- Về phần thành tiên? Trước tiên trồng được Vạn Cổ Trường Thanh Thể rồi nói sau...
- Trừ cái đó ra... Trong pháp thuật thần thông của ta, sắc bén nhất chính là Khô Vinh Huyền Quang...
- Uy năng của Ất Mộc Thần Quang cũng bạo tăng, có thể xưng thủ đoạn cấp ba chân chính, chỉ là không biết tìm ai thử tay nghề...
…
- Trừ cái đó ra, thần thông bí thuật Luyện Khí, Trúc Cơ đều có chút quá hạn...
Phương Tịch nghĩ nghĩ, bỗng nhiên nội thị thức hải.
Ba cây Nguyên Ma Thứ dường như trở nên càng thêm bén nhọn mà to dài.
- Tiến vào Kết Đan sơ kỳ, nương theo thần thức của ta lột xác thành thần thức Kim Đan... Uy lực của bí thuật Nguyên Ma Thứ không ngừng tăng trưởng... Thậm chí số lượng cũng tăng lên, bây giờ hoàn toàn có thể dự trữ chín cây Nguyên Ma Thứ!
- Công pháp bí thuật cũng có thể sử dụng Nhiên Huyết Độn Pháp cùng Thiên Ma Giải Thể Thuật...
- Đối với tu sĩ Kết Đan mà nói, Linh khí chẳng có tác dụng gì... A?
Phương Tịch mở ra trữ vật giới trước kia, ngược lại mò ra hai đồ vật rất thú vị.
Một trong có Phượng Tê Ngô Đồng Mộc cấp bốn, đáng tiếc chỉ có một đoạn rễ.
Một món khác là Thận Lâu Châu !
- Châu này là dị bảo phối hợp với bí thuật trong Khô Vinh Quyết của ta... Mặc dù ở trước mặt tu sĩ Kết Đan cũng có thể ẩn giấu tu vi cùng khí tức...
- Ta váng đầu rồi sao, ở trong tam quốc còn cần ẩn tàng gì nữa chứ?
- Nhưng nơi này không cần, không có nghĩa là nơi khác, thậm chí trong tiểu thế giới Chư Thiên không cần che giấu tung tích gì đó...
Phương Tịch sờ cằm, huỷ bỏ Tụ Linh Trận, ngồi xếp bằng, bắt đầu yên lặng vận chuyển công pháp Khô Vinh Quyết.
Thời gian từ từ trôi qua.
Mấy ngày sau, hắn mở mắt, trên mặt không thấy rõ hỉ nộ:
- Quả nhiên... Tu sĩ Kết Đan tốt nhất vẫn nên ở linh mạch cấp ba…
Linh mạch trên Long Ngư Đảo chỉ là cấp hai thượng phẩm, tương đối thích hợp tu sĩ Trúc Cơ, nhưng đối với Kết Đan lão tổ thì không đủ.
Phương Tịch thông qua thực tiễn, đã phát giác tu luyện trên linh mạch cấp hai, công pháp Kim Đan kỳ tiến triển sẽ chậm như ốc sên.
- Tu sĩ Kết Đan sơ kỳ bình thường, tốt nhất tu luyện trên linh mạch cấp ba hạ phẩm... Nhưng ta mang Ất Mộc Pháp Thân, tốt nhất là cấp ba trung phẩm, thượng phẩm, thậm chí linh mạch cấp bốn!
Nếu có thể tu luyện trên linh mạch tốt hơn, Phương Tịch tin tưởng mình sẽ tiến triển vô cùng khả quan.
Nhưng nhìn phần lớn các Kết Đan lão tổ ở ba nước quanh quẩn ở sơ kỳ ngẫu nhiên trung kỳ, ngay cả một tên hậu kỳ cũng không có, thì biết nơi đây tài nguyên tu tiên thiếu thốn tới mức nào.
Về phần linh mạch cấp bốn càng không cần nghĩ, tất nhiên là không có.
- Cũng may ta không giống, ta còn có bàn tay vàng!
- Nước cạn khó ra Giao Long, sau lưng của ta lại là dương mênh mông...
Trên mặt Phương Tịch hiện ra vẻ kích động, lần nữa khép kín hai mắt, ý niệm tập trung ở trên Chư Thiên Bảo Giám!
Kết hợp với trước đó đột phá Trúc Cơ, Chư Thiên Bảo Giám biến hóa, lần này bản thân đột phá Kết Đan, đại khái có thể mở ra thế giới thứ ba rồi?
Chư Thiên Bảo Giám rộng lớn mênh mông không gì sánh được...
Thần niệm của Phương Tịch so sánh, quả thực như một con giun dế.
Cảm nhận được khí tức của bảo giám, Phương Tịch bởi vì Kết Đan mà hơi có chút tự mãn, lập tức trở nên thu liễm không ít.
So với toàn bộ tu tiên giới Nam Hoang, thậm chí Tiên giới trong đồn đại ... Chỉ là Kết Đan, đây có tính là gì đâu?
Mình mới nắm chí bảo như vậy mà đã tự kiêu rồi!
Thần thức hắn từng tấc từng tấc tiến vào trong Chư Thiên Bảo Giám, bỗng nhiên thần sắc biến đổi!
Phương Tịch mở hai mắt ra, nhìn Thanh Đồng Giám trong tay.
- Ta lại triệu hoán chí bảo này ra rồi?
Hắn kìm lòng không được vươn tay, muốn vuốt ve gương cổ không trọn vẹn cùng đường vân phong cách cổ xưa kia.
Nhưng sau một khắc, bàn tay Phương Tịch trực tiếp xuyên qua giữa không trung.
Thì ra hắn triệu hoán chỉ là một hư ảnh của Chư Thiên Bảo Giám.
Phương Tịch nghĩ nghĩ, tư thế biến đổi.
Tay hắn nâng hư ảnh Chư Thiên Bảo Giám, một cỗ pháp lực trùng trùng điệp điệp trực tiếp chui vào trong Chư Thiên Bảo Giám.
Đây là pháp lực Kết Đan của hắn!
Phương Tịch muốn thừa cơ tế luyện kiện chí bảo này.
Dù sao tàn phiến của Tàn Phiến Thế Giới, cũng có một chút phản ứng với pháp lực Kết Đan của Vu Vương.
Một khắc đồng hồ trôi qua...
Hai khắc đồng hồ, ba khắc đồng hồ...
Thần sắc Phương Tịch không khỏi trở nên khó coi, muốn gián đoạn tế luyện lần này.
Hắn cảm giác pháp lực vừa khôi phục đã tiêu hao hơn phân nửa.
Pháp lực của Kết Đan lão tổ sôi trào mãnh liệt, đối với kiện chí bảo này mà nói vẫn hơi nhỏ.
Nhưng ngay lúc Phương Tịch muốn từ bỏ.
Ầm!
Trên Chư Thiên Bảo Giám, một đạo quang mang lấp lóe.
Chớp mắt tiếp theo, hư ảnh bảo giám biến mất không thấy gì nữa, không ngờ trở lại sâu trong thức hải của hắn.
Phương Tịch vuốt ve cái trán, lại nhận được một đoạn tin tức của Chư Thiên Bảo Giám:
- Thì ra là thế...