Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 647: CHƯƠNG 645: THANH THANH 2

Một thanh âm tuổi trẻ truyền đến khiến cho trong lòng Tư Đồ Thanh Thanh giật mình.

Nàng vội vàng đứng lên thấy một người nàng hoàn toàn không nghĩ tới đang khoanh tay nhìn nàng.

Bên chân đối phương còn có một tiểu nữ hài đang nằm dường như đang ngáy o o.

- Bái kiến... Phương lão tổ!

Nhìn thấy Phương Tịch cởi bỏ lớp ngụy trang, thần sắc Tư Đồ Thanh Thanh không khỏi trở nên phức tạp sau đó làm một đại lễ:

- Đa tạ lão tổ cứu giúp!

- Ta cũng không cứu ngươi, là chính ngươi xông ra vòng vây...

Phương Tịch lắc đầu:

- Chỉ tiếc... Ngươi bây giờ khí huyết đã suy yếu đến cực điểm, chỉ sợ tọa hóa trong khoảnh khắc, ngươi sẽ phải chết...

- Đúng vậy, ta sẽ phải chết...

Tư Đồ Thanh Thanh dường như nghĩ đến cái gì, vỗ túi trữ vật hiện ra một viên Diên Thọ Đan cấp hai.

- Viên thuốc này nhìn như bình thường thực ra sinh cơ bên trong hoàn toàn không có... Chính là một viên thuốc giả.

Phương Tịch lắc đầu, bình tĩnh nói.

- Xem ra... Hôm nay Thanh Thanh thật phải toi mạng ở đây rồi.

Trên mặt Tư Đồ Thanh Thanh lộ ra một dáng vẻ tươi cười thảm thiết:

- Có thể có chân nhân đưa Thanh Thanh một đoạn đường... Quả nhiên là phúc phận của Thanh Thanh!

- Ừm, ta có một lời hỏi ngươi.

Phương Tịch bỗng nhiên mở miệng:

- Nguyễn đảo chủ Nguyễn Tinh Linh, mấy năm gần đây có từng tới tìm ngươi?

Nếu gặp, hắn ngược lại không ngại hỏi một câu, cũng không uổng công theo dõi vất vả lâu như vậy.

- Nguyễn tỷ tỷ? Nàng không ở Vạn Đảo Hồ nữa sao?

Tư Đồ Thanh Thanh kinh ngạc trả lời.

Thần thức Phương Tịch ngoại phóng, không buông tha bất kỳ một biểu cảm rất nhỏ nào của Tư Đồ Thanh Thanh. Từ câu trả lời xem ra, lời này của nàng hẳn là nói thật.

Như vậy xem ra... Nguyễn Tinh Linh thật sự có mấy phần ý chí Kết Đan. Nếu hoàn toàn tuyệt vọng, trước khi thọ nguyên hao hết tất nhiên sẽ giết vào Vũ quốc, báo thù cho đồ đệ Nguyễn Đan.

Trong lòng Phương Tịch tự nói một câu, sau đó đứng chắp tay không có bất kỳ ý định viện thủ gì, chuẩn bị nhìn Tư Đồ Thanh Thanh tọa hóa.

Tư Đồ Thanh Thanh nhìn Phương Tịch lại bỗng nhiên quỳ gối:

- Thiếp thân còn có một chuyện khẩn cầu...

- Là vì tiểu nữ hài này?

Phương Tịch nhìn qua tiểu nữ hài mê man nằm ngủ như có điều suy nghĩ.

- Nàng là cốt nhục trực hệ duy nhất của Tư Đồ gia... Thiếp thân cũng không dám xin chân nhân thu lưu, chỉ cầu có thể cho nàng một chỗ dung thân...

Thanh âm Tư Đồ Thanh Thanh réo rắt thảm thiết nói.

- Nếu muốn chỗ dung thân cũng không quá khó khăn? Tiện tay tìm một một hộ nhà giàu phàm nhân trong thành trì là được...

Khóe miệng Phương Tịch phác hoạ ra một đường cong:

- Là phàm nhân, an ổn sống hết đời cũng chưa hẳn không tốt...

Trong mắt Tư Đồ Thanh Thanh không khỏi tràn đầy tuyệt vọng.

Nhưng nàng đã sống gần hai trăm năm, tính tình cứng cỏi:

- Nếu là như vậy, cũng không còn cách nào... Ta hận, vì sao ông trời lại bất công, khắt khe với Tư Đồ gia ta như vậy! Vì sao năm đó ta không có khả năng Trúc Cơ, không có khả năng Kết Đan...

- Ngươi Trúc Cơ chính là dùng phương pháp huyết tế mà thành, đương nhiên không cách nào Kết Đan...

Phương Tịch thở dài.

- Mặc dù ta là Huyễn linh căn lại là linh căn hạ phẩm... Luận tốc độ tu hành vẫn không sánh bằng linh căn Ngũ Hành trung phẩm. Năm đó Trúc Cơ cũng thất bại mấy lần... Nếu không thi triển Đạo Tiên Cơ thì làm sao có thể Trúc Cơ thành công? Chỉ là phương pháp này một khi thành công vĩnh viễn, vô vọng Kết Đan... Có thể đạo thành Trúc Cơ, đánh giết cừu địch cũng coi như hoàn thành tâm nguyện...

Tư Đồ Thanh Thanh cuối cùng nhìn tiểu nữ hài đang ngủ, trong miệng bắt đầu ngâm nga bài ca dao không biết tên.

Trên người nàng pháp lực tiêu tán, làn da cũng trở nên già yếu, lỏng...

Rõ ràng là dấu hiệu đang tọa hóa!

- Phương chân nhân… Vẫn mong trả lời ta một vấn đề cuối cùng! Năm đó ở bên ngoài phường thị Thanh Trúc Sơn, người kia...

Thanh âm Tư Đồ Thanh Thanh càng ngày càng yếu ớt, cuối cùng thở ra một hơi dài cả người co lại thành một đoàn.

- Chỉ sợ ngươi tự mình đa tình, khi đó ta chỉ là cừu nhân gặp nhau, hết sức đỏ mắt thôi…

Phương Tịch thở dài một tiếng, bắn ra một chút chân hỏa Tư Đồ Thanh Thanh thiêu thành tro tàn, chợt tay khẽ vẫy. Một túi trữ vật bị hắn cầm trong tay.

Hôm sau.

Một đạo độn quang màu xanh mang theo một vị tiểu nữ hài, ở trên đỉnh núi vô danh lóe lên vài cái biến mất không thấy...

Trên Vô Danh Sơn chẳng biết lúc nào có thêm một nấm mồ, phía trước có một tấm vô tự bia.

Gió nhẹ quét qua, cánh hoa trắng noãn rơi trên Vô Tự Bia...

- Lại đưa tiễn một vị cố nhân…

Trong một động phủ tạm thời.

Phương Tịch thở dài, bên người đã không có bóng dáng của tiểu nữ hài Tư Đồ gia.

Đối với vị tiểu nữ hài kia, hắn đương nhiên tiện tay tìm thành trì phàm nhân, giao cho một gia đình còn để lại không ít vàng bạc.

Dù sao cũng không có khả năng vướng víu mang theo trên người!

- Tư Đồ gia cũng thật thê thảm... Mặc dù có nhân tố bên trong, nhưng ở Ma Đạo ba nước trông cũng không có nhiều thổ nhưỡng phát triển…

- Huyền Thiên Tông lợi dụng Tư Đồ gia, Thanh Mộc Tông cũng lợi dụng Tư Đồ gia…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!