Mặc dù dự định tiến về Đạo Đình, nhưng Lữ Dương cũng sẽ không hấp tấp chạy thẳng tới.
Dù sao Đạo Đình đang áp dụng chính sách bế quan tỏa cảng, bài ngoại nghiêm trọng, tu sĩ tầm thường căn bản không thể nào tới gần, kẻ tự tiện xông vào Giang Đông chỉ có thể bị xem như người xâm nhập và giết ngay tại chỗ.
Nhất là tu sĩ Trúc Cơ.
‘Dựa theo ký ức của Ngô Thái An, Đạo Đình có Tiên Quốc Đạo Luật trấn áp, tất cả tu sĩ Trúc Cơ chỉ cần vừa đặt chân vào lãnh thổ sẽ lập tức bị Đạo Đình khóa chặt.’
Bởi vậy, Lữ Dương không vội khôi phục tu vi Trúc Cơ.
Ngược lại, trong Vạn Linh Phiên có Trúc Cơ làm hộ pháp cho hắn, không cần lo lắng. Hắn dùng Chuyển Thế Linh Đồng nhập vào cơ thể Ngọc Tố Chân rồi kiên nhẫn chờ đợi.
Rất nhanh, Ngọc Tố Chân liền tỉnh lại.
“Ta đang ở đâu đây…”
Ngọc Tố Chân nhìn quanh, trong đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ mờ mịt, nhưng khi Lữ Dương vận chuyển Dây Con Rối, nàng rất nhanh liền “nhớ lại” quá khứ.
“Tên đệ tử mới đáng thương kia đã bị ta xử lý, bây giờ ta cũng đã thuận lợi đột phá Luyện Khí tầng một.”
“Như vậy rất hợp lý.”
Bước xuống giường, Ngọc Tố Chân thay y phục xong, ngoài cửa liền truyền đến tiếng gõ cửa. Mở ra xem, chính là Lưu Tín đã chờ từ lâu.
Diễn biến tiếp theo Lữ Dương cũng rất quen thuộc.
Lưu Tín muốn luyện hóa Ngọc Tố Chân, kết quả lại bị nàng sớm phát giác được điều không ổn, bèn thi triển mỹ nhân kế, cuối cùng hạ độc khiến hắn sống sờ sờ chết đi.
Sau đó chính là màn thao túng của Ngọc Tố Chân.
Trong quá trình này, Lữ Dương đã nhẹ nhàng thay đổi đối tượng phụ thân của Chuyển Thế Linh Đồng, chuyển sang Triệu Húc Hà.
‘Ngọc Tố Chân là một nhân tài, đáng tiếc không có bối cảnh gì, chỉ có thể chậm rãi phát triển trong Thánh Tông, sau này dùng Dây Con Rối giám sát tiến độ là được. Đã muốn đi Đạo Đình, vẫn nên tìm một người có địa vị nhất định trong hàng đệ tử Thánh Tông, lại có thể tùy thời rời khỏi tông môn để phụ thân thì tốt hơn.’
Triệu Húc Hà hoàn toàn phù hợp với điều kiện này.
Thao tác của Lữ Dương liền mạch trôi chảy, Chuyển Thế Linh Đồng phụ thân, Dây Con Rối điều khiển, thế là sáng hôm đó, Triệu Húc Hà bỗng nhiên đốn ngộ:
“A! Ta phải đến Giang Đông!”
Giang Đông có đại cơ duyên!
Dưới sự điều khiển của ý nghĩ mãnh liệt này, Triệu Húc Hà vốn định đến Bắc Cương đã lập tức thay đổi phương hướng, một ngựa lao thẳng về phía Giang Đông.
Giang Bắc, Khánh quốc.
Nơi đây nằm ở cực đông của Giang Bắc, qua khỏi Khánh quốc chính là Đại Long giang mà ngay cả tu sĩ Luyện Khí cũng không thể đến gần.
Mặc dù thiên hạ tứ cảnh, đông tây nam bắc, về lý thuyết thì không can thiệp vào nhau, nhưng trên thực tế các bên đều ngấm ngầm giao thương với nhau. Ví như Cản Hải Lý thị ở Kiếm các năm đó, Lữ Dương nhớ rằng họ chính là dựa vào việc buôn lậu với Giang Bắc mới gầy dựng nên gia nghiệp kếch xù, còn nuôi dưỡng được một vị chân nhân Trúc Cơ.
Giang Đông và Giang Bắc tự nhiên cũng như thế.
Khánh quốc chính là trạm trung chuyển của hai bên.
Nhất là hiện tại Trọng Quang vẫn chưa vì cầu kim mà nhắm mục tiêu vào Khánh quốc, bởi vậy Khánh quốc và Giang Bắc vẫn duy trì quan hệ hữu hảo.
“Đệ tử Ma Tông, ngươi muốn phản bội đào tẩu đến Giang Đông à?”
Nhìn Triệu Húc Hà nói thẳng như vậy, tu sĩ bên phía Khánh quốc cũng không ngạc nhiên, dù sao hàng năm Thánh Tông đều có một nhóm người muốn đào tẩu.
“Qua bên kia xếp hàng đi.”
Lữ Dương: “…”
Nhìn đám người đông nghịt theo hướng tay chỉ của tu sĩ Khánh quốc, Lữ Dương lập tức cảm thấy đau lòng, Thánh Tông của ta lại không được chào đón đến thế sao?
Cái gì? Luyện Khí không được xem là người à?
Vậy thì không sao rồi!
Dưới sự điều khiển của Lữ Dương, Triệu Húc Hà không chút do dự đứng vào hàng ngũ, sau đó điền đơn, trải qua sàng lọc rồi bước lên truyền tống trận của Khánh quốc.
Một giây sau, một luồng bạch quang lóe lên.
Khi nhìn lại, Lữ Dương phát hiện cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn thay đổi, mình cùng một đám tu sĩ Giang Bắc đã rơi vào một quảng trường nguy nga hùng vĩ.
Mà giữa quảng trường, một nam tử trung niên mặc quan bào, mặt đẹp như ngọc đang cầm một bản danh sách, vẻ mặt trang nghiêm nhìn mọi người. Đồng thời, một luồng hào quang từ đỉnh đầu hắn dâng lên, cuối cùng ngưng tụ thành một ấn ký chức quan, như một chiếc lọng che bao phủ lấy hắn.
Đô Thiên ti Thiên hộ.
Chức quan Ngũ phẩm, địa vị tương đương Trúc Cơ!
Lữ Dương âm thầm tính toán, biết được vị quan viên này họ Lưu, năm đó nhờ vào căn cốt hơn người mà được trấn phủ sứ của Đô Thiên ti coi trọng, chiêu mộ vào Đô Thiên ti làm quan.
Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi đã thăng chức đến Thiên hộ.
Phải biết, Đạo Đình thành lập nhiều năm như vậy, mỗi năm đều có khoa cử, tiến sĩ vô số, nhưng chức quan thì chỉ có bấy nhiêu, có thể tưởng tượng được hiện tượng cơ cấu cồng kềnh, quan viên thừa thãi nghiêm trọng đến mức nào. Ấy vậy mà Lưu thiên hộ lại thăng quan nhanh như vậy, không ít người đều nghi ngờ hắn là con riêng của trấn phủ sứ.
Ngay sau đó, Lưu thiên hộ cất lời:
“Các ngươi đều là người có tu vi, lại biết cải tà quy chính, đáng được trọng dụng. Bản quan phụng chỉ vì tiên quốc chiêu mộ nhân tài, hôm nay sẽ ban cho các ngươi chức vị Lực sĩ.”
Dứt lời.
Ấn ký chức quan Đô Thiên ti Thiên hộ trên đỉnh đầu Lưu thiên hộ tỏa ra hào quang rực rỡ, sau đó phân thành vô số luồng, ầm ầm rơi xuống đỉnh đầu của tất cả mọi người có mặt.
Ngay sau đó, trên đầu mỗi người đều hiện lên chức quan tương ứng:
Đô Thiên ti Lực sĩ.
Lữ Dương đang ẩn thân trong Triệu Húc Hà thấy vậy liền nhướng mày. Vốn dĩ những người như Triệu Húc Hà đều có tu vi trong người, mọi thần thông đều thuộc về bản thân.
Nhưng bây giờ đã khác.
Chức quan gia thân, Lữ Dương có thể cảm nhận rõ ràng tu vi vốn thuộc về Triệu Húc Hà đang từng chút một bị ấn ký chức quan trên đỉnh đầu tước đoạt đi!
Hiện tại có lẽ chưa có vấn đề gì, nhưng mười ngày nửa tháng nữa, Triệu Húc Hà sẽ hoàn toàn trở thành một tu sĩ của Đạo Đình, một thân pháp lực hoàn toàn ký thác lên ấn ký chức quan trên đầu. Lưu thiên hộ, cấp trên của hắn, chỉ cần một ý niệm là có thể khiến hắn biến trở lại thành một phàm nhân tay trói gà không chặt!
‘Thủ đoạn này cũng thật âm hiểm.’
Mặc dù Đạo Đình không giống Tịnh Thổ, nơi trên dưới đồng lòng, nhưng mức độ khống chế đối với tu sĩ dưới trướng cũng cao đến đáng sợ, không cho một chút đường sống nào.
‘Còn cái chức Lực sĩ này, người khác không biết chẳng lẽ ta còn không biết sao?’
Nếu là tu sĩ Đạo Đình có gia thế, chức vị được ban cho sẽ là “đồng sinh” và “tú tài”, những thân phận tương ứng với hệ thống quan chức của Đạo Đình.
Nhưng Đô Thiên ti thì sao?
‘Theo ký ức của Ngô Thái An, Đô Thiên ti trực thuộc thiên tử của Đạo Đình, tuy địa vị cao thượng, nhưng một khi đã vào Đô Thiên ti thì coi như cắt đứt con đường làm quan.’
Con đường quan lộ chính thống, cao nhất có thể đạt tới Nhất phẩm, thậm chí được xếp vào hàng Tam công, sánh ngang với Chân Quân.
Còn Đô Thiên ti, cho dù làm đến chức chỉ huy sứ cao nhất cũng chỉ là quan Tam phẩm, tu vi Trúc Cơ trung kỳ viên mãn, ngay cả Đại chân nhân cũng không phải.
Còn nói gì đến tiền đồ?
‘Mà chức Lực sĩ này, ở Đô Thiên ti cũng là tầng lớp thấp nhất, ngay cả lính cầm cờ cũng không bằng, nói trắng ra chính là đám pháo hôi mà Đô Thiên ti tuyển mộ từ bên ngoài.’
Rõ ràng, Đạo Đình chẳng hề coi đám tu sĩ Giang Bắc này ra gì.
Bề ngoài thì nói rất hay, nào là vì nước chiêu tài, nhưng thực chất rõ ràng là vì nước chiêu “của nả”, để bọn họ làm pháo hôi mà còn muốn họ phải mang ơn!
Vừa nghĩ đến đây, Lữ Dương bỗng nhiên lòng có cảm ứng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời.
Mặc dù kiếp này không có tu vi, nhưng Huyền Đô phúc địa vẫn còn đó. Mượn góc nhìn đặc thù mà phúc địa mang lại, Lữ Dương rất nhanh đã nhìn rõ cảnh tượng của Giang Đông.
‘Khác hẳn những nơi khác.’
Đó là một tấm lưới khổng lồ.
Một tấm lưới che trời, vô biên vô tận, bao trùm khắp nơi, giam giữ toàn bộ Giang Đông, kết nối với từng ngọn cỏ, từng sinh linh.
‘Bầu trời ở đây, khác với thế giới bên ngoài!’
Thiên hạ tứ cảnh, chỉ có Đạo Đình không cần luyện hóa Thiên Cương Địa Sát, không cần nắm giữ thần thông, hệ thống tu hành có sự khác biệt về bản chất so với những nơi khác.
Nguyên nhân, chính là ở đây.
Toàn bộ hệ thống tu hành của Đạo Đình, tất cả chức quan, vị cách, pháp lực, thần thông, tất cả đều bắt nguồn từ tấm lưới khổng lồ này —— Tiên Quốc Đạo Luật