Virtus's Reader

STT 45: CHƯƠNG 45: THÁI SƠ THIÊN ĐAO

Hơn một tháng nay, Giang Hạo sống vô cùng cẩn thận.

May mà không có ai tìm đến, ngay cả Liễu Tinh Thần cũng không xuất hiện, thậm chí còn không đến báo cho hắn biết những chuyện xảy ra tiếp theo liên quan đến Kim Châu Hoành.

Hắn luôn cảm thấy Liễu Tinh Thần đang bận rộn chuyện gì đó.

Chứ không phải cố tình không đến.

Trừ phi thái độ của y đã thay đổi, định dùng cách khác để xem kịch.

Đối với chuyện này, Giang Hạo không thể nào khống chế được, những tên nội gián khác cũng không hề tìm đến.

Vì vậy, khoảng thời gian này coi như yên bình, chuyện hắn bắt một con linh thú thì những người khác cũng đã biết.

Không có ai đến nhận lại.

Cũng không có ai cố tình đến cướp linh thú.

Cho nên hắn mới có thể yên ổn thu thập được [Truyền thuyết hoàng kim].

Lúc này, Giang Hạo không thể chờ đợi được nữa mà mở bảng thuộc tính ra, xem xét những thay đổi trên đó.

【 Tên: Giang Hạo 】

【 Tuổi: 20 】

【 Tu vi: Kim Đan sơ kỳ 】

【 Công pháp: Thiên Âm Bách Chuyển, Hồng Mông Tâm Kinh 】

【 Thần thông: Cửu Chuyển Thế Tử (duy nhất), Mỗi Ngày Một Giám, Không Minh Tịnh Tâm 】

【 Khí huyết: 29/100 (Có thể tu luyện) 】

【 Tu vi: 32/100 (Có thể tu luyện) 】

【 Thần thông: 1/3 (Không thể nhận) 】

【 Truyền thuyết hoàng kim: 2/2 (Có thể nhận) 】

"Tu vi và khí huyết tăng tiến ổn định, tuy chậm hơn lúc trước nhưng đã nhanh hơn ban đầu rất nhiều."

Khí huyết và tu vi, có lẽ hơn nửa năm nữa là có thể tích lũy đủ, đến lúc đó có thể thử đột phá lên Kim Đan trung kỳ.

Biết đâu vài năm nữa, tu vi của hắn sẽ vượt qua cả Liễu Tinh Thần.

Hiện tại Mính Y sư tỷ cũng là Kim Đan sơ kỳ, tuy vẫn còn nguy hiểm nhưng mức độ đã giảm đi rất nhiều.

Nếu thân phận nội gián của nàng bị bại lộ và muốn ra tay với mình, đến lúc đó chỉ cần tìm cơ hội đánh lén là có thể tóm gọn một cách chắc chắn.

Chuyện không nắm chắc, vẫn nên đánh lén cho thỏa đáng.

Xác định có thể nhận [Truyền thuyết hoàng kim], Giang Hạo liền đứng dậy đi rửa tay.

Thứ này cũng giống như [Truyền kỳ tử kim], đều là vật phẩm ngẫu nhiên.

Có thể là vật hữu dụng, cũng có thể là thứ vô dụng.

[Truyền thuyết hoàng kim] cực kỳ khó có được, nếu nhận phải đồ vô dụng thì sẽ rất đáng tiếc.

Rửa tay xong, Giang Hạo đến đại sảnh khoanh chân ngồi xuống, lựa chọn nhận thưởng.

Trong nháy mắt, hắn cảm thấy mình đang ở giữa một vùng hỗn độn vô tận. Ngay lúc hắn còn đang kinh ngạc, bên trong vùng hỗn độn xuất hiện dị động.

Một âm thanh trong trẻo truyền đến từ phía trước.

Keng!

Vùng hỗn độn bị thứ gì đó chém ra, ngay sau đó, hỗn độn lùi lại, một vệt đao quang hiển hiện rõ ràng giữa không trung.

Khi Giang Hạo nhìn rõ, hắn phát hiện đó là một thanh đao màu trắng bạc từ trên trời giáng xuống, thuận thế bổ đôi vùng hỗn độn.

Lại một tiếng keng vang lên, thanh đao cắm thẳng xuống đất ngay trước mặt Giang Hạo.

Ngay khoảnh khắc thanh đao hạ xuống, một cảm giác nặng nề ập thẳng vào mặt, đao ý mãnh liệt khuếch tán ra bốn phía.

Nghiền nát cả vùng hỗn độn.

Trong vô thức, Giang Hạo nắm lấy chuôi đao và rút nó ra.

Tiếng nổ vang rền, khi trường đao rời khỏi mặt đất, toàn bộ hỗn độn đều tan biến.

Hoàn hồn lại, Giang Hạo nhìn quanh bốn phía, ngoài căn phòng ban đầu ra thì không còn thứ gì khác.

Mà thanh đao lại đang ở trong tay hắn.

Giờ phút này, khi cầm đao trong tay, hắn có một sự thôi thúc muốn khai thiên lập địa.

Đao ý mạnh mẽ như sóng lớn cuồn cuộn dâng trào.

Nó khiến Giang Hạo có cảm giác mình có thể một đao khai thiên, một đao chém chết Kim Đan sơ kỳ, thậm chí dám đối đầu trực diện với cả Kim Đan trung kỳ.

Không chỉ là dám, hắn thậm chí còn có chút mong chờ...

Cảm nhận được những điều này, Giang Hạo thở dài.

Lại nữa rồi.

Thanh đao này quá mức phi thường, khiến hắn lại một lần nữa trở nên tự mãn.

Quan sát tỉ mỉ, hắn phát hiện thanh đao này dài tổng cộng khoảng ba thước ba, thân đao dài chừng hai thước rưỡi, rộng ba centimet.

Thân đao trắng bạc, dày dặn, có một vài hoa văn chạy dọc toàn bộ thanh đao.

"Vẻ ngoài của thanh đao này không tệ, chỉ cần cầm thôi đã cảm nhận được một luồng đao ý sắc bén, không biết lai lịch thế nào."

Trong lúc nghi hoặc, Giang Hạo mở ra xem xét.

【 Thi Ngữ: Thái Sơ Thiên Đao, được rèn đúc trong hỗn độn, mang theo Thái Sơ chi ý, Khai Thiên chi năng, có thể dùng làm bản mệnh pháp bảo, cùng trưởng thành với chủ nhân. 】

Thi Ngữ?

Tên của thanh đao này nghe hơi nữ tính.

Nhưng tên không quan trọng, thanh đao này quả nhiên không đơn giản.

Hiện tại Giang Hạo đã học Thiên Đao Thất Thức, dùng đao làm bản mệnh pháp bảo cũng không phải là không thể.

Quan trọng hơn là, hắn không có pháp bảo nào tốt hơn.

Dù có bỏ tiền ra mua cũng kém xa thanh Thái Sơ Thiên Đao này.

Trước khi tế luyện, Giang Hạo muốn thử xem nó có thuận tay không.

Lúc này, hắn nhìn về phía con thỏ trong sân.

Con thỏ bị treo hai tháng đã ngoan ngoãn hơn nhiều, nhất là sau khi linh trí được khai mở, nó đã hiểu rõ tình hình.

Lúc này, nó thậm chí còn nghi ngờ việc bị treo lên mới là cách sinh tồn bình thường.

Không khóc không quấy, an tâm chờ người đến cho ăn.

Đối với chuyện này, Giang Hạo cũng không để ý.

Hắn chỉ nhẹ nhàng vung Thi Ngữ, một luồng đao ý sắc bén lập tức tuôn ra.

Quét ngang qua.

Con thỏ vốn đang nhìn chằm chằm Giang Hạo, trong nháy mắt sợ đến tè ra quần.

Nó cảm giác như đầu mình sắp lìa khỏi cổ.

Phịch một tiếng.

Nó rơi xuống đất, hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống.

Chỉ là sợi dây thừng đã bị cắt đứt.

Thấy con thỏ bị dọa cho không ra hình người, Giang Hạo lắc đầu.

Sau đó hắn nhìn thanh đao trong tay, cảm thấy nó cực kỳ thuận tay.

Hắn thu đao vào đan điền rồi bắt đầu tế luyện.

Tuy đã có Thiên Đao, nhưng Giang Hạo không có ý định lấy ra dùng, mà sẽ giữ nó làm át chủ bài.

Vì vậy, hắn vẫn cần mua một pháp bảo bình thường để che mắt thiên hạ.

Hiện tại có thanh Bán Nguyệt Đao cũng đủ rồi, chờ lúc nào nó hỏng thì đổi cái khác.

Dù sao cũng không có linh thạch.

"Nhưng mà, phải xem xem con thỏ này rốt cuộc là thế nào."

Sau hai lần khai mở huyết mạch, con thỏ đã thông minh hơn rất nhiều, nhưng đây không phải là điều quan trọng nhất.

Quan trọng nhất là Giang Hạo muốn xem con thỏ này có thể tiếp tục thức tỉnh huyết mạch nữa không, nếu có thể, vậy thì hắn lại có thể nhận được bọt khí màu vàng kim.

Ngày hôm sau.

Giang Hạo nhìn con thỏ đang đi lại có chút không quen, bắt đầu xem xét...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!