Mà cất bước đến dưới Bồ Đề Thụ, ngửi thấy mùi hương thanh máy khiến cho người ta nháy mắt cảm thấy mới mẻ, trí tuệ tăng lên.
- Linh căn này, ít nhất cũng phải được vạn năm? Thật không thể tưởng tượng nổi...
Nữ tu áo trắng nhìn qua linh căn Bồ Đề Thụ, tự lẩm bẩm một câu.
Bỗng nhiên, cách đó không xa mặt đất vỡ ra, một bóng người bay ra là một vị Vu Vương vô cùng già nua!
Trên người hắn, chiến văn lấp lóe vậy mà không biết ẩn nấp ở nơi này bao lâu, liều mạng một kích!
Vút!
Chỉ là Vu Vương này còn chưa vồ lên, trong hư không đột ngột xuất hiện một con quỷ trảo từ sau lưng hắn.
Xuyên qua ngực, ma trảo sắc bén cầm một trái tim đỏ tươi.
- Đây là... Trái tim của ta!
Trong lòng Vu Vương hiện ra một suy nghĩ, tiếp theo lâm vào bóng đêm vĩnh hằng.
- Bồ Đề Thụ có kỳ hiệu gợi mở trí tuệ... Những Vu dân này đợi ở xung quanh để phục kích...
- Đáng tiếc... Chỉ cần hữu tình hữu dục, ở trước mặt ta không chỗ che thân, sát ý quá rõ ràng.
Nữ tu áo trắng lầm bầm, xung quanh thân thể bỗng nhiên thêm ra một bóng người, sắc mặt phát xám nanh vuốt sắc bén.
Chính là một bộ Lục Dục Hỗn Thiên Ma!
- Thôi, tế luyện ma thi có thể làm sau. Trước tiên hoàn thành nhiệm vụ của Uyển Nhi sư thúc đã... Nếu không...
Trên mặt Nữ tu áo trắng hiếm hoi hiện ra một tia sợ hãi, từ trong túi trữ vật lấy ra một tấm lệnh bài đi đến dưới Bồ Đề Thụ.
- Mau!
Lệnh bài này ngoại phóng ra một vòng quang mang đen kịt chiếu vào Bồ Đề Thụ. Cấm chế quanh Bồ Đề Thụ lập tức vỡ ra hiện ra một thông đạo nho nhỏ.
- Trăm năm trước Uyển Nhi sư thúc tới đây, chỉ lấy đi Lục Nhãn Bồ Đề Tử... Nhưng nàng thần thông quảng đại, vậy mà lưu lại hậu thủ, có thể ảnh hưởng đến thành hình cùng thu hoạch thế hệ tiếp theo của Bồ Đề Tử...
- Lần này rơi xuống, tất nhiên là Cửu Nhãn Bồ Đề!
Nữ tu áo trắng lầm bầm, trong miệng không ngừng niệm tụng chú văn, từng đạo pháp quyết đánh vào trên lệnh bài.
Bồ Đề Thụ chập chờn, trong tán cây, từng hạt Bồ Đề Tử chập chờn dường như sắp rơi xuống.
Một hạt Lục Nhãn Bồ Đề Tử lung lay sắp đổ, vừa vặn lọt vào khe của đạo cấm chế kia.
Mà đúng lúc này, cảnh tượng khó tin xuất hiện!
Trong tán cây xanh biếc, một mảnh Bồ Đề Diệp bỗng nhiên lật mặt, mặt ngoài hiện ra một khối đạo triện văn màu bạc không trọn vẹn!
Từng đạo triện văn màu bạc hiển hiện, mơ hồ tạo thành mặt quỷ nào đó.
Một hạt Lục Nhãn Bồ Đề Tử giống như bị kinh sợ, lùi về trong tán cây.
- Quá tốt rồi... Uyển Nhi sư thúc lưu lại hậu thủ, quả nhiên không bình thường, lại là Phượng Triện Văn trong Long Chương Phượng Triện! Không ngờ, sư thúc vậy mà nghiên cứu loại phù văn cao thâm như vậy... Loại phù văn này tuân theo ý chí thiên địa thậm chí ngay cả cấm chế cấp bốn cũng có thể ảnh hưởng tới...
Ngay khi nàng vừa mừng rỡ thì sắc mặt bỗng nhiên biến đổi.
Lại một hạt Bồ Đề Tử tứ nhãn hiện lên, dường như sắp rơi vào vị trí lỗ hổng.
Phía dưới, nữ tu áo trắng nhìn thấy một màn này, biết không thể để nó rơi xuống, nếu không lần ngắt này kết thúc cấm chế sẽ một lần nữa khép lại.
Nàng lần nữa rót pháp lực vào trong lệnh bài khiến cho mặt quỷ tái hiện, tiếp tục đe dọa một hạt Bồ Đề Tử...
Một chỗ thành trì.
- Giết... Giết Thiên Ma.
- Thiên Ma... Hô Hạo, ta liều mạng với ngươi!
Từng chiến sĩ vu dân không màng sống chết mà tiến lên, kết quả lại bị từng lưỡi dao vô hình xử lý.
- Ha ha... Súc vật chính là súc vật!
Một thanh niên ma tu lay động Hồn Phiên trên tay, trên mặt mang vẻ bất mãn:
- Quá ít, quá ít... Ta cần nhiều hơn... Càng nhiều hồn phách hơn nữa!
Bỗng nhiên, sắc mặt hắn biến đổi.
Cách đó không xa, trên một gốc cỏ dại, quang mang màu xanh biếc mang theo sinh cơ bừng bừng lấp lóe. Một bóng người xông ra, Thanh Hòa Kiếm trong tay vung lên!
Pháp lực Kết Đan trung kỳ phối hợp với pháp bảo mạnh mẽ, hóa thành một đạo Kiếm ảnh kinh thiên, quang hàn tung hoành tới lui!
Một quỷ vật Kết Đan kỳ trong nháy mắt hóa thành tro bụi, thế đi của kiếm quang không giảm xuyên thủng ba tầng phòng ngự chém đầu tu sĩ Ma Đạo này!
Ất Mộc Chân Hỏa đồng thời bay ra, hóa thi thể thành tro tàn. Lúc này Phương Tịch mới không chút hoang mang vẫy tay một cái, thu túi trữ vật của người đó.
- Dựa vào tu vi Kết Đan trung kỳ của ta thi, triển bí thuật thần thức, phối hợp với pháp bảo toàn lực đánh lén một Trúc Cơ viên mãn... Ngươi chết rất đáng.
Hắn thì thào một tiếng.
Lần này tu vi đột phá, một lần nữa trở lại Tàn Phiến thế giới, Phương Tịch đi đến bộ lạc Ngũ Hành trước.
Không biết nơi đó sớm đã bị tàn phá, Linh Quả Ngũ Hành trong thánh địa cũng không biết đã bị ai ngắt đi.
Phương Tịch chỉ có thể hậm hực trở ra, tiến đến mục tiêu thứ hai, Bồ Đề Thụ!
Trên đường đi, tiện thể cũng giết luôn mấy tu sĩ Ma Đạo.
Lấy thực lực Kết Đan trung kỳ của hắn không cần đánh lén, trừ tế luyện một tu sĩ Ma Đạo, ngược lại đều chặt đầu trở thành vong hồn dưới kiếm của hắn!