Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 708: CHƯƠNG 706: ĐẠI CHIẾN PHÁP TU

- Đây là...

- Một khi đạo sĩ đột phá đại cảnh giới, vòng xoáy linh khí sẽ trở nên đặc biệt..

- Nhanh… Nhanh đi bẩm báo!

Bên ngoài hoang trạch, một đám đạo sĩ bình thường nhìn la bàn trong tay, nhìn thấy cảnh tượng bên trong hoang trạch nhất thời kinh ngạc.

Bình thường tu sĩ thu nạp linh khí tu luyện sẽ không có động tĩnh lớn như vậy.

Nhưng đột phá đại cảnh giới thì khác.

Tu sĩ Trúc Cơ đột phá trong phạm vi nhỏ nhưng khi tu sĩ Kết Đan đột phá, trong phạm vi mấy chục dặm cũng có thể thấy rõ ràng.

Về phần thiên tượng đột phá Nguyên Anh, nghe nói ảnh hưởng đến trăm dặm...

Dư Hóa đột phá vào thời điểm này, không khác gì ném thêm một mồi lửa vào tòa thành trì đang tràn ngập thuốc súng.

Không lâu sau, hai tia sáng rơi xuống, người tới là một đạo sĩ có chòm râu dài và một nữ quan khác.

- Quả nhiên có đạo nhân đang đột phá...

Đạo sĩ râu dài nhìn nữ quan bên cạnh:

- Sư muội thấy thế nào? Người này có liên quan gì đến chuyện sư huynh Hoá Ảnh mất tích không?

- Làm sao ta biết được? Nhưng trước đó lão tổ rất tức giận, ra lệnh canh phòng nghiêm ngặt trong thành. Người này ẩn trốn ở đây, phải cho Vô Bì Quan ta một lời giải thích.

Nữ quan mặt lạnh như băng, bình tĩnh trả lời.

Bóng dáng hai người lóe lên, thoáng chốc đã tiến vào trong hoang trạch.

Chẳng mấy chốc, hắn nhìn thấy một nam nhân tuấn mỹ đang ngồi trong đình, đang nhấm nháp linh tửu.

- Vị đạo hữu này là ai? Là hộ pháp cho đạo nhân đang đột phá kia sao?

Đạo sĩ râu dài không thể nhìn ra tu vi sâu cạn của nam nhân tuấn mỹ này, sợ hãi hỏi, giọng điệu cũng rất khách khí.

- Hộ pháp? Đúng vậy...

Phương Tịch khẽ nghịch ly rượu:

- Người của Vô Bì Quan? Lùi ra đi...

- Ngươi...

Nữ quan tái mét, vô cùng tức giận:

- Lão tổ của bản quan vẫn chưa quy tiên... Nhưng đạo hữu lại năm lần bảy lượt cưỡi trên đầu chúng ta, thật sự đáng giận!

- Vẫn chưa đi à?

Phương Tịch hừ lạnh một tiếng, khí tức pháp lực đáng sợ ập đến, khiến đạo sĩ râu dài và nữ quan sắc mặt biến đỏi, đồng thời lùi lại vài bước.

- Không biết Vũ Sĩ chân nhân giáng lâm, xin chân nhân thứ tội...

Hai người nhìn nhau rồi quỳ xuống, trong lòng chửi rủa người sắp xếp bọn họ điều tra mười bảy mười tám lần.

Nếu biết nơi này có chân nhân, cho dù có mười lá gan bọn họ cũng không dám tới!

- Ồ?

Lúc này, linh khí trời đất tụ lại, điên cuồng tràn vào một căn phòng.

Thần thức Phương Tịch quét qua, lập tức mỉm cười:

- Đột phá thành công sao? Vừa hay... Hôm nay chúng ta giải quyết hết thảy đi.

- Giải quyết, giải quyết cái gì?

Đạo sĩ râu dài vừa nảy ra một ý niệm trong đầu thì ngực đã bị một cánh tay xuyên qua.

Kẻ xuất thủ là vị chân nhân kia.

- Ta...

Khóe miệng hắn hiện lên nụ cười đắng chát, đang định thi triển Bì Ảnh Thuật. Đối với tu sĩ tu luyện Bì Ảnh Thuật thì trên người không có điểm yếu nào cả.

Tại sao...

Phụt phụt!

Tu sĩ râu dài chưa kịp thi triển pháp thuật, một ngọn hỏa thi nhợt nhạt đã thiêu rụi hắn thành tro.

Nữ quan bên cạnh sợ hãi lảo đảo, biến thành chục bộ da người, chạy trốn tứ phía.

- Hừ!

Phương Tịch thấy thế chỉ hừ lạnh một tiếng, trong hư không các bộ da người ôm đầu ngã xuống đất, kêu gào thảm thiết.

Cánh cửa cọt kẹt, Dư Hóa bước ra ngoài. Cơ thể tràn ngập pháp lực Trúc Cơ, vẻ mặt vui mừng nhìn thấy Phương Tịch, hắn trịnh trọng thi lễ:

- Đại ân của chân nhân, Dư Hóa không biết trả ơn thế nào.

- Ngươi thật may mắn, vừa đột phá Trúc Cơ lại có người tìm tới cửa, nữ nhân này giao cho ngươi.

Phương Tịch cười lớn, đột nhiên bay lên trời.

Không hề che giấu, pháp lực Kết Đan cấp tùy ý lan tràn, khiến cả thành trì run rẩy.

- Là chân nhân!

- Vũ Sĩ chân nhân... Vậy mà ra tay rồi?

- Tại sao? Rõ ràng là quan chủ Vô Bì Quan vẫn chưa quy tiên mà...

Mấy đạo thần niệm bí mật giao nhau ở các khu vực trong thành, mọi người bối rối. Mà phàm nhân chỉ nhìn thấy một tia sáng bay lên trời, lao về phía Vô Bì Quan!

- Quan chủ Vô Bì Quan... Ra đây!

Phương Tịch chắp tay đứng trên không, nếu không phải có quỷ quang nhàn nhạt quanh quẩn quanh thân, hắn quả thực giống như người của chánh đạo.

Bên dưới Vô Bì Quan hỗn loạn.

- Đó là chân nhân... Tại sao chân nhân lại giáng lâm?

- Không phải đã thỏa thuận rồi sao... Các Vũ Sĩ không được xuất thủ mà?

Các đạo sĩ hoảng sợ, cuối cùng chỉ có thể nhìn về nơi sâu nhất của Đạo quán.

Nơi đó, một tia sáng màu đỏ đột nhiên dâng lên, nhuộm đỏ nửa bầu trời, ánh sáng đỏ sậm tràn ngập bầu trời, giống như biển máu.

Trong biển máu, một lão giả gò má cao gầy gò xuất hiện, pháp lực Kết Đan cấp lan tràn khắp cơ thể.

- Vị Vũ Sĩ xa lạ này, không biết từ đâu tới?

Quan chủ Vô Bì Quan trầm giọng hỏi, trên người có khí tức thối rữa.

- Bản đạo Mộc chân nhân muốn mượn Quan chủ ít đồ, hy vọng Quan chủ sẽ đồng ý.

Phương Tịch cười nói.

Sau khi hiểu rõ thực lực của thành trì, hắn hành động không chút sợ hãi.

- Ồ? Không biết là vật gì?

Khuôn mặt Quan chủ Vô Bì Quan trở nên u ám.

- Đương nhiên là Vô Biên Huyết Hải Đan của ngươi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!