"Tiếng chuông, tại sao có thể có tiếng chuông?"
Tiếng chuông leng keng vang vọng, hoàn toàn không bị bão táp ảnh hưởng chút nào, khiến người nghe không khỏi nghi hoặc.
"Mặc kệ thanh âm này, chúng ta phải đi, những người ở lại đều phải chết!" U Phi Hoa nhìn về phía Thần Mộc, khóe miệng lộ ra một tia cười gằn, bốn viên đạo quả chín lá, đáng tiếc phải chôn vùi ở đây, ngươi không cam lòng sao? Nhưng không cam lòng thì có ích gì?
Trước khi chết mới bộc lộ thiên phú như thế, nhưng thiên phú ấy, tương lai đã định trước không thể nào thi triển, cái gì gọi là tuyệt vọng? Đây mới gọi là tuyệt vọng!
Lúc này, toàn bộ Đại thế giới đã kề bên sụp đổ, mặt đất chi chít những vực sâu vạn trượng, bầu trời cũng đã đổ nát, sông ngòi đen ngòm khô cạn, khói lửa ngập trời!
Trong thế giới đổ nát như vậy, Thời Vũ Quân vừa rồi còn đang thiêu đốt sinh mệnh, giờ đã toàn thân đầy vết thương.
Thanh Đồng Cự Nhân quá cường đại, một mình Thời Vũ Quân căn bản không phải là đối thủ!
"Thời Vũ, ta cũng phải đi."
Băng Ngưng Tiên Quân mở miệng nói, nàng mặc dù chỉ phụ trách kiềm chế, nhưng cũng đã bị thương, chỉ là không nặng. Thấy Thời Vũ Quân vẫn liều mạng huyết chiến, Băng Ngưng Tiên Quân nhíu mày, trong lòng không hiểu, đến giờ phút này, Thời Vũ vẫn không buông tha, lẽ nào hắn tin rằng Dịch Vân trong mật địa có thể cứu vớt thế giới này?
"Đồ nhi của ngươi chỉ có tu vi Ngưng Đạo cảnh, cho dù hắn có là thiên tài đi nữa, ngươi lại tin hắn có thể cứu cả một Đại thế giới sao?"
Thời Vũ Quân khóe miệng chảy máu, đã không thể nói thành lời, tiếng nói của hắn hoàn toàn được truyền đến bằng nguyên khí từ trong đan điền.
"Có tin hay không thì đã sao? Có người liều cả tính mạng, vì ta chiến đấu đến thời khắc cuối cùng, ta há có thể bỏ đi?"
"Vậy ngươi cứ chiến đấu thế này cho đến khi biến thành tro bụi sao?"
"Vậy thì biến thành tro bụi đi!"
Thanh âm truyền bằng nguyên khí của Thời Vũ vang vọng giữa đất trời.
Nghe vậy, trong đôi mắt xinh đẹp của Băng Ngưng Tiên Quân tràn ngập vẻ kinh ngạc. Thần Quân tu thành, biết bao không dễ, phóng tầm mắt khắp mười hai Đế Thiên, Thần Quân nào mà không quý trọng tính mạng của chính mình? Đối với Thần Quân, mạng của họ vô cùng quý giá, còn kẻ dưới Thần Quân đều là giun dế.
Nàng, Băng Ngưng, vốn là người giữ chữ tín, vì lời hứa của mình mà có thể trả giá rất nhiều, nhưng so với Thời Vũ Quân, nàng lại hoàn toàn không bằng.
Nàng nhìn Thời Tuyền Cơ và Ma Nhãn Thần Quân đã chạy ra xa, lại nhìn Thời Vũ Quân, nhất thời không biết nên nói gì, sự so sánh này quá lớn.
Mà lúc này, thanh âm nguyên khí của Thời Vũ Quân lại một lần nữa vang vọng trong cơn bão diệt thế, hồi lâu không dứt.
"Tập võ làm gì? Nếu không thể vung kiếm ngang dọc đất trời! Chết thì có làm sao, kiếm đảm bất diệt, giữ vững đạo tâm!"
Thời Vũ Quân thét dài, trường kiếm trong tay dấy lên một trận mưa xối xả ngập trời.
Vô tận giọt nước mưa cùng bão táp đan xen, hóa thành Đại trận Mưa giăng khắp đất trời.
Nhìn bóng lưng của Thời Vũ Quân, tâm thần Băng Ngưng Tiên Quân chấn động. Võ giả tập võ, biết bao không dễ, con đường võ đạo vốn là nghịch thiên mà đi. Như lời Thời Vũ Quân đã nói, nếu không thể ngang dọc đất trời, vậy tập võ để làm gì?
Chiến đấu vì tín niệm chứ không phải vì lợi ích, đây mới là võ đạo mà một võ giả nên có, cũng là con đường mà Thời Vũ Quân đã chọn.
Thời Vũ Quân tuổi còn trẻ đã liệt vào hàng Thần Quân, tương lai không thể đo lường, đó không chỉ dựa vào thiên phú của hắn, mà còn dựa vào võ đạo tâm kiên nghị của hắn.
Trận chiến này của Thời Vũ Quân, không chỉ vì Dịch Vân, mà còn vì niềm tin võ đạo của chính mình.
Nhưng dù vậy, cũng khó lòng thay đổi được gì, một thiên kiêu như thế, lẽ nào phải ngã xuống nơi đây?
Băng Ngưng Tiên Quân đang suy nghĩ, đúng lúc này, tiếng chuông xuất hiện lúc trước càng lúc càng vang dội, tựa như tiếng phượng hoàng hót vang, xuyên thẳng lên trời cao!
Tiếng chuông này?
Băng Ngưng Tiên Quân ngẩn ra, lúc trước nàng nghe thấy tiếng chuông này nhưng không biết nó đại biểu cho điều gì, mà bây giờ, tiếng chuông ấy đã lấn át cả tiếng nổ vang khi thế giới sụp đổ, đi thẳng vào lòng người.
Đúng lúc này, cây Thần Thụ to lớn kia khẽ rung chuyển.
Băng Ngưng Tiên Quân nhìn về phía Thần Thụ, nàng cảm giác được, dường như có một nguồn năng lượng nào đó, ở sâu trong lòng đất, sâu trong bộ rễ của Thần Thụ, đang dần dần thức tỉnh...
Đây là...
Băng Ngưng Tiên Quân mở to đôi mắt đẹp, nàng trơ mắt nhìn một rễ cây to như ngọn núi đã động!
Ầm ầm ầm!
Vô số nham thạch vỡ nát, bùn đất đổ xuống như thác, một thần căn đã trải qua ngàn tỉ năm ngủ say, giờ đây đã triệt để tỉnh lại từ trong cơn mê!
"Ầm!"
Đất rung núi chuyển, thần căn khổng lồ tựa như Thương Long ngủ đông dưới lòng đất, hung hãn quất về phía Thanh Đồng Cự Nhân!
Đòn đánh này, hủy thiên diệt địa!
Gương mặt lạnh lùng của Thanh Đồng Cự Nhân lần đầu tiên biến sắc, hắn nhìn thần căn kia, sắc mặt vô cùng nghiêm nghị.
"Gào!"
Thanh Đồng Cự Nhân phát ra một tiếng gầm rú kinh khủng, hắn tung một đòn đẩy lùi Thời Vũ Quân đang trọng thương ra xa trăm trượng, rồi đón lấy thần căn khổng lồ của Thần Mộc.
Hắn nắm chặt chiếc búa đồng, vung búa chém mạnh vào thần căn!
"Ầm ầm ầm!"
Xung kích đáng sợ xé toạc tất cả, hơn mười sợi xích sắt bị kéo căng đến cực hạn trong cơn chấn động, phát ra tiếng nổ vang loảng xoảng!
Sóng năng lượng xung kích kinh hoàng lan ra bốn phía, Ma Nhãn Thần Quân vốn đã lùi ra rất xa, tưởng rằng đã đến khu vực an toàn, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Lẽ nào Thần Mộc đã thức tỉnh? Sao có thể có chuyện đó?
"Bành!"
Bên cạnh Ma Nhãn Thần Quân, Huyết Sắc Khô Lâu của hắn đột nhiên rung động dữ dội, chỉ trong nháy mắt, Huyết Sắc Khô Lâu đã bị sóng năng lượng xung kích làm trọng thương, suýt nữa bị luồng năng lượng đáng sợ này xé nát.
Điều này khiến Ma Nhãn Thần Quân cảm thấy không thể tin nổi, đây chỉ là dư âm thôi mà, dư âm đã lợi hại đến thế sao!? Nếu bị thần căn đó tấn công chính diện thì sẽ ra sao?
Mà lúc này, Ma Nhãn Thần Quân đã thấy, thần căn kia sau khi dùng một đòn đánh văng chiếc búa đồng, đòn tấn công thứ hai đã ập xuống, tốc độ nhanh đến nghẹt thở, cho dù là Thanh Đồng Cự Nhân cường đại cũng không thể phòng ngự được đòn đánh này trong thời gian ngắn như vậy.
"Ầm!"
Đòn đánh của thần căn vững vàng giáng lên sống lưng Thanh Đồng Cự Nhân, đánh cho nó da tróc thịt bong, gân cốt nát tan. Hắn rên lên một tiếng, thân thể lùi lại mấy bước, mỗi bước chân đều khiến đại địa nứt toác.
Vô số dòng máu màu đen từ trong cơ thể Thanh Đồng Cự Nhân văng ra, tựa như một cơn mưa rào màu đen. Chứng kiến cảnh này, Thời Vũ Quân kinh ngạc đến sững sờ, Thời Tuyền Cơ và Ma Nhãn Thần Quân ở phía xa càng là choáng váng, bọn họ đều xác nhận một điều, Thần Mộc đó, thật sự đã tỉnh lại!
Dịch Vân đã đánh thức nó?
Dịch Vân với tu vi Ngưng Đạo cảnh, lại có thể đánh thức cây Thần Mộc đã ngủ say ngàn tỉ năm, kinh động thế gian này sao?
Băng Ngưng Tiên Quân kinh ngạc tột độ, Thời Vũ Quân liều cả tính mạng, tạo ra cơ hội này cho Dịch Vân, và Dịch Vân đã thật sự nắm bắt được nó.
"Dịch Vân, hắn thật sự làm được rồi. Vốn dĩ tu vi của hắn quả thực không đủ để đánh thức Thần Mộc, nhưng trong thời gian ngắn ngủi như thế, hắn đã dung hợp Hồng Mông chi đạo, ngưng tụ đạo quả hủy diệt chín lá, một hơi đột phá Ngưng Đạo cảnh, rồi lại dựa vào Thần Mộc này mà rung chuyển đất trời!"
Băng Ngưng Tiên Quân hít sâu mấy hơi cũng không thể bình ổn lại tâm tình kích động. Đối với võ giả mà nói, có quá nhiều kẻ xảo trá trước lợi ích, những người thực sự mang một bầu nhiệt huyết, mang khí phách thiếu niên thì lại rất ít.
Thời Vũ Quân đã làm được, mà đồ đệ của hắn, cũng là kim lân đã gặp được phong vân mà hóa rồng.
Thời Vũ Quân cho Dịch Vân một dòng sông, Dịch Vân đã trả lại cả một đại dương
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi