Trong Ất Mộc Thần Quang Tráo, Phương Tịch giơ tay phải ra. Ất Mộc Thần Quang ngưng tụ, hóa thành một thanh phi kiếm bằng gỗ màu xanh dài gần một thước.
Trên mũi kiếm có vân gỗ, chỗ chuôi kiếm còn có khắc hoa văn trang trí.
Mặc dù nó được sử dụng Ất Mộc Thần Quang biến thành, nhưng các tu sĩ Trúc Cơ có mặt ở đó không ngờ đều tưởng nhầm đó là một thanh linh khí chân chính!
- Đi!
Phương Tịch bấm tay bắn ra. Ất Mộc Thần Kiếm lập tức hóa thành một luồng ánh sáng màu xanh sẫm kéo theo dải cầu vồng màu xanh dài một trượng, giống như một con Giao Long giơ nanh múa vuốt lao về phía Lý Như Kiếm!
Không chỉ có vậy, trên thân kiếm thậm chí còn có sấm chớp lập lòe, xuất hiện Ất Mộc Thần Lôi màu xanh da trời!
Trong nháy mắt sấm sét bắn ra!
Ánh chớp còn nhanh hơn ánh kiếm, phát sau mà đến trước, đánh vào trên thân Lý Như Kiếm!
Xoẹt!
Ánh chớp màu xanh tản ra xung quanh, không ngờ trên toàn thân Lý Như Kiếm hiện ra một tầng ánh kiếm sắc bén đến cực điểm, so với phòng ngự linh tráo bình thường hoàn toàn khác một trời một vực, giống như con nhím vậy đánh tan ánh chớp kia!
- Rất tốt, ngươi đáng để lão phu ra kiếm!
Lý Như Kiếm hét to một tiếng và giơ tay rút kiếm.
Một cầu vồng màu vàng kim xuất hiện, kiếm khí sắc bén khiến những tu sĩ Trúc Cơ ở đây đều không khỏi nheo mắt lại.
Ầm ầm!
Giống như gỡ mìn trên bãi đất, ánh kiếm màu vàng kim giống như kèm theo mưa gió, chém vào trên Ất Mộc Thần Kiếm phía sau, cắt đứt dải cầu vồng màu xanh, khiến Ất Mộc Thần Kiếm phải bay ngược về phía sau!
- Là dị bảo... Kinh Lôi Kiếm!
U Nguyệt Tử không khỏi biến sắc:
- Không ngờ Lý đạo hữu lấy ra món bảo vật truyền thừa Linh Kiếm Môn này ra ngoài...
Kinh Lôi Kiếm!
Kiếm này là một dị bảo Lôi hệ, do lão tổ khai phái của Linh Kiếm Môn truyền lại.
Có người nói phối hợp kiếm quyết bí truyền, uy lực còn lớn hơn Linh khí cực phẩm một bậc!
Nghiêm ngặt nói ra, uy năng còn mạnh hơn Tử Uẩn Trạc trong tay Phương Tịch mấy phần.
- Kiếm này vừa ra, không chết cũng bị thương, đạo hữu nghĩ cho thật tốt, nhất định muốn bao che tên phỉ tu kia sao?
Hai tay Lý Như Kiếm cầm kiếm, giơ lên đỉnh đầu, vẻ mặt và giọng nói đều trở nên nghiêm túc.
- Bản đảo chủ đã nói, vừa vào bản đảo, ân oán đều tiêu!
Phương Tịch phất tay áo, kích thích ra một đạo pháp lực màu xanh, thu Ất Mộc Thần Kiếm về trong tay, chỉ thấy trên thân đoản kiếm này đã hiện ra một lỗ thủng.
Dù sao kiếm này cũng là thần quang ngưng tụ, miễn cưỡng đạt đến cấp độ Linh khí thượng phẩm, khó có thể địch nổi Kinh Lôi Kiếm!
Hắn khẽ mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng vuốt thân kiếm một cái.
Quang mang lấp loé, lỗ hổng trên Ất Mộc Thần Kiếm biến mất không còn tăm tích, lại lần nữa phát ra kiếm reo lanh lảnh.
- Ngu xuẩn mất khôn!
Thần sắc của Lý Như Kiếm lạnh lẽo, không ngừng đưa Canh Kim kiếm khí mà mình khổ tu nhiều năm vào Kinh Lôi Kiếm.
Kinh Lôi Kiếm thu được pháp lực cường đại, trên thân kiếm lấp lóe kim lôi, kiếm quang tăng vọt, mang theo phong lôi, uy thế kinh người.
- Kiếm Động Phong Lôi!
Nguyễn Tinh Linh biến sắc:
- Vị đại trưởng lão Linh Kiếm Môn này, trình độ kiếm đạo thật khủng bố?!
- Canh Kim Kiếm Quyết, Ngũ Lôi Oanh Đỉnh!
Lý Như Kiếm tay cầm Kinh Lôi Kiếm chém xuống, kiếm quang chia làm năm đạo, mỗi một đạo đều mang theo phong lôi, thanh thế cực lớn!
Hai tay Phương Tịch liên tục gảy mười ngón, từng đạo Ất Mộc Thần Quang bay ra, hóa thành Ất Mộc Thần Kiếm, nhanh chóng va chạm với kinh lôi.
Ầm ầm!
Ánh chớp lấp loé, kiếm khí phách trảm!
Thần lôi màu xanh và màu vàng dây dưa, nuốt chửng lẫn nhau, cuối cùng tiêu tan hết sạch.
Phương Tịch phẩy tay áo một cái, thu hồi năm thanh Ất Mộc Thần Kiếm, tay trái lại nhẹ nhàng vung lên, sáu thanh Ất Mộc Thần Kiếm giống như đúc xuất hiện, tổ hợp lẫn nhau, hóa thành một thanh đại kiếm màu xanh.
Xuy!
Trên thân kiếm, thậm chí bốc cháy lên linh diễm!
Ất Mộc Chân Hỏa!
Cự kiếm mang theo ngọn lửa ngang trời chém tới, kiệt liệt chém giết với Lý Như Kiếm, chân hỏa màu xanh cùng lôi đình màu vàng không ngừng lấp loé, dáng vẻ không hề rơi xuống hạ phong một chút nào.
- Một bộ Linh khí thượng phẩm? Tất cả còn là phi kiếm?
Lưu Tam Thất sờ cằm:
- Gần đây trong ba nước, có Linh khí thượng phẩm như vậy hiện thế sao? Vì sao ta chưa từng gặp...
Trên thực tế, thời điểm nhìn thấy từng thanh đoản kiếm màu xanh kia, chẳng biết vì sao trong lòng Lưu Tam Thất có chút rung động.
Lần này nhìn thấy Phương Tịch, cảm giác của hắn tuyệt nhiên không giống, thậm chí có chút kích động muốn quỳ lạy.
Cũng may hắn là tu sĩ Trúc Cơ, cuối cùng không có mất đi dáng vẻ ở trước mặt người khác.
Nhưng cũng biết Phương Tịch thâm tàng bất lộ, bộ phi kiếm màu xanh này càng giấu diếm huyền diệu:
- Lần đấu pháp này... Quả thật quá hồi hộp...
- Không thể... Coi như phi kiếm thành bộ, vì sao hắn có thần thức mạnh mẽ như vậy thao túng?
Vẻ mặt U Nguyệt Tử khó có thể tin.
Bây giờ Phương Tịch triển lộ ra năng lực đấu pháp, ngay cả nàng cũng không dám xem thường.
Thậm chí U Nguyệt Tử rõ ràng, nếu đổi Lý Như Kiếm thành mình, ứng đối cũng chưa chắc hời hợt như đối phương, làm không tốt sẽ... bại!
Bất luận nàng có thừa nhận hay không, bây giờ Phương Tịch ở trong mắt mọi người, đã có chiến lực Trúc Cơ hậu kỳ.
Bỗng nhiên lại nghe được một tiếng vang thiên kinh địa động.
Sắc mặt Lý Như Kiếm đỏ bừng, Kinh Lôi Kiếm trong tay bùng nổ ra ánh vàng Canh Kim khủng bố, liên tục chém mười ba kiếm, cuối cùng cũng coi như đánh tan cự kiếm thiêu đốt Ất Mộc Chân Hỏa.
Lúc này khí tức trên người hắn đã mơ hồ tiếp cận Trúc Cơ viên mãn!
- Người này... lại vận dụng bí thuật tăng cường pháp lực?
Nguyễn Tinh Linh thở dài, để âm thanh dễ nghe truyền vào trong tai mỗi một vị tu sĩ:
- Tuổi thọ của đại trưởng lão Linh Kiếm Môn vốn không nhiều, còn hao tổn nguyên khí như vậy, quả thực cái được không bù đắp được cái mất...
Kiếm tu Trúc Cơ của Linh Kiếm Môn cũng lo lắng, nghe vậy không khỏi trừng Nguyễn Tinh Linh.
- Ồ? Liều mạng?
Phương Tịch khẽ cười, thu hồi sáu thanh Ất Mộc Thần Kiếm, hai tay bấm quyết, pháp lực Thanh Mộc Trường Sinh Công dâng lên.
Xèo xèo xèo xèo!
Thanh quang bùng lên, tổng cộng mười hai thanh phi kiếm xoay tròn ở quanh người hắn, khiến các tu sĩ Trúc Cơ vây xem đều biến sắc.
- Cũng được... Là lúc kết thúc, đi!
Ở dưới thần niệm của Phương Tịch chỉ huy, mười hai thanh Ất Mộc Thần Kiếm bay ra, ngang dọc đi tới, giống như thiên ngoại phi tiên, bố cục tinh diệu, mơ hồ tạo thành một trận thế nào đó, bao vây Lý Như Kiếm ở trung tâm.
Xuy!
Từng tia Ất Mộc Thần Lôi từ trên đoản kiếm màu xanh bay ra, giống như tạo thành từng tấm lôi võng.
Vòm trời bỗng nhiên giăng kín mây đen, có lôi đình to bằng miệng bát hạ xuống!
- Đây là... trận pháp?!
Hai mắt Lý Như Kiếm như điện, ngơ ngác thất sắc.
- Đây là Ất Mộc Thần Lôi Kiếm Trận do ta tự nghĩ ra, kính xin đạo hữu đánh giá một chút...
Phương Tịch cười dài, vô số lôi đình màu xanh từ giữa không trung hạ xuống.
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Lý Như Kiếm liên tục gào thét, nắm Kinh Lôi Kiếm đánh nát mấy đạo Ất Mộc Thần Lôi, cuối cùng Kinh Lôi Kiếm tuột tay bay ra, bị một đạo Ất Mộc Thần Lôi oanh ở trên người.
Răng rắc!
Toàn thân hắn kiếm quang tiêu tan, đột nhiên phun ra một ngụm tinh huyết, khí tức nhanh chóng uể oải.
- Phương đảo chủ dừng tay, ta thay đại trưởng lão nhận thua!
Nhìn thấy Lý Như Kiếm có khả năng chết ở trong kiếm trận, Trúc Cơ áo đen của Linh Kiếm Môn vội vàng hét dài.
Xèo!
Trong Ất Mộc Thần Lôi Kiếm Trận, một thanh đoản kiếm màu xanh gác ở trên cổ Lý Như Kiếm.
Phương Tịch mỉm cười hỏi:
- Đạo hữu nhận thua chưa?
Lý Như Kiếm phảng phất như trong nháy mắt già nua mấy chục tuổi, lưng cong xuống:
- Kiếm trận của đạo hữu tuyệt diệu, lão phu chịu thua!
- Như vậy rất tốt.
Phương Tịch phẩy tay áo, hời hợt thu hồi mười hai thanh phi kiếm, dáng dấp thành thạo điêu luyện.
Chuyện này cũng bình thường.
Dù sao nếu hắn toàn lực phát động, ít nhất có thể khống chế mười chín thanh Ất Mộc Thần Kiếm!
Còn Ất Mộc Thần Lôi Trận?
Sau khi trận này rơi vào trong tay hắn, đã sớm bị tìm hiểu thấu đáo, kết hợp bí quyết bày trận di động, tạo thành Ất Mộc Thần Lôi Kiếm Trận, chính là thành quả nghiên cứu mới nhất của hắn.
Bây giờ triển khai quả nhiên cực kỳ sắc bén, ung dung khắc địch.
- Bằng vào tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của ta bây giờ, dù chỉ dùng Ất Mộc Thần Quang, tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí Trúc Cơ viên mãn cũng không phải đối thủ...
Phương Tịch thu hồi thần thông, lộ ra nụ cười hiền hòa:
- Nếu đấu pháp có kết quả, chuyện trước đó tự nhiên không đề cập tới, mời chư vị đến Trường Thanh Các trò chuyện...
- Đạo hữu khách khí.
Vẻ mặt đám người Ngôn Trường Không vô cùng trịnh trọng, tuyệt nhiên không giống trước đó.
Dù sao Phương Tịch bây giờ, thủ đoạn thần thông có thể so với Trúc Cơ viên mãn, làm bọn họ kính nể không ngớt.
- Chúc mừng Phương đạo hữu, ngày sau danh xưng đệ nhất tu sĩ Vạn Đảo Hồ ta, liền phải tặng cho ngươi.
Nguyễn Tinh Linh cười nói.
Phương Tịch nghe xong, trong lòng cả kinh.
Đệ nhất tu sĩ Vạn Đảo Hồ?
- Được rồi... miễn cưỡng cũng coi như số một, không phải sao?
Lý Như Kiếm nguyên khí đại thương, còn bởi vì triển khai bí pháp tăng pháp lực, làm không tốt còn sẽ giảm thọ, căn bản không nói lời nào, vị Trúc Cơ áo đen kia khách khí vài câu, sau đó mang theo Lý Như Kiếm chật vật rời đi.
Còn U Nguyệt Tử, trên mặt hiện ra nụ cười cứng ngắc, không muốn trêu chọc cường địch kiêm hàng xóm như Phương Tịch.
Trúc Cơ còn lại cùng đi Trường Thanh Các, Phương Tịch dặn dò bày yến, cùng nhau thưởng thức canh Tiểu Thanh Long, Long Lân Tinh Mễ cấp hai…
Trong lúc nhất thời, chủ và khách đều vui vẻ.
...
- Phương đảo chủ khách khí, ngày sau chúng ta lại đến nhà bái phỏng...
Đưa vị Trúc Cơ cuối cùng đi, Phương Tịch trở lại Trường Thanh Các, một mình uống rượu tàn còn lại.
- Đảo chủ...
Chung Hồng Ngọc từ trong hành lang đi ra, quỳ trên mặt đất:
- Làm phiền đảo chủ vì Hồng Ngọc ra mặt, ước đấu Trúc Cơ hậu kỳ, Hồng Ngọc khó mà báo đáp...
- Ngươi có thể thành công Trúc Cơ, chính là báo đáp tốt nhất với ta.
Phương Tịch lộ ra nụ cười nhã nhặn:
- Mấy ngày nữa ngươi bắt đầu bế quan xung kích Trúc Cơ, ta tự mình hộ pháp cho ngươi!
- Vâng...
Chung Hồng Ngọc có chút si mê nhìn Phương Tịch.
Nữ tử trong tu tiên giới vốn có tâm lý ái mộ cường giả, huống chi Phương Tịch là người nàng từ nhỏ đã thân cận, cảm giác càng thêm không giống.
...
- A... Phương lão tổ, ngươi không giữ lời hứa!
Ngày hôm sau.
Chung Hồng Ngọc đi tới Trường Thanh Các thỉnh an, bỗng nhiên nghe được tiếng hét thảm.
Thanh quang lấp loé, hình như có mấy bộ thi thể bị ném ra ngoài, túi chứa đồ bị thu đi.
- Hồng Tụ, Tiểu Oánh, ra dọn dẹp.
Phương Tịch từ trong Trường Thanh Các đi ra, vẻ mặt xúi quẩy:
- Thực là... có phỉ tu ngu ngốc nghe ta nói vừa vào trong đảo, ân oán đều tiêu, liền muốn vào bản đảo tránh họa, còn muốn tôn bản đảo chủ làm lão đại phỉ tu... Cho rằng ta là người che chở phỉ tu sao?
Chung Hồng Ngọc chẳng biết vì sao, bỗng nhiên có chút buồn cười.
Nhưng sau đó vẻ mặt lại trở nên trịnh trọng:
- Rõ ràng chúng ta đã giải thích, vì sao người ngoài lại không tin?
Nàng có chút tức giận, rõ ràng là mình thiên tân vạn khổ đổi lấy Trúc Cơ Đan, còn xui xẻo gặp phải cướp giết, cuối cùng thành kết quả như thế ?
Thậm chí nếu không phải thực lực của đảo chủ mạnh mẽ, có thể che chở nàng, làm không tốt bây giờ đã bị bắt về Linh Kiếm Môn giết báo thù...
- Chuyện thế gian đều như vậy... nếu bị ảnh hưởng, chỉ có thể nói rõ nội tâm của ngươi không đủ mạnh.
Phương Tịch khẽ mỉm cười, hắn không để ý những chuyện này, đến làm phân bón cũng tốt.
Còn thuận miệng nói cái gì vừa vào đảo ta, ân oán đều tiêu...
Trên thực tế, này cũng phải nhìn người, đến cùng có dung nạp hay không, hoàn toàn là nhìn tâm ý của hắn.
Tuy bây giờ Long Ngư Đảo có thể tính thế ngoại đào nguyên, cho dù trêu chọc Huyền Thiên Tông, cũng có thể ngăn địch ở ngoài...
- Ta nhìn ngươi thần hoàn khí túc, tinh khí thần đều ở đỉnh cao, vừa vặn bế quan đi...
Thần thức Phương Tịch liếc nhìn Chung Hồng Ngọc, mở miệng nói:
- Đưa Trúc Cơ Đan cho ta xem một chút...
Chung Hồng Ngọc từ trong túi chứa đồ lấy ra một cái bình nhỏ, đưa cho Phương Tịch.
Phương Tịch tiếp nhận, hơi tra xét một phen:
- Đan dược không có vấn đề, tuy Trúc Cơ Đan thứ phẩm chỉ có sáu bảy phần mười công hiệu của chính phẩm, nhưng đối với ngươi mà nói, đã đầy đủ.
Dù sao Chung Hồng Ngọc chỉ là linh căn trung phẩm, ít nhất tư chất linh căn sẽ không cản trở ở lúc Trúc Cơ.
Trong mật thất.
Lấy Tụ Linh Trận tụ lại linh khí đạt tới cấp ba, hình thành sương mỏng mắt trần có thể thấy.
Chung Hồng Ngọc ngồi xếp bằng, khuôn mặt nghiêm túc đến cực điểm.
Nàng yên lặng vận chuyển Huyền Âm Công, cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, nhưng phát giác được trạng thái bản thân đạt tới đỉnh phong, liền không chần chờ nữa, nuốt viên Trúc Cơ Đan kia xuống.
Trong tĩnh thất sát vách, thần thức của Phương Tịch yên lặng chú ý nhất cử nhất động của Chung Hồng Ngọc.
Lấy thần thức còn mạnh hơn Trúc Cơ hậu kỳ mấy phần của hắn bây giờ, đừng nói Chung Hồng Ngọc, dù là Nguyễn Tinh Linh ở đây, cũng không thể phát hiện.
- Bắt đầu...
Phương Tịch yên lặng nhìn Chung Hồng Ngọc trúc cơ, đầu tiên là linh khí thiên địa hội tụ, cọ rửa toàn thân!
Bây giờ Chung Hồng Ngọc mới hơn 40 tuổi, chính là thời điểm cường thịnh, thân thể không có lưu lại ám thương, vấn đề không lớn...
Quả nhiên, ở dưới thiên địa nguyên khí cọ rửa, biểu lộ của Chung Hồng Ngọc hơi có vẻ thống khổ, gương mặt đỏ bừng, nhưng ở dưới dược lực của Trúc Cơ Đan, kinh mạch của nàng chịu đựng linh khí cọ rửa, bắt đầu hội tụ về phía đan điền khí hải.
- Pháp Lực Quan? Căn cơ của nàng coi như vững chắc, chính là linh căn trung phẩm, tu hành Huyền Âm Công cũng không tầm thường, giống như còn mạnh hơn lúc đó ta một chút...
- Về phần Thần Thức Quan sau cùng? Mặc dù nàng ở dưới ta che chở trưởng thành, nhưng sau đó lại bị đuổi ra đảo, trải qua các loại tranh đấu liều mạng, lại lực khắc phỉ tu, lấy được Trúc Cơ Đan... phương diện tâm tính còn mạnh hơn Vi Nhất Tịch, Ngôn Hồng Tụ không ít.
- Tổng hợp mà nói, vẫn có khả năng trúc cơ.
Con mắt của Phương Tịch nheo lại.
Thời gian trôi qua không biết bao lâu.
Chung Hồng Ngọc cảm nhận được pháp lực trong đan điền khí hải sền sệt, không khỏi điều động dược lực của Trúc Cơ Đan xông vào Nê Hoàn Cung!
Ầm ầm!
Đầu nàng oanh oanh, sau đó mi tâm giống như mở con mắt thứ ba!
Thần thức!
Thần thức vừa ra, lập tức áp bách đan điền khí hải, khiến cho pháp lực hóa lỏng!
Ngoài mật thất, linh khí thiên địa hội tụ, hình thành vòng xoáy, không ngừng chui vào trong đó.
Một màn này bị Ngôn Hồng Tụ ở ngoại giới nhìn thấy, trên mặt không khỏi hiện ra vẻ ghen ghét, ảm đạm, hâm mộ...
- Thành công trúc cơ.
Bóng người Phương Tịch lóe lên, đã đi tới bên người Chung Hồng Ngọc, bàn tay đặt ở vị trí bụng của nàng.
- Đảo chủ...
Chung Hồng Ngọc vừa thẹn vừa vội, nhưng không dám phản kháng, chỉ có thể coi Phương Tịch không tồn tại, toàn lực luyện hóa linh khí thiên địa, hóa thành pháp lực thể lỏng.
Thần thức của Phương Tịch trực tiếp tiến vào đan điền nàng, nhìn một cái không sót gì.
- Ừm?
Thời điểm Chung Hồng Ngọc thành công Trúc Cơ, vượt qua đại cảnh giới, dịch kinh tẩy tủy.
Thần thức của Phương Tịch rốt cục có chỗ phát hiện!
Trong đan điền nàng, có từng tia ngân quang lấp lóe, hóa thành từng phù văn huyền ảo không trọn vẹn.
Loại phù văn này chỉ thoáng tức thì, mang theo một loại ba động quấy nhiễu hư không nào đó.
Ngay sau đó, hết thảy khôi phục bình thường, tựa hồ vừa rồi phát sinh hết thảy, chỉ là ảo giác của Phương Tịch mà thôi.