Ánh trăng trong sáng, Đại Diễn linh thuyền màu đen lướt nhanh trong trời đêm, vẫn theo hướng rời xa Vạn Thần Lĩnh. Dịch Vân không vội vàng quay trở lại mà đi thẳng đến trung khu điều khiển của Đại Diễn linh thuyền.
Trung khu điều khiển giống như trái tim của Đại Diễn linh thuyền, tại đây, người điều khiển chỉ cần tách ra một luồng thần thức là có thể dễ dàng khống chế linh thuyền, đồng thời vẫn có thể tùy ý làm chuyện mình muốn.
"Hạt nhân trận pháp ở đây."
Dịch Vân thẩm thấu thần thức vào bên trong, quả nhiên phát hiện một tia dấu ấn tinh thần. Với pháp bảo quý giá cấp bậc như Đại Diễn linh thuyền, chủ nhân sau khi luyện hóa tự nhiên sẽ lưu lại một sợi dấu ấn tinh thần.
Sợi dấu ấn tinh thần này đã được mài giũa nhiều lần, vững như thành đồng vách sắt, cực kỳ khó xóa bỏ, trừ phi thần hồn lực của người muốn xóa bỏ không chênh lệch quá lớn so với chủ nhân cũ của pháp bảo.
Dịch Vân nhìn dấu ấn này, xét về thực lực, hắn bây giờ đã là Đạo Cung năm tầng, thực lực đã tiến bộ vượt bậc, nhưng hắn tự nhận vẫn còn chênh lệch rất lớn so với Tống Quảng Diễn, thần hồn lực lại càng như thế.
Nếu hắn muốn luyện hóa dấu ấn tinh thần này, có thể sẽ mất một hai ngày để từ từ mài mòn, nhưng đến lúc đó, Tống Quảng Diễn đã sớm phát hiện ra điều bất thường và đuổi theo linh thuyền.
Trên thực tế, ngay khoảnh khắc Dịch Vân ra tay, Tống Quảng Diễn sẽ lập tức có cảm ứng.
Muốn xóa sổ dấu ấn tinh thần này, phải ra tay thật nhanh! Nhưng chỉ bằng sức của Dịch Vân thì hoàn toàn không thể làm được.
"Tà Nhi."
Dịch Vân gọi thầm trong lòng, một khắc sau, một tòa tháp nhỏ từ trong đan điền của Dịch Vân bay ra. Kéo theo đó, tòa tháp nhỏ bùng lên từng tầng hắc viêm, một bé gái có phần bụ bẫm đáng yêu xuất hiện trong ngọn lửa.
"Dịch Vân ca ca, gọi Tà Nhi có chuyện gì vậy?"
Mấy năm nay Lăng Tà Nhi đa số thời gian đều ngủ say. Kể từ khi nàng tỉnh lại và thoát khỏi thiên địa đại trận giam cầm, sức mạnh của nàng không ngừng tăng cường, đồng thời sự dung hợp với Tà Thần Hỏa Chủng cũng ngày càng chặt chẽ.
Bây giờ, Lăng Tà Nhi tuy không có sức chiến đấu gì, nhưng nếu xét về việc điều khiển Tà Thần Hỏa Chủng, nàng còn điêu luyện hơn cả Dịch Vân. Chỉ riêng điểm này đã đủ tạo ra lực sát thương cực lớn.
Hơn nữa... nếu so về thần hồn lực, Lăng Tà Nhi vốn là một thiên địa kỳ vật lại càng là thứ mà võ giả bình thường không thể nào sánh bằng.
Nàng đã tồn tại cô độc suốt mấy trăm triệu năm trong sa mạc Táng Dương với trạng thái thân thể thần hồn. Thời gian dài như vậy tích lũy lại, thần hồn lực của nàng mạnh hơn Dịch Vân rất nhiều.
"Tà Nhi, đốt dấu ấn tinh thần này, trong vòng một khắc, có thể làm được không?"
Dịch Vân hỏi.
Lăng Tà Nhi nhìn trận bàn kia, gật đầu: "Được."
Vừa nói, Lăng Tà Nhi đã bước ra khỏi ngọn lửa, hóa thành một bé gái trắng trẻo non nớt. Bàn tay nhỏ của nàng khẽ động, đánh ra từng đạo ấn quyết, Tà Thần chi hỏa trực tiếp dung nhập vào thần hồn của nàng, hóa thành thần hồn chi hỏa có thể thiêu đốt tất cả dấu ấn tinh thần.
"Hô!"
Ngọn lửa bùng cháy trong trận bàn nhưng lại không tỏa ra chút nhiệt độ nào, nhưng nếu có một thân thể thần hồn ở đây, sẽ cảm nhận được ngọn lửa đáng sợ đủ sức hủy thiên diệt địa. Đây là ngọn lửa chuyên thiêu đốt thần hồn.
"Xì xì xì!"
Trận bàn rung động dữ dội trong ngọn lửa, bóng mờ gương mặt của một lão già đột nhiên xuất hiện, hắn giãy giụa trong biển lửa, điên cuồng gào thét!
Hắn đột nhiên nhìn về phía Dịch Vân và Lăng Tà Nhi, gương mặt già nua tràn đầy vẻ dữ tợn.
"Các ngươi..."
Hắn nghiến răng nghiến lợi, dường như muốn dốc hết toàn bộ sức lực để truyền hình ảnh hắn thấy ra ngoài, nhưng Lăng Tà Nhi sao có thể để hắn được toại nguyện. Bàn tay nhỏ của nàng khẽ động, thần hồn hỏa diễm hóa thành lao tù, hoàn toàn bao vây lấy lão già!
"Oành!"
Chỉ nghe một tiếng nổ vang, gương mặt lão già tan thành tro bụi trong ngọn lửa!
Cùng lúc đó, cách đó một triệu dặm, trong một khách điếm.
"Ầm ầm!"
Một tiếng nổ vang lên, cả căn phòng bị nổ thành mảnh vỡ.
Một lão già tóc tai bù xù bước ra từ trong phòng, trên mặt có vẻ trắng bệch bất thường.
Hắn chính là Tống Quảng Diễn.
Ngay vừa rồi, hắn cảm nhận được dấu ấn thần hồn mình để lại trong Đại Diễn linh thuyền đã bị xóa sổ!
Từ lúc dấu ấn thần hồn bị công kích cho đến khi bị tiêu diệt hoàn toàn, chỉ vỏn vẹn mười mấy hơi thở, đến mức tin tức về kẻ ra tay cũng không kịp truyền ra!
Việc này khiến bản thể của Tống Quảng Diễn cũng bị thương tổn thần hồn. Dấu ấn thần hồn đó giống như một phân thân thần hồn nhỏ bé của Tống Quảng Diễn, bây giờ hắn chẳng khác nào đã hoàn toàn mất đi phân thân này, nếu không có thiên tài địa bảo để điều dưỡng, đừng mong hồi phục như cũ.
"Rốt cuộc là ai!"
Sắc mặt Tống Quảng Diễn vô cùng dữ tợn, hắn đã sở hữu chiếc Đại Diễn linh thuyền này mấy chục ngàn năm, dấu ấn thần hồn của hắn đã được gia cố nhiều lần, vững chắc như vậy, sao có thể bị xóa sổ chỉ trong mười mấy hơi thở?
Điều này chứng tỏ, cường độ thần hồn lực của đối phương tuyệt đối vượt xa mình!
Tống Quảng Diễn đã là Thần Quân, vậy đối phương rất có thể là một lão yêu quái đã sống không biết bao nhiêu năm.
Thực lực của kẻ này, e rằng cũng vượt xa mình một bậc. Nếu đã vậy, Tống Quảng Diễn đừng nói là không biết đối phương là ai, cho dù biết, hắn cũng không thể báo thù. Chiếc linh thuyền này chắc chắn đã rơi vào tay đối phương, căn bản không thể lấy lại được.
Sớm đã biết nơi sâu trong Tĩnh Hải vô cùng hung hiểm, nhưng không ngờ chỉ vừa mới ra khơi chưa đầy một ngày đã gặp phải bất trắc, chuyện này cũng quá nhanh rồi.
"Chết tiệt! Bác Văn e rằng đã gặp phải độc thủ."
Sắc mặt Tống Quảng Diễn khó coi đến cực điểm, hắn bây giờ vừa xót xa cho linh thuyền của mình, vừa lo lắng cho Tống Bác Văn.
Tống Bác Văn là đệ tử thân truyền duy nhất của Tống gia, là độc đinh của dòng chính. Ngoài ra, Trương gia có thông gia với Tống gia cũng chỉ có Trương Vô Trần là đệ tử thân truyền duy nhất.
Một khi hai người họ ngã xuống, Tống gia và Trương gia đều sẽ đối mặt với tình cảnh lúng túng không người kế nghiệp. Bọn họ phải bồi dưỡng được một hậu bối ưu tú khác trong vòng ngàn năm, nếu không địa vị của gia tộc tại Vạn Thần Lĩnh sẽ tụt dốc không phanh.
Lúc này, Tống Quảng Diễn đâu còn tâm trạng nào mà ở lại khách điếm, hắn lập tức chạy về Vạn Thần Lĩnh ngay trong đêm, phải lập tức triệu tập hội nghị gia tộc để thương thảo đại sự này.
...
"Tà Nhi, ngươi lợi hại thật!"
Nhìn thấy năng lực của Lăng Tà Nhi, Dịch Vân cũng thoáng kinh ngạc.
Được Dịch Vân khen ngợi, Lăng Tà Nhi cười rất vui vẻ. Nàng biết hai mươi mấy năm qua, Dịch Vân để giúp nàng tỉnh lại đã hao tốn rất nhiều tâm huyết. Đối với nàng bây giờ, Dịch Vân là người quan trọng nhất trong cuộc đời, có thể giúp được Dịch Vân, nàng tự nhiên vui mừng.
"Tà Nhi, ta thấy nên tìm cho ngươi một bộ bí pháp chuyên tu luyện thần hồn."
Dịch Vân lên tiếng. Trước đây chỉ biết thần hồn lực của Lăng Tà Nhi rất mạnh, dù sao bản thân nàng chính là thân thể thần hồn, nhưng không ngờ sau khi nàng dung hợp với Tà Thần Hỏa Chủng lại hóa thành loại hỏa diễm chuyên thiêu đốt thần hồn này, ngay cả dấu ấn tinh thần của cường giả cảnh giới Thần Quân cũng bị đốt thành tro bụi chỉ trong mười mấy hơi thở.
Nếu chuyên môn bồi dưỡng năng lực phương diện này cho Lăng Tà Nhi, chẳng phải là có thể xuất kỳ bất ý mà chiến thắng kẻ địch hay sao?
Công kích thần hồn cũng được xem là một nhánh của võ đạo, nhưng rất ít người đi được xa trên con đường này. Dù sao thần hồn được thân thể bảo vệ, muốn trực tiếp tiêu diệt cũng không hề dễ dàng.
Nhưng nếu thần hồn lực của Lăng Tà Nhi quá mức mạnh mẽ, tạo thành thế áp đảo, thì lại là chuyện khác. Phải biết rằng, hiện tại Lăng Tà Nhi vẫn chưa tu luyện bất kỳ công pháp chuyên về thần hồn nào! Nếu tu luyện, sẽ còn mạnh hơn nữa...
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh