- Ha ha... Ngươi vẫn đang ở trong Ất Mộc Thần Quang Trận của ta, làm sao mà chạy thoát được đây?
Phương Tịch cười lạnh một tiếng, bấm pháp quyết.
Xuy xuy!
Từng đạo Ất Mộc Thần Quang rơi xuống giống như cột sáng, cắm vào trong khe hở chân tay của ma thi, giống như một lồng giam gắt gao vây khốn nó.
Phương Tịch mặt không thay đổi tiến lên, Định Thi Phù trong tay lóe lên quang mang màu xám trắng, dán trên trán ma thi này.
Ma thi giãy dụa một chút rồi đứng im, hai mắt nhắm lại giống như biến thành tử vật:
- Không tồi... Luyện thi Ma Đạo quả thật có rất nhiều chỗ tinh diệu.
Trong lòng Phương Tịch tự nói:
- Thậm chí... Hẳn là vượt qua sở học của ta.
Hắn vung tay lên, rút đi lồng giam do cột sáng Ất Mộc tạo thành, đang muốn rút đi Ất Mộc Thần Quang, trong lòng khẽ động.
Phương Tịch một lần nữa dò xét ma thi này, trong đôi mắt có ánh sáng màu tím chớp động, đột nhiên biến sắc, bỗng nhiên bấm niệm pháp quyết!
Một tầng Ất Mộc Chân Hỏa màu xanh biếc hiển hiện, rơi o trên thân ma thi bắt đầu cháy hừng hực.
- Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng!
Sau một khắc, ma thi bỗng nhiên mở hai con ngươi ra, chỉ là ánh mắt thanh tịnh, nào có vẻ điên cuồng như trước đó?
Nó mở miệng to như chậu máu phát ra thanh âm nữ nhân thanh thúy.
- Là ngươi!
Phương Tịch lộ ra vẻ kinh ngạc, tiếp theo cười lạnh:
- Được... Rất tốt... Ta vậy mà chưa từng phát hiện, ma thi này lại là Thân Ngoại Hóa Thân của ngươi!
Bí thuật Thân Ngoại Hóa Thân là mật truyền của Ma Đạo, có thể tế luyện ra một bộ thân thể thứ hai, đơn giản như có hai tính mệnh!
Mặc dù nữ tu áo trắng trước đó thân thể đã hóa thành thịt nát dưới Sinh Tử Ấn, lại còn tại phục sinh ở trên Thân Ngoại Hóa Thân!
Nghĩ đến trước đó đối phương mặt không đổi sắc ăn sống cánh tay, sắc mặt Phương Tịch hết sức khó coi.
Nếu không phải mình tâm huyết dâng trào, dùng Tử Khí Thiên Nhãn cẩn thận xem xét một phen, có thể sẽ bị nàng lừa gạt, tưởng lầm là một bộ luyện thi bình thường thậm chí mang về Thanh Mộc Tông!
Đến lúc đó, bí mật gì cũng đều bị bại lộ cả.
Huống chi, nói không chừng nữ tu này sẽ còn thừa dịp mình cảnh giác mà đánh lén.
Vừa nghĩ đến đây, sát cơ trong lòng Phương Tịch tràn đầy.
- Tiền bối tha mạng... Thiếp thân cũng chỉ là bất đắc dĩ... Mới phụ thân trên Lục Dục Hỗn Thiên Ma.
- Thiếp thân nguyện ý bị gieo xuống cấm chế, vẫn xin tiền bối tha cho thiếp thân một mạng.
Ma thi liên tiếp mở miệng, phát ra thanh âm nữ tử thanh thúy.
- Hừ... Ngươi ngược lại giỏi tính toán, nếu không phải ta sớm bố trí đại trận, vừa vặn bao phủ cả luyện thi nhất thời không tra ra, thật sự có thể để ngươi chạy thoát.
Đôi mắt Phương Tịch lạnh lẽo, Thanh Hòa Kiếm bay ra hóa thành một đạo lưu quang màu xanh nhào về phía đầu của luyện thi!
Nữ tu áo trắng bất đắc dĩ, hai tay bấm niệm pháp quyết, rít lên một tiếng:
- Tiền bối thật sự muốn cá chết lưới rách?
Phụt phụt!
Hai đạo thi khí xám trắng đập ra, vậy mà ngăn cản kiếm quang của Thanh Hòa Kiếm ở ngoại giới!
Trên trán nàng một tấm Định Thi Phù trân quý cháy hừng hực nhanh chóng hóa thành tro tàn. Vậy mà giống như không có chút hiệu quả nào khiến Phương Tịch cảm thấy phiền muộn.
Quả nhiên những đại tông Ma Đạo có nhiều bí thuật quỷ dị.
Chút thủ đoạn này của mình căn bản không đáng chú ý tới.
Càng như vậy, trong lòng hắn càng thêm kiên định, tuyệt đối không thể lưu nàng lại!
- Cá sẽ chết, lưới chưa hẳn đã rách... Nhưng nếu ngươi có thể giao ra bí pháp Thân Ngoại Hóa Thân, bản tọa ngược lại có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng!
Phương Tịch hừ lạnh một tiếng trả lời.
- Bí pháp của Thân Ngoại Hóa Thân?
Nữ tu áo trắng ngẩn ngơ:
- Bí pháp này sớm đã bị trưởng lão truyền công lưu lại cấm chế, không cách nào tiết lộ ra ngoài.
Nhưng chợt, nàng phát hiện vị tu sĩ Kim Đan lạ lẫm này căn bản không có ý định dừng tay, mà là thúc giục đại trận.
Từng cột sáng xanh biếc rơi xuống, trong đó mang theo thần lôi cùng hỏa diễm.
Nữ tu áo trắng bất đắc dĩ, chỉ có thể mở miệng to như chậu máu phun ra một hạt thi châu màu xám trắng.
Rõ ràng là một hạt thi châu cấp ba, ngoại phóng thi khí màu xám trắng hóa thành một tầng phòng ngự, ngăn cản Ất Mộc Thần Lôi cùng Ất Mộc Chân Hỏa ở bên ngoài.
Phương Tịch cười lạnh mấy tiếng, tiếp tục thôi động trận pháp, tay khẽ vẫy Sinh Tử Ấn lại lần nữa hiển hiện.
Nữ tu áo trắng thấy vậy, trong mắt đã che kín tuyệt vọng.
Sau một khắc hai tay kết ấn, trên Thiên Thi Châu bỗng nhiên hiện ra từng vết rách.
- Thi châu tự bạo?
Phương Tịch biến sắc, bỗng nhiên vẫy một cái.
Một tầng Ất Mộc Thần Quang thật dày hóa thành tấm chắn thật lớn, hiện lên trước mặt mình, Sinh Tử Ấn hóa thành hào quang phòng ngự bảo vệ toàn thân.
Ầm ầm!
Sau một khắc, lực trùng kích kinh khủng truyền đến, vậy mà trùng kích Ất Mộc Thần Quang Trận đến thất linh bát lạc...
Vô số thi khí, ma cương chân cụt tay đứt bay loạn khắp nơi, dường như đã thân tử đạo tiêu.
Tia sáng màu tím trong mắt Phương Tịch lấp lóe, bỗng nhiên hóa thành một tia sáng màu đỏ, hừ lạnh một tiếng.