Đối với võ giả mà nói, sự cám dỗ lớn nhất chính là đột phá cảnh giới. Mấy thứ như dưỡng nhan trú dung, so với sức hấp dẫn của việc đạt đến cảnh giới Thần Quân, Thần Vương, quả thực không đáng nhắc tới.
Mà tiềm năng sinh mệnh chính là vốn liếng lớn nhất để võ giả tu luyện. Thiên tài trẻ tuổi sở dĩ được coi trọng đến vậy cũng là vì tiềm năng sinh mệnh của họ dồi dào, tương lai có vô hạn khả năng. Một khi tiềm năng đã tiêu hao hết, tu vi của võ giả sẽ rất khó tiến bộ thêm nữa. Rất nhiều lão quái vật bị kẹt ở một cảnh giới mấy triệu năm mà vẫn trì trệ không tiến.
Không ai biết tiềm năng của mình có bao nhiêu, cũng không ai biết mình có thể tiến thêm được bước nào. Trong tình huống như vậy, cho dù món ăn của Minh Tâm Hiên gây tổn thương đến tiềm năng sinh mệnh ở mức độ thấp đến khó có thể nhận ra, cũng không một võ giả nào có thể chịu đựng được.
Trong phút chốc, dung nhan của Hồng Di Quận chúa trở nên thất sắc. Trước đây, nàng đã không biết bao nhiêu lần đến đây để ăn món Vân Ẩn Phượng Cầu Hoàng này, nghe Dịch Vân nói vậy, nàng cảm thấy trong lòng lạnh toát.
Việc Dịch Vân hoàn nguyên được đan dược từ món Vân Ẩn Phượng Cầu Hoàng trước đó đã khiến nàng có thêm vài phần tin tưởng vào hắn. Nếu mọi chuyện đúng như vậy, nàng đã tổn thất bao nhiêu tiềm năng sinh mệnh rồi?
Không chỉ Hồng Di Quận chúa, những người bạn khác của nàng cũng ít nhiều từng đến Minh Tâm Hiên dùng bữa, nghe Dịch Vân nói vậy, bọn họ nhất thời nháo nhào cả lên.
"Trương đan sư, đây là thật sao?"
"Hóa ra món Vân Ẩn Phượng Cầu Hoàng này chỉ được điều chế từ bí phương của một loại đan dược thất bại thôi sao? Đây thật đúng là lừa đời lấy tiếng!"
Mọi người dồn dập lên tiếng chỉ trích, khung cảnh gần như mất kiểm soát.
Đối với những tổn thương có thể ảnh hưởng đến cảnh giới tương lai của mình, các võ giả gần như không thể dung thứ.
"Tiểu tử, ngươi đang ngậm máu phun người!" Trương đan sư gầm lên một tiếng giận dữ, cảnh tượng lúc này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, trán nổi đầy gân xanh, trông như một con dã thú điên cuồng.
Hắn nhìn Dịch Vân chằm chằm, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn!
Đan Tâm Tông có được phương thuốc này, giá trị thực sự không lớn, thế nhưng qua bàn tay của những kẻ có đầu óc kinh doanh, nó lại trở thành một công cụ hái ra tiền cho Đan Tâm Tông. Nhưng không ngờ lại bị Dịch Vân vạch trần thẳng thừng như vậy. Sao tên tiểu tử này có thể biết được?
Ban đầu hắn cho rằng Dịch Vân chỉ bị người khác lợi dụng, là có cao nhân nào đó muốn nhắm vào Đan Tâm Tông. Nhưng khi nhìn thấy thủ pháp luyện đan mà ngay cả hắn cũng không hiểu nổi của Dịch Vân, đó đâu phải là chuyện mà một kẻ bị người khác giật dây có thể làm được?
"Ngậm máu phun người? Khà khà, sao ngươi không nói tiếp đi? Bây giờ có phải ngươi đang nghĩ cách tìm cớ nguỵ biện không? Ta có thể cho ngươi thời gian, cứ từ từ mà bịa. À phải rồi, có cần ta công bố các nguyên liệu trong đan phương ra không? Ta nghĩ nếu giao đan phương này cho các luyện đan đại sư, lại luyện ra vài viên đan dược thành phẩm, những đại sư đó tự nhiên sẽ có câu trả lời công tâm!"
Dịch Vân nhìn Trương đan sư đang nổi giận, mỉm cười nói.
"Ngươi..." Trương đan sư vừa định nói gì đó thì lập tức nghẹn họng. Lời này của Dịch Vân như bóp trúng tử huyệt của hắn, nếu Dịch Vân biết đan phương gốc và luyện chế ra đan dược, vậy thì mọi lời nguỵ biện của hắn đều trở nên vô dụng. Phải biết bằng chứng vẫn còn nằm trong tay Dịch Vân, viên đan dược kia không thể làm giả được, chỉ cần mang đi phân tích là rõ.
Trương đan sư im bặt, Tô chưởng quỹ cũng thất sắc, hoàn toàn không biết nên nói gì. Nàng chỉ biết sơ qua về Đan đạo, hoàn toàn không thể xen vào.
Nhìn thấy vẻ mặt của Tô chưởng quỹ và Hồng Di Quận chúa, Tịnh Nguyệt Sa miệng nhỏ hơi hé mở, tình thế xoay chuyển đột ngột như vậy khiến nàng cảm thấy như đang nằm mơ.
Sao Dịch Vân lại biết nhiều đến thế? Ngay cả loại đan phương thượng cổ hóc búa như vậy cũng biết, hơn nữa chỉ cần nhìn món ăn, ngửi mùi vị là có thể phán đoán ra món Vân Ẩn Phượng Cầu Hoàng này chính là biến thể từ đan phương thượng cổ kia, nhãn lực bực này thật quá đáng sợ.
Lúc này, Dịch Vân lại lên tiếng: "Ta có thể công bố một vài thành phần trong đan phương ngay bây giờ. À phải rồi, có lẽ các vị sẽ hứng thú với hai loại thành phần này, đặc biệt là Hồng Di tiểu thư."
Dịch Vân quay đầu nhìn về phía Hồng Di Quận chúa, khóe miệng cong lên một nụ cười, nhưng nụ cười này trong mắt Hồng Di Quận chúa trông thế nào cũng có chút gian tà.
"Ngươi lại giở trò quỷ gì nữa!"
Hồng Di Quận chúa nói với vẻ chán ghét. Tuy bây giờ nàng hận Minh Tâm Hiên đến chết, nhưng đối với Dịch Vân, kẻ đã vạch trần Minh Tâm Hiên, nàng cũng không có nửa điểm hảo cảm.
"Hồng Di tiểu thư, ta giúp ngươi vạch trần sự lừa gạt của Minh Tâm Hiên, còn nói chuyện ôn tồn với ngươi, sao miệng ngươi lại thối như vậy, chẳng lẽ ngươi vừa mới ăn..." Dịch Vân nói đến đây thì dừng lại, nhưng lời nói của hắn cũng đủ để người khác liên tưởng. Trên Tịnh Nguyệt Đảo, có thiếu nữ không nhịn được mà bật cười, Dịch Vân nói chuyện cũng quá thô tục, nhưng dùng cách thô tục để mắng một vị thiên chi kiêu nữ cao cao tại thượng như Hồng Di Quận chúa lại khiến người ta cảm thấy vô cùng hả giận.
"Khụ khụ, xin lỗi, ta nên nói chuyện văn minh một chút. Phải rồi, hai loại thành phần đó lần lượt là Dạ Minh Sa và Ngũ Linh Chi... Không biết Hồng Di tiểu thư đã ăn bao nhiêu rồi?"
Cái quỷ gì?
Hồng Di Quận chúa nghe mà đầu óc mơ hồ, nàng có luyện đan đâu mà biết hai loại linh dược này là thứ gì.
Không chỉ Hồng Di Quận chúa, đa số người trẻ tuổi có mặt ở đây cũng chưa từng nghe qua, mặt mày ai nấy đều mờ mịt. Nhưng người đàn ông trung niên mặc mãng bào nghe xong, khóe miệng lại giật mạnh vài cái, sắc mặt vô cùng cổ quái.
"Tam thúc, hai loại dược liệu này có vấn đề gì sao?" Hồng Di Quận chúa để ý thấy vẻ mặt của người đàn ông trung niên mặc mãng bào thay đổi, liền lên tiếng hỏi.
Nhưng người đàn ông trung niên mặc mãng bào chỉ lườm Trương đan sư một cái thật sắc rồi im lặng, còn Trương đan sư thì mặt mày tái xanh, cũng không trả lời.
Lúc này, Dịch Vân lên tiếng: "Hồng Di tiểu thư, không hiểu thì có thể hỏi ta, ta có thể giới thiệu chi tiết về Dạ Minh Sa và Ngũ Linh Chi cho ngươi. Dạ Minh Sa này là tinh hoa được tinh luyện từ phân của một loại cổ yêu. Cổ yêu này tên là Phi Thiên Ma Bức, hình dáng giống một con dơi khổng lồ."
"Phân của cổ yêu rất khó kiếm, dù sao nơi ở của cổ yêu thường là những vùng Thần Hoang viễn cổ, ngay cả Thần Quân tiến vào cũng phải cẩn thận, chỉ cần hơi lơ là cũng có thể bỏ mạng! Để Thần Quân ra tay, liều mạng đi lấy phân của cổ yêu, giá trị có thể tưởng tượng được!"
"Còn Ngũ Linh Chi, cũng tương tự như Dạ Minh Sa, đều là tinh hoa được tinh luyện từ phân của cổ yêu. Chỉ là con cổ yêu thải ra Ngũ Linh Chi có tên là Phệ Thần Thử, nghe tên là biết, hình dáng của nó giống một con chuột khổng lồ. Việc này lại càng không dễ dàng, Phệ Thần Thử sống trong hang dưới lòng đất, phân của chúng cũng được chôn sâu dưới những đầm lầy ở Thần Hoang, muốn tìm được lại càng khó hơn."
"Hai thứ này quả thực có thể dùng làm thuốc, sau khi được xử lý bằng bí pháp, chúng sẽ trở nên không màu không vị, thậm chí có mùi thơm cũng không khó. Chỉ là vì sở thích cá nhân, ta tuyệt đối sẽ không dùng những loại dược liệu kỳ quái này, nhưng xem ra Hồng Di tiểu thư ăn rất ngon miệng, mấy năm nay chắc ngươi cũng ăn không ít rồi nhỉ?"
Những lời này của Dịch Vân vừa thốt ra, Hồng Di Quận chúa cả người như hóa đá. Nàng nhớ lại vẻ mặt của người đàn ông trung niên mặc mãng bào và Trương đan sư, trực giác mách bảo nàng rằng, những lời Dịch Vân nói e là sự thật!
Tinh hoa được tinh luyện từ phân của cổ yêu? Trong phút chốc, Hồng Di Quận chúa chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên một trận, buồn nôn muốn ói