“Quả nhiên nữ nhân càng xinh đẹp thì càng biết lừa người.”
Nhìn cảnh Lưu Tín ở đời này thảm thương bị Ngọc Tố Chân hạ độc, cuối cùng bị dùng công pháp song tu ép khô đến bộ dạng thê thảm, Lữ Dương chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng khoái trá:
‘Cho ngươi chừa cái tội dám hại ta ở đời thứ hai.’
Ngay sau đó, Lữ Dương lại quay đầu nhìn về phía Ngọc Tố Chân, không hiện thân mà dùng thuật che mắt, tráo đổi lấy Tiên Thiên Nhất Khí Vạn Linh Phiên.
Về phần «Tiên Thiên Đạo Thư», Lữ Dương vẫn lưu lại một phần cho Ngọc Tố Chân, chỉ xóa bỏ nội dung liên quan tới Vạn Linh Phiên, sau đó thêm thuật Trộm Thiên Cơ vào. Kết quả cũng không ngoài dự liệu của hắn, khi Ngọc Tố Chân nhìn thấy môn song tu bí thuật này, nàng gần như lập tức bị hấp dẫn.
“Trộm Thiên Cơ chỉ cần song tu với người khác là có thể cướp đoạt tu vi và khí số…”
Chỉ thấy Ngọc Tố Chân ánh mắt nóng rực lật xem nội dung của thuật Trộm Thiên Cơ, cảm thấy môn công pháp này quả thực như thể được tạo ra riêng cho nàng vậy!
Nghĩ đến đây, dã tâm trong lòng Ngọc Tố Chân nháy mắt tăng vọt.
Nếu như trước đó nàng chỉ có chí hướng tu tiên trường sinh nhưng lại không biết làm thế nào để thực hiện, thì bây giờ nàng đã tìm được phương pháp.
Dù sao đối với Ngọc Tố Chân mà nói, làm ‘thánh nhân’ còn dễ hơn tu luyện nhiều.
Với tư chất của nàng, ở Hợp Hoan điện lâu như vậy mới đột phá Luyện Khí tầng một, e rằng cả đời này cũng chỉ có mệnh Luyện Khí tầng ba.
Nhưng nếu có thể tu thành môn thuật Trộm Thiên Cơ này, với dung mạo của nàng, chỉ cần giăng lưới rộng, bắt nhiều cá, chuyên môn tìm những tu sĩ có thiên phú tốt để ra tay, dựng nên một cái ao cá khổng lồ, tập hợp chúng sinh để tu tiên, tiến triển chắc chắn sẽ nhanh như bay! Thậm chí ngay cả Trúc Cơ cũng không phải là không có khả năng!
Ngọc Tố Chân càng nghĩ, trong lòng lại càng nóng rực.
Ngay sau đó, nàng liền dùng hóa thi thủy lần lượt giải quyết thi thể của Lưu Tín và gã đệ tử trẻ tuổi kia, từng bước xử lý hiện trường.
Ba tháng sau, trong động phủ.
“Tiện nhân! Ngươi dám hạ độc ta?”
Nhìn gã nam nhân đã mình đầy thương tích, lảo đảo sắp ngã, Ngọc Tố Chân đến cả hứng thú trả lời cũng không có, chỉ tiếp tục ép tới.
Trong phút chốc, khắp động phủ đều vang vọng tiếng kêu gào thê lương của gã nam nhân.
Cứ như vậy, thân thể của gã gần như khô quắt lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, còn sắc mặt của Ngọc Tố Chân thì lại càng thêm hồng nhuận.
Ầm!
Chỉ nghe một tiếng động nhỏ, khí cơ của Ngọc Tố Chân đột nhiên tăng vọt, lại ngang nhiên phá vỡ bình cảnh Luyện Khí tầng ba, đạt đến Luyện Khí trung kỳ.
Giờ phút này, Ngọc Tố Chân được chân khí bồi bổ thậm chí có vẻ hơi thánh khiết, nhưng động tác của nàng lại không hề dừng lại, khiến cho phần thánh khiết này lại thêm mấy phần hương vị sa đọa, mang theo sức ảnh hưởng thị giác cực mạnh.
Mà Lữ Dương thì ẩn thân ở bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình.
Trong ba tháng ngắn ngủi, hắn đã tận mắt nhìn thấy Ngọc Tố Chân leo lên giường của đủ các loại đệ tử, từ Luyện Khí tầng một lên đến Luyện Khí tầng ba, cuối cùng lần lượt vượt qua bọn họ.
Làm ‘thánh nhân’ là có thể mạnh lên!
Thậm chí Ngọc Tố Chân còn rất chú trọng thanh danh, chỉ chơi trò tình ái lén lút, bên ngoài vẫn duy trì hình tượng lạnh lùng cao ngạo, không thân thiện với bất kỳ nam nhân nào.
Ngọc Tố Chân càng lạnh lùng cao ngạo thì lại càng có nhiều người mắc bẫy.
Bởi vậy chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, Ngọc Tố Chân đã câu được không ít kẻ xui xẻo thấy sắc mờ mắt, sau đó dùng thuật Trộm Thiên Cơ hút sạch bọn họ.
“Xem ra, ở đời thứ nhất nếu không phải ta chết vì bệnh hoa liễu trước khi giết nàng, thì nàng đã có thể giết chết Lưu Tín. Dù không có thuật Trộm Thiên Cơ, nàng vẫn có thể lấy được Tiên Thiên Đạo Thư và Vạn Linh Phiên, nói không chừng vẫn có thể cất cánh. Khí số của con người, nhân quả biến hóa thật đúng là huyền diệu.”
“Dù sao đi nữa, coi như đã ném ra mồi câu này.”
Không còn nghi ngờ gì nữa, Ngọc Tố Chân rất có tiềm lực.
Đủ tàn nhẫn, đủ độc địa, lại không cần thể diện, chỉ cần là chuyện có lợi cho mình thì bất cứ điều gì cũng nguyện ý làm, quả thực chính là đệ tử trời sinh của Thánh Tông.
Nàng chỉ thiếu một cơ hội.
Mà bây giờ, Lữ Dương đã cho nàng cơ hội này, để nàng có thể nhanh chóng trưởng thành. Quan trọng hơn là, cứ tiếp tục như vậy nàng sẽ chạm mặt Tiêu Thạch Hiệp.
Lữ Dương muốn xem thử, liệu nàng có cơ hội leo lên giường của Tiêu Thạch Hiệp hay không.
Nếu thật sự có thể song tu với Tiêu Thạch Hiệp, vậy mình coi như kiếm lời to, bởi vì tương lai Tiêu Thạch Hiệp thật sự sẽ câu được con Thải Sắc Công Đức Ngư trong Công Đức trì!
Nếu có thể mượn tay Ngọc Tố Chân để biến Tiêu Thạch Hiệp thành đỉnh lô của thuật Trộm Thiên Cơ, vậy mình liền có thể đột ngột ra tay vào lúc hắn câu được Thải Sắc Công Đức Ngư và ăn nó để luyện hóa, từ đó thay mận đổi đào, lấy Ngọc Tố Chân làm trạm trung chuyển, trộm đi toàn bộ tu vi và khí số của Thải Sắc Công Đức Ngư!
Hồng Vận đạo nhân dùng Tiêu Thạch Hiệp làm mồi để câu Công Đức ngư.
Còn hắn thì dùng Ngọc Tố Chân làm mồi câu, làm một cú nẫng tay trên!
Kế hoạch này có thể gọi là đoạt thức ăn trước miệng cọp, có thể tưởng tượng nếu thật sự thành công, chắc chắn sẽ chọc cho Hồng Vận Chân Nhân nổi trận lôi đình, không tiếc bất cứ giá nào để truy tra.
“Cho nên ta phải tránh đi thật xa.”
Mang theo Vạn Linh Phiên, Lữ Dương lại quan sát Ngọc Tố Chân mấy ngày, sau khi xác nhận không có vấn đề gì liền lặng lẽ rời khỏi Thánh Tông, nhanh chóng đi về phía thế tục phàm trần.
Ở lại Thánh Tông, trăm hại mà không một lợi.
Dù sao đối với bên ngoài hiện tại hắn đã chết, ở lại Thánh Tông cũng chỉ có thể ẩn mình trong bóng tối, yên lặng chờ đợi quá trình thuế biến sau khi chết và việc tu hành của Ngọc Tố Chân.
Như vậy quá lãng phí thời gian.
“Ngọc Tố Chân là mưu đồ quan trọng nhất của ta ở đời này, nhưng không phải là mưu đồ duy nhất. Dù sao cho dù ta tu thành Trộm Thiên Cơ và Thái Âm Thuế Hình Thi Giải Chân Pháp, cộng thêm Thánh Nhân Đạo và tam phẩm chân khí thì cũng chỉ có bốn thành cơ hội đột phá Trúc Cơ, ta nhất định phải tìm cách khác.”
“Hơn nữa, ở xa một chút cũng có cái lợi.”
“Bởi vì một khi chuyện của Ngọc Tố Chân thành công, Trúc Cơ chân nhân nổi giận, truy xét nhân quả, ta mà trốn ở Thánh Tông thì chẳng khác nào muốn chết.”
“Còn nếu ta ở nơi xa cuối chân trời, Trúc Cơ chân nhân dù có tức giận đến đâu, muốn tìm đến cũng phải mất thời gian.”
“Khoảng thời gian chênh lệch này đủ để ta xung kích Trúc Cơ.”
Lữ Dương sẽ không đem hy vọng ký thác vào việc ‘có thể sẽ không bị phát hiện’, dù sao kiếp trước lão tổ Vân gia chỉ bằng một cái Cứu Thiên Nghi đã bói ra được hắn.
Hắn chỉ có thể cân nhắc theo tình huống xấu nhất.
Về phần Ngọc Tố Chân, Lữ Dương chỉ cần thỉnh thoảng thôi diễn nhân quả, quan sát một chút, đảm bảo hành động của nàng không thoát khỏi tầm kiểm soát của mình là được.
Rời khỏi Thánh Tông, Lữ Dương chợt cảm thấy trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá bơi.
“Thi thể của ta được giấu trong Vạn Linh Phiên, kỳ bảo này nội uẩn càn khôn, cũng chỉ có nó mới có thể cất giữ thi thể đang trong quá trình thuế biến của ta, để ta mang theo bên mình.”
Ngoài ra, bên trong Vạn Linh Phiên còn có một cơ duyên khác khiến hắn động lòng.
Lữ Dương kết động pháp quyết, mở cờ phướn ra, trong phút chốc khói đen cuồn cuộn, ngay sau đó một thanh niên tuấn mỹ mặc hắc bào từ trên lá cờ bước xuống.
Chân truyền Thánh Tông, Trần Tín An.
Ở kiếp trước, để nghiệm chứng hiệu quả che đậy thiên cơ của ‘Tiên Thiên Hỗn Nguyên Nhất Khí Thần Phù’, lại thêm lúc đó tu vi quá thấp, tự thấy không đủ sức khống chế đối phương nên không giữ lại người này. Nhưng bây giờ đã khác, Lữ Dương, người đã tu thành Thánh Nhân Đạo và giờ đã có vị cách, lại có mười phần tự tin.
“Nơi này là?”
Vừa từ trong Vạn Linh Phiên bước ra, Trần Tín An dường như vẫn chưa hoàn hồn, vô thức tìm kiếm bóng dáng của Lưu Tín, sau đó nhíu mày.
“… Lưu Tín chết rồi?”
Chỉ thấy Trần Tín An suy tư một lát, sau đó lông mày giãn ra, quay người nhìn về phía Lữ Dương: “Ngươi là đệ tử môn phái nào, là ngươi giết Lưu Tín?”
“Không sai.” Lữ Dương khẽ gật đầu, ung dung thản nhiên.
Không giống như kiếp trước, ở kiếp trước Trần Tín An chỉ cần liếc mắt một cái là biết hắn là đệ tử Thánh Tông, còn đời này lại không có bất kỳ phản ứng nào.
Lữ Dương trong lòng hiểu rõ, bởi vì đời này hắn không hề đốt Mệnh đăng ở Sơ Thánh Tông mà đã dùng thuật che mắt để lừa gạt cho qua. Lại thêm công pháp chủ tu của hắn bây giờ là «Cửu Biến Hóa Long Quyết», không phải là công pháp bí truyền của Sơ Thánh Tông, cho nên mới khiến Trần Tín An nhất thời phán đoán sai lầm.