Dặn dò một tiếng, Phương Tịch ra khỏi động phủ Sơn Hải Châu.
Trong động phủ Hàn Băng, từng tia linh khí hỗn tạp hàn khí đập vào mặt khiến cho Phương Tịch cảm thấy mát mẻ, tâm thần trở nên trong vắt hơn rất nhiều.
- Tu hành ở nơi này, xác suất tâm ma xuất hiện sẽ nhiều hơn một chút?
- Đi đường mấy năm này lại thêm thủ tiêu tang vật cùng thu hoạch ở buổi đấu giá lớn... Cũng chưa từng nghiêm túc bế quan khổ tu một lần.
Phương Tịch xếp bằng trên bồ đoàn, tay bấm Khô Vinh Ấn Quyết, lâm vào trạng thái tu luyện sâu.
...
Mười năm sau.
Trong động phủ Hàn Băng.
Phương Tịch nhìn chăm chú đan lô trưng bày trước mặt.
Chiếc đan lô này được dời từ trong đan phòng của Thánh Tử ra, bề ngoài điêu khắc vạn thú mơ hồ tản ra khí thế hung hãn, chính là một kiện pháp bảo cấp ba!
Lúc này, Phương Tịch không chớp mắt nhìn chằm chằm đan lô, thỉnh thoảng phun ra một ngụm đan hỏa màu xanh.
Trong túi đan hỏa, bên ngoài đan lô vạn thú được điêu khắc vô cùng sinh động, giống như sống lại.
Tia sáng màu tím trong mắt hắn chớp động, bỗng nhiên vỗ đan lô.
Vù vù!
Bên trong Đan lô nổ vang, ba viên đan dược màu tím mang theo dị tượng bay ra.
Nương theo pháp quyết thu đan, đan văn bên ngoài đan dược cũng trở nên rõ ràng hơn, rơi vào trong tay Phương Tịch.
- Kim Nguyên Đan... Thành đan ba viên, mỗi một viên đều là chính phẩm.
Phương Tịch kiểm tra dược tính một phen, chậm rãi gật đầu:
- Như vậy xem ra... Thuật luyện đan của ta hẳn là đạt đến cấp ba trung phẩm rồi? Không uổng công trước đó ta hao phí nhiều vật liệu như vậy...
Vì tăng lên thuật luyện đan của mìnhm hắn ở các đại phường thị trắng trợn mua sắm linh dược.
Mười năm khổ tu thuật luyện đan, ngược lại thu hoạch được rất nhiều.
- Bây giờ hai trăm hai mươi bảy tuổi... Công pháp Khô Vinh Quyết tiến thêm một bước, đại khái qua mười mấy hai mươi năm nữa có thể tu luyện Khô Vinh Quyết tầng thứ mười lăm đến viên mãn, nếm thử tấn thăng Kết Đan hậu kỳ? Đương nhiên... Điều kiện tiên quyết là cần linh mạch tốt hơn.
Phương Tịch nhíu mày.
Gần đây tu luyện, hắn vẫn luôn mơ hồ cảm thấy linh khí trong động phủ này không đủ.
Điều này đương nhiên cũng không phải là vấn đề linh mạch mà chính là ở hắn!
- Chủ yếu vẫn là tốc độ tu luyện Ất Mộc Pháp Thân... Nếu không linh khí nơi đây hẳn là đủ cho ta sử dụng.
- Cũng may linh khí kém một chút nhưng cũng có thể chịu đựng... Từ mười năm, hai mươi năm biến thành ba mươi năm, mới có thể tu luyện tới Kết Đan trung kỳ đỉnh phong.
- Sau đó trong mười năm này, góp nhặt lượng lớn linh đan... Hẳn là có cơ hội xuất thủ.
Mặc dù đan dược tăng tu vi bị Phương Tịch nuốt hết nhưng các loại đan dược khác còn không ít, đều phải đổi thành linh thạch. Sau đó sưu tập linh dược cao cấp hơn, rèn luyện thuật luyện đan... Hình thành một vòng tuần hoàn có lợi.
Nếu không thể tự cấp tự túc, cho dù di sản của Thánh Tử vô cùng phong phú cũng sẽ có ngày bị Phương Tịch ăn sạch.
Sau khi sắp xếp gọn gàng đan dược, Phương Tịch đeo một tấm mặt nạ da người lại hóa thành dáng vẻ hung thần ác sát đi ra khỏi động phủ.
Văn Phong Lâu.
Lâu này là một tổ chức tình báo của Bạch Nguyên phường thị, nổi tiếng là linh thông tin tức.
Phương Tịch trực tiếp đi vào trong lầu.
- Vị đạo hữu này, không biết cần tin tức gì?
Chưởng quỹ Trúc Cơ sơ kỳ nhìn thấy Phương Tịch, ánh mắt sáng lên.
- Ta bế quan khổ tu nhiều năm, đối với đại sự của tu tiên giới cũng không biết nhiều lắm... Cung cấp một phần đi.
Phương Tịch vung ra mấy khối linh thạch trung phẩm, âm thanh lạnh lùng nói.
- Thì ra là thế... Mời khách quan dời bước đến phòng bao Giáp đẳng!
Chưởng quỹ tươi cười nói.
Chờ đến khi Phương Tịch tiến vào phòng bao Giáp đẳng, trong phòng sớm đã chuẩn bị kỹ càng linh trà điểm tâm.
Không bao lâu, chưởng quỹ tự mình bưng khay tiến đến:
- Khách quan muốn biết đại sự của tu tiên giới trong năm năm, mười năm hay năm mươi năm gần nhất? Bản điếm đều có ghi chép, đều có giá khác nhau...
- Mười năm, một phần kỹ càng một chút.
Phương Tịch không chút để ý nói.
- Thì ra là thế, mời!
Chưởng quỹ cầm lấy một khối ngọc giản màu trắng đưa cho Phương Tịch.
Phương Tịch tiện tay tiếp nhận, thần thức dò vào trong đó.
Vô số văn tự lít nha lít nhít còn kèm theo hình ảnh, giống như dòng lũ hiện lên, bị thần thức cường đại của hắn phân loại.
Hắn bế quan mười năm, trong tu tiên giới Nguyên Quốc cũng không có đại sự gì phát sinh.
Lão quái Nguyên Anh của Hỗn Nguyên Tông và Xích Huyết Giáo đang bế quan, đối với loại tồn tại như bọn hắn, một lần bế quan cho dù là năm sáu mươi năm đều là chuyện bình thường.
Ngược lại là Xích Huyết Giáo, có một vị đại ma đầu đại danh đỉnh đỉnh là Huyền Âm Lão Ma vô cớ bỏ mình.
Ma đầu này có tiếng xấu, nghe nói tu luyện Thải Bổ Thuật. Năm đó cũng không biết có bao nhiêu tiên tử gặp phải độc thủ, bây giờ đột nhiên vẫn lạc. Ngay cả Xích Huyết Giáo cũng không tra ra được manh mối gì, ngược lại làm ra rất nhiều chuyện khiến cho tu sĩ tu tiên giới Nguyên Quốc vỗ tay khen hay.