- Không thể nào... Âm Lôi Tử, ngay cả đại tu Trúc Cơ cũng không dám đón đỡ... Có thể dùng nhục thân chống đỡ, trừ phi là… Thi Vương?
Đôi mắt Tăng lão đạo, giống như sắp lòi ra ngoài.
Mà quái nhân sừng trâu thì hừ lạnh một tiếng, bàn tay lớn vồ một cái.
Một ngọn lửa màu đen hiện ra, sương mù nháy mắt tiêu tán, lá cờ nhỏ bốc cháy hóa thành tro bụi.
Tăng lão đạo không kịp đau lòng cho pháp khí thượng phẩm này, lập tức quỳ trên mặt đất:
- Thi Vương đại nhân, tiểu nhân nguyện ý trở thành thi nô của ngài, vì ngài mà hấp dẫn càng nhiều tu sĩ đến đây, dùng hồn phách tinh huyết để cung phụng ngài, xin hãy chấp nhận lão nô...
Nói xong vậy thì dập đầu một cái, không động nữa.
Rõ ràng, người này biết chạy thoát khỏi một vị Thi Vương cấp ba, căn bản không có khả năng.
Quái nhân sừng trâu đứng trước mặt lão đạo, cũng không động thủ.
Thấy thế, trên mặt lão đạo lướt qua vẻ vui mừng.
Đây cũng là cơ duyên!
Nếu như làm cho Thi Vương vui vẻ, có thể được ban thưởng một ít bảo vật, thậm chí chuyển hóa hắn thành cương thi cũng nên.
Tu sĩ họ Tông ôm thê tử, mặt mũi tràn đầy vẻ tuyệt vọng.
Hôm nay tới Hắc Thủy Đàm này, hắn sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, lại không nghĩ rằng còn gặp phải chuyện không thể tưởng tượng như thế.
Hắn nhìn vị Thi Vương kia, thấy bàn tay Thi Vương sừng trâu thô to đặt trên đỉnh đầu Tăng lão đạo.
Dáng vẻ tươi cười của Tăng lão đạo ngưng kết, trong nháy mắt hóa thành tro tàn.
Thi Vương sừng trâu tiếp tục tiến lên, một tay tóm lấy tu sĩ họ Tông, tay khác thê tử hắn, nhanh chân rời đi.
Bốn phía bị cuồng phong quét sạch, vô số cảnh vật nhanh chóng lùi lại.
Chờ đến khi tán tu họ Tông lấy lại tinh thần, phát hiện mình đã ở một tòa thính đường rách nát.
Ở trong phòng còn có hai vị tu sĩ nhìn rất trẻ tuổi nhưng pháp lực vô cùng sâu, ngồi đối diện nhau.
Một người trong đó mặc áo xanh, bàn tay không ngừng kết pháp quyết, từng đạo pháp lực đánh vào thân thể thanh niên tuấn mỹ trước mặt.
Trong hư không, không ngừng có từng tia khí tức âm lãnh hiện ra, lại bị thanh niên tuấn mỹ hấp thu, giống như trăm sông đổ về một biển.
- Được rồi, cuối cùng cũng hấp thu khá đủ rồi.
Phương Tịch thì thào một tiếng, đứng lên.
- Tông Tu... Bái kiến tiền bối!
Tông Tu nhìn thấy quái nhân sừng trâu đứng bên cạnh, giống như một vị hộ vệ, làm sao không biết Thi Vương vô cùng khủng bố này cũng chỉ là thủ hạ của người nọ?
Đồng thời, hắn nhìn qua người này, trong lòng vậy mà mơ hồ hiện ra một cảm giác quen thuộc, dường như đã thấy qua chân dung ở nơi nào, lại nghĩ đến tu sĩ Kết Đan trong ba nước không nhiều, một suy đoán mơ hồ hiện lên trong lòng.
- Tiểu hữu họ Tông?
Phương Tịch cười cười:
- Không biết, tổ thượng xuất từ nơi nào?
- Tổ thượng, tiểu nhân xuất từ Thanh Trúc Sơn phường thị, sau này sống ở Bạch Trạch Tiên Thành... Trước đó lại chuyển đến Lăng Hoa Sơn của Việt Quốc...
Tông Tu nghiêm túc trả lời.
- Quả nhiên...
Phương Tịch nhìn khuôn mặt đối phương mơ hồ có cảm giác quen thuộc, thở dài một tiếng, nghĩ đến Thanh Trúc Sơn phường thị, còn có Tông phù sư và Lục Chi, Trần Bình.
- Người này là ai? Thê tử ngươi?
Hắn nhìn lướt qua nữ tu, thuận miệng hỏi.
- Đúng thế, vẫn xin tiền bối rủ lòng từ bi cứu nàng.
Tông Tu lập tức quỳ xuống đất khẩn cầu.
- Thôi...
Phương Tịch khoát tay, tiện tay bắn ra một viên đan dược chữa thương, rơi vào trong tay Tông Tu:
- Cầm đi đi, đan dược này dùng để trị liệu.
- Đa tạ tiền bối, đa tạ tiền bối!
Tông Tu liên tục nói cám ơn, đút đan dược cho đạo lữ.
Ban đầu khí tức của nữ tử này mong manh, sau khi nuốt viên đan dược này, xuống vậy mà bắt đầu cầm máu, thậm chí hô hấp cũng trở nên đều đều, chỉ là người vẫn hôn mê bất tỉnh.
- Ngươi gặp chuyện gì, nói một câu đi.
Phương Tịch ngồi xếp bằng, thuận miệng hỏi.
- Khởi bẩm tiền bối, là như vậy...
Tông Tu vội vàng nói hết tình huống một lần.
- Tu tiên giới giết người đoạt bảo, âm mưu hại người cũng là bình thường, sau này ngươi nên cẩn thận hơn...
Phương Tịch nghe xong cũng từ chối cho ý kiến, sờ trữ vật giới chỉ, một ngọc giản hiện ra:
- Ta là ai, có lẽ trong lòng ngươi sẽ có suy đoán... Trong ngọc giản này không chỉ có truyền thừa Phù Lục của Trần Bình năm đó, còn có một phần nội dung mà ta tự tăng thêm, ban cho ngươi.
Năm đó Trần Bình nhờ Phương Tịch có cơ hội giao truyền thừa Phù Lục cho hậu nhân Lục Chi.
Truyền thừa của hắn đối với Phương Tịch cũng rất hữu ích, Phương Tịch đương nhiên có qua có lại, tăng bổ một ít nội dung khiến cho truyền thừa Phù Lục từ chuẩn cấp ba tấn thăng trở thành cấp ba hạ phẩm.
- Đa tạ tiền bối, đa tạ tiền bối...
Tông Tu đại hỷ, liên tục dập đầu.
- Chỉ là cố nhân nhờ vả thôi... Tiếp theo ta sẽ rời khỏi đây, hơn nữa ta cũng không muốn người khác biết rõ hành tung của ta...
Phương Tịch có ý riêng nói.
- Vãn bối xin thề, tuyệt đối không tiết lộ hành tung của tiền bối, nếu không sẽ tẩu hỏa nhập ma mà chết!