Hắn chỉ Thanh Hòa Kiếm, một ánh kiếm màu xanh linh động bị gãy, bỗng nhiên kết hợp với từng đạo Ất Mộc Thần Quang hóa thành một thanh cự kiếm màu xanh từ trên trời giáng xuống!
Phụt!
Kiếm quang khó khăn trảm phá giáp ngực của Đại hán sừng trâu đâm vào da thịt, chợt bị xương cốt của Đại hán sừng trâu gắt gao kẹp lại.
- Chỉ là một thanh phi kiếm mà cũng mơ tưởng giết ta!
Đại hán sừng trâu hai tay nắm lấy cự kiếm, không ngừng dùng sức.
Từng đạo Ất Mộc Thần Quang băng tán, thậm chí ngay cả Thanh Hòa Kiếm đều phát ra một tiếng gào thét.
Phương Tịch nhìn thấy một màn này, sắc mặt đại biến.
Luyện Thể Thuật của Đại hán sừng trâu này quả thực cường đại, mặc dù tu sĩ Kết Đan trung kỳ gặp phải cũng phải chật vật bỏ chạy!
- Tấn công thức hải nó!
Trong miệng Đan Nhã không ngừng niệm chú, trên tay nhanh chóng thi triển từng đạo Phù triện cấp ba.
Kiếm khí Tru Tiên cuồng vũ.
Vô tận linh khí hội tụ, hóa thành từng con Hỏa Long...
Lượng lớn công kích rơi vào trên thân Đại hán sừng trâu khiến cho khôi giáp bị tàn phá...
Lúc này Đan Nhã cũng niệm chú xong, hai tay bấm niệm pháp quyết, từng đạo ma quang bay ra hóa thành dây thừng màu đỏ thẫm, một lần nữa gắt gao trói buộc Đại hán sừng trâu.
Phương Tịch hừ lạnh một tiếng, hắn đã sớm âm thầm thi triển Nguyên Ma Thứ, lại không hiệu quả với Đại hán sừng trâu lắm.
Lúc này tia sáng màu tím trong mắt lưu chuyển, nhìn hư ảnh Đại Lực Ngưu Ma sau lưng Đại hán như có điều suy nghĩ.
Nếu như lần này không được thì chỉ có thể dùng át chủ bài.
Trong lòng tự nói một tiếng, trong thức hải Phương Tịch ba viên Nguyên Ma Thứ trong nháy mắt biến mất, đâm vào trong hư ảnh của Đại Lực Ngưu Ma.
- A!
Đại hán sừng trâu vốn dĩ còn đại phát hung uy lại lập tức ôm đầu, thất khiếu chảy máu tươi.
Dường như nó cùng hư ảnh Đại Lực Ngưu Ma, liên quan quá sâu.
Mà Phương Tịch đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, Ất Mộc Thần Quang bao khỏa toàn thân, nhất chỉ về phía đỉnh đầu Đại hán sừng trâu.
Ong ong!
Một viên mộc ấn đen kịt hiển hiện, trên đó có Cầu Long chiếm cứ chính là Sinh Tử Ấn !
Quanh thân Sinh Tử Ấn hắc khí quanh quẩn, hiện ra hư ảnh Yêu Ma Thụ không chịu ảnh hưởng từ thần thông Địa Cực Nguyên Từ, hung hăng đập xuống!
Ầm!
Sinh Tử Ấn giữ đầu Đại hán sừng trâu đập trên mặt đất.
Ầm ầm!
Chỗ cũ hiện ra một hố to phạm vi mấy chục trượng.
Mà trong hố lớn, Đại hán sừng trâu toàn thân ma giáp sụp đổ trên đầu tràn đầy máu tươi, nhưng vẫn giãy dụa muốn bò lên.
Ầm!
Phương Tịch mặt không biểu tình, thao túng Sinh Tử Ấn lại đập đầu Đại hán sừng trâu.
Mãi đến khi đánh cho đầu lâu biến hình, người này không còn sinh mệnh khí tức mới dừng tay.
Hắn lập tức đi đến trước mặt Đại hán sừng trâu vứt xuống một hạt giống Yêu Ma Thụ.
Trong con ngươi Phương Tịch hai màu có xanh vàng lấp lóe, tiếp theo kêu lên một tiếng đau đớn, sắc mặt trắng nhợt.
Đan Nhã nhìn thấy một màn này mặt mũi tràn đầy cảnh giác.
Người này mặc dù ăn mặc như Vu Vương, nhưng thi triển toàn bộ đều là thủ đoạn của Thiên Ma.
Phương Tịch cũng không có hứng thú nói nhiều với nàng, chỉ thu lấy thi thể Đại hán sừng trâu đạp mạnh Ất Mộc Thần Quang, bay lên giữa không trung:
- Nơi đây sớm muộn gì sẽ có lượng lớn Thiên Ma đến... Không muốn chết thì nhanh chạy đi, mục tiêu của bọn hắn chỉ là ngươi mà thôi... Rời khỏi bộ lạc, bọn hắn mới càng có cơ hội sống sót!
Vừa nói xong, hắn chuẩn bị khống chế độn quang rời đi.
Đan Nhã nhìn qua bóng lưng rời đi của Phương Tịch, trên mặt đều là vẻ mê hoặc.
Bỗng nhiên, nàng dường như nghĩ đến cái gì, lớn tiếng nói:
- Là ngươi... Là ngươi trộm Ma kính của ta? Đúng không?
Đáng tiếc, Phương Tịch sớm đã bay ra khỏi thành Hắc Niết.
Nghe thấy thần thức truyền âm phía sau cũng chỉ cười không nói.
Dù sao diện mục bây giờ của hắn là Vu Vương âm lãnh, căn bản không sợ Đan Nhã nhớ kỹ.
Trong nháy mắt bay ra trăm dặm, thần thức đảo quanh, xác nhận cũng không có người nào khác Phương Tịch lập tức chui vào trong lớp đất.
...
Nam Hoang tu tiên giới.
Thanh Mộc Tông, động phủ Thúy Trúc Lâm.
Trong phòng bế quan.
Quang mang lóe lên, thân ảnh Phương Tịch xuất hiện ở trong đó.
Ánh mắt nhất chuyển, nhìn qua cấm chế trong phòng bế quan vẫn giống y như trước đó, không khỏi gật gật đầu.
Ngay sau đó, Phương Tịch sờ trữ vật giới chỉ lấy ra thi thể Đại hán kia cùng túi trữ vật của tu sĩ tạo bào.
- Không tồi... Lần này thu hoạch khá lớn, dù sao còn có ba viên Chu Quả ngàn năm.
Phương Tịch nhìn qua thi thể Đại hán sừng trâu, sau khi chết bị thu nhỏ chừng hai mét, nhưng sát khí nghiêm nghị, phát ra uy áp không khỏi thỏa mãn gật gật đầu, lại có chút tiếc nuối:
- Đáng tiếc... Không cách nào sưu hồn đạt được tin tức quan trọng...
Lúc trước hắn đánh giết đối phương đã thử qua tế luyện làm Mộc Khôi Lỗi đồng thời dùng bí thuật sưu hồn, đáng tiếc lại phát hiện trong thức hải của hắn có một loại cấm chế thần diệu nào đó. Chỉ có một ít tin tình báo bình thường, liên quan đến công pháp thì bắt đầu phản phệ thậm chí trọng thương hạt giống Yêu Ma Thụ.