Thu Hải bộ lạc, bây giờ không di chuyển bộ lạc nữa nhưng cũng sắp tới gần mục đích, ở ngoài rìa đất Vu tộc chậm rãi di động. Bầu trời vô số thu ngư bơi lượn, dưới đất con rùa chậm rãi đi. Tuyệt Vu Tông Trạch ngồi xếp bằng trên con rùa, vẻ mặt âm trầm, không biết đang nghĩ gì.
Uyển Thu ở bên cạnh cũng giữ im lặng, đôi khi liếc hướng Tông Trạch.
Thời gian trôi qua từng chút một. Vốn họ sẽ ở khuya nay đóng trại nghỉ ngơi. Nhưng trong lòng Tông Trạch cứ có cảm giác nguy hiểm, yêu cầu bộ lạc suốt đêm chạy đi, khiến nguyên bộ lạc giữ cảnh giác. Chỉ có như vậy thì khi nguy hiểm giáng xuống, ở mức độ lớn nhất giữ sức chiến đấu.
Uyển Thu nhìn sắc trời, đêm đầy ánh sao, chiến sĩ còn đỡ nhưng người thường và con nít đa số mệt mỏi.
“Tông Trạch đại nhân, có nên để bộ lạc nghỉ ngơi chút không?” Uyển Thu mím môi, nhẹ giọng hỏi.
Tông Trạch im lặng giây lát, định lên tiếng thì bỗng biến sắc mặt, đứng bật dậy nhìn chân trời, biểu tình cực kỳ âm trầm.
Uyển Thu ngẩn ra, nhìn qua theo. Cô không thấy bầu trời đêm có gì biến đổi, đang do dự thì có vệt đỏ lóe qua trời đêm. Ngay sau đó vang tiếng gầm kinh thiên, trong đêm yên tĩnh tiếng gầm quanh quẩn, chấn động những thu ngư trên trời run rẩy, những con rùa dưới đất cũng run lên.
Đó là một huyết long dài vạn mét, con rồng như chui ra từ không gian, xuất hiện xong tiếng gầm truyền khắp tám hướng. Trên đỉnh đầu nó đứng một người đàn ông mặc đồ đỏ, có mái tóc đỏ. Người đàn ông ấy chính là Tô Minh!
Chẳng qua bộ dáng của hắn đã biến đổi lớn so với trước kia, đặc biệt là bờ môi tím khiến người hắn tràn đầy yêu dị.
Nhưng dù là vậy thì người từng gặp hắn đều lờ mờ từ bộ dạng tìm ra chút dấu vết Tô Minh. Ví dụ như Uyển Thu, cô trông thấy Tô Minh liền trợn to mắt, lộ vẻ khó tin.
Dù là Tông Trạch, thấy Tô Minh thì ngẩn ra. Y nhận ra người đứng trên huyết long chính là ban ngày y cảm nhận được cường giả trong Vu tộc. Nhưng y không thể ngờ cường giả bí ẩn này lại là Tô Minh!
Cùng nhận ra Tô Minh còn có mấy người Thu Hải bộ lạc khác, thậm chí là bà lão Hậu Vu, trông thấy hắn xuất hiện thì sửng sốt.
“Ngươi đêm khuya tới đây không biết có chuyện gì?” Mặc kệ cường giả bí ẩn đó có phải là Tô Minh, Tuyệt Vu Tông Trạch nâng cao cảnh giác. Y phóng người lên hiện giữa không trung, ở trước mặt Tô Minh.
“Ngươi, rất mạnh, nhưng không phải đối thủ của ta.” Ánh mắt đỏ rực của Tô Minh quét qua người Tông Trạch, rơi vào Thu Hải bộ lạc, lướt qua con ngươi hắn bỗng co rút, tập trung tầm mắt vào Uyển Thu.
“Ta đến vì cô ta.” Tô Minh nâng lên tay phải, móng ngón trỏ dài ba tấc chỉ hướng Uyển Thu.
Bị Tô Minh chỉ, Uyển Thu biến sắc mặt. Cô nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng.
“Làm càn! Đến Thu Hải bộ lạc muốn thánh nữ bộ lạc ta, ngươi khinh người quá đáng!” Tông Trạch vẻ mặt âm trầm lạnh lùng nói, ánh mắt chớp động, đã sẵn sàng trận đại chiến.
“Ta không hỏi ý kiến của ngươi mà là nói cho ngươi biết, ta muốn mang cô ta đi.” Tô Minh tóc đỏ vẻ mặt bình tĩnh, khi nói thì tiến lên một bước, dường như không thèm để ý Tông Trạch, muốn đi hướng Thu Hải bộ lạc.
Mắt Tông Trạch lóe sát khí. Dù y kiêng dè Tô Minh mang đến cảm giác hiện tại cho y, nhưng không thể không ra tay. Y nhoáng người lên vọt hướng Tô Minh, tay phải nâng lên, lực lượng Nhiếp Hồn từ người Tông Trạch bùng nổ. Trước lực lượng này, thân thể y biến mơ hồ, như hòa thành một với trời đất. Sau lưng y xuất hiện ảo ảnh Chúc Cửu Âm, lực lượng kinh người bùng phát từ người Tông Trạch, ngay cả đêm đen dường như đông lại. Nhưng giây phút y tới gần Tô Minh thì hắn không thèm liếc y một cái. Hắn nâng lên tay phải, khoảnh khắc Tông Trạch tới gần thì bấm đốt làm ấn quyết. Ấn quyết xuất hiện, động tác tay của Tô Minh biến đổi, thời gian ngắn ngủi liên tục biến hóa chín lần.
“Ta giao cho ban đêm con mắt màu đỏ…” Tô Minh bình tĩnh nói, ấn quyết biến hóa chín lần, thốt ra từng chữ đổi lấy một ấn ký, chín chữ nói xong thì đẩy ra ngoài.
Cái đẩy này trời đêm đột nhiên xuất hiện hai điểm đỏ. Nếu nhìn kỹ thì hai điểm đỏ này chính là ngôi sao. Khoảnh khắc hai ngôi sao biến đỏ, thiên uy giáng xuống rơi vào người Tông Trạch vọt hướng Tô Minh. Thân thể Tông Trạch mạnh chấn động, biến sắc mặt. Y hoảng sợ phát hiện thân hình bị đông giữa trời, không thể nhúc nhích chút nào.
“Ta giao cho ban ngày một sắc màu tím…” Tô Minh bình tĩnh đi hướng Uyển Thu mặt tái nhợt, thốt lời thì tay phải lại biến đổi chín ấn quyết, đẩy xuống mặt đất.
Đất rung động, mặt đất như hòa tan, xuất hiện tầng gợn sóng. Ngay sau đó, trong gợn sóng từng đợt ánh sáng chói mắt lóe lên. Mặt đất này bị Tô Minh đẩy đã biến mất. Thay thế là mặt đất sáng như ban ngày!
Mặt đất, biến thành trời! Mọi người đứng trên đất như đứng ở bầu trời. Loại biến đổi kỳ lạ này khiến người Thu Hải bộ lạc đều hoảng sợ kinh kêu. Nhưng chúng vừa kêu ra tiếng lập tức phát hiện thân thể bị đông cứng, không thể nhúc nhích.
Bao gồm cả Uyển Thu, bà lão Hậu Vu đều như vậy.
Trong đêm tối, Tông Trạch con ngươi co rút, hít thở dồn dập, biểu tình khó tin. Dù y đã đoán được đối phương cường đại nhưng không ngờ sẽ mạnh đến mức này. Đây không phải là thuật pháp thần thông gì, đây là cảm giác thần thức thực chất hóa!
‘Lấy cảm giác thần thức hóa thành thần thức, phong ấn tất cả trong đêm tối, giam cầm tất cả sinh linh trong ban ngày. Người này…người này rốt cuộc có tu vi gì!!!’ Tông Trạch mặt trắng bệch lộ ra hoảng sợ.
Tô Minh áo đỏ phấp phới, mái tóc đỏ yêu tà, mặt tái nhợt, môi tím, thoạt trông có sức hút đặc biệt. Hắn từng bước một, trước ánh mắt kinh sợ của mấy vạn người Thu Hải bộ lạc, trong nỗi sợ của cường giả Tuyệt Vu Vu tộc trên trời, trong tiếng gầm của địa khí huyết long, đi hướng Uyển Thu, đi hướng mục tiêu của Tô Minh tóc đỏ.
Khuôn mặt xinh đẹp của Uyển Thu không có chút máu. Cô nhìn Tô Minh tiến tới, nhìn hắn nâng tay phong ấn Tông Trạch ở trong bộ lạc của họ địa vị tựa như thần linh, tay hạ xuống đã phong ấn cả mặt đất. Tu vi cường đại thế này là cô chưa từng thấy trong đời.
Bóng dáng Tô Minh dần tới gần, nhưng khoảnh khắc hắn cách Uyển Thu chưa tới trăm mét, có thể một bước đến trước mặt bỗng nhíu mày. Hắn nhíu mày thì phía xa chân trời phát ra tiếng gầm trầm đục. Theo tiếng gầm, ở trên cao, một thu ngư khổng lồ liếc mắt khó thể thấy tận cùng. Thu ngư nhìn chằm chằm Tô Minh như gặp đại địch, ở trên trời gầm rống.
“Không ngờ có huyết mạch Bắc Minh Hải.” Tô Minh ngẩng đầu liếc thu ngư khổng lồ, mắt bắn tia sáng.
Hắn từ bỏ đi hướng Uyển Thu, mắt lóe lên, nhoáng người, trong tiếng xé gió chói tai hướng tới thu ngư khổng lồ trên trời. Người hắn toát ra sát khí đậm đặc. Sát khí mạnh đến mức người Thu Hải bộ lạc đều cảm nhận rõ ràng.
“Không!” Uyển Thu run lẩy bẩy, mắt ướt nước, phát ra âm run yếu ớt.
Cô cảm giác được sát khí trên người Tô Minh. Cô không cho rằng ngay cả Tông Trạch đại nhân đều bị Tô Minh phong ấn, thu ngư có thể chiến thắng. Mắt cô đầy tuyệt vọng, người run dữ dội. Tô Minh xuất hiện, cường đại khiến cô chẳng chút đoán trước. Thậm chí bị phong ấn, thanh âm yếu ớt thốt ra chỉ mình cô nghe thấy.
Cô trơ mắt nhìn Tô Minh bay lên, tới gần thu ngư khổng lồ, lòng cô đang kêu gào, nói cho thu ngư hãy mau rời đi.
Một tiếng gầm thê lương truyền ra từ miệng thu ngư trên bầu trời. Theo đó là đầy trời sương đỏ. Trong sương khói, tiếng hét thê thảm của thu ngư càng mãnh liệt, khiến tim Uyển Thu như bị đao nhọn không ngừng đâm xuyên.
Mặt đất hoàn toàn tĩnh lặng, bao gồm cả Tông Trạch đều im lặng.
Một tiếng đồng hồ sau, sương khói trên trời tan biến. Thu ngư vẫn bềnh bồng tại đó, thân thể thu nhỏ lại, tràn ngập tử khí nhưng không chết hẳn, vẫn còn sự sống.
Tô Minh đáp xuống đất, khóe miệng có vết máu, là máu của thu ngư. Khí thế trên người hắn càng mạnh hơn trước.
“Nếu ngươi đã không muốn nó chết thì ta giữ lại một mạng cho nó!” Tô Minh đi hướng Uyển Thu, đứng trước mặt cô, tay phải nâng lên chỉ vào trán cô, lát sau mặt lộ nụ cười.
“Không sai, mặc dù không quá thích hợp nhưng miễn cưỡng tạm được.” Tô Minh nói, ôm lấy Uyển Thu xoay người định đi. Nhưng chưa được vài bước thì hắn bỗng ngoái đầu, mắt đỏ rực nhìn bà lão Hậu Vu Thu Hải bộ lạc không xa.
“Trong đám người này không biết tại sao ta rất phản cảm với ngươi.” Tô Minh nói, tia đỏ trong mắt càng đậm.
Hắn xoay người rời đi, mặt bà lão bỗng đỏ rực, dường như máu toàn thân sôi sục, biểu tình lộ ra thống khổ. Lát sau đầu bà nổ tung, người thành bốn năm mảnh. Cùng lúc đó, từ xác bà bay ra khói trắng, một phần chui vào người Tô Minh, phần khác đảo mấy vòng đi hướng khác, rơi vào một thanh niên mặt tái xanh đứng trong đám người. Thân thể y run lên, tu vi có dấu hiệu tăng vọt. Thanh niên này chính là Nha Mộc!
Mắt thấy bà lão chết, người Uyển Thu run rẩy, mắt không còn tia sáng.
Chương 396: Hắn Là Túc Mệnh
Một người một rồng đi hướng Uyển Thu. Trên người Tô Minh tóc đỏ trừ sự cường đại ra, càng có loại bá đạo bản thân hắn không có.
Sự bá đạo này khiến hắn từ khi rời đi luôn im lặng nhưng khiến Uyển Thu ở một bên phức tạp và kinh sợ.
Trong rừng sâu cách Thu Hải bộ lạc rất xa, khi bình minh trôi qua thì Tô Minh tóc đỏ đứng đó, huyết long xoay quanh trên trời, phòng hộ bốn phía khi Tô Minh thi triển bí thuật.
Uyển Thu đứng sau lưng Tô Minh, phức tạp nhìn người đàn ông tóc đỏ trước mắt. Người này cùng Tô Minh trong ký ức của cô, trừ khuôn mặt hơi giống ra thì nơi khác hoàn toàn khác hẳn.
“Ta muốn mượn ngươi thi triển một loại bí thuật. Ngươi có thể không bằng lòng, nhưng nếu ngươi khống chế mình cam tâm tình nguyện thì bớt thống khổ hơn.” Tô Minh tóc đỏ nói xong xoay người, ánh mắt rơi vào người Uyển Thu.
“Ngươi, ngươi là Tô Minh?” Uyển Thu im lặng giây lát, cắn môi, thấp giọng hỏi.
“Phải.” Tô Minh nói, tay phải vung lên.
Lập tức tỏa ra khói đỏ bao trùm người Uyển Thu. Hắn tiến lên một bước vào trong sương khói.
Thời gian chậm rãi trôi qua, bầu trời dần sáng ngời. Mãi đến buổi trưa, ánh nắng cực nóng rơi trên mặt đất. Huyết long xoay quanh rừng sâu thì lại khí lạnh nhiếp người, cùng sóng nhiệt bốn phía trùng kích xuất hiện một mảnh vặn vẹo.
Khi ánh nắng buổi trưa yếu đi, thời gian buổi chiều dần trôi qua, ánh chiều tà tỏa sắc hồng chậm rãi tán đi, sương đỏ đỉnh núi sâu mới dần mỏng.
Tới đêm khuya, ánh trăng dịu dàng rắc xuống mặt đất, sương khói trên đỉnh núi hoàn toàn tán đi. Tô Minh tóc đỏ bước ra khỏi đó, đôi môi không còn sắc tím mà hồi phục màu da, nhưng tóc dài càng đỏ thắm yêu dị. Có bộ đồ đỏ nổi bật khiến hắn trông rất đặc biệt.
“Đế Thiên.” Tô Minh thì thào.
Hắn đứng trên ngọn núi, thần thức tỏa ra. Lần này thần thức so với ngày hôm qua càng mênh mông phủ lên, Tô Minh nhắm mắt lại. Một lát sau, hắn mở đôi mắt ra, nhìn hướng nam.
‘Không biết chỗ này là đâu, cũng không cần biết là đâu. Ta chỉ cần biết từ đó có thể rời đi, đi tới tiên tộc là được. Trên ngọn núi phương đông kia có nhiều hơi thở tiên tộc. Chỗ đó có thể cho ta quay về tiên tộc.’ Tô Minh nhìn hướng nam, bước ra một bước. Lập tức thân thể huyết long chấn động, như muốn đi theo.
“Nhận cô ta làm chủ đi. Ngươi vốn là long mạch mặt đất, bị ta dùng thần thức ngưng tụ thân thể điểm linh trí, bây giờ ta phải rời đi, ngươi ở tại đây trở thành thú bảo vệ cô ta cũng tốt.” Tô Minh không ngoài đầu lại, cất bước, thân thể dần trong suốt, biến mất giữa không trung.
Huyết long dường như ngẩn ra một lát, ở giữa không trung bồi hồi, phát ra tiếng gầm lưu luyến. Nó thật là không nỡ rời bỏ chủ nhân ở chung chỉ có hai ngày. Bởi vì trong ký ức của nó, mình là bị chủ nhân huyễn hóa ra.
Trong tiếng gầm lưu luyến của huyết long, trên ngọn núi, Uyển Thu mở mắt ra. Cô nhìn hướng Tô Minh rời đi, nghe lời hắn nói, im lặng. Quần áo trên người cô ngay ngắn, cô thậm chí cảm giác như ngủ một giấc, nằm mơ. Biểu tình của cô phức tạp, đối với Tô Minh, cô có cảm giác không nói nên lời. Vốn nên hận nhưng không sâu bao nhiêu, vốn nên mê mang lại không tìm ra lý do. Loại phức tạp này khiến Uyển Thu ngẩn người thật lâu mới mỏi mệt đứng lên, mê mang đi xuống núi. Phía sau cô, huyết long vẫn đi theo, tuân theo ý chí của Tô Minh.
Đây là ngày thứ ba. Tô Minh biết mình không còn nhiều thời gian. Hắn có thể cảm giác được dấu hiệu lần nữa ngủ say bắt đầu xuất hiện. Nhưng hắn còn chưa giết Đế Thiên, hắn không cam lòng khó khăn lắm mới thức tỉnh sẽ lãng phí như vậy.
Hắn đi trên trời, mục tiêu là một ngọn núi mắt thường không thấy nhưng thần thức tra xét ra, tồn tại ở đất nam. Núi này đậm đặc hơi thở tiên tộc, cũng là nơi dùng thần thức thấy nhiều khe hở nhất. Hắn chắc chắn chỗ đó có thể cho hắn về tiên tộc. Một khi trở lại tiên tộc, hắn có thể dùng thời gian cuối cùng tìm đến Đế Thiên, lần nữa đấu với y!
‘Đáng tiếc cô gái này chỉ hợp một phần yêu cầu bí thuật, không thể khiến bí thuật đạt tới hoàn mỹ.’ Tô Minh lắc đầu, đây đã là cô gái hắn thấy phù hợp nhất rồi.
Tiến lên, hắn cách ngọn núi không thấy ngày càng gần. Mắt hắn dần đậm sát khí, tóc dài đỏ và đồ đỏ khiến hắn như là biển máu cuồn cuộn, nhanh chóng tới gần ngọn núi kia.
Nhưng đang lúc Tô Minh lao nhanh thì chợt ngừng bước, thân hình lộ ra từ biển máu, nhìn chằm chằm không trung tĩnh lặng phía trước, mắt lóe tia sáng lạnh.
Cùng lúc đó, chỗ hắn nhìn không khí vặn vẹo, bước ra hai người, một nam một nữ, một già một trẻ.
Ông lão mặc đạo bào, hiện thân xong biểu tình nghiêm trọng, mắt sáng ngời nhìn Tô Minh.
Cô gái bên cạnh lão thì có mái tóc dài, cô gái chính là cô gái tiên tộc lúc trước Tô Minh ở chiến trường Thiên Lam Thành trông thấy!
Khi xem bộ dạng của Tô Minh thì cô gái trợn to mắt, hít thở dồn dập lộ vẻ không thể tin.
“Không biết ngươi tự thân đến tông môn, lão phu là Tàng Long Tông, Bách Nhị Nguyên.”
“Cút!” Tô Minh tóc đỏ lạnh lùng cắt đứt lời ông lão, tiến lên trước. Hắn có thời gian hữu hạn, không muốn lãng phí tại đây.
Ông lão mặt sa sầm nhìn chằm chằm Tô Minh, nhưng không ra tay ngay. Đối mặt Tô Minh, lão có cảm giác vô cùng nguy hiểm. Loại nguy hiểm này từ khi lão tới Man tộc thì rất hiếm thấy.
“Ha ha, trừ phi đạo hữu có việc gấp, vậy lão phu không quấy rầy.” Ông lão sống lâu gian xảo, tất nhiên co được giãn được.
Nếu không nắm chắc mười phần mười thì lão sẽ không ra tay. Dù bây giờ nhận được mệnh lệnh tới đây, dù còn mang theo cô gái đó, để đề phong lỡ cần mở ra áp chế tu vi thì có thiếu nữ có thể kéo dài thời gian. Lão thấy ra được chỗ Tô Minh định đi chỉ có một đủ tạo thành hấp sức dẫn, đó là núi Giáng Trần. Nghĩ tới núi Giáng Trần tồn tại cường giả tông môn, ông lão lùi vài bước, mỉm cười chắp tay cúi đầu.
Khi ông lão lùi bước, Tô Minh lướt qua người lão, hai bên như không tồn tại thì cô gái tóc dài mặt tái nhợt vội nói.
“Hắn là Túc Mệnh!!! Hắn muốn về tiên tộc!!!”
Khoảnh khắc hai chữ Túc Mệnh thốt ra từ miệng cô gái, Tô Minh tóc đỏ bỗng khựng bước chân. Cùng lúc đó, ông lão cũng ngẩn ra, biểu tình biến đổi.
“Ngươi nói gì!?”
“Ta đã gặp Túc Mệnh, hắn chính là Túc Mệnh!!!” Cô gái tóc dài vẻ mặt phức tạp và kinh hãi, khi nói thì liên tục lùi ra sau.
Tô Minh nhíu mày, sải bước tới trước. Nhưng khoảnh khắc hắn bước ra một bước, ông lão sau lưng hắn phát ra tiếng gầm.
“Đạo hữu dừng bước!!!” Ông lão mái tóc trắng tung bay, áp lực cường đại từ người bùng phát.
Khi Tô Minh xoay người lạnh lùng nhìn thì ông lão tay phải bấm pháp quyết chỉ lên trời. Thoáng chốc trời đất gió mây cuồn cuộn. Bầu trời xuất hiện phù văn to lớn. Phù văn chớp lóe ánh sáng vàng, rít gào xông hướng Tô Minh. Cùng lúc đó, ông lão vung tay áo, xung quanh Tô Minh cũng xuất hiện rất nhiều phù văn. Những phù văn chớp lóe ánh sáng kỳ dị, bay vòng quanh Tô Minh.
‘Vì ta che phủ Man thiên, ta phải mở phong ấn giữ lại hắn tại đây chốc lát. Một khi ta mở ra phong ấn, đồng môn trong tông sẽ lập tức phát hiện ngay, tới lúc đó cùng đến giết người này!’ Trong tai cô gái tóc dài vang mật âm sốt ruột của ông lão.
Cô gái tóc dài mặt tái nhợt lùi ra sau, ánh mắt nhìn Tô Minh đầy phức tạp. Mới này cô không định mở miệng, nhưng do dự một lúc, nghĩ tới một khi Túc Mệnh về tiên tộc sẽ gây nên tai họa thì lựa chọn nói ra thân phận.
Co lùi lại từ trong ngực lấy ra cái bình trắng nhỏ, biểu tình phức tạp ở bên trong nhỏ ra một giọt máu. Máu bị trút ra, đôi tay cô bấm pháp quyết hé môi hút giọt máu. Máu bị cô hút vào miệng, đôi mắt cô gái biến càng sâu thẳm. Đôi tay nâng lên chỉ bầu trời, lập tức cả vòm trời u ám như bị một tầng vải bao phủ.
Ông lão tóc không gió tự bay, khí thế trên người không ngừng tăng mạnh, chớp mắt vượt qua cảnh giới Tuyệt của Vu tộc, đạt tới tầng cấp chưa biết. Nhưng dù là vậy thì đối mặt Tô Minh lão vẫn cực kỳ e ngại.
Phong ấn áp chế tu vi trong người ông lão tầng tầng bị mở ra. Bên ngoài vách ngăn vô hình trên trời vặn vẹo, có sấm sét lượn lờ, không khí như sương cuồn cuộn. Lờ mờ bên trong không gian như có thứ gì đó muốn hiện ra. Uy nhiếp cường đại bao trùm trời đất, nhanh chóng khuếch tán bốn phía.
“Nếu ngươi đã muốn chết thì ta thành toàn ngươi!” Tô Minh tóc đỏ lạnh lùng nói, mắt quét qua ông lão khí thế tăng vọt, rơi vào người cô gái tóc dài.
“Còn về ngươi coi như hợp yêu cầu, có thể khiến tu vi của ta hồi phục thêm chút.” Tô Minh nói, khóe miệng lộ nụ cười tàn nhẫn.
Nụ cười kia yêu dị rơi vào mắt ông lão, khiến lão trái tim rớt cái bịch. Rơi vào cô gái tóc dài, khiến cô nghĩ tới cái gì, biểu tình hoảng hốt.
Biến đổi kịch liệt xảy ra tại đây thì ngoài đất Vu tộc, giao giới với Man tộc, trên bầu trời Thiên Lam Thành, một người đàn ông trung niên mặc đế bào đội đế quan bước ra từ không khí. Người này mặt không biểu tình, đôi mắt lạnh lùng. Sau khi xuất hiện không thèm liếc bên dưới một cái, cất bước hướng đất Vu tộc, thân hình mơ hồ, biến mất không thấy bóng dáng.
Chương 397: Tàng Long Tông
Tô Minh tóc đỏ cười nhạt nhìn ông lão khí thế không ngừng tăng mạnh. Đối diện bốn phía hiện nhiều phù văn, còn có phù văn vàng to lớn từ trên trời nhanh chóng giáng xuống, hắn như không trông thấy, không thèm để ý.
“Tàng Long Đạo Lục, Tụ Trung Tàng Hỏa!”
Sau khi ông lão nghe hai chữ Túc Mệnh thì biểu tình cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí có chút hồi hộp. Lão duỗi đôi tay, tóc không gió tự bay, vạt áo cuốn lên. Cô gái tóc dài lấy giọt máu tươi trong bình biến thành thuật Che Thiên Man hình thành bình chướng vô hình, hiện ra hơn phân nửa tu vi đến từ thần thông to lớn của Tàng Long Tông của họ.
Khi bốn chữ Tụ Trung Tàng Hỏa thốt ra khỏi miệng thì ông lão nâng tay lên, khuôn mặt chớp mắt biến đỏ rực, môi mím chặt như ẩn chứa chân khí, vung tay áo hướng Tô Minh.
Cái vung này khiến không khí đằng trước ông lão vang tiếng nổ rầm trời. Chỉ thấy không gian như bị đốt cháy, khoảnh khắc thành biển lửa. Biển lửa không ngừng lan tràn, chớp mắt phủ lên bốn phương tám hướng.
Mãi đến giờ phút này, ngụm khí ông lão ngậm chặt nay há mồm ra phun ra ngoài. Cái phun này gió mạnh rít gào quét bốn phía, phủ lên biển lửa, lấy thế gió ngưng tụ nó cuốn tất cả hướng Tô Minh!
Từ xa nhìn lại bầu trời như thiêu cháy, dấy lên biển lửa như muốn nuốt lấy Tô Minh. Tiếng ầm ầm vang vọng, chớp mắt biển lửa đã bao phủ Tô Minh. Cũng chính lúc này, trên bầu trời phù văn vàng cùng với phù văn bốn phía Tô Minh rít gào cùng biển lửa hướng hắn mở ra tuyệt sát.
Tiếng ầm ầm kinh thiên động địa. Tô Minh tóc đỏ cười nhạt đứng đó, chẳng hề động đậy. Hắn mặc kệ phù văn bốn phía ấn lên người, mặc kệ phù văn vàng to lớn trên trời ầm một tiếng ấn trên đỉnh đầu, mặc kệ biển lửa tám hướng lấy thân thể hắn thành trung tâm nhấn chìm trong ngọn lửa.
Thần thông đánh trúng Tô Minh nhưng ông lão không lộ ra vui vẻ, ngược lại mở to mắt như sắp rớt tròng mắt ra ngoài. Lão hít ngụm khí, có vẻ như không thể tin được.
Chỉ thấy biển lửa phủ trùm bóng dáng Tô Minh trong vài giây từ khí thế hùng dũng bỗng thu nhỏ, đến cuối cùng hoàn toàn biến mất. Tô Minh vẫn đứng đó, chỉ hé môi hút một ngụm khí thôi. Biển lửa lan tràn chẳng ngờ bị hắn hút vào miệng. Thân thể hắn như cái hang không đấy, biển lửa biến mất thì mấy phù văn vàng trên người Tô Minh từng cái tối tăm, cuối cùng biến mất trong làn da hắn, tựa như hòa tan. Đặc biệt phong văn vàng to lớn trên đỉnh đầu hắn, lấy tốc độ mắt thường trông thấy ảm đạm, cuối cùng thành luồng khói vàng chui vào đỉnh đầu hắn.
“Quá yếu, bổn tọa lại cho ngươi hai cơ hội ra tay.” Tô Minh vẻ mặt như thường, cười nhạt mắt lóe tia châm chọc, từ từ nói.
Ông lão mặt âm trầm nhìn chằm chằm Tô Minh, lòng thầm kêu khổ. Mặc dù lão có biết chút chút tin đồn về Túc Mệnh, nhưng không ngờ sẽ khủng bố như vậy. Mới nãy thuật Tụ Trung Tàng Hỏa lão tự hỏi đối kháng tu Man Hồn được, nhưng không thể tổn thương Túc Mệnh trước mắt chút nào.
‘Chết tiệt! Tại sao hắn là Túc Mệnh chứ! Nếu không thì mình không cần liều mạng tại đây kéo dài. Bây giờ thiên tượng đã ra, chắc mấy người tông môn nên đến.’ Mắt ông lão chớp lóe, lòng đánh trống rút lui.
Nhưng lúc này, Tô Minh trước mặt lão nụ cười biến lạnh lẽo.
“Trong ba giây, nếu ngươi còn không ra tay, vậy đổi lại ngươi nhận thần thông của bản tôn.” Tô Minh nói, nâng lên tay phải, hướng đằng trước, năm ngón thành đấm sau đó mạnh thả ra, hóa thành chưởng cách không ấn.
Cái ấn này lập tức bên dưới động đất, từng khe hở bỗng hiện ra. Cùng lúc đó, có địa khí mênh mông bốc lên từ mặt đất, từ bốn phương. Địa khí cuồn cuộn như sống đem phạm vi năm ngàn dặm tựa lồng sắt phong ấn vào trong. Từ xa nhìn không thấy bóng dáng nơi đây, thấy chỉ là tường khí hỗn độn, từ bốn phương liên tiếp một chỗ, giao nhau với bầu trời.
Loại thần thông này là thuật pháp dẫn động địa khí, khiến con ngươi ông lão co rút, bản năng lùi vài bước, mắt đầy hoảng sợ. Trán lão toát mồ hôi, thầm kêu khổ. Lão đối với cô gái tóc dài sắc mặt cũng tái nhợt rất là oán hận. Nếu không phải cô gái này cứ nói ra thân phận đối phương thì lão cần gì ra tay, hại lão tiến lùi khó khăn. Khi Tô Minh thốt lời thì lão nhớ tới chữ ba giây. Lúc này không kịp nghĩ nhiều, mái tóc dài của lão bay phần phật, mặt gồ gân xanh. Lão nâng lên tay phải bấm pháp quyết trước ngực, nhanh chóng di chuyển hóa thành vô số tàn ảnh lấp lóe thành một mảnh.
Mặt ông lão gồ gân xanh, theo ấn quyết bấm động thì vặn vẹo di chuyển, ở trên mặt ông lão hợp thành ban văn hổ vương!
Khí thế cực kỳ cường đại từ người lão bùng phát, khí thế đó mạnh mẽ khiến bầu trời, bên ngoài màn sáng cô gái tóc dài tạo thành bình chướng vô hình che giấu, bầu tời Vu tộc gió mây cuồn cuộn. Một mảnh hỗn tạp phát ra từng tiếng gào trầm đục.
Ngay sau đó, trên bầu trời tối tăm ảm đạm, một tia chớp xẹt qua, xuất hiện một khe hở to lớn. Theo khe hở xuất hiện, áp lực khó tả từ trong khe hở lan tràn đất trời.
Khe hở xuất hiện thì Tô Minh mạnh ngẩng đầu. Nhìn khe hở, biểu tình hắn hiếm khi trầm trọng. Còn ông lão thì kinh sợ hồi hộp, nhìn khe hở bên trên, nghiến chặt răng, tiếp tục bấm ấn quyết như muốn triển khai thuật thần thông.
Còn cô gái tóc dài, ngoài người cô có một tầng sáng đỏ lượn lờ, tầng sáng đỏ này là từ trong người cô toát ra, không sáng rực nhưng có diệu dụng phòng hộ cực kỳ cường đại. Là người được tuyển giúp người tông môn Che Man Thiên, an toàn của cô thường là trọng điểm trận đấu pháp. Nhưng bây giờ mặt cô tái nhợt, khóe miệng tràn tơ máu, hiển nhiên giữ thuật Che Man Thiên đã không thể lâu hơn nữa. Quan trọng nhất là biểu tình của cô có chút không đúng, đôi mắt không nhìn ông lão mà luôn nhìn Tô Minh, mắt phức tạp đôi khi thành hoảng hốt. Cô không biết nói ra thân phận đối phương là sai hay đúng.
Cô vĩnh viễn không quên, năm đó cô chỉ là ngoại môn đệ tử Tàng Long Tông, bởi vì một lần tuyển chọn được giao cho sứ mệnh bị đưa vào đội. Trong đội đó tính cả cô có gần trăm cô gái. Khi ấy lá gan cô rất nhỏ, tu vi chỉ là luyện khí tầng sáu, còn rất yếu đuối. Cô không muốn tu tiên, chỉ muốn về nhà làm bạn với cha mẹ mà thôi.
Trở thành đệ tử ngoại môn Tàng Long Tông không là điều cô mong muốn, mà vì trong gia tộc cô, cô là người duy nhất có thể chất tu tiên. Để tu duyên của gia tộc cứ truyền thừa mãi, cô không thể không chọn bái vào Tàng Long Tông.
Chính lúc tham gia đội ngũ đó, cô và đồng môn tỷ muội bị đưa đến một nơi kỳ lạ. Hơn một trăm người chỉ bảy được giữ lại, toàn bộ còn dư không được chọn. Cô chính là một trong bảy người đó.
Ở nơi kỳ lạ ấy, cô sinh hoạt trong ba mươi sáu năm.
Cô gái tóc dài nhẹ cắn môi, mắt mê mang ngơ ngác nhìn Tô Minh, dường như quên tất cả.
Lúc này trên trời xuất hiện khe hở, uy áp đáng sợ giáng xuống, tay phải ông lão không ngừng bấm pháp quyết, nâng lên chỉ vào Tô Minh.
“Tàng Long Đạo Tam, Ngọa Hổ!”
Cái chỉ này vương văn trên mặt lão vặn vẹo, ảo ảnh hiện ra từ khuôn mặt hình thành đầu hổ. Đầu hổ gầm rống lao ra hiện thân hình, tứ chi, hiện ra thân thể hoàn chỉnh, hóa thành mãnh hổ bán trong suốt. Khi lao ra thì thân thể nó đón gió biến dài, cỡ hơn mười mét gầm hướng Tô Minh.
“Tàng Long Đạo Tam, Tàng Long!”
Trong phạm vi năm ngàn mét mây khói sinh ra như trở thành biển mây. Biển mây cuồn cuộn bên trong lộ ra thân hình như mãng xà. Dường như bên trong sương khói tồn tại một mãng xà to lớn đang bơi.
Giây phút mãnh hổ nhào hướng Tô Minh thì sương mây sau lưng hắn lộ ra một cái đầu to. Cái đầu vừa ra gió mạnh thổi quét, có hai cọng râu dài lắc lư, đó nào phải mãng xà gì, rõ ràng là đầu rồng hung ác. Rồng chỉ lộ cái đầu, hơn nửa người giấu trong mây. Khi nó xuất hiện thì rồng ngâm hướng Tô Minh.
Trước có mãnh hổ bán trong suốt, sau có nộ long ẩn trong mây. Tô Minh đứng chính giữa, mắt lộ tia sáng kỳ lạ. Hắn không né tránh mà nghiêng người, tay trái nâng lên túm lấy mãnh hổ nhào đến, tay phải khép hai ngón chỉ vào nộ long vọt tới sau lưng.
“Hồng La vạn vật, luân chuyển càn khôn!” Tô Minh từ từ nói.
Khoảnh khắc hắn thốt lời, thanh âm bị hổ gầm nhấn chìm, bị rồng ngâm lấn át. Tay trái của hắn thành vuốt ấn vào đầu mãnh hổ. Khi ấn trúng nó, khóe miệng Tô Minh lộ tia âm trầm. Không biết dùng thủ đoạn gì mà cánh tay trái hắn nhoáng một cái, như có lực lượng hút mãnh hổ dọc theo tay trái vào người rồi đưa sang cánh tay phải. Lập tức đôi ngón tay phải bao gồm nguyên cánh tay Tô Minh hóa thành con hổ giống hệt như mãnh hổ trước mắt!
Từ xa nhìn thì mãnh hổ trước người Tô Minh không thay đổi, tay phải hóa thành hổ va đụng với nộ long vọt từ sau lưng tới. Ngay lúc này xảy ra một hình ảnh tương tự. Tay trái Tô Minh ấn đầu mãnh hổ vặn vẹo hóa thành nộ long!
Hình ảnh này giống như trong người Tô Minh lao ra một nộ long và một mãnh hổ. Long hổ đấu, hổ long sát, ở giữa không trung, long hổ do thần thông ông lão biến thành đấu nhau
Chương 398: Trường Kích Trên Trời!
“Ta nhớ mang máng Tàng Long Tông có một cổ pháp truyền từ thượng cổ, kêu là Tử Hình Nhãn Tàng. Chiêu này ngươi biết không?”
Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, khi ông lão phun ra búng máu lùi ra vài bước thì bên tai truyền đến lời nói bình tĩnh của Tô Minh.
Chỉ thấy long hổ chém giết, nộ long tan vỡ, mãnh hổ phát ra tiếng gào thế lương, cùng nhau tan biến. Tô Minh chậm rãi bước ra ngoài. Biểu tình của hắn vẫn như cũ, không chút biến đổi. Hắn đứng đó, lạnh lùng nhìn ông lão.
“Ngươi còn một cơ hội. Chỉ cần ngươi có thể thi triển ra chiêu này, để ta chính mắt thấy cổ pháp Tàng Long Tông thì sẽ không giết ngươi.”
“Ngươi nói thật không!?” Ông lão mặt tái nhợt, lộ ra một chút kinh sợ.
Túc Mệnh trước mắt rõ ràng biết lão kéo dài thời gian nhưng chẳng thèm để ý. Thông qua hai lần tiếp xúc thần thông, ông lão hoảng sợ phát hiện Túc Mệnh mạnh vượt qua sức tưởng tượng của lão. Trong lòng lão cực kỳ khó hiểu, tại sao người này triển khai tu vi như vậy, trên trời Man tộc xuất hiện khe hở chỉ nhốt chặt mình, đối với người này chẳng có chút ảnh hưởng gì. Bây giờ lão đã vô cùng hối hận. Đối mặt Tô Minh từ đầu đến giờ không đánh trả, lão vô cùng sợ hãi.
Giờ nghe Tô Minh nói, lão im lặng giây lát, cắn răng hỏi.
“Ngươi chỉ có thể tin.” Tô Minh nhíu mày, từ từ nói.
Ông lão chuyển đổi sắc mặt âm trầm. Lúc trước thần thức của lão tỏa ra, biết bốn phía đã bị phong ấn. Lực lượng phong ấn mạnh mẽ, lão biết không thể trốn ra. Bây giờ thật sự không còn cách nào khác, mặc kệ Tô Minh nói thật hay giả lão đúng là chỉ có lựa chọn tin tưởng, lát sau lão cắn răng.
“Lấy tu vi của tiền bối thì chắc sẽ không tự hạ thân phận lừa gạt ta. Nếu tiền bối muốn nhìn thì ta sẽ thi triển thuật này một lần. Nhưng cổ pháp Tử Hình Nhãn Tàng lấy tu vi của ta thì khó thể thi triển hết, chỉ làm được đơn giản thôi.”
Ông lão nói, đôi tay nâng lên liên tục chỉ vào ngực, lập tức khuôn mặt hồng hào. Tay phải lão bấm pháp quyết chỉ về phía trước.
“Tàng Long Đạo Lục, Tụ Trung Tàng Hỏa!”
Ông lão vung tay áo, ấn quyết tay phải lại đổi, chỉ vào mắt phải. Lập tức mắt phải lão tỏa ra ánh sáng vàng. Ánh sáng chớp động, trong con ngươi xuất hiện dấu đoàn lửa. Giây phút dấu lửa xuất hiện thì tay áo lão dấy lên chút đốm lửa, bị mắt phải trực tiếp hấp thu.
“Tàng Long Đạo Tam, Ngọa Hổ Tàng Long!”
Ấn quyết tay phải lão lại biến đổi, người xuất hiện nhiều tàn ảnh ấn quyết, bốn phía lượn lờ sương khói, có rồng bơi bên trong. Mặt lão nổi gân xanh, hổ văn lại hiện. Con mắt phải chớp lóe ánh sáng vàng, bỗng chốc mặt lão chạy gân xanh như bị hút vào con mắt phải, biến mất. Cùng lúc đó, mắt phải lão xuất hiện nhiều tơ máu, sắc đỏ hợp thành chữ vương, sương khói bốn phía nhanh chóng đảo tròn, bị mắt phải hút vào hết. Trong con ngươi mắt phải ông lão xuất hiện một con rồng bơi gầm rống!
“Tàng Long Đạo Cửu, Thu Thu Đông Tàng!” Người ông lão run lên, cắn răng, khóe miệng chảy máu, tay trái bấm pháp quyết lại chỉ đằng trước.
“Tàng Long Đạo Bát, Thối Tàng Vu Mật!”
“Tàng Long Đạo Thất, Tàng Hình Nặc Ảnh!”
“Tàng Long Đạo Nhị, Thâm Tàng Nhược Hư!”
Ông lão một hơi thi triển nhiều thần thông, những thần thông này đều là mới lộ ra lập tức bị mắt phải hấp thu. Bây giờ sau sáu thần thông thì trong con mắt phải của lão khá hỗn độn, nhưng nếu cẩn thận xem kỹ, bên trong như là âm dương rồi lại xuất hiện đồ án bát quái.
Cũng chính lúc này, khe hở to lớn trên bầu trời truyền ra áp lực càng mãnh liệt. Tiếng ù vang, từ khe hở chậm rãi giáng xuống một vật!
Vật đó là một trường kích sắc thanh đồng! Mũi kích hình cung, tỏa ra khí lạnh âm trầm. Theo nó giáng xuống, bầu trời biến âm u, tầng mây tán đi. Có một khe hở hư không tan vỡ xuất hiện, dường như trời đất không thể chịu đựng nó giáng xuống, sắp tan vỡ. Thần thức cường đại từ trường kích tản ra, chớp mắt bao phủ tám hướng. Trường kích chậm rãi chuyển động như đang tìm kiếm cái gì.
Giây phút trường kích xuất hiện, nguyên bầu trời đất Nam Thần dù là chỗ nào thì tầng mây cuồn cuộn, có tiếng rít quái dị xẹt qua bầu trời.
Trên đất Man tộc, ông lão Thiên Hàn đại bộ lạc mạnh mở mắt ra, lộ ra một tia cấm chế nhìn chằm chằm bầu trời.
Trong cửa thứ sáu Thiên Môn Thiên Hàn Tông, một người đàn ông trung niên diện mạo rất tuấn tú đang cười nhìn bảy, tám đệ tử Thiên Môn trước mặt, nói cái gì, đôi khi vang tiếng cười. Những đệ tử Thiên Môn cung kính đứng một bên cười theo, khung cảnh rất bình yên. Bỗng nhiên, tầng mây trên trời cuồn cuộn, có tiếng rít kỳ lạ quanh quẩn. Người đàn ông trung niên bỗng biến sắc mặt, nụ cười biến mất. Gã ngẩng đầu con ngươi co rút nhìn bầu trời, trong mắt rõ ràng có chút căng thẳng.
Hải Đông Tông, biển bị cường giả trong tông huyễn hóa ra bềnh bồng trên trời tồn tại nhiều đảo. Đảo ở trên biển nhưng biển lại là trên trời, nhìn như ảo ảnh đánh sâu vào thị giác.
Bây giờ trên một hòn đảo trong biển, có một lão già thân thể như vượn khỉ, đội mũ rơm, khóe miệng ngậm xương cá, tay cầm cần câu, dựa vào một khối đá lớn. Lão ở vách đá bên dưới là biển, đang thảnh thơi thả câu, thỉnh thoảng ngâm nga, bộ dạng khá là nhàn nhã.
Bỗng nhiên lão nuốt lấy xương cá, nhìn chằm chằm bầu trời, biểu tình âm trầm. Lát sau lão đứng dậy như đang suy tư, rồi thở dài, cười khổ lắc đầu, tiếp tục ngồi xổm tại đó, thả câu. Có thể thấy trong mắt lão sự phức tạp, hiển nhiên lão không còn tâm tình câu cá.
Trong Thiên Lam Thành, địa cung ba người bao gồm cả Thiên Lam lão tổ cùng ngẩng đầu lên. Thiên Lam lão tổ khóe miệng lộ nụ cười nhạt. Còn hai người khác thì vẻ mặt chấn kinh.
“Đây chính là kết quả lộ ra tu vi tiên tộc, bây giờ đạo hữu ngươi rõ chưa?” Thiên Lam lão tổ từ từ nói.
Trên đất Vu tộc, hình ảnh tương tự cũng xảy ra mấy chỗ. Bầu trời kỳ lạ, thậm chí là đất Nam Thần, không chỉ có tiên tộc mới cảm ứng được. Một số cường giả hai tộc Vu, Man thế hệ trước cảm giác ra sự biến đổi kỳ lạ, tâm tình khác nhau.
Bên dưới trường kích, cô gái tóc dài mặt tái nhợt. Cô thấy trường kích ngoài bình chướng, mắt lộ kinh hoàng. Cô thấy sau khi trường kích xuất hiện thì bình chướng vô hình chớp lóe tia sáng đỏ. Ánh đỏ chợt lóe rồi ẩn trong thần thức trường kích. Dù trường kích đang di chuyển, dù thần thức quét qua mặt đất và trời cao nhưng lại như không thấy bên dưới xuất hiện người tiên tộc.
Ông lão lòng căng thẳng, kinh sợ, tay phải bấm pháp quyết chỉ vào trên mắt phải, nhìn Tô Minh.
“Tiền bối, ta chỉ có thể dung nhập sáu thức thần thông, mở ra một tia lực lượng cổ pháp Tử Hình Nhãn Tàng, nhưng rất khó kéo dài quá lâu.” Ông lão nói.
Lão nhìn Tô Minh từng bước một đi hướng mình, lòng giãy dụa. Khi Tô Minh tới gần chưa đến năm mươi mét thì ông lão dâng lên sát khí. Lão vẫn là thói quen nắm quyền chủ động trong tay.
“Tử Hình, Nhãn Tàng!” Theo tiếng gầm, khóe miệng ông lão không ngừng tràn máu tươi.
Con mắt phải tỏa ra ánh sáng chói lòa tựa như mặt trời, sáng rực rỡ. Thậm chí trong đồ án bát quái con ngươi phải xuất hiện ảnh ngược Tô Minh.
Nhưng khi ông lão phát ra tiếng gầm thì bỗng hét thảm. Chỉ thấy Tô Minh sải bước tới trước bỗng biến mất, xuất hiện bên cạnh ông lão. Hắn mặt không biểu tình, nâng lên tay phải. Ông lão không kịp né tránh, chộp vào mắt phải lão, moi ra mắt lão. Trên con ngươi còn dính sợi chỉ máu bị Tô Minh kéo ra, chỉ máu tan vỡ. Ông lão hét thảm nhanh chóng lùi ra sau.
Tô Minh không thèm để ý ông lão mà cúi đầu nhìn con mắt đẫm máu trong tay phải, khóe miệng lộ ra nụ cười vừa lòng.
“Không sai, thuật Tử Hình Nhãn Tàng tàn thứ, quay về tiên tộc càng có tin chắc lớn chút.” Tô Minh thì thào, không ngẩng đầu mà nâng lên tay trái xé bầu trời.
Theo hắn tùy tiện xé, bình chướng ánh đỏ Che Man Thiên trên trời cùng rung lên, phát ra tiếng bùm bùm, lấy mắt thường có thể thấy vỡ ra từng tấc, chớp mắt đã hóa thành vô số mảnh vỡ tan biến. Khi bình chướng biến mất thì thần thức trường kích trên trời quét qua, nhốt chặt người ông lão.
“Ngươi đã nói không giết ta!!!” Ông lão bị hù bay mất ba hồn bảy vía, điên cuồng ức chế tu vi, muốn che giấu hơi thở tiên tộc của mình. Cùng lúc đó, lão gầm lên, người hóa thành bóng đỏ nhanh chóng bay hướng phía xa. Tốc độ nhanh khiến thân thể lão trong suốt như xuyên thấu không khí.
Trường kích trên trời như không thèm để ý ông lão chạy trốn, chậm rãi chuyển động thân kích chỉ vào vị trí ông lão. Trường kích phát ra tiếng ù ù, bỗng biến mất trên trời. Lúc nó xuất hiện thì đã là không gian ngoài vạn mét, nhẹ nhàng chạm xuống dưới, lập tức truyền ra tiếng hét thê lương. Thân thể ông lão từ giữa không trung hiện ra, hộc bãi máu. Trong mắt lão lộ ra điên cuồng, không né tránh nữa mà phát điên chọn tự nổ. Lão biết mình chết chắc, nhưng trước khi chết chứa oán hận khiến lão không tiếc tự bạo!
*Oành!* một tiếng.
Thân thể ông lão nổ tung. Nhưng trường kích không thèm để ý, lại lần nữa chạm xuống dưới, khiến thân hình ông lão đang nổ quái dị bị đông lại giữa trời, dường như thời gian đứng lặng không cách nào tiếp tục tan vỡ, mà bị cái chạm của trường kích hòa tan, chớp mắt thành bãi máu rơi đầy đất.
Chương 399: Thánh Khí Man Tộc!
Sau khi ông lão chết, trường kích sắc thanh đồng chuyển thân kích, thần thức lan tràn lấy nơi này làm trung tâm khuếch tán tám hướng. Phạm vi tản ra rộng lớn, chớp mắt đã tràn đến Thiên Lam Thành, hướng nam, đông, tây, bắc, bốn góc tận cùng đất Nam Thần. Phủ trùm cả đất Nam Thần!
Khoảnh khắc này, trên đất Nam Thần, tất cả người nước ngoài dù là tu vi gì đều sợ vỡ mật, dù là ông lão Thiên Hàn đại bộ lạc cũng giống vậy.
Tiên tộc mạnh thì sao chứ, giờ phút này khi trường kích giáng thế lại không dám lộ ra chút hơi thở. Đôi mắt đầy kinh khủng và căng thẳng, đủ thấy nhiều năm trước người để lại trường kích này cường đại, đủ thấy trên đất Man tộc, người ngoài tộc rốt cuộc…vẫn là ngoài tộc!
Trường kích ở trên trời chậm rãi tiến lên, thần thức tản ra xong thân kích bỗng phát ra tiếng ù ù. Tiếng kêu xuyên qua khoảng cách, quanh quẩn nguyên bầu trời Nam Thần. Thanh âm kia tựa như khiêu khích! Hình như đang khiêu khích tất cả tiên tộc trên đất Nam Thần bây giờ ẩn núp, không tiên tộc nào dám tỏa ra hơi thở!
“Mạnh như vậy…”
Trên đất Vu tộc mắt thường không thấy, nơi chốn Tô Minh muốn tới, trên bình nguyên ngoài núi Giáng Trần, đứng bốn ông lão. Bốn ông lão này ai cũng mặt tái nhợt, ngẩng đầu nhìn không trung lộ ra hoảng sợ.
Trước đó họ nhận ra bầu trời khác lạ thì lập tức nhích người, nhưng đến đây thì không thể không đáp xuống, không dám tiếp tục bay đi.
“Đây chính là Man tộc…đáng sợ, Man tộc bí ẩn!”
“Hèn chi tông chủ khát vọng Man tộc như vậy mà cứ dặn đi dặn lại chúng ta đừng phóng ra quá nhiều hơi thở tiên tộc. Nếu thật phóng ra thì nhất định phải có túc nữ ở bên che đậy Man Thần.”
“Đây là lần thứ ba ta trông thấy nó xuất hiện. Các ngươi là sau này mới giáng trần, ta từng thấy hai lần, mỗi lần đều là đạo hữu không tin nơi này bí ẩn triển khai tu vi, dẫn đến tai kiếp tử vong.”
Dưới đất Thiên Lam Thành, coi như là Thiên Lam lão tổ cũng lộ vẻ căng thẳng. Hai người khác mặt không chút máu, kiềm chế chặt chẽ hơi thở tu vi, mắt lộ hoảng sợ và kinh khủng.
“Man tộc thế nhưng có vũ khí cường đại đến vậy. Lực lượng một kích này có thể so với đỉnh bước thứ hai, sợ là nhóm tông chủ có giáng xuống thì khó thể trốn khỏi sát khí này! Cái này…cái này…pháp bảo này quả thật là nghịch thiên!!!”
“Đây rốt cuộc là vùng đất gì thế này, chỉ một đồ vật đã có lực lượng nghịch thiên đến thế!!! Man tộc yếu đuối, Vu tộc càng không đáng để ý, nhưng tại sao thế giới yếu ớt này lại có pháp bảo như vậy?”
“Chẳng lẽ đây là lý do tông chủ và các trưởng lão cực kỳ chú ý đất Man tộc? Nơi này thật là quá khủng khiếp, ta không thể tưởng tượng Man tộc yếu ớt làm sao sẽ có pháp bảo vốn không nên tồn tại trong không gian này! Hơn nữa pháp bảo rõ ràng có linh thức. Nó…là ai để lại nó? Nó…thuộc về ai?”
“Không lẽ là…Man Thần đời thứ nhất đó!? Đoạn lịch sử khuất nhục của tiên tộc, cái tên nô dịch tiên tộc ta, khiến tiên tộc chết bảy phần tộc nhân. Trong năm tháng đó nếu cường giả tiên tộc khai tông lập phái đều phải quỳ lạy hướng Man tộc, nếu được thừa nhận thì mới được mở tông, Man Thần đời thứ nhất!”
“Thiên Lam đạo hữu, đất Nam Thần tồn tại vật đó, vậy có phải chứng minh ở chỗ khác đất Man tộc cũng có pháp bảo như vậy?”
Địa cung bởi vì trường kích xuất hiện dẫn đến tinh thần chấn động. Thật lâu sau, Thiên Lam lão tổ phát ra giọng trầm thấp.
“Ba đại lục khác đều có thánh khí Man tộc như vậy tồn tại. Nhưng so với chúng nó, chân chính khủng bố là tộc thần Man tộc Đại Ngu vương triều…Đại Hoang đỉnh. Vật đó được gọi là tộc khí, các ngươi có thể tưởng tượng nó cường đại cỡ nào!”
Trừ địa cung Thiên Lam Thành ra, người tiên tộc tồn tại trên đất Man tộc bây giờ trong tiếng trường kích khiêu khích kêu không dám tỏa ra chút hơi thở tiên tộc. Đối mặt thánh khí Man tộc đủ một chiêu giết chết chúng, tất cả người đối mặt nó thì sẽ dâng lên nỗi sợ hãi pháp bảo cường đại này. Dù là ở trong tiên tộc của chúng đều cực kỳ hiếm thấy loại vật như vậy. Pháp bảo cỡ này nếu muốn thu lấy thì khó khăn to lớn, gần như không khả năng.
Bây giờ bầu trời vang tiếng ù ù, tiên tộc trên đất Nam Thần lặng ngắt như tờ, trừ…trên bầu trời, hướng Thiên Lam Thành, người đàn ông trung niên mặc đế bào đội đế quan bước tới.
Người này mặt không biểu tình, ở trên người y chẳng lộ ra chút hơi thở tiên tộc. Nhưng y không có linh trí, chỉ có bản năng. Bởi vì không có linh trí nên đối mặt tiếng kêu khiêu khích cũng tốt, hay uy áp trên bầu trời cũng thế, y không thèm để ý. Bởi vì chỉ có bản năng, bây giờ y cất bước, hơi thở tiên tộc lộ ra không quá rõ ràng. Chẳng biết người y tồn tại thứ gì mà thần thức trường kích quét qua người y thì giống như bình chướng vô hình trên người ông lão trước khi chết, làm như không thấy.
Trường kích trên trời từ từ bay ra một khoảng cách thì không phát ra tiếng kêu khiêu khích nữa, trở lại khe hở trên trời, chậm rãi biến mất vào trong. Khe hở theo đó khép lại, uy áp tan biến. Bầu trời hồi phục như thường.
Dù là vậy thì người tiên tộc trên đất Nam Thần ai cũng sợ vỡ mật, sau này trong thời gian khá dài hành động cực kỳ cẩn thận.
Tô Minh ngẩng đầu, vẫn nhìn chằm chằm trường kích mãi đến khi nó biến mất. Trong mắt hắn chớp lóe tia sáng kỳ lạ, cuối cùng hóa thành tiếng thở dài tiếc nuối.
“Đáng tiếc ta không thể thu phục được vật này, nếu không thì…” Tô Minh tóc đỏ lắc đầu, xoay người, ánh mắt rơi vào cô gái tóc dài đứng một bên.
Cô gái từ đầu tới cuối không lộ ra nhiều hơi thở tiên tộc, thi triển thuật Che Man Thiên đa số là dựa vào máu trong bình. Cho nên dù trường kích xuất hiện, giết chết ông lão nhưng nó không thèm nhìn cô.
Bây giờ cô cũng nhìn hướng Tô Minh, thân thể mềm mại run lẩy bẩy giữa chừng không trung. Ánh mắt giao nhau với Tô Minh thì né tránh mắt hắn.
Tô Minh vẻ mặt lạnh lùng từng bước một đi hướng cô gái. Cô gái tóc dài mặt tái nhợt, lùi vài bước, nhưng dường như đặt ra quyết tâm, không lùi nữa, bướng bỉnh ngẩng đầu nhìn Tô Minh.
Tô Minh đi tới trước mặt cô gái, ánh mắt quét qua người cô, ngón trỏ tay phải nâng lên, móng tay chỉ vào trán cô.
Thật lâu sau, Tô Minh giơ lên ngón tay.
“Vốn nên giết ngươi, nhưng ngươi miễn cưỡng phù hợp yêu cầu của bổn tọa, tha cho ngươi khỏi chết!” Tô Minh tóc đỏ từ từ nói, vung tay áo. Lập tức có luồng gió đỏ xuất hiện cuốn lấy cô gái tóc dài và chính hắn lao hướng chân trời, chớp mắt biến mất.
Phạm vi mấy chục dặm ngoài núi Giáng Trần mắt thường khó thấy trên đất Vu tộc, có một rừng núi cực kỳ nổi tiếng tại vùng này, rừng nổi tiếng vì nó cực kỳ đẹp. Đó là rừng núi đỏ rực, lá cây đỏ rất đặc biệt, mặc kệ là mùa gì chỗ này đều đỏ rực một mảnh, từ xa nhìn lại đầy núi lá đỏ ở trong gió lung lay như ngọn lửa đốt cháy.
Có gió thổi qua, quét lá đỏ trong núi phát ra tiếng xào xạc, mang theo mùi hướng. Một ít lá đảo vòng trong gió, theo gió cùng múa.
Trên mặt đất đầy lá cây, những lá này đa số là màu đỏ, chỉ một ít khô quắt phủ lên mặt đất, khiến người đi bên trên như đạp trên lửa.
Tô Minh tóc đỏ mang theo cô gái tóc dài khoảng hai tiếng trước đã đến đây. Ở trong gió, trong tiếng lá cây xào xạc, bốn phía lá cây đỏ như sương quanh quẩn, hợp thành quả cầu lá phong to lớn yên tĩnh tồn tại chính giữa rừng núi.
Mãi đến khi chân trời ráng màu, ánh hoàng hôn khiến lửa đỏ nơi đây nhuộm màu vàng, thoạt trông tràn đầy vẻ đẹp đặc biệt. Quả cầu lá phong trong rừng chậm rãi tản ra. Theo nó tản ra, lá cây rơi xuống, Tô Minh từng bước một bước ra.
Mái tóc của hắn như hòa cùng lá phong nơi đây. Dù có lá cây rơi trên đầu hắn, nhìn thoáng quá khó thể phân biệt. Quần áo hắn đỏ rực, tương tự như vậy, hắn đi ra từ lá phong như đứa con sinh ra từ rừng đỏ rực này.
Mặt hắn không tái nhợt mà có chút máu. Đôi môi đã hoàn toàn hồi phục màu bình thường. Chỉ có ấn ký hóa đào giữa trán càng diễm lệ.
Sau lưng Tô Minh, lá phong tán loạn ngồi xếp bằng một cô gái. Cô gái tóc dài xõa vai, mở to mắt nhìn Tô Minh đi xa, ánh mắt càng phức tạp hơn. Quần áo cô ngay ngắn, chỉ sắc mặt là nhợt nhạt nhiều.
“Ta luôn chờ có một ngày, chính ta cũng không biết chắc, ta muốn nhìn xem, Túc Mệnh nơi đây. Ngươi là hắn, nhưng chỉ có một phần. Ngươi còn chưa thức tỉnh…” Cô thì thào, ánh mắt hoảng hốt.
Trước mắt cô như xuất hiện hình ảnh ba mươi sáu năm trước, khi cô còn là một thiếu nữ lá gan rất nhỏ, đến từ gia tộc nhỏ có tư chất tu tiên. Người trong tông dẫn dắt, cô cùng hơn một trăm đồng môn đến một nơi, ở đó, cô trông thấy một người…
Khi cô gái tóc dài hoảng hốt thì Tô Minh tóc đi càng đi càng xa, dần đi ra khỏi rừng lửa đỏ này, đi hướng bầu trời trong hoàng hôn. Sau lưng hắn gió đưa tiễn, trong gió cuốn vài mảnh lá, rất đẹp, rất đẹp.
Dù là Uyển Thu hay cô gái tóc dài, Tô Minh tóc đỏ không hề đụng vào người họ. Âm Loan Tòng Long thuật cần chỉ là âm khí. Thậm chí trên đường đi hắn rất ít giết người, điều này hắn không cảm thấy có gì lạ cả. Nếu bị lão già Thiên Hàn đại bộ lạc biết, chắc chắn sẽ từ bên trong thấy ra một ít manh mối khiến lão khủng hoảng. Thậm chí sẽ vì phát hiện này mà không tiếc trả mọi giá phải nghĩ cách báo cho chủ nhân biết.
Chương 400: Đế Thiên!
Tô Minh tóc đỏ đi giữa không trung, nhìn hướng núi Giáng Trần tiên tộc ở, hít một hơi sâu, mắt lóe ánh đỏ.
“Đế Thiên, ta đến đây!” Hắn tiến lên một bước.
Một bước đạp xuống, người Tô Minh bỗng vặn vẹo, chớp mắt thân thể đã tan biến.
Sau khi người Tô Minh biến mất chưa tới ba giây thì bỗng nhiên không khí chỗ đó có sóng gợn. Người đàn ông trung niên mặc đế bào, đội đế quan bước ra khỏi sóng gợn, vẫn là mặt không biểu tình. Y liếc vị trí Tô Minh rời đi, cất bước, lại biến mất.
Đất Vu tộc có một ngọn núi, núi này mắt thường không trông thấy. Dù là đứng trước mặt nó cũng không thể thấy ngọn núi này. Thậm chí là đụng vào bên trong cũng không dấy lên chút dao động, thân thể như xuyên thấu qua không khí. Ngọn núi ở trên mảnh đất Vu tộc, nơi tồn tại Vu Thần Điện bí ẩn, cũng là chỗ tiên tộc ở nơi Vu tộc, mỗi lần giáng trần sẽ chọn nơi đây.
Tô Minh bước ra khỏi hư vô, bên dưới hắn là con sông dài cuồn cuộn. Sông chảy rất xiết, tiếng nước ào ạt, từ trên trời nhìn con sông không tính quá rộng, nhưng nếu từ bờ bên này nhìn hướng bên kia thì sẽ phát hiện nó rộng đến vài ngàn mét. Nước không trong suốt mà vẩn đục, không thấy rõ sâu bao nhiêu. Nếu bỏ tay vào nước vớt ra, vậy trong tay sẽ có rất nhiều cát đen.
Tô Minh đứng đó, mắt nhắm chặt, thần thức tỏa ra. Hắn thấy bên dưới ở chính giữa sông dài có một ngọn núi cao chọc trời, sừng sững tại đó, trông như con sông bị cắt ngang nhưng kỳ thực xuyên thấu qua núi chảy đi.
Ngọn núi đen thui, mây khói lượn lờ, có từng tòa đại điện đen xây dựng ở một góc núi. Liếc mắt nhìn thì đại điện tràn đầy, không biết có bao nhiêu. Mấy con đường nhỏ uốn lượn lên núi, mặt trên trải đá xanh hình thành đối lập với núi đen. Vị trí gần đỉnh núi thì nó vòng thành một vòng, chỗ ấy tồn tại nhiều đại điện nhất. Trong đó có vài tòa xây dựa núi, dường như đào rỗng núi hình thành điện.
Thần thức Tô Minh quét qua ngọn núi, cuối cùng ngưng tụ tại đỉnh núi. Trên đỉnh núi có một tòa tháp cao, tháp có mười tầng, đỉnh không nhọn mà hình tám góc lan rộng. Như là ngón tay con người nâng lên, lòng bàn tay thả ra. Chính giữa đỉnh tháp tám góc là một thứ như tế đàn, bằng phẳng, chỉ chính giữa bày vật hình chữ nhật. Vật đó là hòn đá đen khắc thành. Liên tiếp tế đàn hợp thành một với tháp. Thoạt trông nó giống như quan tài, hoặc nên nói nó chính là một quan tài. Đôi khi có từng đợt tia chớp đen từ quan tài tản ra, bị tháp đỉnh tám góc hấp thu. Trong tiếng vang tia chớp lao nhanh bầu trời, cuối cùng ở góc chân trời bị mây khói nuốt hết.
Lờ mờ thấy mây trên trời rất dày, nặng trĩu bềnh bồng. Nhưng đây cũng là chỗ thần thức thấy, chứ nếu mở to mắt thịt nhìn thì trời không có mây, hoàng hôn ẩn hiện chút đốm sáng yếu ớt mà thôi.
Tô Minh thu lại thần thức, mở mắt ra, sải bước tới trước. Bước chân đạp xuống thì trước mặt hắn trống rỗng bỗng xuất hiện sóng gợn. Sóng kịch liệt dao động, như muốn ngăn cản Tô Minh bước vào. Nhưng chỉ giữ vững một lát sau, Tô Minh đi vào bên trong, biến mất trong bầu trời mênh mông.
Giây phút Tô Minh biến mất, bầu trời người đàn ông mặc đế bào đội đế quan bỗng xuất hiện, chẳng chút do dự cũng bước vào theo vị trí hắn từng làm.
Khi người Tô Minh hiện ra thì hắn vẫn đứng trên bầu trời, nhưng đỉnh đầu lượn lờ mây khói, dưới chân không phải con sông chảy xuôi mà là ngọn núi mắt thường không trông thấy.
Khi hắn xuất hiện thì núi này một mảnh tĩnh lặng, nhưng Tô Minh phát hiện ra nhiều chỗ khác biệt. Tiếng hít thở biến nặng nề. Hắn không thèm để ý những điều đó, nhoáng người lên, hóa thành cầu vồng lao hướng tháp cao đỉnh núi. Nhưng giây phút hắn bay đi thì sau lưng Tô Minh sóng gợn lại dấy lên, người đàn ông đội đế quan đuổi theo đến cũng bước ra một bước.
Giờ phút này Tô Minh còn ở giữa không trung nhưng hắn khựng bước chân, mạnh ngoái đầu nhìn chằm chằm người đàn ông mặc đế bào đội đế quan bước ra từ hư vô. Con ngươi hắn co rút, mái tóc đỏ phấp phới, mắt lộ sát khí.
“Đế Thiên!” Tô Minh tóc đỏ tinh thần chấn động.
Trên đường hắn tỏa ra thần thức nhưng không hề phát hiện lại có người theo sau mình. Bây giờ thấy rõ bộ dạng của người đi theo thì tinh thần chấn động, chớp mắt sát khí ngập trời.
Người này chính là Đế Thiên mà hắn chỉ muốn giết sướng tay!
Không có gì sánh bằng người mình luôn muốn giết đột nhiên xuất hiện trước mặt, làm cho Tô Minh tóc đỏ thấy việc quan trọng nhất là dù người này chỉ là phân thân ảnh xạ của Đế Thiên, nhưng tương đối với đi tiên tộc mấy ngày tìm Đế Thiên, đấu với phân thân ảnh xạ thì Tô Minh không chút do dựa lựa chọn cái thứ hai!
Dù lý trí hắn biết nên chọn như vậy nhưng thân thể bùng phát ra lực lượng tu vi hiện đang có, khiến trời đất bốn phía nổ vang, dường như không cách nào chịu đựng được.
Tô Minh tóc đỏ bởi vì Đế Thiên xuất hiện mà không chú ý trên tháp cao đỉnh núi phía xa sau lưng, trong tế đàn tháp tám góc, trong khe hở nắp quan tài chớp lóe luồng sáng.
Đế Thiên mặc đế bào đội đế quan vẻ mặt lạnh lùng ẩn chứa lạnh giá, đôi mắt vô tình, thân thể sau khi xuất hiện không chút tạm dừng cất bước đi hướng Tô Minh tóc đỏ. Khí thế kinh người từ người y phát ra. Khí thế này như quân lâm thiên hạ, như mảnh đất y bước qua chính là đất của vua, thế gian này không một ai, không một lực lượng nào có thể khiến bước chân y tạm dừng.
Người y muốn giết, chính là quân ngôn vừa ra, chín tử không sinh!
Y muốn giữ người, cũng là miệng đế mở trời đất tuân theo!
Y đi qua dù là Vu tộc hay Man tộc, tất cả sinh linh đều phải run rẩy vì y, đó là loại bá đạo, một loại bá đạo uy nghiêm đến cực độ.
“Ta nâng tay có thể lấp lỗ hổng trời đất, ngươi dựa vào cái gì kêu tên húy của ta? Ta vung tay có vì tẩm nhật nguyệt, ngươi có tư cách gì thấy ta không quỳ?” Đế Thiên nhàn nhạt nói, giọng không cao nhưng mỗi thốt ra một từ là như sấm sét từ bốn phương tám hướng truyền đến, như là ông trời đang nói.
Chương 401: Đấu Với Đế Thiên!
Đối mặt lời nói trong bình tĩnh toát ra bá khí của Đế Thiên, tựa như thiên uy vừa ra thì giống ông trời đang chất vấn, thêm vào quần áo đế quan cực kỳ đặc biệt của Đế Thiên, dường như bây giờ Đế Thiên chính là một bá chủ thống trị thế giới vô tận, nắm giữ sống chết cả vũ trụ, lấy uy nghiêm cao thượng nhìn xuống Tô Minh, giọng không cao nhưng tồn tại không cho phép nghi ngờ, không cho phép phản bác, phải tuân theo ý chỉ. Dường như tất cả sinh linh trong cõi trời đất sau khi nghe câu nói của y phải run rẩy, không kiềm được muốn quỳ xuống bái lạy, trong lòng dâng lên vô tận kính sợ và hãi hùng.
“Nhảm nhí!” Đối mặt lời của Đế Thiên, Tô Minh đáp chỉ có hai chữ! Tô Minh tóc đỏ mắt lóe ánh đỏ, nhìn chằm chằm Đế Thiên, từ từ nói.
“Ngươi có thể vá lỗ hổng trời đất thì liên quan gì đến lão tử? Cái loại việc vá sửa này chỉ là tốn công sức. Ngươi cần gì phải tự hào? Ngươi tẩm nhật nguyệt có liên quan gì đến lão tử? Không lẽ tắm kỳ cho trăng trời là khiến ngươi tùy theo biến thành cao quý chắc? Nhưng nếu ngươi muốn hưởng thụ loại thân phận này thì lão tử thành toàn ngươi!” Tô Minh tóc đỏ nhìn Đế Thiên không ngừng tiến tới, khi nói thì tay phải nâng lên bấm ấn quyết, ngón trỏ và ngón cái chạm nhau thành vòng tròn, hư không chộp mặt đất.
Cái chộp này đất xuất hiện rung động kịch liệt.
Ngay lúc này, hai ngón tay phải Đế Thiên nâng lên, tùy ý chỉ hướng Tô Minh. Khoảnh khắc ngón tay hạ xuống, thân thể Tô Minh chấn động, dường như đằng trước hắn có lực trùng kích vô hình ấp đến, đẩy người ra sau liên tục lùi mấy trăm mét, từ phạm vi núi Vu tộc bị buộc ra ngoài.
Tô Minh hoa mắt, ngọn núi biến mất, còn lại là sông dài dưới đất chảy xuôi, tất cả trở về hình ảnh hắn thấy ngoài núi.
Tô Minh biểu tình âm trầm, thân thể rút lui thì đôi tay bấm pháp quyết cách không lại chộp mặt đất, khuôn mặt gồ gân xanh phát ra tiếng gầm.
Cùng lúc đó, thân hình Đế Thiên bước ra một bước không khí trước mặt Tô Minh, hiển nhiên đã ra khỏi phạm vi đỉnh núi Vu tộc. Vẻ mặt y vẫn luôn bình tĩnh, không có chút cảm xúc dao động. Y nhìn Tô Minh, tay phải lại nâng lên, lần này không phải hai ngón mà bốn ngón cùng chém.
Cái chém này bầu trời đằng trước Đế Thiên bỗng phát ra tiếng két két. Chỉ thấy bốn khe hở to lớn xuất hiện trên bầu trời. Trong khe hở tối đen có nhiều khí âm lãnh tản ra. Rõ ràng bầu trời bởi bốn ngón Đế Thiên chém xuống không thể chịu đựng xuất hiện nứt vỡ. Bốn khe hở như bốn con rồng đen vặn vẹo, tốc độ cực nhanh xông hướng Tô Minh.
Khoảnh khắc bốn khe hở tới gần Tô Minh chưa đến mười mét thì hắn mạnh ngẩng đầu, tay cách không chộp đất theo đầu ngẩng lên mà mạnh lật lên trời.
“Nhổ đất!” Mắt Tô Minh lộ tia sáng kỳ lạ.
Giây phút đôi tay lật lên, đất dưới chân hắn rung động dữ dội, nhanh chóng xuất hiện từng khe hở, khiến sông dài như sắp tan vỡ, nhiều nước sông ùa vào trong khe. Cái này chưa tính là gì, quan trọng nhất là động đất xuất hiện cảm giác chồng chất. Xuất hiện chồng chất như là linh hồn đất thoát khỏi thân thể, bay bềnh bồng ra ngoài. Trong tầm mắt phạm vi vạn dặm mặt đất đều giống vậy. Dù là sông dài hay bình nguyên, chớp mắt khi ảnh chồng chất lộ ra, khi đôi tay Tô Minh lật lên thì bay bổng, xuất hiện ở trước mặt hắn, hình thành lục địa to lớn. Lục địa này như tấm chắn khổng lồ ngăn chặn bốn khe hở kia!
Dù chỉ là hư ảo nhưng từ xa nhìn lại, lục địa này nhìn thấy ghê người!
Đất bên dưới như mất đi linh hồn, sông dài khô héo, bề mặt có nhiều khe hở rạn nứt. Chỉ cần đi lên trên đó rất có thể sẽ lún sâu vào. Bình nguyên cỏ khô khiến nguyên mảnh đất có cảm giác mục rữa.
Giây phút hồn đất hình thành lục địa tấm chắn trước mặt Tô Minh thì tiếng nổ ngập trời. Bốn khe hở trực tiếp đụng chạm với hồn đất, hóa thành tiếng vang vô tận truyền tám hướng. Bốn khe hở nhìn như bình thường kỳ thực trong đó ẩn chứa lực lượng cực kỳ kinh người. Sau khi đụng chạm với hồn đất hóa thành lục địa tuy có ba cái biến mất, nhưng khe hở cuối cùng trực tiếp ấn vào hồn đất, khiến lục địa hư ảo ầm ầm không ngừng lùi, thúc đẩy người Tô Minh từng bước lùi.
Nhưng Tô Minh tóc đỏ biểu tình không chút kinh hoảng, ngược lại âm trầm cười. Miệng hắn phát ra hai tiếng như sấm đánh.
“Toái thiên!” Lời vừa thốt ra, lục địa ảo ảnh do hồn đất hình thành bỗng tăng tốc độ lùi, đẩy người Tô Minh lùi nhanh mấy ngàn mét. Sau lưng hắn phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa.
Tiếng ầm ầm truyền ra, như là thân hình Tô Minh bị đại lục hư ảo đụng vào hư vô. Hư vô này không phải vô tận mà là một bình chướng, va chạm thì trên bầu trời bị đụng ra cái hố lớn!
Hố vừa xuất hiện thì hồn đất rít gào trực tiếp xông vào trong, tê liệt và tan vỡ, khiến cái hố trên trời bị đụng ra mở rộng, hóa thành gần ngàn mét, từ xa nhìn lại, bầu trời như rớt mất, thật nhiều khí lạnh từ trong động thoát ra ngoài, lan tràn hướng mặt đất. Còn có lực hút vô cùng lớn từ trong đó khuếch tán ra, khiến vô số bụi đất bên dưới lượn vòng lên, bị hố to nuốt lấy. Thậm chí là ngọn núi bị giấu đi mắt thường khó thấy từ vị trí ẩn núp vặn vẹo, hiển nhiên trước lực hút này nó chỉ có thể miễn cưỡng đối kháng.
“Lấy tu vi hiện giờ của ta làm không được khiến bầu trời vỡ ra lỗ hổng, nhưng mượn lực đất khiến hồn đất trùng kích thiên phách, coi như miễn cưỡng làm được điều này. Ngươi muốn vá trời chứ gì, vậy thì vá đi! Ảnh xạ phân thân của ngươi có thể ở lại thế giới chưa biết này, chắc chỗ này rất quan trọng với ngươi. Nếu vậy thì ta xem coi ngươi có vá hay không!”
Tô Minh tóc đỏ nhoáng người lên, xuất hiện ở hướng khác, đôi tay lại hư không chộp mặt đất. Đất rung động, lại có hồn đất hư ảo biến thành lục địa xuất hiện giữa không trung. Khi Tô Minh lùi thì mượn lực đánh vào hư không, khiến hư không phát ra tiếng tê liệt, xuất hiện cái hố to thứ hai cỡ ngàn mét!
Lực hút càng mạnh tỏa ra, chỗ ngọn núi ẩn trong Vu tộc vặn vẹo, trực tiếp tan vỡ, khiến ngọn núi vô số năm qua mắt thường không thấy hiếm khi lộ ra! Đặc biệt là trước lực hút này, núi chấn động, như bị hút khỏi mặt đất, như bị hút vào cái hố đó.
Đế Thiên mặt không biểu tình, đứng giữa không trung nâng lên tay phải, bấm pháp quyết, năm ngón tay mạnh nắm lại. Khoảnh khắc y nắm tay lại, quần áo Tô Minh bay phần phật, tóc màu đỏ như bị gió mạnh thổi qua. Hắn lập tức phát hiện lực lượng thiên địa bốn phương tám hướng đang nhanh chóng từ xa xôi rít gào đến. Đây không phải do cái hố trên trời hút mà vì Đế Thiên nắm tay hấp dẫn nó tới. Phạm vi lực lượng thiên địa rộng lớn khiến con ngươi Tô Minh co rút.
‘Chỉ là một ảnh xạ phân thân đã có tu vi như vậy. Đáng chết, rốt cuộc đã bao nhiêu năm? Trong cảm giác của ta, Đế Thiên tuyệt đối không mạnh như vậy!!! Rốt cuộc đã bao nhiêu năm…’ Mắt Tô Minh tóc đỏ hoảng hốt nhưng chớp mắt hồi phục lại, chợt lóe sát khí.
‘Mặc kệ thế nào, nếu không thể giết được cả ảnh xạ phân thân của hắn thì nói gì đến giết người thật!’ Tay phải Tô Minh nhanh chóng nâng lên, hư không chộp nắm. Lập tức trong tay hắn xuất hiện một con mắt mang theo máu.
Nó, chính là hắn mới có được, con mắt ẩn chứa Tử Hình Nhãn Tàng thuật của ông lão Tàng Long Tông.
Nhân lúc Đế Thiên nắm tay hút thật nhiều lực lượng thiên địa, thả tay ra ấn vào cái hố đen thứ nhất trên bầu trời, khiến lực lượng thiên địa ngưng tụ thì cùng ùa hướng cái hố như định lấp đầy nó. Tô Minh quăng con mắt trong tay ra, đôi tay nhanh chóng bấm pháp quyết, không ngừng đánh ra từng ấn ký dung nhập vào con mắt. Biểu tình của hắn cực kỳ nghiêm túc, ấn ký biến hóa nhiều gấp mấy lần ông lão Tàng Long Tông làm.
Mặt đất, núi Vu tộc chấn động càng dữ dội, thật nhiều bụi đất bị hút lên trời, thậm chí tận cùng núi cũng run rẩy như bay khỏi mặt đất vài tấc.
Ngay lúc này, theo lòng bàn tay Đế Thiên ấn, theo lực lượng thiên địa không ngừng ùa vào, khe hở thứ nhất đang cực nhanh xuất hiện dấu vết khép lại. Khi Tô Minh đánh ra nhiều ấn ký vào con mắt thì cái hố đen thứ nhất đã biến mất, hoàn toàn bị lấp đầy, không lộ ra chút dấu vết, xem thì không khác gì bình thường. Ngay sau đó, Đế Thiên mặt không biểu tình dùng cách tương tự chỉ vào cái hố đen thứ hai. Theo lực lượng thiên địa ùa qua, Đế Thiên quay đầu nhìn Tô Minh, nhấc chân đi hướng hắn.
Bóng dáng y biến mất. Giây phút y biến mất thì Tô Minh ở phía xa mắt chợt lóe, thân thể không chút do dự cùng con mắt lùi lại. Khoảnh khắc lùi ngàn mét thì vị trí lúc trước hắn đứng, không khí *Oành* một tiếng, rạn nứt vô số, như có nắm tay vô hình đánh tại đó.
Những dấu vết nứt rạn xuất hiện rồi biến mất. Bóng dáng Đế Thiên từ đó bước ra, lần nữa nhấc chân hướng Tô Minh.
Nhưng lúc này, giây phút Đế Thiên cất bước thì Tô Minh ngoài ngàn mét đột nhiên ngẩng đầu, mắt lóe sát khí, đôi tay mạnh đẩy ra trước, đem con mắt đẩy tới chỗ Đế Thiên.
“Tử Hình, Nhãn Tàng!”
Chương 402: Cung Hành Thiên Phạt
Theo giọng nói của Tô Minh, con mắt này trong lúc bày đón gió biến lớn, mạnh mở rộng đã hóa thành cỡ nắm tay. Bên trên tràn ngập tơ đỏ, đồ án bát quái như ẩn như hiện. Bộ dáng đặc biệt lộ cảm giác yêu dị dữ tợn.
Con mắt này lúc bị Tô Minh quăng ra thì Đế Thiên đi tới chỗ hắn mắt chợt lóe, nhưng bước chân không tạm dừng. Từ đầu đến cuối y đều thế, dường như thế gian này không có bất cứ ai, không có lực lượng nào có thể khiến bước chân tiến tới của y tạm dừng.
Dù là cổ pháp Tàng Long Tông cũng không được!
Huống chi dù cổ pháp cực mạnh nhưng ông lão Tàng Long Tông chỉ có thể thi triển ra một tia mà thôi. Dù Tô Minh tóc đỏ hoàn thiện nó một chút, nhưng so với cổ pháp chân chính thì không bằng. Dù là vậy nhưng dù sao nó cũng là cổ pháp, trong thần thông thuật pháp thuộc về tầng cấp cao. Lực lượng nó mạnh đủ để hủy thiên diệt địa.
Con mắt biến to xong đồ án bát quái bên trong chớp lóe, lực lượng âm u phát ra từ con mắt. Bầu trời vốn nên sáng ngời giờ thì biến tối tăm, có tiếng như thì thầm khiến người không nghe rõ đang nói cái gì vang vọng trong thiên địa. Thanh âm ngày càng lớn, ngày càng nhiều, đến cuối cùng kinh thiên động địa, đinh tai nhức óc. Dường như bốn phía tồn tại vô số người vô hình cùng thì thào. Đồ án bát quái trong con mắt từ từ chuyển động, xoay càng nhanh, chớp mắt đã không thấy rõ ràng.
Đế Thiên biểu tình như cũ, cất bước đi đến, dường như không để ý con mắt kỳ lạ và tiếng thì thào vô tận. Ngón tay phải bấm ấn quyết, khi tiến lên thì chỉ vào con mắt.
“Ta là trời, chúng sinh vạn vật, dưới trời, dưới ta, trời cho chúng sinh hồn khác nhau, nếu ta không muốn có thể lấy lại hồn sinh. Thiên Đoạt Hồn!” Thanh âm bình tĩnh không ẩn chứa chút tình cảm phát ra từ miệng Đế Thiên, ngón trỏ tay phải của y đã cách không chỉ vào con mắt.
Giây phút ngón tay chỉ vào, đồ án bát quái trong con mắt lập tức chậm lại, bốn phía tiếng thì thào như vừa đạt đến trình độ nhất định thì có dấu hiệu giảm bớt, yếu đi nhiều. Xem bộ dáng, sợ là không tới vài giây sẽ hoàn toàn biến mất!
Sắc mặt Tô Minh lập tức biến âm trầm, hắn lại lần nữa chấn động vì tu vi của Đế Thiên. Tô Minh cắn đầu lưỡi phun ra búng máu, quát khẽ.
“Tử Hình, Toái!”
“Nhãn Tàng, Bạo!”
Giây phút Tô Minh thốt lời, tơ máu trên con mắt lóe ánh đỏ, lan tràn rất nhiều, con mắt nổ tung. Bát quái xoay chuyển bên trong bay ra, hút hết xung lực do con mắt nổ rồi xé gió xoay tròn lao hướng Đế Thiên. Cùng lúc đó, tiếng thì thào bốn phía tăng gấp mấy lần, tất cả thanh âm cùng hướng đến Đế Thiên, khiến quanh người y xuất hiện nhiều sóng gợn vặn vẹo.
Tô Minh biết thuật này khó tạo thành ảnh hưởng gì lớn cho Đế Thiên, nhưng có thể ngăn chặn vài giây. Hắn không nhìn kết quả cổ pháp, mạnh lùi lại, đôi tay bấm pháp quyết, mái tóc đỏ yêu dị tốc lên, đôi mắt Tô Minh càng đỏ thẫm. Thậm chí người hắn bây giờ tràn ngập màu đỏ, làn da cũng như thế. Cái loại đỏ đó như máu tươi, nhìn thấy ghê người.
“Ta không tin giết không được một ảnh xạ phân thân của ngươi!!!” Tô Minh biểu tình dữ tợn, đôi tay bấm pháp quyết người mạnh xoay.
Cái xoay này hắn hóa thành lốc xoáy đỏ, tiếng rền rĩ quanh quẩn, làn da Tô Minh xuất hiện nhiều điểm máu. Những điểm máu này xuất hiện lập tức có máu chảy ra. Máu vừa xuất hiện lập tức bị gió cuốn đi. Vài giây sau, bên ngoài lốc xoáy đỏ tràn ngập một tầng sương đỏ! Đó là máu của Tô Minh.
“Huyết Pháp!” Trong lốc xoáy truyền ra giọng Tô Minh.
Mặt hắn trắng bệch, máu hơn phân nửa bị ép ra khỏi người, triển khai thần thông cấm kỵ đối với hắn chỉ có lúc hoàn toàn hùng mạnh mới làm được!
Khoảnh khắc Tô Minh thốt lời thì lốc xoáy bỗng khựng lại, bên trên sương đỏ khi lốc xoáy tạm dừng thì mượn lực xoáy bỗng nhiên khuếch tán tràn ngập trên bầu trời, nhuộm đỏ khung trời. Cùng lúc đó, chân phải Tô Minh mạnh giẫm bên dưới, người bay lên trên cao, biến mất trong sương đỏ mênh mông.
“Huyết tẩy khung trời!”
Trên bầu trời, khi Tô Minh biến mất thì như trời đang gào thét, có tiếng ầm ầm trầm đục khuếch tán. Chớp mắt cả bầu trời sinh ra nhiều sương đỏ, chỉ giây lát sương không ngừng đậm đặc hóa thành sóng máu. Lấy trời làm biển, lấy máu làm sắc, cả bầu trời hóa thành biển máu vô tận. Biển máu ở trên trời gầm gừ cuồn cuộn, dấy lên sóng to. Từ xa nhìn lại, hình ảnh này như tận thế, khiến người xem thì tinh thần run rẩy khó tin.
Trong biển máu đầy trời, sóng cuốn, bên trong bỗng trồi ra một khuôn mặt to lớn. Khuôn mặt này chiếm một nửa nước biển, ấy chính là Tô Minh!
Dường như biển máu là tóc của hắn, thân thể hắn hóa thành biển rộng vô tận, ở trên trời tựa thiên uy gầm hướng Đế Thiên, cuốn biển máu ùa tới chỗ y.
Đế Thiên bây giờ ngoài người bị Tử Hình Nhãn Tàng dấy lên vô tận thanh âm thì thào, sóng gợn vặn vẹo đã biến mất, lộ ra thân hình. Y nâng tay phải lên, trong lòng bàn tay chính là đồ án bát quái xoay tròn xông hướng y. Y chộp đồ án bát quái, ngẩng đầu nhìn trời, tay phải bóp nát, đồ án bát quái lập tức tan vỡ, hóa thành bụi phấn bay ra tay phải Đế Thiên thành từng đốm sáng, lấp lóe vài cái rồi tan mất.
“Ta vung tay có thể tẩm nhật nguyệt, máu đen tầm thường cũng dám ô thiên trước mặt ta?” Đế Thiên vẻ mặt bình tĩnh, nhàn nhạt nói.
Y mạnh vung tay áo đối với biển máu trên bầu trời lao hướng mình vào huyết ảnh Tô Minh bên trong. Cái vung này đế bào trên người y lập tức tỏa ánh sáng, dường như biến tối một chút, ngay cả làn da y cũng hơi nhăn nheo, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện. Nhưng hiển nhiên cái gọi là phất tay áo tẩm nhật nguyệt nhìn thì đơn giản, kỳ thực đối với Đế Thiên không phải chỉ là vung tay mà thôi.
Khoảnh khắc Đế Thiên phất tay áo, ánh sáng vàng từ người y bùng phát. Theo tay áo vung, ánh sáng vàng dâng lên, ở trên không trung mạnh khuếch tán, như là ở dưới biển máu hình thành biển vàng. Biển vàng tràn ngập lực lượng mênh mông, so với biển máu quái dị. Bây giờ nếu có ai đứng xem, chắc chắn ấn tượng thứ nhất thì Tô Minh tóc đó là hạng ta dị, Đế Thiên thì chính nghĩa lẫm lẫm!
Biển vàng cuồn cuộn cùng biển máu không ngừng tới gần, xem bộ dạng biến đổi thì nó hình thành giống tay áo, là tay áo vàng do biển vàng tổ thành, mạnh vung hướng biển máu đến gần.
Hai bên phút chốc va chạm nhau, tiếng chấn kinh thiên động địa truyền khắp nửa đất Vu tộc, dấy lên chấn động, khuếch tán trên trời, khiến cường giả nguyên Vu tộc đều phát hiện, khiến cường giả Man tộc có cảm ứng, đáy lòng chấn động.
Tiếng nổ liên tục vang vọng, biển máu trên trời tan vỡ, bị tay áo vàng cuốn lấy vỡ vụn ra, lại hóa thành sương đỏ, lại bị xé nát, cuối cùng ở giữa không trung, rải rác sương đỏ ngưng tụ lại hóa thành Tô Minh.
Tô Minh khóe miệng chảy tơ máu, mặt tái nhợt, tóc đỏ cũng tối đi. Quần áo có nhiều chỗ rách rưới, xuất hiện thì lập tức lùi ra mấy trăm mét, phun bãi máu, đôi mắt đỏ rực.
“Ta không cam lòng, không thể nào ta không đối kháng lại chỉ một phân thân của hắn!!!” Tô Minh nhìn Đế Thiên phía xa, đối với sức mạnh của y vượt qua ký ức mơ hồ trong óc hắn, khiến hắn cay đắng cũng vô cùng không cam lòng.
Đế Thiên biểu tình vẫn lạnh lùng, nhấc chân lên đi hướng Tô Minh.
Y luôn như vậy, không nhanh không chậm, như vị vua đi trên vùng đất thuộc về mình. Dường như trời sụp đất nứt trước mắt thì y cũng sẽ không biến sắc mặt. Có lẽ trên đời này thật sự không có vật gì khiến y dao động.
“Nếu ngươi không cam lòng bị phong, ta có thể thành toàn ngươi. Đem hồn ngươi tiêu tán, đem linh ngươi và thân thể này tách ra. Ngươi vốn nên chết rồi, ta phong ngươi lại khiến ngươi tránh đi thiên phạt, bây giờ tan biến sẽ lại phải chịu đựng thiên phạt. Ta là trời, ban người…Cung Hành Thiên Phạt!”
Đế Thiên từ từ nói, đi hướng Tô Minh, tay phải nâng lên mạnh vung lên trời.
“Hồn ngươi nơi đây không cần Man thiên giáng phạt, thương hải tang điền, đổi thiên thành tiên!”
Đế Thiên vung một cái, bầu trời xuất hiện biến đổi kỳ lạ, trời biến tối đen, không phải bị che đậy mà là bầu trời như trăng trời chuyển đổi, hóa thành ban đêm!
Trên bầu trời ánh sao lấp lóe, nhưng bây giờ mấy ngôi sao hơi mơ hồ, có không ít ngôi sao di chuyển. Chớp mắt, bầu trời xuất hiện tình hình kinh người. Sao trên trời đủ khiến người Vu tộc, Man tộc nhìn thì thấy xa lạ. Đây, dĩ nhiên không phải bầu trời Man tộc!
Bầu trời khiến người tiên tộc trên đất Nam Thần ai cũng tim đập nhanh hốt hoảng, bởi vì trời này thuộc về tiên tộc!
Nếu Tô Minh thật sự thức tỉnh, vậy hắn sẽ lập tức nhận ra ngay, bầu trời này cùng với tại Ô Sơn, A Công dùng cờ to đổi thiên xuất hiện trời sao ảo ảnh gần giống như đúc!
Chương 403: Địa Long Mạch!
Phất tay áo đổi trời, hình ảnh này rơi vào trong mắt Tô Minh tóc đỏ, khiến mặt hắn tràn đầy cay đắng.
‘Hóa ra tu vi của hắn đã đến trình độ này, đây là sau khi dung hợp với trời tiên tộc, tương đương tu vi chủ nhân một không gian. Nhưng coi như là vậy thì mình cũng tuyệt sẽ không từ bỏ. Chủ một không gian thì sao chứ!’ Tô Minh tóc đỏ hít sâu, đè ép chua xót trong tâm, vẻ mặt kiên quyết.
Hắn không thèm để ý Đế Thiên thi pháp mà đạp mặt đất, người rơi trên đất ngoài mấy ngàn mét. Đất xốp mềm khiến Tô Minh đáp xuống đất đôi chân như lún vào bùn, lún tới nửa người.
Hắn ngồi xếp bằng, đôi tay đặt ở mặt đất bên cạnh, đôi mắt khép kín, miệng phát ra tiếng thì thào.
Giờ phút này, Đế Thiên lạnh lùng nhìn Tô Minh hành động, tay phải sau khi vung tay đổi trời lại nâng năm ngón lên không ấn.
“Thiên phạt cửu cửu, lấy tội của ngươi, phải chịu lục thất. Lục thất thiên phạt uẩn tam vong, một là Âm Long…” Theo lời nói của Đế Thiên, lập tức bầu trời thuộc về tiên tộc dấy lên từng đợt gió âm trầm, nhưng cơn gió này có hình, thành màu xanh nhạt ngưng tụ trên trời, cùng sao chiếu rọi hóa thành con rồng dài, động một cái lập tức quanh quẩn bầu trời, hung tợng ầm gừ.
Khi một con Âm Long xuất hiện, dần dần tùy theo ngưng tụ nhiều Âm Long, lục tục có âm long cùng chiếu sáng với ngôi sao xuất hiện. Đến cuối cùng, tổng cộng xuất hiện chín Âm Long. Chúng nó ở trên trời gầm hướng mặt đất, thanh âm *oành oành!*, có khí thế hủy diệt từ người chúng khuếch tán, truyền khắp tám phương.
Nếu nhìn kỹ có thể thấy âm khí hợp thành thân hình chín con Âm Long, tồn tại vô số khuôn mặt. Những khuôn mặt như bị ấn trên người Âm Long, phần nhô ra có tay chân chúng giãy dụa, vẻ mặt lộ ra thống khổ. Thanh âm kêu gào kia hợp thành Âm Long gầm rống.
Tô Minh ngồi xếp bằng trên mặt đất, mặt tái nhợt, khóe miệng còn đọng vết máu. Hắn lầm bầm, đất dần không xốp mềm nữa, luồng khói mông lung sinh ra từ mặt đất.
“Mặt đất tồn tại ở thế giới này, ta có thể cảm nhận sự tổn hại và oán hận của các ngươi, ta có thể cảm nhận các ngươi tổng thể bị tách ra thì giữa các bên biến mất và vụt tắt. Ta cần mượn lực lượng của các ngươi. Xin cho ta mượn thuộc về mặt đất, lực lượng long mạch.” Giọng Tô Minh quanh quẩn, luồng khói đất sinh ra quanh người hắn ngày càng nhiều.
Từ trên trời nhìn xuống mặt đất Tô Minh ngồi như trở thành đầm sương. Nhưng so sánh với đất Nam Thần thì địa khí ẩn chứa trong đầm sương nho nhỏ thật là ít ỏi không đáng kể.
Tay phải Đế Thiên bấm pháp quyết, lại lần nữa chỉ hướng bầu trời.
“Lục thất thiên phạt, thứ hai là hư nùng.” Giọng Đế Thiên bình tỉnh truyền ra, lập tức bầu trời thuộc về tiên tộc xuất hiện từng tiếng rền rĩ.
Chỉ thấy trên bầu trời có từng cục u to lớn chậm rãi như xuất hiện như là giáng xuống, dần dần nhô ra. Trong mỗi cục u đếu là hỗn độn và tỏa mùi tanh, dường như trong cục u tồn tại vật ô uế nhất trời đất.
Hình ảnh này nhìn sẽ khiến người da đầu mát lạnh. Bầu trời như biến thành da ếch, thật nhiều cục u ô trọc bên trong chớp lóe tia sáng u ám. Số lượng những cục u này là sáu mươi bảy cái!
Sắc mặt Tô Minh càng thêm tái nhợt, hắn mở mắt ra, bốn phía địa khí bị hắn mượn đến nhìn thì rất nhiều nhưng thực ra không đủ, trên mặt hắn có chua xót.
“Đất thế giới này, lấy tên của ta kêu gọi, địa khí là rồng, lâu dài dựng dục thành mạch, ta cần các ngươi trợ giúp. Thức tỉnh đi, địa long mạch, thức tỉnh đi, lực lượng thuộc về mặt đất! Lấy tên của ta, thức tỉnh!!!”
Đôi tay Tô Minh ấn mặt đất gồ gân xanh, bấu chặt mặt đất. Lấy thân thể hắn làm trung tâm, từng tầng sương khói sinh ra, khuếch tán, phạm vi trăm mét, vạn mét, ngàn mét, khi có khói bốc ra từ mặt đất thì hình thành biển sương lượn lờ vạn mét. Phạm vi đang không ngừng khuếch tán.
Nhưng vẻ mặt Tô Minh vẫn chua xót. Hắn mượn địa khí dù nói là không ít, đang khuếch tán nhưng đều là rải rác. Những địa khí này dù lấy thần thông của hắn ngưng tụ thành rồng, chỉ là ảo ảnh mà thôi, tựa như mấy ngày trước hắn triệu hoán ra địa khí, đối phó người bình thường còn được nhưng dùng để đối phó Đế Thiên thì thật là lấy trứng chọi đá.
Trừ phi hắn có thể thức tỉnh long mạch tồn tại trong đất Nam Thần này, có vậy thì mới có khả năng đối kháng, nếu không tất cả đều chỉ là trăng trong nước.
“Lục thất thiên phạt, ba là linh sinh!” Giọng Đế Thiên quanh quẩn trên bầu trời, ẩn chứa uy nghiêm cùng thong thả, dường như không thèm để ý Tô Minh tóc đỏ sẽ chạy trốn. Hoặc nên nói thế y này y có thể khống chế tất cả.
Khi thốt ra lời nói thì trên bầu trời sáu mươi bảy bọc mủ u ra bên trong hỗn tạp chợt lóe ánh sáng xanh. Bên trong có sinh vật như ve. Loại sinh vật này trông thì giống ve nhưng toàn thân đen thui, bộ dạng dữ tợn. Sau khi xuất hiện, nó không ngừng va chạm trong cục u, phát ra tiếng rít. Trong mỗi cục u chỉ tồn tại một sinh vật như vậy, tổng cộng là sáu mươi bảy con!
Giờ phút này, Tô Minh ngồi xếp bằng, hắn nhìn hình ảnh kỳ lạ trên trời. Dù phạm vi vạn mét là sương khói như biển, thanh thế kinh người, nhưng Tô Minh biết tất cả không đủ.
“Lấy danh nghĩa Tô Minh ta, thức tỉnh đi, địa long mạch!!!” Tô Minh tóc đỏ tay bấu mặt đất phát ra tiếng gầm.
Khi truyền ra tiêngs gầm, địa long mạch thật lâu chưa từng bị hắn kêu gọi thức tỉnh giờ phút này đáp lại!
Cả đất Nam Thần trong chớp mắt mặt đất nhẹ rung động, chấn động là phạm vi khắp mặt đất, đặc biệt có bốn vị trí kịch liệt nhất.
Nam Thần tồn tại long mạch bốn cái rưỡi, trừ nửa cái là biên giới đất phương đông ra, còn lại bốn thì trong đất Vu tộc có hai, Đất Man tộc có hai.
Bây giờ ứng với Tô Minh kêu gọi là một con long mạch gần nơi này chừng mười vạn mét, tồn tại ở đất Vu tộc. Bộ dáng của nó không phải sơn mạch mà là…sông dài!
Con sông dài chính là sông khô cạn cách Tô Minh không xa, đó chỉ là một phần nhỏ của nó. Sông này kỳ thực rất khó khô cạn, không bao lâu sau sẽ hồi phục lại.
Chiều dài của nó gần như cắt ngang đất Vu tộc, theo Tô Minh thốt lời, long mạch sông dài hồi ứng, lập tức trong sông sinh ra nhiều địa khí xé gió lao hướng Tô Minh.
Từ bầu trời nhìn xuống thì địa khí quanh Tô Minh, đặc biệt là long mạch địa khi sông dài đến dung hợp, khiến bốn phía như một thương long cuộn tròn!
“Lục thất thiên phạt, ngươi, nhận lấy!” Đế Thiên ở giữa không trung lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Minh, tay phải nâng lên chỉ hướng hắn.
Cái chỉ này chín Âm Long trên trời lập tức gầm rống, mạnh vọt xuống Tô Minh dưới đất. Chín Âm Long dữ tợng ào thét, trên người nó vô số khuôn mặt đang kêu gào, khiến âm khí bầu trời âm trầm làm ngôi sao không còn sáng tỏ.
Theo chín con Âm Long đến, Tô Minh ở dưới đất ngẩng đầu lên, tay nhấc khỏi mặt đất ấn pháp quyết, tay trái ấn trên tay phải chỉ hướng con Âm Long.
“Địa long mạch, địa khí rồng, lấy địa diệt thiên!”
Với cái chỉ của Tô Minh, khóe miệng hắn chảy ra máu, cùng lúc đó, địa khí thương long cuộn quanh người Tô Minh ngẩng đầu lên, hướng bốn phía phát ra tiếng gầm, thân thể cao lớn không di động hết mà chỉ ngẩng đầu nhào hướng chín Âm Long.
So sánh với thân hình của nó thì chín con Âm Long không thể gọi là rồng, chỉ xem như loại rắn. Hai bên ở giữa không trung va chạm, tiếng *Oành oành* từ nơi hai bên tiếp xúc nổ vang, nhanh chóng khuếch tán bốn phía, dấy lên nhiều sóng gợn và trùng kích, khiến bầu trời vỡ như vảy cá, đang không ngừng lan tràn.
Chín con Âm Long gào thét va chạm, sau khi đụng với địa long mạch thì dần tan biến, hóa thành chín sợi tơ xanh xông vào trong thân thể địa khí long, lợn lờ khiến đại khí long phát ra tiếng gầm thống khổ. Địa khí vài chục vạn mét xung quanh Tô Minh ùa lại, rốt cuộc khiến chín sợi tơ xanh sau khi bò ngàn mét thì tan biến vào trong người Địa Khí Long.
Nhưng lúc này, người Tô Minh run bần bật, hộc ra bãi máu. Trên người hắn xuất hiện chín sợi chỉ xanh, bò dưới lớp da hắn, khiến Tô Minh chịu đựng nỗi thống khổ không thể tưởng tượng. Người hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, loại đau đớn xé nát tim gan này đủ khiến tinh thần cường giả tan vỡ. Nhưng Tô Minh dưới cơn đau nhức lại nở nụ cười.
Không phải cười khẽ mà là ngửa đầu cười to.
“Chút đau đớn này tính cái gì? Đế Thiên, ngươi còn thủ đoạn gì khác không? Cứ lấy ra hết đi!” Tô Minh mặt trắng bệch, cười to khiến trong người càng đau đớn hơn. Chín sợi chỉ xanh đã biến mất vào da, chui vào trong người hắn.
Tô Minh không ức chế đau đớn, mặc kệ nó phát ra, đôi tay giãy dụa nâng lên chỉ hướng Đế Thiên. Lập tức Địa Khí Long ngoài người hắn gầm lên, người động, lao hướng Đế Thiên.
Đế Thiên biểu tình luôn lạnh lùng, đứng đó chẳng hề tránh né. Không đợi Địa Khí Long tới gần thì trên bầu trời, sáu mươi bảy cục u lồi ra cùng phá vỡ. Theo chúng nó vỡ, thật nhiều chất lỏng như nước mưa từ trên trời rơi xuống, mùi tanh tràn ngập cả trời đất. Theo mưa ô uế rơi, Địa Khí Long bị thấm ướt, thân hình run rẩy, phát ra tiếng hét thê lương, cơ thể không ngừng rút nhỏ. Thật nhiều địa khí quanh người Tô Minh nhanh chóng giảm sút.
Chương 404: Không Làm Tiên!
Cùng lúc đó, trên người Tô Minh, hắn chịu đựng nỗi khổ sáu sợi chỉ chui vào tim thì các vị trí trên người nổi cục u.
Bộ dạng những cục u hệt như mấy cái ở trên trời, khiến Tô Minh trong chớp mắt này không thành hình người.
Cảm giác thống khổ ấy khiến tiếng cười cảu Tô Minh càng lớn hơn. Hắn nhảy người lên, trong lúc Địa Khí Long không ngừng thu nhỏ thì ấn pháp quyết, lao vào trong đầu Địa Khí Long, kéo theo con rồng xông hướng bầu trời tiên tộc.
Trên bầu trời, theo sáu mươi bảy cục u vỡ nát, bên trong sáu mươi bảy con giống ve đen mọc cánh bay ra!
Những con trùng quái dị rít gào lao hướng Địa Khí Long, hai bên ở trên bầu trời lần nữa đụng chạm, tiếng *oành oành* vang vọng. Địa Khí Long thân hình từ mặt đất vọt lên, mặc kệ đám sâu chui vào. Tô Minh không để ý thân thể đau đớn, kéo theo Địa Khí Long vọt hướng trời tiên tộc.
“Nếu Đế Thiên ngươi có thể giáng trần trời phạt, ta thà rằng hủy trời, từ đây cắt đứt huyết mạch tiên, không làm tiên nữa!” Tô Minh tóc đỏ gầm lên.
Địa Khí Long hoàn toàn đụng vào bầu trời, tiếng ầm ầm vang vọng, bầu trời xuất hiện sóng gợn dao động, dấu vết rạn vỡ!
Nhưng cùng lúc đó, Địa Khí Long vỡ ra từng tấc, đánh vào bầu trời xong tan vỡ biến mất. Tô Minh hộc bãi máu, khắp người đau đớn, ngoài thân thể tràn ngập trùng đen, tử khí lộ ra trên người.
Còn bầu trời tiên tộc cũng chỉ là xuất hiện từng vòng nứt vỡ, dấu vết tan vỡ đang nhanh chóng khép lại.
“Ngươi xuất hiện là ngoài ý muốn. Tất cả, kết thúc. Trước lục thất thiên phạt, hồn ngươi sẽ tan biến, tất cả trở về quỹ tích cũ.”
“Kết thúc? Chưa đâu!”
Khi Đế Thiên phát ra tiếng nói thì Tô Minh bị bầy trùng đen cắn xé, khắp người bọc mũ vỡ, bên trong người chín sợi chỉ xanh xé rách nội tạng, dày đặc tử khí phát ra thanh âm kỳ dị.
“Ta nhớ ra rồi, ta không phải Tô Minh, ta là…Hồng La!!! Ta là Hồng La lão tổ!!!”
Tô Minh vốn hai mắt khép kín bỗng mở ra, bên trong lóe tia sáng. Khoảnh khắc trước khi chết, trước khi hồn hắn tan biến, trong giây phút sinh tử, ký ức mơ hồ đột nhiên rõ ràng.
Hắn nhớ ra thân phận của mình, nhớ ra tên mình!
“Ta là Hồng La lão tổ, ta là con trai tiên đế, ta nói có đúng không, sư huynh Đế Thiên thân mến của ta?” Mắt Tô Minh chớp lóe tia sáng, người mạnh run lên, thần thức lập tức khuếch tán, đẩy trùng ra một mét nhưng chúng không bị tổn hại, lại xông về phía hắn.
“Ta nhớ ra rồi, năm đó ngươi vì có e ngại nên không dám giết ta, phong ấn ta trong người Túc Mệnh, ta nhớ ra rồi!!! Túc Mệnh, ha ha, thân thể này, không lẽ chính là Túc Mệnh? Ta nhớ rồi, nơi này là Man tộc, là cố hương của Man Thần đời thứ nhất. Sau khi Man Thần đời thứ nhất đi rồi, ngươi cùng người khác giết vào nơi này, chấp hành kế hoạch giết chết Man Thần đời thứ hai. Trở vền rồi ngươi mang theo một đứa trẻ, trong đó một chết một sống. Đứa sống kia, chính là thân hình ta đang ở đúng không? Đứa trẻ bị cha ta đích thân xem xét, đặt tên là Túc Mệnh!” Tô Minh tóc đỏ âm trầm nói.
Đế Thiên biểu tình vẫn lạnh lùng, không lên tiếng, tay phải nâng lên chỉ hướng Tô Minh. Lập tức tất cả bọc mũ trên người Tô Minh đều thối rữa, bốn phía trùng vọt tới chui vào chỗ mục rữa, điên cuồng cắn xé. Trong người Tô Minh, chín sợi chỉ xanh trực tiếp đâm vào trái tim!
Tô Minh tóc đỏ lượn lờ tử khí, khóe miệng bỗng lộ nụ cười quái dị.
“Sư huynh thân mến của ta, ta có một thuật pháp, trừ phi ngươi đã quên rồi, đây chắc cũng là nguyên nhân năm đó ngươi không giết chết ta. Hoàng mạch tiên tộc ta, có cổ pháp bổn mệnh! Thập mệnh khả thụ!”
Khoảnh khắc Tô Minh tóc đỏ nở nụ cười, sức sống trên người bỗng biến mất, đứt hơi. Nhưng khoảnh khắc hắn chết thì sức sống lập tức lại xuất hiện, lần này khí thế mạnh hơn trước nhiều.
Những trùng đen chui vào người hắn lập tức rời đi, nổ tung ngoài người hắn, trở thành mảng lớn vòng khói đen. Thân thể hắn lấy tốc độ mắt thường có thể thấy nhanh chóng khép lại. Vết thương bọc mủ rữa nát chớp mắt khép lại. Thậm chí chín sợi chỉ xanh vốn chui trong người lại bị buộc xuất hiện ở dưới lớp da, như là sắp bịp buộc ra khỏi người.
“Ta nói ngươi chết thì nhất định phải chết…quân mệnh không hai!” Đế Thiên vẫn giữ vẻ mặt như cũ, chậm rãi nói ra câu này.
Khi y thốt ra câu nói, sự sống mới hồi phục trên người Tô Minh tốc đỏ bỗng bị ức chế. Chẳng những thế, còn có dấu hiệu nghịch chuyển. Vết thương khép lại lần nữa xuất hiện, chín sợi chỉ xanh bị dưới lớp da lại chui vào người Tô Minh. Trùng đen bốn phía tan vỡ thành khói đen xuất hiện, ngưng tụ hóa thành sáu mươi bảy con trùng đen nhỏ, như thời gian đảo ngược, xông đến chỗ Tô Minh.
“Đây là cổ pháp truyền thừa hoàng mạch tiên tộc ta, không ngờ ngươi nắm giữ. Xem ra cha ta dữ nhiều lành ít rồi.” Mặt Tô Minh tóc đỏ tái nhợt, chua xót nói.
“Ngươi vốn không nên thức tỉnh, phong ấn còn chưa tới lúc mở ra, bây giờ bình định, tất cả như thường.” Đế Thiên bình tĩnh nói, tay phải nâng lên, tay áo vung hướng Tô Minh tóc đỏ.
Lập tức gió vô hình xuất hiện trước mặt Tô Minh tóc đỏ, khoảnh khắc đụng vào, người hắn lượn lờ tử khí, thân thể phạm vi lớn mục rữa, bị trùng đen cắn xé, nội tạng hắn bị sợi chỉ xanh xuyên thấu. Người chỉ còn lại một tia sự sống, mà một chút này đang nhanh chóng tán đi.
Theo Đế Thiên phất tay áo gió thổi người Tô Minh, khí đỏ phát ra từ đỉnh đầu hắn, ở sau lưng hóa thành ảo ảnh, bộ dạng ảo ảnh đó khác với hắn. Khuôn mặt tuấn tú lộ ra cảm giác yêu dị, đó mới chính là Hồng La!
Bây giờ gã thân thể ảo ảnh đang nhanh chóng tan biến, hồn bị buộc ra khỏi người Tô Minh. Trên người Tô Minh những con trùng chui ra bay hướng hồn, còn có chín sợi chỉ xanh cũng bay ra, chui vào hồn Hồng La sắp tan đi. Trên người ảo ảnh Hồng La nổi lên sáu mươi bảy cục u, nhanh chóng tan vỡ.
“Sắp chết ư…đây chính là cảm giác cái chết sao…nhưng ta không hối hận!” Ảo ảnh hồn Hồng La biểu tình hoảng hốt, cười to.
Theo hồn ảnh của gã thoát khỏi người Tô Minh, gió thổi quét người hắn bá đạo xông vào trong, khiến vết thương nội tạng trong người hắn trực tiếp khép lại, mục rữa trên người cũng chớp mắt biến mất. Thân thể hắn giống hệt như lúc chưa bị thương. Lực lượng trong người hắn thanh lý tu vi Hồng La để lại.
Tất cả tựa như Đế Thiên đã nói, y phải bình định, đem tất cả quỹ tích hồi phục trở về chưa ra ngoài ý muốn, khiến mọi thứ chấp hành theo ý chí của y, không cho phép xuất hiện ngoài ý muốn nữa!
Lực lượng Đế Thiên ở trong người Đế Thiên tiến hành thanh lý thì Hồng La sắp sửa tan biến, hoảng hốt không biết nhìn thấy cái gì, vẻ mặt ngẩn ngơ, mắt chợt lóe, nhìn chằm chằm Tô Minh hai mắt nhắm nghiền.
“Số mệnh…Túc Mệnh, Đế Thiên, ta hiểu rồi, hóa ra kế hoạch của ngươi là vậy!!! Nếu thế thì để ta trước khi chết giúp hắn một phen!” Hồng La bỗng cất tiếng cười to, mắt lóe tia sáng kỳ lạ. Giây phút tân thể tan biến, ảo ảnh hồn đột nhiên bốc cháy.
“Cổ truyền thừa huyết mạch tiên tộc, Vãng Sinh Đạo!” Hồng La cười to, bây giờ hồn ảnh chỉ còn lại cái đầu, thiêu đốt, mắt lóe hai tia sáng âm u bay ra khỏi mắt gã rơi vào người Tô Minh.
Khi chuyện xảy ra, sắc mặt Đế Thiên lần đầu tiên biến đổi, tay phải nâng lên chỉ về phía trước. Giây phút hai luồng sáng âm u tới gần Tô Minh lập tức tan vỡ hóa thành từng đốm sáng tản ra.
Nhưng ngay lúc đó, điểm sáng tản ra lại ngưng tụ, lấy tốc độ Đế Thiên không kịp ngăn cản chui vào trán Tô Minh. Sau khi chui vào trán, lực lượng tia sáng bùng nổ trong người Tô Minh, va chạm với lực lượng Đế Thiên muốn thanh lý tu vi hắn. Hai lực lượng va chạm trong người khiến Tô Minh hôn mê khóe miệng tràn máu tươi, khiến thân thể hắn rơi xuống dưới đất. Ngay cả Đế Thiên cũng không chú ý, thân hình Tô Minh rơi xuống bị ánh sáng âm u của Hồng La dẫn động rớt tới tòa núi Vu tộc, tế đàn tám góc đỉnh núi, quan tài đá trung tâm tế đàn.
Lúc này, hồn ảnh Hồng La thiêu đốt dần biến mất giữa không trung, nhưng tiếng cười, giọng của gãp vang vọng vô tận trong trời đất.
“Trước đạo một lạy ba vạn năm. Quay đầu phàm trần, không làm tiên!” Thanh âm tang thương của Hồng La dần tán đi, nhưng câu nói của gã vang vọng bên tai Đế Thiên, cũng quanh quẩn trong…hồn Tô Minh!
Thân thể Tô Minh bùm một tiếng rơi vào trung tâm tháp tám góc, trên quan tài, máu nơi khóe miệng chảy xuống quan tài.
Đế Thiên mặt không biểu tình, xoay người hướng mặt đất, tới đỉnh chóp ngọn núi kia, Tô Minh nằm trên nắp quan tài trung tâm tế đàn tám góc.
Đế bào trên người y đã ảm đạm không ánh sáng, đế quan cũng mất đi ánh sáng vàng, mặt y thêm không ít nếp nhăn, bây giờ bộ dáng không giống trung niên. Hiển nhiên cuộc chiến với Hồng La không nhẹ nhàng như mặt ngoài y lộ ra.
“Tất cả, kết thúc.” Đế Thiên đi tới tế đàn tám góc.
Nhưng khoảnh khắc y tới gần Tô Minh, lần đầu tiên, biểu tình y thay đổi!
Bởi vì y nhìn thấy một đôi mắt!
Tô Minh mở mắt ra!
Chương 405: Ca Ca
Bầu trời là màu xanh, từng đóa mây trắng bay, thật đẹp.
Nhưng dưới thân lạnh lẽo, bốn phía khí lạnh không thể mở mắt ra, trên người truyền đến từng đợt nhức nhối, khiến trời xanh biếc trở thành màu ký ức, khiến từng áng mây trắng thành đồ án trong tưởng tượng.
Tất cả bị xé nát, còn lại chỉ có cô độc, đau thương, còn có sợ hãi khó nói.
“Hôm nay là ngày đẹp trời, ca ca. Bầu trời là xanh biếc, có nhiều mây trắng. Ca xem, đám mây này giống con thỏ, còn cái này, ưm, hơi giống con sói.”
Bên tai giọng con nít non nớt khiến hắc ám trước mắt dần tan biến, xé nát khép lại, lần nữa xuất hiện trời xanh, còn có mây hình con thỏ trên trời, bên cạnh nó cũng hiện ra áng mây hình sói.
“A, ca ca, đám mây này rất giống ca, giống lắm đó. Bên cạnh nó có một áng mây, thật giống muội.”
Giọng non nớt chính là ấm áp duy nhất trong thế giới của mình. Là thanh âm này giải thích cho mình nghe màu sắc khác biệt. Nói cho mình cái gì là đen, cái gì là xanh, cái gì là trắng. Mỗi khi thanh âm xuất hiện mình sẽ không thấy lạnh, không thấy cô độc, không thấy trong hắc ám vô tận tồn tại bóng đêm không đếm hết. Dù thân thể ngày càng đau đớn khó thể chịu đựng, dù cảm giác được cách mỗi đoạn thời gian sẽ có người rạch vết thương trên người như muốn nặn máu ra, cũng không thấy khó chịu nữa, chỉ cần có thể thường nghe thanh âm này, chỉ cần có thể cả đời nghe thấy.
“Ca ca, tu luyện mệt quá hà, muội không muốn tu luyện chút nào, nhưng cha nói nhất định phải luyện, không thì ca sẽ chết. Ca ca đừng chết, muội sẽ tu luyện, không mệt chút nào.”
Không mệt sao, nếu không mệt thì tại sao thanh âm yếu ớt như vậy? Ta nhìn không thấy nhưng cảm giác được nàng rất mệt. Ta chết có liên quan gì đến nàng tu luyện sao? Cha, là thanh âm lạnh lùng đó ư? Nếu là vậy thì muội đừng nghe hắn, mỗi lần hắn đến đều khiến ta thống khổ đến muốn chết cũng không được.
Hắn gọi ta là Túc Mệnh, đó là tên của ta sao? Có lẽ, hoặc không phải.
“Ca ca, hôm nay ngày cũng trong xanh nha. Ai dà, đã lâu lâu lâu đều là trời xanh, muội đoán có lẽ vì ca thích trời trong, cho nên mới như vậy.”
Là trời trong ư, con bé ngốc, người ta tồn tại duy nhất trừ thính giác ra chính là cảm giác. Muội cầm dù không che phủ chân ta, trên chân từng giọt nước chắc là mưa? Có lẽ, ta nghe người khác ở đây đã nói gần nhất một tháng mưa dầm liên miên.
“Ca ca, muội thấy tỷ tỷ khác đều…ưm, thật là đẹp, nhưng tại sao muội bé xíu như vậy? Muội chỉ nhỏ hơn họ một tuổi thôi nhưng thoạt trông muội như con nít. Nhưng ca ca, ca rất đẹp trai nha. Ha ha, muội nghe có sư tỷ nói rất thích cảm giác bên cạnh ca. Ca ca mau tỉnh đi, được không. Cha nói ca sắp tỉnh rồi, nhưng từ khi muội còn nhỏ cha luôn nói vậy.”
Thực thích cảm giác bên cạnh ta ư, nhưng vì sao mỗi lần đám sư tỷ của muội đến thì những hơi thở trong thân thể ta sẽ biến mất rất nhiều. Con bé ngốc, không phải họ thích ta mà là thích hấp thu tiên khí trong người ta, đây là họ vô ý nói chuyện bị ta nghe được, họ cho rằng ta không nghe thấy. Con bé ngốc, tất cả người nơi đây đều có ý xấu với chúng ta, họ nói nhiều chuyện bị ta nghe được.
“Ca ca, cha gần đây lạ quá, thường hay…đánh muội. Muội đã rất cố gắng tu luyện, dựa theo cha yêu cầu, mỗi lần giúp đồng môn khác tu luyện, mỗi lần họ quay quanh bên cạnh muội cùng tu luyện thì muội cảm giác thân thể ngày càng yếu. Muội cảm thấy ánh mắt họ nhìn muội là lạ, giống như, giống như đang nhìn đan dược vậy.”
Tiên tộc đáng chết! Có ngày ta có thể mở mắt ra, cử động được, ta sẽ giết sạch các ngươi. Các ngươi hấp thu tiên khí của ta cũng đành thôi, ngay cả nàng đều không tha! Nàng chỉ là con nít, các ngươi vì tu hành, cần gì như vậy, cần gì như vậy! Không lẽ hấp thu ta còn chưa đủ sao? Trong thân thể mỗi người các ngươi ai không có tiên khí của ta!!! Ta thề, nếu một ngày ta có thể đứng dậy, ta nhất định khiến các ngươi trả giá đắt!!!
“Ca ca, hôm nay muội mệt quá. Để muội nằm một lát, muội…buồn ngủ quá…”
Ngủ đi, có ca ca bảo vệ muội, ta đem tiên lực của ta đưa vào người muội, vậy thì ngày mai muội sẽ không mệt mỏi.
Nếu như ta có thể thấy được, có thể biết ban ngày hay đêm tối, có thể trong biển người mênh mông tìm thấy muội, nắm lấy tay muội thì tốt biết mấy.
Nếu ta có thể đứng dậy, có thể mang muội bay trên trời, có thể để ta và muội đi đến chân trời góc bể thì tốt biết mấy.
Nếu ta có thể nói chuyện, có thể cùng muội vui cười, cùng chỉ bầu trời, cùng vẽ trời xanh mây trắng thì tốt biết mấy.
Nhưng ta không thể, ta không thể thấy, ta không động đậy, không nói nên lời, thế giới của ta là màu đen, không có sắc màu, có chỉ là thân thể đau đớn, còn có tịch mịch cô độc.
“Ca ca, khoảng thời gian này muội luôn muốn ngủ, muội cảm thấy mình biến lùn đi, muội lớn lên không đẹp, không có người thích muội, muội thấy được. Chỉ có ca ca cùng muội, có đúng không?”
“Ca ca, ca đau không? Ca đừng khổ sở, muội sẽ nghĩ cách, chờ tu vi của muội cao lên sẽ mang ca đi…”
Con bé ngốc, vô dụng thôi, ta hiểu bọn chúng, hắn không phải cha muội, cũng không là cha của ta, tên hắn là Đế Thiên.
“Ca ca, muội có vài ngày không thể đến gặp ca, họ…họ muốn muội đi một nơi, chờ muội trở về sẽ đến xem ca. Ca ca, ca tỉnh lại đi…”
Ta có thể cảm giác nước mắt rơi trên người, cảm giác được bên cạnh nước mắt có ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn mình chằm chằm.
“Phỉ nhi, nên đi rồi.” Thanh âm lạnh lẽo quanh quẩn dần trôi xa.
Thế giới của ta lần nữa trở về màu đen, không có thanh âm của nàng, không còn trời xanh, không còn mây trắng. Có chỉ là hư vô, cô độc, lạnh lẽo, nước mưa, bông tuyết, gió rét xương, còn có thân thể đau đớn vô tận và để người đáng ghét bên cạnh hấp thu hơi thở. Và thời gain trôi qua, không biết bao nhiêu năm tháng, bên tai thanh âm năm đó không còn xuất hiện nữa. Thời gian của ta từ nay trước sau như một đen tối.
Ta muốn mở mắt ra, ta nhất định phải mở mắt, bởi vì ta phải đi tìm muội, tìm trời xanh thuộc về ta, tìm màu trời xanh còn có thanh âm vui vẻ đó.
Ta muốn đứng dậy, vì năm tháng dài dặc trôi qua không có tin tức của muội, muội ở đâu, em gái của ta, có khỏe không?
Ta muốn mở miệng nói chuyện, bởi vì ta phải đi chất vấn tất cả, bây giờ muội thế nào rồi? Muội đừng trở thành như ta vậy.
Bởi vì muội là trái tim của ta. Năm đó hai đứa trẻ bị Đế Thiên ôm trở về, sống là muội, chết là ta.
Một giấc mơ.
Tô Minh mở mắt ra, nhìn thấy trời, thấy mây, thấy sắc màu thế giới, trong đầu còn lưu trữ mộng khiến hắn đau thương. Hai mắt hắn có mê mang, nhưng mê mờ chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc đã hóa thành tĩnh mịch.
Đó là đôi mắt tĩnh mịch, bình tĩnh đến đáng sợ.
Ánh mắt như vậy khiến Đế Thiên nhìn thấy thì tâm bình lặng của y dao động!
Tô Minh nhìn Đế Thiên, chậm rãi ngồi dậy khỏi quan tài. Vết sẹo Ô Sơn trên mặt hắn giờ tỏa ra ánh sáng đỏ, chợt lóe chợt lóe, khiến Tô Minh bây giờ tràn ngập tà dị và âm u.
Giây phút thấy Đế Thiên, con ngươi Tô Minh co rút, trong mắt hắn dường như xẹt qua vô số hình ảnh, cuối cùng ngừng lại trong không gian tối đen vô tận, một người đàn ông trung niên ngồi khoanh chân trên cái đầu khổng lồ, không mặc đế bào mà là áo dài.
Người mặc đế bào trước mắt cực kỳ giống với người đàn ông trung niên đó!
“Đế Thiên, chúng ta lại gặp mặt.” Tô Minh cúi đầu, xoa trán, mắt chợt lóe, đứng lên khỏi quan tài. Mái tóc hắn không là màu đỏ mà trở về sắc vốn có. ấn ký hoa đào ở trán hắn còn đó nhưng mờ nhạt nhiều.
Đế Thiên con ngươi lần đầu tiên co rút, không lên tiếng, nhìn chằm chằm Tô Minh, như đang quan sát.
Tô Minh tay trái xoa mày, khoảnh khắc mắt lướt quan tài thì chẳng biết tại sao tim run rẩy, như trống rỗng xen lẫn đau nghẹt thở.
Trong mắt hắn lần nữa xuất hiện từng hình ảnh đen tối, đó là trong mơ, còn có giọng non nớt. Tô Minh tinh thần chấn động, đối với mọi thứ trước mắt hắn rất mê mang. Hắn chỉ nhớ mình trúng Đào Hoa Sát của Cơ Phu Nhân, dẫn động dục vọng nguyên thủy trong cơ thể, sau khi đến Bạch Ngưu bộ lạc thì bị hắn cứng rắn đè ép dục vọng, giãy dụa trở lại sơn mạch ngoài động phủ. Trước khi khống chế không được nữa, hắn dùng Hàm Sơn Chuông phong ấn mình, sau đó rơi vào hôn mê sâu, dù đôi khi thanh tỉnh, hắn nhớ rõ ở trong Hàm Sơn Chuông.
Mãi đến lần hôn mê cuối cùng, giờ phút này mở mắt ra, hắn nhìn thấy người khiến mình chấn động. Người đàn ông mặc đế bào chính là cái người lúc hắn dựa vào đoạt xá tổ tiên Hàm Sơn trông thấy hố đen chẳng biết bao nhiêu năm, người ngồi trên cái đầu.
Người này xuất hiện khiến Tô Minh chấn động tinh thần. Hắn vốn không thể khống chế loại cảm xúc này biến đổi, nhưng không biết vì sao, bất giác hắn khống chế cảm xúc thay đổi cực kỳ xảo diệu, dường như bản năng nào đó đang thức tỉnh.
Nếu chỉ là vậy thì thôi, Tô Minh phát hiện trong đầu mình tỉnh táo hơn trước nhiều, lờ mờ có một ít hình ảnh hắn vừa thấy quen vừa thấy lạ đôi khi lấp lóe, như đây vốn là ký ức thuộc về hắn, chỉ vì bị phong ấn, bây giờ theo hắn thức tỉnh có dấu hiệu hồi phục ký ức.
Đặc biệt giây phút hắn trông thấy quan tài, cảm giác mãnh liệt khiến bề ngoài trông hắn bình tĩnh, tay phải nhẹ vỗ quan tài. Cái vỗ này quan tài lập tức vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh vụn tan vỡ, khiến vật tồn tại trong quan tài lộ rõ ra.
Trong quan tài nằm một tượng đá, tượng đá là cô gái, có mái tóc thật dài, khuôn mặt không đẹp, biểu tình hơi đau đớn khiến nàng làm người nổi lên thương hại. Thân hình nhỏ xinh, dường như không phát dục hoàn toàn, thoạt trông chỉ cỡ mười lăm, mười sáu tuổi. Nhưng vẻ mặt không che đậy được một chút tang thương lộ rõ ra tuổi thực của nàng.
Pho tượng kia rất truyền thần, gần như hoàn chỉnh điêu khắc ra tất cả của cô gái, hiển nhiên không phải người thường khắc.
Tô Minh thức tỉnh nhìn tượng đá trong quan tài, trong lòng nghiêng trời lệch đất. Hắn lần đầu tiên thấy bộ dạng cô gái này, nhưng chính hắn cũng không biết vì sao, giây phút thấy cô gái, tim hắn cực kỳ đau đớn. Bên tai hắn, thanh âm non nớt trong mộng lại quanh quẩn.
[Ca ca, bầu trời là xanh…]
[Ca ca, muội hơi mệt…]
[Ca ca, bọn họ khiến muội đi một nơi, chờ muội trở về lại đến gặp ca…]
[Ca ca, ca tỉnh dậy đi…]
Chương 406: Hư Vô Môn
Tô Minh nhìn tượng đá cô gái nhỏ xinh trong quan tài, nhìn khuôn mặt nàng, bên tai thanh âm non nớt phát ra từ ký ức, khiến mặt hắn dần trồi lên đau thương.
“Ngươi thức tỉnh.” Đế Thiên im lặng giây lát, bình tĩnh mở miệng.
Vẻ mặt y còn một chút chất động đã biến mất, lại lần nữa trở về lạnh lùng.
“Ta nhớ nàng…” Tô Minh thì thào.
Hắn bỗng hiểu, giấc mơ đó có lẽ…không phải là mơ. Bi thương trong mắt hắn dần đậm không thể xóa nhòa. Hốc mắt hắn ướt nước, giọt nước thuận theo khóe mắt chảy xuống, rơi trên tượng đá.
Cùng lúc đó, trong đầu hắn, khoảnh khắc nước mắt rơi xuống tượng đá, lại xuất hiện hình ảnh. Trong những hình ảnh, Tô Minh nhìn thấy mình mặc đồ đỏ, tóc đỏ. Hắn thấy mình tóc đỏ đi ra sơn mạch động phủ, rút đi địa khí hóa thành rồng đỏ, nhìn mình đi qua đâu hấp thu nhiều lực lượng tu vi cường giả Vu tộc, thậm chí một số mãnh thú cường đại cũng không bỏ qua. Hắn thấy mình tóc đỏ đi Thu Hải bộ lạc, nâng tay phong ấn khung trời, ngay cả Tông Trạch cũng bị phong ấn trong bầu trời. Sau đó hạ tay giam cầm mặt đất, giam toàn bộ tộc nhân Thu Hải bộ lạc. Rồi hắn đi tới bên cạnh thánh nữ, Uyển Thu Thu Hải bộ lạc, ôm lấy cô, tóc đỏ theo gió tung bay, đi xa.
Tô Minh thấy Âm Loan Tòng Long Thuật, thấy toàn bộ quá trình tóc đỏ mình mang theo Uyển Thu thi triển thuật này. Mấy ngày ngắn ngủi của Hồng La lấy tốc độ nhanh vô số lần lóe qua trước mắt Tô Minh.
Hắn thấy mình tóc đỏ chiến đấu cùng lão già tiên tộc, trường kích bầu trời vô cùng bá khí chém giết, còn mang cô gái tóc dài tiếp tục thi triển Âm Loan Tòng Long Thuật, các hình ảnh. Mãi đến khi thánh sơn Vu tộc xuất hiện, Đế Thiên đến, trận đại chiến kinh thiên động địa, cuối cùng hình ảnh trong đầu hắn ngừng ở giây phút hồn Hồng La tan biến. Thanh âm cười to và Vãng Sinh Đạo đưa vào người hắn!
“Trước đạo lạy ba vạn năm, quay đầu phàm trần, không làm tiên!”
Tiếng cười sang sảng dấy lên gợn sóng trong đầu Tô Minh, cuối cùng biến mất hóa thành giọng nói khàn khàn tang thương.
“Thằng nhóc, ngươi nghe cho rõ, ta và Đế Thiên có thù sâu, nhưng người này mạnh vượt qua ta nhận biết. Không biết ta bị phong ấn bao nhiêu năm, bây giờ sắp về cát bụi, nhưng ta không cam lòng! Ta là con trai tiên đế, dùng thuật Vãng Sinh Đạo truyền thừa hoàng mạch của ta tặng ngươi lực lượng mở phong ấn. Thuật này theo ngươi tu vi tăng cao, sẽ càng lúc càng mạnh, mãi đến khi giúp ngươi đột phá ký ức bị phong ấn! Còn sẽ biến đổi huyết mạch của ngươi, để ngươi có huyết thống thuần chính nhất tiên tộc ta, bên trong còn bao gồm đạo, thuật pháp, thần thông cả đời Hồng La ta, đều thuộc về ngươi! Ta thiêu đốt còn sót lại sức sống không bao nhiêu thi triển Vãng Sinh Đạo thuật, đưa ngươi đến chỗ quan tài. Ta có thể cảm giác được chỗ đó có thứ cực kỳ quan trọng với ngươi. Đừng sợ một mình đối mặt Đế Thiên gặp nguy hiểm, nguy hiểm này ta đã nghĩ cách giúp người hóa giải. Ngươi chỉ cần nghe theo mấy lời ta nói vậy chắc chắn có thể thành công. Vãng Sinh Đạo tại hoàng tộc của ta một đời chỉ truyền cho một người, một khi bị người nắm giữ, người sau mặc kệ tài năng cỡ nào đều không thể học được, đây là quy định phép tắc! Thuật này mỗi đời truyền thừa cho người chỉ có thể thi triển một lần, nó không có tính công kích, chỉ dùng để truyền thừa. Cho nên Đế Thiên sẽ không Vãng Sinh Đạo, cũng không biết thuật này có thể mở Hư Vô Môn, mượn đó tiến hành truyền tống! Đây vốn là cánh cửa chạy trốn hoàng mạch ta khi truyền thừa đề phòng có chuyện chừa đường lui. Ta để lại ấn ký chỗ lúc trước thức tỉnh, cửa này có thể khiến ngươi quay về đó. Một khi mở ra Hư Vô Môn, lấy tu vi của Đế Thiên không thể quấy nhiễu. Vãng Sinh Đạo thuật có thể che giấu hơi thở của ngươi, khiến thần thức Đế Thiên không cách nào tìm được ngươi, vậy ngươi có một đoạn thời gian tự do chân chính. Lý do ta không dùng thuật này là vì nó chỉ có cơ hội thi triển một lần, nếu không người thừa kế thì không thể triển khai. Nếu ta dùng thuật này chạy trốn khó tránh khỏi tiếp tục bị phong ấn, sợ là vĩnh viễn không có ngày thức tỉnh, ta thà rằng chết! Hư Vô Môn ở trong lòng ngươi, kêu gọi nó là có thể mở ra! Tu vi của ngươi không cao, nhưng một ngày khi ngươi trở thành cường giả phải giúp ta báo thù, giết Đế Thiên!”
Đầu óc Tô Minh đau đớn, những hình ảnh chớp mắt biến mất. Kỳ thực từ khi hình ảnh xuất hiện đến kết thúc, Tô Minh cảm thấy qua thật lâu nhưng đó là chuyển động trong đầu hắn, người ngoài thì chỉ là khoảnh khắc.
Giọng Hồng La là trước khi chết đi theo Vãng Sinh Đạo, tránh đi thần thức Đế Thiên, ấn vào óc Tô Minh. Chỉ có khi Tô Minh thức tỉnh thì mới nghe được.
Nhìn tượng đá trong quan tài, tay phải Tô Minh bóp chặt mép quan tài, bấu chặt.
“Ngươi không nên thức tỉnh, ngươi như vậy thật khiến ta thất vọng. Hồng La ngoài ý muốn bây giờ đã bình định. Ngủ say đi, Túc Mệnh.” Đế Thiên im lặng một lát, từ từ nói.
Nhưng khoảnh khắc y nói ra câu này thì Tô Minh mạnh xoay người lại, đôi mắt tĩnh mịch nhìn chằm chằm Đế Thiên.
“Không ai có thể phong ấn ký ức của ta nữa, ngươi cũng không được!”
Ngón trỏ tay phải của Tô Minh bất giác xuất hiện một sợi tóc vòng quanh, sợ tóc chính là lực lượng một chỉ của Man Thần biến thành. Quái dị là lúc thân hình Tô Minh bị Hồng La khống chế thì không thấy sợi tóc đâu, dù là Hồng La cũng không phát hiện. Nhưng hôm nay, theo Tô Minh trở về ý thức thì sợi tóc lại xuất hiện.
Nó xuất hiện bởi vì không tỏa ra chút hơi thở nên coi như là Đế Thiên cũng không để ý tay phải bấu quan tài của Tô Minh, tất nhiên không trông thấy sợi tóc quấn quanh. Đây là đòn sát thủ của Tô Minh, cũng là lý do khi hắn thấy Đế Thiên thì còn giữ được bình tĩnh. Lực lượng Man Thần nhất chỉ mà hắn vẫn luyến tiếc sử dụng, hắn quyết định hôm nay dùng. Dù dùng lần này hắn không biết có thể giết chết Đế Thiên mà Hồng La cũng không là đối thủ. Dù rằng trước khi chết Hồng La đã chuẩn bị hoàn thiện cho hắn chạy trốn.
Nhưng nếu cứ thế rời đi thì Tô Minh không muốn!
Một câu không muốn, dù có ngàn vạn lời muốn nói cũng không cần nữa!
Đế Thiên mặt không biểu tình lạnh lùng nhìn Tô Minh. Giây phút ánh mắt giao nhau với hắn, y nhấc chân phải bước hướng hắn.
“Làm con trai của Đế Thiên ta, ngươi chẳng những khiến ta thất vọng, hơn nữa còn ấu trĩ như vậy!” Đế Thiên đạp một bước, lập tức từ dưới chân bắn ra dao động mãnh liệt, chỉ chớp mắt đã tới gần Tô Minh.
Uy áp không thể kháng cự bỗng giáng xuống khiến người Tô Minh bị nhốt chặt tại chỗ, mãi đến khi sóng gợn từ dưới chân lan tràn. Tô Minh run người lên, hộc ra búng máu.
“Quỳ xuống!”
Thần thức và ý chí cường đại đến từ Đế Thiên ngưng tụ trên người Tô Minh, khiến hắn như bị núi nặng đè ép, đầu gối phát ra tiếng kèn kẹt, run bần bật.
“Ngươi dựa vào cái gì khiến ta quỳ!?” Tô Minh cắn chặt răng, ngẩng đầu nhìn Đế Thiên, đầu gối thẳng tắp, đau đớn ập đến nhưng không thể khiến hắn khuất phục.
“Nghiệt tử, ta nuôi ngươi lớn, không nhận được ngươi quỳ lạy? Quỳ xuống cho ta!” Đế Thiên đi hướng Tô Minh, từng bước một tới gần, khoảng cách giữa hai người hiện giờ là ba mét.
Theo giọng nói lạnh lùng của Đế Thiên, đầu gối Tô Minh bùm một tiếng chảy máu. Thân thể lắn lung lay, ý thức và uy áp cường đại như thực chất giáng xuống, không phải ý chí của hắn có thể chống đỡ. Tâm hắn không quỳ nhưng thân thể hắn lại bị đè chặt, khiến đầu gối đùi phải hướng xuống đất.
Nhưng giây phút đầu gối hắn sắp chạm mặt đất thì tay trái Tô Minh ấn xuống đất bấu chặt, khiến đầu gối đùi phải lơ lửng cách mặt đất một tấc.
“Trừ tu vi vượt ta rất xa ra, ngươi còn có cái gì? Ngươi có thể khiến thân thể ta quỳ xuống, nhưng tâm ta thì không thể!” Tô Minh ngẩng đầu, khóe miệng chảy máu, đôi mắt đầy tơ máu nhìn chằm chằm Đế Thiên, đôi mắt tĩnh mịch khiến vẻ mặt hắn cũng bình tĩnh như chết.
“Hôm nay ngươi có thể dựa vào tu vi cường đại khiến ta quỳ lạy, sau này, Tô ta sẽ đem việc hôm nay trả lại gấp mấy lần! Không chỉ một mình ngươi, ta sẽ khiến toàn tiên tộc ngươi đều quỳ lạy dưới chân ta! Ta phải để Đế Thiên ngươi cúi đầu trước mặt ta! Ta có thể làm được!” Tô Minh cắn răng nói, phun ra từng chữ một, ẩn chứa quyết tâm. Cùng lúc đó, trong lòng hắn kêu gọi bốn chữ Hư Vô Môn.
Đối mặt lời nói của Tô Minh, biểu tình Đế Thiên không chút thay đổi. Y tới gần cách Tô Minh hai mét, lạnh lùng nhìn hắn chỉ kém một tấc là quỳ, nhìn mặt hắn nổi gân xanh, nhìn đầu gối chảy máu, nhìn hắn kháng cự áp lực vô tận khiến tay trái ấn mặt đất xuất hiện vô số tơ máu.
“Ta không cần tâm ngươi cũng quỳ lạy, thân thể là đủ rồi.” Đế Thiên từ từ nói.
Y nâng lên tay phải, hai ngón chỉ hướng trán Tô Minh. Một khi cái chỉ này rơi xuống, tất cả quỹ tích sẽ trở về mấy ngày trước, ký ức của Tô Minh lại lần nữa bị phong ấn. Hắn tỉnh dậy sẽ vẫn đối với quá khứ, tương lai tràn đầy mê mang. Sau lưng hắn luôn có đôi mắt tồn tại trong hư vô không ngừng nhìn chăm chú hành động của hắn.
Nhưng giây phút Đế Thiên nâng ngón tay sắp rơi xuống thì đột nhiên biến sắc mặt. Lực lượng không thuộc về Tô Minh, lực lượng như âm hoang trong thiên địa từ người hắn bùng phát.
Lực lượng cường đại vào giây phút bùng nổ khiến ngón tay sắp rơi xuống của Đế Thiên khựng lại, dường như lực lượng này đối kháng với y. Vài giây ngắn ngủi, Đế Thiên rên một tiếng, lùi một bước.
Y lùi một bước, sóng gợn bao phủ dưới chân Tô Minh lập tức biến mất. Thần thức và uy áp đè ép trên người hắn bị lực lượng bùng nổ trong người hắn bắn bật ra.
Sau lưng Tô Minh, theo lực lượng mạnh mẽ bùng nổ, không khí xuất hiện vặn vẹo, một vòng xoáy hình trứng to lớn xuất hiện!
Khi vòng xoáy xuất hiện thì cả trời đất di chuyển đều đứng lặng vào khoảnh khắc này!