Đại Lương thế giới, không cho phép xuất hiện sự tồn tại cấp bốn!
Nếu tới đây để tránh nạn lại đâm đầu vào lôi kiếp mạnh hơn, quả nhiên là tự gây nghiệt, không thể sống...
Thế giới khác, nếu không tìm tòi rõ ràng có thể cũng sẽ bị hố!
Ầm ầm!
Đến cuối cùng, điện quang màu tím thậm chí lại dẫn từng điểm điểm màu vàng, hóa thành Lôi kiếp hai màu đỏ tím kỳ dị. Ở trong ánh chớp dường như còn có từng tấm từng tấm triện văn kỳ dị màu bạc.
Ầm vang rơi xuống.
Ầm!
Trong lôi hỏa, thân cây Yêu Ma Thụ bị lôi kiếp hai màu đỏ tím bổ trúng. Hóa thành một đoạn than cốc.
Thủy Tổ Yêu Ma Thụ vẫn lạc!
Vẫn lạc dưới lôi kiếp hai màu kỳ dị!
Ngơ ngác nhìn một màn lôi điện tiêu tán, sau đó lập tức tiến lên điên cuồng tìm kiếm thi thể của Thủy Tổ Yêu Ma Thụ.
Tro tàn, hoang vu...
Lọt vào trong tầm mắt đều là một mảnh cháy đen.
Phương Tịch có chút hăng hái nhìn qua hết thảy, giống như đang đắm chìm trong từng thước phim.
Sau đó, từ chỗ sâu nhất trong lòng đất, vô số tro tàn mọc ra ngoài một hạt giống lớn nhỏ cỡ nắm tay, màu xám đen, mặt ngoài còn có từng tia từng tia đường vân màu máu.
Thần thức Phương Tịch bỗng nhiên khẽ động, sau đó thối lui ra khỏi thức hải của Trương Mính Đính.
- Thủy Tổ Yêu Ma Thụ còn lưu lại hạt giống?
Thân hình hắn lóe lên, đi vào phòng ngủ của Trương Mính Đính.
Tiếp theo, giường lớn chạm khắc nháy mắt chia năm xẻ bảy, hiện ra phía dưới một chiếc hộp.
Trong hư không giống như có một bàn tay vô hình, mở hộp ra từ đó lấy ra hạt giống màu xám đen, lớn chừng quả đấm kia.
Vừa nhìn thấy vật này, hình xăm Yêu Ma Thụ phía sau Phương Tịch bắt đầu kích động, thậm chí còn mang theo một tia... E ngại?
- Hạt giống của Thủy Tổ Yêu Ma Thụ?
Phương Tịch cầm hạt giống, nhịn không được cười ha hả.
Không nghĩ tới, tất cả vậy mà thuận lợi như thế!
- Mộc tiên sinh.
Sau đó Trương Mính Đính tiến đến, nhìn thấy giường lớn của mình vụn vỡ, cơ bắp trên mặt không khỏi co lại:
- Việc này ta đã sớm muốn bẩm báo, vật này cũng muốn hiến tặng cho tiên sinh.
- Tốt lắm, ngươi làm rất tốt, rất tốt!
Phương Tịch đặt hạt giống trong Ất Mộc Thần Quang, phong nhập trong hộp ngọc lại dán mười bảy mười tám tờ linh phù đi. Mãi đến khi đặt vật này trong trữ vật giới chỉ mới nhẹ nhàng thở ra.
Chỉ cần có vật này thì cái gì cũng đáng giá!
Hắn nhìn về phía bên cạnh, Trương Mính Đính vẫn đang cúi đầu thật sâu bỗng nhiên cười:
- Ngươi muốn ban thưởng gì?
- Làm việc cho tiên sinh, không dám yêu cầu ban thưởng xa vời... Chỉ là từ khi Liễu sứ giả chết, một số người ủng hộ nàng hợp thành Nghịch Thần Hội, vẫn luôn âm thầm làm khó Võ Thần Môn…
Trương Mính Đính hồi đáp.
Nếu như Võ Thần Nghịch Thần Hội dám xuất hiện ở trước mặt hắn vậy thì không cần phải nói, chắc chắn bị một quyền hạ gục.
Nhưng mà... Nghịch Thần Hội căn bản không chính diện chiến đấu với hắn.
Mà là ẩn núp, ám sát, sau đó chuyên chọn thời điểm hắn không có ở đây để gây sự.
Điều này rất nhức đầu.
- Nghịch Thần Hội.
Phương Tịch nhìn qua Trương Mính Đính, hơi xúc động.
Khí Huyết Tử Đan so với thần thông Giả Đan còn kém hơn một bậc.
Đồng thời, cũng không biết rất nhiều thủ đoạn của tu tiên giả.
Từ trong ký ức, Phương Tịch còn thăm dò được những thứ khác, biết người này vì Khí Huyết Bão Đan, âm thầm làm nhiều chuyện cũng có một phen kỳ ngộ khác.
Nhưng đây đều là việc nhỏ.
- Ta dạy cho ngươi mấy tiểu pháp môn, sau khi luyện thành, tìm hiểu nguồn gốc bắt được cái đuôi của những con chuột kia cũng không phải việc gì khó.
Phương Tịch mỉm cười, lấy ra một tấm ngọc giản, thần thức lạc ấn ở trong đó vài môn pháp thuật, tiện tay ném cho Trương Mính Đính.
- Đa tạ tiên sinh!
Trương Mính Đính đại hỷ.
- Ta chuẩn bị đi nghiên cứu Ma, không có việc gì đừng tới phiền ta. Hàn Nguyệt kia cũng không tệ, đáng giá đề bạt.
Phương Tịch mỉm cười, thân hình giống như ảo ảnh trong mơ đồng thời tiêu tán.
Mà Trương Mính Đính dựa theo chỉ điểm của Phương Tịch, đặt ngọc giản trên trán, tinh nhãn không ngừng trừng lớn:
- Đây... Đây là...
Nam Hoang tu tiên giới.
Trong động phủ hoang đảo.
Phương Tịch đang ngồi xếp bằng, trong tay một khối linh thạch trung phẩm linh quang lấp lóe, dần dần ảm đạm cuối cùng hóa thành tro tàn.
- Khôi phục pháp lực Kết Đan là một đề tài khá khó khăn.
- Ở nơi không có linh mạch, ngồi xuống tu luyện cũng chậm chạp đến mức làm cho người ta khó mà chịu đựng, chỉ có thể dựa vào linh thạch bổ sung...
Mặc dù trong túi trữ vật còn có một số linh thạch thượng phẩm, nhưng Phương Tịch không nỡ lãng phí ở nơi đây.
Hắn nghĩ nghĩ, vỗ túi trữ vật hiện ra hai cái hộp.
Trong đó là cái hộp dán mười bảy mười tám tấm phù lục, linh quang lòe lòe, trong đó chính là hạt giống Thủy Tổ Yêu Ma Thụ!
- Có hạt giống này... Còn cần linh mạch cao cấp.
- Cái này sau này hãy nói, ta cũng không muốn lập tức bị vây ở một chỗ hàng trăm hàng ngàn năm.