Một tu tiên giả quất lấy thuốc lá sợi, trên mặt đầy nếp nhăn tựa như lão nông.
Hắn một thân tu vi đã tới Luyện Khí viên mãn, nói ra lời này cũng không có ai phản đối.
Phương Tịch chắp tay nói tạ ơn, thuận thế ngồi xuống.
Lúc này, một mỹ phụ nhân mới lấy ra một bộ giáp da màu đen:
- Giáp da này của thiếp thân có lực phòng ngự tuyệt đối, có thể so với pháp khí cực phẩm... Chỉ đổi Long Huyền Thảo, một gốc là được.
- Hiazzz, Quế phu nhân, Hàn Tê Giáp này tuy tốt, nhưng Long Huyền Thảo chỉ sinh trưởng ở nơi Giao Long yêu thú ẩn hiện quả thực khó mà tìm kiếm, bằng không... Trên người Lão hủ ngược lại còn có một số linh thạch.
Một người khác mặc viên ngoại phục, mang theo một tấm mặt nạ con khỉ cười ha hả hỏi.
- Không cần, thiếp thân chỉ đổi Long Huyền Thảo!
Quế phu nhân quét mọi người ở đây vài lần, cuối cùng dời ánh mắt rơi vào người Phương Tịch mới tới.
Nhìn thấy hắn một mặt không biểu tình cuối cùng cũng hậm hực ngồi xuống.
- Tiếp theo đến phiên bản nhân.
Một người đội mũ rộng vành đứng lên, trong tay có một cây lông vũ màu xanh.
Lông vũ của thanh niên này dài cỡ cánh tay, trên đó lưu động từng sợi hào quang màu xanh trông vô cùng bất phàm.
- Cầm vũ nguồn gốc từ yêu cầm cấp hai... Đổi một bình dan dược có thể tăng tiến tu vi.
Người đội mũ rộng vành, thanh âm khàn khàn nói.
- Cầm vũ này nhìn thì có chút bất phàm...
Quế phu nhân có chút ý động lại tiếc nuối lắc đầu:
- Đáng tiếc chỉ có một cây, lấy ra luyện chế pháp khí Thất Vũ Phiến lại không đủ.
Nhìn ra được nàng ta dường như tinh thông luyện khí.
- Ta đổi!
Tia sáng màu tím trong mắt Phương Tịch lóe lên, bỗng nhiên mở miệng, ném ra một bình ngọc:
- Ngươi xem đan dược trong bình này, có dùng được hay không?
Người đội mũ rộng vành tiếp nhận bình ngọc, vừa mở ra một mùi thơm ngào ngạt lập tức tràn ngập ra.
- Đủ rồi.
Hắn nhận lấy đan dược giao lông vũ cho Phương Tịch, dường như có chút không cam lòng hỏi một câu:
- Đạo hữu nhận ra loại cầm vũ này?
- Cũng không phải... Chẳng qua là cảm thấy có chút thú vị mà thôi.
Phương Tịch lấy ra một hộp ngọc, bỏ lông vũ màu xanh vào, nhưng trong lòng hơi xúc động:
- Sắp hai trăm tuổi rồi... Cuối cùng cũng để cho ta nhặt được một lần.
Hắn giết qua yêu thú cấp hai nhiều lắm đương nhiên nhìn ra được, lông vũ màu xanh này không phải yêu thú Trúc Cơ có thể được.
Chính là đồ vật của Yêu Vương cấp ba, hàng thật giá thật!
Thậm chí, trên đó ngưng tụ linh lực thuộc tính Hỏa, mặc dù yếu ớt lại hết sức tinh thuần mang theo khí chất bất phàm.
Càng mấu chốt chính là... Loại khí tức này dường như ta đã cảm nhận được ở trên Phượng Tê Ngô Đồng Mộc... Nói rõ đây là cầm vũ của chim muông Phượng Hoàng huyết mạch... Thật không tệ.
Người đội mũ rộng vành không có được câu trả lời, cũng không truy cứu, ngồi xuống nhìn qua Phương Tịch, ánh mắt liên tiếp chớp động.
- Bản nhân bán một viên Diên Thọ Đan cấp hai! Cần ba khối Âm Huyết Thạch.
Người mang theo mặt nạ con khỉ viên ngoại đứng lên, đưa ra một chiếc bình ngọc.
- Lại là đan dược diên thọ cấp hai, một viên có thể diên thọ năm đến mười năm... Cho dù có tác dụng với Trúc Cơ…
Ở đây tu sĩ lộ ra vẻ sốt ruột.
Đối với tu tiên giả mà nói, có thể sống được lâu mới là ý nghĩa nhất.
Phương Tịch nhìn lại bất vi sở động.
Dan dược diên thọ cấp hai đối với Kim Đan chân nhân căn bản vô dụng, trừ phi là cấp ba...
Nhưng đan dược diên thọ cấp ba chỉ sợ sớm đã bị Thanh Mộc Tông đoạt, cho Lục Thanh diên thọ sở dụng!
- Âm Huyết Thạch quá mức hiếm có, đạo hữu không biết có thể nhận linh thạch trung phẩm?
- Ta có một bình Quỷ Thứu Huyết!
- Quy Nguyên Đan một bình, không biết đạo hữu có nguyện ý trao đổi?
Trong lúc nhất thời, tu sĩ ở đây báo bảng giá.
Nhưng tên nhà giàu mang theo mặt nạ con khỉ viên ngoại chỉ lắc đầu:
- Lão phu tu luyện công pháp xảy ra ngoài ý muốn, nhu cầu cấp bách Âm Huyết Thạch bảo mệnh... Đạo hữu không bỏ ra nổi thì mau mau trở về đi.
Trong lúc nhất thời, tất cả tu sĩ đều thất vọng ngồi xuống.
Chờ đến khi hội giao lưu kết thúc, các vị tu sĩ đi ra trà lâu.
Phương Tịch tùy ý ném ra ngoài một khối linh thạch hạ phẩm, đuổi Phong Chính mặt mũi tràn đầy sợ hãi lẫn vui mừng đi, sờ cằm.
Sau một khắc, hắn đi vài bước, đi vào một đầu hẻm nhỏ.
Trong Lục Hồ phường thị có tập tục kéo dài thế gian khắp nơi đều có hoa khai biến địa, dây leo nhiễu lương.
Thân hình Phương Tịch lóe lên chui vào trong một gốc linh thụ biến mất không thấy gì nữa...
Mộc Độn Thuật!
Loại pháp thuật này nói thì đơn giản, nhưng thực tế lại cực kỳ thần diệu, bất luận là đào mệnh hay là theo dõi đều tương đối sắc bén.
Lão viên ngoại mang mặt nạ con khỉ đi vào một con hẻm nhỏ, bỗng nhiên quay đầu:
- Các hạ theo lão phu một đường, chẳng biết tại sao?