Núi Nhan Trì, Hàn Phỉ Tử đứng trong nhà ánh mắt sáng ngời. Cô nhìn Hàm Sơn, như có thể thấy thân hình gióng chuông. Thân hình ấy dù bị màn mưa bao phủ nhưng cô đoán được có lẽ người này chính là Mặc Tô mình tìm đã lâu!
“Là ngươi ư…” Hàn Phỉ Tử thì thào.
An Đông bộ lạc, Man Công biểu tình bình tĩnh, ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, sắc mặt không dao động, không biết đang nghĩ gì. Bên cạnh ông ngồi Chiến Thủ và cả tộc trưởng An Đông bộ lạc, Phương Thân.
Ba người đều im lặng, bên tai vang tiếng chuông ngân.
“Đó là khách Mặc Tô ư.” An Đông Man Công từ từ mở miệng, giọng hơi khàn.
“Không xác định, đã sai người đi xem thử.” Tộc trưởng An Đông bộ lạc trầm gọng đáp.
“Man Công, có cần đưa lệnh bài cho người này không?” Chiến Thủ chần chờ một lát, nhìn hướng An Đông Man Công.
Ông lão mặt đầy nếp nhăn nhắm chặt mắt, không từ chối cũng không đồng ý.
Phổ Khương bộ lạc, trên đỉnh núi bị khói đen quanh quẩn, bây giờ có vài bóng dáng mơ hồ đứng đó nhìn hướng Hàm Sơn Thành. Họ không nói lời nào, lạnh lùng nhìn phương xa.
Khác với ba bộ lạc bình tĩnh, khi ảo ảnh Long Thủ Chi Cáp khổng lồ xuất hiện trên bầu trời Hàm Sơn Thành đầy mây thì cả thành triệt để chấn động. Vô số người Hàm Sơn Thành bây giờ dầm mưa nhìn Long Thủ Chi Cáp trên trời, tinh thần rung động, bên tai còn vọng tiếng chuông thật lâu không tan biến.
“Mười hai tiếng, chuông Hàm Sơn vang mười hai tiếng. Người này…tu vi người này thật mạnh!”
“Hắn đã đủ tư cách khiêu chiến Hàm Sơn Xích, bây giờ chỉ chờ ba bộ lạc đưa tới lệnh bài là có thể cầm đi lên đỉnh núi, khiêu chiến Hàm Sơn Xích!”
“Không ngờ vốn tưởng chỉ là ngẫu nhiên vang tiếng chuông một lần lại vượt qua chín tiếng, đạt đến mười hai tiếng!”
“Người này là ai? Xem tình hình thì như là chưa tạm dừng, rốt cuộc hắn có thể gióng bao nhiêu tiếng chuông?”
Từng bóng người chạy nhanh tại tầng thứ tư Hàm Sơn đi thẳng tới lối vào tầng thứ ba. Bây giờ đám Phương Lâm ở lối vào tầng thứ ba bị mười hai tiếng chuông chấn động tinh thần. Đặc biệt là Phương Lâm, miệng lưỡi khô khốc, tim đập nhanh. Gã có cảm giác mãnh liệt người gióng mười hai tiếng chuông này có lẽ…chính là thân hình quen thuộc trước đó mình đã thấy!
Từng bóng người lướt qua Phương Lâm đi thẳng tới cánh cửa, biến mất bên trong. Những người có tư cách tiến vào tầng thứ ba, mới sáng sớm đã đi vào đó chính vì nhìn xem người gióng chuông là ai!
Tầng thứ ba Hàm Sơn Thành, chủ các cửa tiệm là nhóm đầu tiên nhìn thấy hình ảnh dưới chuông cổ, Tô Minh mặc áo tơi đội mũ. Thân hình xa lạ này đập vào mắt họ, cách họ xa hơn trăm mét.
Tầng thứ hai, Nam Thiên, ngay cả Huyền Luân, đám Kha Cửu Tư đang đứng tại lối vào tầng thứ hai. Họ biết người gióng mười hai tiếng chuông ở đằng sau cánh cửa, nhưng họ không đi qua.
“Mười hai tiếng ư…ta từng nghe nói trong lịch sử Hàm Sơn Thành có ba người gióng mười hai tiếng dẫn động thú Hàm Sơn!” Ánh mắt Nam Thiên rơi vào ảo ảnh Long Thủ Chi Cáp trên trời, chậm rãi lên tiếng.
“Nam huynh còn quên một người.” Kha Cửu Tư đứng bên cạnh Nam Thiên đột nhiên mở miệng.
Y vừa nói ra câu này, Nam Thiên liền thay đổi biểu tình, không nói gì thêm. Huyền Luân đứng không xa cũng nghe thấy, không biết nhớ tới cái gì, sắc mặt tái nhợt.
Chỗ này tổng cộng có bốn người, đứng một bên còn có người trung niên mặc áo xanh. Người này mặc đồ kỳ lạ, Hàm Sơn Thành thời tiết nóng bức, dù là mùa mưa cũng thế. Nhưng người này mặc quần áo rất dày, dường như trong thời tiết ngột ngạt vẫn thấy rất lãnh.
“Kha huynh nói người kia không lẽ là…” Người đàn ông áo xanh lên tiếng nhưng trong miệng toát ra khói trắng. Hình ảnh rõ ràng khác hẳn mọi người nếu để ai thấy sẽ lập tức nhận ra, người này có cùng địa vi như đám Nam Thiên, một trong năm cường giả Khai Trần, Lãnh Ấn.
“Tư Mã Tín?” Lãnh Ấn từ từ nói.
“Lãnh huynh và Vân huynh đều là gần đây đến Hàm Sơn Thành, có lẽ không quá hiểu biết người này.” Kha Cửu Tư nhìn Lãnh Ấn, gật đầu.
Trong năm vị Khai Trần Hàm Sơn Thành còn có một người tên Vân Táng, cũng chính là Vân huynh trong miệng Kha Cửu Tư. Người này một tháng trước đã bế quan để chuẩn bị cho việc tiến vào Thiên Hàn tông.
“Năm đó Tư Mã Tín theo Thiên Hàn tông đi tới Hàm Sơn Thành, từng gióng chuông cổ. Việc này đa số người không biết rõ, chỉ có thủ lĩnh ba bộ lạc và ba người chúng ta biết.” Nói chuyện là Huyền Luân sắc mặt tái nhợt.
“A? Vì sao gióng chuông cổ nhưng người ngoài không biết rõ? Chuông vừa ngân thì người Hàm Sơn đều biết, đặc biệt là thân phận như Tư Mã Tín chắc chắn khiến người nhớ kỹ.” Lãnh Ấn nhíu mày, nhìn hướng Huyền Luân.
Huyền Luân im lặng chốc lát, định nói thì lúc này lại vang lên một tiếng chuông.
*Đinh--*
Tô Minh đứng cạnh chuông cổ, biểu tình bình thản như cũ, nhưng hai mắt giấu dưới mũ lấp lóe ánh sáng. Trong chuông truyền ra lực phản chấn va chạm người hắn. Hắn thấy đám người cách trăm mét, hắn thấy phía xa nhóm người chạy nhanh tới. Từng ánh mắt xuyên qua giọt mưa tập trung trên người mình.
‘Mười hai tiếng chuông ngân chỉ chấn động Hàm Sơn Thành, ba bộ lạc vẫn không biến đổi gì nhiều.’ Tô Minh ngẩng đầu nhìn Long Thủ Chi Cáp xuất hiện trên trời mây. Ảo ảnh con thú từ lúc xuất hiện có gầm một tiếng, còn lại tựa như vật chết không động đậy giữa trời, nhưng từ người nó tỏa ra uy nhiếp.
‘Việc này không hợp với kế hoạch của mình. Xem ra mười hai tiếng chuông còn chưa đủ rung động như mình muốn. Vậy thì…’ Tô Minh nâng lên tay phải, lần này không vỗ mà đánh ra một đấm vào chuông cổ khổng lồ.
Khoảnh khắc nắm tay hắn rơi xuống, tiếng chuông thứ mười ba vang lên hóa thành sóng gợn vô hình khuếch tán xung quanh. Vốn không thể nhìn thấy dao động nhưng hôm nay tại màn mưa, có thể thấy giọt nước ngưng tụ một chỗ hình thành vòng tròn nhanh chóng khuếch tán ra ngoài. Vòng tròn lan tràn bên trong như chứa gió lốc, kéo theo mưa gió hóa thành rít gào ẩn giấu dưới tiếng chuông. Hễ người nào bị dao động đụng chạm thì quần áo tốc lên, sợi tóc bay phất phới.
Cùng lúc đó, khoảnh khắc vẫn còn dư âm tiếng chuông thứ mười ba, Tô Minh nâng lên nắm tay lần nữa rơi xuống, lần này hắn liên tiếp đánh ra bốn đấm!
‘Nếu còn chưa đủ, vậy thêm một lần!’ Áo tơi trên người Tô Minh xoẹt một tiếng rách thành bốn năm mảnh, lộ ra áo đen. Nhưng mũ trên đầu hắn không chút biến đổi, vẫn che đậy khuôn mặt.
Tiếng *Đinh đinh đinh đinh* kinh thiên động địa. Tiếng chuông liên tục bốn lần hình thành bốn vòng tròn dao động khuếch tán ra ngoài, khiến bây giờ chỗ Tô Minh đứng tựa như mặt nước, mà hắn là trung tâm sóng gợn!
Hàm Sơn chấn động, vô số hòn đá lăn, mặt đất như run lên. Theo dao động tỏa ra, đám người ngoài trăm mét lần lượt biến sắc mặt, thụt lùi.
Ngay lúc này, một tiếng gầm trầm đục từ bầu trời truyền đến. Chỉ thấy đôi mắt Long Thủ Chi Cáp như sống động, thân hình động đậy, thân thể cao lớn lấy Hàm Sơn Thành làm trung tâm vòng quanh vài vòng, khiến mây đen trên trời tan ra một ít. Miệng nó truyền ra tiếng gầm chấn động mặt đất, khiến người muốn điếc tai.
Mắt Tô Minh chợt lóe tia kích động, lần nữa đánh ra một đấm.
Khoảnh khắc nắm đấm đụng vào chuông cổ, tiếng chuông thứ mười tám oành oành vang lên. Giây phút tiếng chuông vang, Long Thủ Chi Cáp trên trời rống to đến cực hạn, thân hình mạnh chấn động, biến mất trước mắt mọi người. Nhưng khi nó tán đi thì một tiếng gào sắc bén truyền ra từ bầu trời hư không.
Theo thanh âm xuất hiện là một ngọn núi bay không thể hình dung. Núi rất lớn, vượt qua cả Hàm Sơn, vượt qua tất cả ngọn núi Tô Minh từng thấy.
Núi này che trời lấp đất, hư ảo xuất hiện giữa không trung. Không nhìn tới đỉnh núi, chỉ thấy dưới chân núi như lấ[ trời kia có một con rùa khổng lồ dùng lưng nâng núi.
Con rùa này bộ dạng cực dữ tợn, khuôn mặt vặn vẹo, có đồ đằng mặt quỷ!
Quy, đồng quỷ!
Chuông cổ Hàm Sơn, con thú thứ hai của Hàm Sơn!
Tại Hàm Sơn Thành, tất cả người thấy hình ảnh này đều hít thở dồn dập, sự việc xảy ra sáng sớm nay khiến tinh thần họ chấn động. Thậm chí có thể nói là họ chưa từng gặp qua.
Khiêu chiến Hàm Sơn Xích cần gióng chuông cổ. Tuy nhiên, gióng chuông đối với rất nhiều người chỉ là cửa thứ nhất. Có thể vang chín lần đã là cực hạn, nhưng hôm nay họ chính tai nghe đến mười tám tiếng chuông, tận mắt thấy trên trời xuất hiện con thú Hàm Sơn trong truyền thuyết!
“Bối Sơn Quy Huyền!”
“Trong truyền thuyết chuông cổ Hàm Sơn năm đó không phải vật của Hàm Sơn, khi chuông ngân sẽ xuất hiện dị tượng!”
“Ta ở Hàm Sơn Thành nhiều năm từng nghe người nói về chuông cổ Hàm Sơn. Chuông này bề ngoài khắc ba mãnh thú nhưng chỉ có hai là rõ ràng, còn lại một con rất mơ hồ, đến nay vẫn chưa ai biết con thú thứ ba là cái gì.”
“Người này xa lạ nhưng tu vi của hắn dĩ nhiên là Khai Trần, nếu không thì không thể gióng mười tám tiếng chuông!”
“Mười tám tiếng chuông, xem hình dạng rõ ràng là khách mời…xem, người ba bộ lạc đến, là Nhan Trì bộ lạc!”
Trong đám người vang tiếng xôn xao, rung động bàn tán, bỗng nhiên có người kinh hô. Chỉ thấy từ ngọn núi Nhan Trì bộ lạc có một bóng dáng lao nhanh đến. Người đến là ông lão, đạp không khí tới gần, dù sắc mặt bình tĩnh nhưng khó thể che giấu nỗi kinh ngạc trong mắt.
“Người gióng chuông, ngươi là người nào, có biết gióng chuông sẽ có hậu quả gì?” Ông lão đứng giữa trời, thanh âm như sấm sét.
Chương 175: Bảo Vật Vô Giá!
“Khiêu chiến Hàm Sơn Xích!” Tô Minh không ngoái đầu, nắm đấm lại rơi vào chuông cổ gióng tiếng chuông thứ mười chín!
Tiếng chuông ngân vang, đá núi lăn cuồn cuộn, Bối Sơn Quy Huyền trên trời lại phát ra tiếng gào sắc bén.
“Mười chín tiếng! Rốt cuộc hắn muốn gióng bao nhiêu chứ, cực hạn của hắn ở đâu!”
“Hắn còn muốn khiêu chiến Hàm Sơn Xích hay không. Nếu trong quá trình gióng chuông bị thương, vậy khiêu chiến Hàm Sơn Xích tương đương với tìm cái chết!”
“Người này hành động huênh hoang, ngươi xem coi người Nhan Trì bộ lạc đã tới mà hắn đáp lại xong vẫn gióng tiếng chuông thứ mười chín!”
Tiếng bàn tán như gió lốc quanh quẩn bốn phía. Ông lão Nhan Trì bộ lạc nhìn Tô Minh chằm chằm, từ trong ngực móc ra lệnh bài quăng hướng Tô Minh.
“Theo lệnh tộc trưởng, thừa nhận tư cách khiêu chiến Hàm Sơn của người, Nhan Trì bộ lạc ta mong chờ người đến!”
Thấy Tô Minh nhận lấy lệnh bài, ông lão xoay người, nhoáng lên một cái, hóa thành cầu vồng chạy nhanh đi thẳng tới núi Nhan Trì.
Những người trong ba ngọn núi giờ đây không thể im lặng được nữa. Sau Nhan Trì bộ lạc là núi An Đông cũng có cầu vồng lao đến, người này chính là Chiến Thủ!
Tự mình đến gần Hàm Sơn, gã xuất hiện lập tức khiến mọi người chú ý.
“An Đông Chiến Thủ!”
“Không ngờ gã tự đến!”
“Đương nhiên gã phải đến rồi, đây chính là người có thể gióng mười chín tiếng chuông!”
An Đông Chiến Thủ tới gần, gã không đứng giữa không trung mà đáp xuống cách Tô Minh mười mét. Nhìn hắn, mắt gã lấp lóe, thật lâu sau chắp tay cúi đầu hướng Tô Minh.
“Theo lệnh Man Công thừa nhận tư cách khiêu chiến Hàm Sơn Xích của người, An Đông bộ lạc ta mong chờ người đến!” Nói xong An Đông Chiến Thủ lấy ra lệnh bài cung kính đưa, ẩn ý nhìn Tô Minh, xoay người đi nhanh.
Gã nhận ra người trước mắt, chính là Mặc Tô!
Nhưng gã không muốn làm người này phật lòng, đặc biệt là khi gã phát hiện khí thế của Tô Minh và Tư Mã Tín cực kỳ giống, điều này khiến gã có một suy đoán, càng không muốn đắc tội.
“Ba bộ lạc chỉ kém Phổ Khương!”
“Theo lý thì người của Phổ Khương bộ lạc chắc cũng nên đến.”
“Đáng tiếc khi người Phổ Khương bộ lạc tới, người bí ẩn khiêu chiến Hàm Sơn Xích chỉ sợ sẽ ngừng gióng chuông, không thể trông thấy mãnh thú thứ ba chuông cổ Hàm Sơn.”
Tô Minh đứng trước chuông cổ, không gióng tiếp, hắn có thể cảm giác lực phản chấn trong chuông cổ ngày càng mạnh. Lần thứ hai mươi tuyệt đối không đơn giản, một khi gióng lên thì lực phản chấn sẽ ảnh hưởng đến hắn.
Thời gian trôi qua, đảo mắt đã là nửa tiếng đồng hồ. Trong nửa tiếng này người xung quanh ngày càng nhiều, cuối cùng trừ người không thể tiến vào tầng thứ ba ra, còn lại đều tập trung tại đây.
Từng ánh mắt rơi vào người Tô Minh, thật lâu không tán đi, dường như muốn xuyên qua mũ và đồ đen nhìn xem hình dạng của hắn ra sao, xem xem hắn rốt cuộc là ai!
“Gióng mười chín tiếng chuông, nếu hắn có thể vượt qua Hàm Sơn Xích, danh tiếng người này sẽ như mặt trời ban trưa, không phải không có khả năng tiến vào Thiên Hàn tông!”
“Không cần như vậy, bây giờ hắn đã rất nổi tiếng rồi!”
“Kỳ lạ là sao Phổ Khương bộ lạc đến giờ còn chưa có ai tới?” Tiếng bàn tán xôn xao, rất nhiều người đều đưa mắt hướng về núi Phổ Khương quanh quẩn khói đen.
Tô Minh nhíu mày, hắn đã đợi nửa tiếng nhưng Phổ Khương bộ lạc vẫn không có hành động.
‘Mình rất ít tiếp xúc với Phổ Khương bộ lạc, không quá hiểu biết bộ lạc này, nhưng có thể cảm giác được bộ lạc này rất bí ẩn.’ Tô Minh ngẩng đầu liếc núi Phổ Khương. Ngọn núi dày đặc sương khói tràn ngập hơi thở tử vong.
Lại chờ giây lát, dần dần người xung quanh đều phát hiện không thích hợp, lần lượt nhìn hướng núi Phổ Khương. Ngay cả tộc nhân Nhan Trì bộ lạc, An Đông bộ lạc cũng nhìn về Phổ Khương bộ lạc.
‘Thật đủ kiêu ngạo!’ Mắt Tô Minh có tia sáng lạnh, nhìn núi Phổ Khương. Hắn lờ mờ đoán được ý định của Phổ Khương bộ lạc, là muốn mượn cơ hội không đưa lệnh bài biểu hiện sự bí ẩn và uy nghiêm.
Phổ Khương bộ lạc càng là im lặng vào lúc này thì càng khiến người chú ý. Họ sẽ không đưa lệnh bài nhưng cố ý muốn Tô Minh chờ thêm lát nữa, để đạt mục đích nâng cao mình.
“Phổ Khương bộ lạc hơi quá đáng.” Núi Nhan Trì, Nhan Loan thu lại tầm mắt nhìn núi Phổ Khương, bình tĩnh mở miệng.
Lời tương tự cũng phát ra từ miệng An Đông Man Công.
Ngay lúc này, trong khói đen núi Phổ Khương bỗng khuấy động đi ra một người. Người này mặc đồ đen, vẻ mặt kiêu ngạo đi thẳng đến Hàm Sơn Thành. Giữa không trung gã cúi đầu nhìn Tô Minh ở bên dưới.
“Man Công chưa xuất quan, làm phiền người đợi chút.”
Lời vừa nói ra, người xung quanh lập tức yên tĩnh lại, cùng nhìn hướng Tô Minh.
Tô Minh không lên tiếng, khuôn mặt giấu dưới mũ che, người ngoài không nhìn tới sự âm trầm nhưng có thể cảm giác ra, bây giờ toàn thân Tô Minh tỏa khí lạnh.
“Bế quan ư, vậy đánh thức là được.” Giọng khàn khàn của Tô Minh vang vọng, đây là từ khi hắn tới đây lần đầu tiên mở miệng.
Khoảnh khắc thốt ra lời, Tô Minh mạnh nâng lên tay phải đánh một đấm vào chuông cổ.
*Đinh!*
Tiếng thứ hai mươi!
Chuông cổ mạnh chấn động, một đấm của Tô Minh khiến tiếng ngân càng mãnh liệt hơn tất cả tiếng chuông trước đó, vang vọng quanh trời đất quanh quẩn tám hướng. Tiếng chuông thứ hai mươi mốt kinh thiên động địa truyền đến!
Tô Minh mạnh ngẩng đầu, đôi mắt lộ chấn kinh. Thân thể hắn bị lực phản chấn nhập vào lùi ra sau vài bước. Cái mũ nổ một tiếng vỡ ra nhưng đồ đen vẫn che lấy bộ mặt, người ngoài không nhìn tới.
‘Sao có thể như vậy…’ Tô Minh chấn động tinh thần.
Hai tiếng chuông hợp cùng một chỗ như tiếng gầm khuếch tán trên khung trời Hàm Sơn Thành, hóa thành gợn sóng quét ra. Chẳng những khiến giọt mưa ngừng, ngay cả Bối Sơn Quy Huyền trên trời chấn động thân hình, hai mắt lộ ra tia kỳ lạ, gầm lên.
Tiếng gầm không ngờ là hướng núi Phổ Khương!
Theo tiếng gầm, theo hai tiếng chuông hòa hợp, hai loại thanh âm hóa thành một đột ngột xuất hiện, tựa như từ nơi xa xôi truyền đến thanh âm không thuộc về mảnh đất này.
“Hàm…”
Thanh âm nghe như tiếng chuông lại như tiếng rùa đen rống. Nghe thì mơ hồ nhưng khoảnh khắc truyền ra, trong khói đen núi Phổ Khương vang tiếng chấn kinh người. Chỉ thấy khói đen bao phủ cả núi theo tiếng này nổ tung, hình thành vòng xoáy tơ đen khiến núi Phổ Khương hiếm khi lộ ra một nửa giấu trong khói!
Biến cố đột ngột khiến người xung quanh hoảng sợ tinh thần, rung động rơi vào tĩnh mịch. Họ không biết xảy ra chuyện gì, không biết vì sao lần này tiếng chuông có lực lượng kinh người đến vậy.
Thanh âm mới dung hợp ẩn chứa lực lượng có thể đẩy ra hơn phân nửa lực bảo vệ núi Phổ Khương!
Khi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, người áo đen đến từ Phổ Khương bộ lạc trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin chất chứa sợ hãi.
Núi Nhan Trì, Nhan Loan trợn to mắt, thân thể lần đầu tiên run rẩy. Biểu tình của bà liên tục biến đổi, hít thở dồn dập, nhìn chằm chằm Hàm Sơn Thành.
“Hắn…không ngờ hắn phát động lực chuông Hàm Sơn!”
Cùng lúc đó, cũng trong núi, mắt Hàn Phỉ Tử lóe tia sáng. Khi cảm nhận lực lượng này thì tinh thần cô chấn động, không chút suy nghĩ nhoáng người lên, chân đạp mây trắng từ núi Nhan Trì bay thẳng đến Hàm Sơn.
Cô phải xem thử người này có đúng là Mặc Tô mình chờ đợi hay không!
Núi An Đông, An Đông Man Công vốn biểu tình bình tĩnh bây giờ con ngươi co rút, đứng bật dậy nhìn núi Hàm Sơn, hít ngụm khí, mắt sáng ngời.
“Ta đã sớm cảm thấy hắn rất giống Tư Mã đại nhân. Năm đó Tư Mã đại nhân phát động lực Hàm Sơn đạt tạo hóa. Mặc Tô này cũng làm được điều này! Chuông Hàm Sơn, chuông Hàm Sơn…ngươi tồn tại ở Hàm Sơn vô số năm, ngay cả tổ tiên Hàm Sơn năm đó đều không thể được truyền thừa tạo hóa của ngươi. Bao nhiêu năm nay chỉ có Tư Mã đại nhân là được một phần truyền thừa. Bây giờ Mặc Tô này…”
Núi An Đông, Hàn Thương Tử siết chặt nắm tay, đôi mắt xinh đẹp lộ ra kích động. Cô biết lần này mình không chọn sai!
Núi Phổ Khương bây giờ cũng rơi vào chấn kinh, tộc nhân phát ra tiếng xôn xao. Theo khói hộ sơn tán loạn, Man Công Phổ Khương bộ lạc không thể giữ bình tĩnh nữa. Ông lão mặc áo tím tựa như xương khô, đôi mắt đục ngầu lộ ra kinh ngạc.
“Đưa lệnh bài cho hắn!”
Tim Tô Minh đập nhanh. Hắn nhìn chằm chằm chuông Hàm Sơn còn đang lung lay, hít một hơi sâu. Vừa rồi đánh ra một đấm, khoảnh khắc đụng vào chuông cảm nhận rõ lực khí huyết trong người quái dị bị chuông hút đi.
Hắn rõ ràng chỉ gióng một nhưng vang vọng lại là hai tiếng chuông!
Hắn càng không bao giờ ngờ rằng hai tiếng ngân bình thường khi dung hợp lại phát ra lực lượng cường đại khiến sương bảo hộ núi Phổ Khương tan vỡ!
Loại lực lượng này không phải Khai Trần bình thường có thể làm được, lực lượng có thể một lần đánh mở hộ sơn bộ lạc cỡ trung, cần tu vi cỡ nào mới làm được chứ. Tim Tô Minh đập rất nhanh.
‘Chuông Hàm Sơn này…trừ phi…không lẽ là báu vật vô giá!?’
Bây giờ người trong Hàm Sơn Thành đều rung động. Một nơi nào đó tại đất Nam Thần cách chỗ này khá xa có một ngọn núi bảy sắc, núi này lúc nào cũng lấp lóe sắc bảy màu.
Ánh sáng bảy sắc thay thế màu trời, dưới núi còn có đình.
Trong đình đá điêu khắc tỉ mỉ phô từng quân cờ đen trắng. Có một nam một nữ ngồi tại đó đang nhìn bàn cờ. Người nam mặc đồ xanh, mặt trắng bệch hai mắt sáng người, khuôn mặt tuấn tú, càng lộ ra hơi thở khó tả, như là cô độc, như bình thản, giữa trán có sợi chỉ đỏ dài khoảng nửa ngón tay.
Gã cầm một viên cờ trắng đang định đặt xuống bỗng chau mày kiếm, ngẩng đầu nhìn chân trời xa xôi.
Cô gái hai tay chống cằm, bây giờ ngẩng đầu lộ ra khuôn mặt tuy không nói nghiêng nước nghiêng thành nhưng tràn đầy dã tính.
Nếu Tô Minh tại đây, trông thấy cô gái này chắc chắn lòng nổi sóng cồn, kinh động mất hồn, khó thể tin!
Chương 176: Cửu Anh
Cô gái có đôi mắt rất to chớp lóe ánh sáng quyến rũ, trong mắt có vẻ đẹp dã tính khiến người nhìn liền động tâm.
“Không có gì, chỉ là có người đụng chạm thứ của ta thôi. Nhưng người này không lấy đi được.” Người áo xanh mỉm cười, không nhìn chân trời nữa mà đặt lá cờ trong tay xuống.
Hàm Sơn Thành, cửa ra vào tầng thứ hai, đám Nam Thiên nhìn Bối Sơn Quy Huyền trên trời, biểu tình cực kỳ trầm trọng ẩn giấu hoảng sợ. Họ nghe đến thanh âm, nhìn thấy sương hộ sơn Phổ Khương bộ lạc bị thanh âm kia làm tan vỡ.
“Lãnh huynh, nghi hoặc của ngươi bây giờ đã có đáp án.” Thật lâu sau, Nam Thiên hít sâu, chậm rãi mở miệng.
Lãnh Ấn gật đầu.
“Năm đó Tư Mã đại nhân đến Hàm Sơn Thành chính là vì chuông Hàm Sơn này. Y từng đứng cạnh chuông quan sát vài ngày, sau đó chỉ gióng ba tiếng. Vậy nên dù người ngoài nghe cũng sẽ quên đi, rất ít người biết y từng gióng chuông.” Huyền Luân ở một bên cũng khàn giọng nói.
“Ba tiếng chuông…lúc đó ta đi theo tộc trưởng Nhan Trì bộ lạc từng chính mắt thấy hình ảnh đó.” Kha Cửu Tư thì thào, nhẹ giọng nói.
“Tiếng chuông thứ nhất, Tư Mã đại nhân đem mười hai tiếng hòa thành một, dù nghe thế nào đều chỉ là một tiếng, nhưng chính mắt thấy lại không giống. Lúc đó có thú Hàm Sơn xuất hiện. Nhưng chưa đợi con thú này ngưng hình đã bị tiếng chuông thứ hai của Tư Mã đại nhân chấn vỡ. Ngay cả Bối Sơn Quy Huyền cũng giống nhau, chưa ngưng hình đã bị tiếng chuông thứ ba vô hình đánh vỡ. Còn về tiếng chuông thứ ba…Tư Mã đại nhân từng chảy máu, không có con thú xuất hiện, sau đó y ở lại bên chuông vài ngày rồi rời đi.”
Lãnh Ấn hai mắt lộ tia sáng khác lạ, nhìn hướng cánh cửa không xa, trong mắt có tia cuồng nhiệt.
“Trừ phi ngươi muốn khiêu chiến Hàm Sơn Xích, nếu không thì đừng thử. Vật đó ba bộ lạc đều biết là báu vật vô giá. Nhưng nó chỉ thuộc về Tư Mã đại nhân.” Nam Thiên liếc Lãnh Ấn một cái, bình tĩnh mở miệng.
Lãnh Ấn im lặng, trong mắt sự cuồng nhiệt dần tán đi.
Tô Minh đứng cạnh chuông Hàm Sơn, hắn nhìn chuông, từng hình ảnh khiến hắn chấn động tinh thần, khiến hắn có suy đoán về vật này!
‘Chuông Hàm Sơn, vật này nhất định là báu vật vô giá! Việc này chỉ sợ chính Hòa Phong cũng không biết, nhưng nó bị để ở đây, vẫn luôn tồn tại mấy năm nay, không người lấy đi, điều này tuyệt không bình thường! Chỉ có một giải thích, vật này có linh tính, trừ phi được nó thừa nhận, nếu không thì không ai lấy đi được. Hàn Thương Tử từng nói, năm đó Tư Mã Tín có đến Hàm Sơn Thành, không biết phải chăng y đã phát hiện bí mật chuông này.’ Mắt Tô Minh chớp lóe, bây giờ trong đầu hắn còn vang vọng thanh âm trước đó.
“Chín.”
Hai tiếng chuông ngân cùng với tiếng gào của Bối Sơn Quy Huyền trên trời dung hợp hình thành chữ này, như tồn tại bí ẩn to lớn quanh quẩn trong lòng hắn, khiến đôi mắt hắn càng thêm sáng ngời.
Ngay lúc này, trong núi Phổ Khương bị tan hơn phân nửa sương khói có một cầu vồng lao đến. Trong cầu vồng là một ông lão. Ông lão sắc mặt cực kỳ cung kính, tu vi là Khai Trần. Ông lao nhanh tới không dám đứng giữa trời mà đáp xuống đất trống cách Tô Minh hơn mười mét, chắp tay hướng Tô Minh, cúi đầu thật sâu.
“Theo ý chỉ của Man Công đưa tới lệnh bài, việc lúc trước xin đừng để ý.” Ông lão nói rồi để lệnh bài trên mặt đất, lùi vài bước, sắc mặt phức tạp, xoay người rời đi.
Tô Minh không nhìn lệnh bài trên mặt đất mà vẫn cứ nhìn chằm chằm chuông Hàm Sơn, mắt chớp lóe. Hắn có thể đoán ra gióng bao nhiêu tiếng chuông không phải lý do được thừa nhận.
‘Trọng điểm là…’ Mắt Tô Minh lộ suy tư, hắn lờ mờ hiểu đôi chút nhưng vẫn hơi mơ hồ.
“Ta khuyên người đừng thử.”
Đang lúc Tô Minh suy tư thì bỗng nhiên cánh cửa thông lên tầng hai lấp lóe ánh sáng, bên trong đi ra bốn người!
Bốn người này xuất hiện lập tức khiến đám người vốn yên tĩnh lại lần nữa xôn xao.
“Nam Thiên, Huyền Luân, Kha Cửu Tư còn có Lãnh Ấn. Trừ Vân Táng ra, cường giả Khai Trần của Hàm Sơn Thành đều xuất hiện!”
“Đây là lần đầu tiên ta thấy cùng lúc bốn người!”
“Đó chính là Lãnh Ấn đại nhân. Trước kia chỉ nghe nói người này, hôm nay thấy thì đúng như tin đồn, chỗ y ở đâu thì dù là dung nham cực nóng cũng biến lạnh ngay.”
Tô Minh quay đầu nhìn bốn người đi ra, khóe miệng giấu dưới áo đen lộ ra tia cười. Trong đó có Nam Thiên và Huyền Luân đều là người hắn từng gặp.
Lúc trước nói lời kia chính là Nam Thiên.
Y nhìn người áo đen che mặt, đối phương cúi đầu không nhìn tới khuôn mặt, nhưng mơ hồ cảm thấy thân hình người này dường như đã từng gặp.
“Lời đó có ý gì?” Hiện tại Tô Minh không muốn bị người phát hiện, điều này không hợp kế hoạch muốn tiến vào Thiên Hàn tông, khàn khàn cất tiếng.
“Không có gì, chỉ là muốn nhắc nhở, chủ nhân chuông này có lẽ sẽ không vui.” Nam Thiên cẩn thận nhìn Tô Minh nửa ngày, nhíu mày chậm rãi nói.
Tô Minh im lặng giây lát, tay phải nâng lên chộp hướng hư không. Lập tức lệnh bài Phổ Khương bộ lạc nằm trên mặt đất bị hắn kéo vào tay. Bây giờ trên người hắn đã có lệnh bài ba bộ lạc, có đủ tư cách lên đỉnh núi Hàm Sơn. Tiến vào đó là có thể khiêu chiến Hàm Sơn Xích của ba bộ lạc.
Nam Thiên mỉm cười tránh ra nửa bước, đám Kha Cửu Tư cũng thế, tránh ra con đường đi tới cửa đá.
Tô Minh nhìn cửa đá. Hắn biết đi qua nó là có thể tiến vào tầng thứ hai, không có gì cản trở thẳng tới đỉnh núi. Nhưng…mắt Tô Minh chợt lóe, nhìn chuông Hàm Sơn.
“Có chủ…thì không thể cướp ư?” Tô Minh thì thào, nhoáng lên một cái đã bay lên, nâng chân phải, thân thể mạnh xoay lại đá vào chuông Hàm Sơn!
Hành động của Tô Minh khiến ánh mắt Nam Thiên ngưng tụ, Kha Cửu Tư và Lãnh Ấn ở bên cạnh thì mắt sáng ngời. Chỉ có Huyền Luân nhìn chằm chằm Tô Minh, dường như nhận ra điều gì.
“Chuông lại ngân! Hai mươi hai, hai mươi ba, hai mươi bốn…”
“Người này chắc chắn là Khai Trần, nhưng kỳ lạ, lần này chuông ngân không có cảm giác chấn động tinh thần như trước.”
“Hai mươi lăm, hai mươi sáu, hai mươi bảy…rốt cuộc hắn định gióng bao nhiêu chứ, lực phản chấn quá mạnh!”
Đám người náo động, lập tức rất nhiều người lùi ra sau. Lấy Tô Minh và chuông cổ làm trung tâm, từng tầng dao động vô hình khuếch tán xung quanh, khiến Hàm Sơn động đất, khiến thủ lĩnh ba bộ lạc tập trung nhìn xem.
Tô Minh ở giữa không trung tạm ngừng, khoảnh khắc sắp đáp xuống thì mạnh ngẩng đầu, dường như đã tìm ra cảm giác mơ hồ kia, nắm đấm tay phải đánh vào chuông cổ.
Giây phút nắm đấm rơi xuống, lực phản chấn kinh người bỗng xuất hiện đánh vào thân Tô Minh, khiến miệng hắn chảy máu, rơi xuống đất liên tục lùi bảy, tám bước, hộc ra bãi máu tươi.
*Đinh!!!*
Tiếng chuông thứ hai mươi tám thanh âm vượt qua trước đó, thậm chí qua cả tiếng dung hợp tán loạn sương núi Phổ Khương, hình thành một tiếng thay thế mọi thứ trong nhân gian, chấn nhiếp tâm thần. Khiến người nghe đến thanh âm đều chấn động, mặc kệ là tu vi cỡ nào thì chớp mắt đầu óc trống rỗng.
Thanh âm này xuất hiện, Bối Sơn Quy Huyền ngửa đầu gầm lên. Theo tiếng gào, toàn thân nó vỡ ra. Vỡ không chỉ là bản thân còn có núi nó cõng!
Thanh âm tan vỡ này đùng đùng nổ, dung hợp với chuông ngân khiến người không rõ trong tiếng chuông này rốt cuộc là một tiếng, hay là nhiều tiếng mà nhiều người như vậy không thể nghe ra. Thanh âm hòa hợp một chỗ khiến trời đất biến sắc. Dường như từ năm tháng xa xưa truyền đến thanh âm mơ hồ lại lần nữa xuất hiện!
“Cửu…Anh…”
Trong trời đất chỉ có thanh âm này vang vọng, hư vô khuếch tán, khiến người nghe đều hoảng hốt tinh thần, như mất thần trí, như giây phút này ý thức của họ bị thanh âm này hút đi.
Nhan Loan như thế, An Đông Man Công cũng vậy, tất cả mọi người đều thế!
Cảm nhận của Tô Minh càng mãnh liệt. Đầu hắn chấn động, trống rỗng, trong óc hiện ra một cái chuông khổng lồ, chuông này chính là chuông Hàm Sơn!
Tiếng chấn bị tiếng chuông thay thế vang vọng trong đầu Tô Minh, khiến hắn chẳng biết qua bao lâu mới từ từ tỉnh táo. Khoảnh khắc tỉnh lại, bên tai còn quanh quẩn dư âm. Hắn thấy rõ người xung quanh đều mờ mịt đứng đó, không động đậy.
Tô Minh thở dồn dập, hắn như có linh cảm, mạnh ngẩng đầu, nhìn trên không trung giờ phút này xuất hiện ảo ảnh một mãnh thú mà chỉ mình hắn thấy.
Đây là một mãnh thú khổng lồ, hình dạng vẫn mơ hồ nhưng có thể thấy con thú có chín cái đầu. Chín cái đầu khác nhau, như rồng, như rắn, như mặt người, có chút quái. Khiến Tô Minh hít ngụm khí lạnh là vì trên cái đầu hắn thấy trong đó sáu đôi mắt nhắm, chỉ có mắt ba cái đầu là mở!
Ba đôi mắt này có một nhu hòa nhìn mình, trong đôi mắt Tô Minh thấy rõ hình bóng mình.
Hai cái đầu khác thì dùng tư thế kiêu ngạo nhìn mình. Trong mắt chúng, Tô Minh thấy một thân hình mặc đồ xanh, tuấn tú tuyệt trần!
Chính lúc này, dưới núi bảy sắc cách Hàm Sơn Thành vô cùng xa xôi, người áo xanh đặt xuống cờ trắng.
“Tư Mã đại ca, ván này huynh thua rồi.” Thiếu nữ đối diện vui mừng cười, tiếng cười như chuông ngân, rất êm tai. Cô vội đặt xuống cờ đen, khuôn mặt tràn đầy vui sướng.
‘Thua ư…’Người áo xanh mỉm cười. Khuôn mặt tươi cười rất dịu dàng nhưng ánh mắt lạnh lùng là điều thiếu nữ không nhìn tới, tiếng thì thào thiếu nữ cũng không nghe được.
‘Chưa chắc.’
Chương 177: Chưa Chắc Ư
Tô Minh nhìn ảo ảnh con thú chín đầu trên trời, nhìn trong ba cái đầu có hai đôi mắt ảnh ngược bóng dáng áo xanh. Đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo như giao nhau với Tô Minh trong khách cách xa thăm thẳm.
Người áo xanh khóe miệng nhếch lên mang theo khinh thường, dần cùng thú chín đầu biến mất trên trời. Mây đen vẫn như cũ, nước mưa vẫn như cũ.
‘Chưa chắc ư…’
Tô Minh biểu tình bình tĩnh, bỗng nhiên hiểu ý nghĩ trong mắt người áo xanh.
Hắn không biết người áo xanh là ai, nhưng Tô Minh biết chuông Hàm Sơn không phải có chủ, đối phương không nắm giữ tất cả, chín cái đầu chỉ chiếm được hai!
Khi thú ảo trên trời hoàn toàn tan biến, người trên mặt đất từ mờ mịt đến mở mắt ra. Dù tu vi mạnh hay yếu, ngay cả thủ lĩnh ba bộ lạc và đám Man Công cũng vào lúc này mở mắt ra.
Rất ít trong số họ biết đã xảy ra chuyện gì, thậm chí bầu trời đầy mây đen không có gì khác lạ. Đám người im lặng chốc lát lại dấy lên xáo động.
“Mới rồi…là sao vậy?”
“Ta cảm thấy đầu óc trống rỗng, chỉ nhớ chuông ngân vang vọng…”
“Không đúng, mới rồi chắc chắn xảy ra chuyện gì, không thì sao tất cả chúng ta đều giống nhau!”
Tiếng bàn tán ngày càng ồn ào, khi ánh mắt đám người tập trung vào Tô Minh đứng gần chuông cổ, thấy bóng lưng hắn thì hắn cúi đầu, đồ đen bao phủ khuôn mặt, nhìn không rõ mặt mày và biểu tình. Chỉ có thể thấy bóng lưng toát ra cảm giác khó miêu tả, từng bước một đi hướng cửa đá tầng thứ hai.
Bên kia cửa đá, đám Nam Thiên biểu tình chấn kinh nhìn Tô Minh đi đến. Mới nãy vài giây tuy họ là cường giả Khai Trần nhưng vẫn thấy trống rỗng, không biết xảy ra chuyện gì. Tô Minh đến, Kha Cửu Tư bản năng lùi ra sau vài bước, biểu tình kính sợ.
Có lẽ người khác không rõ nhưng năm đó Kha Cửu Tư từng chính mắt thấy Tư Mã Tín gióng chuông, dù chỉ ba tiếng nhưng xuất hiện hình ảnh khiến y và người xung quanh tạm mất trí nhớ. Y còn nhớ rõ lúc đó khi mình tỉnh táo lại, thấy Tư Mã Tín nhìn chằm chằm chuông cổ, bóng lưng kia giờ đây sao y cảm thấy trùng với người bí ẩn trước mắt!
Nam Thiên thở hồng hộc, tuy y không biết nhiều như Kha Cửu Tư nhưng hiểu rằng, sự việc tạm mất trí nhớ chỉ có Tư Mã Tín mới làm được nay lại xuất hiện, khiến y đối với người đang đến cũng dâng lên kinh sợ.
‘Cùng Tư Mã đại nhân cướp đoạt chuông…người này…’ Nam Thiên cúi đầu.
Huyền Luân im lặng, sắc mặt cực kỳ phức tạp. Y nhận ra Tô Minh, bây giờ hắn ở trong mắt y thêm phần bí ẩn. Sự bí ẩn này rất dày khiến Huyền Luân bản năng lùi lại.
‘Rõ ràng tu vi không bằng mình nhưng lại khiến mình e ngại, Mặc Tô dám cướp đoạt báu vật với Tư Mã đại nhân. Nhưng coi như có thu hoạch, người này rốt cuộc còn có bí mật gì. Hắn khiêu chiến Hàm Sơn Xích là vì muốn có tư cách vào Thiên Hàn tông ư. May là hắn không phải người hoàn thành Ngưng Huyết mấy tháng trước.’ Huyền Luân chần chờ một lát, y phát hiện mình có chút không xác định.
Trong mắt người ở đây, Tô Minh bình tĩnh đi đến cửa đá thông lên tầng hai, hắn chẳng chút tạm dừng đạp một bước vào trong.
Cửa đá đột nhiên chớp nháy ánh sáng mãnh liệt. Cùng lúc đó, trên người Tô Minh có lệnh bài ba bộ lạc cũng lóe sáng, chợt lóe, Tô Minh đã biến mất trong cánh cửa.
Khi Tô Minh bước vào cửa đá, trên núi Nhan Trì, sau lưng Nhan Loan đi tới một bà lão, bà vừa đi vừa ho khan, mặt đầy nếp nhăn, khi ho khan mặt ửng hồng bệnh trạng.
Bên cạnh bà lão có hai thiếu nữ dìu dắt, vẻ mặt lo lắng.
Nhan Loan xoay người nhìn hướng bà lão, lập tức tiến lên vài bước đỡ cánh tay bà.
“Tộc trưởng, Man Công nhất quyết đến, chúng tôi…” Một thiếu nữ vội vàng nói.
“Được rồi, các ngươi đi xuống đi.” Nhan Loan gật đầu dìu bà lão đi tới mép núi, vị trí này có thể nhìn thấy rõ Hàm Sơn Thành.
“Loan nhi, mới rồi chắc có người đã được một phần truyền thừa chuông Hàm Sơn…” Bà lão hai mắt đục ngầu, thanh âm khàn khàn lộ ra suy yếu, dường như nếu không có Nhan Loan dìu thì sẽ ngã ngay.
“Đúng vậy.” Nhan Loan im lặng lúc sau nhẹ giọng nói.
“Chuông này ở Hàm Sơn đã rất rất lâu rồi. Thậm chí Hàm Sơn bộ lạc năm đó đã lấy chuông làm tên. Chuông Hàm Sơn là tổ tiên Hàm Sơn đặt ra, kỳ thật không ai hay biết lý do và tên nó. Bị lấy đi cũng tốt, đỡ hơn ở lại đây sau này là mầm họa. Mặc kệ là Tư Mã Tín hay người kia, ai có thể lấy được thì cứ lấy. Ngươi đừng tham gia.”
“Nhưng Phỉ nhi còn phải vào Thiên Hàn…” Nhan Loan không nói xong, thân hình suy yếu của bà lão xoay lại, nhìn phụ nữ cực kỳ xinh đẹp trước mắt, không nói lời nào, chỉ nhìn thôi.
Thật lâu sau, Nhan Loan cúi đầu.
“Bà, con nhớ rồi.”
“Loan nhi, Nhan Trì bộ lạc ta chỉ là một bộ lạc cỡ trung nhỏ nhoi, chúng ta không chọc được Tư Mã Tín, chẳng lẽ có thể trêu chọc người dám cướp chuông với Tư Mã Tín?”
“Bà, con chỉ lo Thiên Hàn tông. Tư Mã Tín dù sao là đệ tử Thiên Hàn tông cực kỳ chú trọng. Phỉ nhi muốn tham gia Thiên Hàn tông, nếu bây giờ con lơ là thì…”
“Ngươi vẫn còn trẻ tuổi…” Bà lão nâng lên đôi tay run rẩy vỗ vai Nhan Loan, đôi mắt đục ngầu có trí tuệ năm tháng để cho bà.
“Ngươi có thể nói Tư Mã Tín là đệ tử Thiên Hàn tông, nhưng ngươi có thể nói, đệ tử Thiên Hàn tông chính là Tư Mã Tín không?” Bà lão quay đầu, mắt sâu thẳm nhìn Hàm Sơn.
“A…” Nhan Loan ngây ra, mơ hồ.
Bà lão khẽ thở dài, không nhìn Nhan Loan mà nhẹ giọng nói.
“Đổi cách khác, ngươi có thể nói Nhan Trì bộ lạc là bộ lạc đất Nam Thần, nhưng ngươi có thể nói bộ lạc đất Nam Thần chính là Nhan Trì bộ lạc không. Hiểu chưa?”
Nhan Loan im lặng giây lát, gật đầu.
“Bà lão ta đây vì Thiên Hàn tông trả cái giá cực kỳ lớn, cách truyền tống bốn tầng không gian đủ để Nhan Trì bộ lạc ta ngàn năm không suy vong. Người này đừng trêu chọc. Hắn muốn khiêu chiến Hàm Sơn Xích thì chúng ta hoan nghênh.” Bà lão nói, vẻ mặt mệt mỏi.
Cùng lúc đó, đỉnh núi An Đông, mắt An Đông Man Công chợt lóe, sắc mặt biến hóa không chừng, như đang chần chờ, đôi khi liếc núi Nhan Trì, thấy bên kia vẫn bình tĩnh thì mắt có sự kiên quyết.
“Trong ba bộ lạc Hàm Sơn, ta kính nể nhất là Man Công Nhan Trì bộ lạc. Bà lão này có lẽ không có tâm kế kinh người, nhưng trí tuệ ở một số việc lớn thường đem đến tác dụng mấu chốt. Bà ta không động, chúng ta không động! Chuông Hàm Sơn, ai có thể lấy đi thì là của ai. Chuông này vốn không phải ba bộ lạc chúng ta, không nghĩ ra vấn đề này thì cứ mặc kệ nó.” An Đông Man Công tự lầm bầm lại như nói cho đám tộc trưởng An Đông bộ lạc, Chiến Thủ đứng sau nghe.
Phổ Khương bộ lạc cũng tĩnh lặng, đối với vấn đề này thì ba bộ lạc khá giống nhau, đều chẳng quan tâm.
Bây giờ sáng sớm đã gần qua hết nhưng mưa vẫn rơi như thác nước, đánh vào dãy núi, chảy xuôi theo đá, khiến mặt đất trơn trượt. Đây là lần đầu tiên Tô Minh bước vào tầng thứ hai Hàm Sơn Thành. Hắn đứng đó, sau lưng là cửa đá ngăn cách tầng ba. Trước mắt hắn, phía trên cao kia là tầng thứ nhất Hàm Sơn Thành, cũng chính là đỉnh Hàm Sơn. Chỗ đó cách nơi đây không xa, tầng thứ nhất trống rỗng, chỉ có ba sợi xích lan tràn liên tiếp ba ngọn núi ba bộ lạc.
‘Hàm Sơn Xích.’ Mắt Tô Minh sáng ngời, nhấc chân lên, vẫn đi không nhanh không chậm, bước qua tầng thứ hai yên tĩnh, đi theo đường núi uốn lượn, mười lăm phút sau hắn đứng ở nơi cao nhất Hàm Sơn Thành!
Nơi đây gió núi gào thét thổi vào mắt, thổi áo Tô Minh bay phần phật nhưng không thể thổi tung mũ che mặt. Ở trong gió, sợi xích liên tiếp đỉnh núi lắc lư, bên dưới là vực sâu không đáy. Gió thấm tận xương và cả mưa rơi tầm tã, Tô Minh đứng đó thở ra hơi dài.
Hắn không biết nếu cường giả Khai Trần khiêu chiến Hàm Sơn Xích, một khi thất bại rớt xuống vực sâu thì có chết hay không. Nhưng Hàm Sơn Xích đã tồn tại nhiều năm chắc sẽ không đơn giản. Dù Khai Trần có thể đạp hư không bay đi cũng là chín chết mười sống.
Đứng tại đây, Tô Minh nhìn phương xa, tận cùng tầm mắt vẫn là mây đen cuồn cuộn, như trời đất liền nhau tuy hai mà một. Màn mưa như nắp chậu khiến mọi thứ mơ hồ không rõ.
Trên bầu trời đôi khi có tiếng sấm nổ và tia chớp ban ngày khó thấy rõ. Đôi khi mới ló khỏi tầng mây, nếu cứ nhìn chằm chằm sẽ có cảm giác đôi mắt tự chớp.
“Bắt đầu khiêu chiến Hàm Sơn Xích!”
“Người này sẽ lựa chọn Hàm Sơn Xích của bộ lạc nào? Ta xem rất có thể là Nhan Trì!
“Mặc kệ hắn khiêu chiến sợi xích nào, ta muốn biết là hắn có thể thành công hay không. Chín đoạn xích sắt, hắn có thể đi đến đoạn thứ mấy? Vượt qua bảy đoạn coi như thành công!”
“Lúc trước Thiên Hàn tông lựa chọn đệ tử, tiêu chuẩn tư cách cần bước vào Hàm Sơn Xích thứ tám. Tuy nói cũng có số ít khác hẳn, nhưng người có thể đi đến đoạn xích thứ chín thật là rất hiếm hoi.”
“Đoạn thứ chín tính cái gì. Theo ta được biết, hiện giờ chín đoạn kỳ thật chỉ là một khúc Hàm Sơn Xích mà thôi. Hàm Sơn Xích chân chính là liên tiếp với tám ngọn núi, chỉ có ngàn năm trước mới xuất hiện hai lần xích hoàn chỉnh!”
Tuy mưa lớn nhưng không ngăn được mọi người chú ý. Tô Minh đứng trên đỉnh núi, trước mặt hắn là sợi xích liên tiếp Nhan Trì bộ lạc, bên phải là sợi xích núi An Đông lắc lư. Bên trái là dây xích bị nước mưa tẩy rửa không ngừng nhỏ giọt liên tiếp với núi Phổ Khương.
Ba sợi xích, ba ngọn núi khác nhau.
Tô Minh đứng tại đây, trong đầu hiện ra mấy năm trước, khi mình lần đầu tiên tới Hàm Sơn Thành. Hắn đứng ở tầng thứ ba, ngẩng đầu nhìn Hòa Phong đứng trên đỉnh núi.
Hình ảnh đó khắc trong đầu hắn thật lâu không tan.
“Đã qua nhiều năm như vậy, thật nhanh…” Tô Minh thì thào.
Hắn hít sâu, nhìn hướng dây xích Phổ Khương bộ lạc, mắt lấp lóe, đạp một bước hướng tới sợi xích bên trái!
Chương 179: Thay Đổi Tính Cách.
“Ngươi bế quan ba năm, không được ra ngoài!” Phổ Khương Man Công không thèm liếc người đàn ông một cái, từ từ nói.
Người đàn ông im lặng, lau máu nơi khóe miệng, đứng dậy cúi đầu hướng Man Công, chần chờ như muốn nói gì nhưng rốt cuộc im miệng, cung kính rời đi. Nhưng khi gã tới mép núi định đi xuống thì…
“Đập cỏ động rắn, thành sự không đủ bại sự có thừa. Ba năm quá ít, đi bế quan sáu năm không được ra!” Phổ Khương Man Công nhìn phương xa Tô Minh đứng trên Hàm Sơn Xích, lần nữa mở miệng.
Nhưng lúc này, người đàn ông trung niên chẳng những không tức giận mà thêm cung kính, lần nữa cúi đầu hướng Man Công.
“Cảm ơn Man Công.”
Theo người này rời đi, núi Phổ Khương lần nữa rơi vào yên tĩnh.
Tô Minh nhìn núi Phổ Khương phía xa, mắt lóe tia sáng lạnh. Hắn cảm nhận được từ chỗ này có khí lạnh không ngừng truyền đến. Chắc sau này đi qua cột đá thứ nhất, mỗi bước ra một bước thì khí lạnh sẽ chui vào trong người, khiến đôi chân dần đông cứng.
‘Dây xích càng về sau thì khó khăn càng lớn, nhưng sự việc tuyệt không phải ngẫu nhiên.’ Tia sáng lạnh trong mắt Tô Minh càng đậm, khóe miệng lộ nụ cười nhạt.*
Hắn đứng tận cùng đoạn xích thứ nhất, nhấc chân lên mạnh đạp xuống cột đá thứ nhất trước mặt. Lực lượng mạnh mẽ từ người Tô Minh bùng phát thuận theo chân phải hình thành trùng kích rơi vào cột đá. Cột đá phát ra tiếng nổ đì đùng, truyền ra tiếng két két. Chỉ thấy dưới chân Tô Minh xuất hiện từng vết nứt, lan tràn cả cột đá.
Cột đá này tồn tại nhiều năm, chưa sụp xuống là vì không ai dám khiêu chiến Hàm Sơn Xích thì hủy diệt nó. Có một nguyên nhân là khi bị hủy, không có chỗ nghỉ ngơi thì vượt qua càng gian khổ.
Quan trọng là trên cột đá có lực lượng kỳ lạ. Lực lượng này khiến người ngoài rất khó đánh vỡ, nhưng người khác không bao gồm cả Tô Minh!
Lực lượng này thuộc về tổ tiên Hàm Sơn, đó là cùng loại với Khắc Ấn thuật. Tô Minh cũng có Khắc Ấn thuật, nếu tổ tiên Hàm Sơn không chết thì thôi, nếu đã chết thì hơi thở tồn tại trên cột đá đã mất đi hơn phân nửa trong năm tháng. Bị lực Khắc Ấn thuật của Tô Minh, bị lực lượng chín trăm bảy mươi chín sợi máu đánh vào trong.
Cột đá chấn động, mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn nó vỡ ra, tan tành dưới Hàm Sơn Xích!
Theo nó vỡ ra, Hàm Sơn Xích mạnh hạ xuống nhưng Tô Minh đứng mặt trên không chút bị ảnh hưởng. Hắn đứng đó, khi cột đá sụp xuống thì nhìn hướng núi Phổ Khương phương xa!
‘Tính kế ta một lần thì ta hủy một cây cột của ngươi!’ Tô Minh không thốt ra nhưng ánh mắt lạnh lùng đã vô hình truyền ra câu này.
Hắn không dùng ngôn ngữ uy hiếp. Đối với lần đánh lén của Phổ Khương bộ lạc, Tô Minh lựa chọn dùng hành động để đáp lại, báo rõ cho Phổ Khương bộ lạc hắn có thực lực này, có thể hủy cột đá của ngươi!
Người trong Hàm Sơn Thành nhìn thấy hình ảnh này lập tức dấy lên sóng triều. Họ đã thấy người khiêu chiến Hàm Sơn Xích nhưng chưa từng thấy, chưa từng nghe nói, thậm chí chưa từng nghĩ, cột đá tồn tại đã rất lâu tan vỡ trong mắt họ.
“Tám cột đá của Phổ Khương bộ lạc đã hủy một!”
“Cột đá này theo truyền thuyết là năm đó Hàm Sơn bộ lạc xây dựng, cực kỳ vững chắc, rất khó vỡ! Sao hắn làm được!?”
“Chắc tại hành động của Phổ Khương bộ lạc, nhưng việc này mất nhiều hơn được. Cột đá vỡ, đối với khiêu chiến Hàm Sơn Xích thì khó khăn tăng lớn, không còn chỗ nghỉ ngơi.”
“Ngươi sai rồi, việc này không tăng bao nhiêu khó khăn với hắn, nhưng đối với Phổ Khương bộ lạc thì là việc không bao giờ ngờ được. Bây giờ sốt ruột không phải hắn mà là Phổ Khương bộ lạc! Cột đá bị hủy, việc này không nằm trong quy tắc khiêu chiến Hàm Sơn Xích, không người nói được gì. Nhưng đối với Phổ Khương bộ lạc, trừ phi họ có thể giống Hàm Sơn bộ lạc năm đó xây dựng, nếu không thì Phổ Khương bộ lạc bị tổn hại vĩnh cửu! Đây là bị tổn thương danh tiếng, là ngay mặt đánh người còn không thể trách cái gì, sẽ luôn bị người nhớ đến!”
Núi Nhan Trì, bà lão mắt chợt sáng ngời, nhìn chằm chằm thân hình Tô Minh trên Hàm Sơn Xích phía xa.
Nhan Loan đứng cạnh mỉm cười, không nói câu nào.
Bên An Đông bộ lạc cũng thế, im lặng nhìn hướng Phổ Khương bộ lạc.
Đỉnh núi Phổ Khương, giây phút Tô Minh hủy cột đá thứ nhất, trừ Man Công và hai người khác ra, tất cả đều đứng lên vẻ mặt khó xem, nhìn chằm chằm Tô Minh đứng trên Hàm Sơn Xích.
“Người này thật to gán, dám hủy cột đá Hàm Sơn ta!”
“Man Công, người này có gan quấy rối thì nên bị trừng phạt!”
“Man Công, tộc trưởng, người này hủy cột đá tạo thành tổn thương cho bộ lạc ta, việc này tuyệt đối không thể cứ thế bỏ qua!”
“Được rồi!” Phổ Khương Man Công nhíu mày, từ từ mở miệng, vừa nói ra thì xung quanh lập tức yên tĩnh.
“Một cột đá bình thường hủy thì kệ nó, mọi chuyện chờ hắn có thể đến đây rồi nói tiếp.”
Phổ Khương Man Công vẻ mặt bình thường, lời nói bình tĩnh, nhưng trong mắt có lạnh lẽo.
“Nếu hắn có thể hủy cũng tốt, so với hai bộ lạc khác thì từ đây kẻ khiêu chiến sợi xích Phổ Khương ta sẽ gặp khó khăn cực lớn, hiện ra sự khác biệt.” Bên cạnh Phổ Khương Man Công ngồi một người đàn ông trung niên cực to bự, ngồi đó như ngọn núi, giờ gã mỉm cười híp mắt nói.
Ba bộ lạc chấn động, mọi người trong thành xôn xao. Tô Minh nghe không được, hắn đứng trên Hàm Sơn Xích không còn cột đá thứ nhất, vẻ mặt bình tĩnh, không nóng vội đi tiếp mà điều hòa hơi thở.
Nửa tiếng đồng hồ sau, từng tiếng sấm xẹt qua trên trời, mưa to rơi tầm tã.
Bây giờ mưa như trút nước, rơi trên người Tô Minh, khiến quần áo dán vào làn da. Gió cũng rất lớn, nhưng Tô Minh đã sớm có chuẩn bị. Hắn không muốn để người thấy hình dạng của mình, áo choàng dài trùm kín che phủ khuôn mặt rất kín kẽ.
Tô Minh đứng trong mưa lắc một cái, lại tiến lên. Lần này hắn không chút tạm dừng, dù dưới chân khí lạnh ngày càng buốt giá nhưng vẫn vững vàng tiến từng bước, đi tới cột đá tận cùng đoạn xích thứ hai.
Thời gian trôi qua, giây phút Tô Minh tới gần cột đá thứ hai, mọi người tập trung ánh mắt tại đó, thậm chí lờ mờ đoán Tô Minh có hủy cột đá thứ hai này hay không, đột nhiên từ núi Phổ Khương truyền đến một thanh âm bình thản.
“Làm phiền người hủy tất cả trụ đá Hàm Sơn còn lại của bộ lạc ta giùm, xin kính nhờ. Nếu tu vi của người không bình thường, còn có thực lực mạnh, vậy đừng ngại chặt đứt Hàm Sơn Xích này, để bộ lạc ta từ này về sau miễn bị người quấy rầy.”
Lời nói mềm như không có khí lực, nhưng nghe vào tai khiến người có cảm giác ẩm ướt mềm mềm như bị rắn độc quấn lấy.
Theo lời nói truyền ra, người trong Hàm Sơn Thành lập tức yên tĩnh, cùng nhìn hướng Tô Minh. Đám Nam Thiên cũng nhìn qua, mắt Nam Thiên chớp lóe, y cảm thấy lần này khiêu chiến Hàm Sơn Xích khác với trước đây.
‘Phổ Khương bộ lạc nói câu đó coi như buộc người kia đến đường cùng, nếu mình là hắn thì sẽ làm như thế nào…’
Huyền Luân khóe miệng nhếch nụ cười nhạt, nhìn Tô Minh trên dây xích giữa trời, nụ cười lạnh lùng. Y có thể tưởng tượng ra bây giờ Mặc Tô chắc chắn chần chờ, hành động phản kích giờ đây thành trò cười.
Tô Minh lạnh lùng nhìn núi Phổ Khương, nâng lên chân phải bước lên cột đá thứ hai, ngồi xếp bằng khép mắt lại, như không nghe thấy thanh âm kia, bỏ qua chúng, nghỉ ngơi.
Bây giờ người trong Hàm Sơn Thành tĩnh lặng, tập trung nhìn Tô Minh. Thậm chí người của An Đông bộ lạc và Nhan Trì bộ lạc cũng tương tự, chờ đợi Tô Minh đáp lời.
Một lát sau, Tô Minh mở mắt ra, đứng dậy đi lên đoạn xích thứ ba. Khi đạp bước chân xuống, dây xích truyền đến áp lực, áp lực này tràn ngập năm tháng xa xưa như tồn tại vô số năm qua, mỗi khi có người đến thì nó sẽ giáng xuống.
Áp lực đến lập tức khiến Tô Minh tạm dừng, khí huyết di chuyển trong người khiến áp lực trên người hắn giảm nhiều, nâng chân lên, thuận theo sợi xích tiến lên trước.
Càng đi tới thì áp lực càng mạnh, chỉ đi ra năm bước Tô Minh đã cảm nhận rõ rệt, thân thể mình dưới áp lực cảm giác như sắp mục rữa, như mình dần già nua.
‘Đây chính là Hàm Sơn Xích, uy lực chân chính ư…hèn chi ngay cả Khai Trần cũng chùn bước. Trước năm tháng thì tu vi cũng phải mục rữa.”
‘Sợi xích thứ ba này làm khó người khoảng tầng thứ tám Ngưng Huyết nhưng mình có thể chịu được.’ Tô Minh lặng lẽ bước đi, từng bước một. Khi hắn đi đến bước thứ mười lăm thì thanh âm mềm mại lại truyền ra.
“Việc làm phiền người…”
Khoảnh khắc lời nói vang vọng, đột nhiên cột đá thứ hai sau lưng Tô Minh mạnh chấn động, tan vỡ thành bụi đá chấn động đùng đùng.
Lời nói kia chợt ngừng như bị nuốt vào họng.
Từ đầu đến cuối Tô Minh không mở miệng đáp lời lại, coi như bây giờ cột đá thứ hai tan vỡ thì hắn vẫn không ngoái đầu, bước chân không tạm dừng. Sợi xích mạnh đè xuống, hắn vẫn tiến lên, từng bước một, đi hướng cột đá thứ ba, nghênh đón áp lực năm tháng, tới gần.
Hắn im lặng khiến người trông thấy cột đá tan tành biến giật mình, kinh ngạc trừ việc cột đá vỡ ra còn liên quan đến suy đoán về cá nhân Tô Minh.
“Hắn tên là gì…tuyệt đối không phải người bình thường!”
“Tính cách người này hơi đáng sợ!”
“Lần này không biết Phổ Khương bộ lạc còn có hành động gì…”
Trong tiếng thầm thì của mọi người, Tô Minh đi tới cột đá thứ ba, đứng tại đó chốc lát sau tiếp tục tiến lên, thanh âm vang dội, cột đá thứ ba cũng sụp xuống.
Hắn luôn lặng lẽ, đi qua cột đá thứ tư, thứ năm. Khi cột đá thứ năm cũng tan vỡ, Tô Minh đứng trên dây xích, bước chân hơi chậm lại, thở hổn hển. Cảm giác năm tháng xa xưa bao phủ cả người khiến hắn có ảo giác như đã biến thành người già.
Chương 180: Bí Mật Hàm Sơn Xích.
Thời gian đã trôi qua nửa ngày, bây giờ là buổi chiều, vốn ánh nắng ấm áp nên nóng cháy rơi xuống, lại bị mây đen đậm đặc không tán đi che đậy, không thể xuyên qua.
Mưa vẫn rất lớn, theo gió gào thét quét qua dãy núi trong thế gian.
Tuy vẫn còn mưa gió nhưng không thể chặn tầm mắt người trong Hàm Sơn Thành. Họ mặc áo tơi, đội mũ, nhìn chằm chằm giữa không trung phía xa Tô Minh đứng trên dây xích lung lay!
Gió tuy lớn, mưa tuy nặng nề, nhưng bây giờ không thể ảnh hưởng tầm nhìn của họ. Người gióng chuông Hàm Sơn ngân hai mươi tiếng, người đi qua năm cây cột đá toàn bộ vỡ tan, đang đi trên đoạn xích thứ sáu, người này, việc này, nói là ngàn năm khó gặp thì hơi phóng đại, nhưng mấy trăm năm mới gặp một lần thì không đủ để hình dung.
“Đoạn xích thứ sáu, ngươi xem bước chân hắn đã chậm lại, đoạn xích này chắc là có gì đó lạ lùng!”
“Đáng tiếc người thành công vượt qua Hàm Sơn Xích không ai nói ra bí mật xích này. Những người không vượt qua thì đều chết, dù may mắn không chết cũng im lặng ít lời, khiến người ta mãi suy nghĩ vì sao Hàm Sơn Xích khó khăn như vậy.”
“Ủa, hắn dừng lại rồi!”
Tiếng thảo luận dấy lên, từng ánh mắt xuyên thấu qua màn mưa tập trung vào người Tô Minh. Ngay cả bốn người Nam Thiên, Huyền Luân, Kha Cửu Tư và Lãnh Ấn cũng sắc mặt nghiêm túc, nhìn chăm chú.
Trên dây xích lung lay, Tô Minh không đi tiếp mà xếp bằng trên dây xích, cả người như dính với sợi xích, theo nó lúc lắc thì hắn cũng lắc lư.
Hơi thở hắn hơi dồn dập, hai mắt lộ ra kích động, không nhìn núi Phổ Khương phía xa mà là sợi xích dưới thân. Sợi xích bị tẩy rửa trong nước mưa, một số chỗ có thể thấy vết rỉ sét. Hiển nhiên tựa như một số lời đồn, nó đã tồn tại rất nhiều năm.
‘Áp lực mang đến cho mình như năm tháng trôi qua không phải mảnh đất này, không phải Phổ Khương đằng trước, không phải những cột đá bị mình hủy…mà là sợi xích!’ Theo đi đến đây, áp lực năm tháng ngày càng mạnh, Tô Minh cảm giác rõ ràng sức sống của mình dường như bị sợi xích từng chút một hút đi.
Tốc độ hút sức sống không nhanh, nhưng càng đi về trước thì nó ngày càng mau.
Bây giờ Tô Minh còn có thể chống cự, dù sao hắn có chín trăm bảy mươi chín sợi máu. Sợi máu di chuyển toàn bộ sẽ cho thân thể mang đến cuồn cuộn khí huyết. Khí huyết di chuyển là một phần sức sống, có thể bù đắp hiện giờ bị hấp thu.
Nhưng mà…Tô Minh nhìn dây xích thật dài trước mắt.
‘Hiện giờ mình chỉ mới đi tới đoạn thứ sáu, đằng sau còn dài. Đây rốt cuộc là sợi xích gì vậy chứ! Tại sao nó có lực lượng kinh khủng như vậy! Nó hút sức sống có tác dụng gì!’ Tô Minh ngồi xếp bằng, hắn chọn ngồi tại đây là vì sợi xích đằng trước có một chỗ bị rỉ sét nhiều, thấy rõ nước mưa nhỏ giọt thậm chí có thể mang chút ít rỉ sắt trôi theo.
Bên tai tiếng gió rít gào ập đến, mang theo nhiều nước mưa. Trên trời ầm ầm tiếng sấm, đôi khi thấy tia chớp xẹt qua. Dưới thân Tô Minh là vực sâu không thấy tận cùng. Nước mưa rơi xuống vực sâu, khi cúi đầu nhìn thì như vạn mũi tên bắn ra rơi xuống.
Tô Minh ổn định hơi thở dồn dập, nâng tay phải lên chỉ một cái. Một đoạn xích rõ ràng rỉ sắt đụng vào ngón tay hắn.
Khoảnh khắc đụng chạm, sắc mặt Tô Minh dần tái nhợt, ngón trỏ tay phải trắng bệch, không có máu. Không phải máu bị hút đi mà là khí huyết vận chuyển để nội tạng sinh ra sức sống đang từ từ bị hút mất.
Thời gian dần trôi qua, Tô Minh ngồi ở đây đã rất lâu. Tay phải của hắn vẫn đặt tại đó, mặc kệ sức sống bị hút đi, không động đậy.
Chậm rãi, người trong Hàm Sơn Thành cũng phát hiện không thích hợp. Chỉ là họ không nghĩ ra có nguyên nhân gì, suy đoán lung tung.
“Chẳng lẽ hắn đã hết sức? Nửa tiếng đồng hồ rồi mà vẫn không định đứng lên.”
“Xem ra đoạn xích thứ sáu này là cực hạn của người này, nhưng…”
“Có thể đi đến đoạn thứ sáu đã không tệ lắm. Dù sao Hàm Sơn Xích không như chuông cổ, khiêu chiến xích này có nguy hiểm tính mạng. Ta đoán chắc bây giờ hắn đang do dự có nên tiếp tục hay không.”
“Nhưng hắn còn có đường lui ư? Hắn đã hủy hết cột đá sau lưng, dù muốn quay trở về cũng khó.”
Tiếng bàn tán truyền ra trong mưa gió. Hành động của Tô Minh tác động ánh mắt và tinh thần của nhiều người.
“Có lẽ từ khi hủy cột đá thứ nhất thì hắn đã không chọn từ bỏ…” Nam Thiên nhìn Tô Minh trên dây xích, thì thào.
Lại qua một lát, mắt Tô Minh chợt lóe, tay phải chậm rãi nâng lên nhìn chằm chằm đoạn xích đó, con ngươi dần co rút.
‘Đúng như mình đoán, dây xích này hút sức sống vì tu sửa bản thân.’ Trong mắt Tô Minh, chỗ lúc trước rõ rệt dấu vết rỉ sắc bây giờ đã hồi phục, hơn một nửa trở lại màu sắc bình thường!
‘Hàm Sơn Xích là năm đó tổ tiên Hàm Sơn dựng nên. Y là người nước ngoài đi tới Man tộc, xem hành động nâng đỡ Hàm Sơn bộ lạc là để cho y có chỗ trú ngụ. Nhưng vì sao y phải làm ra Hàm Sơn Xích! Mục đích thật sự của y rốt cuộc là gì…Hàm Sơn Xích là đích thân y luyện ra, hay là tìm đến Man tộc, hay là vật y mang theo tới đây…’ Tô Minh đã gặp Hàm Không, thậm chí có thể nói Hàm Không chết liên quan trực tiếp tới hắn. Nói Hàm Không chết trong tay hắn không phải phóng đại.
Chính vì vậy Tô Minh có hàng loạt phán đoán là điều người ngoài rất ít suy nghĩ đến.
Tô Minh tạm dừng, người chú ý hắn không chỉ là người trong Hàm Sơn Thành và đám Nam Thiên, còn có ba bộ lạc.
Trên ngọn núi Nhan Trì, bà lão nhìn phương xa, nhíu mày.
“Người này có thể cướp đoạt chuông Hàm Sơn với Tư Mã Tín, nếu nói hắn chỉ có thể đi đến đoạn thứ sáu thì ta không tin.” Nhan Loan ở một bên nhẹ giọng nói.
“Hắn đang suy tư về sợi xích này, cũng như năm đó chúng ta từng suy nghĩ.” Bà lão im lặng giây lát, chậm rãi nói.
Đỉnh núi An Đông, khi đám Man Công xếp bằng ngồi khó hiểu hành động của Tô Minh, thì xuất hiện thân hình Hàn Thương Tử. Cô đi tới, không để ý tới ai mà đứng ở mép núi, nhìn Hàm Sơn Xích phía xa, biểu tình bình tĩnh.
Trên núi Phổ Khương vẫn là một mảnh yên tĩnh. Ánh mắt mọi người đều tập trung phía xa Tô Minh ngồi khoanh chân. Trong ánh mắt đó có âm trầm, có nghi hoặc.
‘Hắn đang làm gì?’ Đây gần như là suy nghĩ của tất cả mọi người.
‘Hàm Sơn Xích rốt cuộc là cái gì…’ Tô Minh cúi đầu nhìn vực sâu bên dưới.
Vực sâu tối đen trông như một con thú há to mồm, đợi người ngã xuống cắn nuốt. Tận cùng vực sâu, Tô Minh biết đó là đâu, chính vì biết nên mới thắc mắc về sợi xích.
Thật lâu sau, Tô Minh chậm rãi đứng lên, mạnh nâng lên chân phải bước ra một bước, từng bước hướng tới cột đá thứ sáu đằng trước.
Khoảnh khắc hắn bước đi, Hàm Sơn Thành dấy lên xôn xao. Những người luôn nhìn Tô Minh bây giờ thấy hắn tiến lên, lại dấy lên tiếng ồn ào.
“Hắn đứng lên!”
“Đợi lâu như vậy rốt cuộc đi rồi! Nhưng ta rất tò mò vì sao mới nãy hắn tạm ngừng?”
Tô Minh hít sâu, đi từng bước. Bước chân của hắn chậm rất nhiều, mỗi khi đạp xuống thì vẫn là đạp trên dây xích, nhưng mỗi lần tiếp xúc với sợi xích, sức sống trong người bị hút đi khiến hắn khó chịu, bắt đầu yếu ớt.
Trong cảm giác của hắn, đây không phải đi trên Hàm Sơn Xích mà là đi trên sinh mạng và năm tháng, mỗi một bước như một đoạn cuộc sống. Loại cảm giác này người ngoài khó thể cảm nhận, chỉ có tại năm tháng trôi qua đôi khi một ít thổn thức.
Nhưng Hàm Sơn Xích này giảm bớt quá trình năm tháng, khiến thổn thức đến trước tiên.
Khi hoàng hôn, vẫn còn mây đen nhưng nước mưa giảm nhiều, không tầm tã gió giật nữa mà liên miên tơ vương. Thời gian một buổi chiều, Tô Minh rốt cuộc đi đến tận cùng sợi xích thứ sáu. Phía trước hắn mười mét là cột đá thứ sáu.
Sắc mặt Tô Minh tái nhợt, dù hắn vẫn luôn vận chuyển khí huyết thúc đẩy sức sống, nhưng một đường tiến lên, sức sống bị hút ngày càng nhiều, giờ đã không thể cân bằng nữa. Hắn có thể cảm giác được sợi xích đang hưng phấn gào thét, không ngừng hút sức sống của mình để tẩm bổ bản thân nó.
Khoảng cách mười mét, Tô Minh dùng thời gian nửa tiếng chậm rãi từng bước một đi qua. Khi hắn đạp trên cột đá thứ sáu thì thở ra một hơi dài, ngồi xếp bằng, nhìn đằng trước đoạn xích thứ bảy, thứ tám, thứ chín, nhìn núi Phổ Khương liên tiếp với đoạn thứ chín. Con đường này nhìn như gần nhưng Tô Minh lại cảm giác rất xa xôi. Hắn có thể tưởng tượng ba đoạn sau rất khó khăn, hơn xa lúc trước.
“Sợi xích này mình thấy hơi quen…” Tô Minh nhắm mắt lẩm bẩm. Hắn luôn đè nén cảm giác này tận đáy lòng, mãi đến khi nghi ngờ và suy đoán xuất hiện, mãi đến khi nghĩ tới Hàm Không, từng màn một hiện ra trong đầu Tô Minh.
Khoảnh khắc Tô Minh bước lên cột đá thứ sáu, đám người Hàm Sơn Thành dấy lên xôn xao.
“Cột đá thứ sáu, đây là khởi đầu đoạn xích thứ bảy!”
“Hắn có thể đi hết đoạn xích thứ bảy không…”
“Ta thấy chưa chắc, ở đoạn thứ sáu thì hắn đã loạng choạng, đoạn thứ bảy chỉ sợ rất khó đi hết…”
“Theo ta được biết, trước đây có một số người khiêu chiến Hàm Sơn Xích đều thất bại ở đoạn thứ bảy. Đoạn này dường như khác với trước rất lớn!”
Khi tiếng thảo luận rôm rả thì Tô Minh vẫn xếp bằng không động đậy, mãi đến thật lâu sau, khi sắc trời hoàn toàn tối, trăng sáng ló khỏi mây thì mạnh mở mắt ra.
“Đêm trăng đến…” Tô Minh thì thào.
Chương 181: Lôi Thần!!!
Từ đầu đến cuối, Tô Minh đi ra sáu đoạn xích chỉ vận chuyển khí huyết chống lại bị hút sức sống, trừ việc đó ra không dùng cái khác. Dù là Khắc Ấn thuật thì cũng chỉ dùng ở việc hủy cột đá, còn lại Tô Minh khuếch tán nó trong người. Không đợi ánh trăng giáng xuống, không thi triển Khắc Ấn thuật, thậm chí tỉ mỉ khống chế cũng ít dùng, điều duy nhất hắn làm là lực lượng sợi máu hiện giờ.
Trải qua mấy tháng tĩnh tọa tại nơi tổ tiên Hàm Sơn bế quan, Tô Minh phát hiện chỗ đặc biệt của người hoàn thành Ngưng Huyết cảnh, đó là mở rộng sợi máu, nếu không muốn thì có thể không hiện ra ngoài cơ thể.
Năm đoạn xích trước Tô Minh chỉ dùng lực sợi máu khoảng bảy trăm sợi, chỉ có đoạn xích thứ sáu là hắn mở ra tròn chín trăm bảy mươi chín sợi máu.
Bây giờ đối mặt sợi xích thứ bảy, Tô Minh biết mình nhất định phải bày ra một số thủ đoạn ẩn giấu. Nếu không thì chỉ dựa vào chín trăm bảy mươi sợi máu coi như đi qua đoạn thứ bảy, bị hút đi sức sống sẽ ảnh hưởng kế hoạch sau này của hắn.
‘Dưới ánh trăng, thân thể mình sẽ hồi phục, vận chuyển máu cũng thế, sinh ra sức sống càng nhiều…’ Tô Minh ngẩng đầu nhìn trăng bị mây che hơn phân nửa. Trăng không tròn, nhưng trong mắt Tô Minh thì trăng này chỉ thuộc về mình.
Ánh trăng vô hình rơi xuống, trong màn mưa mỏng phản xạ rực rỡ người ngoài không nhìn thấy, từng chút dung nhập vào người Tô Minh. Tô Minh chậm rãi đứng dậy, đi hướng đoạn xích thứ bảy.
“Hắn bắt đầu đi tới đoạn thứ bảy rồi!”
“Đoạn này rất nguy hiểm, hở chút là chết ngay. Ta nghe nói trước kia có không ít người thất bại tại đây!”
“Đáng tiếc cho người này. Ở đoạn thứ sáu hắn đã tiêu hao quá nhiều thể lực, bây giờ đoạn thứ bảy chỉ sợ là…”
Ban đêm có trăng chiếu xuống, tuy không nhìn rõ như ban ngày nhưng có thể thấy thân hình Tô Minh đang đi hướng đoạn xích thứ bảy. Người trong Hàm Sơn Thành đã nhìn cả ngày, bây giờ dù vào đêm thì họ vẫn không muốn nghỉ ngơi. Trong đó có không ít người chọn chỗ không có nước ngồi xếp bằng, vừa bàn tán vừa nhìn.
Núi Nhan Trì, bà lão tuy mệt mỏi nhưng vẫn cố đứng đó, được Nhan Loan dìu, luôn quan sát.
“Đoạn thứ bảy…đoạn tử vong…” Bà lão thì thào.
Nhan Loan im lặng không lên tiếng, chỉ nhìn xem.
Bây giờ Tô Minh không chú ý tới sau lưng hắn, tầng thứ hai Hàm Sơn Thành, dưới mái hiên, không biết khi nào thì Hàn Phỉ Tử đã đứng đó. Cô nhìn bóng lưng Tô Minh, không biết đang nghĩ cái gì.
Đỉnh núi An Đông, mọi người đều tập trung nhìn.
“Hắn có thể đi qua đoạn thứ bảy này không…” Tộc trưởng An Đông bộ lạc chần chờ nhìn hướng Man Công bên cạnh.
“Vấn đề này ngươi nên đi hỏi Hàn Thương Tử.” Khuôn mặt già nua của An Đông Man Công luôn bình thản, từ từ mở miệng.
Hàn Thương Tử im lặng giây lát, thanh âm mềm nhẹ nhưng lộ ra kiên quyết.
“Có thể.”
Trên núi Phổ Khương, những người luôn tĩnh lặng bởi vì bước chân Tô Minh mà nhỏ giọng thảo luận.
“Có lẽ không cần ra tay, nhìn hắn đi ở đoạn thứ sáu, không chừng đi không qua đoạn thứ bảy đâu!”
“Dù là ta đi ở đoạn thứ sáu cũng sẽ không gian nan như vậy. Người này, chúng ta quá xem trọng rồi.”
“Thất bại thì tốt, miễn cho đợi tại đây lãng phí thời gian của lão phu.”
Tiếng thảo luận tuy nhỏ nhưng từ ngữ lạnh lùng, tựa như Man thuật Phổ Khương bộ lạc tu luyện, tràn ngập âm trầm tử vong.
Đang lúc mọi người thảo luận, chỉ có Man Công và người đàn ông to như núi bên cạnh là không nói lời nào. Hai người biểu tình khác nhau. Phổ Khương Man Công nheo mắt không lộ tâm tư, còn về người đàn ông mập mạp thì nhíu mày.
“Ngươi thấy sao?” Phổ Khương Man Công, ông lão gầy như xương khô liếc mắt người đàn ông bên cạnh.
“Hắn hủy cột đá có ba ý, một là vì cảnh cáo, hai là lập uy, thứ ba là cắt đứt đường lui của mình, đặt vào hoàn cảnh nhất định phải vượt qua sợi xích. Không có người làm như vậy nhưng hắn đã làm. Từ chỗ nhỏ nhặt này có thể thấy ra người này có tự tin, nhưng phần tự tin này không lớn lắm, nếu không thì không cần chặt đứt đường lui của mình. Nhưng ta nghĩ đoạn thứ bảy này, chắc hắn qua được.” Người đàn ông mập mạp mắt chợt lóe, từ từ nói.
Đêm tối, mưa yếu đi nhưng đôi khi có tiếng sấm trầm đục, thỉnh thoảng tia chớp rạch không gian khoảnh khắc chiếu sáng thế gian. Bây giờ có một tia chớp xuất hiện, ngắn ngủi chiến sáng cho mọi người thấy Tô Minh đứng trên cột đá thứ sáu, bước ra một bước hướng đoạn xích thứ bảy.
Nhưng khoảnh khắc đạp xuống, Tô Minh mạnh chấn động.
Người ngoài không nhìn thấy, nhưng lúc này mắt Tô Minh trông thấy. Đoạn xích thứ bảy, giây phút chân hắn đạp xuống, đột nhiên xuất hiện một người.
Người này hình dạng mơ hồ như chỉ là ảo ảnh, bềnh bồng trước mặt Tô Minh, bay trên Hàm Sơn Xích, im lặng nhìn mình.
“Tô…Minh…”
Thanh âm yếu ớt như từ xa xôi vọng lại, lọt vào tai Tô Minh khiến lòng không gợn sóng bởi vì thế mà chấn động.
“Lôi Thần!” Tô Minh lập tức nhận ra thanh âm này thuộc về ai.
Khi hắn bật thốt tên này, ảo ảnh không mơ hồ nữa mà nhanh chóng biến rõ ràng. Hiện ra trước mặt Tô Minh là một thân hình khiến hắn xa lạ nhưng đôi mắt kia cực quen thuộc.
Thân hình ấy biểu tình thống khổ, mờ mịt đứng đó, trên người có nhiều vết thương nhỏ. Có thể trông thấy trong vết thương có một số con sâu đang mấp máy. Người này thoạt nhìn cực già nua, mắt phải bị mù giờ lấp lóe tia sáng hung ác, nhưng mắt trái thì ngơ ngác nhìn Tô Minh, lộ vẻ khó tin.
“Tô Minh…thật là cậu sao…cái này…cái này…” Thân hình ấy run rẩy, biểu tình càng đau khổ, dường như đau đớn thể xác khó thể chịu đựng nổi. Ở giữa trán gã Tô Minh thấy một ấn ký hình tròn.
Ấn ký này đen như mực, tỏa ra khí đen như xuyên qua cả đầu.
“Điều này không thể nào…không phải cậu, cậu không phải là cậu! Ngươi rốt cuộc là ai!” Thân hình ấy gầm lên nhìn chằm chằm Tô Minh, mạnh sải bước nhanh chóng tới gần hắn.
Khí thế mạnh mẽ từ thân thể đó bùng phát. Trong khí thế này, Tô Minh có cảm giác thế gian đều đông lại. Áp lực mãnh liệt mang theo hơi thở tử vong, như bàn tay to mạnh đè khiến cơ thể Tô Minh giật một cái.
“Lôi Thần…” Tô Minh thì thào, tim đập nhanh. Hắn không ngờ đoạn Hàm Sơn Xích thứ bảy sẽ xuất hiện tình huống như vậy!
‘Đây là giả, mình đang khiêu chiến Hàm Sơn Xích, đây là ảo giác trong lòng mình biến thành…’ Thần trí Tô Minh không mơ hồ, ngược lại bây giờ ý thức hắn cực kỳ tỉnh táo, nhưng chính vì tỉnh táo mới khiến lòng hắn run rẩy.
“Ngươi, rốt cuộc là ai!” Lôi Thần dữ tợn gầm lên, đã tới gần Tô Minh chưa đến mười mét. Khí thế hung ác ập đến, từ mắt phải Lôi Thần lộ ra sát khí điên cuồng.
“Lôi Thần, tôi là Tô Minh đây…” Tô Minh rất tỉnh táo, nhưng càng tỉnh thì hắn càng sợ hãi. Hắn không sợ Lôi Thần, không phải trời đất mà là loại cảm giác khó tả!
“Tôi là Tô Minh…tôi là Tô Minh…” Tô Minh thì thào, hắn nhìn Lôi Thần hung tợn lao đến, vung nắm đấm tay phải đánh cách mặt mình ba tấc chợt dừng.
Gã tạm dừng là vì Tô Minh nói ra một câu.
“Cậu từng nói, chúng ta sẽ thay đổi sao…”
Thân thể Lôi Thần run lên, đôi mắt đỏ hồng ẩn chứa dữ tợn và khó tin, thậm chí kinh khủng, ngơ ngác nhìn hắn.
“Không thể nào…tự tay tôi đã chôn cậu…là ảo giác ư…lại là ảo giác quanh quẩn khi mình tu hành sao…” Lôi Thần cười thảm, thu lại nắm tay phải mạnh đấm vào ngực. Tiếng trầm đục nổ vang, thân hình Lôi Thần bỗng tiêu tán, lần nữa mơ hồ dần biến mất trước mặt Tô Minh.
Tô Minh thở hồng hộc, hắn đi qua sáu đoạn Hàm Sơn Xích không có biến đổi như vậy, lời nói mềm mại âm trầm của Phổ Khương cũng không khiến hắn như vậy, nhưng hôm nay hắn gần như không thể khống chế hô hấp, thở dồn dập.
‘Đây rốt cuộc là ảo giác hay là sự thật!’
‘Là ảo giác của mình hay của Lôi Thần…’
‘Rốt cuộc là sự thật của mình hay của Lôi Thần! Hình dạng Lôi Thần biến đổi nhiều, tu vi mạnh mẽ, là mình tưởng tượng ư…’
Thân hình Tô Minh run rẩy như ở trong ác mộng không thể mở mắt ra.
Bây giờ Hàm Sơn Thành dấy lên xôn xao kinh thiên động địa. Xôn xao khiến vô số người ngồi xếp bằng lại đứng lên, khiến Nhan Trì bộ lạc, An Đông bộ lạc, thậm chí là Phổ Khương bộ lạc chấn động tinh thần.
Mọi người đều thấy rõ, bây giờ trong đêm trăng trên đoạn Hàm Sơn Xích thứ bảy, Tô Minh đang tiến lên trước. Nhưng hắn tiến lên khác với trước kia, dường như quên nơi này là Hàm Sơn Xích, quên dưới chân chỉ có một sợi xích mà không phải đường bằng phẳng.
Bây giờ Tô Minh ở trong mắt mọi người tựa như mất hồn, thất thần, bước đi mà như xác sống đi, thậm chí có lúc suýt đạp hư không.
Đây tuyệt đối không phải việc người tỉnh táo sẽ làm!
“Lại là như vậy! Ta từng nghe người ta nói những người đi tới đoạn thứ bảy này đều như thế!”
“Đoạn thứ bảy này rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì chứ!”
“Tiêu rồi, suýt nữa đạp hư không, may là vì gió nhẹ sợi xích không dao động nhiều, cái này…nổi gió!”
Tiếng bàn tán như sóng triều bởi vì đột nhiên xuất hiện gió to mà bỗng tạm ngừng. Chỉ thấy trong tiếng gió rít gào, đoạn xích thứ bảy lắc lư dữ dội khiến Tô Minh bên trên cũng theo đó lung lay.
Bây giờ một tia chớp xé rách không gian khiến tiếng bàn tán tạm dừng rồi lại mãnh liệt dấy lên!
Bởi vì khoảnh khắc tia chớp chiếu sáng trời đất, họ thấy rõ, Tô Minh đứng trên sợi xích chân phải vừa nâng lên…đạp hư không!
Chương 182: Thất Bại.
Trên núi Nhan Trì, bà lão mắt đục ngầu chớp lóe nhìn chuông Hàm Sơn, lại nhìn cột đá dưới Hàm Sơn Xích bây giờ đang bị mọi người kinh hô nhìn chằm chằm.
Nhan Loan bên cạnh bà lão biểu tình khó tin, có cùng suy đoán như mọi người.
“Trừ phi…trừ phi hắn thật không chết! Nếu không thì vì sao cột đá không hạ xuống!”
Bà lão im lặng, nhìn mấy cột đá, nhíu mày. Việc này bà rất ít thấy, không hiểu nổi.
Đêm bởi vì có mây đen che mà ánh trăng khó thể chiếu sáng hết, khiến mặt đất tuy không đến mức không thấy năm ngón tay nhưng cũng mơ hồ. Vẫn có thể thấy Hàm Sơn Xích ở giữa không trung lúc lắc. Vài cây cột Hàm Sơn vẫn đứng thẳng tại đó, không thấy có dấu hiệu hạ xuống.
Tiếng hít thở nặng nề dần biến nhiều hơn trong Hàm Sơn Thành. Mọi người, bao gồm cả những người đã rời đi bây giờ đều chăm chú nhìn.
Cảm giác như yên tĩnh trước cơn sóng dữ đè ép cả Hàm Sơn. Tận cùng tầm mắt mọi người chờ đợi dưới sợi xích lung lay có lẽ sẽ xuất hiện bóng người.
Tô Minh không biết có nhiều người đang chờ mình xuất hiện, hắn thậm chí không biết mình một bước đạp hư không. Khác với mọi người, bây giờ thần trí Tô Minh không mơ hồ, ý thức rất tỉnh táo, nhưng mắt hắn thấy lại hoàn toàn khác hẳn với người ta!
Hắn thấy, vẫn là Hàm Sơn Xích lung lay trong gió. Hắn thấy vẫn là mình đứng trên đoạn xích thứ bảy. Hắn thấy, là ảo ảnh Lôi Thần tan biến trước mặt mình, nụ cười thê thảm khiến tim Tô Minh run lên.
Hắn không chia rõ đây là ảo giác của mình hay của Lôi Thần, hoặc là đây là thật hay giả. Dù hắn biết tất cả rất có thể là mình tưởng tượng ra. Nhưng hình dạng của Lôi Thần, còn có lời nói khiến Tô Minh không thể khống chế thân thể đau đớn.
“Tự tay chôn mình…” Tô Minh thì thào, im lặng thật lâu, thật lâu. Hắn không nghe thấy tiếng sấm vang, không nghe thấy mưa gió thét gào, không nhìn thấy tia chớp xẹt qua.
Hắn nhìn Hàm Sơn Xích, đột nhiên tầm mắt hắn không còn là sợi dây giắt ngang mà dựng thẳng, ngay cả thế giới cũng đảo ngược.
Nâng chân tiến lên, nhưng khi Tô Minh đi ra khoảng mười bước thì trước mặt lại lần nữa ngưng tụ sương khói, hắn run lên.
Sương nhanh chóng ngưng tụ thành thân hình một người đàn ông. Người này không có cánh tay phải, mặc đồ xanh, mờ mịt đứng đó như không biết vì sao mình xuất hiện tại đây. Y có khuôn mặt điển trai, hai mắt thoáng qua mê mang rồi lại sắc bén như lưỡi kiếm.
Nhưng sự sắc bén này khi nhìn thấy Tô Minh thì hóa thành ngây ngẩn, sau đó nhíu mày, biểu tình âm trầm.
“Bắc Lăng…” Tô Minh thì thào, ngơ ngác nhìn người đàn ông có dấu vết tang thương, cảm giác khó tả dâng trào trong lòng hắn.
“Ngươi là ai, vì sao đưa Bắc ta tới đây. Ngươi…hơi thở trên người của ngươi…chúng ta từng gặp mặt sao?” Bắc Lăng do dự chốc lát, khoảnh khắc y thấy người trước mặt thì có cảm giác cực kỳ quen thuộc. Loại cảm giác này khắc cốt minh tâm, như tồn tại trong năm tháng xa xưa.
“Tôi là…Tô Minh…” Tô Minh im lặng thật lâu sau nhỏ giọng nói.
Khi nghe hai chữ Tô Minh, Bắc Lăng mạnh chấn động nhìn chằm chằm Tô Minh, sắc mặt khó tin và không thể tin nổi, dường như hai chữ đó đối với y có ấn tượng khó phai.
Bắc Lăng im lặng, Tô Minh cũng không nói lời nào. Hắn không biết đây là thật hay giả, mê mang xâm chiếm mỗi góc thân thể.
Không biết đã qua bao lâu, Bắc Lăng bỗng nhiên cười nhạt. Y nhìn chằm chằm Tô Minh, ánh mắt lạnh lùng.
“Là Miêu Man đại bộ lạc, khi nào thì chơi trò Man thuật huyễn hoặc này. Không đi biến ảo người nước ngoài lại huyễn ra Tô…Minh, người đã chết. Ta mặc kệ ngươi là vị Tiền Man nào của Miêu Man, nhưng ngươi không được giả ra Tô Minh! Tô Minh là tộc nhân của Bắc Lăng ta, là anh linh Ô Sơn ta. Ngươi…không xứng giả làm hắn!” Bắc Lăng nói xong câu cuối cùng gần như rống ra.
Trên mặt y tràn ngập phẫn nộ và bi thương, tựa như vết sẹo lâu năm bị xé ra. Bắc Lăng nâng lên tay trái, chớp mắt sau lưng biến ảo cây cung to lớn. Cây cung lộ ra khí thế hủy trời diệt đất. Khoảnh khắc nó xuất hiện, như có người vô hình kéo cung, từng luồng khói đen từ người Bắc Lăng tỏa ra ngưng tụ trên đó, hình thành mũi tên sương đen. Giây phút cung kéo ra, tiếng chấn *ong ong* quanh quẩn, mũi tên gào thét rời cung bắn thẳng đến Tô Minh.
“Bắc Lăng…đại ca…” Tô Minh thì thào, ý thức của hắn rất tỉnh táo. Hắn biết đây là giả, nhưng dù là giả thì cũng muốn nhìn xem, sau Bắc Lăng rồi có xuất hiện A Công hay không. Có xuất hiện cô gái mình từng lỡ hẹn.
Mũi tên bay nhanh đến bỗng ngừng trước mặt Tô Minh, giống như nắm đấm của Lôi Thần, tạm dừng.
“Ngươi mới…ngươi…mới nói cái gì!” Bắc Lăng biểu tình càng bi thương, y nhìn Tô Minh thật lâu sau, khép chặt đôi mắt.
“Cảm ơn ngươi đã để ta lần nữa nhìn thấy Tô Minh. Không cần biết ngươi thi triển Huyễn Man này là vì sao, hôm nay…cảm ơn ngươi…” Một lát sau, Bắc Lăng mở mắt ra, biểu tình đã bình tĩnh lại. Ánh mắt nhu hòa nhìn Tô Minh, như y đang nhìn em trai mình.
“Tô Minh, bảo trọng.” Bắc Lăng mạnh xoay người, trong mắt dường như có giọt lệ, thân hình dần tan biến trong cõi trời đất.
“Bắc Lăng đại ca, Trần Hân có khỏe không!” Khoảnh khắc này, Tô Minh quên không ngừng nhắc nhở mình mọi thứ là giả. Hắn nhìn Bắc Lăng phía xa, hé môi, bản năng hỏi.
Bắc Lăng thân hình run lên, chợt ngừng lại, mạnh xoay người, hít thở dồn dập, nhìn Tô Minh, biểu tình mê mang và do dự.
Tô Minh nhìn Bắc Lăng, nâng lên tay phải sờ vào ngực, khi lấy ra thì trong tay có một mảnh vỡ đen. Mảnh vỡ đó là Man tượng Ô Sơn tan nát bị hắn giữ lại một mảnh!
“Dù mọi thứ là giả…dù không phải là thật sự…cho dù là vậy…dù là vậy…thì sao chứ!” Tô Minh ngẩng đầu cầm mảnh vỡ cho Bắc Lăng thấy.
Giây phút thấy mảnh vỡ, Bắc Lăng run bần bật, biểu tình rung động ngây ngốc nhìn Tô Minh.
“Ngươi…thật là Tô Minh…”
“Là tôi.” Tô Minh chua xót nói.
Bắc Lăng bỗng cất tiếng cười to, tiếng cười đầy thê lương, tràn ngập nỗi đau đớn Tô Minh không hiểu.
“Nếu ngươi là Tô Minh, vì sao ngươi không trở lại!!! Ngươi có biết chúng ta đợi ngươi bao lâu…đợi ngươi bao lâu không…Tô Minh, Tô Minh…ngươi không phải!” Bắc Lăng biểu tình bi thương, xoay người, trong tiếng cười to dần đi xa, biến mất tại Hàm Sơn Xích, biến mất trong mắt Tô Minh.
Mãi khi thân hình Bắc Lăng biến mất, Tô Minh đứng đó, khóe mắt tràn giọt lệ. Đã lâu rồi hắn không rơi nước mắt.
Giờ phút này, giọt lệ chảy dọc theo gò má rơi trên Hàm Sơn Xích, rơi xuống vực sâu, không thấy tăm hơi.
‘Hàm Sơn Xích, ngươi rốt cuộc là sợi xích như thế nào, vì sao xuất hiện hình ảnh như vậy. Là ngươi muốn cho ta biết điều gì ư…’ Tô Minh nhắm mắt lại, thật lâu sau chậm rãi mở ra, lặng lẽ tiến lên trước.
Bây giờ đi qua sợi xích này đã không còn quan trọng. Tô Minh không muốn đoán xem đây là thật hay giả, hắn thậm chí không để ý có nguy hiểm hay không. Hắn muốn xem xem, mình đi qua còn có thể gặp ai.
Từng bước một tiến lên, khi đoạn xích thứ bảy bị Tô Minh đi hơn phân nửa thì hắn nhìn đến Ô Lạp, đến Tiễn Thủ, đến Sơn Ngân. Mãi đến khi hắn thấy trước mắt sương mù ngưng tụ xuất hiện bóng lưng ông lão tóc trắng xóa.
“A Công…” Lòng Tô Minh đau đớn.
Giây phút ông lão xoay người, hắn đang định nhìn kỹ thì mắt đột nhiên tối đen, kiếm kêu vang vọng trong đầu. Cùng lúc đó, một ý niệm sốt ruột không ngừng trùng kích tinh thần hắn. Ý niệm này đến từ Hòa Phong bừng tỉnh bởi cảm giác nguy hiểm.
‘Chủ nhân!!! Chủ nhân, ngài tỉnh lại đi!!!’
‘Chủ nhân! Ngài, ngài, ngài còn chưa tỉnh thì chúng ta sẽ chết chung! Bà nội nó, thằng đáng chết, sao còn chưa tỉnh! Muốn chết thì cũng trước thả ta ra rồi chết chứ…ta…ta…’ Hòa Phong như điên lên, ý niệm sốt ruột rống giận.
Khí huyết trong người Tô Minh bây giờ chẳng thể di chuyển, giống như là bị ức chế. Nhưng mạch máu bị mở ra ẩn giấu kiếm nhỏ màu xanh lại phát ra tiếng ù ù chỉ mình hắn nghe thấy. Tiếng ù ù ngày càng mãnh liệt, trùng kích tinh thần Tô Minh, khiến hắn tỉnh lại trong nguy hiểm.
Khoảnh khắc hắn tỉnh táo, cảm giác nguy hiểm sinh mạng tràn ngập tâm hồn, xua tan mọi thứ trước mắt. Thế giới trong mắt trở thành mảnh vụn, tan biến, lộ ra trước mắt Tô Minh là hắc ám vô tận và thân thể đang nhanh chóng rơi xuống.
Hắn, thật sự tỉnh táo.
Giây phút tỉnh lại Tô Minh bỗng nhiên hiểu ra, lúc trước tình cảnh là thật cũng tốt, là giả cũng thế, kỳ thật là hình ảnh còn lại trong đầu hắn khi đi tại đoạn xích thứ bảy trong quá trình rơi xuống.
‘Thất bại ư…mình còn chưa thấy A Công!’ Thân thể Tô Minh nhanh chóng rơi xuống, vực sâu rất sâu, hắn có thể cảm giác gió xung quanh đang thét gào, cơ thể đang mau chóng rơi xuống dưới.
Hòa Phong sốt ruột gầm lên, kiếm ngân như sấm vang vọng trong đầu hắn.
‘Hèn chi người khiêu chiến sợi xích thất bại hiếm khi sống sót. Hàm Sơn Xích rất quái dị, có thể ức chế không cho vận chuyển khí huyết, khiến người mê mang mất đi ý thức, rơi xuống chỉ có đường chết. Người ngoài khó thể đến cứu hiển nhiên vì chỗ này ức chế khí huyết, tùy theo người mà định. Năm đó Hòa Phong trừ có Hàn Phỉ Tử chuẩn bị ra thì còn có cả may mắn.’ Tô Minh biểu tình bình tĩnh, thân hình rơi nhanh, dù không biết tận cùng có bao xa nhưng lực trùng kích ngày càng mạnh, nguy hiểm mãnh liệt cho Tô Minh biết thời gian tử vong sắp tới gần.
Chương 183: Thức Tỉnh!
Trên núi Nhan Trì, bà lão mắt đục ngầu chớp lóe nhìn chuông Hàm Sơn, lại nhìn cột đá dưới Hàm Sơn Xích bây giờ đang bị mọi người kinh hô nhìn chằm chằm.
Nhan Loan bên cạnh bà lão biểu tình khó tin, có cùng suy đoán như mọi người.
“Trừ phi…trừ phi hắn thật không chết! Nếu không thì vì sao cột đá không hạ xuống!”
Bà lão im lặng, nhìn mấy cột đá, nhíu mày. Việc này bà rất ít thấy, không hiểu nổi.
Đêm bởi vì có mây đen che mà ánh trăng khó thể chiếu sáng hết, khiến mặt đất tuy không đến mức không thấy năm ngón tay nhưng cũng mơ hồ. Vẫn có thể thấy Hàm Sơn Xích ở giữa không trung lúc lắc. Vài cây cột Hàm Sơn vẫn đứng thẳng tại đó, không thấy có dấu hiệu hạ xuống.
Tiếng hít thở nặng nề dần biến nhiều hơn trong Hàm Sơn Thành. Mọi người, bao gồm cả những người đã rời đi bây giờ đều chăm chú nhìn.
Cảm giác như yên tĩnh trước cơn sóng dữ đè ép cả Hàm Sơn. Tận cùng tầm mắt mọi người chờ đợi dưới sợi xích lung lay có lẽ sẽ xuất hiện bóng người.
Tô Minh không biết có nhiều người đang chờ mình xuất hiện, hắn thậm chí không biết mình một bước đạp hư không. Khác với mọi người, bây giờ thần trí Tô Minh không mơ hồ, ý thức rất tỉnh táo, nhưng mắt hắn thấy lại hoàn toàn khác hẳn với người ta!
Hắn thấy, vẫn là Hàm Sơn Xích lung lay trong gió. Hắn thấy vẫn là mình đứng trên đoạn xích thứ bảy. Hắn thấy, là ảo ảnh Lôi Thần tan biến trước mặt mình, nụ cười thê thảm khiến tim Tô Minh run lên.
Hắn không chia rõ đây là ảo giác của mình hay của Lôi Thần, hoặc là đây là thật hay giả. Dù hắn biết tất cả rất có thể là mình tưởng tượng ra. Nhưng hình dạng của Lôi Thần, còn có lời nói khiến Tô Minh không thể khống chế thân thể đau đớn.
“Tự tay chôn mình…” Tô Minh thì thào, im lặng thật lâu, thật lâu. Hắn không nghe thấy tiếng sấm vang, không nghe thấy mưa gió thét gào, không nhìn thấy tia chớp xẹt qua.
Hắn nhìn Hàm Sơn Xích, đột nhiên tầm mắt hắn không còn là sợi dây giắt ngang mà dựng thẳng, ngay cả thế giới cũng đảo ngược.
Nâng chân tiến lên, nhưng khi Tô Minh đi ra khoảng mười bước thì trước mặt lại lần nữa ngưng tụ sương khói, hắn run lên.
Sương nhanh chóng ngưng tụ thành thân hình một người đàn ông. Người này không có cánh tay phải, mặc đồ xanh, mờ mịt đứng đó như không biết vì sao mình xuất hiện tại đây. Y có khuôn mặt điển trai, hai mắt thoáng qua mê mang rồi lại sắc bén như lưỡi kiếm.
Nhưng sự sắc bén này khi nhìn thấy Tô Minh thì hóa thành ngây ngẩn, sau đó nhíu mày, biểu tình âm trầm.
“Bắc Lăng…” Tô Minh thì thào, ngơ ngác nhìn người đàn ông có dấu vết tang thương, cảm giác khó tả dâng trào trong lòng hắn.
“Ngươi là ai, vì sao đưa Bắc ta tới đây. Ngươi…hơi thở trên người của ngươi…chúng ta từng gặp mặt sao?” Bắc Lăng do dự chốc lát, khoảnh khắc y thấy người trước mặt thì có cảm giác cực kỳ quen thuộc. Loại cảm giác này khắc cốt minh tâm, như tồn tại trong năm tháng xa xưa.
“Tôi là…Tô Minh…” Tô Minh im lặng thật lâu sau nhỏ giọng nói.
Khi nghe hai chữ Tô Minh, Bắc Lăng mạnh chấn động nhìn chằm chằm Tô Minh, sắc mặt khó tin và không thể tin nổi, dường như hai chữ đó đối với y có ấn tượng khó phai.
Bắc Lăng im lặng, Tô Minh cũng không nói lời nào. Hắn không biết đây là thật hay giả, mê mang xâm chiếm mỗi góc thân thể.
Không biết đã qua bao lâu, Bắc Lăng bỗng nhiên cười nhạt. Y nhìn chằm chằm Tô Minh, ánh mắt lạnh lùng.
“Là Miêu Man đại bộ lạc, khi nào thì chơi trò Man thuật huyễn hoặc này. Không đi biến ảo người nước ngoài lại huyễn ra Tô…Minh, người đã chết. Ta mặc kệ ngươi là vị Tiền Man nào của Miêu Man, nhưng ngươi không được giả ra Tô Minh! Tô Minh là tộc nhân của Bắc Lăng ta, là anh linh Ô Sơn ta. Ngươi…không xứng giả làm hắn!” Bắc Lăng nói xong câu cuối cùng gần như rống ra.
Trên mặt y tràn ngập phẫn nộ và bi thương, tựa như vết sẹo lâu năm bị xé ra. Bắc Lăng nâng lên tay trái, chớp mắt sau lưng biến ảo cây cung to lớn. Cây cung lộ ra khí thế hủy trời diệt đất. Khoảnh khắc nó xuất hiện, như có người vô hình kéo cung, từng luồng khói đen từ người Bắc Lăng tỏa ra ngưng tụ trên đó, hình thành mũi tên sương đen. Giây phút cung kéo ra, tiếng chấn *ong ong* quanh quẩn, mũi tên gào thét rời cung bắn thẳng đến Tô Minh.
“Bắc Lăng…đại ca…” Tô Minh thì thào, ý thức của hắn rất tỉnh táo. Hắn biết đây là giả, nhưng dù là giả thì cũng muốn nhìn xem, sau Bắc Lăng rồi có xuất hiện A Công hay không. Có xuất hiện cô gái mình từng lỡ hẹn.
Mũi tên bay nhanh đến bỗng ngừng trước mặt Tô Minh, giống như nắm đấm của Lôi Thần, tạm dừng.
“Ngươi mới…ngươi…mới nói cái gì!” Bắc Lăng biểu tình càng bi thương, y nhìn Tô Minh thật lâu sau, khép chặt đôi mắt.
“Cảm ơn ngươi đã để ta lần nữa nhìn thấy Tô Minh. Không cần biết ngươi thi triển Huyễn Man này là vì sao, hôm nay…cảm ơn ngươi…” Một lát sau, Bắc Lăng mở mắt ra, biểu tình đã bình tĩnh lại. Ánh mắt nhu hòa nhìn Tô Minh, như y đang nhìn em trai mình.
“Tô Minh, bảo trọng.” Bắc Lăng mạnh xoay người, trong mắt dường như có giọt lệ, thân hình dần tan biến trong cõi trời đất.
“Bắc Lăng đại ca, Trần Hân có khỏe không!” Khoảnh khắc này, Tô Minh quên không ngừng nhắc nhở mình mọi thứ là giả. Hắn nhìn Bắc Lăng phía xa, hé môi, bản năng hỏi.
Bắc Lăng thân hình run lên, chợt ngừng lại, mạnh xoay người, hít thở dồn dập, nhìn Tô Minh, biểu tình mê mang và do dự.
Tô Minh nhìn Bắc Lăng, nâng lên tay phải sờ vào ngực, khi lấy ra thì trong tay có một mảnh vỡ đen. Mảnh vỡ đó là Man tượng Ô Sơn tan nát bị hắn giữ lại một mảnh!
“Dù mọi thứ là giả…dù không phải là thật sự…cho dù là vậy…dù là vậy…thì sao chứ!” Tô Minh ngẩng đầu cầm mảnh vỡ cho Bắc Lăng thấy.
Giây phút thấy mảnh vỡ, Bắc Lăng run bần bật, biểu tình rung động ngây ngốc nhìn Tô Minh.
“Ngươi…thật là Tô Minh…”
“Là tôi.” Tô Minh chua xót nói.
Bắc Lăng bỗng cất tiếng cười to, tiếng cười đầy thê lương, tràn ngập nỗi đau đớn Tô Minh không hiểu.
“Nếu ngươi là Tô Minh, vì sao ngươi không trở lại!!! Ngươi có biết chúng ta đợi ngươi bao lâu…đợi ngươi bao lâu không…Tô Minh, Tô Minh…ngươi không phải!” Bắc Lăng biểu tình bi thương, xoay người, trong tiếng cười to dần đi xa, biến mất tại Hàm Sơn Xích, biến mất trong mắt Tô Minh.
Mãi khi thân hình Bắc Lăng biến mất, Tô Minh đứng đó, khóe mắt tràn giọt lệ. Đã lâu rồi hắn không rơi nước mắt.
Giờ phút này, giọt lệ chảy dọc theo gò má rơi trên Hàm Sơn Xích, rơi xuống vực sâu, không thấy tăm hơi.
‘Hàm Sơn Xích, ngươi rốt cuộc là sợi xích như thế nào, vì sao xuất hiện hình ảnh như vậy. Là ngươi muốn cho ta biết điều gì ư…’ Tô Minh nhắm mắt lại, thật lâu sau chậm rãi mở ra, lặng lẽ tiến lên trước.
Bây giờ đi qua sợi xích này đã không còn quan trọng. Tô Minh không muốn đoán xem đây là thật hay giả, hắn thậm chí không để ý có nguy hiểm hay không. Hắn muốn xem xem, mình đi qua còn có thể gặp ai.
Từng bước một tiến lên, khi đoạn xích thứ bảy bị Tô Minh đi hơn phân nửa thì hắn nhìn đến Ô Lạp, đến Tiễn Thủ, đến Sơn Ngân. Mãi đến khi hắn thấy trước mắt sương mù ngưng tụ xuất hiện bóng lưng ông lão tóc trắng xóa.
“A Công…” Lòng Tô Minh đau đớn.
Giây phút ông lão xoay người, hắn đang định nhìn kỹ thì mắt đột nhiên tối đen, kiếm kêu vang vọng trong đầu. Cùng lúc đó, một ý niệm sốt ruột không ngừng trùng kích tinh thần hắn. Ý niệm này đến từ Hòa Phong bừng tỉnh bởi cảm giác nguy hiểm.
‘Chủ nhân!!! Chủ nhân, ngài tỉnh lại đi!!!’
‘Chủ nhân! Ngài, ngài, ngài còn chưa tỉnh thì chúng ta sẽ chết chung! Bà nội nó, thằng đáng chết, sao còn chưa tỉnh! Muốn chết thì cũng trước thả ta ra rồi chết chứ…ta…ta…’ Hòa Phong như điên lên, ý niệm sốt ruột rống giận.
Khí huyết trong người Tô Minh bây giờ chẳng thể di chuyển, giống như là bị ức chế. Nhưng mạch máu bị mở ra ẩn giấu kiếm nhỏ màu xanh lại phát ra tiếng ù ù chỉ mình hắn nghe thấy. Tiếng ù ù ngày càng mãnh liệt, trùng kích tinh thần Tô Minh, khiến hắn tỉnh lại trong nguy hiểm.
Khoảnh khắc hắn tỉnh táo, cảm giác nguy hiểm sinh mạng tràn ngập tâm hồn, xua tan mọi thứ trước mắt. Thế giới trong mắt trở thành mảnh vụn, tan biến, lộ ra trước mắt Tô Minh là hắc ám vô tận và thân thể đang nhanh chóng rơi xuống.
Hắn, thật sự tỉnh táo.
Giây phút tỉnh lại Tô Minh bỗng nhiên hiểu ra, lúc trước tình cảnh là thật cũng tốt, là giả cũng thế, kỳ thật là hình ảnh còn lại trong đầu hắn khi đi tại đoạn xích thứ bảy trong quá trình rơi xuống.
‘Thất bại ư…mình còn chưa thấy A Công!’ Thân thể Tô Minh nhanh chóng rơi xuống, vực sâu rất sâu, hắn có thể cảm giác gió xung quanh đang thét gào, cơ thể đang mau chóng rơi xuống dưới.
Hòa Phong sốt ruột gầm lên, kiếm ngân như sấm vang vọng trong đầu hắn.
‘Hèn chi người khiêu chiến sợi xích thất bại hiếm khi sống sót. Hàm Sơn Xích rất quái dị, có thể ức chế không cho vận chuyển khí huyết, khiến người mê mang mất đi ý thức, rơi xuống chỉ có đường chết. Người ngoài khó thể đến cứu hiển nhiên vì chỗ này ức chế khí huyết, tùy theo người mà định. Năm đó Hòa Phong trừ có Hàn Phỉ Tử chuẩn bị ra thì còn có cả may mắn.’ Tô Minh biểu tình bình tĩnh, thân hình rơi nhanh, dù không biết tận cùng có bao xa nhưng lực trùng kích ngày càng mạnh, nguy hiểm mãnh liệt cho Tô Minh biết thời gian tử vong sắp tới gần.
Chương 184: A Công, Xuất Hiện Đi.
‘Chủ nhân, ngài rốt cuộc tỉnh lại!!!’ Giọng Hòa Phong có chút trách móc, chính gã cũng không biết nên làm sao biểu đạt. Lúc trước gã bị cảm giác nguy hiểm tính mạng đánh thức, lập tức phát hiện Tô Minh quái lạ, dường như mất hồn, thân thể nhanh chóng rơi xuống, không bao lâu sau sẽ té tan xương nát thịt.
Tô Minh mất hồn đương nhiên không thấy sợ, nhưng Hòa Phong tỉnh táo. Gã trơ mắt nhìn Tô Minh té xuống, trơ mắt mình sắp chôn cùng với Tô Minh, mà bản thân thì bất lực, không thể khống chế thân thể Tô Minh, cũng không rời khỏi người hắn được. Lực lượng ức chế khí huyết bên ngoài tạo thành tổn thương hủy diệt đối với gã.
Gã thật sự sợ, cảm giác đi hướng cái chết mà mình bất lực khiến gã phát cuồng, sốt ruột kêu gọi Tô Minh, thậm chí tuyệt vọng bắt đầu chẳng hề che giấu chửi lung tung.
Nhưng bây giờ thấy Tô Minh thức tỉnh, Hòa Phong bỗng sợ hãi. Nỗi sợ không phải cái chết, mà lỡ như Tô Minh nghe mấy lời mình nói vừa nãy, nói không chừng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
‘Chủ…chủ nhân? Mới rồi ngài có nghe gì không? Lúc trước tiểu nhân lo lắng an toàn của chủ nhân…’ Hòa Phong vội vàng cẩn thận giải thích, sợ Tô Minh tính chuyện với gã.
Tô Minh không để ý Hòa Phong, bây giờ hắn đang nhanh chóng rơi xuống, đầu xẹt qua các loại suy nghĩ, mắt lóe tia sáng âm u. Lập tức từng mảnh hồn Nguyệt Dực từ cơ thể toát ra ngoài. Nhưng khoảnh khắc nó toát ra thì lập tức có áp lực khổng lồ ập đến, giam cầm hồn Nguyệt Dực trong người Tô Minh, không thể phóng ra.
‘Không vận chuyển được khí huyết thì hồn Nguyệt Dực sẽ không ra khỏi người…đành vậy!’ Trong đầu Tô Minh phát động Khắc Ấn thuật. Giữa trán hắn lóe ánh sáng xanh, chỉ thấy kiếm xanh nhỏ rít gào bắn ra.
Kiếm nhỏ xuất hiện dưới áp lực khó khăn lắc lư như không thể chịu đựng, nhưng có Khắc Ấn thuật dốc hết sức ngưng tụ, kiếm lập tức biến ổn định lóe đến lòng bàn chân Tô Minh hướng lên trên, khiến đôi chân Tô Minh bỗng đạp bề mặt.
Đạp xuống một bước, thế rơi của Tô Minh như bị đè ép, trừ bị kiếm nhỏ chia ra một phần, còn lại đều ngưng tụ trong người hắn, tiếng bùm bùm vang vọng. Mặt Tô Minh lập tức biến trắng, phun ra ngụm máu, kiếm nhỏ bỗng rớt xuống hơn mười mét mới dần ổn định.
Thở hồng hộc, Tô Minh đứng trên kiếm nhỏ, ngẩng đầu nhìn bầu trời tối đen. Hắn thấy tia chớp xẹt qua, một cái chớp mắt kia hắn trông thấy dây xích lắc lư như ẩn như hiện.
“Vượt dây xích còn chưa kết thúc!” Tô Minh thì thào.
Hắn mặc đồ đen, lúc rơi xuống thì bị thổi lại phủ lên đầu, áo choàng dài dưới chân lỏng ra có thể che phủ kiếm nhỏ màu xanh.
Hắn động ý niệm, kiếm nhỏ xanh chậm rãi dâng lên kéo theo Tô Minh, từ vực sâu vô tận chậm rãi bay lên trên.
Hắn, Tô Minh, đã trở lại!
Bây giờ Hàm Sơn Thành, theo thời gian trôi qua, không biết đã bao lâu, bầu trời đôi khi vang tiếng sấm, có tia chớp xẹt qua chiếu sáng xung quanh, cũng chiếu rọi ánh mắt mọi người tập trung nhìn Hàm Sơn Xích. Cùng lúc đó, những khuôn mặt mong chờ hiện rõ trong tia chớp thoáng giây đó.
Không người hiện ra mất kiên nhẫn. Loại biến đổi quái lạ cột Hàm Sơn không hạ xuống, kỳ thật trong lòng mỗi người biết rõ, chỉ có một đáp án.
Khiêu chiến Hàm Sơn Xích còn chưa kết thúc, người khiêu chiến chưa thất bại!
Nhưng hiểu về hiểu, hôm nay từng tình huống khiến người do dự.
“Hắn…thật sự không chết ư?”
“Đã qua lâu như vậy, nếu hắn không chết thì sao chưa xuất hiện?”
“Chắc Phổ Khương bộ lạc đã phái người xuống tìm xác người này, không biết kết quả ra sao…”
Tiếng bàn tán nhỏ giọng đánh vỡ im lặng trước đó. Thời gian trôi qua rất lâu rồi. Dù biết rõ nguyên nhân cột đá không hạ xuống nhưng nỗi do dự vẫn lan rộng trong khoảng thời gian này.
Trên núi An Đông, An Đông Man Công biểu tình trầm trọng đứng ở mép núi, nhìn chằm chằm. Phương Thân đứng sau lưng ông, còn có Hàn Thương Tử cách không xa cũng tương tự.
“Việc này chưa từng xảy ra…hắn, chẳng lẽ thật không chết?”
Thời gian trôi qua từng phút một, đã một tiếng đồng hồ. Một tiếng này đối với người bình thường thì rất nhanh trôi qua, nhưng hôm nay trong cảm giác của mọi người, một tiếng đồng hồ chậm rãi như bị kéo dài gấp mấy lần.
Trên núi Phổ Khương, Man Công gầy gò hít thở sâu, biểu tình từ nghiêm túc chậm rãi thả lỏng.
“Đã hơn một tiếng đồng hồ, có lẽ chỉ là Hàm Sơn Xích có gì ngoài ý muốn mà không phải người kia…chưa chết. Ngươi thấy sao?” Phổ Khương Man Công nói ra câu cuối cùng nhìn hướng người đàn ông mập mạp bên cạnh.
Người đàn ông chần chờ một lát, nhìn sắc trời lại nhìn vực sâu, từ từ nói.
“Thời gian đúng là hơi lâu, người này rất có thể là…đã chết. Tộc nhân sai đi tra xét chắc đã…”
Không đợi gã nói xong đột nhiên cả người chấn động, nhìn chằm chằm vực sâu. Gã…nhìn thấy!
Không chỉ mình gã, Phổ Khương Man Công bên cạnh cũng biến sắc mặt, thân thể gầy gò bây giờ như trong bão tố sóng thần, như sắp sửa bùng nổ, lão nhìn chằm chằm vực sâu. Lão, nhìn thấy!
Trên núi Phổ Khương, bây giờ trừ hai người họ ra, còn lại mấy người đều giật mình nhìn chăm chú. Biểu tình bởi vì nhìn thấy hình ảnh kia mà biến đổi!
Bọn họ, nhìn thấy!
Có tia chớp xẹt qua, khoảnh khắc tia chớp chiếu rọi thế gian, dưới vực sâu núi Phổ Khương, có một người mặc đồ đen đang chậm rãi bay lên!
Tiếng kinh hô vang lên từ Hàm Sơn!
Trên núi An Đông, An Đông Man Công hít sâu, mắt lộ ra tia sáng sắc bén kích động, biểu tình khó thể tin nhìn vực sâu. Ông, cũng trông thấy!
Tộc trưởng An Đông bộ lạc Phương Thân, Hàn Thương Tử ở một bên, hai người biểu tình khác nhau. Phương Thân là tràn đầy chấn kinh. Hàn Thương Tử thì thở ra hơi dài. Bọn họ, cũng nhìn thấy!
Trên núi Nhan Trì, tay phải bà lão bản năng siết chặt lại thả ra, sau đó lại nắm, liên tục vài lần, nhưng vẻ mặt bình thản dường như trông thấy hình ảnh kinh người dưới vực sâu cũng không đem đến nhiều dao động.
Nhan Loan đứng bên cạnh thấy tình hình dưới vực sâu thì ngây ra, mắt sáng ngời. Bà định nói gì, bỗng chú ý đến tay phải bà lão, lòng chấn động.
Người ngoài nói tu vi của Nhan Loan vượt qua Man Công, việc này không sai. Nhưng chỉ mình bà biết, Nhan Trì Man Công trước mắt có điểm mạnh riêng. Bà biết Man Công có một thói quen, khi do dự sự việc gì thì tay phải sẽ nắm lại thả, thả rồi lại nắm.
‘Man Công đang do dự cái gì?’ Nhan Loan hơi khó hiểu. Bây giờ việc này không liên quan đến Nhan Trì bộ lạc họ, có việc gì khiến Man Công khó thể quyết định như vậy.
Bây giờ nhìn thấy tình trạng trong vực sâu trừ ba bộ lạc trên ba ngọn núi ra, còn có người cả Hàm Sơn Thành tập trung chú ý. Sau khi thấy hình ảnh kia thì đám người phát ra tiếng kinh hô ngập trời, thanh âm liên tiếp như có thể át sấm vang.
“Hắn thật sự không chết!”
“Là hắn, hắn đi ra!!!”
“Người này rốt cuộc có tu vi gì thế này. Hắn…không ngờ hắn từ vực sâu cỡ đó leo lên được!”
“Đó giờ không ai rớt xuống lâu như vậy còn có thể sống sót. Người này…người này thật sự không chết, còn ra khỏi vực sâu!” Nam Thiên hít sâu, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra kính nể. Y nhìn vực sâu, thì thào.
Lãnh Ấn, Kha Cửu Tư cũng nhìn thấy vực sâu, biểu tình biến đổi, tựa như Nam Thiên, dâng lên nỗi kính nể. Đối với cường giả thì nên có sự tôn trọng, đặc biệt là người từ vực sâu đi ra thì cần như thế.
Hàn Phỉ Tử ở giữa trời, đứng trên mây trắng, khuôn mặt bị khăn che đậy khóe miệng lộ nụ cười, hai mắt so với trước càng sáng ngời.
Chỉ có Huyền Luân bây giờ sắc mặt âm trầm như băng ngàn năm. Y siết chặt nắm tay, cúi đầu, che giấu ghen ghét và sát khí trong mắt!
Tô Minh từ trong vực sâu đạp kiếm nhỏ xanh bị áo che đậy chậm rãi dâng lên, xuất hiện trong trời đất, xuất hiện trong mắt mọi người nơi đây.
Trải qua lần này, bây giờ hắn có thể nói là chân chính bị mọi người chú ý, ảnh hưởng tinh thần mọi người. Dù lúc trước có người xem thường thì giờ đây đã tan biến.
Nói hắn bò ra từ tử vong thật chẳng khuếch đại chút nào. Rơi vào vực sâu mà còn có thể đi ra, chắc chắn sẽ nổi danh cả Hàm Sơn, chắc chắn dù qua đi mấy trăm năm vẫn sẽ có người nhớ kỹ. Chắc chắn sau này mỗi khi có người khiêu chiến Hàm Sơn Xích đều sẽ nghe từ miệng mọi người kể ra tháng năm này xảy ra việc này!
Cũng chắc chắn lần này Tô Minh khiêu chiến Hàm Sơn Xích trước đây không ai làm được, sẽ chấn động Hàm Sơn, đạt đến mục đích rung động mà hắn muốn!
Theo hắn bay lên, khi thân hình Tô Minh bằng với đoạn Hàm Sơn Xích thứ bảy thì trong Hàm Sơn Thành dâng lên tiếng kêu to. Từng thanh âm quanh quẩn khiến Tô Minh nghe thấy.
“Hắn sẽ đi tiếp chứ?”
“Người này có bộ dạng như thế nào, tên là gì nhỉ!”
“Chắc chắn hắn sẽ được Thiên Hàn tông nhận làm đệ tử, dù không đi tiếp cũng có khả năng rất lớn bị dẫn tiến Thiên Hàn tông!”
Trong tiếng bàn tán, Tô Minh đứng cạnh đoạn Hàm Sơn Xích thứ bảy. Hắn không nhìn núi Phổ Khương liên kết với sợi xích giờ vẫn chìm trong im lặng, mà nhấc chân đạp trên dây xích.
Khoảnh khắc lần thứ hai bước lên cùng sợi xích, tiếng bàn tán trong Hàm Sơn Thành đạt đến đỉnh điểm. Bao gồm tộc nhân ba bộ lạc bây giờ đều ở trên ngọn núi của mình khẩn trương nhìn.
Kiếm nhỏ xanh khi Tô Minh cất bước thì biến mất. Tô Minh đứng trên đoạn xích thứ bảy, đón gió núi, thở ra một hơi dài.
“Hàm Sơn Xích, chúng ta tiếp tục…” Tô Minh thì thào, mạnh nâng lên chân phải đạp một bước, theo hắn tiến lên, cột đá thứ sáu sau lưng hắn vỡ tan hóa thành đá vụn rơi lả tả.
Dù là lúc này thì Tô Minh vẫn không quên việc Phổ Khương bộ lạc nhờ mình.
‘A Công, xuất hiện đi!’ Tô Minh tiến về phía trước, hắn không muốn cứ như thế đi qua.
Chương 185: Không Đồng Ý!
Từng hành động của Tô Minh, trải qua thời gian cả ngày, từ chết đến sống đã ảnh hưởng tâm tình rất nhiều người quan sát.
Họ nhìn Tô Minh từng bước đi trên đoạn xích thứ bảy, nhìn thân hình trong ánh trăng ấy. Chẳng biết vì sao, thân hình đó bây giờ ở giữa trời toát ra cảm giác cô đơn. Cảm giác này rất nhạt, do người xem khác nhau mà có cảm giác khác nhau.
‘A Công, xuất hiện đi…’ Tô Minh chậm rãi đi, hắn khao khát có thể gặp A Công, dù chỉ liếc mắt một cái.
Trước mặt Tô Minh, núi Phổ Khương đằng sau đoạn xích thứ tám, thứ chín yên lặng lát sau lại truyền ra thanh âm mềm ẩm ướt mọi người từng nghe.
“Khiêu chiến đã thất bại, ngươi cần gì tiếp tục! Cho dù ngươi có đi tiếp thì rốt cuộc vẫn thất bại! Việc khiêu chiến Hàm Sơn Xích đã kết thúc!” Thanh âm mềm âm trầm từ từ truyền ra tám hướng.
Khoảnh khắc giọng nói kia phát ra, người trong Hàm Sơn Thành lặng im xuống, ngay cả đám Nam Thiên cũng nhíu mày, nhưng liếc núi Phổ Khương, không nói cái gì.
Tô Minh không thèm để ý, vẫn yên lặng tiến lên. Đạp dây xích, đôi mắt hắn nhìn tận cùng đoạn xích thứ bảy, lộ ra khao khát che giấu rất sâu.
“A Công…A Công…” Tô Minh thì thào, bước chân không ngừng.
Ngay lúc này, lòng hắn run lên. Hắn trông thấy điều người ngoài không thấy. Hàm Sơn Xích bốc lên khói đen, khói ngưng tụ chậm rãi hóa thành bóng lưng một ông lão. Bóng lưng kia Tô Minh rất quen thuộc, khiến đôi mắt hắn kích động.
Biết rõ là giả nhưng có thể nhìn A Công một cái, Tô Minh đã rất thỏa mãn.
“Việc khiêu chiến Hàm Sơn Xích đã kết thúc, ngươi đã thất bại. May mắn không chết, khuyên ngươi nhanh chóng rời đi, nếu còn tiếp tục sẽ coi là khiêu khích uy nghiêm Phổ Khương bộ lạc ta…” Thanh âm mềm âm trầm lại cất lên, lời nói mềm mại nhưng ẩn chứa âm độc.
Thanh âm đến từ Phổ Khương bộ lạc khiến cả Hàm Sơn Thành hoàn toàn tĩnh lặng. Mọi người im lặng, đối mặt Phổ Khương bộ lạc là một trong ba chủ nhân Hàm Sơn Thành, người đi vào thành này bất lực phản kháng.
Quy tắc không phải họ định ra, dù có thay đổi cũng không thể theo họ. Dù việc này hơi ngược với lúc ban đầu khiêu chiến Hàm Sơn Xích, nhưng dù sao Tô Minh đã thất bại một lần. Tuy rằng lần thất bại này không phải Hàm Sơn Xích thừa nhận, tuy rằng hắn từ vực sâu đi ra, nhưng nếu Phổ Khương bộ lạc đã nhất quyết thì người ta khó nói cái gì, cũng không tư cách thốt ra.
Nam Thiên có lẽ có chút tư cách nhưng y lựa chọn im lặng.
Kha Cửu Tư chần chờ một lát, lòng thầm than. Y biết chỗ này dù sao là Hàm Sơn Thành, dù sao y là người ngoài trong thành trì thuộc về Phổ Khương, không có quyền phản bác.
Lãnh Ấn nhíu mày, cũng im lặng.
Huyền Luân ở bầu trời phía xa, tay siết chặt lại thả ra, mắt lộ tia sáng lạnh. Y hy vọng Tô Minh từ chối, vậy tương đương với đối đầu Phổ Khương bộ lạc, mình không cần ra tay cũng diệt được hắn!
Mỗi người đều im lặng, Hàn Phỉ Tử cúi đầu, không biết suy nghĩ cái gì.
Núi Nhan Trì, núi An Đông, khi núi Phổ Khương phát ra giọng nói mềm âm trầm kia thì cũng im lặng.
Thế gian bỗng nhiên tĩnh lặng, ngay cả sấm cũng không xuất hiện tại đây.
Từng ánh mắt trong Hàm Sơn Thành đều tập trung vào người Tô Minh. Chủ nhân từng ánh mắt muốn biết Tô Minh sẽ lựa chọn thế nào.
Nhưng họ không biết là, bây giờ Tô Minh không thèm để ý thanh âm mềm âm trầm kia, mắt hắn đã bị thân hình ông lão do sương khói biến thành chiếm hết.
Thân hình hắn run rẩy, giọt lệ trong mắt lại tuôn trào, nhìn ông lão chậm rãi xoay người nhìn mình, giọng Tô Minh khàn khàn.
“A Công…”
Ông lão này chính là Ô Sơn Man Công, Mặc Tang!
Ông vẫn mặc quần áo như trong trí nhớ lần cuối Tô Minh thấy. Bây giờ thấy Tô Minh, biểu tình ông hơi mê mang, phức tạp, ngơ ngác, nhìn Tô Minh, nhìn đứa trẻ mình nuôi nấng từ nhỏ đến lớn.
Dường như ông muốn nói cái gì nhưng không thốt ra thanh âm. Trong mắt ông sự mê mang và phức tạp dần bị nhu hòa, hiền lành thay thế, còn có chút khen ngợi, dường như rất rất vừa lòng Tô Minh hiện giờ.
Tô Minh nhìn A Công, nước mắt không ngừng trào ra. Dù hắn lớn hơn nữa, có học được lạnh lùng và cô độc, giết nhiều người hơn nữa, trải qua nhiều việc hơn nữa, nhưng tất cả trong khoảnh khắc nhìn thấy A Công đều biến mất. Dường như hắn vẫn là đứa con nít vô tư dưới Ô Sơn, có Tiểu Hồng làm bạn, có A Công bao dung, chờ ngày mưa đi lấy nước miếng Ô Long, chờ bộ lạc dấy lên đống lửa, vòng quanh A Công vui vẻ cười.
Lúc đó trời rất xanh, mây thật trắng, nhưng hắn có chút không nhớ ra nổi.
“A Công…tôi nhớ nhà…” Tô Minh tiến lên trước, muốn tới gần nhìn A Công, dù điều này có lẽ là hư ảo nhưng hắn không quan tâm.
A Công nhìn Tô Minh, ánh mắt nhu hòa làm lòng hắn run rẩy, khiến đầu óc hắn không thể kiềm chế hiện ra ký ức vui sướng thuở thiếu niên.
Càng tới gần, khi Tô Minh đứng trước mặt A Công do sương khói ngưng tụ thì nước mắt chảy càng nhiều. Hắn nhìn ông lão tóc bạc trắng, nhìn quần áo như trong trí nhớ, nhìn ông, Tô Minh nặn ra nhụ cười.
“A Công, Lạp Tô đã lớn rồi, người xem, tôi cao lên không ít…”
A Công mỉm cười nhìn Tô Minh, hình như khẽ thở dài, ánh mắt nhu hòa lại bị phức tạp thay thế. Trong phức tạp có tia thương hại, có ẩn ý Tô Minh xem không hiểu.
Cuối cùng, Tô Minh nhìn thấy A Công biểu tình lộ kiên quyết. Hắn thấy đôi mắt A Công bắn tia sáng kỳ lạ. Ánh sáng lao vào đầu Tô Minh khiến não hắn chấn động.
Cùng lúc đó, hắn nghe đến thanh âm chỉ tồn tại trong ký ức!
‘Tô Minh…ngươi…’
Tô Minh giật bắn người, nhưng thanh âm kia mới xuất hiện, không đợi hắn nghe xong thì thân hình A Công bỗng chấn động biến mất. Sương khói như bị lực lượng cường đại từ phía sau đánh tan, khiến mọi thứ biến mất trước mặt Tô Minh!
Sương khói biến mất, A Công tan biến, ngay cả thanh âm kia cũng thành dư âm yếu ớt mơ hồ, khiến hắn không nghe rõ. Tất cả không phải vì Tô Minh đạp hư không, không phải vì Hàm Sơn Xích xảy ra vấn đề, mà vì lúc này có lực trùng kích cường đại rít gào xông đến.
Lực trùng kích mạnh mẽ này là cái vòng xương đen. Vòng xương đen từ núi Phổ Khương bay xé gió thẳng đến Tô Minh. Chính nó chấn động Hàm Sơn Xích, khiến ảo ảnh trên dây xích biến mất.
Đôi mắt Tô Minh đỏ lên. Vốn hắn đã học được bình tĩnh, học sẽ không xúc động, nhưng có một số việc hắn không thể nhẫn nhịn, hắn tuyệt không thể nhịn xuống!
Trong những chuyện đó có A Công!
Vòng xương lao đến tán loạn sương mù ngưng tụ A Công, đánh tan tốt đẹp và vui sướng thời thiếu niên hiện ra trong lòng Tô Minh. Hình ảnh này tựa như khi hắn đi trên con đường máu ngoài chỗ tổ tiên Hàm Sơn bế quan. Nhìn Ô Sơn cuối cùng bị một bàn tay to bóp nát, lộ ra ánh mắt.
Vòng xương và chủ nhân của nó xúc phạm lằn ranh Tô Minh không để người đụng vào, khiến hắn…điên cuồng!
Một tiếng gầm đã rất lâu không phát ra từ miệng Tô Minh, vang vọng quanh trời đất, dung hợp với tiếng sấm truyền đến từ bầu trời. Giống như hắn giận tương đương với trời gầm.
Trong tiếng rống này, Tô Minh mạnh ngẩng đầu, đôi mắt có bóng huyết nguyệt. Đối mặt vòng xương bay đến, Tô Minh sải một bước dài, cả người bộc phát khí huyết hình thành lực lượng kinh người, có thật nhiều ánh trăng nhanh chóng giáng xuống, thậm khí Khắc Ấn thuật cũng vào lúc này bùng phát. Ánh sáng xanh chợt lóe giữa trán, kiếm nhỏ xanh hóa thành luồng sáng xanh, ngưng tụ lực lượng toàn bộ sợi máu của Tô Minh, ngưng tụ bóng huyết nguyệt, ngưng tụ Khắc Ấn thuật, ánh sáng xanh chợt lóe!
Ánh sáng chói mắt, không có tia chớp, nhưng trời đất vào lúc này thoáng chốc bị ánh sáng xanh chiếu sáng. Tiếng sấm ầm vang, ánh sáng xanh bay thẳng đến vòng xương, đụng vào nó, chém xuyên qua!
*Oành!* một tiếng nổ, trời đất chấn động, động đất. Tô Minh hộc ra búng máu, liên tục lùi ra sau vài bước, nhưng mỗi đạp một bước đều chính xác đạp trên dây xích.
Ánh sáng xanh tan biến quay trở lại, dung nhập vào người Tô Minh. Ánh sáng xanh từ khi xuất hiện đến lúc kết thúc chỉ trong khoảnh khắc, căn bản không ai nhìn ra nó rốt cuộc là cái gì!
Trước mặt Tô Minh, vòng xương không động đậy, mặt trên xuất hiện khe hở nhỏ, bỗng nhiên trực tiếp vỡ thành hai nửa rơi xuống vực sâu!
Bây giờ trên núi Phổ Khương, người đàn ông mập mạp chấn động thân hình, hộc búng máu, mặt trắng bệch. Thậm chí là thân thịt béo cũng quái lạ rút nhỏ hơn phân nửa.
“Ngươi thật to gan, đã cảnh cáo rồi ngươi còn đi tiếp, muốn khiêu khích Phổ Khương bộ lạc ta sao. Lại cho ngươi một cơ hội cuối cùng, lập tức lùi lại! Ngươi, thất bại!” Người đàn ông mập mạp truyền ra thanh âm mềm âm trầm suy yếu.
“Ta, không đồng ý!” Tô Minh lau vết máu nơi khóe miệng, lạnh lùng nhìn núi Phổ Khương, bây giờ hắn đã bình tĩnh trở lại.
“Ngươi không đồng ý? Ngươi có tư cách gì không đồng ý việc này? Ngươi chẳng qua là người ngoài Hàm Sơn, việc Hàm Sơn do ba bộ lạc ta làm chủ! Ba giây sau nếu ngươi còn không lùi thì đừng nghĩ đi nữa!” Nói chuyện không phải người đàn ông mập mạp mà một ông lão khác đứng cạnh Phổ Khương Man Công. Ông lão vẻ mặt kiêu ngạo, cười nhạt mang theo khinh thường.
Lời vừa nói ra, người đàn ông mập mạp lập tức cau mày, muốn nói gì nhưng rốt cuộc không lên tiếng.
Còn về Phổ Khương Man Công thì từ đầu đến cuối không nói lời nào, nhưng ánh mắt lạnh lẽo nói rõ tâm tình.
Tô Minh im lặng.
Người trong Hàm Sơn Thành có người siết chặt nắm tay. Họ cũng là người ngoài Hàm Sơn. Dù ở lại Hàm Sơn Thành nhiều năm, nhưng thành này thuộc về ba bộ lạc, không phải tộc nhân ba bộ lạc thì đều là người ngoài!
Họ đích thật không tư cách phản bác, nhưng ngày càng nhiều người ánh mắt nhìn hướng Phổ Khương bộ lạc ẩn chứa lạnh lùng. Đối với Tô Minh thì dần trào dâng cảm giác đồng cảm, vì họ cùng là người ngoài.
Ba người Nam Thiên, Kha Cửu Tư, Lãnh Ấn sau khi nghe câu này cũng lạnh lùng nhìn núi Phổ Khương, nhưng họ vẫn lựa chọn im lặng.
“Vậy lão bà ta có tư cách hay không?”