Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 721: CHƯƠNG 719: KHÁM PHÁ

Lại bay thêm trăm dặm, Phương Tịch bỗng nhiên dừng lại, nhìn phía trước trên mặt hiện lên vẻ kinh sợ.

Hắn nhìn thấy Huyền Không Sơn rồi!

Không... Phải là nói... Một ngọn núi lớn trôi nổi giữa không trung!

Dưới ánh mặt trời, một ngọn núi vạn mét trôi nổi trên trời cao, toàn thân tỏa ra ánh sáng lung linh, bên trên có từng toà cung điện lầu các to lớn.

Phía dưới núi, còn có lượng lớn tu tiên giả hội tụ, từng đạo độn quang bay vào hoặc bay ra Huyền Không Sơn.

Thoạt nhìn giống như một toà Tiên sơn thực sự, có vạn tiên đến bái!

- Ha ha. Vị đạo hữu này là lần đầu tiên nhìn thấy Huyền Không Sơn hả?

Một đạo độn quang màu vàng bay tới, hiện ra một chiếc xe ngựa toàn thân dùng hoàng kim chế tạo, phía trước có hai con cự mã.

Mà tiếng cười là từ trên xe ngựa truyền đến.

- Tu sĩ Kết Đan?

Phương Tịch rùng mình nhưng trên mặt vẫn lộ vẻ tươi cười:

- Đúng thế. Không biết vị đạo hữu này là?

- Ha ha, ta chính là thái thượng trưởng lão của Kim Kiếm Môn Lệ Hải Phong. Vị đạo hữu này trông rất lạ mặt, chẳng lẽ là vừa tấn thăng Kết Đan?

Lệ Hải Phong một thân đại bào màu vàng, ngũ quan nhu hòa, vẻ mặt tươi cười, giống như viên ngoại nhà giàu, trông vô cùng thoát phàm tục nhưng tu vi lại là Kết Đan trung kỳ đỉnh phong.

Đồng thời trong đan điền, mơ hồ có một luồng khí tức sắc bén, rõ ràng không thể coi thường được.

Đặt ở tu tiên giới ba nước, e sợ có thể quét ngang đám người Bạch Phong chân nhân, Trương lão tổ.

- Đúng vậy, tại hạ họ Tào!

Phương Tịch chắp tay:

- Quả thực là lần đầu tiên tới Huyền Không Sơn.

- Chẳng trách, tu sĩ lần đầu tiên tới Huyền Không Sơn sẽ cảnh tượng ở đây làm cho chấn động, nơi đây không chỉ có một linh mạch, trong lòng đất còn có một mỏ quặng cực kỳ khổng lồ.

Lệ Hải Phong một lòng muốn kết giao, tỉ mỉ giới thiệu:

- Đây chính là sự kỳ diệu của tạo hóa, nếu không, chỉ dựa vào trận pháp sẽ tiêu hao bao nhiêu linh thạch để giữ cho ngọn núi khổng lồ này lơ lửng trên bầu trời? Thậm chí tông môn Nguyên Anh cũng sẽ không chịu nổi... Sau này Thanh Diệp thương hội mời một vị Trận Pháp Sư cấp bốn tới đây, dựa vào khoáng mạch Nguyên Từ đặc biệt bố trí đại trận Cửu Cung Nguyên Tử. Chính là lợi dụng lực lượng nguyên từ ở đây... Nguyên Từ Thần Quang thông thiên triệt địa, cho dù là lão quái Nguyên Anh cũng phải đau đầu.

- Thì ra là thế...

Phương Tịch mỉm cười đáp lại, trong lòng cũng cảm thấy nghiêm nghị.

Đại trận Cửu Cung Nguyên Từ có lẽ là trận pháp cấp bốn!

Thực lực của Thanh Diệp thương hội quả thực sâu không lường được.

Sau khi nói vài lời với Lệ trưởng lão, bọn hắn cũng đã đến bên ngoài Huyền Không Sơn phường thị.

Lượng lớn tu sĩ điều khiển pháp khí phi hành, dừng trên ngọc đài, chờ đợi kiểm tra tư liệu xong thì tiến vào.

- Tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ bình... Đương nhiên phải xếp hàng, nhưng tu sĩ cấp cao chúng ta thì không cần phải như vậy.

Lệ Hải Phong cười lớn, dẫn Phương Tịch đến một đài ngọc đặc chế.

Nơi đây có vài tu sĩ đi đến, nhìn dáng vẻ thì đều là Kết Đan.

- Bích lão quỷ, lão phu tới rồi. Lần này ngươi chuẩn bị đủ Bích Ngọc Tâm Tửu rồi chứ?

Lệ Hải Phong điều khiển xe, rơi trên ngọc đài, kêu to.

- Ha ha, Lệ đại trưởng lão đại giá quang lâm, đương nhiên là‌ chuẩn bị xong rồi.

Thân hình lóe lên, một vị tu sĩ mặc trường bào xanh biếc, tu sĩ Kết Đan trung kỳ.

Hắn tán gẫu với Lệ Hải Phong vài câu, ánh mắt tò mò nhìn về phía Phương Tịch:

- Vị đạo hữu này trông rất lạ ‌mặt...

- Tại hạ họ Tào... Quả thực là lần đầu tiên tới Huyền Không Sơn.

Phương Tịch mỉm cười, tự giới thiệu mình, tỏ vẻ không muốn nói chuyện nhiều.

- Thì ra là Tào đạo hữu, thật sự vinh hạnh!

Bích lão quỷ cười chắp tay một cái:

- Không biết đạo hữu quê quán ở đâu?

- Một kẻ tán tu, không có chỗ ở cố định…

Phương Tịch mặt không đổi sắc.

- Được rồi, Bích lão quỷ ngươi còn lề mề chậm chạp gì nữa? Huyền Không Sơn phường thị cũng không hạn chế tu sĩ ngoại lai... Theo ta được biết, còn có không ít tu sĩ Kết Đan nước khác chạy đến, tham gia buổi thịnh hội này đấy.

Lệ Hải Phong không nhịn được, nói.

- Lão đạo lắm mồm... Đây là ngọc bài thân phận của đạo hữu, xin hãy cất kỹ... Nếu như để thất lạc, có thể sẽ bị đại trận tiêu ký, bị đội chấp pháp tuần tra đó.

Bích lão quỷ cười khẽ bồi tội, giao một tấm lệnh bài bạch ngọc cho Phương Tịch:

- Đạo hữu thân là tu sĩ cấp cao, dựa vào tấm lệnh bài này có thể miễn phí ở lại “Nghênh Khách Hiên” ba tháng.

- Đa tạ.

Phương Tịch nói lời cám ơn, nhận lấy ngọc bài.

Ngọc bài này vô cùng ấm áp, tản ra một mùi hương thơm nhàn nhạt, rõ ràng chất liệu không hề tầm thường.

- Được rồi, mọi việc đã xong. Không bằng đi động phủ của Bích lão quỷ, uống một phen, như thế nào?

Lệ Hải Phong ‌đề nghị.

- Ha ha... Ta còn có chức trách riêng, chỉ sợ không thể cùng đạo huynh thưởng rượu được.

Bích lão quỷ lắc đầu nói.

- Tại hạ cũng muốn đi dạo phường thị một vòng, xin cáo từ trước.

Phương Tịch chắp tay, đồng thời hóa thành một tia sáng màu xanh, tiến vào trong trận pháp nháy mắt không thấy tăm hơi đâu nữa.

- Lệ đạo hữu... Chẳng lẽ ngươi muốn kết giao với người này?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!