Vẻ mặt Phương Tịch nghĩa chính, trở tay giấu túi trữ vật đi.
- Haizzz... Thiết sư đệ năm năm trước chủ động xác nhận nhiệm vụ, xuất ngoại chém giết...
Tiền lão đạo nhận được linh thạch, nhưng dường như không vui sướng lắm.
Nhưng Phương Tịch lại chậm rãi thổi linh trà, không có chút sốt ruột càng không mở miệng muốn hỏi.
- Tào sư đệ…
Tính nhẫn nại này khiến Tiền lão đạo có chút không nhịn được:
- Ngươi không muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao?
- Nếu như Tông môn muốn để Tào mỗ biết, Tào mỗ đương nhiên sẽ biết. Nếu như tông môn không muốn Tào mỗ biết được vậy thì ta cũng sẽ không tự đòi.
Phương Tịch lạnh nhạt trả lời, lại hỏi:
- Tiền sư huynh, nhiệm vụ của ta có thể làm khó ngươi?
- Không có... Không có, Tào sư đệ am hiểu Phù Lục Thuật, vậy thì nhận lấy nhiệm vụ này đi. Chỉ cần hàng năm nộp lên cho tông môn lượng phù lục cấp hai nhất định là đủ rồi…
Tiền lão đạo vung ra một khối ngọc giản.
Phương Tịch tiếp nhận, đơn giản liếc nhìn một phen phát hiện nhiệm vụ chế phù bình thường thì thỏa mãn gật gật đầu.
Mặc dù nhiệm vụ này đối với Phù Sư cấp hai trung hạ phẩm mà nói có chút nặng nề. Có lẽ sẽ chậm trễ tu vi thậm chí hao tổn tài liệu quá nhiều còn phải tự móc tiền túi bổ sung.
Nhưng đối với với Phù Sư cấp ba như hắn mà nói đương nhiên không có bao nhiêu vấn đề.
- Đa tạ Tiền sư huynh, tại hạ cáo từ...
Phương Tịch ôm quyền, trực tiếp rời đi.
Tiền lão đạo nhìn qua bóng lưng Phương Tịch mắt chớp động:
- Hai người này đồng thời tiến vào tông môn, Thiết Cửu kiên quyết tiến thủ, Tào Xung Vân lại một lòng khổ tu... Hai người nhìn như không có vấn đề gì... Nhưng dù sao mới mười năm, còn phải chờ thêm một chút…
- Bây giờ tông môn phong vân phiêu diêu, cho dù chúng ta là Trúc Cơ cũng hữu tâm vô lực...
- Haizz... Nếu như lão tổ vẫn còn thì tốt biết bao?
- Chút chuyện này của Thanh Mộc Tông... Không nói chẳng lẽ ta không biết?
Phương Tịch khống chế Linh khí đi đến trước khố phòng lấy ngọc giản nhiệm vụ, nhận lấy một ít vật liệu luyện chế phù triện cấp hai lại một đường bay trở về Thúy Trúc Lâm, âm thầm bật cười.
Mặc dù hắn không quá chú ý, nhưng thần thức Kim Đan ngẫu nhiên liếc nhìn qua, sớm đã hiểu rõ ràng tin tức nội bộ của Thanh Mộc Tông.
- Bây giờ tin tức Lục Thanh lão tổ của Thanh Mộc Tông tạo hóa bị truyền ra... Mặc dù cùng Việt Quốc, Võ Quốc khôi phục hòa bình, nhưng nội bộ lại cuồn cuộn sóng ngầm...
- Thanh Mộc Tông chiếm cứ linh mạch tốt nhất của Mộc Quốc cùng mấy mỏ linh thạch, bây giờ đều bị các thế lực ngấp nghé... Mặc dù trước khi chết Lục Thanh cùng hai đại tông môn Kim Đan ý kết hòa ước, nhưng trong bản thổ Thanh Mộc Tông cũng có thể giữ vững Thanh Mộc Lâm, dư xài. Muốn bảo vệ một đám mỏ linh thạch, phường thị, Linh Dược Viên... Có đủ người hay không…
- Gần đây thường xuyên bộc phát chuyện một vài kiếp tu quấy rối... Hư hư thực thực có thế lực Trúc Cơ phía sau màn thôi động...
- Thậm chí, kiếp tu Trúc Cơ Việt Quốc cùng Vũ quốc cũng bị mê hoặc, tiến vào Mộc Quốc gây sóng gió...
- Những âm mưu này thật ra đều là nhằm vào Thanh Mộc Tông... Nếu Thanh Mộc Tông không có động tĩnh gì, chầm chậm co vào. Sau đó xuất hiện một vị Kim Đan, cho dù là Giả Đan thì tất cả sẽ khôi phục lại thịnh cảnh, nếu không chỉ sợ...
- Thần sắc Tiền lão đạo không tốt, đại khái là bởi vì lúc trước trong tông môn có một vị tu sĩ Trúc Cơ viên mãn cưỡng ép trùng kích Kết Đan thất bại…
- Nghe nói vị nữ Trúc Cơ họ Lôi vì được ăn cả ngã về không, liên tiếp vận dụng nhiều loại bí thuật hao tổn thọ nguyên gia tăng xác suất Kết Đan... Kết quả thất bại, tương đối thảm liệt trực tiếp tọa hóa...
- Ngược lại, Tiền lão đạo này nhân cách không tồi, nhận linh thạch làm việc... Bây giờ nhân thủ đã tương đối quẫn bách, mặc dù điều động những nhiệm vụ khác cũng là chuyện đương nhiên... Như vậy xem ra, ở trong có lẽ có mặt Trịnh Thiết?
Phương Tịch trở lại Thúy Trúc Lâm cũng mặc kệ Trịnh San cố ý cách ăn mặc tới thỉnh an, trực tiếp tiến vào động phủ, sau đó phong bế cửa lớn động phủ.
Nhìn thấy một màn này, Trịnh San không khỏi đắng chát cắn môi một cái...
Bốn năm sau.
Phương Tịch ở trong động phủ yên lặng trải qua đại thọ hai trăm.
Hai trăm tuổi!
Người bình thường hẳn là cần sống hai ba đời, mới có thể bù đắp được loại thọ nguyên này!
Mặc dù tu sĩ Trúc Cơ cũng đủ để đi đến cả đời!
Phương Tịch châm cho mình một chén Thanh Trúc Tửu cấp hai, yên lặng hưởng dụng.
Đến bây giờ hắn cũng thật sự thích vị cay đắng của Thanh Trúc Tửu.
- Bây giờ ta đã hai trăm tuổi... Tính toán, Triển Đồ cùng Chung Hồng Ngọc cũng đã một trăm tuổi? Thọ nguyên Trúc Cơ đã trôi qua một nửa, người trước còn có khả năng Kết Đan, người sau thật sự là hy vọng xa vời...
- Tình huống của Triển Đồ tương đối đặc thù, ngược lại là Thái Thúc Hồng, trẻ hơn Chung Hồng Ngọc mười mấy tuổi lại tự mình Trúc Cơ linh căn thượng phẩm, còn có mấy phần hi vọng…