Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 602: CHƯƠNG 600: CỰC HẠN 2

Có lẽ những tu sĩ Luyện Khí kia không nỡ rời đi, còn muốn chịu khổ ở lại niên hạn chờ mong đại hội đoạt bảo sau này.

Dù sao, không thành công đoạt giải nhất, thu hoạch được linh vật Trúc Cơ, chỉ cần biểu hiện tốt hơn một chút, nói không chừng sẽ được Phương lão tổ thu làm môn hạ, từ đây một bước lên trời?

Về phần các Trúc Cơ như Chung Hồng Ngọc, đại khái chính là đầu cơ.

Đối với điểm này, Phương Tịch cũng lười quản, đồng thời miễn đề nghị làm hộ pháp của Nguyễn Tinh Linh và Lưu Tam Thất. Sau khi đưa tiễn những người này về, lập tức kích hoạt toàn bộ uy năng của trận pháp, khiến cho Cửu U Huyền Mộc đại trận hoàn toàn bao phủ toàn bộ Long Ngư Đảo. Từ ngoại giới nhìn qua, cả hòn đảo dường như bị một cái bát to lớn đen kịt móc ngược.

Nhắc tới cũng khéo!

Ngay khi Phương Tịch phong đảo không lâu, sứ giả Huyền Thiên Tông, Thanh Mộc Tông mới khoan thai tới chậm, nhìn trận pháp đen như mực, đều không có dũng khí mạo muội xâm nhập.

Liên tục phát mấy đạo truyền âm phù, lại không chiếm được hồi âm, chỉ có thể hậm hực rời đi...

Trên Long Ngư Đảo.

Phương Tịch theo thường lệ cùng bọn thị nữ trải qua thời gian không biết xấu hổ, ngẫu nhiên lấy ngọc giản từ trong túi trữ vật của Du Côn ra xem.

Vị Thái Thượng trưởng lão này không nghĩ tới trong tam quốc còn có người có thể lưu hắn lại, bởi vậy đa số gia sản đều mang trên người.

Thậm chí còn có không ít ngọc giản công pháp.

Khiến Phương Tịch tiếc nuối là, người này cũng không mang theo truyền thừa cấp ba gì.

Nhưng tu luyện Tử Uẩn Công ngược lại không tệ, cũng là một bộ công pháp đỉnh cấp của Nguyên Anh, thậm chí còn là tân pháp.

Đáng tiếc, linh căn của Phương Tịch căn bản không xứng, hắn cũng không có ý định lại chuyển đổi công pháp.

Ngược lại trong ngọc giản khác ghi lại địa đồ Nam Hoang, kỳ văn dị sự, phong cảnh tu tiên giới, thậm chí mấy môn bí thuật khiến Phương Tịch động tâm.

Hắn lấy ra một khối ngọc giản màu tím, thần thức tiến vào bên trong.

- Tử Khí Thiên Nhãn? Một môn tu luyện song đồng, mỗi ngày lấy tử khí khi ánh bình minh vừa ló rạng tẩy luyện hai mắt...

Phương Tịch nghĩ đến tử quang thỉnh thoảng hiện lên trong mắt Du Xung và Du Côn, như có điều suy nghĩ:

- Môn Linh Mục Thuật này có vẻ không tồi, nhưng... có chút trùng lặp.

Môn Linh Mục Thuật này nghe nói tu luyện tới cuối cùng, có thể kèm theo thần thức công kích, dùng ánh mắt sát thương thức hải của địch nhân.

Nhìn phẩm chất không thấp, dường như xuất từ tông môn Nguyên Anh.

Nhưng Phương Tịch đã có Nguyên Ma Thứ.

Đồng thời, bây giờ hắn chỉ chuẩn bị Kết Đan, việc còn lại đều mặc kệ.

- Dựa theo lẽ thường mà nói, tu sĩ Trúc Cơ viên mãn muốn pháp lực trong đan điền sền sệt đến cực điểm, xuất hiện dấu hiệu cố hóa là bước mấu chốt cùng gian nan nhất... Ta đã vượt qua.

- Hiện nay xem ra Ất Mộc Pháp Thân có tác dụng rất lớn.

Bây giờ Phương Tịch đã có thể nhìn thấy trong đan điền, ba trăm sáu mươi lăm giọt pháp lực thể lỏng thình lình đọng lại hai thành.

Xa xa nhìn lại, tựa như một viên đại đan xanh vàng liên tiếp lấp lóe!

Thậm chí, chỉ cần hắn nguyện ý, có thể lập tức bắt đầu tiến trình Kết Đan.

Đương nhiên, Phương Tịch chắc chắn sẽ không làm như thế, mà đợi pháp lực cố hóa đến cực hạn, tận lực đề cao xác xuất thành công.

- Đáng tiếc... Thái Thượng trưởng lão Du gia kia cũng là quỷ nghèo, trong túi trữ vật không có một linh vật Kết Đan... Thật là phế vật!

Phương Tịch âm thầm mắng một câu, cũng không biết nếu Du Côn còn sống, nghe được câu này có thể tức đến phun máu hay không?

Thời gian nhoáng một cái, lại qua nhiều năm.

Thông qua truyền tin phù ngoại giới đánh vào Cửu U Huyền Mộc Đại Trận, Phương Tịch cũng không lạ lẫm tình huống tu tiên giới ba nước.

Từ khi vị lão tổ họ Nhan kia tuyên bố gia nhập Di Lăng Cốc, trở thành Thái Thượng trưởng lão khách khanh, tu tiên giới ba nước lần nữa ổn định lại. Ba bên bãi binh ngưng chiến, vẫn duy trì xu thế Huyền Thiên Tông cùng Thanh Mộc Tông liên thủ chống lại Di Lăng Cốc.

Dù sao lần trước trong trận chiến ở Bạch Trạch Tiên Thành, hai vị Kết Đan lão tổ này bị Di Lăng Cốc hố cực thảm, thiếu chút nữa vẫn lạc tại chỗ.

Đến bây giờ, cũng mất mấy chục năm để dưỡng thương.

Mà Di Lăng Cốc chết một vị Thái Thượng trưởng lão cũng không dám động đậy gì, chỉ trước tiên dẹp yên hỗn loạn trong Vũ quốc.

- Một trăm bảy mươi sáu tuổi...

Trong mật thất, Phương Tịch thấy được pháp lực thể lỏng cố hóa ba thành đã đến cực hạn, mấy tháng gần đây không tăng thêm chút nào.

- Pháp lực cố hóa ba thành chính là cực hạn của Ất Mộc Pháp Thân?

- Cũng đủ rồi, bắt đầu đi!

Thân hình hắn lóe lên, ra phòng bế quan, đi vào cấm địa Long Ngư Đảo, dưới Yêu Ma Thụ.

Tiện tay móc ra một tấm truyền âm phù, phân phó vài câu rồi ném phù triện này vào hư không.

Nhìn phù triện hóa thành ánh lửa lóe lên rồi biến mất, trong mắt Phương Tịch yên tĩnh.

Hắn đối với Trúc Cơ lưu ở trên đảo cũng không có bao nhiêu tín nhiệm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!