Khôi lỗi này mặt không thay đổi nhất chỉ, sáu con Hỏa Long đập ra, quấn quanh một bóng người bỗng nhiên xuất hiện.
Bóng người này diện mục xám trắng, nanh vuốt sắc bén vừa rồi vậy mà như tắc kè hoa ẩn hình ẩn núp muốn đánh lén Phương Tịch.
Cũng may thần thức Phương Tịch cường đại vẫn luôn bao phủ phương viên hơn mười dặm, phát hiện có chút dị thường đã thả khôi lỗi ra.
- Đạo hữu lên tiếng hấp dẫn sự chú ý của ta... Lại để cho ma thi Kết Đan đánh lén... Không tồi, kinh nghiệm đấu pháp tương đối phong phú.
Phương Tịch nở nụ cười lạnh, hai tay liên tục gảy mười ngón tay, từng đạo Ất Mộc Thần Kiếm bay ra.
Nữ tu áo trắng thấy thế chỉ có thể cắn răng một cái, phun ra một cái chùy giống như do băng tinh chế tạo thành, cùng rất nhiều Ất Mộc Thần Kiếm chém giết, đồng thời cũng âm thầm kêu khổ.
Pháp lực cùng thần thức của kẻ địch đều vượt qua nàng quá nhiều, mặc dù nàng có ngoại đan miễn cưỡng tăng pháp lực lên đến Kết Đan sơ kỳ, cũng không bằng.
Huống chi, nàng chính là linh căn băng Địa phẩm, tu luyện một môn công pháp tâm ma tuyệt đỉnh hiếm thấy. Có thể dẫn dụ thất tình lục dục của tu sĩ, bất kỳ địch nhân nào cùng nàng động thủ, hơi không chú ý sẽ trúng chiêu. Cuối cùng lâm vào huyễn cảnh tâm ma, có thể nói giết người vô hình.
Nhưng không nghĩ đến, vị tu sĩ Kết Đan trước mặt vô cùng cổ quái, tâm thần như cây khô, không hề bận tâm, căn bản không cách nào dẫn động:
- Người này tu luyện công pháp gì? Tuyệt đối là đại địch của ta... Vì sao trước đó chưa từng nghe qua loại công pháp này?
Nữ tu áo trắng nỗ lực chèo chống, trong lòng quả thực phiền muộn.
Nàng không biết, Khô Vinh Quyết này không chỉ là công pháp đỉnh cấp đồng thời cũng có Hóa Thần thiên chương, luận phẩm bậc cùng tiềm lực tương xứng với sở tu ma công của nàng.
Nếu không, cho dù gặp được tu sĩ chính đạo tu luyện công quyết ngưng thần thanh tâm, lấy ma công của nàng cũng có thể khiến cho người ta bất tri bất giác mắc lừa.
- Cần phải rời đi thôi!
Nữ tử áo trắng càng đấu càng kinh hãi, bỗng nhiên phát ra một tiếng phượng gáy giống như thét dài.
Bộ luyện thi Ma Đạo kia giống như được chỉ lệnh, căn bản không quản trên thân bị chín con Hỏa Long chiếm cứ thiêu đốt, chộp về phía trái tim của Phương Tịch.
Phương Tịch hơi nhướng mày, quang hoa Ất Mộc Thần Quang Tráo lưu chuyển, ngăn trở một trảo này.
- Ma thi này... Có chút cổ quái... Thậm chí ngay cả chân hỏa thuộc tính dương cũng không sợ.
Cùng lúc đó, nữ tử áo trắng tế ra một tấm phù bảo màu trắng.
Phù bảo này trực tiếp nổ tung, hóa thành một Băng Phượng toàn thân óng ánh tuyết trắng, giống như do hàn băng điêu dây dưa, kéo lại từng thanh phi kiếm. Đồng thời từ trong ngón tay bức ra một giọt máu muốn thi triển Huyết Độn Thuật thoát đi.
Vút!
Cầu vồng màu máu phá không mà đi, tiếp theo xuất hiện ở một bên khác.
Huyết sắc thu liễm, hiện ra thân hình nữ tu áo trắng, sắc mặt vô cùng khó coi:
- Trận pháp? Bố trí từ lúc nào?
- Trước đó sư huynh sư đệ của ngươi trốn đi được, cũng có một chút cải tiến.
- Đạo hữu thấy Ất Mộc Thần Quang trận này của ta như thế nào? Trận này chỉ có thể coi là tàn trận cấp ba h... Nhưng cũng có được lực lượng phong cấm nhất định…
Phương Tịch mỉm cười.
Đệ tử Ma Đạo trốn thoát rất nhiều, hắn giết nhiều cũng tích lũy được kinh nghiệm nhất định.
Lúc này, chỉ nhẹ nhàng một chỉ, từng đạo Ất Mộc Thần Quang màu xanh biếc phóng lên tận trời hóa thành một cột sáng.
Đại trận vận chuyển, Ất Mộc Thần Lôi cùng Ất Mộc Chân Hỏa hiển hiện.
Pháp lực Kết Đan trung kỳ mãnh liệt mà ra, vận chuyển trận pháp, tiếp theo nhất chỉ phóng ra.
Sinh Tử Ấn hiện hiện trên không trung nữ tu áo trắng đang đứng, ầm vang đập xuống!
Nhìn thấy một màn này, trong mắt nữ tu áo trắng không khỏi tràn đầy vẻ tuyệt vọng.
Nàng chỉ là một Trúc Cơ... Có tài đức gì bị nhằm vào như vậy?
Nguyên Thủy Ma Môn.
Biên giới bệ đá.
Nương theo lấy một tiếng thanh thúy vỡ vụn lên.
Hai thân ảnh ngồi xếp bằng bỗng nhiên mở mắt.
- Lại chết một người... Lần này đệ tử tiến vào bí cảnh Huyền Vu phải chăng đã chết hơi nhiều rồi không?
Nam tử tuấn mỹ nhíu mày.
Mà Uyển Nhi đối diện mặt mày biến sắc, lấy ra một chuỗi tràng hạt.
Chuỗi tràng hạt này toàn thân xích hồng, hơn phân nửa hạt châu, quang hoa sáng rực, mơ hồ có thể thấy được từng cái tên bên trong.
Nhưng lúc này, thế mà đã có không ít cái tên đều mất đi quang trạch, hiện ra vết rách.
Mà Uyển Nhi nhìn thấy một viên tràng hạt chữ Bạch, quang mang ảm đạm nứt ra, trên thân hiện ra một cỗ sát khí kinh người:
- Bạch sư điệt xảy ra chuyện!
- Cái gì? Nàng là người kế thừa nhất mạch ma công của ngươi, lại có Lục Dục Hỗn Thiên Ma bàng thân ai có thể giết nàng?
Trên mặt Nam tử tuấn mỹ hiện ra một tia kinh sợ:
- Xem ra trong bí cảnh thật sự xảy ra vấn đề, nếu như đệ tử tử thương quá nhiều sẽ ảnh hưởng tới việc chúng ta kiểm tra đánh giá...