Thiên địa linh khí cấp ba bị hắn hấp thu vào cơ thể, không dư thừa giọt nào, giống như dầu lăn tăn trong nước sôi, khiến cho ba trăm sáu mươi lăm giọt pháp lực thể lỏng sinh ra phản ứng!
Điều hòa Long Hổ Âm Dương, nói thì đơn giản, nhưng trên thực tế thao tác lại gian nan không gì sánh được! Phương Tịch kêu một tiếng đau đớn, cảm giác trong đan điền như gặp phải vạn tiễn đâm xuyên, pháp lực thể lỏng ngưng tụ thành đại đan xanh vàng bắt đầu dao động kịch liệt, sinh ra từng đợt gợn sóng, tựa như sau một khắc sẽ nổ tung!
Bây giờ pháp lực của hắn mạnh mẽ tới cỡ nào?
Ba trăm sáu mươi lăm giọt pháp lực thể lỏng chính là cực hạn chân chính của tu sĩ Trúc Cơ!
Từng đợt pháp lực gợn sóng quét ngang toàn thân, chấn động cốt tủy... Nhất thời làm do da thịt Phương Tịch bắt đầu rạn nứt, hiện ra từng vết máu.
Kinh mạch của hắn bởi vì không chịu được linh lực cường đại quán chú mà dần dần không chịu nổi gánh nặng, khớp xương toàn thân gào thét.
Cũng may Phương Tịch là tu sĩ luyện thể, thân thể thành Võ Thần, cứng cỏi hơn tu sĩ Trúc Cơ bình thường nhiều.
Không chỉ vậy, ngay khi hắn cảm giác có chút khó mà chống đỡ được, trên xương cốt hiện ra từng đạo triện văn màu bạc.
- Sinh cơ Ất Mộc Pháp Thân cường đại bộc phát trong cơ thể!
Phương Tịch cảm giác thân thể nhẹ bẫng, kinh mạch xung quanh dường như được bao phủ một tầng lục quang mông lung, hóa thành vòng bảo hộ cường đại.
Mà da của hắn không ngừng tróc ra, sau lớp da chết lại hiện ra da thịt nhẵn nhụi trắng nõn.
Mặc dù cơ thể không ngừng bị phá hư, nhưng Ất Mộc Pháp Thân sinh sôi không ngừng, thể phách của hắn tựa như tinh cương bách luyện, trong quá trình phá hư cùng trùng kiến mà tiến thêm một bước!
Vượt qua cửa ải thể phách thuế biến, biểu cảm của Phương Tịch trầm ngưng, đã sớm dồn toàn bộ thần thức tiến vào đan điền khí hải.
Nương theo hai tay kết ấn, hào quang trên người hắn càng ngày càng thịnh.
Thanh bích cùng khô héo không ngừng chuyển hóa, liên tiếp lấp lóe chín lần!
Trong đan điền.
Pháp lực thể lỏng ngưng tụ đại đan, trải qua mấy lần trùng kích, thiếu chút nữa đã trực tiếp nổ tung!
Cũng may, trải qua Ất Mộc Pháp Thân không ngừng thuần hóa, trong pháp lực thể lỏng của Phương Tịch đã có ba thành hoàn toàn ngưng kết, có tác dụng giống như Định Hải Thần Châm.
Pháp lực thể lỏng khuấy động vài lần, sau đó vẫn không cách nào tách rời, bắt đầu dần dần dung hợp, từ trung tâm sinh ra quang trạch màu tử kim.
Quang trạch này không ngừng lấp lóe, đầu tiên là yếu ớt, tiếp theo ngưng thực hóa thành một điểm sáng màu vàng óng, lại đang không ngừng thôn phệ, áp súc pháp lực thể lỏng ở bốn phía...
Cuối cùng hình thành một viên Kim Đan màu tử kim, ngoại phóng vầng sáng xanh vàng!
- Khô vinh chuyển hóa thành Kim Đan!
Tất cả mọi chuyện vô cùng thuận lợi nằm ngoài dự đoán của Phương Tịch. Có lẽ là luyện thành Ất Mộc Pháp Thân, tư chất của hắn được cải thiện. Có lẽ ba thành pháp lực cố hóa, cũng có thể hắn ở Trúc Cơ kỳ làm gì chắc đó, từng bước tu hành pháp lực đến cực hạn...
Cũng có lẽ những điều kiện này kết hợp với nhau, khiến cho quá trình ngưng kết Kim Đan vô cùng thuận lợi.
Thần thức Phương Tịch nhanh chóng chui vào trong Kim Đan, muốn khống chế viên Khô Vinh Kim Đan vừa mới ngưng tụ thành, bắt đầu thôn phệ thiên địa linh khí ở bốn phía!
Nhưng lúc này, đột nhiên xảy ra dị biến!
Ở ngoài Khô Vinh Kim Đan, Phương Tịch cảm nhận được một loại trở ngại, hoặc là nói kháng cự!
Đó là do chân nguyên của Kim Đan cường đại, bất giác chống cự lại thần thức của tu sĩ!
Nếu thần thức không đủ cường đại, sẽ không cách nào vào Kim Đan, hấp thu bản nguyên chi khí của Kim Đan tiến hành thuê biến trong thần thức!
Kết quả, Kết Đan vẫn sẽ thất bại!
Đây chính là cửa ải cuối cùng, Thần Thức Quan!
Lúc này Phương Tịch mới chú ý tới trên Kim Đan của mình, mặt ngoài còn mấp mô, thậm chí có vết rách thật nhỏ, chứng minh nó còn chưa viên mãn!
- Kim Đan chính là tinh khí thần hợp nhất, nếu không thể viên mãn, cuối cùng vẫn sẽ toái đan rơi về cảnh giới Trúc Cơ...
- Cũng may... Thần thức của ta trải qua nhiều lần xuyên qua rèn luyện, mặc dù là những tu sĩ Trúc Cơ tu luyện công pháp thần thức cũng không bằng được!
Ý niệm Phương Tịch như đao, khống chế thần thức của bản thân, mang theo quyết ý thẳng tiến không lùi, hung mãnh xông đến Kim Đan.
Bụp!
Giống như phá vỡ một màng mỏng vô hình, thần thức của Phương Tịch chân chính tiến vào Kim Đan!
Ở thời khắc này, thần thức của hắn hấp thu bản nguyên chi khí của Kim Đan, lại bắt đầu thuế biến!
Vốn dĩ thần thức của Phương Tịch có thể ngoại phóng bốn năm trăm trượng.
Sau khi thần thức lột xác thành Kim Đan, ý thức của hắn không xa không giới, bắt đầu lan tràn ra ngoại giới...
Năm dặm, mười dặm, mười lăm dặm!
Trọn vẹn đến hai mươi dặm, Phương Tịch mới cảm thấy rã rời mà thu hồi thần thức.
- Dựa theo miêu tả... Tu sĩ Kết Đan sơ kỳ, phạm vi thần thức từ năm dặm đến mười dặm. Bây giờ thần thức của ta cực hạn hai mươi dặm, tương đương thần thức của ta gấp hai đến bốn lần tu sĩ Kết Đan sơ kỳ bình thường?