Liên quan đến lợi ích thiết thân, bắt giữ Lục Phong rất quan trọng!
Nhưng quái vật huyết hà xâm lấn Linh Cảnh, giết chóc tín đồ, phá hoại sự vật trong Linh Cảnh, là đang cạy gốc rễ của Linh Cảnh Đại Hà Tự, Tâm Hải Pháp Sư không thể không lo lắng.
Hơn nữa, một thân thực lực của Tâm Hải Pháp Sư có liên quan mật thiết với Linh Cảnh Đại Hà Tự, lúc này Linh Cảnh Đại Hà Tự vừa bị quái vật huyết hà xâm lấn, Linh Cảnh của Tâm Hải Pháp Sư lập tức vận chuyển không thuận, khí tức giảm mạnh.
Tuy không đến mức tổn thương gân cốt, nhưng cũng khiến Tâm Hải Pháp Sư ném chuột sợ vỡ đồ, không dám chậm trễ, vội vàng phân ra một phần tâm thần tiến vào trong Linh Cảnh Đại Hà Tự, chỉ huy phật binh quản lý tín chúng trong Linh Cảnh tiêu diệt quái vật huyết hà.
Phật binh, tương tự như Hỏa Long Đạo Binh của Lục Phong.
Là người hộ đạo do Đại Hà Tự tuyển chọn tráng hán từ bách tính dưới trướng, đầu tư tài nguyên, phối hợp pháp môn đặc thù tế luyện ra.
Từng phật binh, thân thể ẩn hiện kim quang, cơ bắp cuồn cuộn, giống như tượng phật đúc bằng đồng bằng sắt, chỉ đứng tại chỗ đã cho người ta một cảm giác an ổn đáng tin, sức mạnh vô cùng.
Phật binh như vậy, một chọi một, ước chừng có thể ngang tài ngang sức với Hạ phẩm Đạo Đồng.
Mấy chục người tập kết thành trận, có thể lực đấu Trung phẩm Đạo Đồng.
Ngàn trăm người, hẳn là có thể bắt được Thượng phẩm Đạo Đồng.
Lúc này, Tâm Hải Pháp Sư ra lệnh một tiếng, trong Linh Cảnh Đại Hà Tự phật binh chỉnh đốn trang bị tập kết, mặc giáp cầm vũ khí.
Nhìn thoáng qua, lại có bảy tám ngàn người.
Nếu phối hợp với một số tăng nhân tinh nhuệ trong Đại Hà Tự, chỉ riêng đám phật binh này, đã đủ để san bằng hoàn toàn thế lực nhỏ như Chính Dương Môn.
Có thể nuôi nổi lượng lớn phật binh tinh nhuệ, Đại Hà Tự không hổ là chùa chiền phật môn gia đại nghiệp đại.
Phật binh tập kết, trùng trùng điệp điệp, bao vây về phía quái vật huyết hà.
Một lát sau, đại quân phật binh liền giao chiến với quái vật huyết hà dữ tợn khủng bố.
Mảnh đất bên cạnh lỗ thủng đen ngòm rất nhanh liền hóa thành một cái cối xay thịt, kim loại va chạm, máu thịt đan xen, gào thét, kêu thảm... vô cớ nhuộm lên Linh Cảnh Đại Hà Tự an ninh tường hòa một luồng huyết sát chi khí thảm liệt.
“Quái vật huyết hà tấn công hung mãnh, chỉ chút phật binh này, không ngăn cản được sự xâm lấn của quái vật huyết hà, càng đừng nhắc tới việc đuổi quái vật huyết hà về Huyết Hà Liệt Khích!” Tâm Hải Pháp Sư nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng.
Phật binh tinh nhuệ trong Linh Cảnh Đại Hà Tự dưới sự xung kích liên tục không ngừng, không sợ chết của quái vật huyết hà, không ngừng ngã xuống, Tâm Hải Pháp Sư đau lòng không thôi.
Cứ tiếp tục như vậy, chỉ riêng tổn thất của phật binh, đã khiến Tâm Hải Pháp Sư không chịu nổi, càng đừng nhắc tới, quái vật huyết hà liên tục không ngừng phá vỡ phòng tuyến phật binh, mang lại sự phá hoại cho Linh Cảnh Đại Hà Tự.
“Tâm Hà, Tâm Hồ, mau chóng triệu tập nhân thủ, tiến vào trong Linh Cảnh, bảo vệ Linh Cảnh cho ta!”
Tâm Hải Pháp Sư vừa đối đầu với Lục Phong đang điều tức, vừa âm thầm truyền âm cho cao tăng Đại Hà Tự vừa mới tới hiện trường ở phía xa.
Bên kia, hai vị tăng nhân Tâm Hà và Tâm Hồ, nhận được thư truyền của Tâm Hải Pháp Sư, lập tức sắc mặt biến đổi.
Hai người đều là tâm phúc của Tâm Hải Pháp Sư, tự nhiên biết tầm quan trọng của Linh Cảnh Đại Hà Tự.
Tâm Hà và Tâm Hồ nhìn nhau, truyền âm trao đổi một phen, lập tức phân ra Tâm Hà dẫn theo vài thuộc hạ, rời khỏi nơi này, trở về trong Đại Hà Tự, triệu tập tăng nhân, chuẩn bị tiến vào Linh Cảnh Đại Hà Tự.
Tâm Hồ thì ở lại nơi này, dẫn theo những người khác cùng trông coi mấy người Tùng Đạo Nhân.
“Hòa thượng Đại Hà Tự này bị sao vậy? Sao đột nhiên lại dừng lại, để lại cho ta thời gian thở dốc!”
Lục Phong không biết sự thay đổi trong Linh Cảnh Đại Hà Tự, nhìn thấy Tâm Hải Pháp Sư tuy rằng tinh thần khóa chặt hắn, nhưng tạm thời không có động tác, càng không ra tay nữa, trong lòng đầy nghi hoặc.
“Chẳng lẽ Tâm Hải Pháp Sư này còn đang chuẩn bị pháp thuật cường đại gì, chuẩn bị một đòn giết chết ta?” Lục Phong nhíu mày, lẩm bẩm.
Tinh thần của hắn đã câu thông với chí bảo [Không Gian Môn] của mình, chỉ cần có chút nguy hiểm xuất hiện, hắn tuyệt đối quyết đoán, trốn về thế giới Vu sư.
Nhưng dưới sự chú ý của hắn, Tâm Hải Pháp Sư chậm chạp chưa động, khiến Lục Phong nhất thời không hiểu ra sao, đành phải kiệt lực thúc giục Thanh Mộc Linh Cảnh hóa giải ma thạch tích trữ trong Linh Cảnh, bổ sung tiêu hao của đòn vừa rồi.
Dưới sự hỗ trợ của lượng lớn năng lượng thiên địa có được từ việc hóa giải ma thạch, tổn thương Lục Phong chịu phải trong đòn vừa rồi từ từ hồi phục.
Không cần bao lâu, liền có thể trở lại đỉnh cao.
Bỗng nhiên, ngay khi Lục Phong có chút phát sầu, bên tai hắn đột nhiên truyền đến một giọng nói có chút tang thương.
“Là ai?” Lục Phong nghi hoặc.
“Đạo hữu, đừng hoảng hốt! Hãy nghe ta nói, ta là Tùng Đạo Nhân của Thanh Mộc Quan, đây là Thiên Lý Truyền Âm Thuật do ta thi triển.”
“Tâm Hải Pháp Sư của Đại Hà Tự đối diện ngươi, hiện tại Linh Cảnh của hắn đang bị quái vật huyết hà xâm lấn, nhất thời không phân thân được, là chiến hay trốn, lúc này chính là cơ hội ngàn năm có một a!”
Tùng Đạo Nhân đứng trong đám người, tốc độ nói cực nhanh, thông qua Thiên Lý Truyền Âm Thuật, đem tất cả những gì mình quan sát được, báo cho Lục Phong.
Tùng Đạo Nhân cùng vài vị đạo hữu, nay vì chuyện của Đại Hà Tự, cùng rơi vào cảnh tù tội.
Hắn vốn tưởng rằng, không qua bao lâu, những kẻ xui xẻo bọn họ sẽ phải chết trong Đại Hà Tự, nhưng sự xuất hiện bất ngờ của Lục Phong, còn có thể qua lại hai chiêu với chiến lực đỉnh cao Tâm Hải Pháp Sư của Đại Hà Tự, khiến Tùng Đạo Nhân nhìn thấy hy vọng.
Tùng Đạo Nhân lịch duyệt phong phú, học thức uyên bác.
Sau khi Tâm Hải Pháp Sư dừng tay bất động, liền nhận ra sự bất thường trong Linh Cảnh Đại Hà Tự sau lưng Tâm Hải Pháp Sư, sau khi nghe lén Tâm Hải Pháp Sư truyền âm với hai người Tâm Hà Tâm Hồ, liền phân tích ra khốn cảnh của Tâm Hải Pháp Sư lúc này.
Ký thác hy vọng vào Lục Phong, Tùng Đạo Nhân liền nhắm chuẩn lúc hai người giằng co, dùng pháp thuật Thiên Lý Truyền Âm báo tình hình của Tâm Hải Pháp Sư cho Lục Phong.
Lục Phong nghe xong, bán tín bán nghi.
Lập tức cũng nghĩ đến một số thông tin hắn tra khảo được từ Tâm Viễn lão tăng và Chính Dương Lão Tổ, đại trận Đại Hà Tự dùng để phong ấn Huyết Hà Liệt Khích, chính là do phật tháp, Linh Cảnh di lưu của vô số tiền bối Đại Hà Tự chỉnh hợp mà thành.
Ba tòa phật tháp Lục Phong đào lên, Linh Cảnh cạy ra cũng chứng thực thông tin này.
Đột nhiên, trong đầu Lục Phong linh quang lóe lên, nghĩ thông suốt một số việc.
Linh Cảnh, chỉnh hợp, ghép hình... Thảo nào lúc Lục Phong đối chiến với Tâm Hải Pháp Sư, luôn cảm thấy Linh Cảnh Đại Hà Tự sau lưng Tâm Hải Pháp Sư vô cùng quái dị, Linh Cảnh thể lượng to lớn phát huy ra sức mạnh cũng kém xa.
Nếu Linh Cảnh của Tâm Hải Pháp Sư căn bản không phải của chính hắn, mà là do rất nhiều Linh Cảnh ghép lại thành Linh Cảnh to lớn, không thể điều khiển tự nhiên, như cánh tay sai khiến, như vậy những chỗ quái dị này liền giải thích được rồi.
Mà ba cái Linh Cảnh Lục Phong cạy đi từ trong phật tháp trước khi khai chiến, khiến Linh Cảnh Đại Hà Tự của Tâm Hải Pháp Sư xuất hiện thiếu sót.
Linh Cảnh Đại Hà Tự vừa vặn nằm trên Huyết Hà Liệt Khích, hiện tại phong ấn xuất hiện thiếu sót, Linh Cảnh Đại Hà Tự làm chủ thể phong ấn liền đứng mũi chịu sào, trở thành trận địa tiền duyên bị quái vật huyết hà xâm lấn.
“Xem biểu hiện này của Tâm Hải Pháp Sư hiện nay, tình hình quái vật huyết hà xâm lấn Linh Cảnh có chút nghiêm trọng a, đương nhiên cũng không loại trừ lão lừa trọc này đang diễn kịch muốn lừa gạt ta...” Trong lòng Lục Phong thầm nghĩ.
Trong lúc cẩn thận đề phòng Tâm Hải Pháp Sư, trong lòng Lục Phong cũng có kế hoạch.
Bỗng nhiên, Lục Phong đột ngột bạo khởi, cuốn lên gió đen, lao thẳng vào trong Huyết Hà Liệt Khích.
“Thằng nhãi ranh, ngươi muốn làm gì!”
Động tác của Lục Phong, Tâm Hải Pháp Sư nhìn thấy, lập tức nổi giận, cũng không màng quan tâm chiến cục trong Linh Cảnh, lập tức đuổi gấp theo.
“Hề hề, lão lừa trọc, Linh Cảnh của ngươi không phải rất mạnh sao? Bây giờ xem thử chiêu này của ta ngươi có phá được không!”
Trong nháy mắt, Lục Phong đã rơi vào trong Huyết Hà Liệt Khích, quen cửa quen nẻo đi tới trước phong ấn Huyết Hà Liệt Khích của Đại Hà Tự.
Chỉ thấy dưới sự thúc giục toàn lực của Lục Phong, vô số rễ cây Hấp Năng Cổ Thụ từ sau lưng hắn vươn ra, bá đạo đâm về phía đại trận phong ấn dưới chân Lục Phong, mục tiêu chỉ thẳng vào từng tòa phật tháp xây dựng trên vách núi.
“Thằng nhãi ranh, chớ động vào phật tháp!”
Tâm Hải Pháp Sư đứng trên không trung, nhìn thấy động tác của Lục Phong, tức đến ngứa răng, trong tay bắt ấn, lần nữa sử ra tuyệt học của Đại Hà Tự, Chưởng Trung Tịnh Độ.
Phật quang đại thủ ấn to lớn ập xuống đầu, lần này Tâm Hải Pháp Sư rút kinh nghiệm lần trước, không còn vọng tưởng bắt giữ Lục Phong, phật quang đại thủ ấn trực tiếp nắm thành quyền ấn, ý muốn ấn chết Lục Phong trên phong ấn Huyết Hà Liệt Khích này.
Nếu lại để Lục Phong làm loạn tiếp, phá hoại mấy tòa phật tháp, làm hỏng mấy cái Linh Cảnh, thật sự sẽ bị hắn cạy động gốc rễ Đại Hà Tự.
Cho dù thèm muốn Thanh Mộc Linh Cảnh cường đại của Lục Phong, giờ phút này Tâm Hải Pháp Sư cũng không màng nương tay.
Phật quang đại thủ ấn ập xuống đầu, kình phong rít gào, cảm giác áp bách mười phần, Lục Phong thấy thế lại trong lòng vui vẻ, so với lần thi triển trước, lần này khí tức của môn phật quang đại thủ ấn này của Tâm Hải Pháp Sư rõ ràng suy yếu vài phần.
Xem ra Linh Cảnh Đại Hà Tự bị quái vật huyết hà xâm lấn, ít nhiều gì, vẫn ảnh hưởng đến thực lực của Tâm Hải Pháp Sư.
Đương nhiên lúc này phật quang đại thủ ấn sắp tới, Lục Phong cũng không màng suy nghĩ những chuyện nhỏ nhặt này nữa, lần này, Lục Phong không chuẩn bị toàn lực liều mạng nữa, thân cây Hấp Năng Cổ Thụ non trong Thanh Mộc Linh Cảnh sau lưng vặn vẹo, trực tiếp ném một phương Linh Cảnh ra khỏi Thanh Mộc Linh Cảnh.
“Hề hề, Tâm Hải lão lừa trọc, ngươi không phải thích Linh Cảnh sao, cho ngươi nếm thử bom Linh Cảnh ta tỉ mỉ chuẩn bị cho ngươi!” Lục Phong cười hì hì một tiếng.
Một phương Linh Cảnh bị Lục Phong ném ra khỏi Thanh Mộc Linh Cảnh, bản thể chỉ lớn bằng bàn tay, là một cái cối xay đá màu máu, chính là Linh Cảnh Lục Phong móc ra từ trên thi thể Cừu tính Man nhân của Vạn Sơn Minh.
Giờ phút này, cối xay đá màu máu chứa Linh Cảnh Cừu tính Man nhân vừa ra khỏi Thanh Mộc Linh Cảnh, trên cối xay đá màu máu, liền trào ra lượng lớn hồng quang không ổn định, bản thể Linh Cảnh cũng run rẩy với tần suất mắt thường có thể thấy được, càng có từng trận tiếng nổ vang truyền ra từ trong cối xay đá màu máu.
Phảng phất như khoảnh khắc tiếp theo, cối xay đá màu máu chứa Linh Cảnh này sẽ nổ tung tại chỗ.
Trong nháy mắt, cối xay đá màu máu không ổn định, liền va chạm với phật quang đại thủ ấn đang ập xuống đầu.
Ầm ầm!
Lại là một tiếng vang thật lớn!
Cối xay đá màu máu không ổn định, khi còn chưa va chạm với phật quang đại thủ ấn, liền lăng không nổ tung.
Một phương Linh Cảnh có bao nhiêu năng lượng, Lục Phong người thường xuyên ném ma thạch, ném tài nguyên vào trong Thanh Mộc Linh Cảnh, ném đến túi tiền trống rỗng là rõ ràng nhất.
Cừu tính Man nhân tuy thực lực yếu, nhưng thân là nhân vật nòng cốt của Vạn Sơn Minh, cũng tế luyện ra một dòng linh mạch trong không gian Linh Cảnh của bản thân, tuy là huyết thuộc tính linh mạch có chút ít người tu luyện, nhưng năng lượng ẩn chứa trong đó vẫn không thể khinh thường.
Giờ phút này bị Lục Phong chủ động kích phát ra, dòng năng lượng bạo ngược hình thành sau khi nổ tung, nháy mắt va chạm với phật quang đại thủ ấn của Tâm Hải Pháp Sư.
Trong vụ nổ, dưới sự xung kích năng lượng của một phương Linh Cảnh nổ tung, phật quang đại thủ ấn không ngừng lui về phía sau, phật quang kim sắc trên thủ ấn càng là ảm đạm đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cả hình thể đều trở nên hư ảo.
Dưới pháp thuật phản chấn, Tâm Hải Pháp Sư đều không kìm được rên lên một tiếng, lại nhìn về phía Lục Phong dưới đất, trong ánh mắt đã thêm vài phần kiêng kị và đau lòng.
Đem Linh Cảnh tân tân khổ khổ, hao phí vô số tài nguyên tế luyện thành trực tiếp kích nổ, quả thực là phí phạm của trời, Tâm Hải Pháp Sư lần đầu tiên nhìn thấy người lãng phí như vậy.
Thật là mở rộng tầm mắt.
Càng khiến Tâm Hải Pháp Sư kinh sợ là, Lục Phong sau khi nổ xong một cái Linh Cảnh, trong tay lại xuất hiện thêm hai cái Linh Cảnh.
Một bộ dạng sẳn sàng đón địch, chỉ cần hắn có chút động tác, Lục Phong liền sẽ lập tức ném Linh Cảnh ra kích nổ.
Nổ chết mẹ nó!
“Hề hề! Lão lừa trọc, đừng vội! Linh Cảnh chỗ ta còn có, xem ngươi có thể ăn được bao nhiêu phát rồi!” Lục Phong cười nhạt nói.
Trong tay hắn còn lại hai cái Linh Cảnh khá mạnh, còn có ba cái Linh Cảnh tàn phá, Tâm Hải Pháp Sư tuy mạnh, nhưng kích nổ ra cũng đủ cho Tâm Hải Pháp Sư uống một bình rồi.
Hơn nữa, chuyến đi này của Lục Phong cũng chỉ là đang kéo dài thời gian, mục đích của hắn vẫn là phá hoại phong ấn Huyết Hà Liệt Khích.
“Thằng nhãi ranh, giao Linh Cảnh của Tâm Viễn ra, ta có thể cho ngươi một con đường sống!” Mắt thấy Lục Phong xoa nắn Linh Cảnh của Tâm Viễn lão tăng trong tay, khóe mắt Tâm Hải Pháp Sư giật giật, vội vàng mở miệng nói.
“Sao thế, ngươi và Tâm Viễn lão hòa thượng này quan hệ không tầm thường? Chẳng lẽ lão hòa thượng này là con trai ngươi?”
“Ngươi muốn, thì nói đi chứ! Ngươi không nói, sao ta biết ngươi muốn chứ? Ha ha ha!”
Thấy Tâm Hải Pháp Sư ném chuột sợ vỡ đồ, Lục Phong cũng vui vẻ đấu võ mồm với hắn, kéo dài thời gian.
Một phen lời nói nói ra, tức đến Tâm Hải Pháp Sư trợn mắt tròn xoe, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Tâm Hải Pháp Sư lần nữa rên lên một tiếng, phật quang đại thủ ấn vừa rồi bị Linh Cảnh nổ tung tàn phá đến hư ảo, càng là trực tiếp tiêu tán trong không khí.
Hấp Năng Cổ Thụ sau lưng Lục Phong lại lần nữa phát uy, đột phá phòng hộ của một tòa phật tháp, cạy Linh Cảnh cất giữ trong đó ra.
Rắc rắc!
Tiếng vỡ vụn truyền đến từ Linh Cảnh trong cơ thể, ánh mắt Tâm Hải Pháp Sư nhìn về phía Linh Cảnh Đại Hà Tự, quả nhiên nhìn thấy trong Linh Cảnh Đại Hà Tự lại có thêm một cái lỗ thủng đen ngòm.
Một đợt lớn quái vật huyết hà, không muốn sống trào ra từ cái lỗ thủng mới sinh.
Vừa có tăng nhân Đại Hà Tự gia nhập, phối hợp một đám phật binh, thật vất vả mới ổn định được phòng tuyến lại lần nữa xuất hiện sóng gió, không thể không phân ra một bộ phận nhân thủ thiết lập một tuyến phòng thủ mới, áp lực tăng mạnh.
Lục Phong được thế không tha người, lần nữa dẫn động ba miếng linh cơ tàn phá, ném thẳng về phía Tâm Hải Pháp Sư đang phân thần trên không trung.
Đồng thời thân hình vừa động, rễ cây Hấp Năng Cổ Thụ như cuồng ma loạn vũ, tiếp tục cắm rễ phong ấn, vây công phật tháp phòng ngự.
Ầm ầm ầm!
Ba tòa Linh Cảnh tàn phá nổ tung trước người Tâm Hải Pháp Sư, sức xung kích vụ nổ bùng nổ, ép Tâm Hải Pháp Sư lui liền vài dặm, tạm tránh mũi nhọn vụ nổ.
Lục Phong nhân lúc Tâm Hải Pháp Sư lui về phía sau, lần nữa bắt lấy hai tòa phật tháp, cạy đi hai tòa Linh Cảnh.
Lỗ thủng trong Linh Cảnh Đại Hà Tự tiến một bước mở rộng, quái vật huyết hà xâm lấn tiến một bước tăng nhiều, Tâm Hải Pháp Sư cố nén lửa giận và phản phệ do Linh Cảnh tổn thương, lao về phía phong ấn.
Nhưng lúc này, chỗ phong ấn, đâu còn bóng dáng Lục Phong.
Nơi Lục Phong đứng ban đầu, chỉ còn lại một phương Linh Cảnh không ổn định, phật quang vàng rực rỡ tỏa ra, rõ ràng là Linh Cảnh Tâm Viễn lão tăng một lòng tế luyện.
Lục Phong thật nghe lời Tâm Hải Pháp Sư, để lại Linh Cảnh của Tâm Viễn lão tăng.
Chẳng qua, Linh Cảnh để lại, đã bị Lục Phong động tay chân.
Ầm ầm một tiếng!
Linh Cảnh Tâm Viễn lão tăng nổ tung trên phong ấn Đại Hà Tự.
Sức xung kích vụ nổ khủng bố, khiến phong ấn Huyết Hà Liệt Khích run rẩy không ngừng, một số chỗ yếu ớt bị Lục Phong đánh vỡ phật tháp, còn phát ra từng tiếng rắc rắc rợn người, phong ấn pháp trận tổn thương không nhẹ.
Trong Huyết Hà Liệt Khích, quái vật huyết hà nhạy bén nhận ra sự bất thường của phong ấn, sương mù màu đỏ tươi cuộn trào, quái vật xung kích càng lên một tầng lầu.
“Thằng nhãi ranh, Hồng Diệp Hội, Đại Hà Tự ta và ngươi không chết không thôi!”
Truyền đến theo đó còn có một tiếng gầm thét của Tâm Hải Pháp Sư.