Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 706: CHƯƠNG 704: ĐẠI THUẬT BẢN MỆNH

Hắn hạ quyết tâm, chuẩn bị bỏ chạy.

- Ha ha... Tiểu tử ngươi không tệ!

Đột nhiên một tiếng cười vang lên, Phương Tịch xuất hiện, trong tay ôm một vị đạo sĩ mặt trắng bệch.

- Là tiền bối?

Dư Hóa lộ ra vẻ kinh ngạc, mặc dù có chút kiêu ngạo nhưng Phương Tịch vẫn gật đầu.

- Ngươi có biết... Đêm nay đã xảy ra chuyện gì không?

Phương Tịch chậm rãi ngồi xuống, rót cho mình một ly trà.

Bây giờ hắn có thể khẳng định, trạng thái của lão quan chủ Vô Bì Quan đang rất tệ.

Hơn nữa năng lực ẩn nấp của Lục Dục Hỗn Thiên Ma cũng cực kỳ mạnh mẽ, người cùng cấp khó có thể nhìn thấu nó.

- Không biết, xin tiền bối chỉ điểm!

Dư Hóa khom người thật sâu.

- Nói tóm lại, Vô Bì Quan hiện tại không có người đứng đầu, các đạo sĩ cấp trung và cao tầng đang nội đấu...

Phương Tịch khẽ mỉm cười, chỉ Lý sư huynh:

- Người này muốn dùng ngươi làm đại dược, dâng cho sư phụ của mình chữa trị thương thế tẩu hỏa nhập ma... Nhưng sư phụ của người này không muốn nhìn thấy cảnh này, cho nên ra lệnh cho nó âm thầm phá hư...

Hắn tùy ý ném đạo sĩ mặt trắng bệch xuống đất, đứng cạnh Lý sư huynh, bình tĩnh hỏi:

- Ngươi có biết tình cảnh của mình không?

- Vật tế thần?

Dư Hóa cười khổ, đột nhiên cúi đầu thật sâu:

- Tiền bối, xin cứu ta!

- Ừm... Ngươi và ta lần đầu tiên gặp nhau, cũng coi như hữu duyên nhưng ông trời chỉ giúp khi người tự giúp mình...

Phương Tịch bình tĩnh nói:

- Pháp lực của ngươi thấp, thật sự là gánh nặng... Trên mặt đất có hai viên đại đan dược, ngươi có thể nuốt chửng pháp lực của bọn hắn, khống chế lớp da đó...

Hắn nửa tin nửa ngờ, giới này còn có thể cướp đoạt đạo pháp của nhau, còn cần nghiên cứu một phen.

- Cướp đoạt thế nào?

Dư Hóa im lặng một lúc rồi quỳ xuống, khấu đầu ba lạy.

Bác Bì Quyết hắn học không phải là phiên bản hoàn chỉnh, không có phần nào như vậy cả.

- Không tệ...

Phương Tịch cười cười, truyền lại một công thức thu được khi sưu hồn đạo nhân mặt trắng.

Bản thân Dư Hóa đã có cơ sở Bác Bì Quyết, việc học môn pháp này đơn giản như có thần trợ.

Sau một lúc, hắn đứng dậy đi về phía Lý sư huynh và đạo sĩ mặt trắng.

Một nén nhang sao.

Phương Tịch nhìn Dư Hóa đang lộ vẻ ngạc nhiên trước mặt.

Người này đang dùng tay tạo ra một con dấu, bên cạnh có hai bộ da người.

Hai bộ da người này rõ ràng là của Lý sư huynh và đạo sĩ mặt trắng.

Được Dư Hóa điều khiển, hai tấm da người nhanh chóng được lấp đầy và biến thành hai bức tượng người, mạnh mẽ tung chiêu.

Ầm!

Lý sư huynh đấm vào cột phòng, vết đấm rất sâu hiện ra.

Đạo sĩ mặt trắng vung dao găm, đánh ra pháp quyết.

Đùng!

Dao găm bị tách thành hai mảnh, rơi xuống đất.

Hai bộ da người này vô cùng mạnh mẽ, tay chân của chúng có thể so với vũ khí vô song!

Không chỉ vậy, sau khi điều khiển hai bộ da người, ngay cả tu vi của Dư Hóa cũng tăng lên đáng kể, như thể đã nuốt được một loại thần dược nào đó.

- Phương pháp này... Thực sự tà ác đến cùng cực.

Phương Tịch nhìn thấy Dư Hóa vui vẻ, lẩm bẩm một mình nhưng sau đó cười khằng khặc quái dị:

- Bây giờ ngươi chỉ là một con sau kiến lớn hơn chút thôi... Sau khi rèn luyện mình thành pháp khí da người, chỉ cần ngươi gặp phải đạo sĩ tu luyện Bì Ảnh Thuật. Nếu đối phương ra tay... Ngươi không xong rồi!

- Bì Ảnh Thuật?

Dư Hóa ngừng diễn pháp, nhìn Phương Tịch, đôi mắt sáng rực.

- Trong Đạo có được nhất pháp, trong pháp có được nhất thuật... Truyền thừa cao nhất của Vô Bì là Huyết Bì Pháp, tiếp theo là Bì Ảnh Thuật... Nếu ngươi có được Bì Ảnh Thuật thì có hy vọng Trúc Cơ!

Phương Tịch mỉm cười giải thích.

- Tiền bối, nếu có yêu cầu gì, xin hãy nói thẳng ra. Dù sao, ta cũng sẽ không từ chối...

Trong lòng Dư Hóa rung động một hồi, sắc mặt trở nên vô cảm.

- Tốt lắm, cho nên ngươi đáng được cứu... Ta cũng không biết Bì Ảnh Thuật nhưng ta biết có người biết, ngươi dám đi cùng ta không?

Phương Tịch hỏi.

- Tiền bối, mời dẫn đường!

Dư Hóa chắp tay.

- Ha ha!

Phương Tịch cười lớn, nắm lấy tay Dư Hóa đi ra khỏi phòng.

Trên đường đi, Dư Hóa nhìn thấy nhiều đạo sĩ đang tuần tra nhưng lại làm ngơ trước hai người họ.

Ngược lại, Phương Tịch dường như rất quen thuộc với con đường này, đi xuyên qua đại sảnh đến trước một cung điện.

Dư Hóa ngẩng đầu nhìn tấm bảng đề tên cung điện, Vô Nguyên Điện!

- Muốn bắt người bên cạnh lão già kia, mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào quả thật có hơi phiền phức.

Phương Tịch lẩm bẩm, vỗ vỗ túi trữ đồ bên hông.

Mấy lá cờ màu xanh hiện ra, bị đánh ra xung quanh rồi biến mất trong các bức tường của cung điện.

Các đạo sĩ căn bản không dám tuần tra gần Vô Nguyên Điện, ngược lại làm cho hắn thuận tiện hơn rất nhiều.

Sau khi bố trí trận pháp, Phương Tịch làm ra thủ thế bí mật, nói:

- Lên!

Một tầng gợn sóng vô hình trong nháy mắt lan ra, giống như một tấm lưới lớn, bao phủ Vô Nguyên Điện.

- Được rồi, cho dù nơi này có rung chuyển thế nào đi chăng nữa, bên ngoài cũng sẽ không có chút động tĩnh nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!