Mà mất khả năng khống chế hồn phách, hung uy của Huyết Hải Vô Biên Đan giảm xuống rất nhiều, tia sáng trăm trượng sụp đổ, Phương Tịch vươn bàn tay lớn chụp lấy.
Một bàn tay đen kịt đột nhiên vượt ra, một phát tóm được viên đan dược.
Hắn cũng mặc kệ viên đan dược như thế nào, trực tiếp bỏ vào trong hộp ngọc, sau đó dán mười bảy mười tám tấm phù lục lên.
- Đưa Kim Đan cho ta!
Phương Tịch làm xong tất cả, Ma vật bốn tay đang chiến đấu với Quỷ Vương Độc Giác bỗng nhiên kêu thảm một tiếng, khí tức pháp lực nhanh chóng suy giảm.
Quỷ Vương Độc Giác đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, tóm lấy ma vật da máu xé đôi!
Chỉ nghe xoạt một tiếng!
Ma vật da máu bị lợi trảo xé rách, Họa Bì Ma trong đó hú lên một tiếng, vươt nỏ da máu, trực tiếp trốn chạy!
Quỷ Vương Độc Giác cười khằng khặc, điều động tia sáng đen nhánh đuổi theo.
Phương Tịch đi đến trươc tấm da máu, mặt lộ vẻ do dự.
Rầm rầm!
Da máu thu lại, hóa thành dáng vẻ của quan chủ Vô Bì Quan!
- Ta không cam tâm.
Hắn cúi thấp đầu, trút hơi thở cuối cùng!
Không chỉ như vậy, người này vừa chết, tấm da người tàn tạ kia lại lập tức bay trở về bao lấy thân thể người này.
Phương Tịch nhanh tay tóm lấy tấm da người đó, trên lớp da có rất nhiều chữ nhỏ.
- Huyết Bì pháp!
Quang mang trong mắt hắn lóe lên, bật cười thành tiếng.
Lúc này Quỷ Vương Độc Giác cũng trở về đến, bụng lớn hơn, trông vô cùng thỏa mãn.
Thấy thế, Phương Tịch chỉ khẽ mỉm cười, thu hồi quỷ vật này rồi hóa thành một đạo độn quang đen nhánh rời đi.
Hắn rời đi không bao lâu, một tên đạo sĩ nhô đầu ra, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ…
- Bác Bì Quyết, Bì Ảnh Thuật, Huyết Bì Pháp. .. Còn có một viên Huyết Hải Vô Biên Đan, đều về tay ta.
Phương Tịch điều động ma quang, trong khoảnh khắc rời xa Vô Bì Quan, tia sáng trong mắt lấp lóe.
- Nếu cho Dư Hóa tu luyện, trong thời gian ngắn có thể bồi dưỡng được chiến lực Kết Đan.
- Không được, ta muốn giữ lại viên đan dược này để nghiên cứu. Có thể đạt đến Trúc Cơ cũng không tệ rồi, hắn còn muốn Kết Đan?
Hắn tiêu diệt Vô Bì Quan, mặc dù được xưng là thay trời hành đạo nhưng chủ yếu vẫn là cướp giật công pháp cùng Kim Đan của người ta.
Giới này, linh vật thiếu thốn, tà vật càng nhiều hơn.
Có lẽ, loại công pháp này chính là đồ vật có giá trị lớn nhất rồi.
Dù sao thì cũng cực kỳ nhanh chóng!
Phương Tịch bay không biết bao xa, đến một khu vực gặp phải không ít tà vật, nên không dám mạo muội đi tới.
Mà lựa chọn một ngọn núi hoang, tùy ý tìm sơn động chui vào.
- Tính toán thời gian... Cũng gần đến lúc tập hợp với bản thể rồi.
- Vừa vặn mượn cơ hội này, tránh đầu sóng ngọn gió.
Hắn lẩm bẩm một tiếng, yên lặng vận công, khôi phục pháp lực.
Mà lúc này ở thành trì của Vô Bì Quan lại rơi vào hỗn loạn.
Vô Bì Quan vốn dĩ đã biến thành một vùng phế tích, không biết từ nơi nào xuất hiện mấy vị đạo sĩ liên thủ công phá.
Vô số đạo đồng hoảng hốt chạy thoát thân, hoặc là quét sạch đạo thư, đan dược, vàng bạc, lập tức giải tán.
Bách tính trong thành lo sợ bất an, cảnh tượng hoảng loạn như tận thế sắp tới nơi rồi.
Nhưng vào lúc này, hai đạo động quang một đen một trắng, tốc độ vượt xa đạo sĩ bình thường, đi tới trên không thành trì.
Trong đạo quán, vị thư sinh kia lập tức bay lên giữa không trung, phất tay đánh ra một tấm lệnh bài mặt quỷ:
- Bản nhân Ổ Đồng tham kiến Hắc lão, Bạch lão.
Hai người này, rõ ràng là hai vị thần thông Kim Đan, được xưng là Vũ Sĩ chân nhân.
Hắc lão một thân y phục đen nhánh, vẻ mặt lạnh lẽo cũng không nói lời nào.
Bạch lão lại cười híp mắt, mở lời hỏi dò:
- Vô Biên Huyết Hải Đan đâu?
- Khởi bẩm Bạch lão, trước đột nhiên xuất hiện một vị chân nhân, pháp lực thần thông cường đại, tùy tiện đánh giết Quan chủ Vô Bì Quan, đã lấy Kim Đan rời đi rồi.
Ổ Đồng nhắm mắt trả lời.
- Không thể nào!
Hắc lão chậm rãi lắc đầu.
Bạch lão cười tươi:
- Quan chủ Vô Bì Quan tu luyện Huyết Bì Pháp, thần thông không kém. Nếu không phải là tuổi già, hai người chúng ta đơn độc gặp phải hắn cũng chưa chắc có thể tóm được, rốt cuộc là người phương nào gây ra?
- Không biết, nhưng ở đây có hình ảnh.
Tên thư sinh vội vã lấy ra một tờ giấy trắng, phía trên là một thanh niên tuấn mỹ, chính là Thân Ngoại Hóa Thân của Phương Tịch!
- Người này, hình như cũng không phải là một vị quan chủ nào?
Bạch lão nhìn hình ảnh này, rơi vào trầm tư:
- Phàm là vũ sĩ thiên hạ, đều đạo sĩ của Diêm Ma Đạo Cung, không thể nào đột nhiên xuất hiện được. Hẳn là cố ý che giấu thân phận, sử dụng dung mạo giả… Được rồi, chuyện này hai người chúng ta sẽ tiếp tục truy tìm.
- Nếu đã như thế, tất cả đều phải nhờ vào nhị lão rồi.
Tên thư sinh vội vàng khom người thi lễ.
- Hừm, còn có…
Bạch lão cười hì hì nói:
- Làm sai thì phải chịu phạt, ngươi trở lại Hoàng Tuyền chịu hành hình đi…
Tên thư sinh run rẩy nhưng không dám phản kháng, ngược lại thi lễ:
- Đa tạ nhị lão khai ân, thuộc hạ tuân mệnh!