Thân phận được công bố chính là Phương Tịch đến từ tu tiên giới ba nước, còn có tướng mạo và ảnh lưu niệm...
Sau khi Phương Tịch nhìn thấy cũng chỉ im lặng.
Lúc này nghĩ nghĩ, xuất ra một đạo truyền âm phù nói vài câu rồi tiện tay ném đi, truyền âm phù hóa thành một ánh lửa, trong chớp mắt bay ra khỏi động phủ.
Sau một lát, một đạo độn quang màu đỏ dừng lại trước động phủ Hàn Băng, hiện ra bóng dáng của một vị nữ tu Kết Đan dáng người cao gầy, một bộ hồng trang khuôn mặt như vẽ.
- Hồng Diệp... Đặc biệt tới bái kiến đạo hữu, chúc mừng đạo hữu Kết Đan thành công!
Nàng đi đến trước động phủ Hàn Băng, vung phất trần trong tay thần thức truyền âm nói.
- Thì ra là Hồng Diệp đạo hữu, bản nhân đang thu công không thể nghênh đón từ xa vẫn xin thứ tội...
Một thanh âm thô hào từ trong động phủ truyền ra.
- Sau khi Kết Đan đương nhiên cần một khoảng thời gian, quen thuộc linh lực Kim Đan... Nhớ năm đó ta Kết Đan nhưng cũng phải mất một năm mới làm quen được...
Hồng Diệp chân nhân lơ đễnh, lại đợi một lát chỉ thấy tia sáng trong động phủ lóe lên, một đại hán tráng kiện đi ra:
- Bản nhân Vân Kiệt Tử, tham kiến đạo hữu!
- Thì ra là Vân Kiệt Tử đạo hữu...
Tia sáng trên tay Hồng Diệp chân nhân lóe lên, từ trong vòng tay trữ vật hiện ra một chiếc bình ngọc:
- Chúc mừng đạo hữu thành đan, Hồng Diệp dâng tặng đạo hữu Di Thần Đan này... Đan này đối với đạo hữu vừa ngưng kết Kim Đan, ngược lại có được vài chỗ tốt.
- Đa tạ...
Phương Tịch tươi cười có chút cứng ngắc, nhận lấy bình thuốc có chút quen mắt.
Chợt, hắn mời Hồng Diệp chân nhân Kết Đan sơ kỳ vào động phủ, kiên nhẫn lĩnh giáo một vài vấn đề mà Kết Đan sơ kỳ tu hành cần chú ý.
Hồng Diệp chân nhân quả nhiên biết gì nói nấy, chỉ tiếc kiến giải có chút yếu kém.
Nhưng Phương Tịch vẫn kính cẩn tỏ vẻ nghe lời chỉ giáo... Mấy canh giờ sau, một đạo độn quang màu đỏ bay ra khỏi động phủ.
Lại bay ra mấy tấm truyền âm phù, xác định trình tự tiếp khách tiếp theo.
Những thế lực Kim Đan tới chúc mừng phần lớn đều là cảnh giới Trúc Cơ, ngược lại không cần quá khách khí.
Phương Tịch chỉ gặp một xíu, nghe vài câu lôi kéo rồi tiện tay đuổi đi.
Mấy ngày sau.
- Huyền Băng Cung Khương Linh, bái kiến Vân Kiệt Tử tiền bối, chúc mừng tiền bối Kim Đan đại thành...
Một vị nữ tử tóc dài tới eo, mắt sắc hơi lam đi vào động phủ, nhìn thấy Phương Tịch lập tức cung kính hành lễ.
Mười mấy năm không gặp nàng cũng là Trúc Cơ, chẳng qua sẽ thể không phát hiện ra Phương Tịch chính là Thanh Ngọc Tử năm đó.
- Khương tiểu hữu xin hãy đứng lên...
Phương Tịch thu lễ vật, phát hiện là một khối linh thạch thượng phẩm, không khỏi mỉm cười:
- Huyền Băng Cung các ngươi thật có lòng...
- Chỉ là lễ mọn, không thành kính ý...
Khương Linh đứng dậy, ngữ khí vô cùng cung kính:
- Còn xin tiền bối chờ vài ngày... Cung chủ của bản cung sẽ đích thân đến đây bái phỏng tiền bối, có chuyện quan trọng muốn trò chuyện với ngài.
- Huyền Băng Cung...
Phương Tịch lộ vẻ mỉm cười:
- Ý đồ của ngươi ta đã biết, đi xuống đi!
- Vãn bối cáo từ!
Khương Linh nhìn thấy thái độ của Vân Kiệt Tử như vậy, trong lòng có chút nguôi lạnh chỉ là không có cách nào, nàng thi lễ cung kính rời khỏi động phủ.
Bên ngoài động quật còn có một người chính là chưởng quỹ của Văn Phong Lâu.
- Khương đạo hữu... Nhanh như vậy đã rời đi sao?
Chưởng quỹ nhìn thấy Khương Linh ra ngoài, cười híp mắt lên tiếng chào.
- Vân Kiệt Tử tiền bối bận rộn tu luyện, tiểu bối như chúng ta không dám quấy nhiễu...
Khương Linh miễn cưỡng cười ứng phó vài câu, vội vàng rời đi.
- Huyền Băng Cung này đúng là đời sau không bằng đời trước...
Chưởng quỹ nhìn bóng lưng nàng rời đi, lắc đầu thở dài một tiếng khuôn mặt trở nên cung kính bước nhanh vào động phủ.
- Phong Linh Môn Khuất Huy Lâm bái kiến Vân Kiệt Tử tiền bối, chúc mừng tiền bối Kết Đan đại thành...
Khuất chưởng quỹ trực tiếp làm một đại lễ.
Nhìn qua Khuất chưởng quỹ trước đó còn ngang hàng luận giao với mình, Phương Tịch không khỏi cảm khái quan niệm thực lực vi tôn của tu tiên giới, lại dễ xâm nhập lòng người như thế.
- Nếu không phải Khuất chưởng quỹ ngươi tự bộc... Ta cũng không biết ngươi lại là người của Phong Linh Môn đấy.
Phương Tịch mỉm cười nói.
Lúc này, mặc dù hắn vẫn hung thần ác sát như vậy nhưng Khuất chưởng quỹ lại cảm thấy mọi hành động tràn đầy linh lực Kết Đan, uy nghiêm tràn đầy.
Nghe thấy lời trêu chọc như vậy cũng không dám lãnh đạm, vội vàng khẽ khom người:
- Phong Linh Môn ta nổi danh tin tức linh thông... Có cơ cấu nghe ngóng tin tức, có không ít sản nghiệp...
Không chỉ như vậy, muốn giao dịch thông báo, tin tức linh thông chỉ là thứ yếu, mấu chốt vẫn là thực lực cường đại, nếu không sẽ bị người ta đánh chết...
Trong lòng Phương Tịch thầm mắng đậu đen rau muống một câu.
Phong Linh môn là thế lực Nguyên Anh đứng thứ nhất thứ hai Nguyên Quốc, nghe nói trong môn có vài vị tu sĩ Kết Đan tọa trấn, trong đó có một vị đã đạt tới Kết Đan hậu kỳ.
- Khuất chưởng quỹ ngươi tới đây, trừ chúc mừng bản nhân Kết Đan chắc hẳn là còn có chuyện quan trọng hơn nhỉ?