- Không cần, ta tự có tính toán.
Mộc Vũ quả quyết cự tuyệt, bóp nát băng kính trong tay.
Ánh sáng long lanh trong thính đường dập tắt, thoáng chốc trở nên hoàn toàn tĩnh mịch, sau một hồi lâu mới có một thanh âm cắn răng nghiến lợi vang lên:
- Huyền Âm Lão Ma...
- ...
Mặc dù Mộc Vũ là Giả Đan nhưng dường như đang che giấu gì đó...
Một bên khác, Phương Tịch đi theo Khương Linh hành tẩu trong Huyền Băng Cung, tia sáng màu tím trong mắt chớp động, như có điều suy nghĩ.
Coi khí tượng... Có thể là tu luyện bí thuật Ma Đạo lợi hại gì đó.
Nhưng mà chuyện này cũng không liên quan gì đến ta... Ngược lại kết giao với nhiều tu sĩ Kết Đan Nguyên Quốc khiến cho người ta mở rộng tầm mắt.
Đối với Băng Sát Tông mà nói, thiếu tông chủ chết có thể đổi được một khoản lời lớn như vậy, thật không tệ... Mà đây cũng là căn cứ vào thực lực mà cân nhắc, cũng không thể trực tiếp khai chiến với kẻ địch?
Phương Tịch cảm giác mình học được không ít.
Số lượng tông môn Kết Đan của Nguyên Quốc nhiều hơn ba nước, nếu không có một ít át chủ bài cùng kiến thức, tâm tính nhẫn nại, cho dù là thế lực Kết Đan cũng có khả năng lật thuyền.
Bởi vậy sinh ra bao nhiêu âm mưu quỷ kế, anh hùng mỹ nhân kiêu hùng hào kiệt... Quả nhiên ba ngày ba đêm cũng không nói hết được.
- Thanh Ngọc Tử tiền bối, phía trước là Băng Ngọc Động, chính là Tàng Kinh Các của Huyền Băng Cung chúng ta...
Khương Linh dẫn Phương Tịch đến trước một tòa động quật, trên đó còn có cảnh tượng cực quang hoa mỹ.
- Thiên Nguyên Cực Quang... Cũng là một trong bát cảnh của Huyền Băng Cung, tiền bối cảm thấy thế nào?
Khương Linh trông thấy Phương Tịch dường như rất hứng thú với cực quang, lại giới thiệu nói.
- Lộng lẫy yêu kiều, quả thực không tệ...
Phương Tịch bình phẩm hai câu, Khương Linh tiến đến nói chuyện.
Không bao lâu, nàng trở về đưa cho Phương Tịch một tấm lệnh bài:
- Dựa vào tấm lệnh bài này, tiền bối có thể thỏa thích xem các bí thuật trong Tàng Thư Các. Đây cũng là đãi ngộ đặc biệt của thái thượng trưởng lão chúng ta dành cho tiền bối...
- Đa tạ!
Phương Tịch tiện tay tiếp nhận tấm lệnh bài được điêu khắc giống như hàn băng, treo bên hông rồi tiến vào trong Băng Ngọc Động.
Trong Băng Ngọc Động, hàn khí bức người.
Bên ngoài Phương Tịch hiện ra một tầng sáng màu xanh, quanh quẩn quanh giá sách.
- Ừm? Nội tình của Huyền Băng Cung này quả thực không cạn... Trên bí thuật khá thú vị.
Hắn cầm lấy mấy khối ngọc giản, thần thức hơi quét qua, thái độ vốn dĩ hờ hững bất chợt trở nên trịnh trọng.
Chợt, Phương Tịch cầm lấy một khối ngọc giản, xem xét tỉ mỉ.
Mặc dù trong đó ghi lại một nửa bí thuật thuộc tính Băng nhưng đối với hắn cũng rất có ý nghĩa...
Bất tri bất giác, thời gian nhoáng cái trôi qua.
Ba ngày sau, Phương Tịch hóa thân thành một đạo cầu vồng màu xanh rời khỏi Huyền Băng Cung.
Trong túi trữ vật của hắn, một khối ngọc giản tản ra hàn khí đang lẳng lặng nằm trong đó.
Mà trên mặt Phương Tịch lộ vẻ vui mừng:
- Không ngờ... Trong Huyền Băng Cung lại có bí thuật như thế, phối hợp lại đại khái có thể kéo dài kỳ hạn băng phong thêm mười năm...
...
Bên ngoài Huyền Băng Cung, Mộc Vũ đứng chắp tay đưa mắt nhìn Phương Tịch đi xa, đi theo sau là một đám cao tầng trong cung.
Sau một hồi lâu, nàng mới chậm rãi mở miệng:
- Thanh Ngọc Tử đổi loại bí thuật nào?
- Khởi bẩm thái thượng trưởng lão, chính là một môn Băng Tức Thuật...
Đông đảo tu sĩ Trúc Cơ hai mặt nhìn nhau, cuối cùng một vị mỹ phụ váy ngắn màu trắng, cung kính trả lời.
- Băng Tức Thuật...
Mộc Vũ như có điều suy nghĩ:
- Thuật này dùng cho tu sĩ linh căn Băng bị thương nặng, băng phong thân thể chờ đợi cứu viện, hẳn là người này có thân quyến bị trọng thương? Thôi... Chuyện này cũng không liên quan chúng ta, người này đã đi, ta cũng nên rời đi rồi. Ta đi rồi các ngươi đóng chặt cửa cung, nếu như phát sinh đại sự thì theo kế hoạch trước đó mà làm việc...
- Thái thượng trưởng lão... Ngài một thân liên quan đến cơ nghiệp ngàn năm của Huyền Băng Cung, vẫn mong ngài chớ hành động theo cảm tính.
Mỹ phụ váy ngắn bỗng nhiên uyển chuyển quỳ gối, thanh âm run rẩy:
- Không thể không đi sao?
- Không đi không được!
Mộc Vũ hừ lạnh một tiếng, phất tay áo phát ra một tia sáng màu trắng. Đợi đến khi tia sáng tiêu tán bóng người cũng biến mất không còn thấy gì nữa...
Bạch Nguyên phường thị.
Phường thị này được xây dựng trên một khối băng mạch to lớn, kiến trúc trong phường thị đều dùng khối băng đắp lên, trông giống như dãy cung điện thủy tinh.
Nghe đồn rằng, phường thị này thành lập có sự góp sức của Huyền Băng Cung, Băng Sát Tông cùng gia tộc Kết Đan Triệu gia.
Bởi vậy cũng được tán tu ngàn dặm tin cậy, thánh địa giao dịch hối đoái.
Một ngày này, một tia sáng màu xanh rơi ở cửa ra vào phường thị, hiện ra một vị đại hán hung thần ác sát, tu vi đến Trúc Cơ hậu kỳ.
- Bái kiến tiền bối...
Người giữ cửa chỉ là tu sĩ Luyện Khí, lập tức cười rạng rỡ tiến lên:
- Hoan nghênh tiền bối đến Bạch Nguyên phường thị, đây là lệnh bài xin cầm lấy...
- Ừm.