Ầm ầm!
Giờ phút này, theo viên quang Dữ Thế Đồng chậm rãi chuyển động, giữa Thiên Địa lập tức vang lên âm thanh sấm sét kinh thiên, khiến Quảng Minh Phật tử phải nhíu mày.
Phật chưởng cũng theo đó mà trì trệ.
Nếu thật là Thích Ca đích thân giá lâm, đương nhiên sẽ không để ý đến chút uy hiếp này, nhưng hắn dù sao cũng không phải Thích Ca, giờ phút này ngược lại có chút sợ ném chuột vỡ bình.
Mà ở phía đối diện, chính giữa viên quang, chỉ thấy Lữ Dương áo bào bay phất phới, chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn thẳng vào Quảng Minh Phật tử. Dù sao cũng chỉ mới hơn mười năm trước, hắn cũng bị đối phương dồn đến trước cửa như thế, chỉ thiếu một chút là bị vị Phật tử này giết chết tại chỗ.
Cảnh tượng lúc đó, Lữ Dương đến nay vẫn còn nhớ như in.
Chẳng qua hiện nay hắn đã sớm đổi thân phận, hoàn toàn không còn nhân quả gì với phân thân kiếm đạo, Quảng Minh Phật tử cũng không nhận ra hắn, chỉ mỉm cười nói:
“Xin hỏi thí chủ tên họ là gì?”
Lữ Dương nghe vậy cũng nhếch miệng, cười gằn đáp: “Ta họ Lữ, tên Cha, tên đầy đủ là Lữ Cha, hôm nay cùng đạo hữu mới quen đã thân, có thể gọi thẳng ta là Cha!”
Lời vừa dứt, không gian tĩnh lặng như tờ.
Rõ ràng đang ở trên biển, vậy mà ngay cả gió biển cũng ngừng thổi, nước biển cũng không cuộn sóng, phẳng lặng như mặt đất, một cỗ áp lực vô hình bao trùm giữa Thiên Địa.
Cách đó không xa, Hưởng Diệp và Hồng Cử càng hoàn toàn ngây dại.
‘Đây tuyệt đối là Chân Nhân của Thánh Tông ta. Không, dù là trong số các Chân Nhân của Thánh Tông, vị này e rằng cũng thuộc loại tinh thần không được bình thường!’
‘Hồng Vận đại nhân từ lúc nào lại trở nên ngông cuồng như thế…’
‘Tên điên!’
Phóng mắt khắp thiên hạ, ai mà không bất mãn với cái hành vi “nổ acc” vô liêm sỉ của Thích Ca? Nhưng từ trước đến nay, có ai dám thật sự mắng một tiếng?
Đừng nói là mắng ngay trước mặt Quảng Minh Phật tử, thậm chí sau lưng cũng không ai dám nói Thích Ca không biết xấu hổ, chỉ có thể dùng đủ loại từ ngữ uyển chuyển để mỹ hóa, dù sao ai cũng biết Thích Ca lòng dạ hẹp hòi, lỡ như nhục mạ bị cảm ứng được, rồi bị Thích Ca gây khó dễ thì coi như xong đời.
Vậy mà bây giờ, Lữ Dương lại mắng.
Hơn nữa vừa mở miệng đã tự nâng bối phận, dùng từ không sợ chết để hình dung cũng đã có phần xem nhẹ, ngay cả Chân Quân cũng chưa chắc dám nói như vậy với Quảng Minh Phật tử!
Thật to gan!
Thật là một kẻ cuồng đạo!
Hắn không sợ chết sao?
“…”
Giờ phút này, nụ cười trên mặt Quảng Minh Phật tử cuối cùng cũng tắt dần từng chút một, pháp tướng sau lưng càng cúi mi mắt xuống, nhìn thẳng về phía Lữ Dương.
“Coi như ta dám gọi, thí chủ có dám nhận không?”
Tiếng nói vừa dứt, Lữ Dương lập tức cảm giác được một ngọn núi vô hình ầm vang đập lên lưng mình, dường như muốn ép cho hắn gập cả lưng.
Thế nhưng hắn lại cười.
“Có gì không dám?”
Nói đoạn, Lữ Dương chẳng những không cúi người, ngược lại còn ưỡn thẳng lưng, tựa như một thanh lợi kiếm ngút trời, cứ thế cùng Quảng Minh Phật tử đối mặt từ xa.
Ánh nhìn chăm chú từ pháp tướng thậm chí đủ để khiến Đại chân nhân Trúc Cơ hậu kỳ cũng phải khom lưng, Trúc Cơ viên mãn cũng tất nhiên sẽ cảm thấy bị kiềm chế sâu sắc.
Nhưng đối với Lữ Dương mà nói, đây chỉ là trò trẻ con.
Kiếm ý!
Mặc dù chỉ là một bản lỗi, không được rèn luyện thành hình như Bất Sát kiếm ý của Đãng Ma chân nhân, nhưng dùng để chống cự uy áp thì vẫn dư sức.
‘Còn tưởng có thể tiện tay tóm ta như hơn mười năm trước sao?’
Lúc này không giống ngày xưa!
Ào ào!
Lữ Dương chắp tay đứng thẳng, vầng hào quang Dữ Thế Đồng sau lưng càng liên kết sâu sắc hơn với Thiên Địa, ra một bộ dáng không sợ hãi, có chỗ dựa vững chắc.
Cuối cùng, Quảng Minh Phật tử mở miệng:
“Thí chủ thật sự cho rằng thần thông của mình vô địch sao?”
Tiếng nói chưa dứt, hắn đã chắp tay trước ngực, Phật Quốc trên mặt đất phía sau phút chốc khuếch trương, hợp nhất cùng Thắng Ý Sinh Minh Đà La Thiên hiển thế.
Ầm ầm!
Trong nháy mắt, cả tòa Thắng Ý Sinh Minh Đà La Thiên hiển thế ầm vang tăng vọt, bên trong Phật Quốc trên mặt đất sau lưng hắn, vô số tăng chúng đồng thanh tụng niệm:
“Thiện tai! Thiện tai!”
“Ngã Phật từ bi!”
“Nam mô Thắng Ý Sinh Minh Đà La Thiên hiển thế Phật!”
Giữa ngàn vạn tiếng tụng niệm, pháp tướng chậm rãi duỗi cánh tay ra, một hóa mười, mười hóa trăm, trăm hóa ngàn, trong chớp mắt đã hóa thành bốn vạn tám nghìn cánh tay!
Trong lòng bàn tay của mỗi cánh tay đều sinh ra một con pháp nhãn.
Mà bên trong mỗi con pháp nhãn đều chiếu rọi vô tận dị tượng, có chùa chiền, miếu mạo, bảo tháp, quả thực là diệu cảnh vô thượng của Đại Thừa, là Tịnh Thổ cực lạc Phật quốc.
“A Di Đà Phật!”
Một giây sau, chỉ thấy bốn vạn tám nghìn cánh tay của pháp tướng kia lần lượt bấm niệm pháp quyết, kết ấn, biến hóa pháp môn, sau đó Thiên Địa liền đột nhiên truyền ra một tiếng nổ vang.
Xoạt!
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Lữ Dương đột nhiên biến đổi.
Chỉ thấy viên quang vốn treo sau đầu hắn, hào quang của Dữ Thế Đồng cũng theo đó ảm đạm, mối liên hệ chặt chẽ với Thiên Địa lại bị cắt đứt!
‘Quả nhiên.’
Ánh mắt Lữ Dương trĩu nặng, nhưng không hề hoảng loạn, dù sao Dữ Thế Đồng lợi hại nhất là khi hắn chưa bại lộ, tùy thời mà động.
Một khi đã bại lộ, tự nhiên sẽ bị người ta tìm ra sơ hở.
Dù sao thiên hạ không có thần thông nào không thể phá giải, càng không có đạo pháp nào hoàn mỹ.
Huống chi người trước mắt còn là Phật tử, là công cụ mà Thích Ca dùng để “nổ acc”, sau khi sớm biết được thông tin về Dữ Thế Đồng, việc phá giải cũng không có gì ngoài ý muốn.
‘Nếu là ta của lúc vừa trở về, muốn phá cục cũng chỉ có thể giả nắm Kim Vị.’
‘Nhưng bây giờ thì khác rồi.’
Được Chân Long nhất tộc dốc sức tương trợ, Lữ Dương đã luyện thành phúc địa, sau khi có sự lột xác về chất, đối mặt với Quảng Minh Phật tử cũng không còn là không có chút sức phản kháng nào!
‘Vừa hay. Thử xem thiên phú kim sắc vừa có được!’
Đối mặt với áp lực nặng nề từ Quảng Minh Phật tử, Lữ Dương phất tay áo đứng dậy, nơi mi tâm cũng hiện ra hào quang, trong ánh sáng phản chiếu vô số cảnh tượng nhật nguyệt sơn hà.
Huyền Đô phúc địa!
Có phúc địa gia trì hay không chính là chênh lệch cực lớn đối với Đại chân nhân Trúc Cơ viên mãn, chỉ vì chỉ có phúc địa mới có thể giúp người ta thấy rõ chân tướng của sự vật.
Giờ phút này được Huyền Đô phúc địa gia trì, Lữ Dương lại nhìn Quảng Minh Phật tử, lập tức trong lòng kinh hãi.
Chỉ thấy da thịt trong ngoài của hắn, làm gì còn nửa điểm dáng người? Rõ ràng chỉ là một tấm da trống rỗng, một đạo kim quang kết nối với pháp tướng sau lưng.
Thảo nào lời đồn Thích Ca đoạt xá lại ăn sâu vào lòng người như vậy.
Bất luận Tịnh Thổ “bác bỏ tin đồn” thế nào, trước sau vẫn không ai tin.
Dù sao có phải đoạt xá hay không, có giở trò hay không, sau khi luyện thành phúc địa nhìn một cái là biết, căn bản không thể gạt được tiên tu trong thiên hạ, chung quy cũng chỉ là lừa mình dối người.
Trong lúc đó.
Chỉ thấy dưới ánh phật quang trùng điệp, đạo nhân trẻ tuổi xòe tay phải, năm ngón tay mở ra, Huyền Đô phúc địa trong lòng bàn tay mạnh mẽ chống ra Phật quang bốn phía!
Trong nháy mắt, Quảng Minh Phật tử đã sinh lòng cảm ứng: ‘Không ổn!’
Tâm niệm xoay chuyển, pháp tướng nguy nga kia đã giơ bàn tay lên, ầm vang đập xuống, dưới sự gia trì của Tha Tâm Thông, liền muốn mạnh mẽ độ hóa Lữ Dương!
Thế nhưng Lữ Dương thấy vậy lại hoàn toàn không có ý né tránh.
Một giây sau, pháp khu của hắn liền bị Phật chưởng đập trúng, nhưng gần như cùng lúc, trên đỉnh đầu hắn cũng nhảy ra một viên ngọc thạch óng ánh, có bảy lỗ.
Ly Hợp Ngọc Khuê!
Vĩ lực ẩn chứa trong Phật chưởng đều bị chuyển dời lên món bảo vật hộ thân mà Lữ Dương có được từ Long cung này, bảy khiếu trong viên đá nháy mắt đã đóng lại sáu khiếu.
Nhưng Lữ Dương thì bình an vô sự!
Cùng lúc đó, hắn cũng không dừng động tác nâng phúc địa trên tay.
Thừa Thiên Cương!
Tiểu thiên địa do thần thông tạo ra phối hợp với Huyền Đô phúc địa thuận thế phản kích, trong nháy mắt bao phủ Quảng Minh Phật tử vào trong, khoảnh khắc sinh ra ngàn vạn đạo kiếm quang.
Nhưng nhìn thấy những mũi kiếm này, Quảng Minh Phật tử lại nhíu mày, bởi vì chúng không mạnh, mặc dù đủ để gây ra một chút tổn thương cho Kim Thân của hắn, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi, tựa như cạo đi một lớp da, không đau không ngứa, hắn chỉ cần tu dưỡng nửa ngày là có thể dễ dàng hồi phục.
Thế nhưng đúng vào lúc này.
Theo ý cảnh ngàn đao bầm thây cùng lúc được Lữ Dương đánh lên người Quảng Minh Phật tử, một cỗ vĩ lực vô hình lập tức sinh ra từ trong đạo ý tượng này!
Quả Long Thai!
Quả Long Thai: Đây là thiên phú được tưới đẫm bằng máu tươi và hận thù, tái hiện lại cảnh tượng Bạch Li xưa kia bị chia thây ăn thịt, có thể đánh thẳng vào khí số tính mệnh của đối phương.
Thiên phú kim sắc được tinh luyện từ kim tính của Bạch Li!
Đây là thiên phú đặc thù nhất mà Lữ Dương có được từ trước đến nay. Bởi vì nó không có nhiều công năng, mà là thiên phú chuyên về sát phạt!
‘Quả Long Thai, chỉ cần tái hiện lại cảnh tượng Bạch Li xưa kia bị ngàn đao bầm thây, bị các nhà chia nhau ăn thịt, liền có thể tương ứng với tính mệnh, gán kết quả tử vong của Bạch Li vào trong số mệnh của đối phương, tái hiện càng chân thật, càng hoàn mỹ, kết quả tương ứng càng mạnh mẽ, càng không thể trốn thoát!’
Phốc phốc!
Một giây sau, đạo pháp vốn chỉ có thể để lại chút thương tích ngoài da trên kim thân của Quảng Minh Phật tử, giờ phút này lại trực tiếp xé rách da thịt, xuyên vào lục phủ ngũ tạng.
Không thể ngăn cản!
Dưới sự tương ứng của tính mệnh, Quảng Minh Phật tử đã biến thành con “Bạch Li” bị ngàn đao bầm thây kia, Bạch Li ngày xưa tuyệt vọng bao nhiêu, thì hắn bây giờ bất lực bấy nhiêu!
Ầm ầm!
Trong nháy mắt, chỉ thấy Kim Thân của Quảng Minh Phật tử bị xé rách hoàn toàn, dưới ngàn đao bầm thây trực tiếp hóa thành xích quang nồng đậm, nhuộm đỏ hơn nửa chân trời!
Xích quang tươi sáng như vậy rơi xuống Phật Quốc trên mặt đất, tựa như một bức tranh vốn hoàn mỹ không tì vết bỗng nhiên có thêm một nét mực hỏng, tất cả ý cảnh bị phá hủy trong nháy mắt, khiến nó khoảnh khắc biến thành phàm vật, không còn thần thánh, cứ như vậy từ trên trời ầm vang rơi xuống đáy biển!
Nơi chân trời xa, Hưởng Diệp và Hồng Cử hai mặt nhìn nhau, đều thấy được vẻ không thể tin nổi trong mắt đối phương.
‘Phật tử của Tịnh Thổ vậy mà lại thua?’
‘Đây chắc chắn không phải Hồng Vận đại nhân!’
Một giây sau, chỉ thấy một đạo Phật quang xông thẳng lên trời, trong nháy mắt biến mất nơi chân trời.
Thấy cảnh này, Lữ Dương lập tức nheo mắt lại: ‘Lại là phân thân?’
‘Cũng phải, Quả Long Thai cũng chưa phát huy hoàn hảo, chỉ có phân thân tính mệnh yếu ớt mới có thể bị một kích chém giết, nếu là bản thể ở đây, nhiều nhất cũng chỉ bị thương mà thôi…’
“Thí chủ, chúng ta sẽ còn gặp lại. Nhưng đến lúc đó, bần tăng sẽ đích thân đến.”
Bên tai, giọng nói yếu ớt của Quảng Minh Phật tử vang lên.
Lữ Dương nghe vậy cười dữ tợn:
“Tùy thời phụng bồi!”
Lần này chẳng qua là thu chút lợi tức trước, thuận tiện gọi người, ngươi dám đích thân đến đây, ta liền dám trực tiếp giả nắm Kim Vị, vẫn đánh chết ngươi như thường