STT 969: CHƯƠNG 979: CỬU U TỰ MÌNH MUỐN ĐI THEO TA
Trong lối đi tối tăm, chỉ còn lại ba người một chó.
Tiểu Uông vẫn như cũ núp ở bên cạnh Giang Hạo, không dám vọng động.
Ánh đèn leo lét khẽ lay động, kéo theo bóng của bọn họ cũng đang vặn vẹo.
Tựa như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Sau khi lão giả đặt câu hỏi, Giang Hạo chỉ im lặng nhìn đối phương, không hề mở miệng.
Một lát sau, hắn ngồi xổm xuống, vuốt ve bộ lông của Tiểu Uông rồi cười nói:
"Tiền bối nói gì vậy?
"Tiểu Uông rất ngoan ngoãn, nó không phải bị thu phục mà là tự nguyện ở bên cạnh ta.
"Có phải không nào, Tiểu Uông?"
"Gâu~" Tiểu Uông mạnh mẽ gật đầu, tỏ ý chủ nhân nói rất đúng.
Nghe vậy, Giang Hạo từ từ đứng dậy, nhìn lão giả nói:
"Tiền bối nhìn ra rồi sao?"
Hắn có chút bất ngờ, không ngờ đối phương lại phát hiện ra Cửu U.
Mặc dù Tiểu Uông là Cửu U, nhưng cũng chỉ là một phần cực nhỏ, không được xem là Cửu U thật sự.
Vậy mà vẫn bị phát hiện.
Còn về con Long nhà hắn.
Giang Hạo cố tình không trả lời vấn đề này.
Vẫn chưa vội nói ra.
Lão giả nhìn Giang Hạo một lúc, sau đó mới quay người tiếp tục tiến về phía trước:
"Mục đích ngươi đến đây là gì?"
"Mục đích ư?" Giang Hạo suy tư một lát rồi nói:
"Ta muốn gặp Long."
"Chỉ muốn gặp Long thôi sao?" Lão giả vừa đi vừa hỏi.
"Còn có Xích Vũ thần đan." Giang Hạo cười đáp.
"Chuyện này dễ thôi, lát nữa ta đưa ngươi đến phòng luyện đan, ngươi tự mình tìm là được.
Lấy được thì là của ngươi, không lấy được thì là do ngươi." Lão giả bình thản nói.
"Vậy ở đây có Long không?" Giang Hạo hỏi.
"Không có, nếu có gì muốn hỏi thì cứ hỏi ta." Lão giả nói.
Giang Hạo im lặng một lát, đi theo lão giả chậm rãi tiến về phía trước, một lúc sau mới mở miệng:
"Tiền bối có biết Long tộc đã đi đâu không? Và khi nào họ sẽ xuất hiện trở lại?"
"Hướng đi của Long tộc ư?" Lão giả dường như đang hồi tưởng, một lúc lâu sau mới lắc đầu thở dài:
"Không biết, những con Long ở lại cũng không biết hướng đi của những con Long đã rời đi.
Chỉ biết rằng họ đã đến Nơi Cổ Xưa, có lẽ ở nơi sâu thẳm dưới đáy biển mới có thể nhìn thấy vùng trời đất này."
Nơi sâu thẳm dưới đáy biển?
Hắn nhớ tới vị cốt lõi nhất của Vạn Vật Chung Yên dường như cũng đã tiến vào nơi sâu thẳm dưới đáy biển, cuối cùng biệt vô âm tín.
Đến nay vẫn chưa thấy trở ra.
"Long tộc có thuật pháp nào liên quan đến ký ức không?" Giang Hạo hỏi.
"Thuật pháp ký ức ư?" Lão giả suy ngẫm rồi nói: "Có, nhưng chỉ là thuật pháp thông thường.
Không phải sở trường của họ.
Long tộc dùng được thì đại đa số người trong Nhân tộc cũng dùng được."
Vậy là không có rồi. Thứ mà Trương tiên tử muốn hỏi rõ ràng không nằm trong phạm trù thuật pháp ký ức thông thường.
Long tộc cũng không am hiểu về lĩnh vực này.
Vù~
Đột nhiên có tiếng gió thổi tới, Giang Hạo nhìn thấy một cầu thang.
Kéo dài thẳng xuống, không biết dẫn tới nơi nào.
"Tiền bối đã từng nghe qua về Thương Uyên long châu chưa?" Giang Hạo vừa bước xuống cầu thang, vừa đưa tay ra cho Hồng Vũ Diệp vịn.
Nàng mặc tiên váy, đi trên cầu thang sẽ có chút bất tiện.
Nàng liếc hắn một cái, cuối cùng nhẹ nhàng vịn vào cánh tay hắn bước xuống cầu thang.
Đợi nàng đi vững rồi, Giang Hạo mới thu tay về, đi theo sau lưng lão giả.
"Thương Uyên long châu ư?" Lão giả có chút nghi hoặc.
"Tiền bối chưa từng nghe qua sao?"
"Chưa từng."
Giang Hạo nhíu mày, nhìn sang nữ tử bên cạnh.
Ánh mắt mang theo ý hỏi.
Hắn muốn lấy long châu ra.
Nàng không có biểu cảm gì đặc biệt, tức là không phản đối.
Đi hết cầu thang là một lối đi tối tăm không thấy điểm cuối.
Giang Hạo lấy Thương Uyên long châu ra: "Tiền bối, mời xem."
Lão giả nghe đối phương nhắc tới Long tộc cũng rất tò mò.
Lão nghĩ nó có liên quan đến con Long kia, hơn nữa có thể đoán được trạng thái của con Long đó không được tốt.
Nếu không thì đã chẳng cần đến đây hỏi lão già này làm gì. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy long châu, đồng tử của lão co rụt lại.
"Tiền bối có phát hiện gì sao?" Giang Hạo nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của đối phương.
"Long châu này ta chưa từng thấy." Lão giả nhìn chằm chằm long châu trên tay Giang Hạo, có chút kinh ngạc nói: "Thời đại của ta không có long châu này, hay nói đúng hơn là Long tộc đi lại trên đại địa thời đó căn bản không có thứ này."
"Không có ư?" Giang Hạo có chút bất ngờ.
"Ừm." Lão giả gật đầu, bình ổn tâm trạng rồi nói:
"Có thể nó đến từ Nơi Cổ Xưa, cũng có thể là long châu của một thời đại khác.
"Long tộc thời đó không phải là toàn bộ Long tộc.
"Nhưng có thể chắc chắn rằng, lai lịch của long châu này không hề tầm thường.
"Có lẽ có thể thử đến Nơi Cổ Xưa xem sao."
Nơi Cổ Xưa ư? Giang Hạo thầm thở dài, bản thân mình không có khả năng đến được Nơi Cổ Xưa.
Nơi sâu thẳm dưới đáy biển, người đi vào về cơ bản đều biến mất.
Giống như Uyên Hải, người đi xuống không một ai có thể trở lên.
Vì một người bị hại của Thương Uyên long châu mà mạo hiểm đi đến đó, thật không đáng.
Hoặc có thể nói là còn quá sớm, đợi khi thực lực của mình đủ mạnh, có lẽ có thể đến đó xem thử.
Chỉ là đợi đến lúc đó, cuộc tranh đoạt đại thế cũng đã bắt đầu, Long tộc có lẽ cũng sẽ xuất hiện.
Khi đó cũng không còn cần thiết phải tìm kiếm Nơi Cổ Xưa nữa.
"Để đến Nơi Cổ Xưa, có phải đi qua lôi đình tẩy lễ không?" Giang Hạo hỏi.
Nếu đúng là vậy, có lẽ Tiểu Li đã từ trong đó ra.
Câu hỏi này khiến lão giả lắc đầu:
"Ta chưa từng đến đó."
Chưa từng đến đó, tự nhiên cũng không biết có lôi đình tẩy lễ hay không.
"Vậy bên ngoài có khả năng còn tồn tại Long tộc khác không?" Giang Hạo lại hỏi.
"Có khả năng." Lão giả nhìn Giang Hạo, chân thành nói:
"Ngoài một số con Long có việc riêng ra, vẫn có thể tồn tại ấu long.
Lúc trước khi Long tộc rời đi, không phải con nào cũng có thể đi cùng.
Có một số con Long vẫn còn trong trứng rồng chờ ngày chào đời.
Nhất là những quả trứng rồng đã đến thời khắc mấu chốt, chúng đều không thể di chuyển.
Vì vậy, việc vẫn còn Long tồn tại là chuyện bình thường, nhưng chắc chắn rất hiếm gặp."
Giang Hạo không nói gì, đối phương vẫn luôn thăm dò xem con Long bên cạnh mình rốt cuộc là dạng gì.
Theo lý mà nói, đối phương không biết Thương Uyên long châu thì hẳn là cũng không biết Tiểu Li.
Nói ra cũng không sao.
Nhưng vẫn nên đề phòng một chút.
Một lát sau.
"Đến rồi." Lão giả dừng bước, nhìn về cánh cửa thứ ba phía trước rồi nói:
"Đây chính là nơi ở của thứ đó, ngươi có thể vào xem, muốn làm gì cũng được.
Mặt khác, lúc đi ra khỏi cửa ngươi sẽ đến được phòng luyện đan."
Nghe vậy, Giang Hạo có chút bất ngờ, hắn nhìn về phía lão giả hỏi: "Còn tiền bối thì sao?"
"Ta vốn chỉ là người dẫn đường, bây giờ nhiệm vụ đã kết thúc, tự nhiên phải rời đi." Lão giả nói.
"Rời đi ư?" Giang Hạo hỏi lại.
Hắn luôn cảm thấy cái sự "rời đi" này không phải là rời đi thông thường.
"Phải vậy, rời đi thôi." Lão giả có chút cảm khái.
Nhìn lão giả trước mắt, Giang Hạo thầm thở dài, hỏi một câu: "Tiền bối có gì muốn hỏi không?"
Lão giả lắc đầu.
Lão không có gì muốn hỏi.
Thời gian có thể xóa nhòa tất cả, đã lâu như vậy trôi qua rồi.
Mọi thứ đều đã khác, biết hay không thì có hề gì nữa chứ?
*
Nam Bộ.
Thiên Âm Tông, Yên Vân Phong.
Mính Y tiên tử đang bế quan bỗng chau mày, trán rịn đầy mồ hôi.
Dường như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.
Lúc này, nàng đang cố gắng hết sức để mở mắt ra.
Chỉ là luôn có một luồng sức mạnh áp chế nàng, khiến nàng không thể mở mắt, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Đột nhiên, pháp bảo trên người nàng lóe lên.
Nhờ vậy nàng mới đột ngột mở bừng mắt. Cảm giác nghẹt thở khiến nàng hoảng sợ, vội vàng hít thở từng ngụm lớn.
"Sắp không còn thời gian nữa rồi, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể ngăn cản hắn?"
"Người của Thiên Thánh Giáo có lẽ đã ở gần đây, không được, phải nghĩ cách khác thôi."
Do dự hồi lâu, nàng vẫn quyết định đi tìm Diệu Thính Liên...