STT 403: CHƯƠNG 403: DỰ ĐỊNH ĐẾN MINH NGUYỆT TÔNG
Giang Hạo nhất thời có chút không rõ, Cổ Thanh đã truyền tin tức cho Đọa Tiên tộc bằng cách nào.
Trước đó nàng ta vẫn luôn ở trong Tháp Vô Pháp Vô Thiên, sau này lại bị Tự Bạch mang đi, lẽ ra không có nhiều cơ hội tiếp xúc bên ngoài, nhiều nhất là đi...
Lòng Giang Hạo chợt trĩu nặng.
Quặng mỏ?
Đúng vậy, quặng mỏ là nơi tự do nhất, cũng là nơi dễ dàng truyền tin tức nhất.
Mà mình lại bị Cổ Thanh căm hận.
Chắc chắn nàng ta sẽ lợi dụng đủ mọi cách để truyền đi những tin tức bất lợi cho hắn.
"Hẳn là nàng đã đến đó ngay trong ngày đầu tiên đi quặng mỏ."
Giang Hạo thầm thở dài.
Nếu chuyện như vậy cũng không thể tránh khỏi, hắn cũng chẳng còn gì để nói.
Đáng tiếc là không có cơ hội làm lại.
Chỉ có thể đối phó với tình hình hiện tại.
Có điều, kết quả mà hắn hình dung vẫn chưa xuất hiện.
"Ta có một vấn đề." Quỷ Tiên Tử đột nhiên lên tiếng:
"Theo lời Tinh, luôn có người dòm ngó Thiên Cực Ách Vận Châu.
Nếu có một ngày, tất cả mọi người đều biết Thiên Cực Ách Vận Châu đang ở trong tay Giang Hạo của Thiên Âm tông, thì phải xử lý thế nào?
Đừng nói là một Trúc Cơ, ngay cả Thiên Âm tông cũng không giữ nổi."
Hỏi rất hay, Giang Hạo thầm vui mừng, hắn chính là muốn mọi chuyện diễn ra theo hướng này.
Nếu không có ai hỏi, hắn sẽ phải tự mình nêu ra.
Bây giờ do Quỷ Tiên Tử đưa ra thì không còn gì tốt hơn.
Tinh ngẫm nghĩ một chốc rồi nói với Giang Hạo:
"Đến lúc đó có thể do tại hạ mang đi không?"
"Có thể." Giang Hạo không chút do dự đáp ứng.
Thật ra dự định ban đầu của hắn là để Minh Nguyệt tông mang đi ngay bây giờ.
Nhưng khi biết kẻ dòm ngó mình đã bị bắt và tin tức chưa bị truyền ra ngoài, vậy thì cũng không cần vội vã như thế.
Hơn nữa, bây giờ một khi có chuyện xảy ra, cũng có người bảo đảm.
Mọi người cùng nhìn về phía Đan Nguyên.
"Cứ vậy đi." Đan Nguyên gật đầu.
Giang Hạo hiểu rõ, tạm thời không ai muốn tiếp nhận Thiên Cực Ách Vận Châu.
Mà nhờ có hắn, Thiên Cực Ách Vận Châu mới có thể khống chế được.
Dù sao hắn cũng đã từng ngăn chặn được một lần bộc phát của nó.
Nhất thời cũng không ai dám nhúng tay vào.
Chỉ cần hơi bất cẩn là có thể dẫn đến hủy diệt.
Chuyện về Thiên Cực Ách Vận Châu quá lớn, khiến mọi người khó mà giữ được bình tĩnh.
Cảm giác của bọn họ bây giờ là, "Giếng" không nói thì thôi, một khi đã lên tiếng thì tuyệt đối là đại sự.
"Nhắc đến Thiên Cực Ách Vận Châu, ta phát hiện mấy người ở hải ngoại đang rút lui.
Bất kể là Huyền Thiên tông hay Lạc Hà tông, đều đã ra tay.
Dù sao một khi Thiên Cực Ách Vận Châu bị tìm thấy, nơi nguy hiểm nhất chính là Nam Bộ, bọn họ tự nhiên không cho phép chuyện đó xảy ra." Quỷ Tiên Tử nói.
Sau đó nàng lại nhìn về phía Giang Hạo.
Nàng không tài nào ngờ được, một hạt châu như vậy mà đối phương lại cứ thế âm thầm giữ lấy.
Còn thuận tay đưa cho Trúc Cơ Viên kia.
Đây là coi trọng đối phương đến mức nào chứ?
Dù nhìn thế nào, nàng cũng không thấy được Giang Hạo có gì đặc biệt.
Dù sao nàng và đối phương cũng đã ở chung một thời gian dài, chỉ thấy hắn làm việc tương đối ổn thỏa.
Chẳng lẽ chỉ vì thế?
Nghĩ lại thì đối phương đúng là khá điềm tĩnh, lại không có vẻ gì là có dã tâm.
Lẽ ra lúc trước nên lôi kéo hắn cho tốt, bây giờ thì muộn rồi.
"Giếng" đưa Thiên Cực Ách Vận Châu cho đối phương, ý nghĩa đã quá rõ ràng.
"Chuyện về Thiên Cực Ách Vận Châu chắc chắn sẽ còn kéo dài một thời gian nữa, mới có bao lâu đâu, những kẻ đó sẽ không bỏ cuộc.
Một Thiên Cực Ách Vận Châu chưa bộc phát có thể uy hiếp quá nhiều người." Liễu lên tiếng, rồi nói tiếp:
"Trước đó ta không phải đã nói có một nhóm người đột nhiên xuất hiện sao?
Những người này dường như đang âm mưu chuyện gì đó, các vùng biển xung quanh đều đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Hiện tại có một vài Thiên Vương định đi dò xét hư thực."
Giang Hạo cảm thấy chuyện kỳ lạ ở hải ngoại không ít.
Đầu tiên là dị thường dưới đáy biển lúc trước, bây giờ lại là dị thường trên đảo nhỏ.
Nhưng tất cả đều không gây ra ảnh hưởng gì quá lớn, cũng không biết tại sao.
Sau đó, Giang Hạo không nói thêm gì nữa, chỉ lắng nghe bọn họ nói về những chuyện xung quanh.
Quỷ Tiên Tử là người hỏi nhiều nhất.
Nhờ vậy mà Giang Hạo cũng biết được không ít chuyện.
Ví như những điều cần chú ý khi đến Đông Bộ.
Bên đó tuy có Hạo Thiên tông và Minh Nguyệt tông, nhưng cũng cần phải hết sức cẩn thận.
Dù sao Ma Môn ở đó cũng không phải hạng tầm thường.
Đông Bộ phồn hoa, địa linh nhân kiệt.
Hơi bất cẩn là dễ dàng chọc phải nguy hiểm.
Một lúc sau.
Giang Hạo rời khỏi Mật Ngữ thạch bản.
Hắn thở ra một hơi thật dài.
Sau đó lấy sách vở ra bắt đầu ghi chép lại những điểm chính của buổi tụ họp lần này.
Một, nhiệm vụ của Thánh Đạo vẫn tiếp tục, người của Thánh Đạo vẫn chưa bị phát hiện, nhưng sẽ tiếp xúc với những người tấn thăng bằng biện pháp đặc thù.
Hai, đại hội luận đạo của Minh Nguyệt tông cần phải cố gắng tham gia để thúc đẩy sự xuất hiện của Thiên Đạo Trúc Cơ.
Ba, tiết lộ Thiên Cực Ách Vận Châu cho "chính mình", biết được từ chỗ "Tinh" rằng kẻ theo dõi có thể là người của Đọa Tiên tộc, nhưng tạm thời tin tức vẫn chưa bị truyền ra. Đồng thời, một khi tin đồn lan rộng, Minh Nguyệt tông sẽ đến tiếp nhận Thiên Cực Ách Vận Châu.
Những điểm quan trọng cũng chỉ có ba điều này, những kẻ khác nhắm vào Thiên Cực Ách Vận Châu tạm thời không cần để ý.
Chuyện ở hải ngoại cũng không thể biết rõ.
Chỉ cần ghi nhớ đại khái là được.
Trong ba điểm này, điểm thứ nhất không có gì đáng nói.
Điểm thứ hai phải nghĩ cách.
Điểm thứ ba mới là quan trọng nhất.
"Bây giờ bọn họ đều sẽ cảm thấy ta là người của 'Giếng', đối với ta mà nói không phải chuyện tốt gì, nhưng cũng coi như có một tấm khiên che chắn.
Chỉ cần 'Giếng' còn đứng vững, bọn họ sẽ không dám làm gì ta, như vậy ta sẽ có thêm thời gian."
"Việc bại lộ Thiên Cực Ách Vận Châu cũng có nguy hiểm, nhưng xem ra trước mắt, bọn họ đều không muốn dính dáng đến hạt châu này."
Giang Hạo ngẫm lại cũng phải, một khi có nhân quả liên quan đến Ách Vận Châu, sẽ mang đến không ít phiền phức.
Mà "Giếng" có thể ngăn chặn Thiên Cực Ách Vận Châu bộc phát, so với họ thì có ưu thế hơn.
Sự sắp xếp của "Giếng" tự nhiên sẽ nhận được sự tán thành nhất định.
Quan trọng nhất là, ấn tượng mà "Giếng" để lại trong buổi tụ họp đã được nâng cao.
Thần bí, đặc thù, cô độc, đều đã đủ, chỉ có thực lực là còn chưa rõ ràng.
Lần này đến Minh Nguyệt tông, rất dễ bị lộ tẩy.
Giang Hạo thở dài.
Hắn không nghĩ nhiều nữa.
Những gì cần sắp xếp hắn đều đã làm, mọi thứ đều xem như hợp lý.
Chính mình dùng thân phận "Giếng" đi vào Nam Bộ, sau đó Thiên Cực Ách Vận Châu bị tử khí ngăn chặn bộc phát, mà Quỷ Tiên Tử đã được chứng kiến Càn Khôn trong lòng bàn tay, từng cho thấy tử khí có liên quan đến hắn.
Hơn nữa, trước đó Tinh từng nhắc đến tên hắn, cảm thấy có chút đặc thù, mà hắn vừa hay nói rằng muốn đi tiếp xúc.
Như vậy lần này nói sẽ giao Thiên Cực Ách Vận Châu cho đối phương, là hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Cho dù người khác có dòm ngó tên hắn mà thấy được Thiên Cực Ách Vận Châu, cũng đều thuộc phạm vi hợp lý.
Như vậy chẳng khác nào kéo tất cả những người trong buổi tụ họp vào cuộc, cuối cùng một khi có nguy hiểm lớn, Tinh hoặc Đan Nguyên nhất định sẽ nhúng tay.
Đứng trên ban công, Giang Hạo thở phào một cái.
Mọi chuyện vẫn xem như thuận lợi, nhưng có thể ổn định được bao lâu thì không biết.
Bây giờ vẫn nên tấn thăng Luyện Thần trước đã.
【 Tính danh: Giang Hạo 】
【 Tuổi tác: Hai mươi tám 】
【 Tu vi: Nguyên Thần viên mãn 】
【 Công pháp: Thiên Âm Bách Chuyển, Hồng Mông Tâm Kinh 】
【 Thần thông: Cửu Chuyển Thế Tử (duy nhất), Mỗi Ngày Một Giám, Không Minh Tịnh Tâm, Tàng Linh Trọng Hiện, Thần Uy, Cây Khô Gặp Mùa Xuân, Nhật Nguyệt Hồ Thiên 】
【 Khí huyết: 98/100 (có thể tu luyện) 】
【 Tu vi: 97/100 (có thể tu luyện) 】
【 Thần thông: 0/3 (không thể đạt được) 】
Chỉ còn thiếu mười ngày cuối cùng.
Luyện Thần đã ở ngay trước mắt.
Tại một tông môn ven biển ở Nam Bộ.
Tự Bạch từ trong lúc ngồi thiền tỉnh lại.
Hắn từng bước một ra khỏi phòng, đi đến nơi giam giữ đám người Đọa Tiên tộc.
"Tự Bạch, giết chúng ta đi, đừng mơ tưởng lấy được bất cứ tin tức gì từ chỗ chúng ta." Bộ Thương lớn tiếng nói.
"Phải không?" Tự Bạch đáp lời, khẽ nói:
"Có nguyện vọng gì không?"