STT 1396: CHƯƠNG 1292: TA CƯỢC NGƯƠI KHÔNG DÁM BÓP NÁT TĨNH ...
Giữa không gian hư vô, sức mạnh của Chân Long bao trùm khắp nơi, luồng năng lượng màu đỏ khuấy động cả không gian, hòng diệt trừ kẻ ngáng đường.
Hồng Vũ Diệp có vẻ mặt lạnh như băng, nàng nhìn thân thể Chân Long to lớn gần như che kín cả một khoảng trời ở phía trước rồi nói:
"Tổ Long, ngươi cản ta được bao lâu?"
"Trước kia không dám nói, nhưng bây giờ tiền bối và tại hạ có bao nhiêu khác biệt đâu?" Giọng của Tổ Long không hề có chút cảm xúc nào:
"Tiền bối cần gì phải can thiệp vào cuộc tranh đấu nội bộ của tộc ta?
"Mục tiêu của chúng ta chỉ là con rồng kia, nàng bẩm sinh đã phi thường, loại rồng như vậy từ cổ chí kim mới chỉ xuất hiện hai lần.
"Long tộc chúng ta tranh đoạt thì có gì sai?
"Nhân tộc dựa vào cái gì để ngăn cản?
"Năm đó Long tộc chúng ta vì Nhân Hoàng chinh chiến thiên hạ, không có công lao thì cũng có khổ lao chứ?
"Bây giờ chúng ta chỉ đang theo đuổi con đường xa hơn mà nhân tộc lại muốn ngăn cản, có phải là hơi vong ân bội nghĩa rồi không?
"Các người có thể truy cầu Đại Đạo vô tận, lẽ nào Long tộc ta không xứng sao?"
Hồng Vũ Diệp nhìn Chân Long trước mắt, trầm giọng nói:
"Năm đó ngươi có lựa chọn sao? Nếu không đi theo Nhân Hoàng, Long tộc các ngươi đã sớm diệt tộc rồi."
"Vậy thì không có công lao cũng có khổ lao? Dù ta đã bỏ mình, vẫn giúp các ngươi trấn áp Thánh Đạo." Giọng của Tổ Long vẫn không hề thay đổi.
Chỉ đơn thuần là đang trình bày một sự thật.
"Không phải ‘các ngươi’, đừng có gộp ta chung với các ngươi. Long tộc ra sao, Tiên tộc thế nào, nhân tộc thế nào cũng đều không liên quan đến ta." Hồng Vũ Diệp nhìn Tổ Long trước mắt, lạnh lùng nói: "Tránh ra."
Dứt lời, luồng sức mạnh màu đỏ lập tức cuộn trào như bão táp.
Thân thể Tổ Long lượn lờ, không hề có ý định nhượng bộ.
"Tiền bối quả nhiên vô tình như lời đồn, nhưng lần này lại vội vã như vậy, xem ra lại không giống lời đồn rồi."
Hắn bình thản nói, dường như không hề để tâm.
Nhưng sức mạnh thì chưa bao giờ dừng lại.
Oanh!
Cả người Giang Hạo đâm sầm vào ngọn núi, lực va chạm cực lớn khiến nó vỡ tan tành.
Ngoại trừ Thiên Đao, tất cả pháp bảo phòng ngự và tấn công trên người Giang Hạo đều vỡ nát.
Phụt!
Đứng trên mặt đất, Giang Hạo phun ra một ngụm máu tươi.
Sức mạnh trong cơ thể hắn rốt cuộc không thể vận chuyển được nữa.
Hắn đứng tại chỗ, thấy Ngao Thế đang từ trên cao nhìn xuống mình.
"Bắt được rồi, bên này cũng nên kết thúc thôi."
Nói xong, hắn bước một bước tới, nắm đấm theo đó vung lên.
Giang Hạo thân mang trọng thương, nhìn cú đấm này mà biết mình không thể nào tránh né.
Nếu nó thật sự đánh trúng người, e rằng hắn chắc chắn sẽ phải bỏ mạng tại đây.
Vừa rồi, hắn cảm nhận được ấn ký trên ngực có phản ứng, nhưng Hồng Vũ Diệp lại không xuất hiện.
Điều đó cho thấy nàng không đến được.
Long tộc đã chuẩn bị sẵn hậu chiêu cho Tiểu Li.
Mình đúng là thích lo chuyện bao đồng.
Kể từ ngày Tiểu Li bước vào tông môn, chính mình đã bắt đầu xen vào chuyện của người khác.
Nếu không thì đã chẳng rơi vào tình cảnh như hôm nay.
Bây giờ, hắn đã không còn lựa chọn nào khác.
Ngay khoảnh khắc nắm đấm sắp giáng xuống, trước người Giang Hạo đột nhiên xuất hiện một viên châu, màu tím pha lẫn sắc xanh lục. Lúc này, sắc xanh lục đang tỏa sáng lấp lánh, tựa như muốn thôn phệ hết thảy máu thịt xung quanh.
Vừa trông thấy viên châu, con ngươi của Ngao Thế co rụt lại, hắn vội vàng thu chiêu.
Hắn còn lùi lại hai bước, lúc này mới đáp xuống trước mặt Giang Hạo, nhíu mày: "Đây là..."
"Thiên Cực Tĩnh Mặc Châu." Giang Hạo phun ra một ngụm máu tươi, nhìn người trước mắt nói: "Tiền bối hẳn là nhận ra nó."
Ngao Thế chưa từng thấy qua.
Nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn có cảm giác da đầu tê dại.
Dù chưa từng thấy, nhưng hắn đã từng nghe nói về Thiên Cực Tĩnh Mặc Châu.
"Sao thứ này lại ở trên người ngươi?" Ngao Thế hỏi.
Giang Hạo không trả lời, mà cầm lấy Thiên Cực Tĩnh Mặc Châu nói:
"Lời hứa của vãn bối vẫn còn hiệu lực, chỉ cần tiền bối coi như chưa từng gặp nàng, cứ thế rời đi, tương lai vãn bối có thể giúp tiền bối làm ba việc.
"Vãn bối có thể dùng Đại Đạo của bản thân để thề."
Ngao Thế cười lạnh: "Ngươi nghĩ thiên phú của mình rất cao sao?"
"Không cao, nhưng vận khí của vãn bối không tệ, tốc độ tu luyện cũng không chậm, trăm năm thành tiên." Giang Hạo đáp.
"Trăm năm thành tiên?" Ngao Thế thán phục: "Đâu chỉ là không chậm, từ cổ chí kim có mấy ai sánh được với ngươi? E rằng cũng chỉ những đại chủng tộc mới sản sinh ra được nhân vật như vậy."
"Nhưng thiên tư của ngươi cũng chỉ nổi bật trong nhân tộc mà thôi. So với Chân Long trời sinh Tiên Linh của tộc ta, ngươi quá nhỏ bé."
Ngao Thế không đợi Giang Hạo trả lời, mà nói tiếp: "Cô gái kia có quan hệ gì với ngươi?"
"Là sư muội của ta." Giang Hạo trả lời.
"Nàng có ơn cứu mạng hay ơn tái tạo với ngươi?" Ngao Thế hỏi.
"Đều không có." Giang Hạo đáp.
"Được." Ngao Thế cười nói: "Nếu đã không có, mà ngươi lại là thiên tài đương thời đúng nghĩa, tương lai thành tựu không thể lường hết, ngươi nỡ sao?"
Giang Hạo nhìn đối phương, không nói gì.
"Vì một người không có quan hệ quá sâu đậm với mình mà lấy ra viên châu này, ngươi đã rất đáng gờm rồi." Ngao Thế nhìn người trước mắt, chân thành nói: "Nhưng ngươi có nghĩ đến hậu quả của việc bóp nát viên châu này không?"
Ngao Thế tiến lên một bước, nói:
"Bóp nát nó, ta sẽ chết, ngươi cũng sẽ chết, thậm chí cô gái kia cũng sẽ chết."
Ngao Thế đi đến trước mặt Giang Hạo, nói một cách chân thành: "Đây là kết quả ngươi muốn sao?"
Con ngươi của Giang Hạo co rụt lại.
Thấy vậy, Ngao Thế nói tiếp: "Kết quả như vậy có ý nghĩa gì với ngươi? Sinh tử của người khác sao so được với tương lai vô tận của ngươi?
"Muốn kéo ta chết chung thì dễ thôi, chỉ cần bóp nát Thiên Cực Tĩnh Mặc Châu, nhưng ngươi cũng phải chết, dù ngươi có mười cái mạng cũng không đủ.
"Chỉ để cứu một cô gái sắp phải chết cùng ngươi?
"Ngươi không muốn ta giết nàng, nên ngươi muốn tự tay giết nàng sao?"
Từng lời của đối phương như búa tạ nện vào lòng Giang Hạo.
"Ta không giết ngươi, ngươi có thể tự mình rời đi, tương lai ngươi muốn làm gì cũng được, dù cho muốn tìm ta báo thù cũng không sao.
"Chẳng phải ngươi cảm thấy mình đáng giá để ta đáp ứng ba điều kiện sao?
"Hãy sống sót rời đi, chờ đến ngày ngươi đủ mạnh, lại đến tìm ta, để ta phải hối hận vì lựa chọn hôm nay." Ngao Thế nhìn Giang Hạo, nghiêm túc nói:
"Như vậy không tốt hơn sao?
"Ngươi không sống thì làm sao báo thù ta được?
"Sinh tử của người khác sao có thể so được với mạng sống của chính mình?"
Nói xong, Ngao Thế không nhìn Giang Hạo nữa, mà bước một bước qua bên cạnh hắn: "Thu lại thứ trong tay ngươi đi, rồi rời khỏi đây, đó mới là lựa chọn tốt nhất."
Ngao Thế hoàn toàn lướt qua Giang Hạo. Trong mắt hắn, đây chỉ là một tên nhóc miệng còn hôi sữa, chỉ cần hắn tỉnh táo lại, dù cho có một trăm lá gan cũng không dám bóp nát thứ trong tay.
Đây cũng không phải là bị uy hiếp đến tính mạng, cớ gì phải kéo cả mạng mình vào?
Nhưng hắn quả thật không dám làm gì đối phương, cảm giác tim đập nhanh là thật.
Ý muốn mau chóng rời đi cũng là thật.
Lúc này, lòng Giang Hạo rối bời, vô số suy nghĩ đang tranh đấu trong đầu, không cách nào thoát ra được.
...
Tại Đông bộ, Tư Trình vừa uống rượu, vừa bấm đốt ngón tay như đang tính toán điều gì, hơi thở có phần dồn dập. Sau đó, hắn vung hồ lô, rượu văng tung tóe khắp trời.
Cuối cùng, hắn lại bất lực buông tay xuống.
"Loạn rồi, loạn thật rồi." Hai mắt Tư Trình trở nên ngưng trọng: "Thiên cơ đã loạn, nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào."
"Biết nguyên nhân là gì không?" Người đàn ông trung niên bên cạnh hỏi.
Tư Trình lắc đầu, nhắc nhở: "Không biết, nhưng nếu sắp có chuyện xảy ra, thì có lẽ chỉ trong một ý niệm thôi.
"Tốt nhất hãy để mắt đến Nam Bộ."
"Tất cả mọi sự chuẩn bị đều đã sẵn sàng, đủ để ứng phó với bất kỳ biến hóa nào." Người đàn ông trung niên trầm giọng nói...