Virtus's Reader
Cầu Ma

Chương 2: CHƯƠNG 2: MAN KHẢI

Đây là một mảnh đá bình thường, có kích thước như lòng bàn tay con nít, không thể nhận ra được nó có hình dạng nào. Ngoại trừ trên bề mặt có vài hoa văn do thiên nhiên tạo thành ra, nó chỉ có thêm vài cái lỗ nhỏ sáng sáng, giống như một đồ trang sức.

Ngoài những điều trên, nó không còn điểm gì đặc biệt nữa, rất là bình thường.

Điều kỳ lạ duy nhất là khi Tô Minh cầm lấy mảnh đá này, hắn cảm thấy ấm áp, giống như có một dòng khí ấm áp chảy vào cơ thể, làm cho cả người rất thoải mái.

- Ủa?

Tô Minh nhìn kỹ lại, nhưng qua một lúc sau hắn vẫn không cảm nhận được gì.

- Hồi trước có nghe A Công nói rằng vùng đất này trước đây là đất Hỏa Man, nếu vậy, nói không chừng trong mảnh đá này có chút Hỏa Man lực, cho nên mới làm tay ta ấm áp như thế, chắc không sai đâu.

Tô Minh tháo cái vòng cốt thú hình lưỡi liềm trên cổ ra, sau khi gắn mảnh đá nhỏ này vào trong đó thì hắn lại đeo vòng cốt thú vào cổ lại. Lúc đeo vào, vị trí mảnh đá nhỏ đó nằm ở ngay ngực hắn, cảm giác ấp áp càng rõ hơn.

- Về nhà!

Tô Minh sải bước đi về khu vực có ánh lửa chớp lên kia, nhanh chóng chạy tới. Lúc này hắn không chú ý tới một việc, mảnh đá nhỏ ở ngay ngực hắn bỗng nhiên tản phát ánh sáng yếu ớt một chút, rồi đạo ánh sáng đó biến mất đi chỉ trong chớp mắt.

Càng đi tới gần, ánh lửa trong mắt Tô Minh càng rõ ràng hơn, có thể thấy ở đó là một bộ lạc, xung quanh có một hàng rào được tạo thành bởi những cái cây to lớn.

Kích thước bộ lạc này không lớn, khoảng chừng có trăm người ở đây, nhưng trong mắt Tô Minh, đây lại là nơi làm hắn cảm thấy ấp ám.

Hình như bên trong có những tiếng hoan hô náo nhiệt truyền ra, hắn nhìn qua những cái khe trên hàng rào do cây to tạo thành, có thể thấy được ở ngay giữa bộ lạc có một đống lửa khổng lồ, rất nhiều tộc nhân đang ở chung quanh. Một vài thiếu nữ trong tộc đang nhảy múa xung quanh đống lửa.

Cổng vào bộ lạc cũng được làm bằng mấy cây to, lúc bình thường thì cổng luôn được treo lên cao bởi những gốc rễ dây leo to lớn, nhưng hôm nay lại đóng chặt xuống. Trên cổng có mấy đại hán rất khôi ngô, làn da họ thô ráp, trên cổ có đeo nhiều chuỗi bạch cốt, ở lỗ tai còn có mấy cái vòng bằng xương thú, thân hình vạm vỡ, ánh mắt luôn nhìn chung quanh.

Khi nhìn thấy Tô Minh từ xa chạy tới, mấy đại hán này nhếch miệng cười một cái:

- Lạp Tô, A Công tìm ngươi cả ngày rồi, sao giờ mới trở về?

- Khi nãy có trời mưa, có phải lại đi lấy Ô Long Tiên không?

- A Công tìm ta hả? Mau ném dây leo xuống, lần này thu hoạch không tệ lắm.

Tô Minh chạy nhanh tới trước, khi đi tới trước cổng thì hắn đắc ý vỗ vỗ vào cái sọt mây sau lưng, lớn tiếng hô lên.

Một sợi dây leo được bện chặt lại thả xuống, Tô Minh dùng tay bắt lấy rồi linh hoạt leo lên. Chỉ qua một lúc, hắn đã leo lên tới đỉnh cánh cổng. Sau khi cười nói với mấy đại hán gác đêm này, hắn liền theo cái thang bên cạnh đi xuống dưới.

- Thân thể tiểu tử này nhanh nhẹn, lá gan lại không nhỏ. Nhiều năm trước đã dám một mình đi lên núi lấy Ô Long Tiên, ta nghĩ phàm y (1) sau này trong bộ lạc nhất định là hắn.

- Đáng tiếc là hắn không có Man thể...nếu không, có khi hắn lại trở thành Man Y (2) giống như A Công.

Mấy người đại hắn nhìn Tô Minh đi xa, khẽ than nhẹ.

Sau khi vào trong bộ lạc, Tô Minh liền chạy thắng tới trước. Khi đi qua mấy nhà ở được làm bằng cây cỏ xung quanh, những người thấy hắn đều hô to vui vẻ nói một tiếng "Lạp Tô".

Thật ra cái tên "Lạp Tô" này không chỉ gọi riêng hắn, mà đây là cách gọi để chỉ những hài đồng sắp tiến hành Man Khải lần thứ hai trong bộ lạc.

Tô Minh chạy rất nhanh, không lâu sau đã đến được trung tâm bộ lạc. Ở đây có rất nhiều tộc nhân đang vờn quanh đống lửa, ca hát nhảy múa.

Bên ngoài đống lửa có để mấy cái bệ nướng thịt bằng gỗ mộc lan, phía trên có rất nhiều khối thịt lớn đang được nướng, tản phát mùi thịt nướng thơm phức.

Khi nhìn thấy Tô Minh chạy tới, mấy thiếu nữ trong bộ lạc chỉ nhìn lướt qua, không để ý là mấy.

Trong bộ lạc này, có thể nói vóc dáng mi thanh mục tú của Tô Minh rất khác với những tộc nhân khác, hầu như ai cũng khôi ngô hơn hắn cả.

Vất cả lắm hắn mới chen được vào bên trong, tiện tay cầm lấy một miếng thịt nướng thơm phức rồi cắn một phát, sau đó lại chạy nhanh tới phía trước.

Trong đám người này, có một người duy nhất không mặc da thú, mà lại mặc một bộ y phục thô kệch sẫm màu, đây là một lão giả. Đầu tóc lão giả này được bện lại thành rất nhiều bím tóc nhỏ, thoạt nhìn rất già nua, nhưng đôi mắt lại rất có thần. Lúc nhìn thẳng vào bên trong, người khác có cảm giác cả người mình hình như bị thu vào trong đó vậy.

Thân phận của lão vô cùng tôn quý, mỗi lúc thấp giọng nói gì đó là mấy người tộc nhân bên cạnh lại vừa nghe vừa gật đầu, thần thái rất tôn kính.

Thấy Tô Minh từ xa chạy tới, lão giả này mỉm cười một chút, gật đầu, ý bảo Tô Minh ngồi xuống một bên. Sau đó, lão lại tiếp tục nói chuyện với các tộc nhân.

Mấy người khác nhìn thấy Tộc Minh, khuôn mặt cũng vui mừng cười cười.

- Tuy bộ lạc Ô Sơn ta chỉ là một bộ lạc nhỏ, nhưng dù sao cũng là truyền thừa chính thống của Ô Sơn. Lần này là đại thọ Man Công của bộ lạc Phong Quyến, mà ta lại người đó năm xưa có giao tình với nhau, không thể thất lễ được.

Lão giả kia chậm rãi mở miệng.

- Đáng tiếc là bộ lạc Ô Sơn chúng ta mấy trăm năm trước lại phân chia tách ra, hôm nay chỉ còn là một bộ lạc nhỏ. Nếu không, bộ lạc Ô Sơn chúng ta cũng là bộ lạc bậc trung rồi, lúc đó sẽ thống lĩnh bát phương gần kề, bộ lạc Phong Quyến kia cũng phải phụ thuộc vào. Nhưng bây giờ....ài...

Người nói chuyện là một nam tử khoảng bốn mươi tuổi, hắn là tộc trưởng bộ lạc Ô Sơn. Thân thể người này khôi ngô, tản phát ra sức mạnh kinh người, có thể nhìn thấy trên vòng cốt thú tại cổ hắn có chín hàm răng to bằng ngón tay.

Nhất là trên mặt hắn lại có một hoa văn như ẩn như hiện, hình dáng hoa văn này rất dữ tợn, trông như quỷ thần vậy. Nhưng mà đường nét lại rất mơ hồ, không thể nào đọng lại hoàn toàn được.

Tô Minh nhìn những hoa văn trên mặt người đó mà hâm mộ. Nhờ đọc cuốn da thú kia, Tô Minh biết đó là Man Văn chưa thành hình, mà trong bộ lạc hắn hiện giờ vẫn không có ai đủ khả năng để Man Văn đọng lại được cả.

Ngay cả A Công cũng mới chỉ ngưng tụ Man Huyết đến tầng thứ chín mà thôi.

Nhưng chỉ như vậy đã đủ để A Công trở thành một người cực mạnh trong các bộ lạc gần Ô Sơn. Nếu tính ra thì chỉ có hai bộ lạc đồng tộc nhưng đã bị phân chia ra là có người có thể so sánh với hắn, đó là bộ lạc Hắc Sơn và bộ lạc Ô Long.

- Chuyện đã qua thì nhắc lại làm gì? Không có cường giả Khai Trần cảnh thủ hộ thì không thể nào trở thành bộ lạc bậc trung. Năm xưa cũng vậy, hai vị tổ tiên Khai Trần cảnh chết đi mới là nguyên nhân làm cho bộ lạc bị phân chia. Lão phu tu hành nhiều năm như vậy nhưng vẫn không thể nào đột phá được tầng thứ chín Man Huyết này để đạt đến tầng thứ mười, càng không thể đạt tới tầng mười một cực hạn, không thể nào cô đọng Man Văn hoàn toàn được, khó đạt tới Khai Trần...

Lão giả mặc y phục thô ráp sẫm màu than nhẹ, chậm rãi nói.

- Thôi, các ngươi về đi, chuẩn bị lễ vật ngày mai còn đi...Sơn Ngân, ngươi là đội trưởng đội săn Ô Sơn, mai ngươi sẽ dẫn đầu đi tới đó.

Lão giả đứng lên, rồi phân phó việc cho một hán tử trung niên đứng bên cạnh tộc trưởng bộ lạc Ô Sơn. Sau đó xoay người rời đi về phía xa.

Hán tử trung niên kia bình tĩnh, nghe nói vậy, lập tức khom người nhận lệnh.

Tô Minh vội vàng theo sau A Công, cùng nhau rời khỏi chỗ nhộn nhịp này.

Trên đường đi lão giả không nói gì cả, chỉ yên lặng đi tới. Cho tới khi tiếng ca hát náo nhiệt đằng xa nhỏ dần đi, hắn mới bước vào trong một căn phòng được làm bằng cỏ cây gần đó.

Căn phòng này không lớn lắm, bày biện cũng rất đơn giản. Sau khi vào phòng, lão giả này khoanh chân ngồi xuống, nhìn Tô Minh vừa tiến vào một lúc.

- Lấy được Ô Long Tiên chứ?

Lúc ngồi cùng một chỗ với lão giả, Tô Minh tỏ ra rất tôn kính với A Công đã nhìn mình lớn lên từ nhỏ này. Hắn để sọt mây sau lưng xuống, rồi cầm lấy cái bình đá nhỏ đưa cho lão giả.

- Ngươi là người nhanh nhẹn, mấy con rết màu đen kia không thể nào đả thương ngươi được, nhưng đi ít thì vẫn tốt hơn...Dù sao đó cũng là lãnh thổ của bộ lạc Hắc Sơn và bộ lạc Ô Long...Ô Long Tiên không có tác dụng với ta, ngươi giữ lại để tẩm bổ thân thể đi.

Tô Minh gật đầu, thu bình đá nhỏ lại. Những năm gần đây hắn đã uống rất nhiều Ô Long Tiên, cũng nhờ thế mà thân thể hắn mới nhanh nhẹn như hôm nay.

Thật ra cũng nhờ A Công thường xuyên nấu cho hắn một vài loại nước thuốc, qua nhiều năm uống vào, mặc dù hắn không có Man thể nhưng lại mạnh hơn không ít tộc nhân tầm thường.

- Ba ngày nữa chính là ngày mấy tên Lạp Tô trong tộc các ngươi tiến hành Man Khải, ta nhớ ngươi cũng mười sáu tuổi rồi...cần đi tham bái Man Tượng.

Lão giả nhìn Tô Minh, chậm rãi nói.

- Man Tượng bộ lạc Ô Sơn ta năm đó được truyền thừa chân chính của bộ lạc Ô Sơn, mặc dù không phải là chủ tượng, càng không thể so sánh với Man Tượng mấy bộ lạc bậc trung, nhưng trong các bộ lạc gần đây thì vẫn rất mạnh mẽ.

Tô Minh trầm mặc trong chốc lát, rồi gật đầu.

- Mấy ngày nữa không nên ra ngoài, nghỉ ngơi cho tốt đi. Ba ngày sau, cùng bọn họ đi Man Khải.

Lão giả nói xong câu này liền nhắm hai mắt lại.

Tô Minh đứng đó một hồi lâu rồi yên lặng cầm sọt mây ra ngoài. Căn phòng của hắn cách nơi này không xa lắm.

Hắn vĩnh viễn không thể nào quên được việc đã xảy ra vào năm bảy tuổi. Khi đó hắn cũng giống như những hài đồng năm tuổi khác trong bộ lạc, đi tới tham bái Man Tượng để tiến hành Man Khải lần đầu tiên.

Thân là người Man tộc, cả đời cần tiến hành một loại nghi thức quen thuộc hai lần. Đây chính là Man Khải, một lần bảy tuổi và một lần mười sáu tuổi.

Đồng thời, A Công trong bộ lạc vào lúc này sẽ mượn lực lượng Man Tượng để lựa chọn những người có Man thể.

Than nhẹ một tiếng, nội tâm Tô Minh rất khổ sở, hắn rất khát vọng muốn tu được thành Man Sĩ. Những điều ghi chép về Man Sĩ trong cuốn da thú kia đã làm si mê Tô Minh từ nhỏ, nhưng thực tế lại vô cùng tàn khốc. Vào lần đầu tiên hắn tham bái Man Tượng lúc bảy tuổi ấy, hắn đã phải chấp nhận sự thật là hắn không có Man thể, không có tư cách để tu Man.

Man, chính là gốc rễ của thế giới. Chỉ khi trở thành Man Sĩ thì mới có thể tiếu ngạo trên chín tầng trời, mới có thể trở thành cường giả chân chính.

Qua cuốn da thú kia, từ nhỏ Tô Minh đã biết trên thế giới này có rất nhiều bộ lạc. Dù là lớn hay nhỏ, từng bộ lạc đều có Man Tượng riêng của mình. Đây là ngọn nguồn căn bản của một bộ lạc, cũng là vật cần phải có để đời sau có thể tu Man.

Vào lúc tham bái Man Tượng, nếu như có thể cảm ứng thì ngươi sẽ được truyền thừa cách tu Man một cách tự nhiên, không cần người chỉ dạy nhưng vẫn tự tu luyện được.

Chỉ khi nào ngươi thất bại cả lúc bảy tuổi và mười bảy tuổi thì mới chứng tỏ ngươi vĩnh viễn không tu Man được. Nội tâm Tô Minh từ trước tới nay vẫn luôn mong chờ, hắn vẫn luôn chờ đợi trước khi hi vọng mất hết hoàn toàn. Nhưng khi chỉ còn ba ngày nữa là sẽ đến lần tìm hiểu cuối cùng, hắn lại sợ.

- Lần này...có thể thành sao...

Tô Minh yên lặng trở lại căn phòng của mình, ngồi xuống một bên mà thẫn thờ.

---------------------------

(1) Phàm y: y phu bình thường trong bộ lạc.

(2) Man Y: y phu có thể tu Man được.

(3) Man thể: Từ dùng để chỉ thể chất chung cho những người có thể tu Man.

(4) Man Khải: Một nghi thức trong bộ lạc, qua nghi thức này mới có thể biết người nào có Man thể hay không.

Chương 3: U Thứ

Đêm đã khuya, Tô Minh nằm trong ốc xá của mình nhìn màn đêm xung quanh. Đêm khuya lắm rồi nhưng hắn không sao ngủ được. Lời nói của A Công cứ mãi văng vẳng bên tai, làm trong đầu hắn không thể không hiện ra cảnh tượng của chín năm về trước.

Thở dài một tiếng, Tô Minh ngồi dậy, trầm mặc đẩy cánh cửa gỗ ra. Một làn gió mát mẻ thổi lên mái tóc bù xù của hắn, gió kia thật lạnh, cứ như là đến theo ánh trăng, thổi tràn lên khắp vùng đất.

Bốn phía rất an tĩnh, chỉ có trên núi Quạ (Ô sơn) xa xa vẳng lại một hai tiếng tê minh(kêu hí) yếu ớt. Trong bộ lạc phần lớn tối đen, chỉ có một đống lửa sắp tàn còn sót lại một vài đốm lửa, một vài cây đuốc trên bức tường gỗ lớn vây quanh bốn phía. Trong đêm khuya, nơi đây chỉ có vài tiếng lửa đuốc khẽ lách tách kêu.

Tô Minh ngẩng đầu nhìn bầu trời, trên không trăng sao[hic, đọc thiếu hấp dẫn quá] rực rõ, dải ngân hà tựa như vĩnh hằng. Trong mắt Tô Minh từ từ lộ ra vẻ mê man.

" Mọi người trong tộc đối xử với ta rất tốt ... Nhưng bộ dáng của ta lại không giống bọn họ ... Có lẽ điều này có liên quan tới việc tham bái Man tượng thất bại chăng ...

Không có Man thể, không cách nào tu Man, chỉ có thể cả đời lưu lại nơi này, không cách nào đi ra ngoài, không thể nhìn thấy thế giới được miêu tả trong sách da thú..." Tô Minh yên lặng ngồi xuống, dựa vào ốc xá, mắt nhìn bầu trời, vẻ mê man trong mắt càng đậm.

" Man tộc có tổ, khai thiên tạo nhân, lưu truyền muôn đời ... cầm Man giả, phi thiên nhập địa, di sơn đảo hải ... có Man Văn thông thiên, có thể hái sao, ngắt Nhật Nguyệt..." Trong đêm khuya, ở bộ lạc Ô sơn, một thiếu niên nhìn bầu trời lầm bẩm ...

Giờ phút này hắn, không chú ý tới, mảnh nhỏ màu đen đang đeo trên cổ thêm một lần nữa chợt lóe sáng rồi biến mất. . .

Thời gian thoáng qua, nhanh chóng tới ngày thứ ba

Vào ngày Lạp Tô Man Khải của Ô sơn bộ lạc, ngay từ lúc sáng sớm, cả bộ lạc đã sùng sục xôn xao, hầu như tất cả tộc nhân đều đi ra, mang theo Lạp tô của nhà mình tới tập trung ở quảng trường.[Lạp tô: chỉ các thanh thiếu niên chưa qua nghi lễ Man Khải (không đọc mấy chương trước nên đoán vậy, có lẻ trong chương trước có nói rõ hơn)

Nghi thức Man Khải thường phải mất cả ngày. Đặc biệt đối với các Lạp tô mười sáu tuổi thì Man Khải như là lễ thành niên cho chúng. Thậm chí, trong ngày hôm nay, những Lạp tô hoàn thành Man Khải còn có thể tuyển chọn bạn lữ.

Từng tràng từng tràng tiếng trống với tiết tấu kỳ dị từ trong bộ lạc vọng lại. Theo tiếng trống xuất hiện, từng Lạp tô bước ra từ trong đám đông, đi tới đứng ở vị trí trung tâm.

Lần này Lạp tô hoàn thành Man Khải có chừng hơn ba mươi người, trong đó phần lớn đều là thiếu niên. Bọn họ mặc dù tuổi không lớn lắm nhưng thân thể cực kỳ thô tráng, lộ ra vẻ dũng mãnh. Cho dù là những thiếu nữ, cũng là như thế. Mà như vậy, Tô Minh càng nổi bật/dễ nhận thấy giữa đám đông. Hắn mi thanh tú mục, không giống mọi người chút nào.

Tuy nói là thế, nhưng mọi người nơi này đã sớm quen với sự tồn tại của Tô Minh, mặc dù bộ dáng của hắn trông có chút bất đồng, nhưng mọi người đều không bài xích mà giúp hắn hòa nhập , trở thành một thành viên trong bộ lạc.

Sau khi đã vây quanh những Lạp tô chuẩn bị Man Khải, tất cả tộc nhân bộ lạc Ô sơn bắt đầu nhảy múa một điệu múa nguyên thủy, điệu múa tế thiên, dùng thân thể để diễn tả sự kính sợ đối với thiên địa và tế tự.

" Tô Minh, nghe mọi người trong tộc nói, mấy ngày hôm trước ngươi đi Ô long sơn, đã lấy được nước Ô long quay về" Bên ngoài tộc nhân hoan hô ca múa, Tô Lạp ở bên cạnh Tô cất lên thanh âm chất phác mộc mạc hỏi Tô Minh.

Đó cũng là một người trong độ tuổi thiếu niên, da thô ráp, thân thể có chút cường tráng, lớn hơn Tô Minh một cái đầu, hai mắt sáng ngời, đang vừa nhìn Tô Minh vừa cười ngây ngô.

Nhìn thiếu niên vừa cất tiếng hỏi mình, Tô Minh lộ ra nụ cười. Thiếu niên này gọi là Lôi Thần, là một trong số ít bạn tốt của hắn trong bộ tộc.

" Đã lấy được một ít. Hôm qua ta đi tìm ngươi, ba ngươi nói ngươi đã cùng đội săn lên núi. Chờ lúc Man Khải kết thúc, ta đi lấy chia cho ngươi "

Thiếu niên được gọi là Lôi Thần hai mắt sáng ngời, vội vàng tiến lên mấy bước, cười ngây ngô.

" Vốn là có thể về nhà sớm, nhưng trên đường gặp phải một con điêu lộc. Lần trước ngươi nói cần máu điêu lộc làm thuốc, ta liền bám theo nó đến tận đêm hôm qua mới trở về."

Tô Minh biết, đối phương nói hời hợt, nhưng trên thực tế giết con điêu lộc kia cực kỳ khó khăn, hơn nữa còn có chút nguy hiểm. Lúc này nội tâm hắn rất ấm áp.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, tiếng hoan ca bốn phía dần dần lắng xuống, đám người tản ra, chỉ thấy A Công bộ lạc Ô sơn mặc thô ma y sam, trong tay cầm một cây cốt trượng toàn thân đen nhánh vượt qua vòng tròn tộc nhân vây quanh đi tới trước mặt các thiếu niên này.

Khi A Công xuất hiện, bốn phía lập tức hoàn toàn an tĩnh. Trong mắt những thiếu niên này lộ ra vẻ kính sợ, hiển nhiên đối với A Công rất là sợ sệt.

"Tế tự Man tổ!" A Công ánh mắt lấp lánh, quét qua mọi người, đến trên người Tô Minh có hơi dừng lại. Vừa nói, tay phải lão giơ cốt trượng kia lên. Lập tức hơn mười nam tử từ trong đám người nam tửvội vã đi tới, trên tay bê một con dã thú bị trói.

Con dã thú này còn sống, giờ phút này phát ra tiếng gào thét thê lương, không ngừng giãy dụa, nhưng lại không có tác dụng gì.

Tổng cộng có bốn mươi chín con dã thú khác nhau, không lâu sau toàn bộ đãđược mang tớiđể vây quanh những thiếu niên. Chúng cất lên từng cơn gào thét nối tiếp nhau, thanh âm quanh quẩn, ngưng tụ chung một chỗ, mơ hồ có một cổ xuyên thấu trùng kích linh hồn. Những tộc nhân Ô sơn bộ lạc ở xung quanh, gắt gao đè dã thú lại, không để cho bọn nó trốn mất.

Những nam tử đứng bên cạnh dã thú, không chút nào chần chờ, toàn bộ đồng thời cúi đầu, tay trái cầm một thanh dao đá sắc bén, đâm thẳng vào cổ dã thú, rồi cắt lấy cái đầu.

Tiếng gào thét càng lúc càng to, đến lúc chém rụng đầu thì đạt đến cực hạn. Trong chớp mắt khi những con dã thú gào lên kinh thiên động địa, trong hơn ba mươi Lạp Tô chuẩn bị lễ Man Khải, có mấy người lộ ra vẻ sợ hãi.

Tô Minh sắc mặt tái nhợt, nhưng hắn cắn răng chịu đựng, mắt nhìn qua Lôi Thần ở bên cạnh, lại thấy trong mắt đối phương dày đặc quang mang, tựa hồ thèm máu, dường như những nghi lễ như vậy đã thói quen, mơ hồ có chút hưởng thụ. So với vẻ chất phác lúc trước cứ như hai người hoàn toàn khác biệt.

Từng vòi máu tươi phun trào, tuôn ra như suốt, tản mát ra mùi tanh tưởi, bắn tới hơn ba mươi Lạp tô đứng chờ sẵn, rơi vào trên tóc của bọn hắn, trên thân thể, cả khoảnh đất dưới chân.

"Các ngươi may mắn, bởi vì hôm nay không có bộ lạc giao chiến, nhưng như vậy, các ngươi cũng là bất hạnh. . ." A Công nhìn những thiếu niên trước mặt, nhẹ giọng nói.

"Lúc ta còn trẻ, nghi lễ Man Khải lúc mười sáu tuổi, là phải đi chặt một cái đầu của bộ lạc đối địch, uống máu tươi của địch nhân để hoàn thành lễ Man khải.

So với bây giờ thì các ngươi may mắn. . . Cũng không may mắn chính là các ngươi chỉ nhìn thấy máu thú, mà chưa cầm đầu lâu của địch nhân. . ." A Công lẩm bẩm, nhìn thật sâu vào một Lạp Tô trước mặt, tay phải cầm lấy cốt trượng giơ lên, một ngón tay hướng về phía trước.

Cùng lúc đó, tay trái lão giơ lên, năm ngón tay nắm chặt mạnh mẽ sau đó buông ra, lập tức một cổ hơi thở cường đại từ bên trong thân thể của lão bỗng nhiên tản ra, cổ hơi thở này cuốn động bốn phía, tạo thành một cổ cuồng phong gào thét, tràn ngập cả Ô Sơn bộ lạc.

Chỉ thấy ở trên mặt A Công, có một đạo hoa văn biến ảo, đạo văn lạc kia lần lượt thay đổi, tạo thành một cái Đồ Đằng đầu rắn.

Đầu rắn rất sống động, giống như tồn tại chân thật, biến ảo ở trước mặt A Công, tựa như đang ngửa mặt lên trời rít gào, nhưng không phát ra tiếng động, mặc dù hai lỗ tai không nghe thấy gì, nhưng tất cả tộc nhân bộ lạc Ô sơn nơi đây, bao gồm tộc trưởng cường tráng, thân thể cũng run rẩy, lui về phía sau mấy bước.

"Ô mãng văn. . . Đây là Man văn A Công. . ." Tô Minh ngơ ngác nhìn A Công, nhìn bề mặt văn lạc, nội tâm bị rung động cực lớn, lần trước hắn cũng thấy một màn như vậy. Đó là chín năm trước, hôm nay thấy lần nữa. So với năm đó, cảm xúc mạnh hơn đến mấy lần.

"Bằng lực lượng chính mình, A công có thể đồ diệt cả bộ lạc, cường đại như thế, chỉ có thể là ngưng huyết cảnh đệ cửu tầng. . . Không biết khi đến Khai trần cảnh, lực lượng sẽ cường đại đạt đến mức độ nào đây. . .

Lại càng không cần phải nói đến Tế cốt cảnh tiếp sau của Khai trần cảnh. . . Theo cuốn sách da thú nói, cường giả tu vi Tế cốt cảnh, là dạng tồn tại cực kỳ hiếm thấy ở những bộ lạc bậc trung. Chỉ những bộ lạc lớn đến mức không thể tưởng được may ra mới xuất hiện một vài Man tu vi Tế cốt cảnh." Tô Minh tâm thần chấn động, khát vọng trở thành man sĩ lại cháy lên.

"Dùng máu tươi, thân thú, thỉnh Ô Sơn Man tượng!" A Công hét to như sấm, cắt đứt suy nghĩ Tô Minh, lại thấy theo lời nói của A Công, thân thể của dã thú ở bốn phía lập tức bùng nổ ra, huyết nhục cùng huyết dịch tràn đầy mặt đất, toàn bộ Huyết dịch trên người những thiếu niên kia như bị một lực vô hình hút lấy, ngưng tụ chung một chỗ ở giữa không trung, tạo thành một đoàn huyết nhục khổng lồ.

"Man khải!" Nam tử tráng kiện bên cạnh A Công, chính là tộc trưởng bộ lạc Ô sơn giờ phút này quát to một tiếng.

Nhóm Lạp Tô này có cả Tô Minh, tất cả đều cắn chót lưỡi không chút do dự, phun ra một ngụm tiên huyết, máu tươi của bọn hắn cấp tốc bay lên không trung. Sau khi đoàn huyết nhục kia hấp thu toàn bộ, một tiếng nổ vang kinh thiên. Huyết nhục đoàn thình lình hóa thành một cái pho tượng màu đen .

Đó là pho tượng nửa người nửa thú dữ tợn, tràn đầy một cổ hơi thở dã man nguyên thủy, một tay nắm trường long, tay kia cầm một thanh trường thương khổng lồ, hai mắt lộ ra vẻ ham muốn điên cuồng.

Vì sự xuất hiện của nó, ngay cả bầu trời cũng ảm đạm vài phần, giống như bị vẻ uy nghiêm lẫm lẫm của nó đè nén.

"Ô Sơn man tượng. . ." Trái tim Tô Minh đập thình thịch, nhảy nhảy lên, thật giống như muốn bùng nổ, nhưng vào lúc này, mảnh nhỏ đeo trên cổ hắn, dường như ẩn ước có dòng nước ấm tràn ra, dung nhập vào bên trong thân thể hắn, khiến cho cái cảm giác khó chịu loại đó tan thành mây khói.

Cảm giác như vậy làm cho Tô Minh ngẩn ra, vô thức cúi đầu nhìn xuống. Lúc này, thanh âm A Công vang lên.

"Theo thứ tự tiến tới, đến gần Man tượng tham bái!"

Tiếng nói vừa dứt, tức thì một thiếu niên bước vội đến, sau khi bước đến phía dưới Man tượng, trong nháy mắt cả người biến mất. Một lúc sau, tại nơi biến mất, thiếu niên này lại hiện ra, vẻ mặt hắn ảm đạm, lui về phía sau đứng một bên, không nói một lời.

"Người tiếp theo!" Người nói, chính là tộc trưởng bộ lạc Ô sơn. Vẻ mặt nam tử nghiêm trang, ánh mắt quét qua những Lạp tô.

Từng Lạp Tô ở nghi lễ Man khải lục tục tiến lên, sau khi biến mất không lâu, liền lần nữa xuất hiện, cho đến khi một nữ tử bước vào Man tượng, Man tượng chợt loé ra quang mang màu đỏ.

Nhất thời tộc nhân cả bộ lạc xôn xao tinh thần rung lên. Ngay cả A Công cũng là ngưng thần nhìn lại. Sau khi quang mang màu đỏ kia liên tục lóe ra chín lần, thân ảnh cô gái kia hiện ra.

"Có được Man thể! !"

"Man tượng loé lên chín lần, điều này đại biểu cho Man thể!"

Sau khi cô gái kia hiện thân, vẻ mặt hiện nét vui mừng.

"Ngươi gọi là Ô Lạpphải không, rất tốt, đến bên cạnh ta." Trên mặt A Công lộ ra nụ cười, nhìn cô gái kia, khẽ gật đầu tán thưởng.

Nhìn cô gái kia đi đến bên A Công, Tô Minh trầm mặc, cắn răng buớc ra, đi tới Man tượng. Khi hắn bước ra, lập tức khiến cho tộc nhân bốn phía chú ý.

Hắn rõ ràng khác với những thiếu niên khác, tộc nhân Ô Sơn, phần lớn mang theo thiện ý thương hại, ánh mắt của bọn họ ngưng tụ trên người Tô Minh, cho đến lúc hắn đứng dưới Man tượng.

Tô Minh hít sâu một cái, nhìn thoáng qua A Công cách đó không xa, thấy lão cũng đang nhìn mình. Hắn nhắm hai mắt lại, trong khoảnh khắc hai mắt khép kín, hắn cảm nhận được một cổ lực lượng nói không ra lời bao phủ toàn thân, giống như dung nhập vào bên trong bùn nước. Khi hai mắt mở ra, bốn phía hết thảy đều hoàn toàn đại biến.

Nơi này không phải là bộ lạc Ô Sơn, mà là một phiến không gian không lớn, bốn phía đen như mực, chỉ có một cái pho tượng màu đen đang nổi lơ lửng phía trước, tản mát ra quang mang màu đỏ.

Bộ dạng pho tượng, giống hệt Man tượng ở ngoài, tản mát ra hơi thở dã man nguyên thủy.

Nhìn Man tượng kia, Tô Minh trầm mặc một chốc, hướng về Man tượng cúi lạy một cái.

Sau một lạy, trên mặt Tô Minh lộ ra vẻ khổ sở, hắn biết, nếu như có Man thể, chỉ cần một xá Man tượng sẽ hiện ra quang mang màu đỏ. Thế mà hiện giờ trong mắt, giống hệt chín năm trước, cũng không sai một một chút nào.

"Cả đời này ta không thể thành Man sĩ. . ." Tô Minh cắn môi dưới, thở dài một tiếng, xoay người liền muốn rời nơi này.

Trong nháy mắt khi hắn xoay người, toàn thân hắn bỗng nhiên chấn động, mạnh mẽ quay đầu lại nhìn về phía Man tượng, một chút ngây ngốc!

Cùng lúc đó, hắn thấy chỗ ngực mình, mảnh nhỏ bị hắn bỏ qua lúc trước, tản mát ra u quang chói mắt. . .

Nữa cầu/van xin phiếu đề cử, mời/xin giúp bên tai giúp một tay, để cầu/van xin Ma Sang huy hoàng, giết thượng đề cử bảng tiền tam! ! !

Tiên Nghịch ba năm, ở đề cử trên bảng chỉ có đếm xung quanh tiền tam, lại càng chỉ có mấy ngày đệ nhất/thứ nhất, hôm nay cầu/van xin Ma xuất thế, mọi người có thể hay không tròn bên tai một cái tiếc nuối, để cầu/van xin Ma xông lên đi! ! !

Ta muốn Tìm Ma [ DG: con ma Tìm về thực tại]! ! ! Các ngươi đi! ! !

Chương 4: Dị Biến

Ô Sơn.

Trong bộ lạc Ô Sơn, hầu như tất cả tộc nhân đều tập trung ở trung tâm bộ lạc quan sát đám Lạp Tô Man Khải.

Nhưng vào lúc này, Man tượng khổng lồ đang trôi lơ lửng giữa không trung kia bỗng chấn động như đang run rẩy, còn có tiếng nổ vang vang lên. Âm thanh kia vang lên quá đột ngột khiến tất cả tộc nhân đứng xung quanh đều sửng sốt.

Đôi mắt A Công lóe lên, mạnh mẽ tiến lên mấy bước. Lão không quan sát Man tượng mà ngẩng lên nhìn trời. Nhìn một lát, trong mắt lão lộ ra vẻ chăm chú.

Lúc này, rất nhiều tộc nhân cũng phát hiện sự khác thường, rối rít ngẩng lên nhìn bầu trời.

Chỉ thấy trên trời cao, một luồng khí màu đen đột nhiên xuất hiện, từ bốn phương tám hướng điên cuồng tụ lại thành một vòng xoáy khổng lồ. Vòng xoáy kia to lớn, tựa như chiếm cứ cả nửa bầu trời nơi đây, bao phủ cả những vùng xung quanh Ô Sơn, cho dù đứng ở rất xa cũng có thể thấy được dị biến ở nơi này.

Sau khi vòng xoáy kia được tạo thành, nó chậm rãi chuyển động, phát ra những tiếng nổ vang như sấm truyền ra khắp bốn phương. Hơn nữa bên trong vòng xoáy này còn có vô số tia điện cong cong xẹt qua. Tia điện và tiếng sấm đan xen vào nhau.

- Man tổ hiển linh!? - Không biết ai hô lên đầu tiên. Những tộc nhân của bộ lạc Ô Sơn lập tức rối rít quỳ xuống, vẻ mặt thành kính và sợ hãi hướng lên bầu trời bái lạy.

Chỉ có A Công và mấy vị thủ lĩnh của bộ lạc bên cạnh lão vẫn còn đứng được. Trừ A Công, các thủ lĩnh này đều tỏ ra kinh hoảng.

Vòng xoáy trên bầu trời chuyển động các lúc càng nhanh. Sau một lát, dường như có cuồng phong quét qua cả vùng đất, ngay cả những khu vực xung quanh Ô Sơn cũng bị bao phủ.

Man tượng đang lơ lửng trên không trung kia run rẩy kịch liệt hơn, dường như không thể chống chọi lại vòng xoáy vậy.

Cùng lúc này, ở phía bên kia Ô Sơn có một bộ lạc quy mô tương đương với bộ lạc Ô Sơn, bộ lạc này có tên Hắc Sơn. Lúc này trong bộ lạc Hắc Sơn, tất cả tộc nhân đều vô cùng sợ hãi. Trên không trung giữa bộ lạc của bọn họ bất ngờ có một Man tượng cao khoảng mười trượng đang lơ lửng.

Man tượng này toàn thân đen nhánh, không phải hình người mà có vẻ giống một con thằn lằn. Lúc này Man tượng đang không ngừng run rẩy tựa như sắp sụp đổ. Phía dưới Man tượng này có một ông lão gầy trơ xương, mặc trường sam bằng vải thô màu đen đang đứng. Vẻ mặt lão âm trầm, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Cảnh tượng đồng dạng thế này cũngđồng thời xuất hiện tại tất cả các bộ lạc xung quanh Ô Sơn. Thậm chí trong một vài bộ lạc ở cách xa hơn cũng xuất hiện tình huống như vậy.

Không ai biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, tại sao vòng xoáy đó lại đột nhiên xuất hiện.

Mà các tộc nhân của bộ lạc Ô Sơn, bao gồm cả A Công, tất cả đều quên mất rằng Tô Minh vừa đi vào bên trong Man tượng tham bái.

--------o0o--------

Bên trong Man tượng của bộ lạc Ô Sơn, ánh sáng mờ nhạt lóe lên, thình lình chiếm cứ cả không gian, khiến nơi này tràn ngập một loại ánh sáng quỷ dị. Tô Minh trợn mắt há hốc mồm. Hắn thấy Man tượng phải tham bái ở cách đó không xa đang chấn động giống như tỉnh dậy từ trong giấc ngủ say, thậm chí khiến hắn có cảm giác khác thường như thứ này có được máu thịt vậy.

Hắn thậm chí có thể thấy, Man tượng kia vốn rất dữ tợn nhưng lúc này lại đang run rẩy kịch liệt, dường như không thể chịu được khi bị thứ ánh sáng kia bao phủ.

Man tượng này nửa người nửa thú, tay trái nắm cự long, tay phải cầm trường thương, nhưng hôm nay, dưới sự run rẩy này, vẻ nguyên thủy, bạo ngược của nó lại đột ngột thay đổi. Sự thay đổi đó chỉ lộ ra một chút khiến đã Tô Minh hoảng sợ, không biết đây là ảo giác hay sự thật.

Đầu óc Tô Minh trống rỗng. Hắn không biết chuyện gì xảy ra, không biết tại sao lại như vậy, chỉ biết ngơ ngẩn đứng tại chỗ.

Thân thể hắn cũng bị ánh sáng mờ nhạt bao phủ, tựa như dung hợp lại với không gian tại đây. Khi ánh sáng mờ nhạt càng ngày càng sáng hơn, chỉ trong chốc lát, thế giới trong Man tượng hoàn toàn trở nên âm u.

Tô Minh chỉ cảm thấy đầu óc nổ vang giống như một bức tường cản trở bị một lực lượng vô hình phá vỡ. Hắn run rẩy, trong đầu xuất hiện một cảnh tượng lạ lẫm.

Đó là một vùng đất bao la, hắn như đang đứng giữa không trung nhìn xuống nơi này. Trong tầm mắt hắn, trên mặt đất xuất hiện một đám người lên tới gần trăm vạn, dõi mắt nhìn không thấy cuối, dường như không có giới hạn.

- Đây là... nơi nào... - Tô Minh lẩm bẩm. Cảnh tượng này khiến tâm thần hắn rung động, đầu óc trống rỗng.

Những người kia chia làm hai phe, toàn bộ quỳ rạp trên đất, hướng lên bầu trời tế bái. Ngoài ra còn có từng đợt tiếng trống thê lương vang vọng trong trời đất. Tất cả tạo thành một luồng sóng âm rất khó tả, dường như có thể chạm đến linh hồn, khiến ai nghe thấy đều chấn động tâm thần.

Giữa không trung, quanh Tô Minh, hắn thấy gần trăm Man tượng khổng lồ. Mỗi Man tượng đều có điểm khác nhau, tản ra vẻ nguyên thủy và bạo ngược, thân thể dường như có máu thịt, như có sinh mạng của mình vậy.

Lúc này bọn họ cũng đang quỳ gối, hướng lên tế bái bầu trời!

Tô Minh theo bản năng ngẩng đầu lên. Hắn thấy...

Tại nơi cao nhất của bầu trời có hai người đội trời đạp đất. Tô Minh không thấy rõ bộ dạng hai người kia, nhưng chỉ nhìn thoáng qua đã khiến hắn có cảm giác như thấy được thiên uy, còn mình chỉ là một con kiến hôi.

Bọn họ, giống như thần linh chân chính!

Trong đó có một người, Tô Minh chỉ có thể thấy được mái tóc tím. Người này bỗng vung tay về phía bầu trời khiến thiên địa chợt biến sắc, bầu trời đang trong xanh lập tức trở thành bóng tối, vô số ngôi sao sáng lên. Dưới một cái phất tay của người này, những ngôi sao kia dường như bị dẫn dắt, thậm chí lại từ trên cao hạ xuống tụ tập lại xung quanh người tóc tím này, thình lình tạo thành một tinh thần ngân hà.

Ngân hà đó phát ra tiếng nổ ngập trời dưới một ngón tay phải của người này, lao thẳng tới kẻ địch ở phía đối diện. Xa xa nhìn lại, cảnh tượng này giống như trời đất sụp đổ, dường như lực lượng của cả trời đất đè thẳng xuống một người.

Trong tiếng nổ vang, người tóc tím kia chợt cúi đầu. Ánh mắt hắn quét ngang, bỗng nhiên nhìn thẳng vào Tô Minh!

Trong đầu Tô Minh nổ "ầm" một tiếng. Hắn như bị một lực lượng mạnh mẽ thúc đẩy, bị mạnh mẽ đẩy ra khỏi thế giới dường như hư ảo này.

Tô Minh run lên, trước mắt tối đen. Rất lâu, rất lâu sau, khi hắn khôi phục lại thần trí mới phát hiện mình vẫn đang đứng tại không gian trong Man tượng, xung quanh không còn thứ ánh sáng mờ nhạt nữa, tất cả dường như chỉ là ảo giác.

Tô Minh thở hồng hộc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Hắn cố gắng cúi xuống nhìn tảng đá đen nhánh mình đang đeo trên cổ. Tảng đá này đen nhánh, trừ cảm giác hơi ấm áp thì không có điểm gì khác thường cả.

- Là ảo giác ư... Hay đây là trí nhớ của Man tượng... Vừa rồi... là bắt trăng hái sao như trong cuốn sách da thú miêu tả ư... - Rất lâu Tô Minh mới thoát khỏi suy nghĩ về những hình ảnh mới vừa rồi, ánh mắt hắn mê mang, đầu óc rất loạn. Im lặng một lát, hắn đứng dậy khom người vái bức Man tượng kia một lần nữa, rồi chuẩn bị rời khỏi nơi này.

Chỉ là, hắn vừa khom người xuống thì lập tức đã nghe thấy những tiếng răng rắc vang lên. Chỉ thấy trên khuôn mặt Man tượng xuất hiện những khe rất nhỏ, những khe này thậm chí có khuynh hướng mở rộng theo một vái của Tô Minh.

Dường như Man tượng không thể thừa nhận một vái của Tô Minh, dường như chỉ cần hắn vái xong thì nó sẽ lập tức sụp đổ vậy. Cảnh tượng quỷ dị này khiến Tô Minh phải hít sâu một hơi. Lúc này hắn không còn chút nghi ngờ nào, tất cả những cảnh tượng lúc trước đều không phải ảo giác!

Hơn nữa trong chớp mắt khi những khe nứt xuất hiện, đột nhiên có từng tiếng thì thầm quanh quẩn đầu óc Tô Man. Tiếng thì thầm này khiến Tô Minh mừng rỡ, đây chính là phương pháp tu hành Ngưng Huyết cảnh của người tu Man mà hắn luôn tha thiết muốn có được!

Thuật tu Man không cách nào truyền miệng, phương pháp duy nhất chính là truyền thừa từ Man tượng. Man tượng tồn tại có ý nghĩa cực kỳ quan trọng với một bộ lạc, nó liên quan trực tiếp đến sự tồn vong, kéo dài của bộ lạc đó.

Sau khi tiếng thì thầm biến mất, Tô Minh cũng biết mất trong thế giới bên trong Man tượng, xuất hiện ở bộ lạc Ô Sơn. Hắn vừa xuất hiện liền thấy tất cả các tộc nhân, bao gồm cả A Công, đang ngẩng đầu nhìn trời, vì vậy hắn cũng ngẩng đầu nhìn theo.

Vòng xoáy khổng lồ vẫn đang xoay tròn, tiếng ầm ầm rầu rĩ vẫn vang vọng.

- Tô Minh, đến bên cạnh ta. - Tiếng A Công vang lên.

Tô Minh thấy thấp thỏm, hắn mơ hồ cảm thấy dị tượng trên bầu trời này hẳn có liên quan tới hòn đá trên cổ mình. Nhưng hắn không dám nói ra mà chỉ lo lắng đến đứng phía sau A Công.

Không lâu sau, dị tượng trên bầu trời dần tản đi, bầu trời dần trở lại bình thường. Không ai hỏi Tô Minh có tham bái thành công không, dù sao thì không có ánh sáng tỏa ra đã đại biểu hắn thất bại rồi.

Đến khi bầu trời trở lại bình thường, đám Lạp Tô còn lại lại tiến hành tham bái. Đến khi toàn bộ nghi thức kết thúc, lần Man Khải này có tất cả hai đứa trẻ mười sáu tuổi được xác nhận có được Man thể.

Hai đứa trẻ này được A Công dẫn đi. Bọn họ sẽ trở thành tộc nhân trọng yếu của bộ lạc, được truyền thụ một số kinh nghiệm tu Man.

Về phần những Lạp Tô khác, ai nấy đều tỏ ra thất lạc, tự mình rời đi. Tô Minh im lặng suốt dọc đường, nhưng trái tim hắn càng lúc càng đập nhanh hơn. Hắn muốn nói tất cả cho A Công, nhưng lại mơ hồ cảm thấy chuyện này quá lớn, nhất là Man tượng dĩ nhiên lại xuất hiện khe nứt.

Trong sự do dự, Tô Minh trở về căn nhà gỗ của mình.

Mà A Công với bộ trường sam bằng vải gai thì đứng ở đằng xa nhìn theo bóng lưng Tô Minh, có vẻ nghi ngờ.

Vội vã trở về nhà, Tô Minh ngồi trên giường gỗ, cúi đầu nhìn hòn đá bất quy tắc trên ngực, trong mắt lộ ra vẻ mờ mịt. Một lúc sau, hắn định gỡ vòng cổ xuống, nhưng do dự một lát rồi lại đứng dậy dùng thanh gỗ chắn cửa phòng lại. Như vậy, nếu có người ngoài đi vào thì hắn vẫn còn thời gian chuẩn bị.

Làm xong việc này, hắn lại ngồi xuống, cầm hòn đá kia lên xem xét cẩn thận.

- Rốt cuộc hòn đá này là thứ gì... Nó do Tiểu Hồng tìm được. Đoán chừng lần đó gió quá lớn khiến đám lá khô bị thổi lên mới làm thứ này lộ ra, rồi bị Tiểu Hồng nhặt được... - Trái tim Tô Minh đập càng lúc càng nhanh hơn, hắn cảm thấy hình như mình đạt được một bảo vật nào đó.

- Man tượng đối mặt với nó cũng bị nứt ra... Không biết Tiểu Hồng nhặt được nó ở đâu, liệu có còn không... - Tô Minh liếm môi, trong mắt toát ra vẻ kích động.

- Ta vốn không có Man thể, không thể đạt được truyền thừa để tu Man, nhưng hôm nay thứ này lại khiến ta có được phương pháp tu hành! - Tô Minh hít sâu, đè nén sự kích động xuống. Hắn nắm chặt hòn đá rồi nằm vật xuống giường, ngủ thiếp đi.

Mà lúc này hòn đá nhỏ lại chợt lóe lên ánh sáng mờ nhạt, rất yếu ớt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!