Đám người không khỏi nhìn về phía Bạch Cốt chân nhân.
Chỉ thấy Bạch Cốt chân nhân chậm rãi gật đầu:
- Việc này... Lão phu quả thực biết được một hai phần nhưng năm đó cũng không phải bởi vì biết cửa ngầm này, mà là không thôn phệ Bạch Cốt Xá Lợi chỉ có thể vất vả ngưng luyện một viên...
Khi chư vị Kim Đan đang ảo não bỗng nhiên lại có người quát to một tiếng:
- Không hay rồi...
Chỉ thấy trong hư không, vô số ma đầu hiện ra, phát ra thần hồn chấn động rít gào.
- Trận pháp này lại có biến hóa...
Cự lực vô hình, dường như rơi vào trên mười sáu cánh tay Bạch Cốt Đại Lực Thần Ma khiến cho xương cốt của Thần Ma phát ra tiếng nổ vang cực lớn.
Tiếp theo, từng tấc từng tấc bạch cốt rạn nứt hóa thành tro tàn.
Chỉ có một viên xương hoàn màu xám trắng tản ra tia sáng, bị Bạch Cốt chân nhân nuốt một ngụm vào trong bụng:
- Chư vị... Chuẩn bị liều mạng đi!
...
Bên ngoài bí cảnh Vạn Hóa.
- Thiếu chủ uy vũ, chỉ sợ không lâu có thể đại công cáo thành, chúng ta tái nhập thiên hạ, ha ha...
Bạch trưởng lão cầm trong tay một trận kỳ, mặt mũi tràn đầy vui mừng.
Hắc trưởng lão lại có chút nghi hoặc:
- Nhân thủ của Thiếu chủ quá ít... Vì sao không triệu hoán chúng ta đi vào?
- Lúc trước lão chủ nhân kiến tạo bí cảnh Vạn Hóa, từng đề cập với ta... Trong bí cảnh có một trận pháp Hóa Ma vô cùng lợi hại, lại chia làm song trận Âm Dương!
Bạch trưởng lão cười nói:
- Bên trong là âm trận, dương trận ở ngoài bí cảnh... Chỉ cần chúng ta trấn giữ tốt cửa vào, xem trọng trận nhãn. Những Kim Đan bên trong đừng hòng nghĩ đến chuyện chạy thoát ra ngoài... Đến lúc đó ma công của thiếu chủ đại thành đương nhiên sẽ khôi phục uy lực của Đạo Cung.
- Lão chủ nhân...
Đã từng là cung chủ Diêm Ma, Hắc trưởng lão cũng không khỏi trầm mặc.
Nhưng vào lúc này, pháp trận xung quanh hai người bỗng nhiên nổ tung, từng đạo phù văn cấm chế màu đen xuất hiện.
Một bức tường lửa đen kịt xuất hiện quanh hai người, lại là phòng ngự cấm chế tự động phát động!
Mà lúc này, Hắc Bạch nhị lão mới kinh hãi phát hiện có một bóng người hơi mờ đã xâm nhập vào trong trận pháp, ẩn núp bên cạnh hai người bọn họ!
- Quả nhiên... Trận Pháp Sư cấp ba có thể xâm nhập ở khoảng cách như vậy mới bị phát hiện, đây đã là cực hạn rồi.
- Tiếp theo... Chỉ có thể liều mạng thôi!
Thân ảnh Phương Tịch hiện ra, tia sáng trong tay lóe lên, hiện ra một tấm Phù Lục cấp ba chính là Hám Địa Bảo Phù!
Pháp lực quán chú nhập vào trong bảo phù, ném về phía trước!
Ầm ầm!
Một tia sáng màu vàng trăm trượng xuất hiện, giống như một con Cự Long màu vàng đất gầm thét xông vào lòng đất.
Tiếp theo, đất núi rung núi chuyển giống như Địa Long xoay người, đại địa chia năm xẻ bảy, trận pháp cũng chịu ảnh hưởng, thủng trăm ngàn lỗ.
Cấm chế xung quanh trận pháp nháy mắt tiêu tán hơn phân nửa.
Thừa cơ hội này, Phương Tịch lập tức đánh ra một lá cờ.
Lá cờ này đón gió phấp phới bỗng chốc lớn thành mấy trượng, trên lá cờ có một con Quỷ Vương tóc đỏ nhào về phía Hắc lão.
Mà một thanh cốt kiếm màu trắng trong chớp mắt bay ra, lôi ra một đạo kiếm quang dài hơn mười trượng mang theo hàn ý, trùng điệp bổ về phía Bạch trưởng lão!
- Là ngươi?
Nhìn thấy khuôn mặt Phương Tịch, Hắc Bạch nhị lão vừa kinh vừa sợ.
Bất luận như thế nào bọn hắn cũng không nghĩ ra, người bị thiếu chủ phái Tâm Yểm Thần Tướng truy sát, không chết cũng nên trốn xa ngàn dặm lại còn dám tới cửa phản sát!
Toàn thân Hắc lão bộc phát ra một tầng mê vụ đen kịt, cả người như ẩn như hiện vậy mà để Quỷ Vương tóc đỏ vồ hụt.
So với Hắc lão, Bạch lão có chút chật vật hai tay khẽ chống, trên pháp bào hiện ra từng đường vân, tia sáng nhiều màu quấn quanh kiếm quang.
Một tiếng ầm vang!
Kiếm quang to lớn từng khúc tiêu tán, Bạch lão cũng bay lên giữa không trung đứng sóng vai với Hắc lão, chỉ là tay áo phía che kín lỗ thủng.
- Người này quả nhiên khó chơi, nhất định phải liên thủ.
Bạch lão kiêng kỵ nhìn Phương Tịch một chút, há mồm phun ra một tia sáng màu trắng, bên trong rõ ràng là một viên đan dược màu trắng! Hắc lão bấm niệm pháp quyết, một viên Kim Đan màu đen bay ra.
Hai viên Kim Đan xoay tròn giữa không trung, mơ hồ hình thành Thái Cực Thế.
- Hắc Bạch Vô Thường, U Minh giáng thế!
Nương theo lấy thanh âm chú ngữ của hai đại lão tổ Kết Đan, hoàn cảnh chung quanh bỗng nhiên biến đổi.
Âm u, ẩm ướt...
Một dòng Hoàng Hà trùng trùng điệp điệp đục ngầu trống rỗng xuất hiện, sôi trào mãnh liệt, bên trong dường như ẩn giấu bóng đen to lớn cuốn về phía Phương Tịch.
Rầm rầm!
Bỗng nhiên, Hoàng Tuyền tự động tách ra, hiện ra một con Độc Nhãn Cự Mãng dữ tợn.
- Chém!
Tia sáng màu đen vờn quanh thân Phương Tịch, Lá cờ pháp bảo bảo vệ bản thân, nhất chỉ tiểu kiếm bạch cốt.
Một đạo kiếm quang giống như tấm lụa, lướt qua cổ cự mãng.
Rầm rầm!
Đầu rắn to lớn rơi vào trong Hoàng Tuyền nhưng từ miệng vết thương, có hai đầu rắn lớn hơn nổi lên, phun ra ra nọc độc đen kịt rơi vào trên tiểu kiếm.