Vẻ mặt Khương sư tỷ ôn nhu, tóc dài rủ xuống bên hông, trong đôi mắt lại mang theo vài phần như biển cả xanh thẳm, tướng mạo cực đẹp nghe vậy chỉ khẽ cười một tiếng:
- Hàn Băng Giáp Thuật dễ học... Tu luyện thuật này, tốt nhất cần mua sắm mấy tấm phù lục Hàn Băng Giáp trước, bản thân vừa thi triển vừa trải nghiệm vận chuyển linh lực...
Tu vi nữ tử này trong đám nữ đệ tử cũng là cao nhất, mơ hồ có cấp bậc Luyện Khí viên mãn.
Ngay lúc chúng nữ đang thảo luận, chân trời bỗng nhiên lóe lên ánh xanh.
Tiếp theo chính là một tiếng hét dài từ xa xa truyền đến, đương nhiên khiến những tu tiên giả này đều khí huyết sôi trào, rất có cảm giác pháp lực tán loạn.
- Không hay rồi... Là lão tổ Kết Đan!
Một đám nữ tu ngã trái ngã phải, chỉ có Khương sư tỷ còn có thể miễn cưỡng đứng thẳng, nhưng sắc mặt cũng trở nên hết sức khó coi.
Ầm ầm!
Cách đó không xa, trên tường ngoài của Huyền Băng Cung, từng đạo từng đạo phù văn màu trắng chói mắt liên tiếp lấp lóe.
Xoạt xoạt!
Băng phong phun trào, trong đó xen lẫn lượng lớn băng tinh cùng bông tuyết, giống như một con gió lốc, bảo vệ Huyền Băng Cung ở bên trong.
Đây là đại trận trấn tông của Huyền Băng Cung: Băng Phong Trận!
Cấp ba trung phẩm, dựa vào địa lợi mơ hồ có uy năng của trận pháp cấp ba thượng phẩm!
- Chào hỏi thôi mà... Mở ra trận pháp hộ tông, có phải hơi quá không?
Phương Tịch dừng ở không trung, tia sáng màu tím trong mắt chớp động, đợi đến khi thấy rõ ràng tình huống, không khỏi có chút cạn lời.
- Chỉ là nơi đây cũng không tệ... Trận pháp này dựa vào hàn khí, uy lực mơ hồ tăng lên... Đồng thời linh mạch cũng không kém, đến cấp ba thượng phẩm.
Ngay lúc hắn đang suy nghĩ, một tia sáng màu trắng từ trong Băng Phong Trận bắn ra, hiện ra một vị nữ tu sắc mặt trắng bệch không máu, thần sắc lạnh lẽo mặc cung trang màu trắng.
Nữ tu này, nhìn qua chỉ độ hai ba mươi tuổi, nhưng thân thể lại có một cỗ khí tức mục nát truyền ra, rõ ràng tuổi tác sớm đã không nhỏ.
Tu vi cũng đã tới cấp bậc Giả Đan, có lẽ là thái thượng trưởng lão duy nhất của Huyền Băng Cung.
- Thiếp thân Mộc Vũ... Không biết các hạ là?
Quanh người Mộc Vũ có một thanh phi đao Băng Phách như bạch ngọc, chính là pháp bảo bản mệnh của nàng, cẩn thận nhìn qua Phương Tịch.
Không còn cách nào, mặc dù người tới chỉ có cảnh giới Kết Đan sơ kỳ, nhưng nàng là tu sĩ Giả Đan, mặc dù có thể sở hữu thọ nguyên dài dằng dặc của tu sĩ Kết Đan, nhưng pháp lực vẫn vĩnh viễn không cách nào tiến thêm, so với tu sĩ vừa mới tấn thăng Kết Đan sơ kỳ còn kém hơn một bậc.
- Thì ra là Mộc đạo hữu, tại hạ Thanh Ngọc Tử, muốn giao dịch với đạo hữu...
Phương Tịch dù bận tối mắt vẫn ung dung trả lời.
- Thanh Ngọc Tử? Nguyên Quốc, hình như không có tu sĩ Kết Đan nào tên như vậy...
Vẻ mặt Mộc Vũ lạnh băng.
- Đương nhiên... Bởi vì tại hạ là tán tu tới từ Khương quốc, vừa mới may mắn Kết Đan thành công.
Phương Tịch mỉm cười:
- Bây giờ ta cần một khối Huyền Băng vạn năm, vẫn mong Mộc đạo hữu có thể đồng ý… Về phần vật trao đổi thì dễ nói, dù là linh thạch, đan dược, hay pháp bảo đều có thể thương lượng.
- Tán tu Khương?
Mộc Vũ phóng thần thức ra, không nhìn ra chút sơ hở của Phương Tịch, đáp:
- Người tới là khách, đạo hữu xin theo ta hồi cung.
Nàng khống chế Băng Phách Đao, hóa thành một tia sáng màu trắng, lại rơi vào Băng Phong Trận.
Không bao lâu, vô số phong tuyết mở ra, tự động hình thành một thông đạo.
Phương Tịch tươi cười, thân hóa thành lưu quang thoải mái tiến vào trong trận pháp.
Trận pháp này chỉ là cấp ba, không nói hắn là Trận Pháp Sư cấp ba, cho dù chỉ dựa vào Hám Địa Bảo Phù, cũng có thể tuỳ tiện hủy trận, đương nhiên không sợ hãi.
Điều hắn không biết là, giây phút hắn tiến vào trận pháp, trong tay Mộc Vũ hiện ra một viên băng kính.
Trong mặt kính, rõ ràng là hình ảnh của Phương Tịch, tướng mạo của Thanh Ngọc Tử.
Rất rõ ràng, thủ đoạn dò xét của Huyền Băng Cung vẫn bị che đậy.
Băng Phách Điện.
- Đạo hữu đường xa mà đến, mới thưởng thức trà Băng Diệp... Lá trà này chỉ có thể sinh trưởng ở nơi hàn băng ngàn năm, cũng có một phong vị khác.
Mộc Vũ ngồi ở chủ vị, nở nụ cười xinh đẹp, thái độ dường như tốt hơn trước đó rất nhiều.
- Đa tạ!
Phương Tịch quét qua, xác nhận không có vấn đề nhẹ nhàng nhấp một ngụm, quả nhiên cảm giác được một cỗ linh lực hàn băng thuận theo cổ họng đi xuống, cực hàn nhưng lại có một dòng nước ấm dâng lên:
- Phong vị, quả nhiên kỳ lạ...
- Đạo hữu thích là được...
Mộc Vũ vô cùng vui vẻ.
- Chỉ là không biết... Huyền Băng vạn năm...
Phương Tịch hàn huyên vài câu, vẫn nói đến chính sự.
- Huyền Băng vạn năm có vật trọng đại, bản môn có mấy công pháp thần thông lợi hại, đều cần vật này phụ trợ mới có thể tu luyện đại thành...
Trên khuôn mặt Mộc Vũ lộ ra vẻ khó xử.
- Vẫn xin đạo hữu thành toàn, vật này đối với tại hạ cũng khá quan trọng.
Phương Tịch thành khẩn nói.
- Haizzz… Nếu đạo hữu đã nhờ vả, thiếp thân chỉ có thể tự định mức, san ra cho đạo hữu một khối...