Trong hang núi cô tịch này, Dịch Vân đã vận hành Long Hoàng Quyết, nguyên khí nồng đậm xung quanh nhất thời tựa như cá kình hút nước, lao về phía Dịch Vân.
Rất nhanh, bên cạnh Dịch Vân đã tạo thành một vòng xoáy nguyên khí.
Mỗi lần hít thở, Dịch Vân đều đang thổ nạp Thiên Địa nguyên khí của thế giới thượng cổ này.
Ầm ầm ầm! Huyết dịch trong cơ thể Dịch Vân cuộn trào mãnh liệt, phảng phất sóng to gió lớn, không ngừng cọ rửa thân thể hắn.
Lầu cao vạn trượng từ đất bằng mà lên, bảo kiếm sắc bén nhờ mài giũa mà thành, trong lúc Dịch Vân mài giũa bản thân, củng cố nền tảng thì tu vi của hắn cũng ngày càng tinh thuần.
Nếu không có Vong Xuyên Thủy, Dịch Vân cũng có thể tiến hành củng cố căn cơ như vậy, chỉ là sẽ vô cùng tốn thời gian, có thể cần đến mấy chục năm, thậm chí hơn trăm năm.
Dịch Vân tu võ bấy lâu, tu vi của hắn vẫn luôn tăng tiến, chưa bao giờ giống như hôm nay, thật sự tĩnh tâm để mài giũa căn cơ.
Vong Xuyên Thủy đã hoàn toàn hòa vào cơ thể Dịch Vân, hắn cảm giác dòng thời gian mình trải qua đang nhanh hơn so với thế giới bên ngoài, đã gần gấp ba mươi lần.
Với chênh lệch thời gian gấp ba mươi lần, một ngày ở ngoại giới, Dịch Vân đã có thể trải qua một tháng.
Theo tốc độ này, nếu lần này Dịch Vân bế quan hai năm, chẳng khác nào là một hoa giáp.
Đối với Dịch Vân mới sống hơn một trăm năm mươi tuổi mà nói, dùng một hoa giáp để mài giũa căn cơ thật sự là một chuyện quá xa xỉ. Không chỉ Dịch Vân, các thiên tài trẻ tuổi khác cũng không nỡ làm vậy, bởi điều đó sẽ lãng phí tiềm năng sinh mệnh thời niên thiếu của họ. Nhưng sau khi uống Vong Xuyên Thủy, hắn hoàn toàn không còn băn khoăn như vậy nữa.
"Hơn một trăm năm tu luyện qua, ta vẫn luôn chạy đua với thời gian, chưa từng trì hoãn tốc độ tu luyện. Cảnh giới của ta đã vượt xa võ giả cùng tuổi. Tuy rằng nhờ ngưng tụ được nhiều đạo quả chín lá nên căn cơ chưa từng có dấu hiệu bất ổn, nhưng chung quy vẫn là tu luyện quá nhanh. Hôm nay ta sẽ cẩn thận lắng đọng tu vi, đem toàn bộ thời gian có được sau khi uống Vong Xuyên Thủy dùng để tích lũy."
Dịch Vân không ngừng thổ nạp, mỗi lần hô hấp, hắn thở ra trọc khí trong cơ thể và hít vào nguyên khí tinh thuần.
Không biết qua bao lâu, dần dần, từ trong sơn cốc truyền ra tiếng sấm nặng nề.
Ban đầu, tiếng sấm này vẫn còn tương đối nhỏ, nhưng theo thời gian ngày qua ngày, tiếng sấm càng lúc càng lớn, vang vọng khắp thung lũng.
Đây là âm thanh phát ra từ mỗi hơi thở của Dịch Vân khi thổ nạp nguyên khí.
Lúc này, căn cơ của Dịch Vân đã trải qua thiên chuy bách luyện, trở nên vô cùng thâm hậu.
Làn da hắn tựa mỹ ngọc, xương cốt óng ánh trong suốt.
Thân thể của những bậc đại năng kia có thể bất hủ sau khi chết mấy trăm triệu năm, chính là vì họ đã mài giũa thân thể của mình tựa như một món pháp bảo.
Mà Dịch Vân, sau khi tôi luyện nhiều lần, thân thể hắn cũng đã thoát khỏi thể xác phàm tục, đao kiếm thông thường đều không thể cắt rách làn da, xương cốt lại càng cứng rắn vô cùng.
Lúc này, gần như là nước chảy thành sông, khí tức của Dịch Vân bỗng nhiên tăng vọt.
Luồng khí tức này càng lúc càng mạnh, đột nhiên, trong đan điền của Dịch Vân, từ bên trong Cửu Bảo Đạo Cung truyền đến tiếng chuông trong trẻo.
Đây là thanh âm của đại đạo, là âm thanh phát ra từ tất cả pháp tắc mà Dịch Vân đã lĩnh ngộ.
Trong tiếng chuông này, Đạo Cung chậm rãi nâng cao.
Dịch Vân tu luyện Long Hoàng Quyết, muốn đột phá cảnh giới cần một lượng lớn tài nguyên. Nếu không có Vong Xuyên Thủy, hắn muốn đột phá đến Đạo Cung tầng thứ chín còn cần một khoảng thời gian không ngắn nữa.
Nhưng bây giờ, Đạo Cung tầng thứ chín đã bắt đầu thành hình.
Từng viên gạch, từng mảnh ngói, đều do pháp tắc mà Dịch Vân lĩnh ngộ tạo thành.
Chỉ có nền tảng vững chắc mới có thể xây nên lầu cao vạn trượng.
Căn cơ của Dịch Vân vô cùng thâm hậu, đến mức Đạo Cung của hắn cũng to lớn hơn so với võ giả bình thường.
Từ từ, một tầng Đạo Cung mới xuất hiện, Cửu Bảo Đạo Cung chín tầng, như Linh Dương Quải Giác, tự nhiên mà thành, cực kỳ hài hòa, tràn đầy vẻ đẹp hùng vĩ, phảng phất như trong thiên địa vốn nên có một tòa Đạo Cung như thế.
"Đạo Cung cửu trọng."
Đến lúc này, Dịch Vân ở cảnh giới Đạo Cung đã viên mãn. Tại cảnh giới này, Dịch Vân đã tu luyện đến cực hạn, bất luận là căn cơ hay thành quả cuối cùng, đều không có bất kỳ tỳ vết nào.
Thế nhưng, khí tức của Dịch Vân không những không ngừng lại mà ngược lại vẫn tiếp tục tăng vọt.
Ầm, ầm, ầm!
Hơi thở của hắn tựa như sấm sét, chấn động toàn bộ thung lũng đến ầm ầm vang dội.
Dịch Vân há miệng hút một hơi, đem toàn bộ chút Vong Xuyên Thủy còn lại hút vào trong bụng.
Trong quá trình thổ nạp của hắn, xung quanh thậm chí đã hình thành một vùng chân không Thiên Địa nguyên khí.
Hắn tựa như một hố đen, không ngừng hấp thụ lượng lớn Thiên Địa nguyên khí.
Những Thiên Địa nguyên khí này, nồng đậm đến mức có thể ngưng kết thành nguyên dịch tinh thuần, lúc này lại bị Dịch Vân từng ngụm từng ngụm hút vào không ngừng.
Trong đan điền của hắn, liên tục truyền đến những tiếng nổ vang rền.
Không biết qua bao lâu.
Ầm!
Cửu Bảo Đạo Cung chín tầng trong đan điền Dịch Vân bắt đầu xuất hiện từng tia vết nứt.
Những vết nứt này không ngừng mở rộng, lan khắp toàn bộ Đạo Cung.
Đạo Cung xuất hiện vết nứt, báo hiệu nó sắp vỡ tan. Đây không phải là Dịch Vân tu luyện xảy ra vấn đề, mà là một bước phải trải qua để đột phá lên Tôn Giả.
Chỉ cần Đạo Cung triệt để vỡ tan, ngưng tụ thành pháp thể, hắn sẽ chính thức bước chân vào cảnh giới Tôn Giả.
Tuy nhiên, tất cả những điều này đều là một quá trình dài dằng dặc, không thể một sớm một chiều.
Dịch Vân cũng không vội, hắn có rất nhiều thời gian, nhờ có Vong Xuyên Thủy, chỉ cần một hai tháng trôi qua cũng đã tương đương ba năm rưỡi.
Hắn quyết định sẽ đột phá cảnh giới Tôn Giả ngay tại Cổ Khư Giới này!
Ngay khi Dịch Vân định tâm tích lũy lực lượng theo kế hoạch này, đột nhiên, hắn cảm nhận được khí huyết trong cơ thể khẽ xao động.
Sự xao động này tựa như bị thứ gì đó dẫn động, khiến Dịch Vân trong lòng khẽ động.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt xuyên thấu mấy chục dặm, thấy được một cảnh tượng khiến hắn kinh ngạc.
Hắn nhìn thấy hơn mười nam nữ đang bay nhanh, trong đó không ít người bị thương.
Trong mật địa này còn có người khác?
Dịch Vân sững sờ một chút, nhưng lập tức hiểu ra. Hắc Thạch lão nhân đã nói với hắn, vùng thế giới này là Quy Khư nguyên thủy nhất, được Hắc Thạch lão nhân gọi là Cổ Khư Giới.
Cổ Khư Giới không phải là độc quyền của Cửu Lê Vu Quốc, vẫn còn các thế lực, chủng tộc khác cũng chiếm giữ địa bàn tại đây.
Gặp phải người của thế lực khác ở đây tuy hiếm thấy, nhưng cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
...
Lúc này, ở bên ngoài mấy chục dặm, một nhóm nam nữ mặc bạch y đang truy đuổi một bóng sáng.
Bọn họ phối hợp bộ pháp với nhau vô cùng ăn ý, mỗi bước chân của họ đều đạp lên một dấu ấn pháp tắc, những dấu ấn này kết hợp lại, tựa như một tấm thiên la địa võng, chụp về phía bóng sáng mà họ đang vây đuổi.
Lúc này, Dịch Vân cũng đã nhìn rõ, bóng sáng kia là một con rắn nhỏ bảy màu, hơn nữa trên đỉnh đầu con rắn nhỏ này còn mọc một đôi sừng.
"Mạc sư đệ, ngươi phối hợp với ta triển khai Thất Tuyệt Bộ!"
"Tống sư muội, ngươi bọc sườn!"
Một nam tử đầu trọc chỉ huy đội ngũ, thân hình hắn nhanh như thiểm điện, khoảng cách với bóng sáng bảy màu ngày càng gần.
"Phía trước không còn đường nữa!"
Khi nhóm mười mấy người này đuổi tới đây, đột nhiên phía trước họ hiện lên từng đạo trận văn khổng lồ, họ đã đến trước một đại trận.
Năng lượng của trận pháp này vô cùng hùng vĩ. Thấy cảnh này, nam tử đầu trọc không kinh sợ mà còn mừng rỡ, hắn biết họ đã đến bên ngoài trận pháp phòng hộ của một thế lực nào đó.
Loại trận pháp phòng hộ này, muốn xuyên qua không hề dễ dàng.
"Tốt! Nó hết đường trốn rồi!" Nam tử đầu trọc mừng rỡ nói, "Các ngươi chia làm hai đường, bọc sườn trái phải, tránh để nó chạy thoát, Mạc sư đệ theo ta chính diện bắt giữ."
Nam tử đầu trọc vừa nói, vừa lấy ra một tấm lưới lớn màu đen từ trong nhẫn không gian, hắn định dùng tấm lưới này để bắt con rắn nhỏ bảy màu.
Mà lúc này, con rắn nhỏ bảy màu đang đâm vào đại trận phía trước.
"Oành!"
Một tiếng nổ vang, một màn sáng màu vàng đột ngột xuất hiện. Mặc cho con rắn nhỏ bảy màu va chạm cuồng mãnh thế nào, màn sáng màu vàng này ngay cả rung động cũng không có. Con rắn nhỏ bị đâm cho thất điên bát đảo, nhưng nó vẫn hoảng hốt chạy bừa, đuôi quẫy mạnh, lại một lần nữa đâm vào màn sáng.
"Oành!"
Con rắn nhỏ bảy màu không chút lưu tình, va chạm vô cùng hung mãnh, nhưng vảy trên người nó đều vỡ nát mà vẫn không phá nổi đại trận này.
Trong phút chốc, trong đôi mắt màu hổ phách của con rắn nhỏ lóe lên một tia tuyệt vọng.
"Ha ha! Trời cũng giúp ta, ngươi chạy không thoát đâu."
Nam tử đầu trọc giăng lưới lớn ra, cùng lúc đó các sư huynh đệ của hắn cũng phối hợp đánh ra ấn quyết, phong tỏa không gian mấy dặm xung quanh. Lúc này, con rắn nhỏ bảy màu đã là cua trong rọ, chạy trời không khỏi nắng.
"Oành! Oành! Oành!"
Con rắn nhỏ liều mạng đâm vào màn sáng màu vàng, nhưng sức mạnh của nó so với màn sáng thì quá nhỏ bé, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Mọi nỗ lực của nó đều là vô ích, lúc này tấm lưới lớn màu đen đã bắt đầu siết lại.
Thấy cảnh này, Dịch Vân trong lòng không đành. Con rắn nhỏ bảy màu này chẳng biết vì sao lại có một mối liên hệ mơ hồ với khí huyết của hắn, đây cũng là nguyên nhân trước đó Dịch Vân cảm thấy khí huyết bị dẫn động khi đang bế quan.
Dịch Vân cảm giác, hắn và con rắn nhỏ bảy màu dường như vốn cùng một nguồn gốc, khiến hắn có cảm giác đồng bệnh tương liên với cảnh ngộ của nó.
Hắn muốn cứu con rắn nhỏ này!
Ngay khi Dịch Vân nảy ra ý nghĩ này, màn sáng màu vàng bên ngoài đại trận cũng theo đó rung động nhẹ, màn sáng gợn lên như sóng nước khuếch tán ra ngoài, một cửa động lớn bằng miệng bát xuất hiện trên đó.
Con rắn nhỏ bảy màu vốn đã tuyệt vọng, đột nhiên phát hiện ra cửa động không biết từ đâu xuất hiện này, nó chợt sững sờ.
Lúc này, tấm lưới lớn màu đen đã bao phủ về phía nó. Con rắn nhỏ bảy màu phản ứng cực nhanh, nó quẫy đuôi, bay thẳng vào cửa động.
"Ầm!!"
Tấm lưới lớn màu đen đột ngột va vào màn sáng màu vàng, còn con rắn nhỏ bảy màu đã hóa thành một luồng sáng, bay vào trong đại trận của Cửu Lê Vu Quốc.
Ngay sau đó, cửa động bắt đầu nhanh chóng khép lại, trong nháy mắt liền biến mất.
Tất cả trở lại như cũ, dường như cửa động kia chưa từng tồn tại, nhưng con rắn nhỏ bảy màu đã vào bên trong màn sáng, cách một lớp màn sáng nhìn nhau với mười mấy nam nữ kia.
"Cái gì!?" Nam tử đầu trọc sững sờ, ngay thời khắc sắp thành công, màn sáng lại mở ra, thả con rắn nhỏ bảy màu vào trong, khiến bọn họ công dã tràng.
Chuyện gì thế này?!
Sắc mặt nam tử đầu trọc âm trầm, cảm giác thất bại khi chỉ còn cách thành công một bước này khiến hắn vô cùng tức tối.
"Võ sư huynh, bên trong đại trận có người!" Có người đột nhiên nói, hắn đã thấy Dịch Vân ở bên trong đại trận...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ