Sau khi châu này mất đi chủ nhân, linh quang vẫn lấp lóe như cũ, dáng vẻ muốn phá không bay đi.
Phương Tịch không chút nghi ngờ, nếu không phải ở trong đại trận cấp ba, hư không phong tỏa, thì thời khắc Du Côn bỏ mình, linh châu này đã bị cấm chế nào đó triệu hồi về Di Lăng Cốc.
- Nhưng bây giờ... Nghĩ cũng đừng nghĩ!
Hắn thao túng pháp quyết, từng đạo sương mù màu đen hóa thành xiềng xích, từng tầng từng tầng bao vây Cửu Long Châu, sau đó chôn ở dưới Yêu Ma Thụ.
Vật này, trước mắt hắn không xử lý được.
Không phải là không muốn luyện hóa, sau đó lập tức có được chiến lực Giả Đan.
Mà là...
- Cửu Long Châu đã ở Di Lăng Cốc Du gia không biết bao lâu, bên trong không biết bố trí bao nhiêu bẫy rập cùng cấm chế... Mạo muội luyện hóa chẳng phải gây họa cho mình sao?
Dựa theo hiểu biết hiện tại của Phương Tịch, đương nhiên biết rõ trong tu tiên giới còn có một loại Huyết Mạch Linh Cấm, bình thường đều là gia tộc tu tiên sử dụng.
Đánh lên chí bảo nào đó, nếu không phải huyết mạch của bản tộc, căn bản không có cách nào luyện hóa.
Lấy tài nguyên của Di Lăng Cốc Du gia, trên Cửu Long Châu không có mười đạo tám đạo Huyết Mạch Linh Cấm, tên Phương Tịch đọc ngược lại!
Phong ấn Cửu Long Châu xong, chuẩn bị tìm mấy khôi lỗi thiết lập cấm chế, Phương Tịch không quản nhiều mà dồn lực chú ý vào túi trữ vật của Du Côn.
Làm túi trữ vật của Thái Thượng trưởng lão Di Lăng Cốc, túi này đương nhiên vô cùng đẹp đẽ, mặt ngoài còn có đồ án tơ vàng thêu thành hoa văn.
- Từ trong trí nhớ của Du Côn, trên túi trữ vật của hắn còn có một số cấm chế. Nếu cưỡng ép mở ra, sẽ dẫn đến túi trữ vật tự hủy... Thật là một tiểu cơ linh quỷ!
Hắn nói với nhân khôi Du Côn đờ đẫn đứng thẳng ở bên cạnh, râu tóc bạc trắng giống như thây khô:
- Mở ra đi...
Du Côn nghe vậy lập tức thôi động pháp lực, bộc phát ra khí tức Trúc Cơ viên mãn, rót vào trong túi trữ vật.
Không bao lâu, túi trữ vật trực tiếp mở ra.
Thần thức Phương Tịch dò vào, đầu tiên nhìn thấy mấy chục viên linh thạch thượng phẩm, ánh mắt không khỏi sáng lên:
- Không hổ là Thái Thượng trưởng lão Di Lăng Cốc, chỉ một chữ… mập!
Trong túi trữ vật của Du Côn, trừ lượng lớn linh thạch còn có rất nhiều vật liệu cấp ba, đan dược...
Đại khái là vô tư hoành hành trong tam quốc, bởi vậy rất nhiều tài liệu quý giá đều mang trên người, cuối cùng tiện nghi Phương Tịch.
Hắn tìm kiếm một phen, không khỏi thỏa mãn gật đầu lại, nhặt Tam Dương Chân Hỏa Tráo về:
- Đúng rồi... Ngoài trận còn có một bảo vật cấp ba, Phong Linh Thung!
- A... Ta và Du Côn đấu pháp lâu như thế, người bên ngoài hẳn sốt ruột lắm rồi nhỉ?
Tâm niệm Phương Tịch khẽ động, đi ra ngoài Long Ngư Đảo, thúc đẩy ba khôi lỗi coi như hoàn hảo nhảy vào trong hồ nước.
Rầm rầm!
Không bao lâu, một vòng xoáy hình thành, Du Côn tự mình khiêng Phong Linh Thung từ trong hồ nước bay ra.
Hai con yêu thú cấp hai khác cũng tự mình ngậm một cây, đi đến bên cạnh Phương Tịch.
- Lần này thật sự phát... có hai kiện pháp bảo, lại càng không cần phải nói Cửu Long Châu...
Phương Tịch thì thào, để ba khôi lỗi trực tiếp trở lại trong trận pháp, mình thì hét dài một tiếng.
Trong Dưỡng Ngư Tràng, Thanh Giác Ngư Long lập tức bay ra, bị Phương Tịch giẫm dưới chân, đắc ý đi vào trên không Long Ngư Đảo.
- Đảo chủ... Vừa rồi... Kết Đan đột kích?
Ba người Viên Phi Hồng tới gần, trên mặt đều mang theo tâm thần bất định cùng vẻ lo âu.
- Không sai... Người đến chính là Thái Thượng trưởng lão Di Lăng Cốc, Du gia Du Côn!
Phương Tịch khoát tay.
- Lại là người này?
Viên Phi Hồng trừng lớn hai mắt:
- Tình hình chiến đấu như thế nào? Người này không dám mạo hiểm xâm nhập trận pháp, chủ động lui đi sao?
Hắn nghĩ đây mới là khả năng lớn nhất.
Bằng không, mặc dù Phương Tịch là Trận Pháp Sư, dựa vào trận pháp cấp ba cũng chưa chắc có thể ngăn cản Kết Đan lão tổ bao lâu.
Long Ngư Đảo không có linh mạch cấp ba, mà linh thạch luôn có lúc kiệt quệ!
- Không phải...
Phương Tịch cười lắc đầu.
- Ta đã hiểu... Hẳn là đảo chủ lá mặt lá trái, gia nhập Di Lăng Cốc?
Ánh mắt Chung Hồng Ngọc sáng lên.
Như vậy, ngược lại cũng có thể giải thích.
Phương Tịch liếc mắt:
- Sau này Long Ngư Đảo và Di Lăng Cốc không chết không thôi... Du Côn nóng đầu, mạnh mẽ xông vào trận pháp của ta, đã bị ta chém giết!
- Chém... Chém giết?
Miệng Thái Thúc Hồng dần dần mở lớn, giống như một con cóc...
Vũ quốc Di Lăng Cốc.
Sơn cốc này tung hoành trăm dặm, linh khí dư dả, có vài linh mạch không tệ.
Trong đó trên linh mạch có lượng lớn kiến trúc hội tụ, khí phái phi phàm.
Di Lăng Cốc là bá chủ lâu năm của Vũ quốc, vẫn luôn truyền thừa không dứt. Dù đệ tử ra ngoài du lịch cũng kiêu ngạo hơn đệ tử Huyền Thiên, Thanh Mộc rất nhiều.
Thái độ đối với tán tu càng không cần nói.
Bây giờ xâm lấn hai nước, chiến sự cũng vô cùng thuận lợi, dẫn đến người người trong cốc vui vẻ ra mặt.