Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 616: CHƯƠNG 614: HUYỀN THIÊN ĐẾN CHÚC 3

Sau đó chính là chuyện Kết Anh, có thời gian hai ngàn năm trù bị... Chắc chắn có thể làm được!

- Dù sao Di Lăng Cốc cũng là tông môn mà đệ tử Nguyên Anh đại phái thành lập, bây giờ trong lòng ta lo sợ bất an, lỡ như đắc tội thượng tông, nên làm thế nào cho phải?

Phương Tịch ra vẻ sợ hãi, thăm dò tình báo cùng phân tích thế cục của Trương Trúc Thịnh.

- Ha ha, đạo hữu không cần suy nghĩ quá nhiều. Di Lăng Cốc sớm đã lập tông môn, Nguyên Anh Chân Quân năm đó cùng lão tổ khai phái đều tọa hóa... Cùng Hỗn Nguyên Tông còn có thể có mấy phần tình cảm? Về phần Nhan lão quỷ vẫn luôn không rời khỏi tông môn... chẳng lẽ Hỗn Nguyên Tông còn có thể vì người nọ mà lãng phí mấy năm, thậm chí hơn mười năm phái ra mấy vị tu sĩ Kim Đan đến đây cho hắn chỗ dựa sao?

Trương Trúc Thịnh chẳng thèm ngó tới bĩu môi.

Về phần tu sĩ Nguyên Anh, hắn không nhắc tới, rõ ràng bất luận là Du Côn hay Nhan lão tổ đều không có thể diện lớn như vậy, có thể lọt vào mắt Nguyên Anh Chân Quân... Cái gì mà Cửu Long Châu càng thành trò cười, vật này đối với tu sĩ Kết Đan mà nói chỉ là thêm một kiện pháp bảo mà thôi... Nguyên Anh lão quái căn bản khinh thường ngoảnh đầu nhìn.

Ở những nơi hẻo lánh như thế này, Kết Đan sơ kỳ có thể xưng vương xưng bá thâm sơn cùng cốc. Cần ngoại đan như thế trấn áp tông môn hoặc khí số gia tộc, mới có thể theo đuổi bảo vật như Cửu Long Châu.

- Thì ra là thế... Nghe đạo hữu nói như vậy, khiến cho ta hiểu ra, cuối cùng cũng không cần nơm nớp lo sợ nữa.

Phương Tịch làm ra vẻ mở rộng tầm mắt.

Trên thực tế, hắn đương nhiên biết được loại nội tình này. Nếu không cũng sẽ không bình yên hao phí mấy năm Kết Đan.

Mà Hỗn Nguyên Tông ở Nguyên quốc dường như cũng có địch nhân.

Vị Nhan lão tổ cũng là bị trọng thương ở chiến trường, mới nản lòng thoái chí về quê nhà dưỡng lão.

Kể từ đó, Nguyên Anh lão quái của Hỗn Nguyên Tông càng không có khả năng tự tiện rời khỏi tông môn.

Không sợ không người chủ trì đại cục, sau đó bị Nguyên Anh lão quái của thế lực đối địch diệt môn sao?

Về phần đến mấy Kim Đan, Phương Tịch không sợ chút nào.

Dù sao hắn không đánh lại cũng có thể chạy trốn!

Hiện tại nghe lão tổ của Huyền Thiên Tông phân tích, Hỗn Nguyên Tông ngay cả Kim Đan cũng sẽ không đến, vậy thì càng không có gì cố kỵ.

- Đạo hữu cứ yên tâm... Ngược lại bây giờ đạo hữu thành công Kết Đan, là chuẩn bị khai tông lập phái hay sao?

Trương Trúc Thịnh cười cười, nói ra suy nghĩ:

- Bất luận là khai tông lập phái hay chuyên tâm tiềm tu, linh mạch cấp hai đều không cách nào thỏa mãn nhu cầu của chúng ta... Nếu như đạo hữu có ý, ta nguyện ý làm chủ giao Bạch Trạch Tiên Thành cho đạo hữu xem như lễ vật chúc mừng đạo hữu Kết Đan, không biết ý của ngươi thế nào? Chuyện vẹn toàn đôi bên như thế, chắc hẳn Thanh Mộc Tông Thanh lão tổ cũng sẽ vui vẻ đồng ý.

Sau đó để ta tiến lên phía trước, đối kháng Vũ quốc cùng Nhan lão tổ Kết Đan trung kỳ? Trong lòng Phương Tịch đậu đen rau muống một câu, hiểu rõ ở trong đó có hố!

Nhưng này là dương mưu!

Dù sao tu sĩ Kết Đan tu luyện cần linh mạch cấp ba, mà loại đẳng cấp này, trong tam quốc cực kì thưa thớt.

Nếu không chọn Bạch Trạch Tiên Thành, chẳng lẽ đi đoạt sơn môn tam tông, hoặc đi Phỉ Thúy Đảo cùng Quỷ Tu chơi trốn tìm?

Trước đó Tống gia có một linh mạch cấp ba hạ phẩm Vọng Nguyệt Sơn, nhưng bị Hám Địa Đại Trận của Phương Tịch phá hư, sớm đã ngã về cấp hai.

Phương Tịch cũng chưa đến mức nâng đá tảng nện vào chân mình...

- Việc này rất trọng đại... để ta chút thời gian cân nhắc, lại cho đạo hữu câu trả lời chắc chắn.

Phương Tịch hơi động, lại có chút giãy dụa, sau đó trả lời chắc chắn nói.

- Ha ha... Điều này tất nhiên, lão phu sẽ ở lại đảo đợi Kết Đan khánh điển của đạo hữu. Khi đó đạo hữu trả lời chắc chắn cũng được...

Trương Trúc Thịnh tự nhiên biết rõ lực hấp dẫn của linh mạch cấp ba, bởi vậy căn bản không nóng nảy.

- Ừm, người đâu, chuẩn bị động phủ cho các vị đạo hữu Huyền Thiên Tông...

Phương Tịch đứng dậy đưa tiễn đám người Trương Trúc Thịnh.

Ánh mắt rơi xuống trên người Triển Đồ mỉm cười, thần thức truyền âm qua.

Lấy thần thức cường đại hiện tại của hắn, cho dù là Trương lão tổ cũng không thể phát hiện.

Thân thể Triển Đồ khẽ run lên, sau đó như không có việc gì đi theo sau lưng đám người.

Đêm khuya.

Một bóng người đi vào Trường Thanh Các, ngoài lầu các có cấm chế, vậy mà hoàn toàn không thể ngăn cản người này, mặc cho hắn tiến vào bên trong.

Trong lầu các đèn đuốc sáng trưng, chiếu sáng khuôn mặt của người nọ, quả nhiên là Triển Đồ!

Triển Đồ thở sâu, kiềm chế bất an trong lòng, đi vào đỉnh của Trường Thanh Các.

- Triển tiểu hữu, ngươi cuối cùng cũng đến...

Phương Tịch đứng bên cửa sổ, giống như đang xuyên qua sao trời nhìn thấu người này, lập tức cười một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!