Mặc dù mấy vị tu tiên giả Trúc Cơ kỳ bình tĩnh đối đầu với Phương Tịch cũng lạnh cả tim, rất có cảm giác bị áp bách.
- Đảo chủ đại nhân... Ngài là... Kim Đan đại thành?
Thật lâu, Viên Phi Hồng mới hỏi một câu.
- Không sai.
Tâm trạng Phương Tịch rất tốt, mà thiên tượng Kết Đan cũng không che lấp được, vì vậy trực tiếp trả lời.
- Chúc mừng đảo chủ, Kim Đan đại thành từ đây trường sinh cửu thị!
Thái Thúc Hồng cùng Chung Hồng Ngọc mang theo một đám tu sĩ Luyện Khí, cung kính lễ bái.
Trong lúc nhất thời, quần tu cúi đầu chúc mừng!
Trường Thanh Các.
Ăn mừng một phen, mấy ngày sau Phương Tịch lại về tới phòng bế quan.
Mặc dù thành tựu Kim Đan đáng mừng, nhưng con đường tương lai vẫn còn dài dằng dặc.
Hắn trừ gửi thư tín cho đám người Nguyễn Tinh Linh, cáo tri cho bên ngoài mình thành Kết Đan, vừa chuẩn bị tiến hành một vòng tu hành mới.
- Trên Long Ngư Đảo, linh mạch cấp hai không thích hợp tăng tiến pháp lực, làm nhiều công ít...
- Nhưng mấy thủ đoạn gia tăng uy năng đấu pháp vẫn có thể chuẩn bị.
Phương Tịch lâm vào trầm ngâm.
Sau khi tiến vào Kết Đan kỳ, hắn phát hiện tay nghề chế phù của mình lại có tinh tiến. Chắc hẳn chỉ cần dùng tâm nghiên cứu, không bao lâu sẽ từ chuẩn cấp ba tấn thăng thành Phù Sư cấp ba chân chính!
Mà phương diện trận pháp hắn vẫn luôn nghiên cứu, bây giờ lại bị khốn vào bình cảnh mới.
Cũng may hắn căn bản không hoảng hốt, dù sao đạt được chìa khóa có thể mở ra Tàn Phiến Thế Giới, ngày sau tất nhiên có lượng lớn bảo văn lĩnh hội, tăng lên cảnh giới trận pháp không thành vấn đề.
- Pháp bảo, phù lục, khôi lỗi...
- Bây giờ khôi lỗi cấp hai của ta đều hỏng gần hết rồi, tạm thời cũng không thể bổ sung lượng lớn được... Huống chi... Khôi lỗi cấp hai đối với ta mà nói không có tác dụng lắm.
- Trừ chút giá trị tạo thành Thiên Lang Chiến Trận, cho dù có thể di động... Độn tốc cũng kém xa tu sĩ Kết Đan chân chính…
- Như vậy... Khôi lỗi cấp ba?
Phương Tịch nghĩ nghĩ, hắn không có truyền thừa chế tác khôi lỗi cấp ba, cũng chưa từng nghe nói qua, có vẻ vô cùng hiếm có.
Cũng may, trên tay hắn có vài vật liệu thích hợp, miễn cưỡng chắp vá lại cũng không thành vấn đề.
Ánh bạc lóe lên!
Thân thể của hắn bị Cửu U Huyền Mộc đại trận thuấn di đi thẳng đến dưới Yêu Ma Thụ.
- Mở!
Phương Tịch nhìn Yêu Ma Thụ cành lá đan chen, sợi rễ khó gỡ, trên mặt mỉm cười, đánh ra một đạo pháp quyết.
Sợi rễ của Yêu Ma Thụ tách ra, hiện ra dị bảo đỉnh cấp bị từng đạo xiềng xích đen kịt vây khốn… Cửu Long Châu !
- Châu này nói là dị bảo, không bằng nói là một viên ngoại đan thì càng phù hợp...
Dù sao Phương Tịch cũng có kiến thức hơn tu tiên giả bản địa một chút, cũng được chứng kiến thuật ngoại đan của Nguyên Thủy Ma Môn.
Cái gọi là ngoại đan !
Chính là luyện chế một viên tương tự Kim Đan, có thể gia trì tu sĩ Trúc Cơ, khiến cho người đó có được pháp lực thần thông tương đương tu sĩ Kết Đan!
Bởi vì là ngoại vật, cho nên tên là ngoại đan !
Năm đó Phương Tịch cùng với Đan Nhã đối kháng một đôi sư huynh đệ Thiên Ma, thủ đoạn vị sư đệ kia sử dụng có thể so với ma tu Kết Đan!
- Nếu là ngoại vật, một khi mất đi sẽ bị đánh trở về nguyên hình, cũng không thể kéo dài thọ nguyên... Nhưng có mất tất có được, tu sĩ Trúc Cơ bởi vậy còn có thể tiếp tục tăng tiến tu vi, trùng kích bình cảnh Kết Đan!
- Mà cái gọi là Giả Đan, lại dựa vào lực lượng yêu đan ngưng kết Kim Đan, mặc dù tu vi không cách nào tinh tiến, nhưng đại cảnh giới quả thực đột phá, cũng có được thọ nguyên của Kết Đan lão tổ...
- Cửu Long Châu này không thể nghi ngờ là ngoại đan, quý giá hơn một viên yêu đan nhiều... Chỉ tiếc trong đó có Huyết Mạch Linh Cấm, ngoại nhân chẳng những không cách nào luyện hóa, thậm chí mạo muội rót pháp lực vào tế luyện, có thể sẽ trúng bẫy rập độc ác giấu giếm trong đó, đan điền nổ tung mà chết...
Phương Tịch cảm khái một tiếng, vỗ vỗ tay.
Một Mộc Khôi Lỗi mặt mũi nhăn nheo tóc hoa râm, tứ chi khô gầy như củi đến bên người, chính là Du Côn !
Sau khi đánh giết Du Côn, căn cứ nguyên tắc không lãng phí, Phương Tịch chế tác hắn thành Mộc Khôi Lỗi.
Mặc dù chế tác Mộc Khôi Lỗi vào thời điểm còn sống mới là tốt nhất, nhưng thi thể vừa mới chết tươi mới cũng không có nhiều vấn đề lắm.
Sau khi thi triển Khô Vinh Quyết, sưu hồn đoạt được ký ức hoàn chỉnh hơn ký ức của Du Xung. Đại khái là hồn phách đã bắt đầu tiêu tán, nếu như thời gian tử vong vượt qua một nén nhang, mặc dù là Mộc Khôi Lỗi cũng không thể sưu hồn ra ký ức.
Đồng thời, Phương Tịch ở trong túi trữ vật của Du Côn cũng không tìm được cách giải trừ cấm chế của Cửu Long Châu.
Điều này rất bình thường, hắn thậm chí hoài nghi trong Du gia căn bản không có loại phương pháp này! Dù sao bọn hắn sẽ chỉ ghét bỏ cấm chế trên Cửu Long Châu còn chưa đủ nghiêm mật, làm sao có khả năng đi nghiên cứu phương pháp phá giải, tự tìm phiền phức?