Nếu Tàn Phiến có thể chạy, sớm đã chạy rồi cần gì phải chờ tới bây giờ?
Tàn Phiến thế giới.
Trong bảo khố.
Cửa đá nặng nề đóng lại, từng đạo hào quang cấm chế tự động hiển hiện.
Hắc ám giáng lâm, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh...
Không biết qua bao lâu.
Bỗng nhiên, trên Thanh Đồng Tàn Phiến từng tia sáng chớp động tỏa ra ánh sáng lung linh, hội tụ thành từng đạo phù văn huyền ảo khó hiểu.
Phù văn không ngừng khuếch tán ra ngoài, hóa thành một đạo quang môn!
Thân ảnh Phương Tịch đi ra khỏi quang môn, đánh giá xung quanh bảo khố.
Trong bảo khố, trừ Thanh Đồng Tàn Phiến còn có rất nhiều bảo vật khác.
Rất nhiều bạch quang lập lòe trên bệ đá, có cấm chế hơi mờ hợp thành viên tráo.
Xuyên thấu qua cấm chế, có thể nhìn thấy da thú, linh mộc cao cấp, trong đó thậm chí còn có...
- Phù... Huyền Thủy Tinh Anh cùng Thiên Hỏa Lưu Ly!
Phương Tịch nhìn về phía một bệ đá màu trắng, trên mặt lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
- Hai bộ linh vật Kết Đan này mặc dù ta không cần đến, nhưng mang đi giao dịch hoặc là bồi dưỡng thủ hạ đều cực tốt...
- Vu dân vốn dĩ không biết trận pháp cùng cấm chế... Những cấm chế phòng ngự này vẫn là ta dạy nhỉ.
Bây giờ Phương Tịch tốt xấu gì cũng xem như Trận Pháp Sư cấp ba, muốn lặng yên không tiếng động phá giải cấm chế vẫn không có vấn đề gì lớn.
Thần thức quét qua, hắn đã xác nhận mấy món có giá trị nhất trong bảo khố.
Thứ nhất đương nhiên là Thanh Đồng Tàn Phiến!
Thứ hai chính là Thủy Hỏa, linh vật Kết Đan.
Trân quý thứ ba là một đống Chu Quả mấy trăm năm tuổi!
Chu Quả Thụ chính là thiên địa linh căn, trên đó kết xuất Chu Quả, mặc dù ăn sống cũng có thể tăng tiến kỳ hiệu pháp lực của tu sĩ!
Đan Nhã rõ ràng đã năm sáu trăm tuổi, đặt ở tu tiên giới không biết sẽ khiến cho bao nhiêu tu sĩ đỏ mắt.
- Nếu luyện thành đan dược, rất có ích với tấn thăng pháp lực tu sĩ Kết Đan.
- Đáng tiếc... Cũng không có Chu Quả ngàn năm!
- Trong thánh địa mặc dù có Chu Quả Thụ ngàn năm, nhưng đều bị hạ cấm chế cường đại, mỗi trăm năm Chu Quả ngàn năm mới có thể ngắt một lần đồng thời số lượng cũng có hạn... Lần trước ở Thành Hắc Niết cũng có không ít, nhưng đều bị đám Thiên Ma cướp đi...
Cuối cùng Phương Tịch còn nhìn trúng một khối linh mộc cấp ba, nhìn linh quang có thể đã đến cấp ba thượng phẩm!
- Đáng tiếc... Cũng không có bảo văn thủy tinh!
- Đan Nhã biết tấm gương này cần bảo văn, không có khả năng đặt cả hai chung một chỗ…
Phương Tịch thở dài một tiếng từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra vài lá cờ nhỏ đủ mọi màu sắc.
Vút vút!
Mấy lá cờ trực tiếp cắm vào trong bảo khố, bố trí một pháp trận cách âm cùng cấm tuyệt nho nhỏ.
Chợt, hắn lấy ra một trận bàn nhét vào trong linh thạch trung phẩm. Đối với quang tráo cấm chế trước mặt phong ấn linh vật Kết Đan, trong miệng bắt đầu lẩm bẩm.
- Muốn mạnh mẽ công phá cấm chế rất dễ dàng, muốn lặng yên không một tiếng động động thủ, che giấu tất cả vu dân lại chút khó khăn...
- Vẫn may tất cả đều là ta dạy bọn hắn, biến hóa bao nhiêu cũng không thể rời xa bản chất...
Tia sáng màu tím trong mắt Phương Tịch lấp lóe, đột nhiên bấm pháp quyết:
- Mở!
Mấy lá cờ nhỏ đánh vào cấm chế trong bệ đá, tạo ra ra một lỗ nhỏ hình tròn!
Trên tay Phương Tịch lấp lóe một tầng ánh sáng màu xanh, vươn vào trong cấm chế lấy Thanh Đồng Tàn Phiến ra.
Tàn Phiến vừa tiếp xúc với bàn tay hắn thì giống như hư ảo, hóa thành một tia sáng trực tiếp chui vào thân thể hắn.
Sâu trong thức hải, Chư Thiên Bảo Giám khẽ nổ tung, một lỗ hổng bất ngờ được bù đắp!
Cùng lúc đó, còn có tin tức khó hiểu hiện lên.
Điều này làm cho Phương Tịch biết được, thế giới thứ ba không biết kia cuối cùng cũng mở ra rồi!
- Tốt lắm...
Chuyện quan trọng nhất đã hoàn thành, Phương Tịch lập tức buông lỏng.
Khi hoàn thành hết thảy, hắn lập tức thu hồi lá cờ nhỏ phá trận, cẩn nhận nhìn động tĩnh của cấm chế và bảo khố.
Chỉ thấy trên bệ đá mặc dù rỗng tuếch, nhưng viên tráo cấm chế sáng tối chập chờn, lấp lóe sau đó thì ổn định lại.
Cấm chế bên ngoài bảo khố cũng không bị kinh động, đại vu trông coi cũng không phát hiện dị thường.
- Rất tốt... Như vậy có thể lấy thêm một chút.
- Mặc dù cường công cấm chế, trong thời gian ngắn, ta cũng không thể công phá lượng lớn bệ đá, lấy đi bảo vật...
- Tốt xấu gì ta cũng được xem như lão sư của Đan Nhã... Lão sư thu của sư đồ một chút thúc tu cũng không tính là quá phận... Hẳn là vậy…
Phương Tịch tiếp tục thôi động trận bàn mở ra cấm chế, lấy Huyền Thủy Tinh Anh cùng Thiên Hỏa Lưu Ly ra ngoài.
Cấm chế xung quanh bảo khố bắt đầu run rẩy, nhưng cũng không bộc phát cảnh cáo.
Điều này khiến Phương Tịch biết được thời gian của hắn không còn nhiều lắm.
Hắn lập tức chuyển đến mục tiêu kế tiếp, Chu Quả!
Sau khi mô phỏng một phen, từng viên Chu Quả bị hắn thu nhập vào trong hộp ngọc, trên mặt không khỏi tràn đầy vui mừng.