại chậm chạp không chịu đánh.

E rằng tất cả mọi người từng trải qua việc này, vào lúc cực kỳ cần ngủ, bất cứ chuyện gì đều không thể khơi dậy hứng thú của họ, đặc biệt là kiểu đang ngủ say lại bị đánh thức đó, chắc chắn chỉ có một nguyện vọng chiếm trọn lòng mình: Nhanh chóng giải quyết chuyện nên giải quyết, rồi ngủ tiếp.

Mà lúc này muốn giải quyết chuyện trước mắt nhanh ư, chỉ có một cách. Chỉ thấy người chơi của hai bên đồng thời ra tay, đám anh em của Lam Dịch níu lấy Lam Dịch, đồng đảng của Vân Trung Mộ tóm lấy Vân Trung Mộ.

“Đừng đánh đừng đánh, đánh có gì vui chứ, hơi sức đâu ra nhiều, chi bằng đi ngủ một giấc mà!”

Mỗi bên níu lấy lão đại của mình quay về chỗ ngồi từng phe.“Thả tao ra!” Vân Trung Mộ gầm thét, “Để tao xử gã ta.”

“Xử tao? Cmm còn bao nhiêu máu đấy, tao sét chết mày giờ!” Lam Dịch nói xong đã muốn giơ tay phóng một cái Lôi Điện Thuật, kết quả lại bị người của mình bịt miệng lại, sống chết đè chặt, không cho gã nói thêm một chữ nào.

Vân Trung Mộ bên này gặp phải đãi ngộ không khác mấy, bị anh em nhà mình cưỡng ép kéo về, gắng gượng đè ở trên ghế đẩu: “Mau mau ngủ đi thôi! Mọi người đừng ồn! Giữ sức đối phó Ngân Nguyệt kìa.”

Người chơi thành Nguyệt Dạ lúc PK không lên giúp đỡ, ngược lại còn khuyên can, cảnh tượng quỷ dị như thế, dưới điều kiện cần ngủ gấp rốt cục cũng đã xảy ra trong lịch sử. Giấc ngủ hấp dẫn to lớn như thế đó, bằng không thì sao một phần ba khoảng thời gian của nhân loại lại tiêu tốn vào việc ngủ cho được!

Tóm Vân Trung Mộ về, lại sợ hắn chạy mất, hai tên chiến sĩ một trái một phải, mỗi người túm lấy một cánh tay của hắn, sau đó mượn cánh tay ấy làm gối đầu, đè lên bàn ngả đầu đi ngủ.

Vân Trung Mộ dở khóc dở cười, cố sức tránh thoát: “Mẹ kiếp buông ra coi.”

Hai người ngáy như sấm.

“Đm tụi bay, ông không đánh, được chưa!”

Cánh tay được lặng lẽ thả ra, Vân Trung Mộ bất đắc dĩ rút về, liếc mắt nhìn Lam Dịch ở đối diện. Tình huống của Lam Dịch không khác hắn mấy, cũng là cam đoan xong mới được anh em nhà mình thả ra. Hai người trợn trừng nhìn nhau, sau đó đều tàn nhẫn khinh bỉ anh em nhà mình một phen.

“Cmn, một đám ăn hại!” Vân Trung Mộ mắng.“Ngủ ngủ ngủ, ngủ chết bọn mày!” Lam Dịch nói.

Lúc này Hàn Gia Công Tử lại bưng ly rượu trôi giạt về đây: “Hai vị, nếu đã không đánh ra kết quả, vậy đơn giản hơn đi, oẳn tù xì thế nào?”

“Hừ, dám không?” Vân Trung Mộ khinh miệt nói.

“Cmn mày đần à, cái này có gì mà không dám!” Lam Dịch đứng dậy muốn đi qua, lại bị anh em bên cạnh cảnh giác bắt lại.

“Buông tay, không nghe thấy sai? Oẳn tù xì.” Lam Dịch mắng một câu, lúc này mới được thả ra. Hai người đi đến chính giữa quán rượu, tiếp tục miệt thị lẫn nhau.

“Nhóc ranh, đừng ỷ vào nhanh nhẹn thấp mà cố ý ra sau đấy!” Vân Trung Mộ nói.

“Tay thúi của mày đừng ra quá nhanh, xong rồi trách tao ra sau rồi không chịu tiếp thu là mình thua mới có.” Lam Dịch nói.

“Moá nó hay ha, ra sau thắng mà còn lý lẽ nữa à?” Vân Trung Mộ nói.

“Mày mới ngu đấy, tao là pháp sư, tao ra tay nhanh bằng mày sao? Mày cmn chậm chút, đừng đến lúc đấy nói tao ra chậm.” Lam Dịch mắng.

“Cmn rốt cuộc có thể ra nhanh chừng nào, nói cho tao biết trước đi!” Vân Trung Mộ cả giận nói.

“Hai vị, hai vị.” Hàn Gia Công Tử cũng chịu không nổi hai người họ rồi: “Thế này nhé, đừng dùng tay, một người tìm một tờ giấy viết lên, tôi xem giúp hai người còn không được à?”

“Cứ định vậy đi!” Hai người nói xong đều tự đi lấy giấy bút, cuối cùng cẩn thận từng li từng tí đưa cho Hàn Gia Công Tử. Hàn Gia Công Tử cũng không chần chừ, tại chỗ mở ra xem.

“Ha ha ha ha!” Vân Trung Mộ cười to: “Kéo nhá, cắt luôn thằng nhỏ của mày luôn.” Vân Trung Mộ viết kéo, mà Lam Dịch viết bao, thắng bại đã rõ.Lam Dịch vận may không tốt, không nói nổi tiếp câu gì, ôm một bụng lửa lùi về chỗ mình.

“Cậu Hàn Gia, có kế hoạch gì vậy, nói cho tôi nghe chút đi!” Tâm trạng của Vân Trung Mộ thật tốt, nên nói chuyện với Hàn Gia Công Tử cũng thân thiết hơn nhiều, vừa nói còn vừa tiếp tục dùng ánh mắt khiêu khích miệt thị Lam Dịch nữa.

Chương 313: Giao cho chúng tôi đi

Trận cãi vã của hai người rốt cuộc được đặt dấu chấm tròn kết thúc bằng oẳn tù tì. Tuy chỉ là trò chơi con nít, nhưng phong độ có chơi có chịu thì Lam Dịch vẫn có. Lúc này ngồi trở lại chỗ, bực bội không nói lời nào, mặc cho lửa giận bên trong thiêu đốt bản thân.

“Cậu Hàn Gia, có kế hoạch gì mau nói đi!” Vân Trung Mộ thúc giục Hàn Gia Công Tử.

“Là thế này, chỉ một tên hèn nhát như Ngân Nguyệt, anh phô trương lớn như vậy kỳ thực không đáng giá. Chúng ta nhiều người như vầy lại sống dở chết dở chỉ vì một tên như gã, khiến ai cũng cảm thấy khó chịu.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Đúng là vậy, cậu có cách gì hay?” Vân Trung Mộ vừa gật đầu vừa hỏi.

“Thế này. Anh, dẫn người canh giữ ở doanh trại Kỵ Sĩ thành Bạch Thạch, mà đêm nay sau khi xuất phát Công Tử tinh anh đoàn chúng tôi sẽ phụ trách tiễn Ngân Nguyệt về cho các anh.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Việc… việc này không ổn đâu?” Vân Trung Mộ lắp bắp nói. Không phải hắn hoài nghi năng lực của Công Tử tinh anh đoàn, mà đang hoài nghi tình cảnh của mấy người họ. Đã nói là đồng bạn cùng nhau ra ngoài làm nhiệm vụ, trong quá trình này lại ra tay với Ngân Nguyệt, hơn ngàn người chơi sẽ coi sáu người bọn họ ra sao? Lẽ nào tên trước mắt không biết tính nghiêm trọng của việc ấy?

“Ha hả!” Hàn Gia Công Tử biết tỏng hắn suy nghĩ gì, lạnh nhạt nói: “Yên tâm, chúng tôi sẽ lặng lẽ xuống tay.”

“Việc này… Làm được ư?” Lúc này đây, Vân Trung Mộ hơi nghi ngờ năng lực của bọn họ. Bởi vì với sự xảo trá của Ngân Nguyệt, chắc chắc sẽ đề phòng mấy tên kẻ thù có xích mích với gã. Mấy nguy cơ tùy thời có thể xảy ra, bọn họ nghĩ ra được, huống gì kẻ giỏi tính kế chuyên chơi thủ đoạn ngầm như Ngân Nguyệt, Lặng lẽ xuống tay, nói thì thật dễ, Ngân Nguyệt sẽ cho mình cơ hội để chơi ngầm thế sao?

“Mấy thứ này không cần anh bận tâm, nếu tin chúng tôi, vậy phải xem anh chịu tốn kém bao nhiêu.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Tốn? Tốn kém?” Vân Trung Mộ khó hiểu.

“Đại ca, chúng tôi là dong binh đoàn đấy, đừng nói anh không hiểu quy củ đi!” Hàn Gia Công Tử rất bất đắc dĩ nhìn hắn.

“Móa!” Vân Trung Mộ chợt bật dậy. Tất nhiên gã biết quy củ, chỉ là không ngờ Hàn Gia Công Tử sẽ nói tới quy củ đấy với mình. Ở trong lòng của hắn, giữa bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện tất nhiên, nói tới tiền bạc đúng là làm nhục tình cảm. Chuẩn đàn ông như hắn thế này, đó chính là đã coi tiền bạc như rác rưởi, đặt tình cảm ở vị trí đầu tiên.

Một chút thiện cảm vừa mới nảy sinh với Hàn Gia Công Tử giờ đã tan thành mây khói. Vân Trung Mộ nhìn khuôn mặt tươi cười trước mặt, chỉ thấy nó khiến người ta khinh bỉ vô cùng vô cùng dương vô cùng mà. Quả nhiên không nhìn lầm, thằng này quá đáng ghét, tuyệt đối không phải đồng loại. Vân Trung Mộ nghĩ như vậy.

“Nhưng nể tình đều là bạn bè, chúng tôi sẽ không lấy anh giá cao.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Không cần.” Vân Trung Mộ lạnh mặt rõ rệt, “Nếu đã là làm ăn, chúng ta đừng nói đến tình cảm. Nên bao nhiêu thì cứ lấy bấy nhiêu.”

“Vân lão đại thật phóng khoáng.” Hàn Gia Công Tử uống rượu, đứng dậy, “Sau khi chuyện thành công, anh sẽ nhận được tôi báo giá.”

“Không cần tiền cọc à? Đây không hợp quy củ cơ mà?” Vân Trung Mộ lạnh nhạt nói. Người thuê chủ động nhắc đến tiền cọc tuyệt đối là dị loại, lời này bao hàm ý mỉa mai sâu sắc của Vân Trung Mộ.

“Nó không cần thiết, nhân phẩm của Vân lão đại miễn cưỡng đáng tin.” Hàn Gia Công Tử nói.

Miễn cưỡng đáng tin… khớp xương tay của Vân Trung Mộ kêu răng rắc.

Hàn Gia Công Tử cười cười: “Các vị không còn việc gì nữa, tắm rửa rồi đi ngủ đi! Tôi đi trước đây.”

Hàn Gia Công Tử lại mua vài chai rượu đóng gói mang đi, vênh váo tự đắc chuẩn bị ra ngoài, trước khi đi lại liếc nhìn về phía Lam Dịch, hỏi một câu: “Kỹ năng hồi nãy của anh, là một loại truyền tống theo suy nghĩ đúng không?”

Lam Dịch ngẩn ra, chưa trả lời, Hàn Gia Công Tử đã ra khỏi cửa. Ngược lại Vân Trung Mộ trợn mắt nhìn qua: “Ranh con, lúc nãy mày giở trò bịp bợm gì?”

“Xì, chỉ là kỹ năng trong trò chơi, mày thua không nhận à?” Lam Dịch mắng lại.

“Đứa nào thua, cmn ai thua hả?” Vân Trung Mộ rống.

“Không phục thì đánh lại!”

Tiếng cãi vã lại nổi lên, trong quán rượu không có một giây yên tĩnh…

Hàn Gia Công Tử đã đi ra thì sẽ không nghĩ đến chuyện ấy nữa. Kế hoạch này không cần bố trí gì, đám Vân Trung Mộ bây giờ muốn tiếp tục tìm Ngân Nguyệt chà đạp hai phen, hay là cái gì cũng không làm chờ tới tối ở ngoài Doanh trại Kỵ Sĩ chuẩn bị xử người n lần cũng chẳng sao cả, không ảnh hưởng gì lớn tới chuyện đám Hàn Gia Công Tử bọn họ cần làm.

Sáu giờ hơn, các người chơi thành Vân Đoan lục tục login, tụ tập đầy đủ có mặt tại cửa Bắc thành Bạch Thạch. Một hàng dài quanh co từ hướng nhà tù dần dần di chuyển về tới đây, là Tung Hoành Tứ Hải mới vừa dẫn phần tử sa đoạ Tod từ trong nhà tù qua hướng này.

Hội trưởng Vô Thệ Chi Kiếm áp giải Tod đi đầu đội ngũ rất hăng hái. Giờ đã qua hai thành chủ rồi, nhiệm vụ đã hoàn tất hai phần năm, hình như còn không gặp phải phiền toái lớn gì. Số lượng thương vong có thể bỏ qua không tính. Tổn thất lớn nhất, vẫn là những ai sợ hãi qua cầu khỉ không dám theo cùng.

Sáu người Công Tử tinh anh đoàn xen lẫn trong đám người chơi dong binh đoàn, tìm kiếm kỹ càng cái gì.

Nhìn tới nhìn lui, lại cũng chỉ là khẽ lắc đầu.

“Nhìn thấy Ngân Nguyệt chưa?” Trong kênh mấy người hỏi lẫn nhau.

Đáp án đều là chưa có.

Tất cả mọi người đã biết được từ Hàn Gia Công Tử là bọn họ nhận nhiệm vụ giúp Vân Trung Mộ tiễn Ngân Nguyệt trở về thành Bạch Thạch, bọn họ đều cam tâm tình nguyện ủng hộ việc không được lợi này đấy. Có hoả lực mạnh mẽ như Cố Phi cùng mấy người khác phối hợp tinh chuẩn, ngang nhiên giết Ngân Nguyệt chỉ là chuyện trong vòng mấy giây đồng hồ. Cam đoan thần tiên hạ phàm cũng cứu không được. Có điều áp lực từ dư luận, nên lúc hành động phải cẩn thận một chút.

Mấy người hỏi Công Tử có kế hoạch nào không, đáp án lấy được dĩ nhiên chỉ có vài chữ: Hành động tuỳ thời cơ.

“Thời cơ” bây giờ còn chưa tới, nhưng cả Ngân Nguyệt cũng không tìm thấy rồi.

“Yên tâm, khẳng định gã đang lẫn trong đám đông. Nếu bây giờ mới rời khỏi thành Bạch Thạch, thì gã thật sự không muốn sống nữa.” Hàn Gia Công Tử khẳng định nói.

Ngân Nguyệt đích thực đang trà trộn ở giữa đội ngũ của Tung Hoành Tứ Hải. Ngày hôm nay gã đúng thật khổ, chịu đựng từ sáng sớm đến bây giờ, đều trôi tới trôi lui trong thành thôi, chỉ cần chút gió thổi cỏ lay là sợ đổ mồ hôi ròng ròng. Chịu đựng đến khi chiều tối tiếp tục nhiệm vụ, gã cùng vài người anh em lặng lẽ mò tới chỗ cửa nhà tù. Không ngoài dự đoán của gã, Tung Hoành Tứ Hải tập hợp người ở đây, Ngân Nguyệt sau khi chào hỏi với Vô Thệ Chi Kiếm, liền lẫn trong đội ngũ đồng hành với họ.

Ngân Nguyệt không tiết lộ tình cảnh lúc này của gã cho Vô Thệ Chi Kiếm. Bởi vì gã hiểu rõ, giao tình của gã với Vô Thệ Chi Kiếm còn rất cạn, Vô Thệ Chi Kiếm chắc chắn không thể nào cho rằng Ngân Nguyệt gã còn quan trọng hơn lợi ích của Tung Hoành Tứ Hải được. Nếu như đối thủ của Ngân Nguyệt chỉ có mấy thằng ất ơ, Vô Thệ Chi Kiếm khẳng định ỷ vào người đông thế mạnh ra mặt giúp gã; Nếu biết được đối thủ là Mười Hội Liên Minh, vậy chắc chắn sẽ không chút do dự coi Ngân Nguyệt như củ khoai lang bỏng tay ném đi.

Tâm tư lúc này của Ngân Nguyệt, chính là muốn trà trộn trong đám người của Tung Hoành Tứ Hải lặng lẽ chuồn ra ngoài, dù sao trong mấy trăm người muốn tìm một tên nào đó vẫn rất khó. Chỉ sợ mỗi người Mười Hội Liên Minh đập nồi dìm thuyền [1], vì đối phó một Ngân Nguyệt là gã mà không tiếc khiêu chiến với hơn ngàn người thành Vân Đoan.

[1] Nguyên văn 破釜沉舟 – phá phủ trầm châu: dựa theo sự tích: Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng̀.

Đám đàn ông của Mười Hội Liên Minh tuyệt đối có khí phách này, cho nên Ngân Nguyệt vô cùng lo lắng. Một khi Mười Hội Liên Minh khiêu chiến, đoán chừng trận này chưa kịp đánh thì Vô Thệ Chi Kiếm đã dứt khoát bán đứng gã rồi. Cho nên lúc này Ngân Nguyệt đã có chuẩn bị, trước xen lẫn trong đám người, một khi phát hiện có đám đông nhảy ra khiêu chiến, vậy thì lập tức lại kêu một tiếng “Các anh em lên giết!”, sau đó thừa dịp loạn lạc chuồn đi.

Thế là lúc gần tới cửa thành, Ngân Nguyệt cũng trở nên hồi hộp, không ngừng nhìn xung quanh. Nhưng trừ đám người chơi dong binh đoàn thành Vân Đoan đứng chờ bọn hắn dưới cổng thành, thì không có vết tích của đoàn đội quy mô lớn nào khác. Thẳng đến khi cùng đội ngũ ra khỏi cửa, rời khỏi cửa thành hồi lâu, người mà Ngân Nguyệt cho rằng nhất định sẽ xuất hiện lại không thấy đâu.

Cứ thế không có chuyện gì rồi? Ngân Nguyệt cực kỳ ngạc nhiên. Vân Trung Mộ vì giết gã còn cố ý đuổi đến tận thành Bạch Thạch, gã không tin đối phương sẽ dễ dàng bỏ qua cho gã vậy được. Nhưng giờ bọn chúng đang ở chỗ nào? Dù không có ngang nhiên lộ mặt, chỉ sợ cũng sẽ âm thầm để ý hành động của gã đi?

Vừa nghĩ đến đây Ngân Nguyệt càng rụt trong đám người cúi đầu khom lưng cố gắng biến mất. Nhưng thế này không phải cách lâu dài, phải nghĩ cách xác nhận thử xem mấy cái đuôi chán ghét này có còn không. Tuy đã không ngủ rất lâu, nhưng đầu của Ngân Nguyệt vẫn chưa mất sự tỉnh táo, gã vốn muốn nhờ một vị anh em vờ như tụt lại đằng sau, đi qua khu luyện cấp giả bộ như luyện cấp, sau đó quan sát xem có truy binh không. Nhưng nghĩ đến lỡ như đạo tặc của đối phương Tiềm Hành âm thầm đi theo, lúc đó sợ rằng dù ở ngay bên cạnh người thì gã cũng không biết được.

Nhưng việc này không làm khó được tên Ngân Nguyệt xảo trá hoặc là nói lanh trí, chỉ mới cân nhắc sơ qua, lập tức đi tìm hội trưởng Vô Thệ Chi Kiếm của Tung Hoành Tứ Hải.

“Vô Thệ, hình như có người đang âm thầm đi theo chúng ta!” Ngân Nguyệt nói rất nghiêm túc.

“Hả? Người nào? Sao cậu biết được.” Vô Thệ Chi Kiếm vội vàng hỏi.

“Một người anh em của tôi!” Ngân Nguyệt bắt đầu hư cấu, “Có chút việc gấp không thể chơi game, hồi nãy trên đường quay lại thành logout, nhìn thấy có người đang hỏi thăm người chơi trong khu luyện cấp hướng đi của chúng ta, sau đó chạy thẳng về phương hướng này.” Ngân Nguyệt nói.

“Vậy sao, thế đám người đó giờ đang ở đâu?” Vô Thệ Chi Kiếm hỏi.

“Không biết, thằng bạn của tôi có việc gấp, sau khi báo cho tôi một tiếng cũng không đi theo xem thế nào, vội vã chạy về thành rồi.” Ngân Nguyệt rất tiếc nuối nói.

“Chắc chắn không phải chuyện tốt!” Vô Thệ Chi Kiếm nói, vội vàng kêu gọi lãnh đạo nòng cốt Đảo Ảnh Niên Hoa và Phong Hành qua.

Đảo Ảnh Niên Hoa nghe được tin tức này, lập tức hỏi: “Xác định là người chơi, chứ không phải là NPC?”

“NPC? NPC không cần phải hỏi thăm hướng đi của chúng ta từ người chơi đi?” Ngân Nguyệt nói.

“Người chơi… người chơi âm thầm đi theo chúng ta làm gì?” Đảo Ảnh Niên Hoa cũng bắt đầu trầm tư.

“Có thể thấy chúng ta nhiều người tụ cùng nhau, tò mò muốn xem chúng ta làm gì?” Phong Hành suy đoán.

“Tốt nhất bắt mấy người này tới hỏi thử xem.” Ngân Nguyệt nói.

“Ừ! Khoan truyền tin ra đã, đội ngũ cứ tiếp tục tiến lên phía trước, để tôi đi sắp xếp.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.

“Cứ làm vậy đi! Rất cảm ơn cậu Ngân Nguyệt rồi.” Vô Thệ Chi Kiếm vỗ vỗ vai Ngân Nguyệt.

“Khách sáo rồi, vốn là sang đây giúp một tay mà!” Ngân Nguyệt xoa cặp mắt đỏ ngầu cười cười.

Chương 314: Lại cần hắn ra trận?

Đối mặt với nguy cơ nhiệm vụ công hội của mình có thể gặp phải, đám Vô Thệ Chi Kiếm chẳng dám khinh thường chút nào. Đội ngũ tiếp tục tiến lên, Đảo Ảnh Niên Hoa đã tìm hai tên đạo tặc, yêu cầu bọn họ Tiềm Hành rồi ở nguyên tại chỗ, quan sát thử có người chơi nào đi theo không.

Hai tên người chơi đều là tìm từ trong dong binh đoàn. Đây cũng là tư tưởng chỉ đạo và phương châm hành động chủ yếu trong nhiệm vụ lần này của Tung Hoành Tứ Hải: Có chuyện nguy hiểm, dong binh đoàn lên trước.

Hai tên người chơi đạo tặc lưu lại cuối đối ngũ rồi Tiềm Hành, đám Vô Thệ Chi Kiếm Đảo Ảnh Niên Hoa lo lắng chờ đợi tin tức, Ngân Nguyệt lo chẳng kém bọn hắn chút nào, hơn nữa còn để bụng hơn. Điều này khiến Vô Thệ Chi Kiếm và Đảo Ảnh Niên Hoa cảm động không thôi, trong thế giới coi trọng vật chất thế này, dong binh có trách nhiệm thế kia đi đâu mới tìm được? Nhìn thử mấy đứa trong Công Tử Tinh Anh Đoàn, chỉ biết ngả tay đòi tiền.

Kết quả đội ngũ tiếp tục tiến lên ước chừng mười lăm phút, vẫn không có tin tức báo về. Đám lãnh đạo nòng cốt đều đang suy nghĩ, Ngân Nguyệt chuẩn bị đi nhắc nhở, Vô Thệ Chi Kiếm đã nói với Đảo Ảnh Niên Hoa: “Có lẽ là đạo tặc, đã Tiềm Hành rồi.”

“Đoán chừng là vậy.” Đảo Ảnh Niên Hoa gật đầu.

“Nếu vậy ôm cây đợi thỏ là không được rồi.” Vô Thệ Chi Kiếm nói.

“Nhưng nếu cứ để bọn chúng đi theo sau lưng, ai phát hiện ai còn không chắc nha.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.

Mọi người gật gù.

Vào thời kỳ đầu của game, theo đuôi đoàn đội với quy mô lớn thế này, đạo tặc chính là lựa chọn tốt nhất, nhưng theo đẳng cấp của người chơi tăng lên, nhất là trình độ trang bị của người chơi nâng lên toàn diện, đạo tặc đã hơi lực bất tòng tâm rồi.

Tại sao? Bởi vì tốc độ.

Đạo tặc sau khi Tiềm Hành, tốc độ di chuyển sẽ giảm xuống bằng 25% tốc độ vốn có.

Mà chức nghiệp mục sư chậm nhất trong Thế Giới Song Song, tốc độ di chuyển ở giai đoạn sau là 0,7.

Không cộng thêm nhanh nhẹn, ở cấp 40 thì tốc độ chạy thôi đã là 70+ 40×0.7 = 98 điểm. Mà cấp 40 mới lên hiện nay lưu hành một đám mục sư rất yêu thích Giày Linh Hoạt có thuộc tính di chuyển +80, vậy thì di chuyển của mục sư có thể đạt đến 178. Giày Linh Hoạt này số lượng nhiều, giá thị trường thấp, cho nên tỷ suất được sử dụng rất cao, mục sư bình thường đều có thể tậu một đôi. Đám nhân vật trước mắt đây trong đám game thủ đều là hạng nhất hoặc là chuẩn hạng nhất, giày chỉ có thể tốt hơn chứ không thể nào kém hơn được.

Di động 178, đạo tặc trong lúc Tiềm Hành nếu muốn đạt đến trình độ này, vậy thì tốc độ vốn có của bản thân phải đạt đến 712 điểm.

Di động 712 điểm, đây không phải là trò đùa, đây là số liệu của siêu nhân. Cố Phi đã coi như là tên có tốc độ di chuyển cực phẩm, cũng chỉ hơn 500 chút đỉnh. Di động 712, có lẽ Tế Yêu Vũ cũng không biến thái đến vậy được.

Cho nên trừ phi người chơi đang cố ý thả chậm tốc độ đi đường, bằng không thì cái thời kì đạo tặc dựa vào Tiềm Hành yên tâm lớn mật theo đuôi đã ra đi không trở lại. Lúc này đội ngũ của người chơi thành Vân Đoan dùng hết tốc lực tiến về phía trước, nếu đạo tặc có ý đồ theo đuôi, toàn bộ hành trình duy trì Tiềm Hành sẽ bị bỏ xa, cho nên phải thường hiện thân để rút ngắn khoảng cách.

Như thế nào để bắt chúng lại khi chúng hiện thân, là vấn đề chính hiện nay đang được nghiên cứu để khắc chế đạo tặc theo đuôi. Như cách mà Vô Thệ Chi Kiếm đang sử dụng, để mấy tên đạo tặc Tiềm Hành sau đó yên lặng theo dõi là một cách dựa vào vận may. Ai biết đạo tặc theo đuôi có đúng lúc đi ngang qua trước mặt bạn mà hiện thân hay không.

“Thiên Lý Nhất Túy của Công Tử Tinh Anh Đoàn, hình như có bản lãnh phản Tiềm Hành.” Phong Hành nói.

“Moá nó, không có hắn thì nhiệm vụ này của chúng ta không thể hoàn thành à?” Đảo Ảnh Niên Hoa tức tối bất bình. Vô Thệ Chi Kiếm trong lòng cũng có chút khó chịu, giờ lại đi tìm đám kia, không biết Hàn Gia Công Tử lại muốn đòi mình bao nhiêu nữa. Nói tới cũng kỳ, sao nhiệm vụ này như thiết kế cho Thiên Lý Nhất Túy vậy, lúc nào cũng cần hắn ra mặt giải quyết nguy cơ.

“Không cần tìm hắn, tự chúng ta nghĩ cách!” Đảo Ảnh Niên Hoa nói với Vô Thệ Chi Kiếm.

Vô Thệ Chi Kiếm gật đầu, ánh mắt chuyển về phía đồng chí Ngân Nguyệt – tấm gương dong binh tốt trong lòng gã: “Anh bạn Ngân Nguyệt có ý kiến hay nào không?”

“À, trước mắt có thể phản Tiềm Hành chỉ có đặt bẫy.” Ngân Nguyệt nói.

“Bẫy…” Đảo Ảnh Niên Hoa lẩm bẩm, “Cái này không ổn lắm, không biết đối phương đi theo con đường nào, vô dụng mà…”

“Tạm thời cứ chữa ngựa chết thành ngựa sống đi! Lần này không phải đúng lúc có một đoàn như vậy sao?” Vô Thệ Chi Kiếm nói.

Đảo Ảnh Niên Hoa gật đầu, gã ở trong kênh chat đoàn trưởng gởi tin nhắn, kêu gọi đoàn trưởng Anh Trủng Nguyệt Tử của “Đại Săn Giết” đi tới. Anh Trủng Nguyệt Tử chạy tới rất nhanh, chào hỏi mọi người. Ngân Nguyệt vừa thấy người này đã nhận ra là tên hiện đang lăn lộn cùng với Mang Mang Mãng Mãng. Thầm nghĩ sợ là gã sẽ không cho mình sắc mặt hòa nhã, cho nên cũng không đi tự chuốc nhục, có ý thức né qua bên cạnh. Quả nhiên, khi Anh Trủng Nguyệt Tử vừa thấy Ngân Nguyệt, nửa con mắt cũng hiện rõ khinh bỉ mồn một. Hôm trước bị đuổi giết cả một ngày, bọn họ cũng phải tìm hiểu đầu đuôi mọi việc, Ngân Nguyệt là nhân vật cặn bã trong câu chuyện này dù nói từ góc độ nào cũng không tẩy trắng được.

“Có chuyện gì thế?” Anh Trủng Nguyệt Tử hỏi đám Vô Thệ Chi Kiếm, Đảo Ảnh Niên Hoa nhanh chóng giao phó, cuối cùng hỏi “Đoàn các cậu phần lớn là Tiềm Phục Giả đi?”

Anh Trủng Nguyệt Tử rất tiếc nuối thở dài: “Vốn chính là vậy, nhưng mấy ngày trước ở thành Nguyệt Dạ ngủm mất 22 đứa, cho nên bọn này đã không phải rồi.”

Vẻ mặt Anh Trủng Nguyệt Tử đen tối không rõ: “Anh cho rằng thế nào?”

“Ít thì ít vậy! Đoàn khác còn có công hội của chúng ta chắc cũng có Tiềm Phục Giả đi? Trước cứ gom góp tạm, Nguyệt Tử huynh chỉ huy bố trí nhé.” Vô Thệ Chi Kiếm nói, lại nghiêng đầu qua bên, bồi thêm một câu: “Cậu cảm thấy thế nào, Ngân Nguyệt huynh?”

“Miệng thúi mà!!!” Ngân Nguyệt thầm nghĩ. Lúc này thật sự khóc không ra nước mắt, nhưng biết lời của Vô Thệ Chi Kiếm không đáng trách, bởi vì chủ ý này là do Ngân Nguyệt đưa ra, cuối cùng lúc làm theo kế hoạch lại trưng cầu ý kiến của gã, đây cũng chỉ là sự xem trọng và tôn trọng Vô Thệ Chi Kiếm dành cho gã, nhưng mà, vào lúc này không hề đúng thời cơ.

Quả nhiên, Anh Trủng Nguyệt Tử vừa nghe kế hoạch này còn có cổ phần của Ngân Nguyệt, cực kỳ khó chịu. Cứ giống như hắn đang bị Ngân Nguyệt sai đi làm công ấy, quá mất mặt rồi. Vừa nghĩ đến đó, Anh Trủng Nguyệt Tử đột nhiên ôm bụng: “Ui da, tôi đau bụng quá, không xong rồi không xong rồi, tôi đi trước đây, mấy anh tự mình sắp xếp đi!”

“Ê!!” Đảo Ảnh Niên Hoa vừa mới kêu được một chữ, nhưng Anh Trủng Nguyệt Tử tốc độ di chuyển 500+ để trưng cho đẹp ư? Nháy mắt đã không thấy tăm hơi.

“Chuyện gì vậy?” Đảo Ảnh Niên Hoa nghi ngờ nhìn Vô Thệ Chi Kiếm.

“Không biết mà!” Vô Thệ Chi Kiếm tất nhiên cũng mờ mịt. Bọn họ không ngốc, hiển nhiên sẽ không tin gì mà đau bụng này là thật rồi, vừa nhìn đã biết là lấy cớ.

Ai bảo chú miệng thúi… Ngân Nguyệt ở bên cạnh thầm nghĩ.

“Không có bọn họ, không góp đủ Tiềm Phục Giả đâu!” Đảo Ảnh Niên Hoa buồn bực. Tiềm Phục Giả vốn chính là chức nghiệp hiếm thấy không được người yêu thích, người chuyển chức rất ít. Tung Hoành Tứ Hải bọn họ thì lấy tiễn trận làm chiêu bài, cho nên rất khuyến khích cung tiễn thủ trong công hội chuyển thành Thần Xạ Thủ, còn về không có cạm bẫy, đợi về sau công hội thăng cấp lại chiêu mộ thêm thôi! Cho nên trước mắt trong hội bọn họ không có nhân tài về phương diện này. Anh Trủng Nguyệt Tử lâm thời bỏ mặc rời đi, khiến kế hoạch của bọn họ lập tức phá sản.

“Nếu không được, vẫn tìm Thiên Lý Nhất Túy đi!” Phong Hành nói.

Vô Thệ Chi Kiếm và Đảo Ảnh Niên Hoa cùng nghiến răng, Ngân Nguyệt bên cạnh cũng thờ ơ nói một câu: “Thiên Lý Nhất Túy, người này không quá đáng tin đi?”

Mặt ngoài làm như rất lơ đãng, thực tế lúc này Ngân Nguyệt căng thẳng muốn chết. Gã bận bịu cả ngày hoàn toàn không phải vì nhiệm vụ của Tung Hoành Tứ Hải, chỉ vì sự an nguy của bản thân, muốn do thám phía sau có còn lính trinh sát của đám Vân Trung Mộ hay là Lam Dịch không thôi, nếu có thì lại mượn tay Tung Hoành Tứ Hải giải quyết. Giờ nếu để Thiên Lý Nhất Túy đi, còn không phải nhanh chóng thông đồng làm bậy với đối phương à, trở lại chắc chắn sẽ nói với Vô Thệ Chi Kiếm “Không sao không sao, đi thôi đi thôi”.

“Nhưng thân thủ đúng là rất đáng sợ đó!” Phong Hành nói, Ngân Nguyệt nghe xong không thoải mái, nhưng trong lòng lại không thể không phục.

“Chuyện này giao cho hắn chắc chắn không vấn đề.” Vô Thệ Chi Kiếm nói, sắc mặt Ngân Nguyệt như tro tàn.

“Nhưng vấn đề là quá đắt.” Vô Thệ Chi Kiếm nói tiếp, trên mặt Ngân Nguyệt lại hiện một chút sức sống.

“Tên Anh Trủng Nguyệt Tử này mẹ nó giở cái quỷ gì?” Đảo Ảnh Niên Hoa lầm bầm, lại kêu gào hai tiếng trong kênh chat, không ai trả lời. Ngân Nguyệt ở bên cạnh không dám lên tiếng.

“Tôi đi tìm cậu ta!” Đảo Ảnh Niên Hoa muốn gặp mặt nói chuyện với Anh Trủng Nguyệt Tử. Ngân Nguyệt lại vui vẻ trở lại rồi.

“Thôi bỏ đi.” Vô Thệ Chi Kiếm nói, “Tôi thấy dáng vẻ cậu ta, kiểu gì cũng muốn mượn cơ hội tăng giá, nếu đều phải móc tiền, không bằng để Thiên Lý Nhất Túy đáng tin có hiệu quả đi làm!” Ngân Nguyệt thực sự đều có ý muốn bóp chết Vô Thệ Chi Kiếm rồi.

Đảo Ảnh Niên Hoa cũng mất hứng, nhưng lại phải thừa nhận lời của Vô Thệ Chi Kiếm có lý, nếu Anh Trủng Nguyệt Tử cũng muốn lừa đảo, còn không bằng tìm Thiên Lý Nhất Túy.

“Gọi cậu ta đi!” Vô Thệ Chi Kiếm thở dài, trong đầu không tự chủ được nghĩ tới Hàn Gia Công Tử, theo bản năng sờ sờ túi tiền của mình.

Lần này Ngân Nguyệt rất chủ động đứng ở vị trí nổi bật, gã hy vọng sau khi Thiên Lý Nhất Túy thấy gã, sẽ giống Anh Trủng Nguyệt Tử khinh thường gã mà phất tay áo bỏ đi.

Cố Phi tới, Ngân Nguyệt không đợi Vô Thệ Chi Kiếm nói linh tinh, chủ động ở bên cạnh hát đệm, giọng điệu ẩn chứa loại mệnh lệnh sai bảo Cố Phi. Đáng tiếc gã đánh giá thấp tố chất nghề giáo viên của Cố Phi. Cố Phi không nói một lời, lẳng lặng nghe xong kế hoạch của bọn họ, gật đầu nói: “Ừm, tôi đã biết, mấy anh cứ đi tiếp đi.”

“Nhờ cậu.” Vô Thệ Chi Kiếm vỗ vỗ Cố Phi.

Cố Phi gật đầu, trước khi đi chỉ chỉ Ngân Nguyệt rồi bảo: “Chú mày cẩn thận đấy.”

Cả người Ngân Nguyệt đều hoá thành một gốc cây trơ trọi trong sa mạc. Hết thảy ánh mắt người chơi xung quanh nhìn gã, đều giống như nhìn một người chết.

Chương 315: Chặn kẻ theo đuôi

Lời bỏ lại trước khi đi của Cố Phi khiến Ngân Nguyệt gần như lập tức có xung động gói gém đồ đạc kiếm đường bỏ chạy. Gã thấy Cố Phi đi chuyến này, không chỉ sẽ không phát hiện, sợ là trực tiếp dẫn Thích Khách muốn xử mình đến bên cạnh luôn. Sơ suất quá, sao lại tùy tiện để bản thân bại lộ ở trước mặt Thiên Lý Nhất Túy chứ! Ngân Nguyệt đang hối hận muốn chết.

Nhưng Ngân Nguyệt cũng không muốn mặc cho số phận nhắm mắt chờ chết. Trong nháy mắt lại đưa ra một chủ ý: “Có cần cho Thiên Lý thêm vài người trợ giúp không?”

Vô Thệ Chi Kiếm chỉ là muốn giảm thấp chút phí tổn, nhưng đã khiến Ngân Nguyệt mở cờ trong bụng, nếu có người của Tung Hoành Tứ Hải theo dõi ở bên cạnh, Cố Phi còn có thể thả nước cho đám Vân Trung Mộ được sao?

“Đừng để hắn biết, âm thầm đi theo.” Ngân Nguyệt chơi kế sau ác hơn kế trước, nếu Tung Hoành Tứ Hải đi theo ngoài sáng, đoán chừng Cố Phi sẽ giả vờ không phát hiện, chỉ dẫn bằng tin nhắn. Nếu là âm thầm đi theo, không chừng đúng lúc có thể nhìn thấy cảnh Cố Phi thả nước, không những có thể xử đám Vân Trung Mộ, Cố Phi cũng sẽ bị coi là phần tử cặn bã ăn cây táo rào cây sung, đây là một mũi tên hạ hai con chim trong truyền thuyết mà!

Không ngờ lời này vừa ra, ba thành viên nòng cốt của Tung Hoành Tứ Hải lại dùng ánh mắt khác thường đánh giá Ngân Nguyệt.

“Không tốt…” Ngân Nguyệt thầm nghĩ trong lòng, “Biểu hiện rõ ràng quá…” Ngân Nguyệt mở miệng muốn nói gì đó để che giấu, lại nghe Đảo Ảnh Niên Hoa nói: “Tiềm Hành vô dụng với Thiên Lý Nhất Túy mà!”

Ngân Nguyệt ngẩn ra, do tình thế cấp bách, gã đã quên mất điểm này, kết quả lại đưa ra một cách không đáng tin. Thời gian dài không có nghỉ ngơi, còn lại chỉ có căng thẳng và lo âu, như thế đả kích rất lớn với tinh thần của một người, Ngân Nguyệt giờ đang ở trong trạng thái này đấy.

“Hay cứ gọi vài đạo tặc đi xem thử! Tiềm Hành ở bên cạnh Thiên Lý Nhất Túy, để cho kẻ địch mất cảnh giác.” Vô Thệ Chi Kiếm nói, bọn họ cũng không biết tính toán nhỏ nhặt trong lòng Ngân Nguyệt.

“Ừ, tôi đi sắp xếp!” Đảo Ảnh Niên Hoa nói. Loại có khả năng phải đối mặt chiến đấu, lựa chọn đầu tiên tất nhiên vẫn là người của dong binh đoàn. Dong binh đoàn mỗi lần làm chút chuyện đặc biệt còn phải thu phí khác như Công Tử tinh anh đoàn, đây là điều khoản đặc biệt mà Hàn Gia Công Tử tranh thủ được, phần lớn dong binh đoàn đều mua bán một lần với Tung Hoành Tứ Hải. Nhận tiền, nghe lệnh của Tung Hoành Tứ Hải, chỉ đơn giản vậy thôi.

“Tìm người đáng tin đi theo.” Vô Thệ Chi Kiếm nói.

“Khụ… gọi Tiểu Thương dẫn người tới nhé?” Đảo Ảnh Niên Hoa hỏi ý kiến của Vô Thệ Chi Kiếm.

“Được đấy!” Vô Thệ Chi Kiếm gật đầu. Nói thẳng thì nhiều dong binh đoàn như vậy, tính là có quan hệ tốt, tin được chỉ có Thất Thải Vân Gian do Cố Tiểu Thương lãnh đạo. Đứng hạng tư trong thi đấu dong binh chiến sau trận hạng ba tư thua bởi Nghịch Lưu Nhi Thượng.

Công Tử tinh anh đoàn bên này, sau khi Cố Phi quay lại tự nhiên mọi người hỏi hắn có chuyện gì, Cố Phi kể lại, mấy người đều ngầm hiểu nói: “Người của Vân Trung Mộ?”

“Gã không cần phái người đi theo mà!”

“Đoán mò gì chứ, hỏi thử chẳng phải liền biết rồi.”

Sau khi gởi cho Vân Trung Mộ một tin nhắn, ngược lại khiến Vân Trung Mộ căng thẳng: “Không có mà, bọn tôi đều ở Doanh trại Kỵ Sĩ bên này làm chuẩn bị kìa. Sao, có chuyện gì ngoài ý muốn à?”

“Không có vấn đề gì!” Kiếm Quỷ phụ trách liên lạc trả lời Vân Trung Mộ như vậy, cuối cùng nói với người bên này: “Không phải Vân Trung Mộ.”

“Còn có một người.” Hàn Gia Công Tử nói chuyện, “Cũng là người muốn giết Ngân Nguyệt, hình như là người của Tiền Trần hồi xưa đấy, có thể là bọn họ.”

“Vậy là người đồng đạo rồi!” Chiến Vô Thương nói.

Hàn Gia Công Tử thì nhíu mày hỏi Cố Phi: “Phía sau có người đi theo, chúng ta đi phía sau không biết, ngược lại bọn họ đi tận đằng trước sao lại biết được.”

Cố Phi nhún vai, tỏ ý không biết.

“Có lẽ là Ngân Nguyệt đã phát hiện.” Hữu Ca nói.

“Không cần phát hiện, gã dùng đầu gối cũng nghĩ ra được. Chỉ là, nếu do gã tính toán, sao lại để Thiên Lý ra mặt? Việc này không có trợ giúp gì cho gã mà!” Hàn Gia Công Tử thông minh hơn nữa, cũng sẽ không ngờ đây là Ngân Nguyệt tự bê đá đập vào chân mình, lúc này còn đang ở đằng đó buồn bực kia kìa!

“Nhưng mà gã lại đi theo đám Vô Thệ Chi Kiếm, tụi mình muốn xuống tay thì hơi khó đó.” Kiếm Quỷ nói.

Ở ngay trước mặt đám Vô Thệ Chi Kiếm nội chiến, điều này thực sự rất quá phận rất không có tư chất dong binh rồi.

“Bất quá cuối cùng biết được gã ở đâu!” Hữu Ca bày tỏ. Đối với bọn họ chuyến đi lần này của Cố Phi có giá trị nhất chính là phát hiện Ngân Nguyệt ở đâu. Đây là sơ sót của Ngân Nguyệt, chỉ vì gã sốt ruột nên chỉ biết lo Đông chứ quên mất đầu Tây.

“Thôi cậu đi đi! Người đằng sau tám phần là nhằm vào Ngân Nguyệt, cậu cứ xem tình hình rồi thả nước.” Hàn Gia Công Tử nói.

“Các anh không đi?” Cố Phi bất ngờ.

“Đảo Ảnh Niên Hoa đã thông báo cho tôi rồi, lần này chỉ tìm cậu hỗ trợ, mấy người bọn tôi nhúng tay cũng không có tiền để cầm, bọn tôi còn đi làm gì?” Hàn Gia Công Tử duỗi tay chân.

“Vậy tôi đi đây.” Cố Phi cũng không để ý, chào hỏi một tiếng chuẩn bị thoát ly đội ngũ, lại thấy đằng trước có một đám người đang đi ngược hướng tới trước mặt bọn họ. Cô gái cầm đầu chính là Cố Tiểu Thương hồi đó trong cuộc họp tập hợp dong binh ở quán rượu từng kêu Vô Thệ Chi Kiếm bớt lằng nhằng.

“Thiên Lý Nhất Túy! Bọn tôi đi cùng anh.” Cô gái này đến trước mặt la lên.

“À…” Hàn Gia Công Tử bừng tỉnh, “Là chơi chiêu này à, tôi nói sao có thể yên tâm để Thiên Lý đi được, thì ra có quân giám thị mà!”

Hàn Gia Công Tử nói chuyện không coi ai ra gì, chẳng thèm để ý đối phương đang ở bên cạnh mình. Cố Tiểu Thương quay đầu liếc mắt nhìn anh ta, lại không thèm để ý đến nữa, quay lại nói với Cố Phi: “Đi thôi!”

Cố Phi gật đầu, đi theo nhóm bọn họ rời khỏi đội ngũ. Cũng không phải muốn đi đâu xa, chỉ muốn ở nguyên tại chỗ chờ đợi kẻ theo đuôi phía sau.

“Tôi tên là Cố Tiểu Thương.” Cố Tiểu Thương giới thiệu mình với Cố Phi.

“Ừ! Thiên Lý Nhất Túy.” Tuy đối phương đã từng gọi tên của mình, nhưng vẫn nên giới thiệu chính thức.

“Nghe nói anh rất lợi hại đi?” Cố Tiểu Thương nói.

“Chắc thế!” Cố Phi nói.

“Anh chẳng khiêm tốn nhỉ!” Cố Tiểu Thương cười.

“Đã khiêm tốn rồi.” Cố Phi cười nói, “Tình huống này của tôi, còn nói không lợi hại không lợi hại đâu, tôi còn rất kém cỏi… thế khác gì đang mắng chửi người khác rồi?”

“Ha ha!” Cố Tiểu Thương bật cười, từ trong túi móc ra một thanh cự kiếm, cắm ở trước người. Áo giáp chiến sĩ màu đỏ cà rốt đan xen trên người không giống loại tinh xảo đẹp mắt mà người chơi nữ hay chọn, ví dụ thứ khác biệt với mọi người chính là áo choàng màu cam khoác trên vai, giờ đây đang ở phía sau phất phới theo gió, đúng là phải khiến người nhìn chăm chú.

Thấy Cố Phi chú ý áo choàng của cô, Cố Tiểu Thương cười cười: “Sao, ngầu chứ?”

Cố Phi cũng cười: “Ngầu, nhưng lúc đánh nhau hơi bất tiện đấy!”

Áo choàng mặc lên đẹp thiệt, nhưng nếu phải đánh nhau sau lưng còn kéo theo một tấm vải dài như thế, còn phần phật đón gió, không chừng lúc nào đó còn quấn lên cánh tay vòng quanh chân gì đó, vậy thì coi như xong. Đừng nói áo choàng này, dù là Ám Dạ Linh Bào của Cố Phi, mặc trên người lúc động thủ cũng không tiện lắm, dù sao cái này không phải thiết kế cho Võ Gia, đặc biệt là vạt áo còn dài đến tận đất, cực kỳ phiền. Nhưng ngày đó cái cách Hỏa Cầu cởi nút áo chùng pháp sư cũng coi là một biện pháp để giải quyết chuyện này. Cố Phi đã thầm muốn mặc như vậy, nhưng đúng như lời của Hỏa Cầu nói, áo trong của hắn quá xấu rồi, vẫn nên đi đổi chiếc mới đã rồi nói sau.

“Lúc đánh nhau có thể cởi ra mà!” Cố Tiểu Thương đưa tay kéo nơi chỗ cần cổ, áo choàng đã trượt xuống khỏi vai, cô vươn tay cầm lấy ra hiệu với Cố Phi: “Xem đi, rất tiện.”

“Buộc ở trên cổ hả? Không thấy siết cổ ư?” Cố Phi kinh ngạc.

“Không phải đâu! Anh nhìn nơi này có hai cái khoen nè, thực ra là móc ở trên cái bảo vệ vai của tôi, thắt lại chỉ để cố định thôi, đây là tôi đặt thiết kế riêng cho khôi giáp này đó. Sao, có hứng thú không?” Cố Tiểu Thương hỏi.

“Thôi bỏ đi!” Cố Phi cười.

“Muốn làm thì tìm tôi lúc nào cũng được. Tôi biết một người chơi học kỹ năng may vá ở thành Vân Đoan, trùng hợp hơn chính là bản thân người đó học về thời trang, tay nghề rất tốt…”

“Có người!” Cố Phi kêu lên.

“Ở đâu?” Cố Tiểu Thương nhanh chóng nhấc thanh trường kiếm cắm trước người lên.

“À, ngại quá, nhìn lầm rồi.” Cố Phi nói.

“À!” Cố Tiểu Thương cắm thanh kiếm về lại dưới đất, cực kỳ tiếc nuối khoác áo choàng của cô lên lại trên người. Cố Phi ở bên cạnh rất cạn lời, khí thế của người này đúng là rất mạnh, nhưng tuyệt đối là con gái.

“Nói tiếp, anh phản Tiềm Hành làm thế nào?” Cố Tiểu Thương hỏi Cố Phi.

“Sát khí.” Cố Phi nói.

“Sát khí?” Cố Tiểu Thương không hiểu.

“Ừ, tôi luyện võ, đối với mấy thứ này rất nhạy cảm.” Cố Phi nói.

“Thật hay giả đấy?” Cố Tiểu Thương nói.

“Đương nhiên là thật.”

“Vậy anh dạy tôi đi!” Cố Tiểu Thương nói.

“Không có vài chục năm khổ công, không luyện ra được.” Cố Phi nói.2

“Đừng hù tôi, anh đang đùa chứ gì!” Cố Tiểu Thương nói.

Cố Phi cười khổ: “Là thật.”

Cố Tiểu Thương vẫn không tin, đang định nói gì đó, lại thấy Cố Phi đột nhiên thu lại nụ cười, tay vươn vào trong túi móc trường kiếm ra: “Có người tới.

“Ở đâu!”

“Tiềm Hành! Ở ngay trước mặt chúng ta rồi.” Cố Phi dứt lời đã nhấc tay: “Hỏa Thụ Thiên Trọng Diễm, khởi!”

“Ai nha, đừng giết ngay, giữ lại một hỏi thăm cái đã.” Cố Tiểu Thương vội vàng nói.

“Biết rồi, bảo thủ hạ của cô đừng nhìn chằm chằm vào tôi nữa, đứng thành một hàng đi.” Cố Phi nói.

Chương 316: Phương thức giáo dục bằng dẫn dắt

Bảo đạo tặc đang Tiềm Hành bày trận, việc này chẳng dễ chút nào. Bởi vì bọn họ không nhìn thấy nhau, chỉ hơi chạm nhẹ thôi thì song song cùng bị bại lộ. Đây là điểm rất cần được mấy người chơi đạo tặc trong đoàn đội chú ý. Thế giới Song Song thiết kế cũng không phức tạp, thậm chí còn đơn sơ hơn rất nhiều game cũ, nhưng chỉ vì cái gọi là “mô phỏng toàn bộ thế giới thực”, làm cho đâu đâu cũng thành một môn học vấn.

Bọn đạo tặc xếp thành một hàng thế nào tạm thời không nói đến, tóm lại là không có ai chạm vào nhau bại lộ bản thân. Ngược lại Cố Tiểu Thương bên này đang kinh ngạc nhìn Cố Phi: “Pháp thuật của anh đâu?”

“Phát động tương đối chậm.” Cố Phi vừa nói xong, một khoảng trống lớn trên mặt đất dâng lên một ngọn lửa. Ngọn lửa vừa lên thì nháy mắt có năm đạo tặc hiện ra nguyên hình.

Động tác làm phép của Cố Phi rất bí mật, cộng thêm đối phương không ngờ người trước mặt có thể xem thấu được Tiềm Hành của họ, cho nên không đề phòng. Thế là bị pháp thuật này tóm gọn toàn bộ. Cố Phi nhấc tay, lại chỉ về một phương hướng khác: “Thiên Hàng Hỏa Luân, hàng!”

Vòng lửa còn chưa ra xuất hiện, ba tên đạo tặc bị đánh hiện ra trên mặt đất đã chạy trốn loạn xạ.

Hết cách rồi! Trong lúc Tiềm Hành di chuyển sẽ rất chậm, không thể trốn được oanh kích của pháp thuật phạm vi. Dù sao cũng đã bị lộ, không bằng chủ động hiện thân né đi một chiêu ấy.

Lúc này Cố Phi thiết lập tay trống sẽ là tay làm phép chính, cho nên hai pháp thuật phạm vi lớn này không có tổn thương gì. Tám tên đạo tặc hiện thân mờ mịt đứng tại chỗ, không biết sao lại bị phát hiện được.

Cố Tiểu Thương khí thế vô song tiến lên trước một bước, tay trái khẽ kéo nút kết trên áo choàng, một tiếng soạt vang lên, gió tự động đã thổi áo choàng của cô nàng trượt xuống khỏi vai, tiêu sái đến mức chẳng thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.

“Các người là ai?” Tay phải Cố Tiểu Thương nắm lấy trường kiếm đang cắm trên đất, trầm giọng hỏi.

Cố Phi khẽ bu lại, nhỏ giọng nói: “Áo choàng của cô bị gió thổi bay xa rồi kìa.”

Cố Tiểu Thương vội vàng quay đầu nhìn, quả nhiên, áo choàng của cô không ngoan ngoãn rơi trên đất, bởi vì gió quá lớn, nên trực tiếp đã bay đi luôn rồi. Nhưng cô vẫn không hiện vẻ hoảng loạn, vỗ tay phát ra tiếng theo chiều gió ấy, lập tức bên cạnh có một đạo tặc hiện thân, Tật Hành đuổi theo chiếc áo choàng, tất cả mọi người nhìn đến ngây dại… cô gái thích chơi ngầu kiểu này, thực sự rất hiếm thấy.

“Khụ…” Cố Phi ho khan một tiếng, nhắc nhở mọi người.

Mọi người phục hồi lại tinh thần, Cố Tiểu Thương giơ tay: “Bao vây.”Tám người đó tự nhiên rất kinh ngạc, bởi vì trong mắt bọn họ chỉ nhìn thấy ba người, một tên trong đó còn đang đuổi theo áo choàng. Đương nhiên, từ việc có người đuổi theo áo choàng, tám người nhanh chóng nhận ra bên đối thủ cũng có đạo tặc mai phục bên cạnh.

“Rốt cuộc mấy người là ai?” Cố Tiểu Thương hỏi lại một lần.

Tám người không đáp.

“Mấy người tìm ai?” Câu hỏi của Cố Phi rất có tính dẫn dắt, đồng thời trong lòng đang tính toán, nếu tám người này là tìm Ngân Nguyệt, mình phải thả nước thế nào đây…

Kết quả tám người vẫn không đáp lời như cũ, điều này khiến hai người rất do dự. Cố Phi thì cần phải xác định thân phận của đối phương, Cố Tiểu Thương thì lại phải thăm dò được ý đồ đối phương đến.

“Còn không chịu nói thì bọn tôi sẽ động thủ đó.” Cố Tiểu Thương đe dọa.

Kết quả một tên đạo tặc ở đối diện cư nhiên xuất hiện vẻ mặt khinh miệt, hơn nữa cuối cùng đã đáp lại lời của Cố Tiểu Thương: “Động thủ, mấy người có bao nhiêu người được hả?”

“Hửm? Cậu thấy sao?” Cố Tiểu Thương cười nói.

“Ha ha!” Đối thủ cũng cười cười hai tiếng, bất thình lình quát lên: “Đá vôi dò đường!!”

Cố Phi và Cố Tiểu Thương đều ngẩn ra. Nó là kỹ năng gì, chưa từng nghe qua bao giờ.

Tiếp đó thấy tám tên đạo tặc lưng đối lưng thành vòng tròn từ trong túi móc ra một bọc nhỏ, dùng sức ném về phía mấy phương hướng khác nhau. Bọc nhỏ lúc bay giữa không trung chợt bung ra, vôi trắng xen lẫn đá vụn “phù phù” phụt ra. Như là trời nổi sương mù trắng xoá, theo sát đó, vòng đạo tặc bao vây xung quanh đã thoát khỏi trạng thái Tiềm Hành, trên người loang lổ vết trắng.

Thất Thải Vân Gian của Cố Tiểu Thương là dong binh đoàn bậc 4, 80 người. Trong đoàn có tổng cộng 10 đạo tặc, trong đó có hai cô gái lúc vượt qua rãnh ở sơn mạch Ô Long vì nhút nhát, đã lên đường trở về thành cũ. Thêm đứa đuổi theo áo choàng còn chưa quay lại, lúc này chỉ có bảy đạo tặc, bị đối thủ ném một đống vôi. Hết thảy bị bại lộ.

“Hừ hừ! Đây là vôi trắng được sản xuất độc quyền từ thành Bạch Thạch chúng tôi, chưa từng thấy đi!” Đạo tặc đó đắc ý nói, tiếp đó liếc nhìn vòng vây: Bảy đạo tặc, thêm Cố Phi và Cố Tiểu Thương tổng cộng là chín người, chỉ nhiều hơn bọn chúng một người mà thôi, căn bản không được tính là ưu thế gì, thế là không nhịn được cười nói: “Cái này cũng gọi là bao vây à?”

Cố Tiểu Thương đã sớm kêu gọi đám Vô Thệ Chi Kiếm chi viện, dù sao không ai ngờ tới đối phương lại có nhiều người theo đuôi như vậy, tưởng nhiều lắm chỉ hai hoặc ba người. Lúc này Cố Tiểu Thương định kéo dài thời gian, chứ không thật sự muốn đánh nhau với đối phương.

“Rốt cuộc mấy người muốn làm gì?” Cố Tiểu Thương muốn nói với đối phương thêm một hai câu.

“Đừng lãng phí thời gian, nhanh chóng đột phá vòng vây.” Đạo tặc đó chẳng thèm để ý Cố Tiểu Thương, quay đầu nói với mấy anh em nhà mình, nói xong đã xài Tật Hành, xông về phía một tên đạo tặc ở phương hướng nào đó. Mấy người khác cũng lập tức theo sát gã chạy về phía ấy.

“Này…” Cố Tiểu Thương quay đầu muốn nói chuyện với Cố Phi, thì đã không thấy bóng dáng Cố Phi đâu. Lại quay đầu trở về, chỉ thấy Cố Phi đã vọt đến trước mặt tên đạo tặc cầm đầu, trường kiếm trong tay tung bay bổ ra một đường ánh lửa, đạo tặc đó không có cơ hội nhỏ nhoi nào, nháy mắt đã bị giết ngay. Bảy người còn lại lập tức ngơ ngẩn, vội vàng dừng bước, không tự chủ được lui về sau, kéo ra khoảng cách với Cố Phi.

Cố Phi cũng là bị buộc bất đắc dĩ. Nếu xác định được thân phận của đối phương, vậy vừa rồi hắn sẽ không ra tay, chỉ đứng nhìn bọn họ đột phá vòng vây, nhưng mà hết lần này tới lần khác mấy người họ dù chết cũng không chịu nói làm chi chứ. Là một dong binh có trách nhiệm, tất nhiên Cố Phi không thể tùy ý thả bọn họ rời đi được.

Trường kiếm đen sẫm, áo chùng đen, giết trong nháy mắt, Song Viêm Thiểm!

Đây đã thành một dấu hiệu. Bảy người trợn mắt há mồm, sau đó đều kịp phản ứng, hét lên: “Thiên Lý Nhất Túy! ! !”

“Ồ, biết tôi sao?” Cố Phi nói.

“Tên trâu bò trên video…” Mấy người lẩm bẩm.

“Biết sự lợi hại chưa! Còn không mau nói mấy người là ai, muốn làm gì, từ đâu ra đây, đi theo tụi này có ý đồ gì, nói!” Cố Tiểu Thương cũng tới rồi.

Bảy người ngơ ngác nhìn nhau, còn không chịu mở miệng. Cố Phi cũng cực kỳ đau khổ, ý tưởng chợt lóe, mở miệng tùy tiện hỏi một người trong đó: “Cậu tên là gì?”

“Dã Trư…”

“Cái tên quỷ gì vậy…” Cố Tiểu Thương không nhịn được bật cười. Cố Phi lại không có tâm trạng này, tay chân luống cuống thêm bạn với đối phương. Ngay mặt không tiện nói, lén gửi tin nhắn cũng có thể mà! Kết quả: Đối phương không mở chốt thêm bạn…

Cố Phi thực rất bất đắc dĩ, đành phải tiếp tục dẫn dắt: “Dã Trư à! Mấy cậu đi theo chúng tôi, là muốn tìm người nào sao? Hay là có chuyện gì? Nếu muốn tìm người nào đó làm việc riêng, thì nói tên cho chúng tôi biết, chúng tôi gọi người đó qua đây cho, cái này chẳng khó gì cả! Cần gì phải đánh đánh giết giết? Đúng không Tiểu Thương?”

“Đúng đó!” Cố Tiểu Thương gật đầu, “Nếu là vậy, có gì mà không thể nói chứ?”

“Dù trong đội ngũ chúng tôi có kẻ thù của mấy người, mọi người có thể ngồi xuống thương lượng cách giải quyết mà!” Cố Phi thấy mình đã dẫn dắt đến hạn cuối.

“Đúng đó, ngồi xuống thương lượng được!” Cố Tiểu Thương phụ hoạ.

Bảy người vẫn không nói lời nào như cũ. Cố Phi vô lực đỡ trán, khoát tay lia lịa: “Tôi hết cách rồi, mấy người tự sinh tự diệt đi, đừng nói tôi không có ra tay giúp…” Nói xong Cố Phi liền lùi qua một bên ăn trái cây.

Đây vẫn là ám hiệu đấy! Giờ tôi không còn pháp lực, mấy người muốn chạy thì đi ngay! Cố Phi thấy nếu đã phát hiện ra đối phương, thì tương đương như đã phá hủy sự theo dõi của họ. Sứ mệnh dong binh của mình xem như đạt được rồi, thả bọn họ rời đi, không tính như không chịu trách nhiệm đi!

“Bỏ đi!” Cố Tiểu Thương không kiên nhẫn nữa, vẫy tay với Cố Phi: “Thiên Lý, động thủ đi!”

“Còn cần tôi động thủ nữa à?” Cố Phi sững sờ nói.

“Anh uy mãnh thế mà, anh không lên thì ai lên!” Cố Tiểu Thương nói.

“Thực ra pháp lực của tôi không đủ để giết hết nhiều người vậy.” Cố Phi rất kín đáo nói với Cố Tiểu Thương.

“Nói bậy, trong video anh có thể xử hơn hai mươi lận.” Cố Tiểu Thương nói.

“Chuyện giết người này phải xem duyên phận đó!” Cố Phi nói.

“Nói lung tung gì thế.” Cố Tiểu Thương nói.

“Trong video chỉ chuyên chọn trạng thái xuất sắc nhất của tôi, đối phương còn rất phối hợp nhào lên, mấy cảnh tôi chật vật không đủ pháp lực đã xóa hết sạch rồi.” Cố Phi nói.

“Có chút quá đáng, sao có thể như vậy được!” Cố Tiểu Thương nói.

“Đúng vậy! Quá vô trách nhiệm rồi.” Cố Phi nói.

“Anh cũng không viết bài giải thích đi.” Cố Tiểu Thương nói.

“Giải thích? Giải thích cái gì?”

“Video giả tạo không tin được mà!!!”

“Giả tạo, ngược lại không tới mức ấy! Bọn họ chỉ chuyên chọn điểm sáng thôi.”

“Vậy cũng không được, nó không chân thật mà!”

“Nhưng cũng là…”

“Hey hey!!! Hai vị…” Cuối cùng có người cắt ngang cuộc trò chuyện lén lút của bọn họ.

“Chuyện gì?” Hai người cùng quay đầu.

“Có động thủ không đây?” Đạo tặc dưới tay Cố Tiểu Thương hỏi.

“Động thủ, mọi người cùng lên!” Cố Tiểu Thương vội vàng nói, đồng thời chỉ về phía Cố Phi: “Gồm cả anh nữa đấy!”

“Ài!” Cố Phi thở dài một tiếng, huơ kiếm chỉ về phía mấy người đó: “Một cơ hội cuối cùng, còn không chịu nói thì chúng tôi ra tay!”

Mọi người bao vây lên, mà mấy tên ở chính giữa còn đứng chụm vào sát sàn sạt, Cố Phi phóng một đại chiêu là có thể diệt toàn bộ, đây chính là duyên phận chứ còn gì!

“Chúng tôi nói ra rồi, thì có thể đi thiệt chứ?” Đột nhiên có người mở miệng.

“Ê! ! !” Bên cạnh lập tức có người hầm hầm giận dữ.

“Tôi lại không muốn rớt cấp!” Người nọ nhảy ra ngoài từ trong bảy người kia.

Chương 317: Cái chết của Ngân Nguyệt

Cố Phi và Cố Tiểu Thương ngây dại nhìn bảy thằng trước mặt mình bắt đầu nội chiến. Hai người cũng rất bất ngờ khi xảy ra việc này đấy, chỉ giây lát hai người có một loại cảm giác như đang bức con nhà người ta đi đứng đường, cảm thấy khá ngại ngùng. Còn chưa kịp nói gì, sáu tên đạo tặc đã cùng bùng nổ, hét lớn “Kẻ rớt cấp đầu tiên chính là mày”, sáu người cùng vây tên phản đồ kia lại, sáu thanh chuỷ thủ cùng lên, chính giữa vòng nháy mắt biến thành luồng ánh sáng trắng, nói cho thế nhân biết phản đồ sẽ không có kết cục tốt.

“Thôi, mấy người đi đi!” Cố Tiểu Thương đột nhiên nói.

Sáu người, còn có Cố Phi, thêm cả đám thủ hạ của Cố Tiểu Thương đều sửng sốt.

“Có ý gì hả?” Cố Phi hỏi Cố Tiểu Thương.

“Tôi không muốn làm khó họ, chỉ dọa bọn họ thôi, kết quả anh nhìn đi, bọn họ không sợ, cho nên chúng ta thất bại rồi.” Cố Tiểu Thương nói.

“À…” Cố Phi nhún vai, không nói gì.

“Đi nhanh, còn không đi thì không kịp nữa.” Cố Tiểu Thương nói với sáu người.

Sáu người nghi ngờ.

Cố Phi thấy dáng vẻ nghi ngờ của đám bọn chúng thì tức lên, hỏi cũng nghi ngờ, bảo đi cũng nghi ngờ, làm thế nào mới không nghi ngờ hả! Cố Phi huơ kiếm trên không vẽ nên hai đường lửa: “Đi nhanh lên! Còn không đi tôi ra tay.”

Sáu người tiếp tục mang theo nghi ngờ quay người, Cố Tiểu Thương phất tay, ba đạo tặc đang chặn bên đó đã nhường đường. Cùng với lúc này, phương hướng phía sau lưng Cố Phi và Cố Tiểu Thương đã truyền tới tiếng bước chân hỗn loạn, một đại đội nhân mã đang gào thét chạy tới, Cố Tiểu Thương vội đến mức giậm chân: “Còn không đi nhanh!”

Cuối cùng sáu người không nghi ngờ nữa, nhanh như chớp chạy mất.

Cố Phi quay đầu nhìn về phía đội ngũ, dẫn đầu chính là Đảo Ảnh Niên Hoa, dẫn theo mấy tên đàn em, trên đường đến gần thì nhìn thấy tư thế oai hùng bỏ chạy cua sáu tên đạo tặc nọ, vội vàng hỏi: “Sao chạy mất rồi?”

“Đã bảo đến nhanh rồi, mấy anh tới chậm thế kia, tụi này không ngăn được thì chạy thôi.” Cố Tiểu Thương nói.

“Không phải chỉ có tám tên đạo tặc thôi à? Chỉ chốc lát mà cũng không ngăn được?” Đảo Ảnh Niên Hoa nghi ngờ.

“Không ngăn được thì không ngăn được, sao anh lắm lời thế hả?” Cố Tiểu Thương bất mãn.

Đúng là con gái! Thuộc phái diễn xuất trời sinh. Nhìn vẻ mặt của Cố Tiểu Thương ung dung chưa kìa! Đảo Ảnh Niên Hoa, anh có thể nghĩ ra cô ta cố ý thả người đi không? Cố Phi đang thầm nghĩ, không ngờ Đảo Ảnh Niên Hoa chĩa đầu súng về phía hắn: “Thiên Lý huynh, tám tên đạo tặc mà thôi, không đến nỗi cậu không ngăn được đi?”

Cố Phi sửng sốt, Cố Tiểu Thương cũng hơi căng thẳng nhìn về phía hắn. Cố Phi nhướn mày, nói với Đảo Ảnh Niên Hoa: “Hồi nãy đúng lúc đau bụng, kết quả không ngăn được.”

Vì tình thế cấp bách, Cố Phi không nghĩ ra được lý do hay ho, cái này vừa nghe đã biết giả rồi. Đảo Ảnh Niên Hoa hung hăng trừng mắt nhìn hắn, lại nhìn mấy tên đạo tặc kia đã không còn tung tích, không biết đuổi theo thế nào, quay qua hỏi Cố Tiểu Thương: “Vậy bọn chúng có ý đồ gì?”1

Cố Tiểu Thương bất đắc dĩ nói: “Đánh chết cũng không chịu nói, hết cách!”

“Ài!” Đảo Ảnh Niên Hoa thở dài, cũng rất bất đắc dĩ: “Vậy thì nhanh đi thôi!”

Gã vừa đi, Cố Tiểu Thương đã thở phào nhẹ nhõm, nói với Cố Phi: “Cảm ơn nha!”

“Cảm ơn cái gì?”

“Cảm ơn vì bụng của anh đau… tuy lý do này nát thật.” Cố Tiểu Thương nói.

“Lừa người không phải thế mạnh của tôi.” Cố Phi nói, “Bất quá, không phải cô rất thân với bọn họ à? Sao không nói thật?”

“Thân cũng phải nói quy củ chứ… nếu biết là tôi thả đi, sẽ trừ tiền thuê đó. Nhiều anh em theo tôi kiếm cơm nữa mà!” Cố Tiểu Thương nói.

Mấy người vừa trò chuyện vừa đuổi theo đội ngũ, bất đắc dĩ trong đám bọn họ có Cố Tiểu Thương một chiến sĩ, dễ dàng bị đội ngũ bỏ rơi, giờ đuổi theo lại thì có chút khó. Nhưng may mà Vô Thệ Chi Kiếm lấy việc công làm việc tư, bảo đoàn đội đi chậm lại, chính là vì để phối hợp với cô gái hắn thích, đám Cố Phi cuối cùng trong mắt cũng có thể nhìn thấy đội ngũ ở phía trước cách bọn họ càng ngày càng gần.

Lúc này Đảo Ảnh Niên Hoa đã quay lại trong đội ngũ, Vô Thệ Chi Kiếm lên đón, hỏi: “Sao rồi”, Ngân Nguyệt bình tĩnh đứng ở bên cạnh, thực ra trong lòng cuống cuồng hơn bất cứ ai.

“Chạy rồi.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói, “Lúc tôi đến thì đối phương đã chạy.”

“Không thể nào, không phải chỉ có tám tên đạo tặc sao? Có Thiên Lý Nhất Túy ở đó, không thể nào chạy được.” Ngân Nguyệt kinh ngạc nói.

“Hắn nói hắn đau bụng…” Đảo Ảnh Niên Hoa bất đắc dĩ.

“Mấy anh tin ư?” Ngân Nguyệt nhìn về phía mọi người.

Tất nhiên mọi người đều lắc đầu, lời nói dối kiểu này là bực mình nhất, biết rõ là giả, nhưng lại không thể làm gì.

“Tại sao Thiên Lý Nhất Túy thả bọn chúng chạy, trong này chắc chắn có vấn đề.” Ngân Nguyệt nói, trong lòng đã xác định đám người này tám mươi phầm trăm là tới tìm gã, không ngờ chỉ mới đối mặt chốc lát, Thiên Lý Nhất Túy đã đem vị trí của mình bán đi, chẳng lẽ lúc này đã có Thần Xạ Thủ mai phục ở xung quanh để chuẩn bị chờ cho gã vô số mũi Thư Kích.

“Chờ Tiểu Thương quay lại anh đi hỏi cô ấy thử đi!” Đảo Ảnh Niên Hoa nói với Vô Thệ Chi Kiếm.

“Giờ tôi hỏi luôn.” Vô Thệ Chi Kiếm gửi tin nhắn cho Cố Tiểu Thương.

Ngân Nguyệt bên này đã bắt đầu theo ý thức rụt đầu, tận lực khiến bản thân xen lẫn ở trong đám người. Giờ đây gã ước ao ba Tấm Khiên Ngục Tù trong đoàn mình có thể bảo vệ xung quanh gã chừng nào. Đáng tiếc ba người đó bị Tung Hoành Tứ Hải mượn tạm, dọc đường đi luôn phụ trách bọc phạm nhân Tod vào giữa. Đám Vô Thệ Chi Kiếm cũng sợ có siêu cấp xạ thủ nào đó ở ngoài 800m bắn một phát Thư Kích khiến nhiệm vụ của bọn họ xong đời. Kết quả giờ đây Ngân Nguyệt chẳng có lấy một chút cảm giác an toàn. Bên kia Vô Thệ Chi Kiếm giao lưu với Cố Tiểu Thương, Ngân Nguyệt thì đang không ngừng tính toán trong lòng: Chạy, hay là không chạy? Nếu như chạy, thì chạy đàng nào?

“Giả bộ, chắc chắn là giả bộ!” Ngân Nguyệt nói.

Vô Thệ Chi Kiếm chưa đáp lời, hắn không muốn hoài nghi cô gái mình thích. Mà Cố Tiểu Thương bên này trao đổi xong cũng vỗ vai Cố Phi đồm độp: “Hì hì, bọn họ hoài nghi anh kìa, tôi đã bảo lý do của anh nát rồi mà! Nhưng giờ tôi là nhân chứng che giấu vết nhơ cho anh, cảm ơn tôi đi!”

“Cô nương, vết nhơ này là tôi gánh thay cô đi?” Cố Phi nói.

“Đừng nghiêm túc vậy nha! Trở về chia cho anh một phần tiền thuê lần này.” Cố Tiểu Thương nói.

“Đàn em của cô không có ý kiến ư?” Cố Phi nhìn về phía mấy đạo tặc khác.

“Có ý kiến gì không?” Cố Tiểu Thương quay đầu.

“Không có không có!” Mấy người cuống quýt đáp. Thái độ đó khiến Cố Phi khiếp sợ, hắn cũng coi như từng thấy vô số nhân vật đặc sắc trong game, nhưng lão đại có khí thế như Cố Tiểu Thương lại là người đầu tiên. Còn lại như Vô Thệ Chi Kiếm, Nghịch Lưu Nhi Thượng hay là Vân Trung Mộ, Ngân Nguyệt, ở trước mặt thành viên công hội của mình chưa từng thấy lộ rõ dáng vẻ trên cao nhìn xuống thế này.

Lại nói đến đoàn người bên này, Vô Thệ Chi Kiếm biểu thị rõ đã không có lòng truy cứu chuyện này nữa rồi, điều này khiến tinh thần Ngân Nguyệt hốt hoảng lên xuống chập trùng. Chỉ mấy tên đạo tặc tuyệt đối không thể chạy thoát khỏi dưới tay Thiên Lý Nhất Túy được, Ngân Nguyệt có thể khẳng định điều ấy. Đau bụng gì đó càng là chuyện vô căn cứ, hắn ta cố ý thả nước, tự nhiên có quen biết, coi bộ là đám Vân Trung Mộ không thể nghi ngờ rồi. Mình lại chạm mặt với hắn ta, giờ mình ở đâu cũng bị lộ, không chừng chốc nữa sẽ có một đám Thích Khách chạy tới xử mình. Phải chạy, nhất định phải chạy.

Ngân Nguyệt đã quyết tâm, đại đội ngũ này vừa lúc có thể làm ngụy trang, giờ nếu trong đội ngũ có một người im hơi lặng tiếng biến mất, chắc sẽ không ai để ý. Đây cũng là một con đường lui mà gã từng nghĩ tới, còn sau này… chờ thoát được hiểm cảnh này đã rồi tính sau đi!

Ngân Nguyệt quyết định xong, bắt đầu lưu ý địa hình xung quanh và hành động của người chơi bên cạnh. Vừa vặn đội ngũ ở phía trước phải vòng qua một mảnh rừng, giờ đây mọi người đều lặng lẽ chuyên tâm đi đường, cơ hội!

Tiến độ của Ngân Nguyệt thong thả dần, lúc tiến gần rừng cây đó thì làm như không có chuyện gì đi ra khỏi đội ngũ. Tiếp đó tùy ý đứng ở dưới một gốc cây lớn mà gã đã sớm quan sát xong, bắt đầu giả bộ lật tới lật lui làm gì đó ở dưới gốc cây, đây là một hành động rất bình thường, một vài người chơi học kỹ năng sinh hoạt lúc phát hiện một vài loại thảo dược thì đều thuận tay hái lấy cho vào túi. Dù sao cũng không làm trễ giờ, cho nên chẳng có ai hỏi cả.

Lòng Ngân Nguyệt đang kinh hoàng, bước chân của nhóm người chơi phía sau như nghiền lên trái tim của gã vậy. Gã cúi đầu lặng lẽ quan sát xung quanh, tốt, không có ai chú ý mình, Ngân Nguyệt nhanh chóng đứng dậy quay người, đã rúc vào phía sau cái cây.Cái cây này đủ để ngăn cản ánh mắt của bất kỳ người nào, Ngân Nguyệt rất hài lòng với sự lựa chọn của mình. Hành động rúc vào sau cây này không gây ra bất kỳ sự chú ý nào cả, điều này khiến gã càng yên tâm, việc phải làm giờ đây là lẳng lặng chờ đội ngũ đi qua, sau đó chuồn đi mất. Kế tiếp đi đâu đây? Vấn đề này nên suy ngẫm thật kỹ.

Ngân Nguyệt đang suy nghĩ, đuôi đội ngũ cũng đã dần dần xẹt qua sau lưng gã.

“Tóm lại rời khỏi đây trước.” Ngân Nguyệt nghĩ, gã dịch người ra khỏi cây, nhìn con đường phía sau cây, quay người chạy vào trong rừng cây.

Kết quả vừa mới đi được hai bước, bất thình lình sau ót ăn một đòn nặng ký. Chớp mắt tay của Ngân Nguyệt không thể nhúc nhích, miệng không thể nói, chỉ có thể kêu gào thảm thiết ở trong lòng: “Tiêu, Muộn Côn! !”

“Là ai!” Ngân Nguyệt còn đang ôm nghi ngờ này, đáng tiếc gã còn không nhận được đáp án, sau lưng có mấy công kích cùng lúc đánh tới đã giết gã ngay tại chỗ.

Cùng lúc đó Vân Trung Mộ đứng ngoài Doanh trại Kỵ Sĩ thành Bạch Thạch đã nhận được tin nhắn: “Đã tiễn người trở về rồi, anh cứ giết vui vẻ đi, thấy đáng giá bao nhiêu, gởi cho tôi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!